Lưu Hiểu Ba - Tôi không có kẻ thù

Liu Xiaobo (Lưu Hiểu Ba)
Xuyến Như chuyển ngữ
Chia sẻ bài viết này
Dưới đây là trích lược lời phát biểu của ông Lưu Hiểu Ba, nhà hoạt động nhân quyền Trung Hoa, đồng tác giả của Hiến chương 08, phổ biến tại phiên toà ngày 23/12/2009. Tháng Hai năm nay, toà kháng cáo giữ y án tù 11 năm.

Bài phát biểu ngắn này đã phản ảnh khí phách một người dân chủ tại một xứ độc tài toàn trị. Trao tặng Lưu Hiểu Ba giải Nobel Hoà Bình 2010, Uỷ Ban Nobel Hoà Bình đã thay mặt công luận thế giới, ghi nhận tầm cỡ của một khí phách, vì ông Lưu là một biểu tượng lớn của phong trào dân chủ và nhân quyền tại Trung Hoa, nói riêng, và tại các quốc gia khác còn đang chịu đựng sự đàn áp con người, nói chung.

Tháng Sáu 1989 là bước ngoặt lớn của cả cuộc đời 50 năm của tôi. Trước kia, tôi từng là một sinh viên trong lứa đầu tiên được tuyển sinh vào trường đại học vừa mở cửa lại sau Cách Mạng Văn Hoá; đường học của tôi diễn tiến êm ả từ cấp cử nhân lên cao học rồi Tiến sĩ. Sau khi tốt nghiệp, tôi được giữ làm giảng viên trường Đại Học Bắc Kinh.

Liu Xiaobo-1989.jpg
Lưu Hiểu Ba (năm 1989)

Trên bục giảng, tôi là một thầy giáo được nhiều sinh viên biết đến. Tôi cũng là một trí thức của công chúng: những năm 1980, tôi viết nhiều bài báo và sách có tiếng vang. Tôi thường đi lại nhiều nơi diễn thuyết, được mời đi thỉnh giảng tại Châu Âu và Hoa Kỳ. Tôi đòi hỏi ở mình đức chân thực, tinh thần trách nhiệm, và lòng tự trọng cả trong đời sống lẫn trong bài viết.

Sau đó, khi tôi từ Hoa Kỳ trở về, tôi tham gia phong trào sinh viên 1989, bị tù vì “tuyên truyền phản cách mạng và kích động bạo loạn”, bị tước mất vị thế tôi trân trọng; tôi bị cấm không được viết lách hay diễn thuyết tại Trung Quốc. Chỉ vì mỗi một chuyện là phát biểu quan điểm khác biệt về chính trị và tham gia các phong trào dân chủ và hoà bình, mà một thầy giáo phải xa bục giảng, người cầm bút bị cấm xuất bản, và người trí thức thì mất cơ hội nói với công chúng. Điều này đáng buồn cho cá nhân tôi đã đành, mà còn cho cả đất nước Trung Hoa sau ba thập niên đổi mới và mở cửa.

Xem nào, những trải nghiệm nặng nề nhất của tôi từ sau biến cố 4 Tháng Sáu 1989 đều dính dáng với toà án; hai dịp mà tôi có điều kiện nói với công chúng đều là tại toà án sơ thẩm Bắc Kinh, một lần vào Tháng Giêng 1991 và lần này. Tuy rằng tội danh vào mỗi dịp đều khác nhau, về thực chất cả hai đều là tội danh liên quan đến quyền tự do ngôn luận.

Đã hai mươi năm qua, những linh hồn trong trắng của biến cố 4 Tháng Sáu vẫn chưa được yên nghỉ, và tôi, một kẻ đã đi trên con đường bất đồng chính kiến vì nhiệt tâm với 4 Tháng Sáu, sau khi rời nhà tù Tần Thành năm 1991, đã bị cấm ăn nói tại chính quê hương mình, và chỉ được phép phổ biến quan điểm của mình qua truyền thông hải ngoại, vì thế bị theo dõi suốt nhiều năm qua; bị quản chế (Tháng Năm 1996 – Tháng Mười 1999), và bây giờ bị đẩy vào thế đứng kẻ thù của chế độ.

Tuy nhiên tôi muốn nói với chế độ đã tước đoạt quyền tự do của tôi, rằng tôi vẫn thuỷ chung với niềm tin của mình mà tôi từng bày tỏ hai mươi năm trước, khi tôi phát biểu tại kì tuyệt thực – Tôi không có kẻ thù, không có lòng căm thù. Không một nhân viên an ninh theo dõi, bắt giữ và thẩm vấn tôi, công tố viên kết tội tôi, hay vị chánh án đã xử án tôi, không ai là kẻ thù tôi cả. Mặc dù tôi không thể chấp nhận sự theo dõi, bắt bớ, kết tội, tuyên án của các vị, tôi vẫn tôn trọng nghiệp vụ và nhân cách của các vị. Kể cả sự buộc tội lần này: Tôi biết các vị tôn trọng tôi và giữ sự chân tình trong lúc thẩm vấn tôi hôm 3 Tháng Mười Hai.

Bởi vì lòng thù hận chỉ làm hoen rỉ sự khôn ngoan và ý thức của ta; não trạng thù hận có thể làm hỏng hồn tính một quốc gia, gây ra bao nhiêu là bạo động oan khiên cho vạn sinh linh, phá hỏng lòng khoan hoà và tình người của một xã hội, và ngăn chặn bước tiến của một quốc gia trên hành trình về tự do dân chủ. Do vậy tôi mong rằng mình sẽ có thể vượt lên khỏi những thăng trầm của số phận một cá nhân nhỏ bé để mà hiểu được sự phát triển của quốc gia và những đổi thay của xã hội, vượt qua thái độ thù hận mà chế độ dành cho tôi bằng thái độ chín hđính nhất, và lấy tình thương để gỡ bỏ sự thù hận.

Tôi vững tin rằng tiến bộ chính trị tại Trung Hoa sẽ không bao giờ ngừng lại, và tôi hoàn toàn lạc quan chờ đợi ngày tự do đến với Trung Hoa trong một tương lai không xa, bởi sẽ không có thế lực nào có thể cản trở khát vọng tự do của con người. Sẽ có ngày Trung Hoa trở thành một quốc gia pháp trị, ở đó quyền con người là tối thượng. Tôi cũng chờ đợi bước tiến ấy thể hiện cụ thể qua phiên toà này, và chờ đợi một phán quyết công bằng của toà như một phép thử của lịch sử.

Liu Xiaobo-10.jpg
Những người biểu tình đòi tự do cho ông Lưu Hiểu Ba bên ngoài Bộ ngoại giao TQ hôm 08/10/2010

Hỏi rằng trong hai thập niên qua, điều gì là một trải nghiệm may mắn nhất đời tôi, tôi không ngần ngại mà nói rằng đấy là tình yêu tràn đầy của Lưu Hà, người vợ thân yêu. Em không thể có mặt tại phiên toà hôm nay, nhưng anh vẫn muốn bày tỏ với người yêu dấu của anh một điều, rằng anh vẫn vững tin vào tình yêu bền chặt của chúng ta. Đã bao năm nay, trong hoàn cảnh đời sống mất tự do, tình yêu chúng ta đã chỉ có lắm chua xót vì ngoại cảnh đưa đẩy, nhưng nó vẫn bay bổng khỏi những rào chắn. Anh bị giam cầm trong một nhà tù nhỏ, còn em thì vẫn đang vò võ đợi anh trong nhà tù lớn.

Tình yêu em là ánh sáng đã giúp anh vượt qua những bức tường và thanh sắt, vẫn dịu dàng trên từng li tấc da thịt anh, sưởi ấm từng tế bào cơ thể anh, giúp anh giữ lòng mình được thanh thản, cao thượng và trong sáng, vì vậy mỗi phút giây trong nhà tù vẫn tràn đầy ý nghĩa. Bù lại, tình yêu anh dành cho em toàn là sự thống hối, có khi làm nặng trĩu từng bước chân đi. Anh là một viên đá tảng nặng nề nơi chốn hoang vu, hứng chịu những nghiệt ngã của bão tố, và trở thành lạnh băng trước nhân gian. Nhưng tình yêu anh vẫn bền,sắc, và có thể vượt qua bao cản ngại. Cho dù ai có nghiền nát anh, anh vẫn nguyện ôm ấp em bằng tro than của mình.

Có tình yêu em, người yêu dấu ơi, anh sẽ nhìn thẳng vào phiên toà hôm nay với lòng thanh thản, không tiếc hận về những chọn lựa của mình, và vẫn lạc quan tin tưởng vào một ngày mai. Anh chờ đợi đất nước chúng ta sẽ trở thành xứ sở tự do, ở đó tiếng nói của mọi công dân được đối xử ngang nhau; ở đó mọi khác biệt về giá trị, quan điểm, niềm tin, chính kiến... đều được quyền tương tranh và cộng tồn bên nhau trong hoà bình; ở đó quan điểm của đa số và thiểu số đều được bảo đảm, nhất là những chính kiến khác biệt với quan điểm quan phương chính thống sẽ được tôn trọng và bảo vệ; ở đó tất cả mọi quan điểm chính trị đều được công khai cho nhân dân lựa chọn; ở đó mọi công dân sẽ được quyền biểu đạt chính kiến mà không phải sợ hãi, không bị trấn áp vì cất tiếng nói bất đồng.

Tôi mong mỏi rằng bản thân mình sẽ là nạn nhân cuối cùng của chuỗi dài truy đuổi bất tận những kẻ bất đồng tại Trung Hoa, và rằng sau tôi sẽ không ai còn phải chịu cảnh tù đày vì bày tỏ quan điểm của mình.

Quyền tự do phát biểu là cơ sở của nhân quyền, là nguyên uỷ của nhân tính và là mẹ của sự thật. Cấm đoán tự do ngôn luận là giày xéo lên quyền con người, bóp nghẹt nhân tính, và trấn áp sự thật.

Tôi không thấy mình có tội gì khi sử dụng quyền tự do phát biểu hiến định, để làm tròn trách vị công dân của mình. Dẫu có bị kết tội vì đã làm thế, tôi cũng chẳng than phiền điều gì cả.

Liu Xiaobo (Lưu Hiểu Ba)
Xuyến Như chuyển ngữ
© Thông Luận 2010

Admin gửi hôm Chủ Nhật, 10/10/2010
Bạn đánh giá bài viết này thế nào?

Phân tích kết quả thi tốt nghiệp trung học phổ thông 2005-2008

Gói kích thích kinh tế: Không phải là cứu cánh!

Quân đội Trung Quốc thảm sát đàn bà và trẻ con Việt Nam năm 1979

Biên Giới Tháng Hai (2009-1979)

Móc túi dân đen, lấy tiền cho xã

Sự thật về mô hình phát triển của Trung Quốc dưới góc nhìn từ hai ký giả người Âu


Đinh Mạnh Vĩnh gửi lúc 18:19, 19/12/2010 - mã số 23508

Ha ha ha! Tớ khóai cái tay râu xồm này ghê ựi!

Chúc mừng nhân dân Trung Hoa, đất nước Trung Hoa có một giải khôi nguyên vô vàn giá trị!

Ước gì VN mình cũng có cái giải Nobel này nhỉ? Ví dụ như Hòa Thượng Thích Quảng Độ, LM. Nguyễn Văn Lý hay doanh nhân Trần Hùynh Duy Thức! Lúc đó chắc ông quan đại sứ VN tại Hà Lan hay tại đâu đó chắc cũng được chúc mừng kiểu này ha? Thích thiệt!

Admin gửi lúc 16:35, 19/12/2010 - mã số 23506

Chúc mừng đại sứ Trung Quốc tại Hà Lan vì Trung Quốc đã dành được giải Nobel Hòa Bình :D

Admin gửi lúc 02:19, 15/10/2010 - mã số 21221

Bản dịch của Kiến Văn bên Diễn Đàn đọc xuôi và hay hơn, mời độc giả tham khảo:

http://www.diendan.org/the-gioi/giai-nobel-hoa-binh-2010-luu-hieu-ba?utm_source=feedburner&utm_medium=feed&utm_campaign=Feed%3A+diendan_fulltext+%28Di%E1%BB%85n+%C4%90%C3%A0n+-+C%C3%A1c+b%C3%A0i+m%E1%BB%9Bi+%28full%29%29

Đồng thời bức điện mật chỉ đạo này cũng vui, không rõ thật giả thế nào?

86009-big_vn_261008_thichquangdo_1.jpg

Hong Suong (khách viếng thăm) gửi lúc 17:58, 11/10/2010 - mã số 21090

Trong thế giới phải mang cái họa Cộng sản còn rơi rớt lại là Trung Quốc, Viêt Nam, Cu Ba, Bắc Hàn thì nhân sĩ trí thức Việt Nam và Trung Quốc không ít người đi theo con đường của Lưu hiều Ba tức cố gắng thay đổi chanh quyền CS qua con đường bầu cử và quốc hội rất hòa bình . Nó trái ngược với đảng CSTQ hiện nay cho giết ngư dân VN cướp tài sản học đòi như lũ hải tặc ... thời trung cỗ khi muốn làm chủ biển Đông !

CSTQ chưa bao giờ thấy ra người dân TQ cần hòa bình yên ổn ra sao ! Chiến tranh thì hai bên đều phải có tổn thất !
Và TQ chưa bao giờ chịu hiểu là nếu phải chịu lệ thuộc thì VN thà chịu lệ thuộc Mỹ chứ lệ thuộc Trung Quốc thì không bao giờ ! Ngày xưa ông Nguyễn Tất Thành theo TQ và làm được việc xúi dân miền Bắc đánh vào Nam bằng sự dối trá vì dân chúng miền Bắc bị bưng bít thông tin, còn bây giờ ...khác lắm rồi !

Thật ra ở VN có nhiều người cũng rất xứng đáng có khi hơn cả Lưu Hiểu Ba như Cụ Hoàng Minh Chính, Nguyễn Hô, Trần Độ rồi đến rất nhiều anh em trẻ ...Có điều Ông Lưu hiểu Ba có thêm tài năng biểu lộ và thuyết phục qua văn chương và Trung Quốc nay thành nước dẫn đầu phần còn lạc hậu nhất của thế giới văn minh !

Con đường đấu tranh hòa bình không vũ khí không hiềm thù là khuynh hướng đương đại.
Chúng ta chúc mừng ông Lưu hiểu Ba và hy vọng giải Nobel này làm Trung Quốc có chuyển biến tích cực về phía dân chủ . Dù cho mới đầu chánh quyền CSTQ giống như kẻ trong cơn kích động hung hăng bị một cái tát cho giật mình nhưng sẽ giúp cho CSTQ ...tỉnh trí lại !

Khi Trung Quốc thay đổi thì Việt Nam dễ thay đổi bởi khuynh hướng thân TQ một cách ngớ ngẩn là một yếu tố cản trở dân chủ tự do, kể từ ông Nguyễn Tất Thành cho đến nay.

TQ biết rằng chỉ cần cả phương Tây ngưng không mua hàng TQ trong vòng 6 tháng đến một năm thì TQ ...phá sản nhiều người chết đói trên đống sản phẩm xa hoa ! Giống như nông dân VN từng nghèo trên đống nông sản như mía, dưa hấu, ổi, chôm chôm... ngồn ngộn cao chất ngất mà...bán không ai mua khi không xuất khẩu được !

Ông Lưu Hiểu Ba không coi ai là kẻ thù kể cả người thẩm vấn và kết án ông bởi ông biết trong cơ chế CS độc tài toàn trị những con người chỉ vì miếng cơn manh áo mà bán thân làm công chức chỉ là robốt đã bị CS lập trình . Tòa án như đoàn kịch nói diễn kịch bản viết sẳn của đảng! Thương hại cho cuộc đời hèn mọn của họ là không sai !

Trần Thị Hồng Sương

optionxp (khách viếng thăm) gửi lúc 23:41, 10/10/2010 - mã số 21054

Bài viết quá xuất sắc và cảm động! Mong ước một ngày nền Dân Chủ, Tự Do, Hạnh Phúc và Văn Minh sẽ đến với nhân dân Trung Hoa và nhân dân Việt Nam.

(Nguyên bản phản hồi này vốn không bỏ dấu tiếng Việt, rất mong độc giả Dân Luận chú ý viết tiếng Việt có dấu để phù hợp với bản Nguyên Tắc của Dân Luận)

Lữ khách (khách viếng thăm) gửi lúc 20:18, 10/10/2010 - mã số 21044

Tôi mơ đến một ngày anh Lê Công Định cũng sẽ được trao giải Nobel hòa bình vì những đóng góp của anh ấy trong việc đem lại sự công bằng,dân chủ hơn cho Việt Nam.

Gửi phản hồi mới (xin gõ tiếng Việt có dấu và tuân thủ Nguyên tắc Dân Luận để được chấp nhận)

Bạn có thể bịa một địa chỉ email bất kỳ, ví dụ test@gmail.com. Thông tin này sẽ không xuất hiện công khai khi phản hồi được đăng.
  • Bạn có thể sử dụng các thẻ BBCode trong bài. Các địa chỉ URL sẽ được tự động chuyển thành liên kết.
  • Bạn có thể trích bài của người khác bằng thẻ [quote], ví dụ: [quote]Nội dung muốn trích dẫn[/quote]
  • Bạn có thể sử dụng những thẻ HTML sau: <a> <em> <strong> <ins> <b> <i> <u> <br> <cite> <code> <ul> <ol> <li> <dl> <dt> <dd> <h1> <h2> <h3> <h4> <h5> <table> <tbody> <td> <tr> <pre> <img> <div> <span> <object> <hr> <center> <font> <blockquote> <strike> <embed> <param>
  • Bạn có thể chèn video vào bài viết bằng thẻ [video:địa_chỉ_url_của_video]
  • Cách dòng và cách đoạn sẽ được tự động chuyển thành xuống dòng.

Nhấn vào đây để biết thêm chi tiết về cách định dạng bài viết...

CAPTCHA
Bạn bắt buộc phải trả lời câu hỏi kiểm tra dưới đây. Nó giúp chúng tôi nhằm lọc bỏ các nội dung spam do robot tự động thực hiện.
1 + 1 =
Giải bài toán đơn giản này và nhập kết quả vào ô phía trên. Ví dụ, nếu thấy 1+3, thì hãy nhập 4.

Các bài viết có liên quan của vụ án Cù Huy Hà Vũ được Dân Luận tập hợp tại đây: Hồ Sơ Cù Huy Hà Vũ, hoặc theo từ khóa "Cù Huy Hà Vũ".

Độc giả có thể truy cập Dân Luận an toàn hơn qua cổng HTTPS (HTTP có mã hóa bảo mật), bằng cách thêm https:// vào đằng trước địa chỉ danluan.org, hoặc bấm vào đây!

Bấm vào đây để đọc chuyên mục Góp ý sửa đổi Hiến Pháp 1992
Bấm vào đây để đọc Bản Tuyên Bố Của Các Công Dân Tự Do!

Suy ngẫm

Ở những xã hội còn chưa văn minh, nhà chức trách thường nhân danh trật tự công cộng và đề cao ổn định xã hội để giành cho mình độc quyền tìm hiểu mọi sự việc diễn ra trong đời sống xã hội, gọi là "thực tế khách quan", qua đó can thiệp vào các tương quan dân sự và pháp lý, bất chấp tự do cá nhân của công dân có bị xâm phạm hay không.

— Luật sư Lê Công Định

Mới Mới Mới

Thống kê truy cập

Hiện có 4 thành viên262 khách truy cập.

Thành viên online

Diên Vỹ, NiMarxNiJesus, Hồ Gươm, Tâm Như

Kỷ lục: Có 2315 người ghé thăm vào 11-03-2013 lúc 13h29.