Lê Phú Khải - Nước Việt của ai???

Lê Phú Khải
Chia sẻ bài viết này

Sẽ có người phẫn nộ muốn mắng ngay vào mặt kẻ viết bài này khi đặt một vấn đề như thế! Nhưng xin quý vị hãy bình tĩnh để cho tôi “được mở mồm” (chữ dùng của Chủ tịch Hồ Chí Minh: “Dân chủ là để cho dân được mở mồm”).

Xin thưa: trong suốt chiều dài lịch sử, khi đất nước bị ngoại bang xâm lược, những kẻ cầm quyền đất nước đồng lòng với nhân dân đánh giặc giữ nước thì người Việt Nam là những thiên thần của lòng yêu nước. Lịch sử đã chứng minh điều này bằng những Bạch Đằng, Chi Lăng, Đống Đa, Điện Biên Phủ… Nước Việt chúng ta ở ngay bên cạnh kẻ xâm lăng thường trực 4000 năm, còn được đến hôm nay là nhờ xương máu của những người yêu nước đó.

Nhưng khi giặc xâm lăng đã cút rồi thì với chủ thuyết Khổng giáo, nước là của vua, yêu nước là phải trung với vua (trung quân ái quốc) – dân ta cứ hồn nhiên nhiễm phải tà giáo này suốt chiều dài lịch sử. Tất nhiên vua chúa thì minh quân rất hiếm, đa số là hôn quân bạo chúa, có ông vua là thằng bé con mồm còn hơi sữa, mẹ nó buông mành nhiếp chính đằng sau, làm bao điều hại nước hại dân, thế thì nhân dân đâu có thể yêu cái nước của vua ấy được. Nhân dân phải đi tìm một con đường yêu nước kiểu khác cho mình. Kẻ sĩ có liêm sỉ thì đi ở ẩn! Còn dân thì “quan có cần nhưng dân không vội, quan có vội quan lội quan sang!”.

Nhà nước với nhân dân hiện thân trong câu ca dao như thế nên nước yếu! Nước yếu thì giặc ngoại xâm lại tới! “Giặc đến nhà đàn bà phải đánh”! Đó là lỗi tại vua chúa, vì chức năng của đàn bà là sinh con đẻ cái, không phải để đánh giặc! Giặc đã đến nhà rồi thì còn gì nữa, nó đốt phá giết chóc, cướp bóc tha hồ! Nếu nước mạnh thì phải đánh giặc khi nó mới lấp ló ở biên cương kia!

Đọc những câu ngạn ngữ như thế, chúng ta thấy thương người phụ nữ Việt Nam quá! Thấy đau cho dân tộc Việt Nam quá! Thấy bà mẹ Việt Nam trong lịch sử ngàn đời của đất nước vĩ đại quá, vừa làm lụng, vừa nuôi con và đánh giặc. Còn có phụ nữ nào trên trái đất này gian truân như các bà mẹ Việt Nam.

Trong dịp kỷ niệm 40 năm chiến thắng Điện Biên Phủ, một vị tướng ở Hà Nội đã nói với người viết bài này rằng: Không phải chỉ có Bế Văn Đàn, Phan Đình Giót, Tô Vĩnh Diện… là anh hùng, mà tất cả các chiến sĩ Điện Biên Phủ đều là anh hùng, vì họ đã xung trận mà không tiếc xương máu!

Nhưng sau trận đánh “không tiếc xương máu” đó, là đấu tranh giai cấp, là cải cách ruộng đất, là cải tạo công thương nghiệp tư bản tư doanh, là đấu tố Nhân văn Giai phẩm… từ đó đất nước là của Đảng, của Chủ nghĩa Xã hội. Cái CNXH phải xếp hàng cả ngày ấy, bắt nhân dân “Yêu nước là yêu CNXH” thì nhân dân lảng tránh!

Ngày xưa vua chúa dạy dân “Trung quân ái quốc”. Vua ở trên nước. Nay khẩu hiệu của Cụ Hồ: “Quân đội ta trung với nước, hiếu với dân” người ta đổi là: “Trung với Đảng, hiếu với dân”, thì dân hiểu ngay nước bây giờ là của Đảng! Cơ quan công an còn trưng khẩu hiệu “Công an nhân dân chỉ biết còn Đảng còn mình” thì sự trắng trợn đã lên đến tột đỉnh! Đảng đã thành vua, dân là đầy tớ cho Đảng! Đất nước lại suy vi! Sau năm 1975, hàng triệu người phải bỏ nước ra đi! Đất nước đứng bên bờ vực thẳm. Công cuộc đổi mới, mở cửa để Đảng tự cứu lấy mình đó, mở đầu bằng cải cách kinh tế. Đất nước như người bệnh được hồi sức. Nhưng kinh tế thị trường định hướng XHCN đã dẫn đất nước đến tình trạng tiền maphia. Đất nước không còn là của nhân dân nữa. Đất nước bây giờ là của các nhóm lợi ích, của Tập đoàn Than và Khoáng sản để dẫn người Tàu vào khai thác Bauxite ở Tây Nguyên, của Tập đoàn Vinashin ném hàng núi tiền của dân xuống biển, của dự án đường sắt cao tốc toan bắt dân khoác lấy cả một hàng núi nợ nần… Trong lúc các bệnh viện hai, ba cháu thiếu nhi phải nằm một giường, các bà mẹ phải nằm dưới đất mà ông Phó thủ tướng Nguyễn Sinh Hùng khoa tay, lớn tiếng trên diễn đàn Quốc hội rằng: “Không thể không làm đường sắt cao tốc” thì nhân dân biết rõ, đất nước này không phải là của mình nữa rồi. Vì thế, mạnh ai người ấy sống, mọi chính sách của Nhà nước họ bỏ ngoài tai. Vì thế người người trốn thuế, nhà nhà trốn thuế. Đến nỗi nhà xã hội học Nguyễn Trần Bạt phải đau xót thốt lên rằng, trốn thuế là “sức mạnh cạnh tranh của các doanh nghiệp Việt Nam!”. Ở các nước văn minh, trốn thuế là một tội rất lớn, cầm chắc ra tòa và ngồi tù. Ở nước ta, lần đầu tiên có một người phải ra tòa vì tội trốn thuế là anh Điếu Cày! Khi xử anh, công an gác bốn bề, khiến nhiều người rất ngạc nhiên! Vì tội chính của anh là “tội” biểu tình chống Trung Quốc xâm lấn Hoàng Sa, Trường Sa! Vì tội chính của anh là “tội” yêu nước Việt Nam của mình! Lịch sử Việt Nam bây giờ lại có “tội danh yêu nước”!

Năm 2001, tôi có hỏi một thanh niên Pháp ở Paris rằng, vì sao một năm nay anh không về quê thăm bố mẹ? Anh ta trả lời rất tự tin: Tôi mải làm ăn, và tôi đóng thuế rất đầy đủ cho Chính phủ, như thế là tôi có hiếu với cha mẹ tôi, tôi đã làm đầy đủ bổn phận của một người con!

Ở các nước dân chủ, người ta biết rằng, tiền thuế của mình đóng cho nhà nước thì quỹ phúc lợi xã hội sẽ chăm sóc người già yếu bệnh tật, chăm sóc cho chính gia đình, cho bố mẹ họ, nên họ không trốn thuế. Ở các nước đó, đóng thuế là biểu hiện rõ rệt nhất của lòng yêu nước.

Vậy dân ta trốn thuế thì phải nghĩ thế nào đây? Ai làm nên nông nỗi này với một dân tộc đã chiến thắng ở Điện Biên Phủ mở đường cho các dân tộc nô lệ vùng lên, chấm dứt một thời đại các dân tộc nhược tiểu còn bị nô dịch ở cuối thế kỷ XX. Đau xót quá! Chính vì biết rõ đất nước không phải của mình nên nhân dân lao động lầm lũi đi tìm con đường sống cho mình ở khắp nơi, kể cả đi lấy chồng, đi làm ô-sin ở ngoại quốc. Chỉ vì biết đất nước không phải của mình nên một số người tìm cách luồn lách, tìm một chỗ yên thân, thậm chí đi định cư ở nước ngoài. Nhưng khi “mất nước trong lòng”, khi nền “độc lập chẳng còn ý nghĩa gì” (lời Chủ tịch Hồ Chí Minh: “Nước độc lập mà dân không được tự do, hạnh phúc thì độc lập cũng chẳng có ý nghĩa gì!”) thì hạnh phúc của người Việt Nam không bao giờ trọn vẹn, nếu không muốn nói là bi kịch truyền kiếp! Tôi có một anh bạn, có con định cư và nhập quốc tịch nước sở tại. Anh tâm sự với tôi: “Con tôi làm công cho một công ty nước ngoài, phải nhập quốc tịch nước đó để đi lại khắp nơi cho dễ, thế thôi. Chứ nó buồn lắm, và rất muốn về làm ăn tại quê nhà. Tôi cũng mong nó về lắm, và tôi chắc thế nào nó cũng đưa vợ con về nước.” Tôi có một ông bạn vong niên rất thân là nhà báo lão thành Trần Minh Tân ở báo Nhân dân. Ông quê ở Hải Dương, đậu Tú tài toàn phần trước 1945. Ông chỉ có một thằng con trai định cư ở Úc. Vì thế ông đã quyết định dọn cả bàn thờ tổ tiên sang Úc. Rồi vợ ông cũng sang Úc đoàn tụ, ông quyết chết ở bên đó. Nhưng rồi ông lại về nước sống một mình tại Hà Nội. Tôi đến thăm ông, tự tay ông lọ mọ nấu ăn. Lúc ngồi vào mâm cơm dọn ở đầu hè, ông vừa so đũa vừa kể: “Tao đã định chết ở bên đó. Nhưng một hôm tao đang ngồi trong vườn biệt thự của thằng con, bỗng dưng một đàn bồ câu ở đâu sà xuống sân kiếm ăn. Nhìn đàn chim kiếm ăn trong sân tao nhớ nhà quá, nhớ nước quá, thế là đành bỏ vợ con lại, về nước.” Hớp một hớp rượu, rồi mắt ông bỗng rưng rưng, tay vỗ xuống chiếu than với tôi: “Mình không phải là Cụ Hồ mà cũng yêu nước, nên mới khổ thế này!”. Tôi chưa bao giờ thấy ai than thân trách phận một cách xót xa mà lại humour đến thế! Cụ Hồ mà nghe được câu than này, chắc Cụ cũng ngậm cười nơi chín suối!

Ít lâu sau ông lại vô TP HCM thăm cô con gái đầu lòng, rồi đến chào từ biệt vợ chồng tôi để lại sang Úc với thằng con trai. Ông nói: “Vĩnh biệt vợ chồng cậu, mình đành gửi nắm xương tàn nơi đất khách quê người vậy thôi!”. Nói rồi ông già rưng rưng nước mắt.

Bẵng đi một thời gian tôi không có tin tức gì về ông. Tháng Tư vừa rồi, tôi đang ngủ gật trong phòng đợi tại sân bay Nội Bài để về TP HCM, bỗng có một bàn tay vỗ nhẹ vào bụng tôi. Mở mắt ra thì là anh Tạ Quang Ngọc, con trai cụ Tạ Quang Đạm ở báo Nhân dân. Cụ Đạm xưa kia là bạn thân với bác Minh Tân, cũng là bạn vong niên với tôi. Anh Ngọc kéo tôi vào phòng VIP uống trà rồi nói: “Đã biết tin ông Minh Tân mất chưa?”. Tôi sửng sốt: “Mất ở bên Úc à?!”. Anh Ngọc kể: Lúc lâm chung, cụ Tân nhất định đòi về chết tại Việt Nam. Cụ bảo con trai: “Ở bên này chúng nó đều nói tiếng Anh, tao chết xuống âm phủ không ai nói tiếng Việt với tao cả, buồn lắm, cho tao về quê chết, để còn được trò chuyện với bạn bè!”. Thằng con thương bố nên đã đem cụ về Việt Nam để chết! Nghe đến đây tôi bỗng nhớ đến câu chuyện trong lịch sử nước nhà. Lê Chiêu Thống là một tên vua bán nước, theo quân xâm lược chạy về bên Tàu. Nhưng trước lúc chết còn dặn gia nhân rằng, khi nào có điều kiện thì bốc hài cốt của ông về đất Việt. Riêng chi tiết này, người đời sau có thể ngậm ngùi cho ông vua lỡ bước!

Thì ra lòng yêu nước của thần dân nước Việt chúng ta nó nhiều cung bậc, nhiều gam màu đến như thế. Nó sâu thẳm vô bờ! Đất nước ta hiện nay lại đang đứng trước nạn ngoại xâm biển đảo, nạn thâm nhập đất liền, mà nhân dân lại thấy đất nước càng ngày càng không phải là của mình thì hiểm nguy cho dân tộc khôn lường!

Chỉ có con đường dân chủ hóa đất nước, nhân dân hiểu đất nước là của mình, tiền đóng thuế của dân không phải để rót vào con thuyền không bến Vinashin, không phải để làm đường sắt cao tốc cho ông Nguyễn Sinh Hùng và phe nhóm ông, không phải để mở rộng Thủ đô một cách vô lý và láo xược… thì nhân dân và nhà cầm quyền mới thành một khối, lòng yêu nước của nhân dân sẽ thăng hoa trở lại và không một kẻ thù nào có thể “đến nhà” chúng ta được. Người Việt chỉ biết có nước Việt Nam dân chủ cộng hòa của Cụ Hồ năm 1945. Cái XHCN làm cho dân xa nước, nước không phải của dân, nước của một chủ nghĩa đã bị nhân loại ruồng bỏ, ném vào sọt rác lịch sử thì bỏ hẳn nó đi, đừng gắn nó vào hai chữ Việt Nam thiêng liêng của dân tộc nữa, chỉ làm cho nhân dân thêm đau buồn và phẫn nộ, chỉ làm cho thế giới người ta cười cho. Đến nước Tàu cũng đâu có gắn XHCN vào tên nước. Nước người ta là Cộng hòa nhân dân Trung Hoa kia mà! Hồn thiêng sông núi bốn nghìn năm sẽ phù hộ cho dân tộc ta trên mỗi bước đường để vượt qua cơn hiểm nghèo này. Việt Nam dân chủ sẽ tồn tại và hùng cường! Tôi tin là tuyệt đại đa số nhân dân và đảng viên cộng sản Việt Nam đều khát vọng như thế. Đó là điều nhiều đêm tôi không ngủ để suy nghĩ về đất nước tươi đẹp và đau khổ của mình./.

TP HCM 9/2010
L.P.K.

HT Mạng Bauxite Việt Nam biên tập

Bài do tác giả gửi trực tiếp cho BVN

Admin gửi hôm Thứ Ba, 14/09/2010
Bạn đánh giá bài viết này thế nào?

Sự thật về mô hình phát triển của Trung Quốc dưới góc nhìn từ hai ký giả người Âu

Cơ hội có thật nào cho Việt Nam trong khủng hoảng?

Châu Á đứng dậy

Thanh niên Việt Nam hiện nay muốn gì?

Trẻ chậm lớn? Vì sao ư?

Cảnh báo và hy vọng


Lào Xào (khách viếng thăm) gửi lúc 02:22, 06/02/2012 - mã số 51599

Nước Việt không còn là của người Việt từ lúc ông Hồ quy phục CS quốc tế và tuyên bố "đồng chí Satlin và đồng chí Mao không bao giờ sai" và "tôi chẳng có tư tưởng gì cả". Một người ở vị trí đứng đầu đảng và nhà nước nghĩ (và làm cũng theo hai ông này và vài ông mũi lỏ khác nữa) thì việc lãnh đạo quốc gia theo tư tưởng và tính cách Việt (với tất cả ảnh hưởng địa lý, lịch sử và văn hóa của riêng nó) đã cáo chung từ thuở đó. Lệ thuộc tư tưởng là bước khởi đầu của tất cả mọi lệ thuộc khác, như quá khứ đã chứng minh.
Tính tất yếu của lý thuyết XHCN là chuyên chính vô sản, là đấu tranh giai cấp, là đảng lãnh đạo trên tất cả mọi phương diện. Vậy còn chỗ nào cho dân chủ (đơn giản là ý dân) lọt vào? Họa hoằn lắm là góp ý cho đảng đừng tàn độc và ít lưu manh hơn.
Hỏi "Nước Việt của ai?" là câu hỏi chỉ có tính thời thượng, ăn theo tình hình. Thực tế đã cho thấy nó không còn là của dân Việt từ lâu!

Người dân (khách viếng thăm) gửi lúc 01:12, 06/02/2012 - mã số 51591

Đọc bài của bác Lê Phú Khải viết tôi có cảm giác buồn , xót xa ;nhưng không tuyệt vọng . Thương Đất nước mình quá , thương người dân mình quá , xót xa lắm . Nhưng cũng cảm nhận được rằng dân tộc mình vẫn còn nhiều người yêu đất nước lắm ; thời nào cũng vậy thôi nên nước Việt mới có thể tồn tại đến ngày nay . Bọn bất nhân bất nghĩa đang khống chế đàn áp bóc lột người dân Việt sớm muộn gì cũng phải sụp đổ . Cảm ơn bác Khải , mong được đọc nhiều bài tâm tư suy ngẫm của bác để thêm yêu đất nước thêm tin tưởng vào ngày mai tươi đẹp của con cháu vua Hùng .

Admin gửi lúc 18:57, 24/09/2010 - mã số 20564

Cảm ơn bác Trí Luận đã chỉnh sửa lỗi chính tả.

Còn về câu hỏi: Quân Nguyên đánh hết châu Âu, chiếm cả nước Tàu mà không đâu có “Hội nghị Diên Hồng" (1), tôi nghĩ nó không liên quan gì đến câu hỏi nguyên thủy của tôi: Nếu không có quân Nguyên xâm lược, liệu có Hội Nghị Diên Hồng hay không? (2).

Giả sử Việt Nam có là quốc gia duy nhất trên thế giới tổ chức Hội Nghị Diên Hồng lấy ý kiến phụ lão nên hòa hay đánh, thì nó vẫn chưa chứng tỏ được Việt Nam ngày xưa coi trọng lấy dân làm gốc. Nó chỉ chứng tỏ rằng Vua Trần lúc đó rất khôn khéo trong việc lấy lòng dân, như nhà sử học Ngô Sĩ Liên nhận xét trong Đại Việt sử ký toàn thư:

"Giặc Hồ vào cướp nước là nạn lớn nhất của đất nước. Hai vua hiệp mưu, bầy tôi họp bàn há lại không có kế sách gì chống giặc mà phải đợi đến ban yến hỏi kế ở các phụ lão hay sao? Là vì Thánh Tông muốn làm thế để xét lòng thành ủng hộ của dân chúng, để dân chúng nghe theo lời dụ hỏi mà cảm kích hăng hái lên thôi. Đó là giữ được cái nghĩa người xưa nuôi người già để xin lời hay vậy."

Thực tế là khi hòa bình trở lại, nhà Trần lại quay ra đè đầu cưỡi cổ dân như bao triều đại phong kiến khác. Chu Văn An với Thất trảm sớ đòi trừng trị tham quan ô lại cũng bị bỏ ngoài tai, y như những góp ý đại hội Đảng thời nay.

Trí Luận gửi lúc 18:07, 24/09/2010 - mã số 20563

MỘT NỀN DÂN CHỦ - CỘNG HÒA

Kính thưa quý vị,
Tiêu đề bài Việt: “nước Việt của ai???” rất hay vì đúng lúc; Nhưng trước khi đi sâu vào bài viết, xin có ít góp ý về cách dùng chữ.

1
Xin góp ý với phản hồi thứ 2 (Admin gửi lúc 10:15, 15/09/2010):
- Đúng ra là “chót lưỡi”. “CHÓT” là “PHẦN CUỐI”; “TRÓT” là „LỠ“ (như „trót dại“).
- Tương tự, đề nghị chú ý ngữ pháp: thí dụ “giành độc lập” chứ không phải “dành ...” vì “giành giật” khác “dành dụm”.
- Không nên đặt câu hỏi: “Nếu không có quân Nguyên xâm lược, liệu có hội nghị Diên Hồng hay không?”. Quân Nguyên đánh hết châu Âu, chiếm cả nước Tàu mà không đâu có “Hội nghị Diên Hồng”!. – Tư duy chưa chuẩn sẽ đặt câu hỏi (vấn đề) sai và sẽ không chỉ ra bản chất để hành động đúng!
– Thân mến.

2
Trong bài viết của anh Phạm Hồng Sơn, tôi có một số ý nói ... hơi xa nên chắc chưa thấu đáo. Nhân tác giả Lê Phú Khải đề cập đến Cụ Hồ và “Việt Nam Dân chủ Cộng hoà”, xin có một số ý ngắn:
- Ước mong thoát kiếp nô lệ và kiến quốc cho xứng với công dựng nước của tiền nhân, sỹ phu nước nhà cuối thế kỷ 19, đầu thế kỷ 20 đã cống hiến bao trí lực để đến khi có thời cơ, Cụ Hồ và các đồng chí đã cùng đồng bào giành lại nền Độc lập. “Nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa” là kết quả xương mái đó và đáng ra đã là nền tảng của “Độc lập, Tự do, Hạnh phúc”. Nỗ lực rõ ràng nhưng không thành tựu của cụ Hồ là lập quan hệ với sự công nhận của nước Mỹ; Chí ít là giải pháp “Đông dương nằm trong khối liên hợp Pháp”. Thời cuộc mông muội đã bắt loài người trải qua “chiến tranh lạnh” với bao lầm lạc và hy sinh và một cá nhân dù lớn đến bao nhiêu cũng không xoay chuyển nổi. Kháng chiến 9 năm gian lao là công việc vĩ đại của Dân tộc; Nhưng chiến tranh chính là cái nôi của “độc tài chuyên chế”. Điều đó giải thích tại sao Nhân dân cay đắng chấp nhận “cải cách ruộng đất”, “Nhân văn – Gia phẩm”. Cho nên không thể nói “Hiến pháp 1959” là kế thừa “Hiến pháp 1946” vì là sản phẩm của 2 thời kỳ với bản chất khác nhau.
- Vì “Độc lập, Tự do” là mục đích tối thượng của Dân tộc, đảng Cộng sản Việt Nam đã quy tụ được những tinh hoa của Đất nước. Khi Đất nước thống nhất là lúc thời điểm lịch sử chuyển đổi, nhưng tư duy toàn trị duy ý chí và hoang tưởng vì hào quang đã đi hết sai lầm này đến sai lầm khác; Trong khi đó, những tư duy khoa học tỉnh táo và có nhân cách đã nhìn thấy và chỉ ra con đường về lại với Nhân dân: Bắt đầu xây dựng chế độ Dân chủ mà nước ta chớm bước chân lên từ 1945; nhưng di sản của cả một thời dài “sắt máu (giai cấp đấu tranh)” đã không tự biến đi trong một sớm một chiều, nhất là khi nó gắn liền với những quyền lợi thiển cận đủ làm cho không ít kẻ thiếu lương tâm sẵn sàng tìm mọi thủ đoạn để “ăn mày dĩ vãng”!
- Nói cho hình ảnh: Dùng “Hấp tinh giản pháp”, đảng Cộng sản Việt Nam đã du nhập Mác-Lê là cách giành giật nhanh chính quyền (“Súng đẻ ra chính quyền”, Mao). Dân tộc Việt Nam, trong quá trình trưởng thành, đã dùng “TỤ KHÍ ĐẠI PHÁP” để đúc rút tinh hoa nhân loại các thời và dùng lúc cần để chiến thắng, tồn tại và phát triển. Phong trào “Hoàng Sa – Trường Sa – Việt Nam” đang lan rộng trong các tầng lớp, nhất là tuởi trẻ, gợi nhớ thời “Sát Thát” oanh liệt triều Trần để có thể theo người xưa mà nói:
Ngàn năm sử cũ, các người – những kẻ bành trướng – nên nhớ:
Tộc Việt nay còn trăn-triệu Dân!

- Cuộc vật lộn để tiến tới “Dân Chủ - Lập Quyền Dân” là một cuộc thoát xác vô cùng đau đớn Dân tộc Việt phải trải qua. Nhìn nhận cho rõ những giá trị chân thực là điều cần thiết và tôi nghĩ đó là thu hoạch chính tôi có được khi đọc bài viết này của tác giả Lê Phú Khải. Giống như truyền thống nhân ái, bắt nguồn từ nghĩa ĐỐNG BÀO, dân Việt có truyện chấp nhận một con voi phản phúc bị hành tội vẫn nằm trong đàn voi 100 con mà 99 con hướng về Tiên-Tổ, những người Lê Chiêu Thống vẫn được thương khi còn giữ được chút lòng, chúng ta hy vọng những vị đương quyền biết học sử sách và người xưa để khỏi mất công ân hận khi viết hồi ký đời mình mà suy nghĩ ngay từ nay câu phương ngôn đơn giản:
Trâu chết để da; Con người ta chết thì để tiếng!

3
Tôi chia sẻ những đau đớn tâm linh mà tác giả kể ra trong bài viết; Nhưng tôi cũng muốn chia sẻ niềm hy vọng sống mãi với những câu thơ học từ thuở học trò:
Ta biết rằng sau mọi cuộc xoay vần,
Dân Việt Nam vẫn là dân hùng liệt;
Ta tin tưởng không bao giờ tiêu diệt,
Giống Anh-Hùng trên sông núi Việt Nam!
(Bài Quốc Sử)

...

Trân trọng.

chanlytuonglai gửi lúc 19:47, 18/09/2010 - mã số 20455

Câu trả lời đúng đã, đang và sẽ bị phủ nhận theo quán tính bởi những đảng viên "cổ điển" của chúng ta. Tôi tha thiết được nhìn thấy cuộc "cách mạng" mới của nước nhà và tin tưởng kết quả sẽ tốt, ít ra là hơn bây giờ. Nhưng đó là điều khá viễn vông, tôi biết!
Dân ta can trường lắm...và cũng đáng thương thay!Dân Việt không hề có tội với nước Việt, lịch sử ta đã bị phá bĩnh. Nước ta có thể mạnh hơn nhiều, dân ta hoàn toàn có thể giàu hơn nhiều, xã hội ta cũng có thể công bằng hơn rất nhiều...Tôi không biết làm sao tránh khỏi ngụ ý thành kiến với Đảng, với chế độ, tôi muốn không quan tâm đến. Nhưng tôi không thể...!!!

Admin gửi lúc 15:21, 15/09/2010 - mã số 20364

Câu "của dân, do dân, vì dân" hay "lấy dân làm gốc" chỉ thực sự có ý nghĩa khi đất nước lâm nguy, Vua Chúa hay Bộ Chính Trị không có khả năng một mình đối diện với thiên tai địch họa. Còn những lúc hòa bình, chúng chỉ là những câu đầu môi chót lưỡi. Nếu không có quân Nguyên xâm lược, liệu có Hội Nghị Diên Hồng hay không?

Nguyen thanh Tam gửi lúc 10:15, 15/09/2010 - mã số 20359

Cám ơn Lê Phú Khải, cám ơn, cám ơn rất nhiều. Tôi đọc bài của ông mà nước mắt lưng tròng, cứ thương sao dân tộc mình lắm tai hoạ, chủ yếu vẫn là NHÂN TAI. Tôi sẽ cố gắng hết sức mình để góp phần làm giãm cái NHÂN TAI này. Kính.

Gửi phản hồi mới (xin gõ tiếng Việt có dấu và tuân thủ Nguyên tắc Dân Luận để được chấp nhận)

Bạn có thể bịa một địa chỉ email bất kỳ, ví dụ test@gmail.com. Thông tin này sẽ không xuất hiện công khai khi phản hồi được đăng.
  • Bạn có thể sử dụng các thẻ BBCode trong bài. Các địa chỉ URL sẽ được tự động chuyển thành liên kết.
  • Bạn có thể trích bài của người khác bằng thẻ [quote], ví dụ: [quote]Nội dung muốn trích dẫn[/quote]
  • Bạn có thể sử dụng những thẻ HTML sau: <a> <em> <strong> <ins> <b> <i> <u> <br> <cite> <code> <ul> <ol> <li> <dl> <dt> <dd> <h1> <h2> <h3> <h4> <h5> <table> <tbody> <td> <tr> <pre> <img> <div> <span> <object> <hr> <center> <font> <blockquote> <strike> <embed> <param>
  • Bạn có thể chèn video vào bài viết bằng thẻ [video:địa_chỉ_url_của_video]
  • Cách dòng và cách đoạn sẽ được tự động chuyển thành xuống dòng.

Nhấn vào đây để biết thêm chi tiết về cách định dạng bài viết...

CAPTCHA
Bạn bắt buộc phải trả lời câu hỏi kiểm tra dưới đây. Nó giúp chúng tôi nhằm lọc bỏ các nội dung spam do robot tự động thực hiện.
20 + 0 =
Giải bài toán đơn giản này và nhập kết quả vào ô phía trên. Ví dụ, nếu thấy 1+3, thì hãy nhập 4.

Các bài viết có liên quan của vụ án Cù Huy Hà Vũ được Dân Luận tập hợp tại đây: Hồ Sơ Cù Huy Hà Vũ, hoặc theo từ khóa "Cù Huy Hà Vũ".

Độc giả có thể truy cập Dân Luận an toàn hơn qua cổng HTTPS (HTTP có mã hóa bảo mật), bằng cách thêm https:// vào đằng trước địa chỉ danluan.org, hoặc bấm vào đây!

Bấm vào đây để đọc chuyên mục Góp ý sửa đổi Hiến Pháp 1992
Bấm vào đây để đọc Bản Tuyên Bố Của Các Công Dân Tự Do!

Suy ngẫm

Thay đổi định kiến trong từng cá nhân đã khó, thay đổi quan niệm và lối sống của cả một xã hội còn khó hơn nhiều lần. Nhưng nếu mỗi cá nhân không tự vận động để thay đổi mình và giúp xã hội thay đổi, thì đến bao giờ đất nước ta mới có thể tiến lên được?

— Nguyễn Tiến Trung - Tập hợp Thanh niên Dân chủ

Mới Mới Mới

Thống kê truy cập

Hiện có 2 thành viên738 khách truy cập.

Thành viên online

Admin, lorristantoneypqewnk

Kỷ lục: Có 2315 người ghé thăm vào 11-03-2013 lúc 13h29.

Độc giả Dân Luận từ đâu đến?

Locations of visitors to this page

Quỹ Dân Luận

Bấm nút Donate để ủng hộ tài chính cho Dân Luận qua Paypal. Thu chi quỹ Dân Luận: xem ở đây!