Xã hội học chiến tranh

Ghi chép từ một công trình nghiên cứu xã hội học Nga
Chia sẻ bài viết này

Lời dẫn của Vương Trí Nhàn: Nếu đọc bài viết Bối cảnh lịch sử Việt nam giai đoạn 1558-1802 tập san Nghiên cứu Huế tập VII, NXB Thuận Hóa 2010, ở tr 93-95, người ta sẽ thấy nhà sử học Nguyễn Hữu Châu Phan cho biết:

“Họ Nguyễn trong lãnh thổ Đàng Trong từng dùng chính sách táo bạo biến hết dân làm binh”.

“Một tu viện trưởng là Choisy, đến Đàng Trong vào năm 1656 nhận xét: “Người Đàng Trong chỉ sống với chiến tranh.”

“Thích Đại Sán, một nhà sư Trung quốc cũng có mặt thời ấy thì ghi nhận là trong nước[ Đàng Trong], hay bàn việc võ bị, chẳng chuộng văn đức".

“Ông này còn kể “hỏi chuyện biết rằng trong nước trăm thứ thợ đều do quân nhơn làm. Mỗi năm vào khoảng tháng ba tháng tư quân nhơn đi các làng, bắt dân từ 16 trở lên, những người thân thể cường tráng, đóng gông lại bằng một cái gông tre, hình như cái thang, nhưng hẹp hơn, để giải về phủ sung quân; vào quân đội rồi mỗi người bắt chuyên học một nghề... có chiến tranh đem ra đánh giặc, lúc vô sự ở theo vương phủ làm xâu... Những dân còn lại ở nhà toàn gầy yếu tàn tật chẳng có mấy người mạnh mẽ“.

Cả Đàng Ngoài thời ấy cũng được tổ chức để sẵn sàng chinh chiến. Nhiều tài liệu của các giáo sĩ phương Tây gọi các chúa Trịnh là các tướng quân, các đại nguyên súy...

Nhưng đó không phải là đặc điểm riêng của thế kỷ XVII - XVIII. Mà trên nét lớn, phải nhận là tình hình chung của dân mình xứ sở mình quốc gia mình kéo dài suốt cả trường kỳ lịch sử. Có cảm tưởng như trong quá khứ, trong phần lớn thời gian tồn tại, cộng đồng chúng ta sống như một đạo quân hơn là một xã hội bình thường. Hoặc đó là một xã hội quân sự hóa hơn là xã hội dân sự.

Muốn hiểu một quá khứ như thế, người nghiên cứu phải đi vào tìm hiểu tác động của chiến tranh tới cách tổ chức xã hội cũng như sự hình thành cá nhân nói chung.

Nhưng ở ta hướng nghiên cứu này gần như chưa được triển khai. Trên đường tìm tới một cái nhìn khái quát, chúng ta không thể không bảo nhau cầu viện sự trợ giúp của sách vở nước ngoài, nhất là thành tựu của các ngành khoa học xã hội hiện đại.

Sau đây là một tài liệu tiếng Nga tôi đã tìm được và tạm ghi chép lại (chứ không phải là bản lược thuật chính xác cuốn sách đã đọc).

Tác giả sách là giáo sư tiến sĩ khoa học triết học. Sách nằm trong chương trình nghiên cứu của Viện nghiên cứu xã hội chính trị Viện hàn lâm khoa học Nga và Trung tâm xã hội học các vấn đề an ninh quốc gia, Nhà xuất bản Thế giới khoa học, Moskva, 1977.

_________________________

Xã hội học chiến tranh

Bản tiếng Nga của V.V. Serebryannikov

Chương III: Chiến tranh và xã hội

Tác động chiến tranh tới xã hội

Chiến tranh khá hào hiệp trong việc “chặt phá” “đốn ngã” những người mạnh khoẻ, tài năng đương sức. Số phần trăm người xuất sắc có tài có đạo lý mà chết lớn hơn nhiều so với số phần trăm những kẻ bình thường.

Điều này khiến cho sau chiến tranh, tiềm năng sáng tạo của xã hội bị hạ thấp. (Theo P.Sorokin Tình trạng hiện thời của nước Nga Novyi Mir 1992 số 4-5)

Đầu chiến tranh vệ quốc, tất cả nam giới ở các trường cao đẳng đi lính. Số này chết với tỷ lệ cao, gấp 6-7 lần người thường.

P. Sorokin kết luận, tất cả các cuộc chiến tranh và cách mạng đều là công cụ chọn lọc có tính chất tiêu cực trước hết với những yếu tố tốt đẹp trong cư dân.

[tr 90] Chiến tranh đưa đám đông trở lại tình trạng dã man, làm tan rã đời sống tinh thần, làm họ hung bạo như thú dữ, làm họ hoang dã như các giống vật chưa thuần hoá. Cùng với chiến tranh là sự phổ biến của bạo lực, sự phi nhân hoá, sự thụt lùi, tan vỡ các giá trị cuộc sống. Các cuộc chiến tranh lớn là nhân tố làm thoái hoá con người.

Trong chiến tranh các dân tộc trở nên phân hoá, người theo ta, người theo địch, người đi du kích, người trốn tránh. Làm cho con người trở nên giống nhau, làm cho dân tộc tự tách biệt khỏi thế giới. Chỉ với các xã hội theo mô hình chủng tộc -- những dạng xã hội không có cá nhân và, nói cho chính xác ra là chưa hình thành V.T.N. -- chiến tranh mới là nhân tố khiến nó trở nên gắn kết.

[tr 94] Chiến tranh phục vụ lớp người có quyền. Còn những nhà văn hoá, nhà khoa học thì đóng vai “chiến đấu” – “ca ngợi” - theo đơn đặt hàng của lớp người có quyền đó.

Chiến tranh làm cho những người thuộc loại dân đen song liều lĩnh táo gan – nói một cách sang trọng là có tinh thần dũng cảm, thông minh -- sớm được đứng vào hàng ngũ quý tộc quân sự và chuẩn bị bước vào giai tầng lãnh đạo.

Chớ nên dừng lại ở những cuộc chiến tranh lớn. Chính những cuộc chiến tranh nhỏ cũng làm mòn sức lực con người.

Các dân tộc quen chiến tranh cũng sinh thói quen dùng bạo lực để giải quyết các vấn đề xã hội.

[Tr 95] Chiến tranh là một hiện tượng chém giết tự phát...

Từ thời cổ, chiến tranh tạo ra sự vận động xã hội. Tính chất tiến bộ của chiến tranh là thuộc về quá khứ. Trong xã hội hiện đại, người ta không tìm thấy ở đây một cái gì tương tự; ngược lại, người ta chỉ thấy kinh tởm và xa lạ.

Với chiến tranh, người ta đánh mất mình. Họ không còn khả năng chịu đựng sức ép nặng nề của nó, không còn khả năng bình phục trước mọi đòn đánh của nó.

Trong lúc các nhà quân sự hay nghĩ tới đại chiến thế giới (!), thì thật ra cả những cuộc chiến tranh nhỏ cũng không phải là không tránh khỏi.

Giờ đây, người ta thường coi nó chẳng qua chỉ là kết quả của những lựa chọn sai lầm tuỳ tiện của các nhà chính trị, khi những người này suy nghĩ bằng những phạm trù của các thế kỷ cũ.

Mang lên mà cân tính thì thấy:

1. Chiến tranh hại nhiều hơn lợi.

2. Số cuộc chiến tranh “thúc đẩy tiến bộ” chỉ là một số nhỏ trong lịch sử.

3. Phạm trù “tính tiến bộ” không áp dụng được với những cuộc chiến tranh hiện đại (thời khoa học kỹ thuật)

Vũ khí hiện đại biến chiến tranh thành một hiện tượng bùng phát của huỷ diệt.

Riêng về các cuộc nội chiến:

- Vật hy sinh ở đây là dân thường

- Sau chiến tranh, họ rất khó chuyển sang đời sống lao động bình thường

Nẩy sinh nội chiến khi có thay đổi ghê gớm trong hệ thống giá trị của xã hội. Với nhóm xã hội này, hệ thống ấy là bắt buộc; với nhóm khác lại không thể chịu được.

Chương VII: Con người và chiến tranh

[tr 224] Chiến tranh bộc lộ tài thao lược, sáng kiến. Chiến tranh cho thấy một chiều sâu và cả quy mô của sự suy nghĩ. Tạo nên sự dũng cảm, hy sinh, sự cứu giúp lẫn nhau.

Đồng thời trong con người có sẵn yếu tố muốn chiếm đoạt, gây gổ, chém giết. Chiến tranh đẩy nhanh những cái đó.

[tr 227] Dẫn lại P. Sorokin “Trong chiến tranh, tầng lớp tinh hoa và cả những người theo quan niệm dân gian là “người tốt”, thường dễ chết, do đó chết nhiều hơn; bọn tội phạm, cầu an, lưu manh làm bậy... dễ sống sót hơn.

Trong từng con người, những yếu tố tiêu cực ấy cũng chiến thắng luôn phần tốt đẹp. Chiến tranh làm nghèo đi các quỹ “gien” của nhân loại”
Sorokin cho chiến tranh giống với người làm vườn phá bỏ thứ rau lành nhưng để lại cỏ dại, và hơn thế làm cỏ dại nhân lên nhiều lần.

Với việc cổ động cho việc giết người hàng loạt, chiến tranh làm mất giá bản thân đời sống.

Từ đây người ta hiểu tại sao những kẻ chủ trương chiến tranh thường cổ động cho sự sùng bái khuynh hướng tội ác. Khắc nghiệt tàn bạo; khát máu; sẵn sàng tàn phá các giá trị vật chất và tinh thần. Kể cả thói quen cướp bóc cũng được dung túng.

Sau chiến tranh, nhân loại trở nên kém cỏi tồi tàn đi về mọi phương diện, đặc biệt về đạo đức.

Chiến tranh ảnh hưởng tới sinh lý con người. Ảnh hưởng tới việc xã hội hoá con người.

Đám đông tha hóa

[Tr 229] Với K. Clausevítz, chiến tranh là một loại hoạt động chung sống của con người. Người ta thấy nó ở mọi thời đại mọi cộng đồng.
Chiến tranh có tác dụng tới việc lựa chọn xã hội chọn lọc.

Nhưng chiến tranh càng phát triển, vai trò này càng giảm thiểu và nó trở thành một cái gì có thể tiêu diệt cả nhân loại.

Tác dụng tiêu cực bộc lộ theo nhiều hướng. Nó làm tha hoá đám đông, làm họ xa rời lao động xây dựng và sáng tạo, làm cho phần lớn cư dân rơi vào chết chóc, thương tật.

Tăng tổng số người chết, hạn chế số sinh đẻ. Hạn chế tự do. Làm xấu đi điều kiện xã hội hoá con người cũng tức là những điều kiện để phát triển và bộc lộ tài năng sáng tạo.

[tr 233] Chiến tranh càng phi nghĩa - phi lý, thì sự suy thoái càng rõ.

Tình trạng thoái hoá xảy ra ở những kẻ điên cuồng, “anh hùng hoá“ trong chiến tranh. Đạo lý chỉ còn ở những người có ý thức từ bỏ nó, chống lại nó, lên án kẻ chủ trương nó.

[tr 234] Trong chiến tranh người ta không thể thắng nếu không hình thành nối trong đội quân mình, giữa các đồng đội của mình, lòng căm thù với quân địch. [Rồi lòng căm thù ấy không rời bỏ họ nữa.]

[tr 235] Các chế độ quyền uy không quan tâm tới việc biến nhân dân thành chủ thể mà chỉ là muốn kiểm soát và chỉ huy họ.

Nỗi sợ

[tr 236] Theo N. Golovin, có hai hướng nghiên cứu quá trình chiến tranh. Nghiên cứu bề ngoài -- các chiến dịch, trận đánh. Và nghiên cứu phía bên trong. Sự thể nghiệm của con người -- bằng máu thịt của mình -- những cảm giác tình trạng đạo đức. Đó là nội dung chủ yếu của việc nghiên cứu về con người trong chiến tranh.

[tr 239] Cần nghiên cứu sự tiến hoá trong tính tích cực chiến đấu của chiến sĩ, những yếu tố phát triển sáng kiến sự sáng tạo để đạt tới thắng lợi.Tuỳ theo con người mà các hành động trong chiến tranh có thể thế này có thể thế khác.

Lại cần nghiên cứu về nỗi sợ. Người nào cũng có ám ảnh.

[tr 243] 75% những người tham gia chiến tranh tự nhận dù đã được học hỏi, quen với các vấn đề kỹ thuật có tinh thần kỷ luật… song vẫn tỏ ra tiêu cực “lúng túng, hèn, ngại khi vào cuộc, trước tiên là vì mặc cảm yếu kém, cảm thấy mình không là gì cả, lo âu, sợ hãi”

Quân đội Liên xô có thời gian chạy dài từ 28-6 tới 24-7 1942. Một cuộc rút chạy kinh khủng. Trong gần một tháng, rút 400km. Một ngày một đêm đi 15 km.

28-7-1942 có một lệnh đặc biệt của Stalin. Cấm không được quay ngược. Chỉ huy có quyền bắn. Lệnh này hết sức tàn nhẫn, nhưng không có quy định như vậy, không có chiến thắng Stalingrad. Qua đây ta hiểu cái gì đã giúp con người vượt qua nỗi sợ.

Nhiều thống kê cho thấy độ co dãn của người chiến binh Nga rất cao và các nhà chỉ huy đã khai thác nó triệt để.

Chủ nghĩa anh hùng và thời hiện đại

[tr 254] Hiện nay, nhiều người nói về sự phi anh hùng hoá tức sự sụp đổ của chủ nghĩa anh hùng. Nguyên do = cách mạng khoa học kỹ thuật biến người lính thành cái máy.

Hết chủ nghĩa anh hùng = hết những người lãng mạn.

Chủ nghĩa anh hùng liên quan đến vị trí mang tính không gian của người lính trong chiến đấu. Nó cần khi đánh nhau giáp lá cà, gươm dáo, đánh nhau bằng súng nhỏ và không thật cần, chẳng hạn, khi đánh nhau bằng pháo binh (lúc ấy không nhìn thấy nhau). Khoảng cách vũ khí càng xa càng ít yêu cầu dũng cảm mà chỉ cần thực hiện đúng mệnh lệnh.

Đúng hơn, lúc này cần một thứ chủ nghĩa anh hùng trí thức tức sự dũng cảm trong việc thực hiện những quyết định.

Thời chiến tranh các đơn vị thông tin kỹ thuật không có anh hùng.

Khách gửi hôm Thứ Năm, 21/07/2011
Bạn đánh giá bài viết này thế nào?

Vĩnh Sính - Từ động đất và sóng thần, suy ngẫm về đặc trưng của văn hoá Nhật Bản

Huỳnh Thục Vy - Cù Huy Hà Vũ: Lương tâm thời đại

BBT Dân Luận - Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ, một công dân bình thường

Iris Vinh Hayes - Hãy can đảm làm một cuộc cách mạng để thay đổi từ gốc tới ngọn

Nguyên Ngọc - Xây dựng con người tự chủ, để dân tộc tự chủ, chương trình vĩ đại bị dở dang của Phan Châu Trinh


Khách Bùi Văn Nịt (khách viếng thăm) gửi lúc 10:48, 14/04/2012 - mã số 56146

Chiến tranh đã đi qua lâu rồi, nhắc lại làm gì, đau lòng lắm. Đọc cái phản hồi về cuộc chiến tranh Nam -Bắc, trước bị lừa là chiến tranh chống Mỹ cứu nước, mấy thằng đều ứa nước mắt. ỐI giời ơi!. ỐI Đảng ơi! Ối bác Hồ kính yêu ơi!. Ối cụ Mác cụ Lê nin ơi!! Mấy thằng đang khóc đây, thằng què, thằng cụt xin vái các cụ, vì cụ mà thành què thành cụt. Chẳng có gà qué đặt lên bàn thờ cúng các cụ thì đặt cái chân, đặt cái tay lên cúng các cụ, nhưng có thằng chẳng còn tay mà vái các cụ. Chỉ đến tuổi thành ông nôi, ông ngoại mới thấy cuộc chiến tranh này là phi nghĩa. Ý thức hệ cái gì, chẳng qua là cái mộng bá vương, tham vọng cả thôi.
Một thằng cầm AR 15 của Mỹ, một thằng cầm AK 47 của Liên xô, bắn nhau gần chết mới phat hiện ra "Ô, địch nó là người mình, nó đồng hương với mình đấy."
Chiến tranh đi qua gần năm nay, vậy mà đến nay vẫn còn tình trạng kỳ thị giữa hai miền, nhất là đồng bào miền Nam vẫn cứ tưởng ai ở miền Bắc cũng là Việt cộng. Có tình trạng một bà miền Nam ra Hà Nội học trường Đảng đã ngạc nhiên thấy mấy ông miền Bắc kêu ca Đảng ghê quá và bảo ho là mất lập trường. Bà miền Nam không hiểu dân miền Bắc chịu khổ cực, nhũ nhã trong CCRĐ nên họ oán Đảng CS.

Khách Đặng Quốc Long (khách viếng thăm) gửi lúc 08:35, 14/04/2012 - mã số 56144

Tôi thấy cấi tít "Xã hội học chiến tranh" nó ngồ ngộ thế nào ấy, hình như còn lạ và mới với kiểu nói của người mình. Trước đây cũng đã có người đặt câu như sau: "Xã hội học tham nhũng". Nếu như đặt câu là "Xã hội học bàn về chiến tranh" hay "xã hội học bàn về tham nhũng" thì tôi hiểu ngay. Hoặc có thể đặt câu "Chiến tranh dưới góc nhìn của xã hội học" thì tôi cũng hiểu. Đây là một bài dịch nên tôi thấy có nhiều câu trúc trắc thế nào ấy, ví dụ "...tất cả các cuộc chiến tranh và cách mạng đều là công cụ chọn lọc có tính chất tiêu cực trước hết với những yếu tố tốt đẹp trong cư dân." Chẳng rõ sở dĩ có nhưng câu như vậy là do trình độ người dịch hay do tác giả viết như vậy?
Còn bàn về chiến tranh thì tôi ghét nhất là chiến tranh, nhưng người mình kể cũng lạ, nói rằng dân tộc ta yêu hòa bình, nhưng nhà nước mình (thì cũng do người mình cả thôi) lại nêu cao khẩu hiệu "chống diễn biến hòa bình..." Chống diễn biến hòa bình thì là thích diễn biến chiến tranh à? Trong chiến tranh thì "sát thây trăm họ xướng danh một người". Người lính trên chiến trường là kẻ giết người vô tội vạ mà không bị pháp luật trừng trị mà còn được khuyến khích và tuyên dương. Cuộc chiến Bắc - Nam vừa qua đã làm cho hàng chục triệu gia đình cả hai miền Nam Bắc mất mát ly tán, cộng nỗi đau của hàng chục triệu gia đình hai miền thì thành niềm vui chiến thắng của cả dân tộc. Cho đến tận bây giờ mà nỗi đau chiến tranh chưa hết, không kể trong cuộc chiến vừa qua ta đã lập nên một kỷ lục thế giới có thể ghi vòa sách kỷ luc Guinness là có nghĩa trang Trường Sơn to nhất thế giới mà còn một kỷ lục nữa là có số quái thai dị dạng nhiều nhất thế giới, hơn cả dân số Singapore. Có thể nói đó là cuộc chiến tranh Nam Bắc thế kỷ XX tàn khốc nhất trong lịch sử dân tộc Việt Nam vì có yếu tố nước ngoài, cuộc chiến tranh Trinh- Nguyễn kéo dài 200 năm không tổn thất bằng cuộc chiến Nam -Bắc thế kỷ XX. Ta lên án Mỹ ném xuống nước ta 14 hay 16 triệu tấn bom đạn, nhưng ta lại giấu nhẹm đi số bom đạn ta ném xuống nước ta. Sau chiến tranh gần 40 năm số bom đạn của ta dùng trong chiến tranh vẫn còn là con số bí mật, hay là ta không đủ trình độ để thống kê?
Đến tận bây giờ còn có rất nhiều người nói rằng: "Nếu để cho tôi chọn thống nhất bằng chém giết lẫn nhau với chia cắt mà không chém giết lẫn nhau dẫn đến huynh đệ tương tàn thì tôi chọn đất nước chia cắt." Khó có thể đánh giá quan điểm này như thế nào, nhưng có lẽ phải ở trong hoàn cảnh thật đau thương trong chiến tranh mới thông cảm được với những người nói như thế. Có người đã kể lại chuyện ngay trong một gia đình thì đã có sự chia cắt, con một phía (Việt cộng) bố một phía (ngụy), anh một phía (ngụy), em một phía (việt công) hoặc ngược lại, bắn giết nhau trên chiến trường, đến lúc gần chết mới nhận ra nhau.
Không hiểu đầu óc các ngài cốp của ta thế nào mà lại tự hào "nước ta là chiến trường thử vũ khí của hai phe" rồi "nước ta là tiền đồn của phe XHCN ở Đông Nam Á". Miền Nam có lính Mỹ, lính Úc, lính Hàn quốc và còn có lính của nhiều nước khác, kể cả lính của vài nước châu Phi xa tít mù tắp, miền Bắc thì có chuyên gia quân sự Liên xô và lính Tàu đóng khắp nới, nhưng người bị giết thì toàn nhân dân Việt Nam ở cả hai miền Nam Bắc. Cứ bảo cuộc chiến này thì nhân dân Việt Nam thắng, vậy nhân dân miền Nam có phải là nhân dân Việt Nam không? Thắng sao phải chạy dài rồi chết giữa biển làm mồi cho cá?
Thôi chẳng bàn thêm nữa, nói thế cũng đủ đau lòng lắm rồi. Chiến tranh thì cả nhân dân hai miền đều thua, vì cùng có người chết, chết thì thắng sao được. Hậu chiến tranh thì tệ nạ xã hội đày rẫy, đánh giặc xong (bên này gọi bên kia là giặc) thì đánh dân, trước kia nói là "giải phóng dân tộc", nay mới nói đúng sự thật là "ăn cây nào rào cây ấy" để giáo dục cho dân trung thành với Đảng CS (người thì bảo là đảng chó sói (CS), người lại bào đó là Đảng cá sấu (CS), vì cá sấu ăn thịt người nhưng lại nhỏ nước mắt để tỏ lòng thương xót.

Dzung Nguyen (khách viếng thăm) gửi lúc 22:04, 13/04/2012 - mã số 56113

Nói chiến tranh do ý thức hệ là rất phiến diện. Bạn đừng đánh giá cao người lính miền Bắc về khả năng tiếp thu triết học Mác Lê. Chính quyền miền Nam thực chất là bù nhìn do Mỹ giật dây không cần bàn cãi, hàng vạn lính ngoại quốc đồn trú trên lãnh thổ miền Nam hay việc miền Nam phá hiệp thương dẫn đến đất nước chia cắt là những lý do mà nếu xảy ra vào ngày hôm nay cũng khó đem đến một khả năng nào khác ngoài xung đột. Nếu không có cuộc chiến ấy, đất nước hôm nay vẫn chia đôi như Nam Bắc Hàn và miền Bắc, quê hương của dân Việt chắc sẽ hệt như Bắc Triều Tiên vậy. Bạn có mong thấy hình ảnh đó?

Nghe rất buồn cười? (khách viếng thăm) gửi lúc 17:39, 22/07/2011 - mã số 37814

Thông thường thì chiến tranh là biểu hiện cuối cùng của mâu thuẫn nhưng không phải lúc nào cũng vậy.

Có những cuộc chiến tranh xảy ra mà hai bên chưa hề quen biết nhau, hoặc chưa hề gặp nhau.
Có những cuộc chiến tranh xảy ra giữa hai nước A và B nhưng nước D, có thể ở rất xa, vẫn tham dự điều đình hoặc tham chiến bởi quyền lợi tương lai "có thể" bị xâm phạm. Phân tích mặt lợi hại, hay tích cực của chiến tranh trong trường này hợp này nghe rất hợp lý cho D.

VM viết:
Chiến tranh là biểu hiện cuối cùng của mâu thuẫn. Khi mâu thuẫn giữa hai nhóm người không thể nào có cách gì khác hơn để giải quyết - lúc đó chiến tranh sẽ nổ ra.

Chiến tranh không phải là việc có thể dễ dàng tạo nên hay tránh né. Cho nên mọi phân tích về việc nên hay không nên có chiến tranh tương đối vô nghĩa. Đã là chiến tranh, đã là liều mạng sống của cải của mình để lấy đi mạng sống của cải của kẻ khác - đương nhiên chiến tranh chẳng bao giờ tốt lành cho bất cứ ai. Phân tích mặt lợi hại, hay tích cực của chiến tranh nghe rất buồn cười.

Chỉ nên xem xét sự tiến triển của những mối mâu thuẫn giữa hai nhóm người. Khi mâu thuẫn lên đến đỉnh điểm, không thể nào có cách gì để giải quyết - chiến tranh chắc chắn xảy ra. Để tránh chiến tranh, điều cần nhất là phải biết được các mối mâu thuẫn; hãy cố hóa giải chứ đừng làm nghiêm trọng thêm các mối mâu thuẫn mang tính tập thể.

VM (khách viếng thăm) gửi lúc 11:48, 22/07/2011 - mã số 37793

Chiến tranh là biểu hiện cuối cùng của mâu thuẫn. Khi mâu thuẫn giữa hai nhóm người không thể nào có cách gì khác hơn để giải quyết - lúc đó chiến tranh sẽ nổ ra.

Chiến tranh không phải là việc có thể dễ dàng tạo nên hay tránh né. Cho nên mọi phân tích về việc nên hay không nên có chiến tranh tương đối vô nghĩa. Đã là chiến tranh, đã là liều mạng sống của cải của mình để lấy đi mạng sống của cải của kẻ khác - đương nhiên chiến tranh chẳng bao giờ tốt lành cho bất cứ ai. Phân tích mặt lợi hại, hay tích cực của chiến tranh nghe rất buồn cười.

Chỉ nên xem xét sự tiến triển của những mối mâu thuẫn giữa hai nhóm người. Khi mâu thuẫn lên đến đỉnh điểm, không thể nào có cách gì để giải quyết - chiến tranh chắc chắn xảy ra. Để tránh chiến tranh, điều cần nhất là phải biết được các mối mâu thuẫn; hãy cố hóa giải chứ đừng làm nghiêm trọng thêm các mối mâu thuẫn mang tính tập thể.

Nội chiến (khách viếng thăm) gửi lúc 18:03, 21/07/2011 - mã số 37720

Nước ta, ngoài nhiều lần chống ngoại xâm, còn ít nhât 3 cuộc nội chiến huynh đệ tương tàn, mỗi cuộc dăm-bảy chục năm hoặc hàng thế kỷ:
Loạn 12 sứ quân;
chiến tranh Trịnh-Nguyễn v
à chiến tranh ý thức hệ.

Hai cuộc chiến tranh sau đều là chiến tranh Nam-Bắc; trong đó miền Bắc chủ động phát động cuộc chiến với miền Nam.

Lực lượng bộ binh vẫn là chủ lực, do vậy chiến tranh 1954-1975 binh sĩ hai bên nhìn rõ mặt nhau, hiểu tiếng nói của nhau, thấy rõ nhau là đồng bào, nhưng vẫn xông vào cận chiến đẫm máu. Thật kinh khủng. Các danh hiệu "chiến sĩ diệt nguỵ" nói lên sự tàn bạo.

Để đồng bào có thể giết nhau, chính quyền hai bên phải đem ý thức hệ ra "giáo dục" thanh niên. Miền Nam tua xa miền Bắc về điều này.

Hàng triệu "liệt sĩ" khi chết vẫn đinh ninh rằng mình hy sinh tính mạng cho một lý tưởng cao quý.
Nhiều triệu gia đình ở miền Bắc, gồm nhiều chục triệu nhân khẩu, được nhận bằng Tổ Quốc Ghi Công. Họ sẽ vô cùng đau khổ nếu biết cuộc chiến vừa qua là vô ích. Tâm lý này khiến các gia đình đó vẫn ủng hộ sự cầm quyền của đáng CS. Đảng rất biết điều đó.

Nói về tâm lý xã hội của dân Việt, không thể quên ảnh hưoởng của chiến tranh, nhất là nội chiến.

Gửi phản hồi mới (xin gõ tiếng Việt có dấu và tuân thủ Nguyên tắc Dân Luận để được chấp nhận)

Bạn có thể bịa một địa chỉ email bất kỳ, ví dụ test@gmail.com. Thông tin này sẽ không xuất hiện công khai khi phản hồi được đăng.
  • Bạn có thể sử dụng các thẻ BBCode trong bài. Các địa chỉ URL sẽ được tự động chuyển thành liên kết.
  • Bạn có thể trích bài của người khác bằng thẻ [quote], ví dụ: [quote]Nội dung muốn trích dẫn[/quote]
  • Bạn có thể sử dụng những thẻ HTML sau: <a> <em> <strong> <ins> <b> <i> <u> <br> <cite> <code> <ul> <ol> <li> <dl> <dt> <dd> <h1> <h2> <h3> <h4> <h5> <table> <tbody> <td> <tr> <pre> <img> <div> <span> <object> <hr> <center> <font> <blockquote> <strike> <embed> <param>
  • Bạn có thể chèn video vào bài viết bằng thẻ [video:địa_chỉ_url_của_video]
  • Cách dòng và cách đoạn sẽ được tự động chuyển thành xuống dòng.

Nhấn vào đây để biết thêm chi tiết về cách định dạng bài viết...

CAPTCHA
Bạn bắt buộc phải trả lời câu hỏi kiểm tra dưới đây. Nó giúp chúng tôi nhằm lọc bỏ các nội dung spam do robot tự động thực hiện.
1 + 1 =
Giải bài toán đơn giản này và nhập kết quả vào ô phía trên. Ví dụ, nếu thấy 1+3, thì hãy nhập 4.

Các bài viết có liên quan của vụ án Cù Huy Hà Vũ được Dân Luận tập hợp tại đây: Hồ Sơ Cù Huy Hà Vũ, hoặc theo từ khóa "Cù Huy Hà Vũ".

Độc giả có thể truy cập Dân Luận an toàn hơn qua cổng HTTPS (HTTP có mã hóa bảo mật), bằng cách thêm https:// vào đằng trước địa chỉ danluan.org, hoặc bấm vào đây!

Bấm vào đây để đọc chuyên mục Góp ý sửa đổi Hiến Pháp 1992
Bấm vào đây để đọc Bản Tuyên Bố Của Các Công Dân Tự Do!

Suy ngẫm

Chẳng lẽ cái thói chạy chọt, vây cánh, cửa quan, cửa quyền, bợ đỡ... rất nổi tiếng từ thời cụ Ngô Tất Tố cũng tại cộng sản hay sao? Chẳng lẽ văn chương Việt Nam cả một thế kỷ 15 chỉ được một ông Nguyễn Trãi, cả một thế kỷ 16 hầu như cũng toàn nhạt nhẽo và trung bình cả thì cũng tại cộng sản hay sao?

— Phạm thị Hoài (Tư cách trí thức Việt Nam)

Mới Mới Mới

Thống kê truy cập

Hiện có 4 thành viên874 khách truy cập.

Thành viên online

stephainesosariffakl, Tran Thi Ngự, Admin, Tâm Như

Kỷ lục: Có 2315 người ghé thăm vào 11-03-2013 lúc 13h29.

Thực đơn của bạn