Cuộc sống như giòng sông miên trường trôi chảy, chia cách đôi bờ giữa những người cùng chung nguồn cội. Khi chúng ta đứng trước bến bờ của ly tan và thù hận, nếu bên kia sông lấy bản án tám năm, sáu năm để bày tỏ "sự răn dạy độc đoán" đối với Nguyễn Phương Uyên – Đinh Nguyên Kha, thì bên này bến đỗ chúng ta lấy sự chia sẻ chân tình làm bằng chứng tình yêu để nâng vực tinh thần các em, để các em hiểu rằng: Các em không cô độc, luôn có những tâm hồn thiện chí cùng song hành nhịp bước với các em. Sự hỗ trợ của gia đình, của thân hữu, của chúng ta sẽ là lá chắn giúp các em dù ở trong bốn bức tường lao lý, vẫn ngẩng cao đầu vui sống. Tôi luôn cho rằng yêu thương là mũi tên xuyên tâm vượt qua mọi bức tường chính kiến, tôn giáo, hay sắc tộc. Yêu thương là chìa khóa vạn năng mở ra những cánh cửa tốt đẹp hướng về chân-thiện-mỹ. Trên bệ phóng tình yêu, việc dấn thân khởi từ lòng ái quốc của hai em Nguyễn Phương Uyên – Đinh Nguyên Kha chính là cánh đồng tiên khởi trổ sinh những hạt lúa vàng nặng trĩu, tỏa hương thơm ngát trên cánh đồng quê hương.
chúng mày tra tấn nó liên miên
bỏ đói nó không cho nó ăn
bắt nó thức không cho nó ngủ
cùm nó đem nó nhốt biệt giam
hăm he làm hại người thân nó
chúng mày nghĩ nó sợ
nhưng nó vẫn không nhận tội tuyên truyền
chống nhà nước CHXHCN Việt Nam
“Không biết người khác thế nào, mày thế nào, chứ tao thì tao “éo” cần thằng nào chăm lo cho tao. Tao muốn ăn, mặc, chi tiêu cho mọi nhu cầu bằng những đồng tiền do tao làm ra, do tao bỏ công sức ra mà có. Kể cả người ta chăm lo cho tao thật, tao cũng đếch cần và không muốn. Ăn của kẻ khác thật, đã là nỗi nhục. Đằng này lại còn mang tiếng được chăm lo nhưng thực chất là phải è cổ ra nuôi cái bọn “chăm lo” cho mình. Nhục chồng lên nhục… Khổ và nhục. Khi đã thừa nhận, dù là tự giác hay miễn cưỡng, là mình đang chịu ơn người khác, nhất là kẻ cầm quyền, thì nó bảo gì cũng phải nghe theo. Chống lại là chết.”
Ba nói: "Con thích làm gì thì hãy làm ngay đi thôi, cuộc đời quá ngắn để ta đắn đo và toan tính - nhưng phải làm hết mình"...
Vậy đấy!
Ba không cho tôi nhiều thứ như những vị quan khác để lại cho con, Ba chỉ để lại một thứ...
... thứ mà đến giờ tôi thấy những đứa con nhà giàu khác đang hùng hục tìm kiếm... mà ko được.
Đấy là sự SAY MÊ!
Minh Hằng mến!
Lâu lắm rồi, kể từ ngày chị ra khỏi "địa ngục trần gian", tôi không có "cơ hội" để viết về chị, dù thỉnh thoảng vẫn ghé thăm blog của chị và tôi biết chị có dẫn một bài viết của tôi về trang nhà, với lời giới thiệu trân trọng. Tôi biết chị quý mến tôi, dù chị không biết tôi là ai.
Dạ thưa Bác Điềm! Chắc Bác và gia đình tay nhúng chàm rồi nên Bác nhẹ lời quá. Tôi hiểu Bác không sợ cho bản thân vì tuổi của Bác và tôi thì cũng đã ra tới cổng nghĩa trang rồi. Nhưng Bác có nhã ý giúp cho em bé thoát khỏi kiếp chăn trâu trước nghĩa trang không lại là chuyện khác? Đáng lẽ ra em phải là người chủ của đất nước này từ mấy chục năm rồi mới phải. Có "ai" lên tiếng không? Nay em phải ăn cơm cúng cô hồn mỗi ngày mà Bác thì ngồi than thân làm tôi mủi lòng quá. Họa tặng lại Bác bài thơ, xin lỗi vì có đôi chữ lấy hẳn của Bác. Nghĩa trang họ còn lấy được, mấy chữ của Bác ăn nhằm gì. Chúc Bác luôn khoẻ!
Vì lý luận lúng túng nên hai vị GS đã đưa ra 1 đề nghị rất phản logic là viết vào hiến pháp rằng “sự lãnh đạo của Đảng là do nhân dân uỷ thác.”. Sự ủy thác của nhân dân chỉ có thể có do lựa chọn, tức là do bầu cử tự do, chứ không thể bằng cách đơn phương đưa nó vào hiến pháp. Làm vậy là bắt buộc chứ không phải ủy thác. Nếu nhân dân đã ủy thác cho một đảng (bằng lá phiếu) thì không cần phải ghi sự lãnh đạo của đảng đó vào hiến pháp vì đó sẽ là chuyện đương nhiên.
Ở Ba Lan và Hungary và, với mức độ thấp hơn, ở Czechoslovakia, chủ nghĩa dân tộc đóng vai trò chất kết dính trong các nhóm độc lập và các hoạt động quần chúng, vì nó đã truyền bá một tập giá trị được mọi người chia sẻ khi xã hội dân sự hình thành trong bối cảnh một đảng thống trị. Khác biệt trong tính cố kết của xã hội dân sự ở Nga và các nước cộng hòa thuộc Liên Xô cũ cho thấy rõ vai trò đoàn kết của ý thức về chủ nghĩa dân tộc giữa các nhóm dân cư ở các vùng lãnh thổ khác nhau.
Vì thế, các chế độ này đã quay lại các "yêu cầu tiên quyết về chức năng" của hệ thống, hay nói đơn giản hơn là quay lại dựa vào các thành tích kinh tế và chính trị. Khi mọi chuyện trở nên rõ ràng rằng tính chính đáng không thể được duy trì trên nền tảng các giá trị được chia sẻ hoặc các lợi ích chung, thì các chế độ buộc phải phát minh ra các "khế ước xã hội" mà theo đó công dân được hưởng một phần lợi từ hệ thống, [đồng thời khiến họ] phụ thuộc vào việc bảo đảm quyền lãnh đạo của đảng và việc duy trì trật tự xã hội. Đây là một chiến lược có tính toán của Kadar ở Hungary, [1] được Brezhnev của USSR [2] và Husak của Czechoslovakia sao chép lại trong những năm cuối thập kỷ 1960 và thập kỷ 1970, được giới lãnh đạo Gierek ở Ba Lan thực hiện suốt cả thập kỷ 1970. [3] Theo thuật ngữ khế ước xã hội, chế độ bảo đảm tăng dần mức sống và phong phú hóa chủng loại/số lượng hàng tiêu dùng, cung cấp phúc lợi cho công chúng, tăng lương và các biện pháp khuyến khích khác cho công nhân. Đổi lại, các cá nhân phải chấp nhận sự thống trị của đảng trên toàn xã hội, gồm cả việc họ phải rút lui khỏi các hoạt động chính trị và các hiệp hội công cộng không được nhà nước cho phép.
Các giá trị và vận động xã hội tự chủ, và vì thế các hạt giống của xã hội dân sự, hình thành trong các chế độ hậu toàn trị là kết quả của một cuộc khủng hoảng có hệ thống. Cuộc khủng hoảng này có cội rễ từ chỗ các chế độ đã không thể đạt được thành công tối thiểu trong việc thực hành các chức năng tự định của mình về thiết lập giá trị và đại diện lợi ích.
Trong khi những diễn biến nhanh chóng và phức tạp ở Trung Âu và USSR không cho phép một sự phân loại chặt chẽ, chúng tôi dựa phân tích của mình trên các xu hướng khá rõ ràng trong diễn trình phát triển của xã hội dân sự ở Trung Âu và so sánh chúng với các xu hướng ở Liên Xô (cũ). Kinh nghiệm ở Trung Âu cho thấy có bốn giai đoạn trong diễn trình phát triển của xã hội dân sự: tự vệ - các cá nhân và nhóm độc lập [đấu tranh] với nhà nước để bảo vệ quyền tự chủ một cách chủ động hoặc bị động; xuất hiện - các nhóm và phong trào độc lập theo đuổi các mục tiêu giới hạn trong một không gian công đã được mở rộng (kết quả của sự nhượng bộ hoặc thừa nhận của nhà nước-đảng đang trong quá trình đổi mới); động viên - các nhóm và phong trào độc lập làm xói mòn tính chính đáng của đảng-nhà nước bằng cách giới thiệu các hình thức quản lý nhà nước mới cho xã hội (khi đó đã được chính trị hóa); và được thể chế hóa - các lãnh đạo (được công chúng ủng hộ) luật hóa các luật bảo đảm tính độc lập cho các hoạt động xã hội, dẫn tới quan hệ khế ước giữa nhà nước và xã hội cuối cùng được điều chỉnh bằng các cuộc bầu cử tự do.
Chính trị của quân đội ta, quân đội kiểu mới của giai cấp công nhân, là thực hiện chính trị của Đảng và Nhà nước Việt Nam, phục vụ Đảng, Tổ quốc, phục vụ nhân dân, biểu hiện tập trung ở nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc xã hội chủ nghĩa. Không thể "giả nhân giả nghĩa" nói bừa rằng quân đội đứng ngoài chính trị, không cần đặt dưới sự lãnh đạo của lực lượng chính trị, đảng phái nào. Lời nhắc nhở của V.I.Lê-nin: Quân đội không thể đứng ngoài chính trị, “không thể và không nên trung lập" vẫn luôn nóng hổi tính thời sự, chúng ta phải luôn ghi lòng, tạc dạ.
Tui tưởng tượng cảnh đội quân bắt được quả tang những đôi đang trai trên gái dưới (mà thời ni có thể là trái dưới gái trên, hoặc đủ các tư thế khác nhau; luật cần phải chi tiết hóa chuyện này để bọn chúng hết cãi!), không đứa mô trong hai đứa mặc tí chi trên người. Bắt rứa mới đã! Vừa có bằng chứng thuyết phục, có thể phạt ở mức 1 triệu, vừa làm nhục được chúng nó, và (xin nói nhỏ) vừa khoái mắt!
Fukuzawa Yukichi (1835-1901, tên phiên âm Hán Việt: Phúc Trạch Dụ Cát) là một nhà tư tưởng có ảnh hưởng sâu và rộng nhất đến xã hội Nhật Bản cận đại. Ông là một nhà cải cách chính trị xã hội, nhà giáo dục tiên phong, nhà tư tưởng tiêu biểu của Nhật Bản từ cuối thời Edo, đầu thời kỳ Minh Trị - thời kỳ diễn ra những chuyển biến lớn lao trong lịch sử Nhật Bản.
Về cơ bản, các tác giả tham gia nghiên cứu dự án Dân chủ hóa và quyền lực của nhân dân đều cho rằng, theo tư duy hệ thống, có ba mô hình cơ bản về tổ chức, quản lý cộng đồng, xã hội với tư cách là các hệ đa - trí tuệ, đa - văn hóa. Trong đó, mô hình "tập trung" và mô hình "phi tập trung" là đặc trưng của các xã hội có cạnh tranh về lợi ích. Mô hình "đồng thuận xã hội" được coi là mô hình tổ chức, quản lý ưu việt, được xây dựng trong một tập thể, cộng đồng, xã hội cùng hướng tới giá trị chung, đòi hỏi phải có một trung tâm làm nòng cốt trong việc phát huy dân chủ, tạo nên đồng thuận xã hội, chứ không phải là các lực lượng đối lập, đối kháng hay cạnh tranh với nhau để thống trị xã hội.
đem sức người khắc phục thiên nhiên / nguồn lợi nông tác đâu chỉ riêng cho một gia đình / mà còn cho những hộ chung quanh / công lớn khai phá đất hoang như thế có ai bằng / người được vinh danh “kỳ tài đất Tiên Lãng”
Anh em Đoàn Văn Vươn là dân oan / ở thế cùng phải liều sống mái / sai quấy là bộ luật đất đai / là quan chức tham nhũng lạm quyền.
Hổng biết cái mạng xã hội mặt mũi tầm vóc nó ra răng mà thủ tướng chi cho nó dữ rứa? 200 triệu đô, tức là hơn 4 ngàn tỉ tiền Việt. Số tiền này mà đem chia cho 1 triệu hộ nghèo thì mỗi hộ được hơn 4 triệu đồng. Nếu các đồng chí đứng ra chia tiền hưởng đi một nửa thì mỗi hộ cũng còn được 2 triệu.
Rất mong mọi người tiếp tục ủng hộ 20.000/tháng = 240.000 đồng/1 năm(2013) Vì một nông thôn Việt Nam an toàn, tiến bộ, bền vững và nhân văn. Chúng tôi cần 2.500 người Việt Nam hành động để khoảng 40.000 học sinh nông thôn huyện Thái Thụy và các vùng khác được đọc ít nhất 500-800 đầu sách từ lớp 1-12, một con số ngang bằng với học sinh Hà Nội và các thành phố khác trên cả nước.
Sống là phải cháy hết mình, là được sử dụng nhiều phần trăm công suất của bộ não, là chiến đấu hết mình cho điều mình tin tưởng... Và sống là hàng ngày luôn tiến bộ để thay đổi số phận bản thân, số phận dân tộc...
mỗi khi tình hình dân trên mạng / xôn xao với những đề tài nóng / như chuyện sửa đổi hiến pháp / chế độ CS lại nham hiểm cho tin tặc / lên Internet rải mã độc / hoặc ăn cắp tên miền / hoặc tấn công từ chối dịch vụ / các diễn đàn dân chủ có tiếng ngoài luồng.
cái lú của Tổng Trọng là ở đâu? / một nhà bình luận uy tín đã tóm tắt: / lú không biết những quy tắc chính trị tiến bộ của thế giới / lú không biết Đảng CS nên chọn cách nào để hạ cánh an toàn / cái lú lớn nhất là đã khinh thường dân tộc Việt Nam
Chúng tôi không chỉ muốn bỏ Điều 4 trong Hiến pháp hiện hành, mà chúng tôi muốn tổ chức một Hội nghị lập hiến, lập một Hiến pháp mới thực sự là ý chí của toàn dân Việt Nam, không phải là ý chí của đảng cộng sản như Hiến pháp hiện hành.
Chúng tôi không chỉ muốn bỏ Điều 4 trong Hiến pháp hiện hành, mà chúng tôi muốn tổ chức một Hội nghị lập hiến, lập một Hiến pháp mới thực sự là ý chí của toàn dân Việt Nam, không phải là ý chí của đảng cộng sản như Hiến pháp hiện hành.
Hỡi ông Tổng bí thư, hỡi các vị trong BCT, các vị ủy viên TW, các ông là những người tài đức vẹn toàn luôn được nhân dân cả nước kính mến, nhân dân cả nước tin tưởng và yên tâm khi có đảng lãnh đạo. Dù không có điều 4 trong HP thì chân lý Đảng lãnh đạo CMVN vẫn không có gì thay đổi, những thắng lợi vĩ đại trong thời gian qua đã khẳng định điều đó. Các vị cứ yên tâm bỏ điều 4 đi và dạy cho những kẻ nào hoang tưởng, có ý định bước lên vũ đài bài học muôn đời cay đắng. Nhân dân cả nước luôn kỳ vọng vào các vị và muốn khảng định rằng bỏ điều 4 Đảng không hề tự sát, Đảng sẽ vĩ đại gấp vạn lần nếu bỏ điều 4. Bỏ điều 4 thì chân lý “Đảng ta vĩ đại thật” lại được phủ lên một lớp son vàng chói lọi. Hãy dũng cảm lên những người con ưu tú của tổ quốc, đây là cơ hội để các vị ghi tên mình vào sử bia nơi văn miếu. Đây cũng là cơ hội để chứng minh người cộng sản là bất tử và do chân lý sinh ra.