Đào Tuấn - Quyền được biết

Đào Tuấn
Chia sẻ bài viết này

Như vậy là lần đầu tiên Đại hội Đảng toàn quốc sẽ có truyền hình trực tiếp, dù chỉ trực tiếp phiên khai mạc, bế mạc, và “một số phiên khác”. “Đây là một tiến bộ vượt bậc trong quá trình mở rộng dân chủ trong Đảng”- Nhà báo lão thành Thái Duy đánh giá. Công khai, chính là một biểu hiện của dân chủ, dù việc công khai không hề dễ dàng. Chẳng hạn như vấn đề công khai các phiên chất vấn tại Quốc hội (QH). Dù QH là cơ quan đại diện của dân, do nhân dân bầu nên, về nguyên tắc cũng như thực tiễn trên toàn thế giới, QH đã họp là phải họp công khai để dân còn biết những đại biểu của mình đại diện ra sao cho họ tại nghị trường. Tuy nhiên, phải đến giữa năm 1994, tức gần 50 năm sau phiên họp quốc hội lịch sử ngày 31-10-1946, khi lần đầu tiên các đại biểu của nhân dân chất vấn những công việc đã ủy nhiệm cho Chính phủ của Chủ tịch Hồ Chí Minh - hoạt động chất vấn tại Quốc hội mới được truyền hình trực tiếp để nhân dân cũng biết. Tới năm 2009, tức là 63 năm sau phiên họp QH đầu tiên, những ý kiến bàn bạc thảo luận về các vấn đề quốc kế dân sinh mới trực tiếp đến được với người dân khi các phiên thảo luận tình hình kinh tế xã hội được tuyền hình trực tiếp.

Hai tháng sau khi Cách mạng tháng Tám thành công, trong thư gửi Uỷ ban nhân dân các kỳ, tỉnh, huyện và làng, Chủ tịch Hồ Chí Mình viết: “Chúng ta phải hiểu rằng, các cơ quan của Chính phủ từ toàn quốc cho đến làng đều là công bộc của dân, nghĩa là để gánh việc chung của dân, chứ không phải để đè đầu dân”. Đảng, cũng như QH, đều là để phục vụ nhân dân, vì nhân dân. Niềm tự hào của Đảng, chính là việc Đảng tự coi mình là công bộc, là đầy tớ của nhân dân. Người dân là chủ xã hội, Đại hội của Đảng, cũng là Đại hội của dân. Đảng thực hiện quyền lãnh đạo do nhân dân uỷ quyền. Để cho sự uỷ quyền đó không bị lạm quyền, nhân dân có quyền kiểm tra, giám sát việc thực hiện quyền của dân. Dân rất mong Đại hội Đảng không họp kín, như mấy Đại hội trước, họp kín không còn phù hợp với dân trí ngày nay đã khác trước. Không có lý do gì để không công khai công việc của Đảng, nhất là khi công việc đó là ảnh hưởng trực tiếp đến người dân. “Không thể có chuyện người chủ lại không được biết đầy tớ của mình họp như thế nào”- nhà báo Thái Duy nhấn mạnh. Ông cũng cho rằng: Đã là đảng cầm quyền như ở Việt Nam thì càng cần phải công khai. Trước mắt, những bàn bạc, thảo luận để đi đến quyết định các vấn đề kinh tế, xã hội, những vấn đề sát dân, của dân, được coi là quốc kế dân sinh phải được công khai để dân cùng biết, cùng chứng kiến, cùng bàn bạc. Vì sao giờ đây người dân quan tâm nhiều hơn đến các phiên họp hội nghị TƯ, đến Đại hội Đảng, là bởi họ biết Đại hội sẽ quyết định những vấn đề trọng đại của đất nước, đến những người lãnh đạo đất nước. Nhân dân đang chăm chú theo dõi những thông tin xung quanh Đại hội Đảng. Khi mà dân còn quan tâm, là vẫn còn niềm tin vào Đảng, là Đại hội Đảng vẫn còn thiết thân đối với mỗi người dân. Nhưng từ đó cũng nghiêm túc đặt ra vấn đề dân cần biết. Nếu không biết thì không thể nói đến chuyện dân bàn, dân kiểm tra. Và sự biết này hoàn toàn không phải, không nên chỉ là những thông báo cuối cùng về kết quả của Đại hội, khi mọi sự đã an bài.

Bộ máy Nhà nước ta còn chỗ yếu rất căn bản, trong dân cũng gọi là một thứ tụt hậu, mà là tụt hậu lớn, đó là không xác định trách nhiệm cá nhân. Sai lầm, khuyết điểm rất trầm trọng cũng chẳng thấy ai từ chức hoặc bị cách chức. Mấy chục năm quá ít từ chức và cách chức, bộ máy tồn đọng ngày càng đông cán bộ lãnh đạo đã biến chất đáng lẽ bị kỷ luật lại vẫn an toàn tại chức, đây là mối họa lớn trong lòng bộ máy Nhà nước. Các vụ thua lỗ, lãng phí đến đỉnh điểm cũng không thấy ai từ chức hoặc bị cách chức, thậm chí ra trước Quốc hội, chỉ thấy hứa sau Quốc hội sẽ giải quyết

(NB Thái Duy)

Admin gửi hôm Thứ Tư, 05/01/2011
Bạn đánh giá bài viết này thế nào?

Trang Hạ - Trưởng thành không đau đớn

Đinh Tấn Lực - Gửi Bạn Ở Nghi Sơn

Nguyễn Văn Tuấn - Sinh nhầm thế kỷ và sống nhầm chỗ

Tại sao sự trung thực của thầy lại bị săn đuổi?

Trực Ngôn - Thư gửi một người thất bại

Nguyễn Gia Kiểng - Tổ quốc ăn năn


Ai sẽ là Bộ trưởng Quốc phòng VN ? (khách viếng thăm) gửi lúc 13:16, 09/01/2011 - mã số 24381
Trích dẫn:
Nhân vật kế nhiệm ông Phùng Quang Thanh trong tương lai phải là một người có kinh nghiệm chiến đấu, từng chỉ huy quân khu và từng đảm nhiệm các vị trí quan trọng như Tổng tham mưu trưởng hay Thứ trưởng. Tướng Vịnh không đạt các yêu cầu này.

Thông thường, quân đội Việt Nam nắm giữ khoảng 10% số ghế trong Ban Chấp hành Trung ương. Tôi cho là Tướng Vịnh sẽ trở thành ủy viên Ban Chấp hành lần này.

http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2011/01/110109_viet_defence_minister.shtml

Ai sẽ là Bộ trưởng Quốc phòng VN?

Đại tướng Phùng Quang Thanh trong vòng vây báo giới

Trước khi Đại hội Đảng Cộng sản Việt Nam lần thứ 11 khai mạc tại Hà Nội, một trong các chủ đề được chú ý và cũng gây nhiều đồn đoán nhất là nhân sự cấp cao.

Ngoài các vị trí chủ chốt như chức Tổng Bí thư hay Thủ tướng Chính phủ, dư luận cũng quan tâm tới nhân vật sẽ giữ cương vị bộ trưởng quốc phòng, nhất là trong bối cảnh Việt Nam đang nỗ lực hiện đại hóa quân đội để đối phó với các thách thức mới.

Lâu nay, một số nguồn tin không chính thống dự đoán bộ trưởng đương nhiệm, Đại tướng Phùng Quang Thanh, có thể sẽ nhận một chức vụ lớn hơn, và chiếc ghế của ông Thanh sẽ do người khác đảm nhiệm.

Nhà quan sát chính trị Việt Nam tại Úc châu, Giáo sư Carlyle Thayer, vừa gửi cho BBC một số nhận định của ông:

"Theo đánh giá của tôi, Đại tướng Phùng Quang Thanh sẽ ở lại Bộ Chính trị Đảng Cộng sản Việt Nam và tiếp tục vai trò Bộ trưởng Quốc phòng.

Đây là một quá trình gồm hai bước. Đầu tiên, ông Thanh phải được bầu vào Ban Chấp hành Trung ương Đảng tại Đại hội XI tuần tới. Điều này quá dễ dàng.

Bước thứ hai, Tướng Thanh phải trúng cử trong kỳ bầu cử Quốc hội vào tháng Năm 2011. Một lần nữa, không có nghi ngờ gì khả năng ông sẽ tái đắc cử.

Sau đó, ông Thanh sẽ được Thủ tướng tái bổ nhiệm vào vị trí ở bộ quốc phòng. Ông cũng phải được Ban Chấp hành Trung ương mới thông qua trước khi chuyển sang cho Quốc hội chuẩn thuận chức vụ bộ trưởng .

Tất cả những điều ở trên chỉ là thủ tục, và tôi không thấy có trở ngại gì đối với Đại tướng Phùng Quang Thanh.
Người kế nhiệm

Trong báo chí và trên các blog cá nhân, từng có thông tin cho rằng một trong các thứ trưởng quốc phòng, Trung tướng Nguyễn Chí Vịnh, có khả năng sẽ vào Bộ Chính trị và thay thế ông Thanh trong tương lai.

Thậm chí có người còn nói đó là thông tin do tôi tung ra. Tuy nhiên, không có chuyện đó và bình luận của tôi về việc này trước sau vẫn là:

Nhân vật kế nhiệm ông Phùng Quang Thanh trong tương lai phải là một người có kinh nghiệm chiến đấu, từng chỉ huy quân khu và từng đảm nhiệm các vị trí quan trọng như Tổng tham mưu trưởng hay Thứ trưởng. Tướng Vịnh không đạt các yêu cầu này.

Trung tướng Nguyễn Chí Vịnh đã thực hiện xuất sắc vai trò thứ trưởng của ông trong việc thúc đẩy hợp tác quốc tế trong lĩnh vực quốc phòng.

Ông cũng là người đã chịu trách nhiệm tổ chức các cuộc gặp quốc phòng mà Việt Nam đăng cai với tư cách chủ tích Asean năm vừa qua, tổng cộng hơn 30 cuộc.

Dấu son lớn nhất của ông là đã tổ chức thành công cuộc họp bộ trưởng quốc phòng Asean với các đối tác ADMM+ lần đầu tiên trong năm 2010.

Quân đội Việt Nam chỉ có một vị trí trong Bộ Chính trị, và hiện vị trí đó do Bộ trưởng Quốc phòng đảm nhiệm. Tôi không cho là con số thành viên Bộ Chính trị của ngành quốc phòng sẽ được tăng lên.

Muốn trở thành ủy viên Bộ Chính trị, Trung tướng Vịnh phải được bầu vào Ban Chấp hành Trung ương. Có tin ông đã được lựa chọn để tham dự Đại hội Đảng lần này.

Thông thường, quân đội Việt Nam nắm giữ khoảng 10% số ghế trong Ban Chấp hành Trung ương. Tôi cho là Tướng Vịnh sẽ trở thành ủy viên Ban Chấp hành lần này.

Thế nhưng xuất thân của ông Vịnh là ngành tình báo quân đội chứ không phải tác chiến, nên ông khó có cơ hội trở thành bộ trưởng quốc phòng.

Dĩ nhiên ông Nguyễn Chí Vịnh hoàn toàn có thể tiếp tục cương vị thứ trưởng với trọng trách đối ngoại. Ông cũng có thể là ứng viên cho chức Chủ nhiệm Tổng cục Chính trị nếu như vị trí này khuyết người.

Admin gửi lúc 16:33, 05/01/2011 - mã số 24172

Đại hội của Đảng và của Dân (01/01/2011)

Bàn đến Đại hội Đảng lần thứ XI nổi bật vẫn là nhân sự, mọi chuyện đều xoay quanh danh sách ứng cử viên vào Ban chấp hành Trung ương. Đây là vấn đề nóng bỏng nhất liên quan đến mọi mặt đời sống của các tầng lớp nhân dân.


Biểu quyết tại Đại hội Đảng bộ khối cơ quan Trung ương (Ảnh: HOÀNG LONG)

Bàn đến Đại hội Đảng lần thứ XI nổi bật vẫn là nhân sự, mọi chuyện đều xoay quanh danh sách ứng cử viên vào Ban chấp hành Trung ương. Đây là vấn đề nóng bỏng nhất liên quan đến mọi mặt đời sống của các tầng lớp nhân dân vì Ban chấp hành Trung ương không chỉ là cơ quan lãnh đạo cao nhất của Đảng mà còn là Bộ tham mưu của cả dân tộc, sẽ nắm toàn bộ quyền lực bộ máy Nhà nước. Việc Đảng cũng chính là việc dân, rất thiết thân với dân, ai cũng tâm niệm có một thế hệ lãnh đạo, quản lý đất nước có bản lĩnh, có khả năng đột phá, chớp thời cơ, biết tạo thế và lực để đưa đất nước phát triển lên một tầng cao mới. Lịch sử đã chứng minh khi đất nước có minh quân, có những người đứng đầu hết lòng vì nước vì dân thì hiền tài xuất hiện, sỹ phu phấn khởi, nhân dân hào hứng, làm ăn phát đạt, ngược lại, khi có hỗn quân, nịnh thần, bọn buôn quan bán chức nắm quyền thì đất nước chỉ suy vong, chẳng thể mở mày, mở mặt với thiên hạ.

Đổi mới đã 25 năm, đất nước đã thay đổi nhiều, chúng ta liên tục duy trì được tốc độ tăng trưởng khá cao. Việt Nam đã trở thành một quốc gia có thu nhập trung bình với GDP bình quân đầu người năm 2010 đạt 1200 USD. Thế nhưng đằng sau thành quả đã đạt được lại là hàng loạt bất cập được tích tụ ngày càng lớn suốt quá trình dài chú trọng nhiều vào tốc độ tăng trưởng chưa coi trọng đúng mức hiệu quả và bền vững nên đến nay điều đó đã trở thành mối nguy cơ của nền kinh tế.

Tăng trưởng kinh tế của Việt Nam phụ thuộc đến 60% vào tăng vốn đầu tư, tỷ lệ này của giai đoạn 1991 - 1995 chỉ có 29,8%, càng phụ thuộc vào tăng vốn đầu tư tăng trưởng càng bấp bênh. Nhịp độ tăng năng suất của công nghiệp chế biến liên tục sút giảm và hiện chỉ bằng 59% so với trung bình của cả nền kinh tế. Công nghiệp phụ trợ sản xuất các phụ liệu, phụ kiện, linh kiện, phụ tùng liên quan đến mọi ngành công nghiệp, không có công nghiệp, phụ trợ xuất khẩu còn lệ thuộc nhiều vào nước ngoài và không thể nâng cao sức cạnh tranh của nền kinh tế, cho đến nay công nghiệp phụ trợ của ta mới ở dạng sơ khai, mới phát triển. Công nghiệp ta vẫn chưa thoát khỏi lắp ráp và gia công, vẫn lấy công làm lãi vì đã làm thuê thì lợi nhuận rất thấp, lương công nhân nuôi bản thân đã khó. Ta khai thác nhiều tài nguyên đến nỗi ngành có năng suất lao động cao nhất là ngành khai thác tài nguyên. Nước ngoài rất khôn ngoan, ta xuất bao nhiêu khoáng sản họ cũng mua, coi như “của chìm” để khi cần dùng, họ có sẵn. Và biết đâu đấy, khi tài nguyên ta đã cạn kiệt, con cháu cần phải ra nước ngoài mua có thể lại mua phải thứ khoáng sản ông cha đã đem bán. Thế giới coi nơi nào xuất khẩu tài nguyên thô là ăn cắp tài nguyên của tương lai. Đất nước độc lập và thống nhất đã 35 năm mà bước vào thập kỷ thứ hai (2011) của thế kỷ 21 vẫn tụt hậu trên nhiều phương diện: hiệu quả kinh tế quá thấp, năng suất lao động thấp, xuất khẩu thô với tỷ trọng lớn chỉ tạo ra giá trị gia tăng nhỏ, hiệu quả đầu tư ngày càng kém, mặt hàng công nghệ của ta hiện chỉ tương đương với Trung Quốc năm 1980, với Malaysia năm 1970, với Hàn Quốc năm 1960, với Nhật Bản năm 1920 công nghệ tiên tiến ta mới có 1 phần trăm. Công nghiệp ôtô hơn 10 năm Nhà nước bảo hộ chưa có gì phát triển hơn vẫn chỉ là những xưởng lắp ráp cho các tập đoàn nước ngoài, nội địa hóa không đáng kể. Công nghiệp tàu thủy còn đang vực lên từ phá sản. Đầu tư nước ngoài cho nông nghiệp năm 2001 là 8%, đến năm 2009 còn 1% trong khi các doanh nghiệp ở nông thôn phải tự xoay sở trong suy thoái. 35 năm qua một số nước trong khu vực đã thay đổi hẳn về quan hệ ngoại thương, xuất hàng công nghiệp nhiều hơn hàng thô. Càng xuất hàng thô ở dạng tài nguyên càng làm giàu cho nước nhập tài nguyên, còn nước xuất thô chỉ nghèo đi. Thái Lan, Malaysia, Indonesia đang trở thành những nước xuất hàng công nghiệp. Chỉ có Việt Nam suốt 10 năm qua chủ yếu vẫn xuất nguyên liệu thô chiếm gần 90%, còn hàng công nghiệp có giá trị gia tăng ta mới xuất được hơn 10%.

Bộ máy Nhà nước ta còn chỗ yếu rất căn bản, trong dân cũng gọi là một thứ tụt hậu, mà là tụt hậu lớn, đó là không xác định trách nhiệm cá nhân. Bên cạnh những thành tích xuất sắc ta đều có khen thưởng, hàng ngày trên tivi thường thấy trao bằng khen, gắn huân chương. Thế nhưng sai lầm, khuyết điểm rất trầm trọng cũng chẳng thấy ai từ chức hoặc bị cách chức. Mấy chục năm quá ít từ chức và cách chức, bộ máy tồn đọng ngày càng đông cán bộ lãnh đạo đã biến chất đáng lẽ bị kỷ luật lại vẫn an toàn tại chức, đây là mối họa lớn trong lòng bộ máy Nhà nước. Các vụ thua lỗ, lãng phí đến đỉnh điểm cũng không thấy ai từ chức hoặc bị cách chức, thậm chí ra trước Quốc hội, chỉ thấy hứa sau Quốc hội sẽ giải quyết. Qua một số việc kể trên càng hiểu đầy đủ hơn tại sao sức cạnh tranh của nền kinh tế ta lại bị xếp gần cuối hạng các nước cùng khu vực, các điểm tựa để tăng trưởng của Việt Nam không khác là bao nhiêu cách đây 10 năm. Một số chuyên gia, kể cả nước ngoài đã góp ý kiến, nếu Việt Nam không cải thiện tình hình, vẫn chỉ ra sức dựa vào những thuận lợi được thừa hưởng từ trước, không bắt đầu xây dựng những thế mạnh và năng lực riêng của mình thì bàn đến năm 2020 trở thành một nước công nghiệp là khó khả thi.

Hàn Quốc là một nước nông nghiệp cực nghèo như ta, chuyển sang sản xuất kinh doanh 30 năm sau đã là một cường quốc công nghiệp. Ôtô Hàn Quốc xuất vào Mỹ cạnh tranh ngang ngửa với ôtô Nhật. Năm 1986, Tập đoàn Hyundai dám bỏ số tiền 25 triệu USD thuê hẳn một công ty quảng cáo lớn của Mỹ để chuyên quảng cáo ôtô Hàn Quốc trên đất Mỹ. Công nghiệp tàu thủy của Hàn Quốc đứng đầu thế giới. Sự tự chủ kinh tế và năng lực cạnh tranh mạnh mẽ của Hàn Quốc dựa trên năng lực cạnh tranh của các doanh nghiệp trong nước và hầu hết là doanh nghiệp tư nhân. Hàn Quốc có tập đoàn tư nhân, tập đoàn Nhà nước và tập đoàn đa sở hữu, tư nhân và nhà nước cùng làm chủ. Kỷ cương phép nước của Hàn Quốc rất nghiêm. Bộ trưởng Bộ Ngoại giao Hàn Quốc chỉ mới bị nghi ngờ đã đưa con vào làm ngành ngoại giao không hợp pháp, ông đã phải từ chức. Gần đây xảy ra đấu pháo ở biên giới, Hàn Quốc bị thiệt hại về người, Bộ trưởng Bộ Quốc phòng Hàn Quốc tự thấy có trách nhiệm đã từ chức.

Hàn Quốc tài nguyên nghèo hơn ta, đất nước lại bị chia cắt, thường xuyên căng thẳng Bắc - Nam, đâu được ổn định và thuần nhất như ta, tại sao Hàn Quốc lại bỏ xa ta như vậy? Tổng sản phẩm quốc nội (GDP) của ta là hơn 100 tỷ USD cũng chỉ bằng doanh số hai tập đoàn của Hàn Quốc. Phim ảnh Hàn Quốc hơn hẳn ta. Tại ASIAD Quảng Đông (Trung Quốc), Hàn Quốc đoạt mấy chục huy chương vàng, ta chỉ có một. Không chỉ Hàn Quốc mà Singapore, Thái Lan cũng bỏ xa ta.

Nhân dân ta hiểu rõ đất nước chưa thể theo kịp một số nước cùng khu vực, cố gắng vượt bực cũng phải một vài chục năm nữa, còn phải thu hẹp dần khoảng cách. Nhưng nỗi bức xúc ngày một lớn trong nhân dân ta là khoảng cách với một số nước cùng khu vực đã quá xa và với đà này còn xa đến đâu nữa. Đời con, đời cháu có đuổi kịp không trong khi hiện nay cha ông chưa dám nghĩ đến rút ngắn khoảng cách mà trước hết làm thế nào không để khoảng cách xa hơn nữa đã là một thử thách nghiệt ngã. Càng tụt hậu sức cạnh tranh càng yếu và đến mức nào đó sức trỗi dậy không còn nữa đành sa vào cái bẫy thu nhập trung bình như một số nước nghèo đã cam chịu. Tới lúc đó thì dù có quá khứ anh hùng oanh liệt một thời thì cũng đành chịu lệ thuộc, bị đối xử bất bình đẳng và bị sai khiến bởi các siêu cường. Để khả năng xấu nhất không thể xảy ra, phải rũ bỏ tư duy tăng trưởng theo mô hình cũ, vì các động lực tăng trưởng theo cách cũ đã tới giới hạn, phải vượt lên chính mình, vượt lên những nguyên lý, cơ chế không còn phù hợp với thực tiễn, đổi mới mạnh mẽ, toàn diện, triệt để bằng những bước đột phá có hiệu quả, phải tái cơ cấu quyết liệt nền kinh tế, dám đụng chạm và vượt qua các nhóm lợi ích để đi lên bằng chất lượng tăng trưởng, nếu không tăng trưởng sẽ chậm lại và không phát triển được nữa.

Kháng chiến 30 năm, thắng Pháp và thắng Mỹ, cả loài người ngưỡng mộ nhân dân ta, ngưỡng mộ Bác Hồ và Đảng vì đã lãnh đạo một dân tộc từ tay trắng, dám đánh Pháp khi vùng ra khỏi nạn đói chết 2 triệu người và đã đánh bại mọi danh tướng, nổi tiếng nhất của thế giới tư bản. Một dân tộc nhỏ mà đánh thắng hai đế quốc, trí tuệ phải lớn lắm, người tài phải đông lắm. Thế mà tại sao trong cuộc cạnh tranh khốc liệt hiện nay, Việt Nam lại thua kém như vậy? Câu hỏi nhức nhối này luôn luôn được nêu lên và suy nghĩ chung của nhiều người về nỗi đau này, khá giống nhau: đất nước ta không thiếu người tài đức nhưng nhiều người chưa được trọng dụng trong khi khá nhiều người tài đức rất hạn chế lại giữ nhiều chức vụ chủ chốt trong các cơ quan Nhà nước.

Đại hội Đảng lần thứ XI là một thời cơ lớn để thu hút nhân tài, tập trung nhân tài trọng dụng nhân tài. Đại hội của Đảng, cũng là Đại hội của dân. Nhân dân ta là chủ thể duy nhất của mọi quyền lực trong xã hội ta. Đảng thực hiện quyền lãnh đạo do nhân dân uỷ quyền cho Đảng bằng việc Đảng thay mặt dân đưa ra cương lĩnh, đường lối cho sự phát triển đất nước, thể chế hoá thành Hiến pháp, pháp luật. Để cho sự uỷ quyền đó không bị lạm quyền, nhân dân có quyền kiểm tra, giám sát việc thực hiện quyền của dân. Dân rất mong Đại hội Đảng không họp kín, như mấy Đại hội trước, họp kín không còn phù hợp với dân trí ngày nay đã khác trước, đặc biệt lại là một Đảng cầm quyền, càng cần công khai qua các phương tiện thông tin đại chúng để toàn dân biết. Cần dân chủ hoá công tác nhân sự, mọi ứng cử viên cần trình bày công khai chương trình hành động và đây là tiêu chí rất cần thiết để xác định người tài và chọn lựa người tài. Phải có tranh cử công khai mới ngăn chặn tệ hư danh, bằng giả, chuyên nịnh bợ, con ông cháu cha... Nhiều trường hợp con ông cháu cha không thi vào đại học chính quy phải học hệ tại chức. Nhưng đến khi được lựa chọn vào quy hoạch cán bộ thì họ lại nằm ở vị trí cao, rồi từ đó thành cán bộ lãnh đạo. Có người “gọi dạ, bảo vâng”, là những kẻ cơ hội, kém về tài năng nhiều khi vẫn được coi là người có “đức tốt” để đưa vào chức vụ lãnh đạo cao, còn những người có năng lực, có chủ kiến, dám đấu tranh tự phê bình và phê bình lại bị coi là hay gây mất đoàn kết, là “thiếu đức’.

Trách nhiệm của dân là những người chủ đất nước không chỉ cần biết Đại hội sau khi đã kết thúc mà quan trọng hơn được theo rõi quá trình diễn biến của Đại hội để kịp thời góp ý kiến, nhất là đối với công tác nhân sự. Cần phải dựa hẳn vào dân và đông đảo cán bộ mới đảm bảo mọi người tài đức được trọng dụng.

Thái Duy

Gửi phản hồi mới (xin gõ tiếng Việt có dấu và tuân thủ Nguyên tắc Dân Luận để được chấp nhận)

Bạn có thể bịa một địa chỉ email bất kỳ, ví dụ test@gmail.com. Thông tin này sẽ không xuất hiện công khai khi phản hồi được đăng.
  • Bạn có thể sử dụng các thẻ BBCode trong bài. Các địa chỉ URL sẽ được tự động chuyển thành liên kết.
  • Bạn có thể trích bài của người khác bằng thẻ [quote], ví dụ: [quote]Nội dung muốn trích dẫn[/quote]
  • Bạn có thể sử dụng những thẻ HTML sau: <a> <em> <strong> <ins> <b> <i> <u> <br> <cite> <code> <ul> <ol> <li> <dl> <dt> <dd> <h1> <h2> <h3> <h4> <h5> <table> <tbody> <td> <tr> <pre> <img> <div> <span> <object> <hr> <center> <font> <blockquote> <strike> <embed> <param> <del> <ins>
  • Bạn có thể chèn video vào bài viết bằng thẻ [video:địa_chỉ_url_của_video]
  • Cách dòng và cách đoạn sẽ được tự động chuyển thành xuống dòng.

Nhấn vào đây để biết thêm chi tiết về cách định dạng bài viết...

To prevent automated spam submissions leave this field empty.
CAPTCHA
Bạn bắt buộc phải trả lời câu hỏi kiểm tra dưới đây. Nó giúp chúng tôi nhằm lọc bỏ các nội dung spam do robot tự động thực hiện.
11 + 4 =
Giải bài toán đơn giản này và nhập kết quả vào ô phía trên. Ví dụ, nếu thấy 1+3, thì hãy nhập 4.

Các bài viết có liên quan của vụ án Cù Huy Hà Vũ được Dân Luận tập hợp tại đây: Hồ Sơ Cù Huy Hà Vũ, hoặc theo từ khóa "Cù Huy Hà Vũ".

Độc giả có thể truy cập Dân Luận an toàn hơn qua cổng HTTPS (HTTP có mã hóa bảo mật), bằng cách thêm https:// vào đằng trước địa chỉ danluan.org, hoặc bấm vào đây!

Bấm vào đây để đọc chuyên mục Góp ý sửa đổi Hiến Pháp 1992
Bấm vào đây để đọc cuốn Trần Huỳnh Duy Thức - Con Đường Nào Cho Việt Nam

Suy ngẫm

Sự có mặt đơn độc của cuốn sách trong hàng nghìn đầu sách xuất bản hàng năm về đủ các lĩnh vực cũng đặt ra cho chúng ta thấy một vấn đề lớn: Việt Nam đang rất thiếu những tác phẩm nghiên cứu quy mô, cẩn trọng và công bằng về chủ quyền, lãnh hải, lãnh thổ. Đây là trách nhiệm của giới trí thức, giới sử học đối với đất nước.

— Đoan Trang, nhân việc đọc cuốn "Hoàng Sa Trường Sa - lãnh thổ Việt Nam nhìn từ công pháp quốc tế" của Nguyễn Q.Thắng

Mới Mới Mới

Thống kê truy cập

Hiện có 1 thành viên789 khách truy cập.

Thành viên online

NiMarxNiJesus

Kỷ lục: Có 2315 người ghé thăm vào 11-03-2013 lúc 13h29.

Độc giả Dân Luận từ đâu đến?

Locations of visitors to this page

Quỹ Dân Luận

Bấm nút Donate để ủng hộ tài chính cho Dân Luận qua Paypal. Thu chi quỹ Dân Luận: xem ở đây!