Trong hầu hết các lãnh vực của cuộc sống, ta thường đọc và nghe thấy hai từ “vĩ đại” để nói về cá nhân nào đó.
Newton, Einstein, Hawking… là những nhà vật lý vĩ đại.
Micheal Faraday, Mendeleev, Lomonosov là những nhà hóa học vĩ đại.
Plato, Kant, Khổng Tử… là các triết gia vĩ đại.
Lịch sử một dân tộc nào đấy cũng không ngoại lệ, cũng có những con người mà sự nghiệp và công lao của họ là rất vĩ đại.
Bài viết này này nhằm chia sẻ suy nghĩ của cá nhân tôi về hai chữ “vĩ đại” trong lịch sử một dân tộc. Và rất mong nhận được sự phản hồi của quý vị.
Xin bàn về hai nhân vật tôi ngưỡng mộ.
Nhân vật thứ nhất là George Washington (1732-1799). Ông là người lãnh đạo dân Mỹ trong cuộc đấu tranh cách mạng chống lại thực dân Anh. Có thể xem ông là cha đẻ của Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ. Nhân dân Mỹ gọi ông là Cha. (1)
Cuộc đời và sự nghiệp của ông, mọi người có thể dễ dàng tìm thấy trên mạng. Nhưng với tôi, ông trở nên vĩ đại hơn những người khác không phải vì ông chỉ huy đánh nhau giỏi, càng không phải ông là tổng thống có năng lực. Ông vĩ đại vì ông chỉ làm tổng thống có 2 nhiệm kỳ. Sau đó, ông không chỉ định con hay cháu ông lên thay thế, mà để dân Mỹ tự do bầu ra tổng thống mới. Chuyện gì sẽ xảy ra khi ông Washington, dựa vào việc dân Mỹ coi ông như Cha, để rồi:
* Giành toàn bộ công lao của cuộc cách mạng,
* Nắm quyền lực tuyệt đối trong tay,
* Làm tổng thống trọn đời,
* Truyền ngôi cho con hoặc em của mình,
* Thực hiện những chính sách hoàn toàn sai lệch về kinh tế,
* Bỏ ngoài tai mọi phản biện, thậm chí sử dụng công an, quân đội đàn áp bất đồng chính kiến,
* …
Lúc đó, có lẽ đời sống dân Mỹ sẽ không khác đời sống dân Bắc Triều Tiên hiện nay. Có lẽ nước Mỹ cũng có mức tăng trưởng kinh tế cỡ như Cuba hiện nay. Dân Mỹ cũng sẽ chết đói vài chục triệu người như dân Trung Quốc thời kỳ “đại nhảy vọt”. Và ông sẽ bị nhân dân Mỹ đứng lên đánh đuổi, và chịu hậu quả như là Ceausescu đã chịu ở Rumani.
Nhưng ông không làm như thế. Ông trở thành vĩ đại cũng vì thế và nhân dân Mỹ vẫn mãi gọi ông là Cha cũng vì thế. Ông nhân danh tự do để tập hợp dân Mỹ tiến hành cách mạng và ông giữ đúng tinh thần tự do sau khi cách mạng thành công.
Người thứ hai đáng ngưỡng mộ thì gần với thế hệ chúng ta hơn. Ông năm nay 91 tuổi, còn mạnh khỏe. Ông đã từng bị bắt và ở tù 27 năm vì bị cho là “phá hoại đất nước”. Ông là người Nam Phi da đen đã chống lại chủ nghĩa Apartheid. Khi ra tù, ông trở thành tổng thống của nước Nam Phi tự do, dân chủ, bình đẳng chủng tộc. Ông là Nelson Mandela.
Nhưng với tôi, ông trở nên vĩ đại hơn những người khác không phải vì ông can đảm hơn người, cũng không phải chuyện ông đã có phương pháp đấu tranh hợp lý, trở thành Tổng Thống da đen đầu tiên của Nam Phi. Ông vĩ đại bởi vì sau bao năm tù đày, ông không hề thù oán chế độ cũ. Và khi đã có quyền lực trong tay, ông lập tức thực hiện ước nguyện xây dựng nước Nam Phi tự do, dân chủ của mình. Ông được so với Mahatma Gandhi. Có thể xem ông như vị Thánh, là Cha đẻ của nước Nam Phi hậu Apartheid.
Chuyện gì sẽ xảy ra nếu như ông quyết định đền bù cho 27 năm tù đày của mình bằng cách:
* Coi đất nước Nam Phi là của riêng mình,
* Bắt bỏ tù người của chế độ cũ,
* Bắt hoặc thủ tiêu tất cả những người đối lập.
* Đưa anh, em, con, cháu, họ hàng nắm toàn bộ các ngành trọng yếu như Tư Pháp, Quốc Phòng, Ngân Hàng, Công An…,
* Ký hợp đồng khai thác Kim Cương với Trung Quốc không thông qua Quốc hội, bất chấp sự phản đối của nhân dân Nam Phi.
* Làm tổng thống đến hết đời và truyền ngôi cho con hoặc em của mình,
- …
Khi đó, nhân dân Nam Phi sẽ sống trong chế độ toàn trị. Từ việc làm, con cái đi học, cư trú, phát ngôn, đi lại, y tế đều bị kiểm soát bởi nhà độc tài Nelson Mandela. Cả nước Nam Phi sẽ chỉ có một tư tưởng là tư tưởng Nelson Mandela. Mọi thông tin chỉ một chiều, ai có quan điểm trái chiều sẽ bị quy là phản động. Nhẹ thì bị mất việc, bị cắt điện thoại. Nặng thì bị quản chế, nặng hơn là bị bắt giam. Và hậu quả là cuộc sống của nhân dân Nam Phi còn tồi tàn hơn ở chế độ cũ. Liệu rằng nhân dân Nam Phi có tôn trọng ông hay không, có coi ông như ân nhân hay không? Hay là họ sẽ rơi vào trạng thái “trong héo ngoài tươi”.
Không! Ông đã không làm thế. Rất may mắn cho dân tộc Nam Phi có người con như ông. Ông trở nên vĩ đại là vì thế.
Tôi không biết 2 nhân vật vĩ đại trên có nghiên cứu Triết học hay không, nhưng hành động của họ lại hết sức biện chứng. Trong triết học, cặp phạm trù “tất nhiên” và “ngẫu nhiên” đi liền với nhau. Mỗi một đất nước, ở một giai đoạn nhất định, “tất nhiên” sẽ có cách mạng và “tất nhiên” sẽ có lãnh tụ. Nhưng ai sẽ lãnh đạo cuộc cách mạng và trở thành lãnh tụ thì mang tính ngẫu nhiên (hiểu theo nghĩa không có anh thì sẽ phải có người khác). Cách mạng Mỹ chống thực dân Anh là tất nhiên, nhưng ông Washington làm lãnh tụ là ngẫu nhiên. Chủ nghĩa Aparthai phản động sụp đổ là chuyện tất nhiên, hành động của ông Nelson Mandela là ngẫu nhiên. Do đó, việc hai ông không tự cho mình là vĩ đại, không giành hết công lao của lịch sử, không biến mình thành kẻ độc tài là thuận theo phép biện chứng. Hai ông đã hoàn thành sứ mệnh lịch sử của mình, tôn trọng tự do và quyền lựa chọn của nhân dân mình. Hai ông không tự xưng, cũng không ép nhân dân gọi mình là Vĩ Đại. Hai ông vĩ đại bởi vì thế. (2)
Để làm rõ hơn ý “vĩ đại” trong bài viết này, ngược dòng lịch sử, đã có những nhân vật “xém nữa vĩ đại”. Có nghĩa là họ đã có những công lao nhất định với dân tộc, với nhân dân họ. Nhưng do tham quyền cố vị, độc tài, thực hiện chính sách lạc hậu, lỗi thời, họ chỉ là người có công chứ không là người vĩ đại. Thậm chí, đôi lúc họ còn trở thành có tội đối với dân tộc họ. Trường hợp Tần Thủy Hoàng là một ví dụ. Ông có công thống nhất Trung Hoa, nhưng chính sử không coi ông là anh hùng dân tộc. Nếu sau khi thống nhất đất nước, ông tôn trọng quyền tự do tư tưởng, không khủng bố trí thức thì nhà Tần sẽ vững mạnh, chắc chắn địa vị của ông trong lịch sử sẽ khác. Đằng này, ông độc tài tàn bạo, đốt sách, chôn học trò, đòi trường sinh bất lão. Ông lại tham vọng truyền ngôi cho con cháu là Nhị Thế (hai đời), Tam Thế (ba đời),… cho đến Vạn Thế (muôn đời!). Kết quả nhà Tần như thế nào thì ai cũng biết.
Gần đây, giữa thế kỷ 20, các nhân vật nổi đình nổi đám như Stalin, Mao Trạch Đông có được coi là vĩ đại hay không? Stalin thắng Đức phát xít, đưa Liên Xô lên hàng siêu cường, Mao đánh Nhật, đuổi Tưởng, xây dựng nên nước Cộng Hòa Nhân Dân Trunh Hoa. Công lao của hai ông lớn lắm chứ, nhưng tiếc hai ông chỉ là những nhân vật “xém vĩ đại thôi”. Vì sự nghiệp của họ sau đó có vấn đề, lịch sử còn đang xem xét. Thậm chí người ta còn đòi luận rõ công và tội. Vậy thì nhất định chưa thể xem là Vĩ Đại được. Cho đến khi lịch sử - vị giám sát công bằng nhất – trả lời.
Để kết thúc bài viết, xin mời quý vị cùng đọc bài báo, với những câu văn tâm huyết và sâu sắc:
“Giờ đây, khi được trả tự do, có thể ông sẽ báo thù. Cái lối tư duy này thậm chí đã đẩy không ít người vào quyết định rời khỏi Nam Phi. “
“Nụ cười không chứa đựng hận thù. Nụ cười của cuộc đấu tranh vì tự do vẫn tiếp diễn. Nụ cười của niềm tin mãnh liệt vào một tương lai, nơi mà dân tộc Nam Phi hòa chung một khối, bỏ quá khứ Apartheid đen tối lại phía sau.”
“Và ông đã cùng nhân dân tiếp tục cuộc đấu tranh, nhưng không phải bằng con đường bạo lực đẫm máu, để đưa đất nước tươi đẹp này thoát khỏi đêm trường Apartheid.”
“Trong hoàn cảnh ngục tù đằng đẵng, ông vẫn luôn giữ được khí tiết của một chiến sĩ dám dấn thân vì đại nghĩa. Mandela từng nhiều lần từ chối các điều kiện trả tự do của nhà cầm quyền. Chính vì vậy mà uy tín của ông ngày một lớn trong lòng người dân Nam Phi, bất chấp chính quyền Apartheid đã sử dụng mọi biện pháp để ngăn cấm việc truyền bá hình ảnh, tài liệu về ông. Rốt cuộc, bản án khắc nghiệt của nhà cầm quyền nhằm triệt tiêu ý chí chiến đấu của ông, cũng là của người dân Nam Phi bị áp bức, đã trở nên vô hiệu.”
“Rốt cuộc, chế độ Apartheid bị bãi bỏ. Mandela trở thành Tổng thống Nam Phi vào năm 1994. Đó là cuộc bầu cử đầu tiên với những ý nghĩa dân chủ thực sự."
Nelson Mandela, dù đã cùng đám đông hô vang “Chính quyền thuộc về chúng ta” khi ở Cape Town trong buổi tối tự do đầu tiên sau 27 năm tù đày, đã chọn cách bước lên nắm chính quyền bằng việc tuân thủ đầy đủ nguyên tắc của một nền chính trị dân chủ lành mạnh."
“Và ông cũng chỉ làm tổng thống trong một giai đoạn ngắn - từ 1994 đến 1999 - sau đó rời chính trường và trao quyền chọn người kế nhiệm vào tay cử tri Nam Phi.”
“Mandela vĩ đại không chỉ bởi quá trình đấu tranh, những năm tháng bất khuất trong chốn lao tù, hành trình xóa bỏ chế độ Apartheid hay nỗ lực hòa giải dân tộc. Ông còn bất tử bởi đã xây dựng những nền móng vững chắc cho nền dân chủ ở Nam Phi. Công lao xóa bỏ chế độ Apartheid của ông sẽ trở nên vô nghĩa nếu rốt cuộc ông không xây dựng được một nền dân chủ lành mạnh cho đất nước này.”
Nguyễn Đại – 25 tháng 3/2010
________________
1. Lấy ý câu “nhân dân ta gọi Người là Bác” của Tố Hữu.
2. Vĩ Đại thật sự là do lịch sử đánh giá, không thể “tự xưng” được.
|
Admin gửi hôm Thứ Sáu, 26/03/2010
|
Bạn đánh giá bài viết này thế nào?
|
Từ lâu nhân dân ta đã được giáo dục và tuyên truyền cụ Hồ là người vĩ đại nhất trong lịch sử của dân tộc. Nhiều người tin như vậy, thì ngay chính cả gia đình tôi mấy thế hệ cũng tin như vậy. Nhưng ngày nay nhờ internet nên người ta đã biết rõ sự thật về một con người coi như huyền thoại của thế kỷ XIX cua dân tộc ta. Các web site đã nêu quá nhiều, tôi chỉ muốn tóm tắt một số điều mà nhiều người đã trải qua nhưng đã quên:
1- Cứ sau khi đánh giặc xong là đánh dân (những người sau cụ Hồ cũng thực hiện điều này):
a) 1954 sau khi thắng Pháp thì cải cách ruộng đất ở miền Bắc giết nửa triệu người bị quy là địa chủ. Cải tạo công thương nghiệp tư bản tư doanh ở miền Bắc cướp của người giầu ở các thành phố.
b) Hồi 1970 Mỹ tạm dừng đánh bom miền Bắc thì giảm biên chế, đó là dip thanh trừng những người không ăn cánh ra khỏi các cơ quan nhà nước.
c) 1975 kết thúc cuộc hiến tranh Bắc- Nam thì trả thù những người phía bên kia và cải tạo công thương nghiệp tư ban tư doanh.
d) Bần cùng hoá toàn dân, có tư tưởng khắc khổ, độc thân (giả dối) nhưng bắt người khác phải theo.
2 Ban hành chế độ tem phiếu không cho dân ăn , không hco dân mặc, không cho dân mua sắm. Có ý kiến nêu "thời kỳ tem phiếu là thời kỳ nhục nhã nhất trong lịch sử dân tộc Việt Nam.
3-Tự cao tự đại, cho mình hơn hết các vĩ nhân của lịch sử: Đây là dẫn chứng những câu thơ ghi ở đền Trần Côn Sơn Kiếp Bạc khi nói về Đức Thánh Trần Hưng Đạo:
Bác tôi tôi bác cùng anh hùng
Tôi bác cùng nhau bạn kiếm cung
Bác trừ giặc Nguyên thanh kiếm bạc
Tôi bình giặc Pháp ngon cờ hồng
Bấc có khôn thiêng cười một tiếng
Mừng tôi độc lập chóng thành công
Bác đưa đất nưcớ qua nô lệ
TÔI DẮT NĂM CHÂU TỚI ĐẠI ĐỒNG
4- Xảo quệt, trí trá lừa dối, nói một đằng làm một nẻo, thủ đoạn, tàn ác, nhẫn tâm, thể hiện trong việc thanh trừng các phe phái khác và đối xử với nhữgn người phụ nữ đã qua tay.
Mới đây, tôi có vào Sài Gòn chơi, dự một cuộc mít tinh nhân ngày thành lập Đảng CSVN (3/2/1930), do Thành ỉ Sài Gòn tổ chức. Lúc nghe hô khẩu hiệu thì thấy họ hô như sau:
Đảng ta thật là vũ đại(vãi đụ)
Đảng ta là Đảng cầm quần( chị em).
Các đồng chí trong Thành ỉ cười sung sướng, nghe họ hô mà tôi thấy thật là chí lý, dân ta giỏi thật.
Tôi đề nghị một người vĩ đại khác nữa là Bác Hồ của chúng ta . Bác đã lãnh đạo đảng ta thành công trong việc "cướp chính quyền", sau đó Bác Hồ đã
* Giành toàn bộ công lao của cuộc cách mạng,
* Nắm quyền lực tuyệt đối trong tay,
* Làm tổng thống trọn đời,
* Truyền ngôi cho con hoặc em của mình,
* Thực hiện những chính sách hoàn toàn sai lệch về kinh tế,
* Bỏ ngoài tai mọi phản biện, thậm chí sử dụng công an, quân đội đàn áp bất đồng chính kiến,
* …
Và sau đó, Bác đã đào tạo một thế hệ những người cộng sản, cũng là những con người vĩ đại, là học trò trung thành của Bác . Họ cũng vĩ đại vì
* Coi đất nước là của riêng mình,
* Bắt bỏ tù người của chế độ cũ,
* Bắt hoặc thủ tiêu tất cả những người đối lập.
* Đưa anh, em, con, cháu, họ hàng nắm toàn bộ các ngành trọng yếu như Tư Pháp, Quốc Phòng, Ngân Hàng, Công An…,
* Ký hợp đồng khai thác Kim Cương với Trung Quốc không thông qua Quốc hội, bất chấp sự phản đối của nhân dân.
* Làm tổng thống đến hết đời và truyền ngôi cho con hoặc em của mình,
Ôi Bác Hồ và những lãnh đạo học trò trung thành của Bác, sao họ vĩ đại quá!
Tui phải khen tác giả Nguyễn Đại một phát vì tác giả viết hay thật là hay. Đúng là ý tại ngôn ngoại, như cổ nhân vẫn nói. Và ông đã đạt cái nghệ thuật không nói mà đã nói tới mức thượng thừa. Ông khen hai người THẬT SỰ vĩ đại ở chỗ khác mà tui lại TỰ ĐỘNG liên tưởng ngay tới cái ông "VĨ ĐẠI" của nước mình mà ngao ngán cả tấm lòng.
Ông Nguyễn Đại đã viết một bài tham luận về hai chữ "vĩ đại" thật cô đọng, tưởng chừng như không ai có thể cô đọng hơn thế nữa. Nhưng ánh sáng khúc triết và chói lộng của nó, sẽ không chỉ soi sáng cho những người có khả năng bình thường trong phạm vi phân tách và so sánh, để từ đó, vỡ lẽ ra ngay cả những điều sờ sớ trước mắt, mà nó còn mang âm hưởng của một thứ chất nổ có khả năng phá vỡ lâu dài, từng mảnh, từng đám, từng vùng của một thứ bóng tối đặc quánh lời kinh xưng tụng bác Hồ và đảng CSVN là vĩ đại. Chẳng có cái vĩ đại nào bằng nhân cách phục vụ nhân dân và đất nước. "Phục vụ" dân bằng quân đội và công an chỉ biết còn đảng, còn mình. Bảo vệ đất nước bằng cách nhượng đất, nhượng biển, bán tài nguyên cho kẻ thù cúa Tổ Quốc và Dân Tộc. Giáo dục muôn người và xây dựng xã hội XHCN toàn bằng lừa lọc, dối trá thì...Vĩ đại cách mấy trong "chiến thắng", nghĩ lại, cũng bằng thừa mà thôi. Tưởng đã đến lúc đảng (CSVN) nên học kỹ bài tham luận về hai chữ "vĩ đại" của ông Nguyễn Đại. Còn như cứ thế này, không khéo...rồi ra thì đảng và các nhà lãnh đạo của đảng, sẽ khốn khổ, sẽ thân bại danh liệt chứ chẳng chơi.
Bài viết rất hay.
“Hai ông không tự xưng, cũng không ép nhân dân gọi mình là Vĩ Đại. Hai ông vĩ đại bởi vì thế”.
Còn những kẻ tự xưng, tự dựng chuyện tô bóng bản thân mình thì phải gọi là kẻ Dĩ Đại.
cảm ơn bài viết hay
Bài viết hàm chứa nhiều suy ngẫm sâu sắc và nhân văn; mang đến cho tôi cảm giác trong trẻo lạ thường và trân trọng viễn kiến của bác Nguyễn Đại. Tôi hiểu thêm rằng "vĩ đại" không chỉ con người có công trạng to lớn với Tổ Quốc, mà còn là con người có nhân cách vĩ đại. Mà nhân cách vĩ đại ấy chỉ được người đời công nhận tụng ca, khi lý tưởng và việc làm thực tế của họ vì dân quyền, dân chủ, dân sinh của và vì con người.
Tôi không biết nhiều về George Washington. Nhưng tôi luôn thấy mắt mình rưng rưng khi đọc những điều viết về "người tù vĩ đại" Nelson Mandela. Đó là Con người mà tôi ngưỡng mộ nhất. Cảm ơn cuộc đời này biết bao khi còn có những người như ông. Những người đã gìn giữ lương tâm của nhân loại.
Cảm ơn tác giả bài viết thật giản dị mà mang bao ý nghĩa sâu xa.
Cảm ơn Dân luận.
Cám ơn bác Nguyễn Đại, ý tại ngôn ngoại. Tựu trung qui luật của muôn đời vẫn tồn tại bác ạ. Vĩ đại hay thánh không thể tự phong và "Kẻ nào tự đưa mình lên sẽ bị hạ xuống, kẻ nào tự hạ mình xuống sẽ được đưa lên". Khi bị ép phải tung hô "vỉ đại", nhân dân đã dùng ngôn ngử nghịch nghĩa để làm từ "vĩ đại" trở thành khôi hài đen:"bác đã thấy cục nào cở đó chưa? Con chó của tớ vừa sản xuất sáng nay, thật là vĩ đại!"
Gửi phản hồi mới (xin gõ tiếng Việt có dấu và tuân thủ Nguyên tắc Dân Luận để được chấp nhận)