Khai sáng dân trí - lối thoát cho phong trào dân chủ Việt Nam ?

Hoàng Sư Phụ,
Chia sẻ bài viết này

Fukuzawa Yukichi đã nói: “Cái hồn của một nước nào thì y phụ vào dân nước ấy. Cái hồn của dân tộc nước ấy lại y phụ vào thanh niên học sinh, ấy là linh hồn của nước dân vậy”.

Ai ai cũng ích kỷ cá nhân như vậy thật đáng trách, không hiểu dân tộc Việt sẽ đi về đâu?

Nhìn lại bấy lâu nay, thanh niên học sinh trong nước ta trình độ ngày càng thụt lùi so với thế giới, há chẳng phải điều đáng lo cho quốc gia sao? Đặc biệt hơn là khi nói đến chuyện chính trị, hưng vong của đất nước mà sao lắm bạn trẻ cho là chuyện rỗi hơi, không cần quan tâm. Ai ai cũng ích kỷ cá nhân như vậy thật đáng trách, không hiểu dân tộc Việt sẽ đi về đâu?

Là những chí sĩ yêu nước, tự ta cảm thấy nỗi nhục dày vò về sự tụt hậu của đất nước. Vậy chúng ta phải làm gì để có thể thúc đẩy đất nước tiến đến văn minh phương Tây. Không còn đường nào khác là phải truyền bá, học hỏi các tư tưởng tiến bộ của các nước phương Tây mà nhiều lần chúng ta lỡ nhịp rồi.

Vấn đề tiếp thu tri thức nhân loại tại Việt Nam

1. Trong quá trình hiện đại hoá, mở cửa và đi theo con đường chung của nhân loại, điều then chốt là tiếp thu và học hỏi những tri thức của thế giới. Chúng ta không thể phát triển nếu không học những bài học kinh nghiệm và sử dụng những thành tựu trong quá trình phát triển của các quốc gia tiên tiến khác. Để từ đó, trên nền tảng văn hoá, bản sắc, lịch sử đặc trưng của Việt Nam tìm ra mô hình và bài học phù hợp cho sự phát triển của mình.

Hiện nay, một điểm yếu của việc nghiên cứu là thiếu những cuốn sách và tri thức nền tảng của thế giới, đặc biệt là về khoa học xã hội. Ngay cả các giáo viên và sinh viên ngành xã hội cũng không đủ điều kiện tiếp cận nguồn tư liệu này. Sách vừa thiếu, ngoại ngữ kém…và ngay cả các sinh viên và nhà nghiên cứu giỏi cũng không dễ dàng tiếp cận được.

Nhật Bản bắt đầu công cuộc canh tân đất nước với công cuộc Minh Trị Duy Tân (1868) bằng cách tích cực học hỏi và tiếp thu những đặc điểm tiên tiến của văn minh Tây Phương. Trí thức Nhật Bản hiểu rằng muốn vượt Tây Phương thì trước hết phải khám phá để học lấy những bí quyết sở trường của Tây Phương không chỉ đơn thuần bằng việc mua súng đạn hay tàu chiến mà phải thấy được đâu là những "sở trường và bí quyết" của văn minh Tây phương. Họ cho rằng sách vở và những chuyến hành trình để "thám sát" các nước Tây Phương là cách tối ưu nhất để thu được kinh nghiệm và các bài học cần thiết để đạt được mục tiêu hiện đại hoá nước Nhật. Vì thế, việc tiếp thu văn hóa Tây phương được chính phủ Minh Trị đặt làm ưu tiên hàng đầu. Trong giai đoạn này, các dịch giả, điển hình là Fukuzawa Yukichi là những người đầu tàu trong việc truyền bá kiến thức và những tư tưởng tiên tiến của Tây Phương ở Nhật thông qua việc dịch và xuất bản rất nhiều sách vở của phương Tây để học lấy những tư tưởng cốt lõi phục vụ cho công cuộc cải cách.

Tôi kinh ngạc khi nhận thấy nhiều tác phẩm lớn của phương Tây đã được dịch ra tiếng Nhật từ rất sớm

Tôi kinh ngạc khi nhận thấy nhiều tác phẩm lớn của phương Tây đã được dịch ra tiếng Nhật từ rất sớm, vào nửa đầu thời Minh Trị (giai đoạn 1870-1885) như History of Civilization in England của Henry Buckle; The Theory of Legislation - Principles of the Civil Code của Bentham; On Liberty, Political Economy, Representative Government, Utilitarianism của J.S. Mill; Social Statics của Herbert Spencer; De l'esprit des lois của Montesquieu; Du contrat social của Rousseau.

Sau thất bại trong cuộc chiến tranh Trung-Nhật (1894-1895), Trung Quốc cũng tiến hành một chương trình tương tự. Những sĩ phu Trung Quốc có đầu óc cải lương với các lãnh tụ như Khang Hữu Vi và Lương Khải Siêu chủ trương rằng Trung Quốc cần thực hiện công cuộc canh tân theo gương Nhật Bản. Hàng ngàn sinh viên Trung Quốc đã sang Nhật du học và vô số sách báo tiếng Nhật đã được dịch sang chữ Hán. Đỉnh cao của việc dịch thuật các tác phẩm này diễn ra trong khoảng thời gian từ 1902 đến 1907, khi mỗi năm trung bình có hơn 50 cuốn sách dịch được xuất bản và năm 1903 đạt kỷ lục với 200 cuốn. Ngay trong thời gian này, chứ không phải chờ đến khi Đảng Cộng sản Trung quốc lên cầm quyền, tác phẩm Tuyên Ngôn Ðảng Cộng Sản của Marx và Engels đã được dịch cho người Trung quốc. Như Lương Khải Siêu nói, "Các tư tưởng mới lan tràn như đám cháy" và những tư tưởng mới được truyền tải thông qua sách dịch đó đã góp phần mang lại cuộc Cách mạng Tân Hợi 1911 ở Trung Quốc.

Cũng thông qua Tân Thư, các sĩ phu Việt Nam ở đầu thế kỷ 20 đã lĩnh hội được tư tưởng mới, điển hình là Phan Châu Trinh, Thân Trọng Huề, Ðào Nguyên Phổ. Nhìn lại Nguyễn Trường Tộ là nhà canh tân nổi tiếng của Việt Nam nhưng không thành công và khi đọc niên biểu và những hoạt động mà Nguyễn Trường Tộ thực hiện, tôi nhận thấy dù các kiến nghị ông viết rất nhiều và chính xác, nhưng ông không triển khai được các hoạt động kèm theo mà Fukuzawa đã làm, đó là dịch thuật và mở trường dạy học…để đào tạo ra một thế hệ mới. Cách tiếp cận của Nguyễn Trường Tộ là thuyết phục giới quan lại, nhà vua và triều đình; còn Fukuzawa Yukichi chọn cách xây dựng một tầng lớp mới, tạo dựng tinh thần mới cho cả dân tộc. Nhờ đó, Fukuzawa Yukichi đã thành công.

2 Trong lời Phát Đoan của bộ Nho Giáo, Trần Trọng Kim viết “Xét ra cho kỹ, sự bỏ cũ thay mới của ta hiện thời bây giờ không phải là không cấp bách, nhưng vì người mình nghĩ nông nổi, không suy nghĩ cho chín, chưa gì đã đem phá hoại cả đi. Thành thử cái xấu, cái dở của mình thì vị tất đã bỏ đi được mà lại làm hỏng mất đi cái phần tinh tuý đã giữ cho xã hội ta bền vững hàng mấy nghìn năm”.

Có lắm người tưởng rằng mình bắt chước người ngoài là điều có ích cho sự tiến hoá của nòi giống mình. Không ngờ rằng, sự bắt chước vội vàng quá, không nghĩ cho chín, lại thành cái độc, gây ra thứ bệnh cho xã hội mình…Mỗi dân tộc có một cái tinh thần riêng, cũng như mỗi cây có cội rễ đâm xâu xa xuống đất. Hễ cây nào tốt, hút được nhiều khí chất thì cành lá rườm rà. Dân tộc nào cường thịnh là người đã biết lưu giữ cái tinh thần của mình được tươi tốt luôn.”
Cho đến nay, 100 năm sau khi Trần Trọng Kim viết Việt Nam Sử lược, tính cách của người Việt Nam vẫn không hề thay đổi.

3. Trong cuốn Tâm lý đám đông, Le Bon viết “Một dân tộc là một cơ thể sống được sinh thành bởi quá khứ nên cũng giống như mọi cơ thể sống khác, nó chỉ có thể biến chuyển bởi những tích tụ từ đời này qua đời khác một cách chậm chạp và lâu dài. Những thay đổi mà con người có thể tạo ra chỉ là thứ bề ngoài…

Nếu không có truyền thống, tinh hoa của dân tộc hay nền văn minh dân tộc đó không thể được hình thành. Vì thế, con người sẽ có hai mối quan tâm chính kể từ khi được sinh ra, là thiết lập cho mình một hệ thống những tập tục, và cũng chính là thứ mà con người sẽ nỗ lực phá bỏ khi những tác dụng hữu ích của chúng không còn nữa. Không thể có nền văn minh nếu thiếu truyền thống nhưng không thể có phát triển nếu không phá bỏ những truyền thống đó. Khó khăn nan giải nhất là tìm ra sự cân bằng giữa ổn định và phát triển, tức là sự biến đổi. Nếu một dân tộc cho phép truyền thống của mình bám rễ quá sâu và quá vững chắc thì sẽ chẳng còn gì có thể thay đổi được nữa... Trong trường hợp đó, những cuộc cách mạng bạo động cũng chẳng mang lại điều gì bởi khi đó, những mảnh vỡ của hệ thống phong tục lại dần dần gắn bó lại với nhau để rồi trở lại thời quá khứ mà không hề có chút thay đổi nào…”

Theo chungta.com

Làm thế nào để truyền bá tư tưởng tiến bộ của phương Tây?

Các xã hội phát triển Âu - Mỹ được xây dựng trên những nền tảng tri thức vững chắc, vốn được kế thừa và phát triển từ thời Hy Lạp, La Mã, qua các thời kỳ Phục Hưng, Khai sáng và thời kỳ Chủ nghĩa hiện đại của thế kỷ XIX - XX. Tất cả những tri thức nền tảng này đều được đúc kết trong tác phẩm của những học giả nổi tiếng (Plato, Aristote, Newton, Darwin, Kant, Hegel, Tocqueville, Mill, Russell, Wcher, Smith. Hayek...), chúng làm nền móng cho tòa nhà tri thức phương Tây, làm cơ sở cho triết học, khoa học tự nhiên, khoa học nhân văn, nghệ thuật, xã hội dân sự và Nhà nước pháp quyền. ..


Người Nhật đã biết tiếp thu kiến thức phương Tây từ rất sớm.

Nhiều quốc gia khác đã học tập phương Tây như Nhật Bản khi nhận ra rằng đằng sau sức mạnh bề ngoài về quân sự và công nghệ, phương Tây còn sở hữu một lâu dài tri thức đồ sộ. Ngay từ thời Minh Tri cách đây 120 năm, giới trí thức Nhật Bản đã quyết tâm dịch những tác phẩm kinh điển phương Tây ra tiếng Nhật. Việc dịch thuật đã trở thành chiến lược quốc gia, góp phần quyết đinh vào việc xây dựng cơ sở nền tảng cho các ngành khoa học tự nhiên cũng như khoa học nhân văn của Nhật Bản, giúp nước này chỉ trong thời gian ngắn đã đuổi kịp phương Tây, xây dựng được một xã hội giàu có, dân chủ và tiến bộ hàng đầu thế giới, đồng thời vẫn giữ được bản sắc hết sức riêng biệt của mình.
Con đường canh tân của Nhật Bản đã làm bài học và hình mẫu cho giới trí thức Trung Quốc, Hàn Quốc và nhiều quốc gia khác ở Châu Á. Việt Nam cũng là một quốc gia nằm trong quỹ đạo tư tưởng Đông Á. Những người đi tiên phong như Trương Vĩnh Ký, Huỳnh Tịnh Của, Nguyễn Văn Vĩnh rồi điển hình như Phan Chu Trinh... đã bắt tay vào dịch những tác phẩm phương Tây để truyền bá tới công chúng Việt Nam. Nhưng vì nhiều lý do khiến cho việc dịch thuật những tác phẩm rường cột của phương Tây diễn ra chậm chạp. Như vậy. Việt Nam đã đi sau các nước Châu Á nói trên không chỉ về kinh tế mà còn cả về học thuật. Riêng về học thuật việc thiếu những cuốn sách rường cột được dịch ra tiếng Việt khiến cho Việt Nam bị mất để và tụt hậu so với thế giới.

Như chúng ta đã biết, tình hình tiếp nhận tri thức tiến bộ phương Tây tại Việt Nam là rất tồi tệ rồi. Vậy nhân dịp ra mắt hàng loạt các tác phẩm kinh điển về tư tưởng của phương Tây tại Việt Nam, chúng ta nên tổ chức các câu lạc bộ, hội nghiên cứu về tư tưởng phương Tây để dễ dàng truyền bá hơn tư tưởng phương Tây vào Việt Nam. Qua tiếp nhận trí thức mới này thì mới mong thúc đẩy được dân chủ tại Việt Nam, nơi nhiều người còn lơ mơ về nhân quyền và dân chủ.

Chúng ta có tổ chức được 1 ngôi trường tư thục như Đông Kinh Nghĩa thục ngày xưa của cụ Phan để truyền bá các tư tưởng này ta nghĩ còn tốt hơn rất nhiều. Bây giờ tại VN đã cho phép lập trường tư thục rồi.

Trên đây chỉ là chút ý kiến của tôi, mong các vị đóng góp. Về trí và lực thì tôi vẫn chưa đủ nên cần các vị hỗ trợ thêm để ý tưởng này thành hiện thực.

Billy gửi hôm Thứ Sáu, 15/05/2009
Bạn đánh giá bài viết này thế nào?

Trương Anh Tú - Từ một đề kiểm tra 'khác biệt'

Huỳnh Ngọc Chênh - Vụ án Trương Duy Nhất: Kết luận điều tra và lương tâm người làm báo

Bút Chì - em có làm gì đâu?

Đinh Tấn Lực - Ở Lại Đảng Thì Được Gì?

Mít Tơ Đỗ - Nelson Mandela


thuy duong (khách viếng thăm) gửi lúc 12:16, 28/01/2013 - mã số 77781

Điều quan trọng là cần có và làm sao để có một môi trường "an toàn" để thực hiện việc khai sáng dân trí.Chúng ta lại cứ rơi vào cái vòng lẩn quẩn của quyền lực: Dân chủ - Độc tài .Độc tài thì không dung dân chủ, muốn có dân chủ thì phải xóa độc tài .Còn xóa độc tài bằng biện pháp dân chủ hay phi dân chủ, cái đó tùy thuộc vào người dân.Độc tài chưa ngu đến nỗi để bị Dân chủ lừa nó đâu!Chúng ta mở trường để dạy nhưng người dân - đa số là nghèo - lại không có điều kiện để học.Học mà đói, học rồi đói,rồi nghèo thì học để làm gì?Cái tâm lý học để thoát nghèo, để vinh thân phì gia, để làm quan , xem ra vẫn còn nặng. Có mấy ai trên đời dám nói là làm việc không vụ lợi?Muốn "tay không bắt giặc" thì chỉ có lươn lẹo,dối trá.Đây là điều mà ĐCSVN đã áp dụng trong quá khứ và đã thành công, nhưng bây giờ thì không được nữa rồi.Bây giờ người ta thực tế hơn, cho nên phải dùng chiêu "sổ hưu".Còn chúng ta đây ở trên mạng, thậm chí cái "mạng" mình có khi còn không giữ nỗi thì cũng chỉ có cái "miệng" mà thôi.Muốn cho cái miệng có gang có thép thì phải có thực lực đằng sau nó,chứ đừng giống như mấy cái anh sinh viên phản chiến của miền Nam trước 1975.Đâu phải vô cớ mà người ta nói "Con người là động vật chính trị".Nhưng chính trị bây giờ là chính trị của bom nguyên tử của tên lửa hạt nhân,cho nên trí phải kèm với dũng mới hiệu quả.Các nhà dân chủ có cái miệng thì ĐCSVN cũng có cái miệng, nhưng đằng sau cái miệng đó là cây súng,trong khi đó đằng sau cái miệng của nhà dân chủ là nhà tù. Người ta không chống lại súng đạn bằng sự gan dạ không thôi.Vấn đề mà tôi đặt ra ở đây là:"Các nhà trí thức VN , các người được mệnh danh là tinh hoa của đất nước là nguyên khí của quốc gia, có chế ra được súng đạn để bảo vệ dân chủ hay không, chứ còn máu của bọn dân đen ít học của chúng tôi còn nhiều để sẵn sàng cho công cuộc dân chủ hóa đất nước.Bằng không thì cái trí thức ấy chỉ là phù phiếm trong hoàn cảnh đất nước hiện nay." Bởi vì các vị không đủ tiền mà mua chúng để tự trang bị.

Admin gửi lúc 21:36, 25/08/2012 - mã số 65985
tanhoang viết:
Khi số lượng người có tư tưởng chính trị như ta mong muốn đủ nhiều thì ta ...?

Thì ta để họ TỰ QUYẾT ĐỊNH thể chế nào cần thiết cho VN, đảng phái chính trị nào phù hợp với quan điểm và nguyện vọng của họ, để họ tự bầu lên quốc hội / chính quyền đại diện cho mình :D

tanhoang (khách viếng thăm) gửi lúc 21:18, 25/08/2012 - mã số 65984
Innova viết:
Phần lớn mong đợi trong các comment mà tôi đọc ở đây đều hướng tới "dân trí" trong chính trị.

Khai sáng dân trí hay khai sáng tư tưởng, chính trị?

Nếu nói về dân trí thì có rất nhiều thứ mà PTCDVN có thể làm được bằng hành động. Ví dụ như hôm trước tôi xem trên vtv4 và thấy có chương trình nói về một anh chàng làm phong trào tủ sách gia đình, tủ sách làng xã. Anh vận động tiền để mua sách mang về cho các em học sinh ở vùng xa đọc. Các sách không nhất thiết là sách giáo khoa mà còn là các sách dạy về cách sống, về các vấn đề xã hội, cách làm giàu, v.v...

Tôi thấy đây là một hướng mà PTCDVN có thể học theo.
Chỉ đơn giản cho các em xem một phim hoạt hình đầy tính nhân văn cũng là nâng cao dân trí rồi.

Còn dân trí về tư tưởng chính trị là đỉnh cao của dân trí. Đừng nên vội, cũng đừng nên ám ảnh bởi nó quá nhiều. What will be will be.

Trình độ tri thức cơ bản của đa số người dân còn thấp nên ta cần nâng cao trình độ nhận thức của họ (nâng cao Dân Trí).
Khi số lượng người có trình độ dân trí khá đủ lớn thì ta nói với họ về Dân Chủ .
Khi số lượng người nhận thức đầy đủ về các quyền cơ bản của họ đủ nhiều
(Nhân Quyền )thì ta hỏi họ về Tư Tưởng Chính Trị (đỉnh cao của Dân trí).
(Xong phần mở đầu !)
Khi số lượng người có tưởng chính trị như ta mong muốn đủ nhiều thì ta ...?

tanhoang (khách viếng thăm) gửi lúc 20:45, 25/08/2012 - mã số 65982

Phong trào Con Đường VN mang mục đích tích cực khai sáng dân trí, mở rộng, không là đảng phái chính trị. Vâng, tôi tham gia vào muc đích tích cực này nhưng có ai định giá giúp tôi hậu quả của mặt tiêu cực mà tôi phải trả không ?

Visiteur (khách viếng thăm) gửi lúc 17:53, 25/08/2012 - mã số 65968

Bác Đặng Quốc Long,
Bác gọi tôi là Việt kiều thì chính xác rồi.
Tôi không phản đối bạn bè nhậu nhẹt vì tôi cũng nhậu lai rai như tụi bạn. Trời nóng uống bia lạnh Saigon cũng thú vị, chẳng cần Tiger, Ken gì cả. Tôi chỉ có nhận xét là ở bàn nhậu, đông bạn bè, hơn ba người thì khó đề cập đến xã hội, đến công dân giáo dục, PT CĐVN như dự định. Có lần đi ăn cua ghẹ với một người bạn, bình dân trên lề đường vì ở trong hết chỗ (quán ăn chiếm lề đường hợp pháp ?). Mới hỏi nó mày có thấy quán ăn chiếm lề đường là hợp lý hay không. Nó trả lời, ở đây chỗ nào cũng thế, mày thắc mắc vớ vẩn. Nó làm tôi cụt hứng, chưa kịp vặn lại thì nó ới, vẫy gọi thằng bạn khác đến nhậu, chẳng biết nó hẹn lúc nào

Bác Innova, tôi đâu có thích đảng phái mà bác bảo là chính trị ?

Khách Đặng Quốc Long viết:
Kính gửi bác Việt kiều MS 65 926.
Qua comment của bác, tôi xin thưa với bác mấy ý sau:
1- Trước hết xin nói ngay, tôi rất thú vị với còm của bác, tôi cũng giống như nhiều người khác thôi bác ạ, nghĩa là cũng chỉ biết chê mà không đưa ra được ý kiến hành động vì cùng nằm trong một cái "nôi" XHCN. Câu chuyện bác Ngự nêu ra hiện tượng chỉ nói lý thuyết mà không đưa ra ý kiến "hành động" cũng rất thú vị. Đặc điểm nổi bật của người mình là cũng có khi (cũng có khi thôi chứ không phải mọi lúc) là khôn trên lý thuyết dại trên thực tế. Tôi cũng giống như người khác khác chỉ biết chê chứ không đề ra được giải pháp nên được bác phản biện rất tế nhị (chugns ta hiểu nhau mà), nhưng xin thưa với bác, bác nên phân biệt tôi (người viết còm) với người khác tức tác giả bài này là người đặt vấn đề khai sáng dân trí. Chẳng hiểu điều này có lý hay không?
2- Sở dĩ tôi gọi bác là Việt kiều vì thấy nội dung bác viết là "tôi về VN chơi". Đơn giản thế thôi chứ không có ý gì khác, viết ở mục tên mà đưa ra cả ý kiến "Có kế..." dài dòng văn tự quá. Xin thưa ngay tôi chẳng có kế nào cả như đã nói ở trên.
3- Bác chê mấy người chỉ nói chuyện nhậu nhẹt thì xin thưa với bác, chính là họ học tập và chịu ảnh hưởng giáo dục của người phương Tây đấy bác ạ, tức là họ có giáo dục, không nên trách họ. Người phương Tây dạy khi tiếp xúc kiểu gặp gỡ bạn bè hay người lạ thì nên tránh hai điều kiêng kỵ: một là chớ nói đến chuyện chính trị, hai là chớ có nói đến vấn đề tôn giáo. Ở nước ta thì động đến cái gì cũng là chính trị, chê ông nọ ông kia (trong hàng ngũ lãnh đạo (mà dân hay gọi đùa rỡn thiếu tôn trọng là "ông cốp" -cán bộ cao cấp) cũng là chính trị, chê mấy tên lưu manh côn đò tiền án tiền sự này được tuyển vào đội ngũ dân phòng chuyên môn ăn cướp của những người buôn thúng bán mẹt ngồi vỉa hè cũng là động đến chính trị, thậm chí chê cái nhà vệ sinh ở đầu Lê Duẩn (đầu phố Lê Duẩn) cũng là chính trị...Hỏi mấy ông xe ôm "Đái ở đâu?" Ông ta trả lời "Lên đầu Lê Duẩn mà đái", thế là động đến chính trị đấy bác ạ.
Nếu như bác gặp người thật thân thì bác mới biết thực trạng trong đầu họ nghĩ gì. Còn nghe người ta nói chuyện tào lao chi khươn thì mục đích giải trí là chính. Nói chuyện chính trị và tôn giáo dễ phát sinh xung đột mất vui, mất ngon lúc uống bia.
Mong lần sau bác về thăm đất nước thì gặp đúng người mà bác thích gặp, nếu như bác gặp tôi thì tôi cảm thấy vinh dự và vui mừng. Nhưng không có trong hiện thực đâu bác ạ. Nhưng có thể gặp nhau trên Dân Luận cũng hay ra phết, vì chúng ta hiểu nhau. Tôi vừa phát biểu vài dòng còm là gặp ngay người phản biện. Người hiểu biết nhiều mới phản biện, nhát là phản biện một cách rất tế nhị, không làm mất lòng.
Cuối tuần, xin tặng bác và độc giả Dân luận một chuyện vui của tác giả người mình "đang sống dưới "chế độ XHCN văn minh gấp vạn lần các nước tư bản") đã được dịch ra tiếng Anh:
- Mình mới lên chức cao, chẳng biét làm sao mà cái bụng cứ ngày càng phình ra.
- Thế cậu ăn uống và làm việc thế nào?
- Thì cũng bình thường, có khi còn nhàn hơn trước. Đi họp nhiều nhưng cũng chỉ gọi là cho có mặt.
- Thế thì óc nó rơi xuống bụng đấy.

Thú thật với bác là tôi đã ấp ủ câu trả lời "có kế nào hay hoặc vài ý kiến đơn giản ban đầu có thể thực hiện đươc từng bước ở VN không?" Nhưng sợ nói ra vì hai lý do: nói ra lại vào cùng sống chung với TS Cù Huy Hà Vũ, đó là đối với chính quyền, còn đối với diễn đàn Dân Luận thì sợ không phù hợp, vì diễn đàn này ôn hòa quá mà gia đình tôi có truyền thống phát về binh nghiệp, hay tư duy theo kiểu quân sự. Nếu được chấp nhận hoàn toàn tự do ngôn luận thì tôi mới dám phát ngôn. Cũng có người bị cộng cũng ghét mà Ngụy (CHVN) cũng không ưa.
Kính chào bác, chúc bác những ngày cuối tuần vui vẻ.

Innova gửi lúc 17:34, 25/08/2012 - mã số 65966

Đúng là anh này rồi, nhưng là trong chương trình khác, ngồi đối thoại trên TV cách đây chừng 3 hôm.

Điều đó có nghĩa là chuyện anh này làm được đánh giá cao. Nếu CDVN định hỗ trợ cho dự án của anh này thì đúng là tốt khỏi phải nói.

Admin viết:
Bác Innova, người bác nhắc đến có phải là bác Nguyễn Quang Thạch (tủ sách dòng họ: http://www.youtube.com/watch?v=-CF27pAdqaY) không? Nếu thế thì CĐVN cũng đang dự tính có những sự hỗ trợ nhất định cho dự án của bác Thạch. Tuy nhiên khai sáng về mặt các quyền con người cơ bản vẫn rất cần thiết, và nên được nhìn nhận như là một dự án song song bên cạnh nỗ lực khai dân trí của bác Thạch hơn là phủ nhận lẫn nhau rằng tôi quan trọng hơn anh hoặc anh quan trọng hơn tôi :D
Innova viết:
Phần lớn mong đợi trong các comment mà tôi đọc ở đây đều hướng tới "dân trí" trong chính trị.

Khai sáng dân trí hay khai sáng tư tưởng, chính trị?

Nếu nói về dân trí thì có rất nhiều thứ mà PTCDVN có thể làm được bằng hành động. Ví dụ như hôm trước tôi xem trên vtv4 và thấy có chương trình nói về một anh chàng làm phong trào tủ sách gia đình, tủ sách làng xã. Anh vận động tiền để mua sách mang về cho các em học sinh ở vùng xa đọc. Các sách không nhất thiết là sách giáo khoa mà còn là các sách dạy về cách sống, về các vấn đề xã hội, cách làm giàu, v.v...

Tôi thấy đây là một hướng mà PTCDVN có thể học theo.

Chỉ đơn giản cho các em xem một phim hoạt hình đầy tính nhân văn cũng là nâng cao dân trí rồi.

Còn dân trí về tư tưởng chính trị là đỉnh cao của dân trí. Đừng nên vội, cũng đừng nên ám ảnh bởi nó quá nhiều. What will be will be.

Admin gửi lúc 17:17, 25/08/2012 - mã số 65964

Bác Innova, người bác nhắc đến có phải là bác Nguyễn Quang Thạch (tủ sách dòng họ: http://www.youtube.com/watch?v=-CF27pAdqaY) không? Nếu thế thì CĐVN cũng đang dự tính có những sự hỗ trợ nhất định cho dự án của bác Thạch. Tuy nhiên khai sáng về mặt các quyền con người cơ bản vẫn rất cần thiết, và nên được nhìn nhận như là một dự án song song bên cạnh nỗ lực khai dân trí của bác Thạch hơn là phủ nhận lẫn nhau rằng tôi quan trọng hơn anh hoặc anh quan trọng hơn tôi :D

Innova viết:
Phần lớn mong đợi trong các comment mà tôi đọc ở đây đều hướng tới "dân trí" trong chính trị.

Khai sáng dân trí hay khai sáng tư tưởng, chính trị?

Nếu nói về dân trí thì có rất nhiều thứ mà PTCDVN có thể làm được bằng hành động. Ví dụ như hôm trước tôi xem trên vtv4 và thấy có chương trình nói về một anh chàng làm phong trào tủ sách gia đình, tủ sách làng xã. Anh vận động tiền để mua sách mang về cho các em học sinh ở vùng xa đọc. Các sách không nhất thiết là sách giáo khoa mà còn là các sách dạy về cách sống, về các vấn đề xã hội, cách làm giàu, v.v...

Tôi thấy đây là một hướng mà PTCDVN có thể học theo.

Chỉ đơn giản cho các em xem một phim hoạt hình đầy tính nhân văn cũng là nâng cao dân trí rồi.

Còn dân trí về tư tưởng chính trị là đỉnh cao của dân trí. Đừng nên vội, cũng đừng nên ám ảnh bởi nó quá nhiều. What will be will be.

Innova gửi lúc 17:06, 25/08/2012 - mã số 65963

Phần lớn mong đợi trong các comment mà tôi đọc ở đây đều hướng tới "dân trí" trong chính trị.

Khai sáng dân trí hay khai sáng tư tưởng, chính trị?

Nếu nói về dân trí thì có rất nhiều thứ mà PTCDVN có thể làm được bằng hành động. Ví dụ như hôm trước tôi xem trên vtv4 và thấy có chương trình nói về một anh chàng làm phong trào tủ sách gia đình, tủ sách làng xã. Anh vận động tiền để mua sách mang về cho các em học sinh ở vùng xa đọc. Các sách không nhất thiết là sách giáo khoa mà còn là các sách dạy về cách sống, về các vấn đề xã hội, cách làm giàu, v.v...

Tôi thấy đây là một hướng mà PTCDVN có thể học theo.

Chỉ đơn giản cho các em xem một phim hoạt hình đầy tính nhân văn cũng là nâng cao dân trí rồi.

Còn dân trí về tư tưởng chính trị là đỉnh cao của dân trí. Đừng nên vội, cũng đừng nên ám ảnh bởi nó quá nhiều. What will be will be.

Khách Đặng Quốc Long (khách viếng thăm) gửi lúc 09:11, 25/08/2012 - mã số 65946

Kính gửi bác Việt kiều MS 65 926.
Qua comment của bác, tôi xin thưa với bác mấy ý sau:
1- Trước hết xin nói ngay, tôi rất thú vị với còm của bác, tôi cũng giống như nhiều người khác thôi bác ạ, nghĩa là cũng chỉ biết chê mà không đưa ra được ý kiến hành động vì cùng nằm trong một cái "nôi" XHCN. Câu chuyện bác Ngự nêu ra hiện tượng chỉ nói lý thuyết mà không đưa ra ý kiến "hành động" cũng rất thú vị. Đặc điểm nổi bật của người mình là cũng có khi (cũng có khi thôi chứ không phải mọi lúc) là khôn trên lý thuyết dại trên thực tế. Tôi cũng giống như người khác khác chỉ biết chê chứ không đề ra được giải pháp nên được bác phản biện rất tế nhị (chugns ta hiểu nhau mà), nhưng xin thưa với bác, bác nên phân biệt tôi (người viết còm) với người khác tức tác giả bài này là người đặt vấn đề khai sáng dân trí. Chẳng hiểu điều này có lý hay không?
2- Sở dĩ tôi gọi bác là Việt kiều vì thấy nội dung bác viết là "tôi về VN chơi". Đơn giản thế thôi chứ không có ý gì khác, viết ở mục tên mà đưa ra cả ý kiến "Có kế..." dài dòng văn tự quá. Xin thưa ngay tôi chẳng có kế nào cả như đã nói ở trên.
3- Bác chê mấy người chỉ nói chuyện nhậu nhẹt thì xin thưa với bác, chính là họ học tập và chịu ảnh hưởng giáo dục của người phương Tây đấy bác ạ, tức là họ có giáo dục, không nên trách họ. Người phương Tây dạy khi tiếp xúc kiểu gặp gỡ bạn bè hay người lạ thì nên tránh hai điều kiêng kỵ: một là chớ nói đến chuyện chính trị, hai là chớ có nói đến vấn đề tôn giáo. Ở nước ta thì động đến cái gì cũng là chính trị, chê ông nọ ông kia (trong hàng ngũ lãnh đạo (mà dân hay gọi đùa rỡn thiếu tôn trọng là "ông cốp" -cán bộ cao cấp) cũng là chính trị, chê mấy tên lưu manh côn đò tiền án tiền sự này được tuyển vào đội ngũ dân phòng chuyên môn ăn cướp của những người buôn thúng bán mẹt ngồi vỉa hè cũng là động đến chính trị, thậm chí chê cái nhà vệ sinh ở đầu Lê Duẩn (đầu phố Lê Duẩn) cũng là chính trị...Hỏi mấy ông xe ôm "Đái ở đâu?" Ông ta trả lời "Lên đầu Lê Duẩn mà đái", thế là động đến chính trị đấy bác ạ.
Nếu như bác gặp người thật thân thì bác mới biết thực trạng trong đầu họ nghĩ gì. Còn nghe người ta nói chuyện tào lao chi khươn thì mục đích giải trí là chính. Nói chuyện chính trị và tôn giáo dễ phát sinh xung đột mất vui, mất ngon lúc uống bia.
Mong lần sau bác về thăm đất nước thì gặp đúng người mà bác thích gặp, nếu như bác gặp tôi thì tôi cảm thấy vinh dự và vui mừng. Nhưng không có trong hiện thực đâu bác ạ. Nhưng có thể gặp nhau trên Dân Luận cũng hay ra phết, vì chúng ta hiểu nhau. Tôi vừa phát biểu vài dòng còm là gặp ngay người phản biện. Người hiểu biết nhiều mới phản biện, nhát là phản biện một cách rất tế nhị, không làm mất lòng.
Cuối tuần, xin tặng bác và độc giả Dân luận một chuyện vui của tác giả người mình "đang sống dưới "chế độ XHCN văn minh gấp vạn lần các nước tư bản") đã được dịch ra tiếng Anh:
- Mình mới lên chức cao, chẳng biét làm sao mà cái bụng cứ ngày càng phình ra.
- Thế cậu ăn uống và làm việc thế nào?
- Thì cũng bình thường, có khi còn nhàn hơn trước. Đi họp nhiều nhưng cũng chỉ gọi là cho có mặt.
- Thế thì óc nó rơi xuống bụng đấy.

Thú thật với bác là tôi đã ấp ủ câu trả lời "có kế nào hay hoặc vài ý kiến đơn giản ban đầu có thể thực hiện đươc từng bước ở VN không?" Nhưng sợ nói ra vì hai lý do: nói ra lại vào cùng sống chung với TS Cù Huy Hà Vũ, đó là đối với chính quyền, còn đối với diễn đàn Dân Luận thì sợ không phù hợp, vì diễn đàn này ôn hòa quá mà gia đình tôi có truyền thống phát về binh nghiệp, hay tư duy theo kiểu quân sự. Nếu được chấp nhận hoàn toàn tự do ngôn luận thì tôi mới dám phát ngôn. Cũng có người bị cộng cũng ghét mà Ngụy (CHVN) cũng không ưa.
Kính chào bác, chúc bác những ngày cuối tuần vui vẻ.

Tran Thi Ngự gửi lúc 07:43, 25/08/2012 - mã số 65939

Cuối tuần xin kể câu chuyện thư giãn liên quan đến hôi đoàn phong trào ở Mỹ.

Ỡ Mỷ có một số hội đoàn được lập ra với nhiều mục đích khác nhau, nhưng có một điều thú vị là sau một thời gian hoạt động, các hội đoàn này có chung một nich name là NATO (No Action, Talk Only."

Tôi cũng đã từng tham gia một số các hội đoàn như vậy. Gần đây nhất, có một người bạn rủ tôi tham gia nhóm "K (tên thàh phố) Talks about Race" do một GS khoa luật ở cùng trường nơi tôi làm việc thành lập. Tôi vốn quan tâm đến quan hệ chủng tộc nên hăng hái tham gia. Nhóm có đủ mọi thành phần, dân thày, dân thợ, sinh viên, hưu trí, nội trợ, v.v. Ai củng quan tâm đến các vấn đề xã hội, và mong muốn có một xả hội công bằng và tốt đẹp hơn.

Nhóm họp một tháng một lần vào buổi tối sau giờ làm việc. Trước khi họp thì có ăn nhẹ và nước ngọt. Thoạt đầu thì có khoảng 25 người tham gia đi họp. Mổi buổi họp dành ra 15-20 phút để cho ngần ấy con người tự giới thiệu mình. Sau đó thì các thành viên nói về các bất cập trong quan hệ chủng tộc ở đia phương, ai củng tỏ ra rất bức xúc và đòi phải thay đổi.

Sau ba phiên họp, thì đám sinh viên đòi phải có hành động. Lúc này số người đi họp còn hơn phân nửa. Sau ba phiên họp nửa, thì chương trình hành động được soạn ra và mọi người đồng ý. Lúc này số người đi họp chỉ còn hơn một phần ba. Sau ba phiên họp nửa thì vần chưa biết làm cách nào để thực hiện chương trình hành động. Tới đó thì tôi bắt đầu hết kiên nhần nên . . . lặn luôn.

Mấy tháng sau, người bạn lại rủ tôi tham gia một hội đoàn mới. Tôi hỏi hội đoàn gì, người bạn trả lời: "K . . . Talks about Gender." Tôi bèn nói: Bộ mày hết chiện làm rồi hay sao mà cứ đi lập hội NATO hoài vậy.

Có kế nào hay hoặc vài ý kiến đơn giản (khách viếng thăm) gửi lúc 02:23, 25/08/2012 - mã số 65926

Bác Đặng Quốc Long,

Bác có kế nào hay hoặc vài ý kiến đơn giản ban đầu có thể thực hiện đươc từng bước ở VN không ?
Tôi về VN chơi, gặp bạn bè cũng tính nói vài câu về PT CĐVN, về công dân giáo dục, về khai dân trí, ... nhưng thấy tụi bạn toàn nói chuyện ăn nhậu, làm ăn, mua nhà mua đất, đi chơi cho nên đành thôi. Chỉ nên gặp ít người thì nói chuyện mới dễ. Đông hơn ba người thì khó nói chuyện
Các bác ở VN phải hăng hái thì mới nên chuyện chứ chỉ lo chuyện làm ăn, ăn nhậu thì đâu có ai thích dấn trí dân trì ! Phải chăng khai dân trí, công dân giáo dục là những điều xa xỉ trong xã hội ?

Khách Đặng Quốc Long viết:
Tôi đã đọc nhiều bài viết dạng này, nghĩa là chỉ thấy phê, nhưng không thấy đề ra phương hướng phải làm như thế nào mới đúng.

Nay xin hỏi khai sáng dân trí thì làm những gì cụ thể? Kiểu nói chỉ thấy sai mà không chỉ ra cái đúng còn thấy trong nhiều văn kiện quan trọng của Đảng. Ví dụ trong văn kiện đại hội Đảng lần trước nêu rõ ta có "nguy cơ chệch hướng", thế nhưng không bộ óc lớn nào cho biết thế nào là đúng hướng? Nhiều người đã học cái nghị quyết này, thế nhưng hình như quên sạch rồi(có lẽ để đỡ bẩn óc hay sao ấy). Hay là học để được gọi là học chứ không hề biết suy nghĩ. Tôi chưa được đọc lần thứ hai nêu câu hỏi: "Thế nào là đúng hướng?" Mà hỏi thì cũng chẳng ai trả lời, vì không biết trả lời.

Bước 1 làm gì? Bước 2 làm gì? Bước 3, bước 4...làm gì?

Làm trong lĩnh vực nào?

Nay ta đã dịch biết bao nhiêu sách của phưng Tây rồi đấy thôi. Nào là cả bộ Lêin toàn tập nặng hàng yến (10 cân), rồi bao nhiêu sách về CNXH, CNCS, bao nhiêu tác phẩm của Mác và Angghen ta cũng đã dịch, rồi còn biết bao nhiêu tác phẩm khác nữa. Ngày nay kỹ thuật in ấn phát triển, số nhà xuất bản tăng nhiều, sách ra đời liên tuịc, có thồ nào trước kia bằng thời này không?.

Về lĩnh vực giáo dục và đào tạo thì bên cạnh mở rộng hệ thống đại học trong nước, ta cũng đã gửi biết bao người ra nước ngaòi đào tạo. Số lượng GSTS của ta chẳng biết đứng thứ mấy trong khu vực và trên thế giới, nhưng rõ ràng hơn đứt ngày trước. Thế nhưng trình độ dân trí của ta thế nào?

Ta thử nghé mắt nhìn sang một vài nước trong khu vực và vài nước lân cận xem sao? Thái Lan và Malayxia, Singapor, Indonexia, Hàn quốc, NHạt bản làm gì để khai sáng dân trí mà họ tiến hơn ta nhiều thế?

Tác giả viết: "Như chúng ta đã biết, tình hình tiếp nhận tri thức tiến bộ phương Tây tại Việt Nam là rất tồi tệ rồi. Vậy nhân dịp ra mắt hàng loạt các tác phẩm kinh điển về tư tưởng của phương Tây tại Việt Nam, chúng ta nên tổ chức các câu lạc bộ, hội nghiên cứu về tư tưởng phương Tây để dễ dàng truyền bá hơn tư tưởng phương Tây vào Việt Nam." Thế nhưng tác giả lại không giới thiệu đó là những tác phẩm nào? Sao thế?

Theo ngu ý của tôi thì đến đầu thế kỷ XXI mà viết như thế này thì bài viết lạc hậu. Bài này ra đời vào đầu thế kỷ trước, cách đây 100 năm thì có giá trị. Nếu ngu ý của tôi sai thì xin các vị chỉ giáo giúp. Chân thành cám ơn.

Có một đièu nữa thường gặp ở những nhà hay viết lý luận, đó là chỉ viết nhừng gì mình biét để tỏ ra hiểu nhiều biết rộng, thế nhưng không ai trả lời được vài câu hỏi đơn giản của độc giả, mà những câu hỏi này là rất cần thiết. Nếu phải nhắc lại nhiều lần cho rõ thì tôi xin nhắc lại (chẳng biết nói thế này có bị nhiều người không ưa, phải không?):

1- Thế nào là một nền báo chí tiến bộ? Câu này hình như có một nông dân đã đưa ra giải đáp bằng cách gạch đầu dòng văn tắt, chứ chưa thấy vị nào viết bài bàn cho thấu đáo.

2- Nay có câu hỏi là nhu cầu để khai sáng dân trí, đó là phương pháp tư duy. Xin vị nào hay viết lý luận thì bàn về vấn đề này giúp nhiều người muốn tự bồi dưỡng kiến thức.

Khách Nhivu (khách viếng thăm) gửi lúc 01:47, 25/08/2012 - mã số 65924

Vâng! đúng như bạn Vận động, ủng hộ và tham gia PT CDVN nói: "Phong trào Con Đường VN mang mục đích tích cực khai sáng dân trí, mở rộng, không là đảng phái chính trị".
Tôi cũng ủng hộ phong trào này.

Vận động, ủng hộ và tham gia PT CĐVN (khách viếng thăm) gửi lúc 23:45, 24/08/2012 - mã số 65917
tanhoang viết:
Tôi đồng ý với Bác Hoàng Sư Phụ .
Có vẻ đây là con đường duy nhất đi đến Dân Chủ trong thời điểm này tuy rằng nó có thể rất dài và rất lâu nữa các bác ạ nhưng tôi bảo đảm là nó không bao giờ sai .
Dân Chủ cơ hội càng vội thì càng dể sai nên cũng rất dể đi vào ngỏ cụt .

Vận động, ủng hộ và tham gia PT CĐVN đi bạn tanhoang.
Phong trào Con Đường VN mang mục đích tích cực khai sáng dân trí, mở rộng, không là đảng phái chính trị.

Khách Đặng Quốc Long (khách viếng thăm) gửi lúc 23:31, 24/08/2012 - mã số 65915

Tôi đã đọc nhiều bài viết dạng này, nghĩa là chỉ thấy phê, nhưng không thấy đề ra phương hướng phải làm như thế nào mới đúng.

Nay xin hỏi khai sáng dân trí thì làm những gì cụ thể? Kiểu nói chỉ thấy sai mà không chỉ ra cái đúng còn thấy trong nhiều văn kiện quan trọng của Đảng. Ví dụ trong văn kiện đại hội Đảng lần trước nêu rõ ta có "nguy cơ chệch hướng", thế nhưng không bộ óc lớn nào cho biết thế nào là đúng hướng? Nhiều người đã học cái nghị quyết này, thế nhưng hình như quên sạch rồi(có lẽ để đỡ bẩn óc hay sao ấy). Hay là học để được gọi là học chứ không hề biết suy nghĩ. Tôi chưa được đọc lần thứ hai nêu câu hỏi: "Thế nào là đúng hướng?" Mà hỏi thì cũng chẳng ai trả lời, vì không biết trả lời.

Bước 1 làm gì? Bước 2 làm gì? Bước 3, bước 4...làm gì?

Làm trong lĩnh vực nào?

Nay ta đã dịch biết bao nhiêu sách của phưng Tây rồi đấy thôi. Nào là cả bộ Lêin toàn tập nặng hàng yến (10 cân), rồi bao nhiêu sách về CNXH, CNCS, bao nhiêu tác phẩm của Mác và Angghen ta cũng đã dịch, rồi còn biết bao nhiêu tác phẩm khác nữa. Ngày nay kỹ thuật in ấn phát triển, số nhà xuất bản tăng nhiều, sách ra đời liên tuịc, có thồ nào trước kia bằng thời này không?.

Về lĩnh vực giáo dục và đào tạo thì bên cạnh mở rộng hệ thống đại học trong nước, ta cũng đã gửi biết bao người ra nước ngaòi đào tạo. Số lượng GSTS của ta chẳng biết đứng thứ mấy trong khu vực và trên thế giới, nhưng rõ ràng hơn đứt ngày trước. Thế nhưng trình độ dân trí của ta thế nào?

Ta thử nghé mắt nhìn sang một vài nước trong khu vực và vài nước lân cận xem sao? Thái Lan và Malayxia, Singapor, Indonexia, Hàn quốc, NHạt bản làm gì để khai sáng dân trí mà họ tiến hơn ta nhiều thế?

Tác giả viết: "Như chúng ta đã biết, tình hình tiếp nhận tri thức tiến bộ phương Tây tại Việt Nam là rất tồi tệ rồi. Vậy nhân dịp ra mắt hàng loạt các tác phẩm kinh điển về tư tưởng của phương Tây tại Việt Nam, chúng ta nên tổ chức các câu lạc bộ, hội nghiên cứu về tư tưởng phương Tây để dễ dàng truyền bá hơn tư tưởng phương Tây vào Việt Nam." Thế nhưng tác giả lại không giới thiệu đó là những tác phẩm nào? Sao thế?

Theo ngu ý của tôi thì đến đầu thế kỷ XXI mà viết như thế này thì bài viết lạc hậu. Bài này ra đời vào đầu thế kỷ trước, cách đây 100 năm thì có giá trị. Nếu ngu ý của tôi sai thì xin các vị chỉ giáo giúp. Chân thành cám ơn.

Có một đièu nữa thường gặp ở những nhà hay viết lý luận, đó là chỉ viết nhừng gì mình biét để tỏ ra hiểu nhiều biết rộng, thế nhưng không ai trả lời được vài câu hỏi đơn giản của độc giả, mà những câu hỏi này là rất cần thiết. Nếu phải nhắc lại nhiều lần cho rõ thì tôi xin nhắc lại (chẳng biết nói thế này có bị nhiều người không ưa, phải không?):

1- Thế nào là một nền báo chí tiến bộ? Câu này hình như có một nông dân đã đưa ra giải đáp bằng cách gạch đầu dòng văn tắt, chứ chưa thấy vị nào viết bài bàn cho thấu đáo.

2- Nay có câu hỏi là nhu cầu để khai sáng dân trí, đó là phương pháp tư duy. Xin vị nào hay viết lý luận thì bàn về vấn đề này giúp nhiều người muốn tự bồi dưỡng kiến thức.

tanhoang (khách viếng thăm) gửi lúc 19:53, 24/08/2012 - mã số 65902

Tôi đồng ý với Bác Hoàng Sư Phụ .
Có vẻ đây là con đường duy nhất đi đến Dân Chủ trong thời điểm này tuy rằng nó có thể rất dài và rất lâu nữa các bác ạ nhưng tôi bảo đảm là nó không bao giờ sai .
Dân Chủ cơ hội càng vội thì càng dể sai nên cũng rất dể đi vào ngỏ cụt .

nhunguyen (khách viếng thăm) gửi lúc 07:44, 24/08/2012 - mã số 65863

Bài viết của HOÀNG SƯ PHỤ rất hay ;nhưng HSP quên một vấn đề chinh là bản chất của chế độ của nhà cầm quyền.Nước NHẬT và những nước khác ngoài khôí cộng sản cho dù có thay đổi đảng cầm quyền nhưng họ vẫn có một mục đích là xây dựng đất nước của họ ngày càng vững mạnh về mọi mặt;trong khi đó VN chỉ mỗi một việc củng cố đảng và chế độ.Với mục đích khác nhau như vậy thì không bao giờ người VIỆT trong nước mới có điều kiện tiếp cận được những tư tưỡng tiến bộ của thế giới đặc biệt là trong lĩnh vực xã hội học được vì điều đó dẫn đến việc xóa sổ sớm đảng cộng sản VN.

Hegel bị kết tội là cha đẻ của chủ nghĩa phát xít (khách viếng thăm) gửi lúc 18:05, 17/02/2012 - mã số 52601

Karl Heinrich Marx, Friedrich Engels, cha đẻ của chủ nghĩa cộng sản đều là người phương tây, nước Đức tư bản.
Marx chịu ảnh hưởng của Hegel, một triết gia Đức. Hegel bị kết tội là cha đẻ của chủ nghĩa phát xít.

Như vậy đảng CSVN theo phương tây cũng hơn 80 năm nay rồi. Vấn đề là họ lại theo đường lối bạo lực, tàn sát đối lập theo kiểu tẩy rửa xã hội của phát xít .

Theo tây hay đông đều OK nhưng cái quan trọng là đặt trọng tâm vào việc phục vụ con ngươµi, tôn trọng con người chứ không phải là tiêu diệt giai cấp, giết người, cướp của như đảng CS VN, TQ, BTT vẫn thường áp dụng

Cái giỏi là rút tỉa kinh nghiệm tốt của người khác mà áp dụng cho mình

Khách Lò Văn Nhẻn (khách viếng thăm) gửi lúc 16:18, 17/02/2012 - mã số 52595

Mình cũng tiếp thu phương Tây đấy thôi. Chủ nghĩa Mác lLênin là của người Tây chứ có phải của người Á châu mình đâu? Cụ Hồ có đi Tây mới mang về cái chủ nghĩa ấy đấy chứ, lúc cụ chết cụ vẫn cứ muốn về với hai ông Tây mà sao Nhật cũng thích Tây, Việt Nam ta cũng thích Tây thì hai quốc gia khác hẳn nhau? Có lẽ cụ Hồ mang cái Tây thải ra (tức là cái cứt Tây) áp dụng cho dân mình?

Khách gửi lúc 16:04, 15/05/2009 - mã số 1758

Một trong những cái quan trọng nhất là "Cách tiếp thu hay học hỏi"
Bản lãnh và phong cách phân chia thành hai loại tiếp thu học hỏi, một kẻ đần cóp nhặt để chẳng ra gì và một kẻ tiếp thu để phát triển cho mình, trường hợp chẳng ra gì của những quốc gia có lịch sử tiếp cận với phương Tây rất sớm nhưng chẳng học được điều gì như Phi luật Tân, hoặc dù có tiếp cận nhưng thiếu bản lãnh nên bị người dẫn dụ vào hôn lộ như trường hợp HCM và Việt nam

Gửi phản hồi mới (xin gõ tiếng Việt có dấu và tuân thủ Nguyên tắc Dân Luận để được chấp nhận)

Bạn có thể bịa một địa chỉ email bất kỳ, ví dụ test@gmail.com. Thông tin này sẽ không xuất hiện công khai khi phản hồi được đăng.
  • Bạn có thể sử dụng các thẻ BBCode trong bài. Các địa chỉ URL sẽ được tự động chuyển thành liên kết.
  • Bạn có thể trích bài của người khác bằng thẻ [quote], ví dụ: [quote]Nội dung muốn trích dẫn[/quote]
  • Bạn có thể sử dụng những thẻ HTML sau: <a> <em> <strong> <ins> <b> <i> <u> <br> <cite> <code> <ul> <ol> <li> <dl> <dt> <dd> <h1> <h2> <h3> <h4> <h5> <table> <tbody> <td> <tr> <pre> <img> <div> <span> <object> <hr> <center> <font> <blockquote> <strike> <embed> <param> <del> <ins> <sub> <sup>
  • Bạn có thể chèn video vào bài viết bằng thẻ [video:địa_chỉ_url_của_video]
  • Cách dòng và cách đoạn sẽ được tự động chuyển thành xuống dòng.

Nhấn vào đây để biết thêm chi tiết về cách định dạng bài viết...

To prevent automated spam submissions leave this field empty.
CAPTCHA
Bạn bắt buộc phải trả lời câu hỏi kiểm tra dưới đây. Nó giúp chúng tôi nhằm lọc bỏ các nội dung spam do robot tự động thực hiện.
7 + 8 =
Giải bài toán đơn giản này và nhập kết quả vào ô phía trên. Ví dụ, nếu thấy 1+3, thì hãy nhập 4.

Bấm vào đây để xem thể lệ cuộc thi sáng tác video Quyền Con Người và Tôi 2013

Suy ngẫm

Vũ khí đã mang lại độc lập cho các bạn, nhưng chỉ có luật pháp mới mang lại tự do.

— Francisco de Paula Santander (1792-1840), cha đẻ của nền độc lập Colombia.

Mới Mới Mới

Thống kê truy cập

Hiện có 1 thành viên529 khách truy cập.

Thành viên online

Thuốc Lá

Kỷ lục: Có 2315 người ghé thăm vào 11-03-2013 lúc 13h29.

Độc giả Dân Luận từ đâu đến?

Locations of visitors to this page

Quỹ Dân Luận

Hãy bấm để ủng hộ tài chính cho Dân Luận. Thu chi quỹ Dân Luận được công bố công khai tại đây!