Không biết có phải vì mọi ngành công nghệ trong xã hội đương đại đều tiến bộ, đã đưa nhân loại vượt qua không gian thời gian, đi sâu vào thế giới khoa học viễn tưởng để tìm hình ảnh siêu anh hùng làm khuôn mẫu cho đời sống. Hay chính bối cảnh nhiễu nhương tao loạn, thiếu vắng tự do-công lý-nhân quyền đang lan tràn trên khắp địa cầu, nên cõi người ta ước mơ được nhìn thấy siêu anh hùng xuất hiện cứu nhân độ thế, phá tan cường quyền tiêu diệt kẻ ác. Và phải chăng vì những lý do này, văn chương nghệ thuật bây giờ thường lấy hình ảnh siêu anh hùng làm chủ đề chính. Dù sao mặc lòng, xem "Iron Man 3" rồi, chắc chắn ai cũng mong có một Tony Stark xuất hiện "đem đại nghĩa để thắng hung tàn, lấy chí nhân để thay cường bạo.”
À ơi nước Việt đau thương
Ngủ đi những đóa hoa đương ngồi tù….
Chúng ta phải làm thế nào để được họ gọi bằng ông / Đừng để các cháu khinh rẻ chúng mình là già rồi sinh lú / Hèn với giặc, ác với dân, ghét tự do, yêu độc tài, bài dân chủ / Chỉ vì đồng đô la và địa vị chức quyền mà bán biển đảo, núi sông!
Nhiều khi tôi tự hỏi
Mấy lão quan tòa này
Có lương tâm không nhỉ,
Và rồi sẽ sao đây?
"The Womanin Black - Sương Phụ Áo Đen" là bộ phim kinh dị dựa trên quyển tiểu thuyết cùng tên, xuất bản năm 1983 của nữ văn sĩ Susan Hill. Tác phẩm của bà Hill từng được chuyển thành kịch diễn trên sân khấu, thành phim chiếu trên đài truyền hình do Herbert Wise đạo diễn, Central Television và ITV Network sản xuất năm 1989. Bộ phim thành công ngoài sức tưởng tượng của mọi người, trở thành một trong những phim truyền hình danh giá của thập niên 1980. Giờ đây, dưới bàn tay phù thủy của đạo diễn James Watkins, "The Woman in Black" được tái hiện trên màn bạc, làm sống dậy cảm giác sợ hãi rùng rợn trong một thị trấn dư dầy không khí ma quái, nơi qủy dữ chiếm đóng, quyết giết trẻ em để trả thù. Cuộc viếng thăm bất ngờ của Arthur đã làm sống dậy chiến dịch "oan oan tương báo" khủng khiếp này.
Và nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm đau xót tự hỏi: Ai sẽ nắm vận mệnh của chúng ta? Vâng! Chính bầy sâu ấy đang nắm vận mệnh của chúng ta, và chúng đang khiêng nước Việt đi chôn.
Trước hết về câu hỏi “Giữ hay đập”. Bỏ qua các vấn đề về giá trị văn hóa của tòa phủ này cộng thêm với sự hài hòa tương đối với thiên nhiên thì câu hỏi đặt ra là liệu chúng ta nên chấp nhận bao nhiêu tòa phủ như vậy trên một ngọn đồi. Một mình tòa phủ Thành Chương đứng thì khung cảnh sẽ đẹp, nhưng nếu mười tòa phủ tương tự mọc trên một ngọn đồi thì đó là thảm họa. Đây là vấn đề thường gặp trong ngành du lịch mà Đà Lạt là ví dụ đắt giá.
Người ăn mày tự do
Rất có thể là Đất Nước
Có phải mẹ Âu Cơ lưng còng hình chữ S
Chống gậy Trường Sơn
Đeo bị rách Biển Đông
Đi hành khất nhân quyền ?
Ông tổng vẫn ngồi đó
Không chịu cho ai thay
Như một tên đồ tể
Chặn họng dân tộc này
Nói dối mọi nơi
Nói dối mọi điều
Nói dối quá làm hoa đỏ mặt
Phu nhân của Tổng Bí thư bị tai nạn ở đèo Hải Vân khi chiếc chuyên xa chở bà cùng Tổng bí thư bị rớt xuống đèo Hải Vân. Tổng bí thư may mắn thoát chết nhờ một vệ sĩ riêng, tuy nhiên, ông lập tức cho viên sĩ quan cận vệ này nghỉ việc. Sau đó, trụ sở Trung ương Đảng ở Ba Đình bị tấn công bằng máy bay C130. Những tay súng bịt mặt tiêu diệt toàn bộ lực lượng bảo vệ. Tổng bí thư bị bắt làm con tin….
Những bầy sâu đi vò xé đất nước
Sâu đục khoét tâm hồn
Sâu đục thân thể xác
Sâu mở hội thiên đường khiêng nước Việt đi chôn ….
Đi. Đi, em. Chúng ta ra công viên / Bầu trời hôm nay mây trắng rất hiền / Câu nói chào nhau… nhẹ nhàng trong gió / Tụi mình thầm thì… hai tiếng thiêng liêng
Một phụ nữ bình thường, thích ăn mặc khêu gợi, thái độ hung hăng, lời nói lắm khi thô tục, không phải lúc nào cũng được lòng tất cả mọi người. Nhưng bên trong những điều xem ra không mấy đằm thắm này, là một Erin nhiệt thành, năng động, kiên định, quyết tranh đấu cho lẽ phải và sự công bằng, để bảo vệ quyền sống vui sống khoẻ của công chúng. "Erin Brockovich" là cuộc đời thật, là bản anh hùng ca của một phụ nữ nghèo khổ đã vượt lên trên số phận, tự đứng vững trên đôi chân của chính mình. Tháng Năm có riêng một ngày nhớ công sinh thành của mẹ. Thân mời qúy bạn đọc xem lại "Enric Brockovich," để chúng ta cùng nhận biết: Trong cộng đồng người Việt ở Hoa Kỳ nói riêng, ở hải ngoại nói chung, có rất nhiều kỳ nữ như Enric Brockovich. Hay chính xác hơn phải nói rằng: Trên trái đất này trong mỗi gia đình đều có một người phụ nữ xuất chúng, đó là Mẹ của chúng ta.
Thế nhưng, ở VN, dịch giả không biết vì nguyên cớ gì thì nổi cứ như pop star, cứ như học giả, còn biên tập viên thì cứ lọ mọ, cứ …hèn hèn. Dịch giả ngồi lên đầu biên tập là bình thường. Dịch giả dịch một cuốn, còn biên tập viên thì cùng lúc ôm mấy cuốn. Thấy sai mà sửa cho đúng đã ong cả não lên, lại gặp phải dịch giả ngôi sao suốt ngày cự nự: không được sửa chỗ này, không được sửa chỗ kia. Cãi nhau mất thời gian, cho nên thôi kệ mẹ. Sai cũng kệ mẹ.
"Lời Xưng Tội Lúc Nửa Đêm," hay là tiếng chuông thức tỉnh tâm hồn? Người bệnh xưng tội không chỉ vì chàng trai là em ruột của linh mục, mà bởi vì ông còn muốn được linh mục - người đại diện cho tầng lớp từng bị thể chế của ông truy sát, giết hại - nói lời tha thứ cho ông. Ông muốn tháo gỡ gút thắt ở trong lòng, muốn được là anh em bạn hữu của "kẻ thù" trước khi đi vào cõi vĩnh hằng có màu trời xanh trong suốt, không vương máu người vô tội. Linh mục xưng tội không chỉ vì đã can dự vào việc giết anh bộ đội trẻ, mà còn muốn thay mặt giáo đoàn của ông thú nhận rằng, ông đã không sống đúng lời kinh thánh giảng dạy "Hãy thương yêu người ta như mình vậy." Ông đã khiến cả và thiên hạ thấy Chúa Chiên Lành của ông cũng "độc tài," như bất cứ vị chúa nào trên thế gian này. "Lời Xưng Tội Lúc Nửa Đêm" còn là ẩn dụ giúp tôi hiểu một điều vô cùng quan trọng: Họ - người bệnh và linh mục - đến phút cuối đời đã nhận biết, họ thật là anh em cùng giống nòi, cùng tổ quốc, cùng quê hương. Tay đứt ruột xót. Họ không thể bất hòa, không thể không khiêm tốn thú nhận lỗi lầm với nhau, bởi vì dù ở đâu, làm gì, họ vẫn có chung một nguồn cội.
Xin chân thành cảm ơn tác giả Vũ Thư Hiên, người đã viết "Lời Xưng Tội Lúc Nửa Đêm," một bài học thâm thúy về sự hòa giải, sự tha thứ, và lòng yêu thương.
Bọn mục đồng trong Chuyện Làng Ngày Ấy nay (không chừng) đã trở thành những quan chức lãnh đạo tỉnh Phú Thọ và rất nhiều địa phương khác nữa. Bởi vậy, việc chúng khuân “một hòn đá lạ” về thờ ở Đền Hùng, hay lũ lượt lái xe (biển xanh) đi cúng bái lậy lục ở khắp các đền chùa trên toàn quốc không có gì là lạ. Cái lũ chăn trâu (chăn bò) này giờ mới chợt ân hận vì đã “ỉa đái vung vãi” trên mặt mộ bia và thần thánh nên hốt hoảng thờ cúng lung tung cho nó đỡ … run vậy mà. Có tin có thiêng, có kiêng có lành chớ bộ.
Linh mục một lần nữa bóp chặt hai bàn tay người bệnh.
- Bây giờ đến lượt tôi muốn hỏi ông. - ông nói, hổn hển vì quyết định của mình – Chúa của ông là ai?
- Tôi không có Chúa.
- Ông có Chúa của ông. Như chúng tôi có Chúa của chúng tôi.
- Không, tôi không có Chúa. Nói cách khác, tôi từng có một thứ như thế… - Ông đã là người cộng sản, phải không?
- Ông muốn nói một đảng viên cộng sản?
- Vâng.
- Trong ý nghĩa ấy thì không. Bây giờ thì không.
Người bệnh cười to theo cách của ông ta, há miệng không thành tiếng và đôi vai gày rung rung.
Khi hai vợ chồng người cháu hé tấm liếp nhìn vào căn lều, họ thấy linh mục và người sắp chêt ngồi ôm nhau trên giường, người nọ gục vào vai người kia, hai đôi vai gày thỉnh thoảng giật lên khe khẽ trong ánh sáng nhợt nhạt của cây tọa đăng đã cạn dầu.
Bối cảnh hoang phế, đổ nát, điêu tàn trong "Oblivion" cũng sẽ là viễn cảnh đau buồn của Trái Đất, nếu như cõi người ta không ngừng tàn phá thiên nhiên. Cho dẫu nhiều dâu bể, đời sống từ thời này sang thời khác không hề kết thúc; mà chỉ như vòng luân hồi chuyển hồn sang bốn mùa - một quan điểm bàng bạc triết lý Phật Giáo được ẩn dụ qua hình ảnh bé gái, con của Jack và Julia. Dù đứng trước thảm họa chiến tranh hay âm mưu diệt chủng của bất cứ thế lực nào, cư dân ở khắp mọi nơi trên hành tinh Trái Đất vẫn sống và vui sống, vẫn kiên quyết bảo vệ và bảo tồn nòi giống, văn hóa, lịch sử của mình. Bởi vì nguồn cội của công lý, của sự thật, của những điều tốt đẹp, vẫn luôn bén rễ trong lòng người. Nhân vật Jack của Kosinski ban đầu bị tẩy não trở thành công cụ của kẻ ác. Nhưng khi tính bản thiện thức tỉnh, Jack đã cùng với Malcolm Beech (Morgan Freeman) tìm cách giải cứu nhân loại. Cuối cùng chiến thắng vẫn thuộc về người có chánh nghĩa. Tất cả những điều này chính là thông điệp của “Oblivion."
Những cảnh hành động chủ yếu là bắn phá với máy móc, vừa ồn ào mất trật tự, vừa gây nhức mắt. Xem phim, tôi cảm thấy hình như đạo diễn không có tí cố gắng gì cho mặt nghệ thuật. Phần âm thanh cũng chán, nhà soạn nhạc cho phim này dường như muốn bắt chước Hans Zimmer mà bắt chước không ra, kết quả là một loạt âm thanh ình ình như nhạc tra tấn. Phim hết sức đơn điệu, màu sắc không trắng trắng với máy móc bóng loáng thì đen đen các ngõ ngách hang hốc ẩm thấp, hoặc lạnh lạnh như cái “mẹ tử cung” bay lơ lửng trên vũ trụ.
Lý tưởng của loài dơi là muỗi
Dơi bay đêm cho đất nước đỡ buồn
Không ai tin vào hoa hồng nữa
Không ai tin vào dơi nữa
Dơi trở về làm chuột khoét quê hương
Chúng ta hãy bỏ những gì cần bỏ, và giữ những gì cần giữ. Nhưng những gì cần bỏ, và những gì thì cần giữ đây?
Hạnh phúc nào ở xa, nhưng chắc sẽ chẳng gần / Khi đồng loại còn nếm bao mùi đau khổ / Đàn cừu kêu oan trên khắp các nẻo đường / Thì làm sao tôi chỉ biết đứng nhìn!
Ai sẽ nắm vận mệnh chúng ta
Trong không gian đầy sợ hãi?
Những cây thông trên núi Ngự Bình thấp thoáng ngọn nến xanh
Đời đời an ủi
Cho người đã khuất và người sống hôm nay …
"The Rabbi’s Cat" giống như quyển giáo khoa mở vội, nhiều chương sách chồng chéo lên nhau có đôi chút rối loạn, nhưng vẫn lôi cuốn người xem. Điều này chứng tỏ Joan Sfar có khả năng chuyển câu chuyện từ tranh vẽ lên màn bạc, bằng những bước nhảy bất ngờ nhưng tuyệt đẹp, khiến cả phim ảnh lẫn tập truyện đều hấp dẫn và có đặc tính riêng. Trên hết mọi sự, khán giả nhận ra khát vọng tìm kiếm cội nguồn tín lý, của những người Algeria gốc Do Thái. Họ đã tự hỏi: Đời còn ý nghĩa gì, khi một người có đức tin nhưng lại ở trong một thế giới không thể chia sẻ tín ngưỡng của mình, một ẩn dụ chống phân biệt chủng tộc. Đây chính là thông điệp của "The Rabbi’s Cat."