Nguyễn Hưng Quốc - Một dân tộc vô cảm

Nguyễn Hưng Quốc
Chia sẻ bài viết này

Tôi viết về chính trị như vậy, một số người cho là nhiều. Nhưng dưới mắt bạn bè và đồng nghiệp người Úc, tôi bị xem là người không mấy quan tâm đến chính trị. Ít nhất là không quan tâm bằng họ.

Mà thật. Hầu như tất cả bạn bè tôi, đám giáo sư trong trường, tuy không ai tham gia bất cứ đảng phái nào, vẫn thường xuyên theo dõi mọi biến động chính trị trong nước. Ngày nào cũng đọc báo, nghe đài, xem tivi. Mỗi khi chính phủ hay phe đối lập đưa ra một chính sách mới, họ đều tìm hiểu cặn kẽ, phân tích kỹ lưỡng và bàn tán sôi nổi. Một số người viết bài bình luận. Số khác, đông hơn, viết ý kiến gửi đăng trên báo chí.

Thoạt đầu, tôi rất ngạc nhiên. Nhưng sau, sống và làm việc lâu ở Úc, tôi hiểu ra. Bất cứ chính sách nào của chính phủ cũng đều ít nhiều có ảnh hưởng đến đời sống của ít nhất một thành phần nào đó trong xã hội. Ảnh hưởng một cách rất cụ thể. Đến công ăn việc làm. Đến lương hướng. Đến sinh hoạt. Một ví dụ nhỏ: cách đây trên dưới hai mươi năm, chính phủ Lao Động xem Úc như một phần của châu Á. Ảnh hưởng của cách nhìn ấy hầu như có thể thấy ngay tức khắc. Số tiền tài trợ cho việc giảng dạy ngôn ngữ và văn hoá Á châu tăng vọt. Các dịch vụ xã hội trợ giúp di dân từ châu Á nở rộ. Sau, Liên Đảng (bao gồm đảng Tự Do và đảng Quốc Gia) lên cầm quyền, chính sách thay đổi: tuy về phương diện địa lý, Úc nằm gần châu Á, nhưng về phương diện lịch sử và văn hoá, Úc vẫn thuộc về Tây phương. Ảnh hưởng của quan điểm ấy cũng thấy rất rõ: số tiền tài trợ cho việc giảng dạy Á châu học bị cắt giảm để đầu tư vào việc giảng dạy ngôn ngữ và văn hoá Âu châu. Phân khoa nơi tôi dạy, thoạt đầu có tên là Phân khoa Ngôn ngữ và Á châu học, sau, để đáp ứng sự thay đổi trong chính sách quốc gia, đổi thành Phân khoa Quốc tế học. Bởi vậy, không có gì đáng ngạc nhiên khi hầu hết người Úc đều quan tâm đến những sự thay đổi trong chính sách của nhà nước. Mỗi lần bầu cử, người ta đều đắn đo cân nhắc các chính sách của từng phe trước khi quyết định. Khi cần, họ sẵn sàng xuống đường vận động người khác ủng hộ cho đảng nào có chính sách họ nghĩ là đúng đắn. Tôi xin nhắc lại: tất cả các bạn tôi, như đã nói, đều không tham gia bất cứ đảng phái nào.

Nhưng hãy để ý mà xem: tuy nói về chính trị, nhưng người ta lại rất hiếm khi bàn đến các chính sách. Phần lớn chỉ chửi hoặc chỉ kể chuyện tiếu lâm để xỏ xiên. Rồi cười. Cười rất sảng khoái.


Ở Việt Nam thì khác. Đọc báo thì thấy ngay. Thử lấy ba tờ báo mạng nổi tiếng và được xem là có đông độc giả nhất ở Việt Nam làm ví dụ. Trên tờ vnexpress, chẳng hạn, không có cột nào dành riêng cho chính trị cả. Chỉ có, ngoài Trang chủ, các cột: Xã hội, Thế giới, Kinh doanh, Văn hoá, Thể thao, Pháp luật, Đời sống, Khoa học, Vi tính, Ôtô - xe máy, Bạn đọc viết, Tâm sự, Rao vặt và Cười. Tuyệt đối không có chính trị. Trên tờ Dân Trí cũng thế. Cũng, ngoài cột Trang chủ, có các cột: Tin tức - sự kiện, Thế giới, Thể thao, Giáo dục - khuyến học, Giải trí, Nhịp sống trẻ, Tình yêu giới tính, Sức khoẻ, Sức mạnh số, Kinh doanh, Ô tô xe máy, và Chuyện lạ. Cũng không có chính trị. Trên tờ Vietnamnet thì có: Chính trị chiếm một cột nhỏ, bên trong cột Tin tức, bên cạnh các cột Xã hội, Kinh tế - Thị trường, Văn hoá, Quốc tế, Công nghệ thông tin - Viễn thông, Khoa học, Giáo dục và Muôn màu cuộc sống. Những đề tài được đề cập đến trong cái cột gọi là “Chính trị” ấy, thật ra, chỉ là những bản tin nhí nhách về các cuộc họp, tiếp khách, trao giải thưởng, mừng lễ này lễ nọ. Hết.

Trên báo như thế, ngoài đời sống cũng như thế. Qua những lần về nước trước đây, tôi ghi nhận một điều: Cực kỳ hiếm có người nào thực sự quan tâm đến chính trị. Hầu hết đều tập trung vào vấn đề sinh kế, làm giàu và ăn chơi. Trên các bàn nhậu, thỉnh thoảng người ta cũng bàn về chính trị. Nhưng hãy để ý mà xem: tuy nói về chính trị, nhưng người ta lại rất hiếm khi bàn đến các chính sách. Phần lớn chỉ chửi hoặc chỉ kể chuyện tiếu lâm để xỏ xiên. Rồi cười. Cười rất sảng khoái. Chuyện chính trị, do đó, chỉ được xem như một thứ mồi nhấm để việc uống bia hoặc uống rượu thêm phần sôi nổi. Vậy thôi.

Rất nhiều người công khai thừa nhận việc đó: Họ không quan tâm đến chính trị.

Thái độ không quan tâm đến chính trị ấy có bình thường không?

Câu trả lời: Chắc chắn là không. Tuyệt đối không có chút bình thường nào khi cả mấy chục triệu người quay lưng lại chính trị, để mặc cho một số chính trị gia muốn làm gì thì làm, bất kể hay hay dở. Chính trị gia giỏi thì không nói làm gì. Đằng này, giới lãnh đạo Việt Nam càng ngày càng bộc lộ rất nhiều khuyết điểm, trong đó, hai khuyết điểm nổi bật nhất: thiếu năng lực và thiếu trách nhiệm. Đất nước giàu mạnh thì không nói làm gì. Đằng này Việt Nam vẫn còn là một nước nghèo và là một nước yếu. Chỉ cần chút xíu lương tri, ai cũng thấy tình hình Việt Nam hiện nay đầy những khó khăn và thử thách. Về kinh tế. Về xã hội. Về giáo dục. Về đối ngoại. Đứng trước những khó khăn và thử thách chồng chất ấy, sự thờ ơ dửng dưng của đa số quần chúng tuyệt đối không thể được xem là một dấu hiệu lành mạnh. Nếu không muốn nói, ngược lại, là triệu chứng của bệnh hoạn. Thứ bệnh được nhiều người gọi tên là “mackeno”, mặc-kệ-nó.

Biểu hiện của chứng “mackeno” nhan nhản. Đất nước phát triển, người giàu càng giàu và người nghèo càng nghèo ư? Mặc kệ! Giao thông ngày nào cũng tắc nghẽn ư? Mặc kệ! Tham nhũng tràn lan ư? Mặc kệ! Giáo dục càng lúc càng đi xuống ư? Mặc kệ! Nạn bạo động càng ngày càng hoành hành trong học đường ư? Mặc kệ! Môi trường càng ngày càng ô nhiễm ư? Mặc kệ! Trung Quốc đánh chìm tàu đánh cá Việt Nam ư? Mặc kệ! Giới lãnh đạo ngu dốt và độc tài ư? Mặc kệ!

Tại sao một dân tộc vốn thường xuyên tự hào là yêu nước mà một lúc nào đó bỗng dưng đâm ra thờ ơ dửng dưng một cách lạ lùng như thế?

Nguyên nhân có thể nhiều, nhưng theo tôi, ít nhất hai nguyên nhân này là quan trọng nhất:

Một, điều đó nằm trong chính sách của nhà nước. Chắc chắn đó không phải là một lời xuyên tạc hay vu khống. Hầu như ai cũng biết ở Việt Nam hiện nay có một chủ trương bất thành văn rất rõ: Nói cái gì cũng được, trừ chuyện chính trị; làm cái gì cũng được, trừ việc dính líu đến chính trị. Thanh niên sinh viên xuống đường chống việc xâm lấn lãnh thổ và lãnh hải Việt Nam của Trung Quốc, giới lãnh đạo xua đuổi, bảo: Đó là chuyện của đảng và nhà nước, để đảng và nhà nước lo! Báo chí được phép đăng tải hầu như mọi thứ, trừ chuyện chính trị và những chuyện có ảnh hưởng đến chính trị. Những gì liên quan đến chính trị đều bị xem là “nhạy cảm”, người có quyền thì né; người không có quyền thì bị cấm. Thành ra, ở Việt Nam hiện nay chỉ có hai hạng người hay bàn đến chính trị: một là những kẻ nịnh bợ; hai là những kẻ bị gọi là phản động. Xuất phát từ thiện chí cũng bị xem là phản động.

Lịch sử dường như đang lặp lại: Trong hai thập niên 1920 và 1930, ở Việt Nam, Pháp cổ suý phong trào vui vẻ trẻ trung khuyến khích thanh niên tham gia vào các trò chơi thể thao và chạy theo thời trang. Những người yêu nước thời đó lên tiếng tố cáo: đó là âm mưu ru ngủ thanh niên để họ không bị cuốn hút vào quỹ đạo chính trị. Ngay cả việc sùng bái Truyện Kiều do Phạm Quỳnh khởi xướng trên Nam Phong cũng bị nhiều nhà nho cách mạng xem là nằm trong âm mưu hiểm độc ấy. Bởi vậy, họ xúm vào đánh Truyện Kiều tơi tả: Thuý Kiều bị gọi là đĩ, “con đĩ Kiều”.

Nhà cầm quyền Việt Nam đang học lại bài học của thực dân Pháp chăng?

Nguyên nhân thứ hai: sự tuyệt vọng. Từ lâu, đảng và nhà nước đã giành mọi quyền quyết định về chính trị. Mọi quyết định ấy đều được diễn ra một cách bí mật. Không ai được quyền tham gia và cũng không ai hay biết gì cả. Lâu dần, người Việt mất hẳn niềm tin là ý kiến của họ có thể có bất cứ đóng góp nào. Mất niềm tin ấy, người ta dừng lại ở một lời than đầy bế tắc: “Cái nước mình nó thế!” Rồi thôi.

Tôi cho chính cái chủ nghĩa mặc-kệ-nó, thứ mackeno-ism ấy, là một trong những chứng bệnh hiểm nghèo nhất của dân tộc ta hiện nay.

Cái bệnh vô tâm và vô cảm.

Admin gửi hôm Thứ Năm, 08/04/2010
Bạn đánh giá bài viết này thế nào?
Quân đội Trung Quốc thảm sát đàn bà và trẻ con Việt Nam năm 1979

Biên Giới Tháng Hai (2009-1979)

Móc túi dân đen, lấy tiền cho xã

Sự thật về mô hình phát triển của Trung Quốc dưới góc nhìn từ hai ký giả người Âu

Cơ hội có thật nào cho Việt Nam trong khủng hoảng?

Châu Á đứng dậy


Một người Việt (khách viếng thăm) gửi lúc 18:34, 14/05/2012 - mã số 58193

Vùng lên hỡi các nô lệ ở thế gian
Vùng lên hỡi ai cực khổ bần hàn
Sục sôi nhiệt huyết trong tâm này chứa rồi
Quyết phen này sống chết mà thôi...

Hehehe, Đây là giải pháp tốt nhất!

HongLac (khách viếng thăm) gửi lúc 09:22, 24/01/2012 - mã số 50420

Theo tôi nghĩ KHÔNG CÓ “Một dân tộc vô cảm” mà phải nói là ‘Một xã hội vô cảm’. Một dân tộc thì khó thay đổi, một xã hội thì sẽ thay đổi tuỳ theo điều kiện, mội trường xung quanh tác động. Dân tộc Triều Tiên không vô cảm, nhung Xã hội Bắc Triều Tiên thì có thể vô cảm.

Xã hội CHXHCN Việt Nam thì đã có nhiều người chỉ rõ tính vô cảm. Bài nầy của GS Nguyễn Hưng Quốc cũng phân tích và chỉ rõ vì sao xã hội nầy trở thành vô cảm. Rõ ràng nguyên nhân, những thế lực tác động làm cho xã hội VN trở thành vô cảm là chủ nghiã, chế độ độc tài toàn trị của đảng CSVN.

Thế thì tôi và chắc nhiều người muốn nghe là có cao nhân nào hiến kế làm sao, phương án nào có thể làm thay đổi xã hội vô cảm nầy?

Kim Lan (khách viếng thăm) gửi lúc 05:00, 24/01/2012 - mã số 50414

Chúng ta sợ Đảng như sợ ma ấy vậy, chẳng ai nhìn rõ cái Đảng CSVN nó hình dáng thế nào. Nhìn đâu cũng thấy Đảng, nghe đâu cũng thấy Đảng, ngửi thấy mùi của Đảng ( nó hơi thum thủm), nhưng sờ thì lại không thấy.Khi mô tả về Đảng thì chúng ta như những thằng mù sờ voi, vớ cái chân thì bảo Đảng như cột đình.Sờ vào vòi thì Đảng như con đỉa,mó vào tai thì Đảng như cái quạt, mở ra xếp vào rất tiện v.v.Khi mà con người không xác bản chất của một vật,lại luôn cảm nhận sự có mặt của vật ấy, thì thường chúng ta gọi nó là ma.Tôi còn nhớ khi đi xem phim về, chúng tôi phải đi qua một cánh đồng để về nhà, hồi đấy ai cũng sợ ma, chẳng ai dám đi trước, cứ đùn đẩy nhau, tất cả đều ùn lại. Cuối cùng tôi đánh liều đi trước, thế là tất cả theo sau.Đi đến giữa cánh đồng, bỗng từ phía sau quả đồi bãi tham ma, có ánh lân tinh lập lòe bay lên, một người kêu lên "ma kìa", thế là tất cả thi nhau chạy toán loạn về phía trước. Kẻ ngã, người vấp, chảy máu đầu, máu chân. Riêng tôi còn bé, không chạy được, cứ đi từ từ về thì lại không việc gì.Vậy là thằng nhát, yếu bóng vía thì tự nạt nhau, tự làm khổ nhau. Chúng ta hãy coi Đảng như ma vậy, khi chúng ta còn yếu bóng vía, thì nhiều kẻ còn ra sức dùng nó để dọa ta, nếu chúng ta đồng lòng không sợ, thì dọa mãi cũng chán, nó phải thôi.Không phải dân Việt nam vô cảm, cũng chẳng tuyệt vọng, họ chỉ chưa có người lãnh đạo mà thôi. Ai là người dám dẫn đầu đi trước? đấu tranh với con ma cộng sản, tức là đấu tranh với chính nỗi sợ ma tiềm thức trong chúng ta mà thôi.Nếu người lãnh đạo đó xuất hiện, tôi tin tưởng rằng người dân sẽ đi theo.Dân ta đang bị tẩu hỏa, nhập ma.
Kim Lan

Khách gửi lúc 20:19, 16/05/2010 - mã số 13992

Như trên đã nói, nếu một cá nhân nhắc đến vấn đề chính trị theo quan điểm khác thì sẽ bị xem là phản động rồi. một tội rất lớn, có thể dẫn đến mất công ăn việc làm và nhiều thứ khác.
Còn nói đến những vấn nạn của xã hội ư. nó thành hệ thống rồi, ở đâu cũng có. mình không làm gì được đâu ngoài việc pải chấp nhận nó hoặc ra nước ngoài mà sống.

Khách gửi lúc 10:36, 10/04/2010 - mã số 11821

Tôi nghĩ chắc bạn hơi chủ quan. Vì nếu không thì chẳng ai vào dân luận , boxit...vv làm gì . Dân Việt Nam , nhất là những người có suy tư ( tôi không dám nói có học ) vì có học chưa chắc đã suy tư về việc này .Chỉ vì họ còn thiếu cơ hội , điều kiện để bộc lộ , thể hiện mà thôi.Mong rằng ngày đó sớm đến với dân tộc này , đất nước này.

Khách gửi lúc 15:11, 09/04/2010 - mã số 11792

Tôi chia sẻ những suy nghĩ của bạn Nguyễn Hưng Quốc và nghĩ rằng bất luận vì lý do gì thì sự vô cảm đó cũng đáng xấu hổ nhất là đối với những người đã được học hành.

Khách gửi lúc 07:41, 09/04/2010 - mã số 11762

Bác Quốc kết luận rằng 2 nguyên nhân chính dẫn đến chứng vô cảm của người dân, nói rõ hơn là thái dộ mackeno, là chính sách của nhà nước (tôi cũng tin rằng là của ĐCSVN thì đúng hơn) và sự tuyệt vọng. Hai nguyên nhân này quà là quan trọng nhất. Có thể nói rằng nguyên nhân thứ nhất đã dẫn đến nguyên nhân thứ nhì khi mới bắt đầu, khi người dân trao thân gửi phận vào sự lãnh đạo tuyệt đối của ĐCSVN. Nhưng vấn đề khúc mắc hiện giờ nằm ở việc 2 nguyên nhân này lại là "nguyên nhân" của nhau và đồng thời cũng là "kết quả" của nhau.

Có nghĩa là: (1) chính sách độc tài cai trị của ĐCSVN đã khiến người dân tuyệt vọng khi mọi nổ lực đòi hỏi cải tiến đều không có kết quả và (2) sự tuyệt vọng của người dân dẫn đến thái độ mackeno đang góp phần bảo tồn chính sách độc tài cai trị kia.

Vòng tròn nguyên nhân và kết quả luân phiên này chẳng khác nào định luật về quả trứng gà và con gà. Nhưng định luật quả trứng con gà là đề tài cãi để mà chơi vì cho dù chứng minh được thứ nào có trước, cũng không ai màng phá vỡ quả trứng hoặc con gà (cả 2 đều cần thiết vì ăn rất ngon và bổ). Trong khi đó thì đối với chính sách độc tài lãnh đạo của nhà nướcsự tuyệt vọng của người dân, việc phá vỡ nó quan trọng hơn vì cả hai thứ đều không tốt cho đất nước. Thế thì làm thế nào để phà vỡ định luật xoay vòng này?

Nếu bạn cần phá vỡ định luật quả trứng và con gà, bạn phải tiêu hủy 1 trong hai thứ. Thế thì bạn có cầm con gà chờ nó đẻ trứng để bóp vỡ cái trứng hay ngồi nhìn cái trứng chờ nó nở ra con gà để vặn cổ nó? Tất nhiên là bạn sẽ bắt đầu từ những gì trong tay bạn. Nếu cầm gà, thì vặn cổ gà, nếu cầm trứng thì bóp bể trứng. Một khoa học gia có lẽ không hứng thú đập bể cái trứng hoặc vặn cổ con gà, nhưng vẫn sẽ tìm cách chích kích thích tố vào con gà hay cái trứng, tùy theo nững gì họ nắm được trong tay. Nói về vấn đề vô cảm của một dân tộc cũng thế. Thay vì đứng từ nguyên nhân này và đổ lỗi cho nguyên nhân kia, cách tốt nhất là hãy tìm cách tiêu diệt sự tuyệt vọng, bất lực của mình.

Thất bại dẫn đến tuyệt vọng, nhưng hành động sẽ cho bạn hy vọng. Và chỉ có hành động thật sự mới hóa giải được sự tuyệt vọng mà thôi. Ngồi nhìn cái trứng và con gà thì cũng như nói mãi về hai nguyên nhân kia, nói để mà chơi. Hãy thử bắt đầu và xem bản thân mình có thể làm gì. Đảng viên, viên chức có thể bắt đầu từ việc ảnh hưởng đến chính sách, người dân thường có thể bắt đầu từ những chuyện nhỏ nhặt ngay trước nhà mình thay vì ngó lơ như không có gì hay trố mắt nhìn như xem hội. Trừ khi bạn là những kẻ ăn nhờ vào sự tuyệt vọng của người dân và chính sách độc quyền lãnh đạo của ĐCSVN, bạn không thể nào chấp nhận sự tồn tại của định luật xoay tròn giữa 2 nguyên nhân dẫn đến sự vô cảm của cả 1 dân tộc.

Rời bỏ chủ nghĩa mackeno, bạn sẽ rời khỏi số đông và sẽ bị cho là ngu đần khi chẳng có lợi ích gì trước mắt và còn rước họa vào thân. Nhưng chủ nghĩa mackeno mà số đông đang theo đuổi tuy chỉ là cái khôn nhất thời nhưng sẽ là cái ngu vạn đại. Lựa chọn cái ngu nhất thời, khôn vạn đại hay cái khôn nhất thời, ngu vạn đại không phải là sự lựa chọn của một dân tộc. Đó là sự lựa chọn của mỗi cá nhân, tương tự như lựa chọn phải hành động hay lựa chọn nói để mà chơi. Khi ở mức độ cá nhân mà đề cập đến sự vô cảm của cả dân tộc mà hành động nguy hại hơn nói để mà chơi... bạn có cảm giác gì về tương lai của bạn? Và có cảm nghĩ gì về những người lãnh đạo đất nước này?

Khách gửi lúc 21:26, 08/04/2010 - mã số 11745

Hai nguyên nhân quan trọng nhất :
- chính sách của nhà nước (của đảng CSVN thì đúng hơn)
- sự tuyệt vọng

Hai nguyên nhân này tôi cũng biết từ lâu, khi lần đầu tiên về VN du lịch 1987, nhưng vẫn chưa có cách nào để giải quyết nó.
Đấy là lý do tôi tham dư những diễn đàn dân chủ của hải ngoại để có cơ hội đưa suy nghĩ của mình lên mạng internet

Chính trị ở VN bi "lưu manh hóa" cao độ bởi đảng CSVN, hai nguyên nhân nêu trên là điều tất yếu

Gửi phản hồi mới (xin gõ tiếng Việt có dấu và tuân thủ Nguyên tắc Dân Luận để được chấp nhận)

Bạn có thể bịa một địa chỉ email bất kỳ, ví dụ test@gmail.com. Thông tin này sẽ không xuất hiện công khai khi phản hồi được đăng.
  • Bạn có thể sử dụng các thẻ BBCode trong bài. Các địa chỉ URL sẽ được tự động chuyển thành liên kết.
  • Bạn có thể trích bài của người khác bằng thẻ [quote], ví dụ: [quote]Nội dung muốn trích dẫn[/quote]
  • Bạn có thể sử dụng những thẻ HTML sau: <a> <em> <strong> <ins> <b> <i> <u> <br> <cite> <code> <ul> <ol> <li> <dl> <dt> <dd> <h1> <h2> <h3> <h4> <h5> <table> <tbody> <td> <tr> <pre> <img> <div> <span> <object> <hr> <center> <font> <blockquote> <strike> <embed> <param>
  • Bạn có thể chèn video vào bài viết bằng thẻ [video:địa_chỉ_url_của_video]
  • Cách dòng và cách đoạn sẽ được tự động chuyển thành xuống dòng.

Nhấn vào đây để biết thêm chi tiết về cách định dạng bài viết...

CAPTCHA
Bạn bắt buộc phải trả lời câu hỏi kiểm tra dưới đây. Nó giúp chúng tôi nhằm lọc bỏ các nội dung spam do robot tự động thực hiện.
2 + 7 =
Giải bài toán đơn giản này và nhập kết quả vào ô phía trên. Ví dụ, nếu thấy 1+3, thì hãy nhập 4.

Các bài viết có liên quan của vụ án Cù Huy Hà Vũ được Dân Luận tập hợp tại đây: Hồ Sơ Cù Huy Hà Vũ, hoặc theo từ khóa "Cù Huy Hà Vũ".

Độc giả có thể truy cập Dân Luận an toàn hơn qua cổng HTTPS (HTTP có mã hóa bảo mật), bằng cách thêm https:// vào đằng trước địa chỉ danluan.org, hoặc bấm vào đây!

Bấm vào đây để đọc chuyên mục Góp ý sửa đổi Hiến Pháp 1992
Bấm vào đây để đọc Bản Tuyên Bố Của Các Công Dân Tự Do!

Suy ngẫm

Ở Liên Xô, cuộc cách mạng vô sản tháng Mười đã bị biến chất do những điều kiện khách quan và chủ quan, quốc gia và quốc tế. Một tầng lớp quan liêu trong giai cấp vô sản, lợi dụng thoái trào của vô sản Liên Xô và vô sản thế giới, đã nhảy ra cướp đoạt chính quyền từ tay lao động. Tầng lớp này nhân danh giai cấp vô sản, kỳ thực, quyền lợi, địa vị, sinh hoạt của họ khác với giai cấp vô sản.

— Nikita Khrushchev - Bí thư Đảng CS Liên Xô

Mới Mới Mới

Thống kê truy cập

Hiện có 2 thành viên764 khách truy cập.

Thành viên online

NiMarxNiJesus, odessainmanxvsk

Kỷ lục: Có 2315 người ghé thăm vào 11-03-2013 lúc 13h29.

Độc giả Dân Luận từ đâu đến?

Locations of visitors to this page

Quỹ Dân Luận

Bấm nút Donate để ủng hộ tài chính cho Dân Luận qua Paypal. Thu chi quỹ Dân Luận: xem ở đây!