Theo quan điểm Mác-Lênin được vận dụng ở nước ta, từ đầu thập niên 1953 lao động trí óc (từ cô thư ký đến các cụ Trần Đức Thảo, Nguyễn Hữu Đang, Ngô Tất Tố…) được xếp tuốt vào giai cấp tiểu tư sản, chung với cháu học sinh, chị hàng xén, bác cắt tóc và chú vá xe. Khi đó tôi gần 30 tuổi. Không có cái giai cấp nào hẩu lốn, hỗn tạp như cái giai cấp tiểu tư sản ở Việt Nam. Đủ thấy lao động trí óc nói chung - và trí thức nói riêng - một thời đáng thương hại biết bao.
Con tôi trí nhớ rất tốt, vẫn kể lại, năm 1960 mới 15 tuổi đã phải khai lý lịch là tiểu tư sản, đã học chính trị, nghe đảng khẳng định: Nước ta, đã xoá bỏ bóc lột (diệt địa chủ, tước đoạt tư sản) để xây dựng chế độ XHCN. Giai cấp tiểu tư sản là lực lượng cản trở lớn nhất. Đây là giai cấp bấp bênh về lập trường, ngả nghiêng về quan điểm; do vậy mà khó cải tạo nhất để được chuyển hoá thành Công, Nông.
Nhận định chính thống này – như ngọn mác hay mũi lê - chĩa thẳng vào trí thức, chớ không phải nhằm ám chỉ bác cắt tóc hay chị hàng xén… đâu nhé. Vì trí thức thích tự do, hay lý sự, thích căn vặn… cái mầm chống đối cứ như nằm sẵn trong tim, trong tuỷ.
Trước sự đối xử như vậy, trong trí thức nảy sinh hai thái độ, hai cảm xúc: từ tủi thân, tự ti, ức chế…, đến bất bình, chê bai ngầm hoặc phản kháng đầy lễ độ, nhất là sau vụ Nhân Văn – Giai Phẩm, ai cũng tự thấy cần rèn luyện cho cột sống mềm mại hơn.
Liệu GS Nguyễn Minh Thuyết (tác giả bài Trí thức và một vài đặc điểm của trí thức) khi đó đã đủ lớn để tự khai mình thuộc thành phần tiểu tư sản và trực tiếp cảm nhận thân phận như cha anh chưa?
Hơn 40 năm sau, cha tôi về hưu (trước đó 25 năm đã trầy trật để được kết nạp vào đảng) thì… bỗng nhiên, đảng tuyên bố: Từ nay, trí thức được xếp vào “hệ thống chính trị” của chế độ XHCN, đứng ngay sau Công, Nông.
Ơn này, liệu có ngang với ơn cứu mạng? Có giống như người từ đáy ao được vớt lên bờ? Trí thức đổi đời rồi chăng?
Điều này, tôi xin nhường cho quý vị nào có bằng cao đẳng trở lên phát biểu. Nhưng nếu cần chú thích, xin nhớ rằng lúc này lớp trí thức cũ – do tư bản đào tạo (mà Dương Trung Quốc gọi là thế hệ vàng) - đã chết hầu hết, lớp kế tiếp đã hưu hầu hết; còn lại, đều do chế độ ta đào tạo - với thời gian rất lớn dành cho môn Chính Trị (hy vọng họ trung thành hơn ư?). Trung thành đâu chưa biết, nhưng nhếch nhác thì rõ. Họ được đứng cạnh công nông cũng phải.
Nhìn tổng quát – ví dụ cử nhân mới tốt nghiệp, nếu may mắn có việc làm, với lương trung bình 2 triệu, làm sao khỏi nhếch nhác?. Nhìn toàn cảnh, ai dám bảo Công, Nông Việt Nam hiện nay (2011) không nhếch nhác hơn so với các tầng lớp khác?. Thừa nhếch nhác ngoài đời, nhưng trong Nghị quyết thì lại khác.
Những năm gần đây, ông Nông Đức Mạnh làm tổng bí thư. Ông này học trường trung cấp, ngành Lâm Nghiệp, làm đội trưởng khai thác gỗ (từ “tiểu tư sản”, ông tiến hoá thành “công nhân” – giai cấp lãnh đạo). Sau đó ông được sang Nga học để có bằng đại học, lẽ ra trong lí lịch ông phải khai đã “thoái hoá” trở lại, thành tiểu tư sản, nhưng khi ứng cử trung ương, ông vẫn cứ khai xuất thân “công nhân”. Chủ nghĩa lý lịch kinh thật đấy. Nay, được thay bằng chủ nghĩa bằng cấp. Cái bằng tiến sĩ thời nay không hẳn để trở thành nhà nghiên cứu – như truyền thống - mà là để… bỏ hẳn nghiên cứu, làm lãnh đạo.
Thời ông Mạnh, đảng Cộng sản có 5 nghị quyết thuộc loại quan trọng nhất:
- Nghị quyết chống tham nhũng (nay, vẫn “càng chống, càng tăng”); và
- Bốn Nghị quyết về Thanh – Công – Nông – Trí.
Đến nay, thanh niên cứ xa dời lý tưởng, công nhân cứ bãi công, nông dân cứ chống đối cướp đất. Còn trí thức? Hẳn là phấn khởi khi được xếp thành đội ngũ, đứng ngay sau công nông về vị thế trong xã hội?.
Tôi muốn nói thêm về sự chuẩn bị cho cái nghị quyết Xây Dựng đội ngũ trí thức XHCN này. Vì bài của Giáo sư Thuyết ra đời trong bối cảnh đó
Nghị quyết này cũng có Bản Dự Thảo để mọi người góp ý. Gọi là “mọi người”, chớ thực tế chỉ có trí thức là đủ năng lực làm việc đó (kể cả với 4 NQ đầu tiên). Gọi là “góp ý” cũng được, thực chất gọi là dăm ba phản biện xa xôi và nhẹ nhàng, cũng được.
Chế độ ta tâng bốc Công Nông tới trời, khỏi nói. Nay đến lúc ca ngợi trí thức. Mới đọc Dự Thảo, thấy hởi lòng hởi dạ. Nhưng nếu đọc kỹ, nắm tinh thần toàn văn, sẽ thấy… té ra trí thức chỉ là công cụ để đảng sử dụng “xây dựng CNXH”. Và đảng ta đang hết lời ca ngợi cái công cụ tuyệt vời mà mình có trong tay. Ví dụ, ca ngợi lòng trung thành. Trí thức (đúng nghĩa) đang bị trộn với lao động trí óc nói chung - khiến số lượng tăng vọt lên tới nhiều triệu - đủ đông đảo để xếp thành “đội ngũ”. Đã là “đội ngũ” thì phải mặc đồng phục mới đẹp. Phải đồng phục về tư tưởng thì mới răm rắp theo lệnh hô. Còn gì đẹp bằng một đội ngũ duyệt binh trong lễ chào mừng?.
Xin đọc lại toàn văn nghị quyết để thấy (ít nhất) 2 điều:
- Về hình thức, đảng ta rất lão luyện dùng câu chữ.
- Về nội dung, nghị quyết tiếp thu quá ít những gì đã được góp ý (so nghị quyết với dự thảo).
Mọi góp ý chỉ là sự phản kháng lễ độ, yếu ớt.
Rất nhiều góp ý, đủ mọi khía cạnh, mọi hướng. Xin nói về hai hướng đáng chú ý.
- Yêu cầu định nghĩa “trí thức”. Đây là cách phản đối khéo léo và kín đáo chuyện đảng ta cố ý mở rộng “đội ngũ” - giống như ngày xưa, đảng xếp Nguyễn Mạnh Tường, Tôn Thất Tùng hay Nguyễn Tuân… vào cái rọ tiểu tư sản, ngồi chung với chị hàng xén và bác cắt tóc…
Bài của GS Thuyết thuộc hướng này. Ông có nêu một ý: Trí thức (tuy đông đúc như vậy) nhưng cần chú trọng tới khối “hạt nhân” của nó.
- Yêu cầu coi đoàn thể của trí thức là một đoàn thể chính trị (không phải là một Hội nghề nghiệp, hay một đoàn thể xã hội) vì trí thức đã chính thức được kề vai sát cánh với công nông. Lạ chưa? Thoạt xem, có vẻ như “trí thức” mắc bệnh hình thức, háo danh? Không đâu. Chúng ta đứng ngoài, quan sát hời hợt, làm sao hiểu được thâm ý người trong cuộc, nhưng đảng lại hiểu quá rõ thật sự trí thức muốn gì.
Thoạt nhìn, cứ tưởng trí thức xin được xếp ngang với các đoàn thể chính trị khác (Công đoàn, Nông hội, Thanh niên, Phụ nữ, Cựu chiến binh…) chỉ để cho oai – so với Hội người già, Hội cựu giáo chức, Hội nhà báo, Hội y học cổ truyền… Nhìn thiết thực hơn, nếu là đoàn thể chính trị thì kinh phí được cấp (từ ngân sách) sẽ dư dả hơn hẳn. Còn thâm ý nhất là để lỡ ra trí thức có góp ý thẳng quá cũng không bị coi là… phản động (như góp ý của Trần Dần. Trần Đức Thảo… ngày xưa).
Đấu tranh hợp pháp, ở thế yếu, với một đảng lõi đời về chính trị, quả không dễ dàng.
Xin hãy đọc lại các bài của trí thức thời đó để có thể hình dung cụ thể hơn sự bức xúc của những trí thức chân chính. Một điểm chung, là các bài góp ý đã bất chấp cái “định hướng” mà đảng muốn trí thức phải tuân theo khi góp ý.
| Định hướng góp ý cho dự tháo NQ về trí thức (vắn tắt):
- Trí thức: người có trình độ từ cao đẳng trở lên (được hay tự đào tạo); - Yêu nước, thể hiện bằng toàn tâm, toàn ý xây dựng CNXH ở VN; - Là một đội ngũ, có đoàn thể riêng đứng trong Mặt Trận, được đảng tin tưởng; - Lực lượng trực tiếp thực hiện công nghiệp hoá, hiện đại hoá đất nước… v.v. Gần đây, rục rịch sửa hiến pháp; đảng đã kịp định hướng thảo luận; ví dụ: Sửa hiến pháp theo hướng thực hiện hiệu quả hơn Cương Lĩnh (bổ sung và sửa đổi) tiến lên XHCN do đại hội XI vừa thông qua… |
Cả nội dung (hai phần) và cách trình bày phù hợp vị thế tác giả (đảng viên, đương chức, cương vị cao trong quốc hội) – nghĩa là không thể thẳng thừng nói ngược những gì mà đảng đã “định hướng” cho mọi người góp ý. Ngoài ra, để được đăng lên Tia Sáng (báo của trí thức) thì cách nói và nội dung đều phải cẩn trọng (tờ báo này đã từng bị khiển trách, kể cả đình bản khá lâu). Vẫn nói, nhưng chớ làm nổi bật những gì khó lọt tai đảng v.v… Chính do vậy, tuy GS Thuyết khéo léo nói được nhiều điều, nhưng bài của ông cứ kể lể lan man, loãng, không phải là bài “hay” nhất, “mạnh” nhất, hoặc “trúng” nhất… trong số bài thuộc đề tài này. Đã vậy, nó xuất hiện khá muộn.
Phần đầu, ông giải đáp câu hỏi: Thế nào là trí thức. Ông buộc phải nói vòng vo, nhiều ý tưởng không mới, thậm chí đặt trường hợp đặc biệt ngang với cái phổ quát. Đơn cử, trí thức phải có một nghề (như mọi người) để mưu sinh – đó là cái phổ quát, thì ông lại nói điều này là “không nhất thiết” và ông đem trường hợp riêng của nhà thơ Tú Xương (được vợ nuôi) ra làm bằng chứng.
Cho đến khi ông “tóm lại” mà người đọc vẫn thấy chưa ổn.
Nói tóm lại, trí thức là:
2) có hiểu biết sâu rộng về một hoặc một số lĩnh vực (khoa học - công nghệ, văn hóa - nghệ thuật, quản lý kinh tế - xã hội),
3) thường xuyên vận dụng những hiểu biết đó để phát hiện và giải quyết những vấn đề lý luận và thực tiễn nảy sinh trong lĩnh vực hoạt động của mình,
4) vì lợi ích chung của cộng đồng và nhu cầu nhận thức của bản thân.
Quả vậy, khi đã “tóm lại” như trên, ông vẫn phải viết tiếp khá dài, trong đó ông nhấn mạnh rằng “có một hạt nhân” trong cái tầng lớp lao động trí óc lộn xộn đó.
Trong phần 2, Một số đặc điểm của trí thức, thì nhiều đặc điểm được ông nêu lên lại không… đặc trưng; mà là chung cho tất cả những ai sống chết với nghề của mình (buôn bán, công nhân, quân nhân), đâu phải của riêng trí thức. Ví dụ: ham đọc, ham sáng tạo, hoài bão vươn lên (trong nghề)… của người trí thức thì cũng giống như một nhà thể thao ham tập luyện, có hoài bão chiếm ngôi vô địch… Vậy thôi. Đó là đặc trưng nghề nghiệp.
Còn các đặc trưng khác, ông nêu lên (hay lật lại vấn đề, trọng danh hơn lợi, niềm tin vào chân lý, muốn nói lên sự thật, khảng khái…) đều đúng, không nhiều thì ít. Và chính những đặc điểm đó khiến trí thức ham… phản biện - thì ông không nêu.
Thói quen của trí thức là phản biện, xuất phát từ đặc điểm nghề nghiệp. Nhà bác học lẫy lừng Hawking, tưởng rằng tàn tật đếm mức ấy thì không còn quan tâm gì tới chuyên xã hội nữa. Nhưng không. Bằng cách riêng, ông vẫn toe được thái độ đầy trách nhiệm.
Chuyện này ở các nước dân chủ chẳng có gì lạ. Đó là chuyện thường ngày, như ăn, uống, đi lại… Trí thức phê phán có lý lẽ, có biện bạch, những bất cập trong xã hội, để xã hội tốt đẹp lên, thì đâu có gì lạ?. Họ phản biện như họ thở. Thế đấy! Người ta thở mà có mấy khi nhận ra mình đang thở đâu. Cùng phản biện một vấn đề, nhưng các trí thức vẫn có quan điểm ngược nhau, cãi nhau chí choé, đâu có gì lạ? Tranh luận sẽ ra sự thật. Trí thức có thiên bẩm là rất nhanh nhận ra sự thật, do vậy trong tranh luận nếu thấy mình sai, sẽ sớm nhận ra ngay. Chưa thấy mình sai, hoặc tin rằng mình đúng thì… gươm kề cổ, súng kề tai cũng không sợ.
Nhưng ở Việt Nam thì khác, nhiều người chưa quen cái từ “phản biện”, kể cả những hiểu sai. Nếu đảng cầm quyền biết chấn chỉnh lại những hiểu sai đó, nó sẽ còn cầm quyền lâu. Nếu nó lại gán thêm ý xấu cho phản biện: Nó đang tự chống nó.
Tất nhiên, có cả trường hợp giả vờ hoan nghênh phản biện. Kiếm tra không khó: Câu hỏi là bao giờ sẽ ban hành Luật Phản Biện.
Xã hội nếu được ví như một cơ thể, sự tiến hoá chủ yếu đánh giá bằng sự phát triển của hệ thần kinh, thì lao động trí óc chính là hệ thần kinh, trong đó trí thức chính là bộ não của cả hệ thần kinh. Trí thức là bộ phận nhận thức của cơ thể, hướng dẫn tay chân và cơ bắp thực hiện. Đó là bản chất sự liên minh Trí – Công – Nông trong thường nhật cũng như trong cách mạng.
Não có nhiều thiên chức: nhận thông tin, xử lý thông tin, truyền đạt thông tin… trong đó có cả chức năng cảnh báo nguy cơ và điều chinh hành vi (sửa chữa). Đó là phản biện.
Trong một xã hội hiện đại, người dân rất biết tên tuổi những trí thức đáng kính - do cống hiến lớn và do cuộc sống cá nhân trong sạch. Nếu đa số những trí thức này không hài lòng với chế độ: Chế độ này có nguy cơ suy tàn.
Một chế độ tiến bộ bỗng ngán phản biện (ví dụ, cho phản biện nhưng cấm công khai các ý kiến phản biện), đó là dấu hiệu thoái hoá. Vua cha tha thiết được nghe lời nói thẳng, vua con lại kỳ thị người can ngăn: Triều đại này chết đến đít rồi.
Đã có người đưa ra hình tượng: người nông dân dùng xẻng xúc đất, năng suất thấp nên được trả công thấp; anh công nhân dùng máy xúc năng suất gấp 50 lần, nhưng xã hội chỉ trả lương cho anh ta gấp 5 lần anh nông dân kia. Ai cống hiến nhiều, nhưng hưởng ít sẽ được xã hội trọng vọng hơn. Câu hỏi tiếp: Ai thiết kế và chế tạo cái máy xúc? Lẽ ra trí thức phải hưởng đãi ngộ vật chất gấp 50 lần công nhân, nhưng thực tế chỉ gấp 5 lần. Sáng tạo văn học, nghệ thuật sẽ ngày càng được đánh giá cao, vì cuộc sống tính thần ngày càng là nhu cầu. Mới hiểu: Tại sao xã hội nào cũng trọng vọng trí thức? Chủ nghĩa Mác nói thế nào về Công – Nông – Trí? Liệu có ngược với sự thật hiển hiện từ thượng cố tới nay không?
Tất cả những nói ngang ở trên, đều lấy từ các bài của trí thức góp ý với đảng khi chuẩn bị Nghị Quyết.
Bằng Công (Minh Thái chấp bút)
|
Hồ Gươm gửi hôm Thứ Bảy, 30/07/2011
|
Bạn đánh giá bài viết này thế nào?
|
Mai Thái Lĩnh - Làm thế nào để Thủ tướng chịu trách nhiệm trước Dân? | Tùng Lâm - "Văn hóa từ chức" trên một nền tảng "không còn gì và chưa có gì"? |
Nếu không lầm thì ông GS TS Nguyễn Phú Trọng tự cho là trí thức đấy.
Tập thể công nhận thì cũng hơi khó khách quan. Ví dụ ông Trọng chỉ lộ ý muốn thì cả vài triệu đảng viên công nhận ông ấy là trí thức ngay, dễ thôi
Nếu "Trí thức" có thể được xem là một bằng cấp không chính thức, vậy phải có một vài kết quả gì đó để khẳng định điều này như các công trình, công việc đã thực hiện ...
Ý kiến sau đây không biết có vị nào nêu chưa, nhưng nếu trùng hợp cũng xin đừng cho là đạo văn:
Dù định nghĩa thế nào là trí thức đi nữa, thì đó là một trong những tiêu chuẩn để một tập thể đánh giá những cá nhân. Và do đó tập thể khi cần sẽ xem một người thuộc hàng trí thức hay không, chứ không phải cá nhân dựa vào đấy để tự xưng mình là trí thức.
Cũng như bằng cấp (tiến sĩ, bác sĩ, kỹ sư,...) là những tiêu chuẩn do định chế giáo dục đặt ra và cá nhân phải vượt qua thì mới được tập thể công nhận, chứ không phải cá nhân tự phong cho mình chức ấy.
"Trí thức" có thể được xem là một bằng cấp không chính thức. Nếu ai tự phong cho mình là trí thức nghĩa là gian lận và như thế dĩ nhiên không xứng đáng là trí thức.
Ai không có "toàn tâm, toàn ý xây dựng CNXH ở VN" thì không phải là trí thức à? Theo tôi, trong số những người "toàn tâm, toàn ý xây dựng CNXH ở VN" thì không thể có trí thức trong đó. Vì tôi đồng ý với lời một chính khách ở Đông Âu khi ông nói: Ai theo CS thì không có cái đầu. Người không có đầu thì sao có thể gọi là trí thức!
Trí thức là những thằng hèn,
Ra luồn vào cuối nên quen đi khòm.
Bài ca nghị quyết rõ xôm,
Mà dân cơ khổ ai nhòm ngó đâu.
Trí thức mà ngũ thật sâu
Ru hồn dân tộc đến cầu nhiễu nhương.
Chính sách ngu dân và chia rẽ dân tộc của đảng CSVN là như thế đó bạn : phân chia giai cấp một cách độc ác.
Khi tôi rời VN để đoàn tụ gia đình. Thời gian đầu phải lo học tiếng bản xứ, mặc dù có tự học trước ở VN, tôi cứ kè kè cuốn tự điển và mấy tờ báo, coi tivi ... Sau 3-4 tháng đọc báo tôi ngạc nhiên nhận thấy rằng báo chí bên đây không điên rồ và không nhảm nhí về giáo điều giai cấp + chủ nghĩa, về đảng trị như ở VN.
Lúc đầu nơi tôi ở là làng nhỏ nhưng không quá xa thành phố lớn. Dân làng thấy có ngoại quốc cho nên tò mò hỏi han. Khi vốn ngoại ngữ khá hơn, tôi nhân thấy dân làng có ai nói gì về đấu tranh giai cấp công nông bao giờ đâu ?
Mọi người thoải mái, sống làm việc theo tinh thần bình đẳng và thượng tôn pháp luật. Tôi cũng không hề biết xã trưởng của tôi theo đảng nào, chủ nghĩa nào. Ông ta làm việc dở thì không bỏ phiếu nữa. Bên đây mà bạn bắt học trò phải học chủ nghĩa Mac-Lê hoặc dân phải theo chính sách của đảng nào đó thì họ chửi cho nát nước.
Chính sách và chủ trương của đảng thì kệ mịa nó chứ, và cho dù là đảng viên, họ chỉ làm theo luật pháp quy định mà thôi. Nếu luật bựa quá thì vận động dẹp mịa cái luật nhảm nhí đó đi
Mấy bạn như Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn Sinh Hùng, ... mà làm chính trị bên đây thì chắc chắn dân cho ăn trứng thối, cà chua thối, bánh kem nguyên cái vào bản mặt của các bạn ấy vì tư duy dốt quá.
Ông Quyết có quyền đọc, có quyền bất khả xâm phạm về tự do tư tưởng, và hiển nhiên cũng có quyền không đồng ý với bài viết này. Và cách cư xử kiểu "đỉnh cao trí tuệ", khi không được người khác đánh giá cao thì phán "không đủ khả năng lãnh hội", theo quan điểm của tôi đó là thể hiện của sự thiếu văn minh, đi ngược lại bất cứ một định nghĩa được chấp nhận nào của "trí thức" (kể cả trong bài viết này).
Nếu tôi nhớ không lầm, trang web này có tên là Dân Luận, tức là dân bình luận, chứ không phải là "Dân Tự Sướng, Tự Khen". Có đúng không nhỉ?
Hình như ông Quyết (ít tuổi, sống ở nước ngoài) chưa lãnh hội hết nội dung bài viết. Không thích đọc thì đừng đọc.
Không những từ cách đây 60 năm, đảng CS VN đã chia dân chúng thành giai cấp, mà ngay hôm nay vẫn như vậy.
Những thứ bác đang thấy, đang được hưởng ở "nước ngoài" đó phải chăng tự nhiên mà có? Dân bản xứ người ta cũng đã phải đổ biết bao mồ hôi đấu tranh (mà bác gọi là than phiền) nhằm thay đổi xã hội mới có được những thứ "căn bản" đó để ngày nay các bác đến và hưởng thụ đấy, không có gì tự nhiên mà có đâu.
Đối với nhiều trí thức trong nước hiện nay, việc chạy ra "nước ngoài" để hưởng thụ sẵn những thứ "căn bản" ở xứ người là việc không khó. Nhưng họ sẵn sàng ở lại trong nước để tham gia vào công cuộc "than phiền" này.
Ối giời ơi nhảm nhí! Bài viết vô cùng lằng nhằng nào là giai cấp này nọ, than phiền về đảng đã phân biệt đôi xử giai cấp lúc này lúc khác, có đòi hỏi lắm thì cũng không phải thay đổi chính là gốc rễ của vấn đề.
Tôi sống ở nước ngoài tôi chẳng thấy có sự phân chia giai cấp gì ráo, từ ông thủ tướng hay tổng thống có cho tới dân thường chẳng có gì khác biệt, không có trí thức, công, nông, tư sản hay tư bản gì ráo, tất cả mọi người chỏ cp một quyền căn bản là quyền làm con người, ai cũng như nhau, không phân biệt gì cả, không ai có một đẳng cấp nào cao trọng hơn ai.
Còn cái xứ thiên đường quái gỡ này, có có giai cấp lãnh đạo muốn hành xử kiểu gì cũng được, có giai cấp trí thức hay than phiền vì đối xử không công bằng, rồi nào là công, nông luôn bì chèn ép và chỉ ăn bánh vẽ. Có than phiền cho lắm thì cũng vẫn bất công vì ngày nào quý vị còn phân chia giai cấp ngày đó còn phân biệt đối xử, và tất nhiên còn có bất bình đẳng.
Chấm dứt giai cấp thì xã hội mới phát triển, vì mọi người sinh ra căn nguyên đều bình đẳng
1) Tôi không biết là ông Vũ phát biểu câu trên trong context nào ?
"Tinh thần", ở đây ông Vũ nhấn mạnh hai chữ tinh thần. Có thể là "tinh thần" của Nguyễn Ái Quốc ở giai đoạn rời VN và sang ở Pháp. "Tinh thần" của hai cụ Phan và ông Nguyễn Ái Quốc, của hiến pháp 1946. Tôi hoàn toàn ủng hộ tinh thần này và sẽ bổ sung những gì còn thiếu hoặc không thích hợp.
2) "đội ngũ" trí thức đứng dưới cờ đảng! :
câu trên mang tính áp đặt, bắt buộc, sỏ mũi, không phải là tinh thân tự do (sáng tạo, phát biểu) của trí thức.
Nếu có người trí thức nào thích chủ nghĩa Mac, mà họ vẫn tự do sáng tác, tư do phát biểu, không bợ đít đảng và quan trọng nhất là không bắt ai phải bợ đít đảng ... thì họ vẫn là người trí thức
Giáo sư Thuyết, cựu đại biểu QH, là đảng viên CS, vẫn có nhiều người yêu mến ông vì GS Thuyết dám tự do suy nghĩ, nghiên cứu, dám phát biểu theo ý của GS, đấy là "tinh thần" của trí thức
Thấy có Tiến Sĩ Cù Huy Hà Vũ, người hô vang "Tinh thần Chủ tịch HCM sống mãi trong sự nghiệp của những người đấu tranh cho tự do, dân chủ ở VN”, không biết có bị xếp vào trí thức vàng ròng Mác-Lê-Hồ Chí Minh hay không?
Vừa qua có bài đăng nhan đề: Đội ngũ trí thức là “vàng ròng” của quốc gia
http://www.tamnhin.net/tieu-diem/13328/Doi-ngu-tri-thuc-la-vang-rong-cua-quoc-gia-.html
Nhân ông Nguyễn Phú Trọng và Đinh Thế Huynh tới thăm ban chấp hành của "đội ngũ" trí thức đứng dưới cờ đảng!
Sao đảng cứ thích xếp trí thức thành "đội ngũ" mà thực ra từ xưa tới nay đó là "tầng lớp"?.
Nếu trí thức xếp hàng thành "đội ngũ" răm rắp đồng diễn theo tiếng hô của đảng thì quả thật đây là thứ công cụ "vàng ròng" trong tay đảng vậy!
Quý vị nào muốn thành "vàng ròng"?
Tôi tán thành câu ví: Nếu coi xã hội là một cơ thể thì lao động trí óc là hệ thần kinh. Các dây thần kinh có mặt ở khắp nơi; có chức năng truyền "chỉ thị" từ não xuống và thu thập thông tin tại chỗ "báo cáo" lên não.
Não là cấu trúc cao nhất của hệ thần kinh, ví như trí thức là tinh hoa của giới lao động trí óc - đồng thời là "nguyên khí quốc gia".
"Chết não" đồng nghĩa với chết toàn cơ thể. Não tạm ngừng hoạt động, cơ thể (xã hội) lâm vào hôn mê.
Chế độ nào cũng coi trọng trí thức, chỉ có cộng sản là đặt lao động chân tay lên cao (công, nông) và miệt thị trí thức mà thôi.
Cữ xem bọn vô học ngồi xử CHHV sẽ thấy: Chúng thủ sẵn bản án, không tranh tụng gì hết, rồi tuyên "y án sơ thẩm".
Một số người căm hận CHHV đến xương tuỷ.
Không kể vài vị dùng nick chọc ngoáy ở các diễn đàn tí hon để chửi bới CHHV - thì nổi bật là Quý Thanh (một bút danh không hơn gì một nick) chửi bới CHHV ngay trên báo công an do ông trung tướng Hữu Ước làm tổng biên tập.
Cả hai lần chửi bới đều nhằm khi CHHV đã bị giam, không thể lên tiếng cãi lại.
- Lần trước, tác giả bài này (Bằng Công) đã bảo "báo CA cho một bút danh lạ hoắc chửi hai trí thức thánh danh". Cái bút danh "lạ" chính là Quý Thanh. Bài về QT, Dân Luận đã đăng lên.
Cái hèn là bài của Quý Thanh chửi bới CHHV được Dân Luận đăng lên, nhưng bài của Bằng Công phản đối Quý Thanh thì báo CA không đăng.
- Lần này, Quý Thanh còn hèn ơn. Ngoài chuyện đánh một người đã bị trói tay, Quý Thanh phải dúng cách đưa chuyện cá nhân không liên quan gì tới bản án kết tội CHHV hết.
Chẳng thà Quý Thanh công khai danh tính như bà Beo và ông Đông La, có thể mọi người khen hay chê, nhưng không mang tiếng hèn hạ.
Bôi nhọ cá nhân trước dòng họ Cù, nhưng cả gia dình và dòng họ Cù đã lên tiếng phản đối. Bôi nhọ CHHV trước dân phố, nhưng chính quyền - sau khi hè nhau phá hàng rào nhà Cù (với lý do "vi phạm" - đã phải xây lại hàng rào cho gia đình Cù ngay tức khắc.
Ới Quý Thanh ơi là QT!!!
Ới Hữu Ước ơi là Hữu Ước!!!
CHHV đúng là một trí thức theo mọi tiêu chuẩn
Tiêu chuẩn nào cũng "chơi" tuốt
Theo tiêu chuẩn nêu ra trong bài viết của ông GS Nguyễn Minh Thuyết, hay trong bài viết này (Bằng Công) thì CHHV vẫn cứ là một trí thức đúng nghĩa: Không bị khuất phục trước uy vũ, không bị phú quý cám dỗ...
CHHV đặt một cái mốc cho một thời kỳ đấu tranh mới đưa đến sụp đổ chế độ độc tài bằng con đướng xã hội dân sự diễn biến hòa bình.
Không ảo tưởng
03/08/2011
http://www.pagewash.com/nph-index.cgi/000010A/uggc:/=2fobkvgia.oybtfcbg.pbz/2011/08/xubat-nb-ghbat.ugzy
Phạm Toàn
Tội nghiệp giới nhân sĩ đến phút cuối cùng cứ vẫn còn ảo tưởng: ngoài Hà Nội phiên phúc thẩm tuyên "y án" nhằm “xức dầu thánh” cho cuộc xét xử sơ thẩm nhục nhã ngày 4 tháng 4, thì từ Sài Gòn vẫn còn có nhà trí thức gọi điện ra “đúng không… đúng không… Vũ trắng án chứ?... Có thế chứ!”.
Cù Huy Hà Vũ là người biết rõ phiên phúc thẩm có ý nghĩa gì với số phận dấn thân của riêng anh.
Anh đã dặn vợ đăng lời cám ơn đồng bào từ trước khi phiên phúc thẩm diễn ra: tức là chẳng chờ đợi gì hết, nói ra cho hết đi, để đồng bào được cùng nhau thống nhất thêm về nhận thức. Nâng cao nhận thức về nguyên nhân cuộc đụng độ: tại sao người ta phải đàn áp Hà Vũ cho tới cùng? Câu trả lời trong thư cám ơn của Hà Vũ đã nói rõ: vì có 2 phe, một phe trùng trình cố tình không pháp chế hóa đất nước – và phe bên kia thì cứ thẳng thừng vạch hết tẩy của trò bịp tự do, dân chủ, công bằng, văn minh và đủ thứ hứa hẹn chết tiệt chỉ dẻo mỏ và không bao giờ thực thi trong đời sống.
Nói đi, cần nói lại: vậy nguyên nhân của sự trùng trình pháp chế hóa đất nước này là ở đâu? Vì sao lại có cuộc khủng hoảng chính trị một mất một còn này?
Rất dễ để có câu trả lời ít sai lầm: những người chân đất kém văn hóa sau vô vàn hy sinh – họ hy sinh thật! – nay cần giữ lấy quyền lợi bằng mọi cách thức phù hợp với tầm văn hóa của họ.
Sau thắng lợi, họ cố tạo ra đạo quân “trí thức” riêng. Stalin cũng từng dùng Lysenko để tạo ra “nền khoa học vô sản”, kể cả phải dùng đến giết chóc thì cũng cố mà có nền khoa học của riêng mình.
Kết quả là, đất nước đã có vô vàn người có bằng cấp, thế nhưng vẫn chưa có những nhà trí thức. Đất nước có vô vàn Nghệ sĩ nhân dân, nhưng vẫn chưa có nghệ sĩ đích thực và công trình nghệ thuật để đời. Đất nước có vô vàn Nhà giáo nhân dân, nhưng hãy nhìn vào kỳ thi vừa qua với những điểm thi môn lịch sử, và ta sẽ rõ.
Nào, nói đi, trẻ em bây giờ có bài hát nào chúng có thể thích thú nghêu ngao suốt ngày? Thanh niên có bài thơ nào chép truyền tay nhau trong nhịp tim hồi hộp? Có bức tranh nào để những đại gia bỏ hết tiền túi ra mua tặng một Viện bảo tàng để lưu giữ cho muôn đời con cháu?
Không gì hết. Một số không tròn trĩnh.
Hà Vũ và nhiều người như anh đã nhận thức ra cuộc khủng hoảng văn hóa kia. Họ hành động theo nhiều cách, kể cả dùng kiến nghị để cố tạo ra một cuộc Cách mạng văn hóa thực thụ cho một thời Khai sáng sẽ được diễn ra trên quê hương thân yêu.
Những sáng kiến văn hóa đó đã bị bóp méo bằng nhiều thủ đoạn kể cả hai cái bao cao su ghê tởm cũng không từ, để dùng đó làm ra những thành tựu bảo vệ một chế độ xã hội được quy định là đẹp hơn cả thiên đường nơi hạ giới!
Ngô Bảo Châu là trí thức chân chính
Nếu Ngô Bảo Châu chẳng cần quan tâm tình hình xã hội mà chỉ nghiên cứu sâu vào Toán Học thì thế giới và VN vẫn đánh giá cao công lao của ông.
Ông đang được đảng CS ưu đãi, lôi kéo, cha mẹ ông là đảng viên đang sống ở VN. Nhưng ông bất chấp, vẫn nói đúng suy nghĩ của mình mà không cần kiêng dè gì hết. Ông chỉ nói sự thật.
Ông vẫn đánh giá rất cao nhân cách và bản lĩnh của CHHV và gọi phiên tòa xử CHHV là phiên tòa "sợ hãi và cẩu thả". Theo lời ông, viên chánh án Nguyễn Hữu Chính là kẻ nổi trội nhất trong những kẻ "cố ý bôi xấu chế độ XHCN ở VN".
Như vậy, Ngô Bảo Châu là trí thức chân chính.
Cù Huy Hà Vũ cũng là trí thức chân chính với mọi tiêu chuẩn của từ ngữ này.
CHHV cũng chỉ nói sự thật. Ở VN nói sự thật không dễ vì đảng CS muốn che dấu sự thật.
Ông kiện thủ tướng 2 việc: Khai thác bôxit và cấm tụ tập quá 5 người đi khiếu kiện. Tư pháp VN bị ông dồn đuổi tới chỗ buộc phải trả lời: VN không có quy định công dân được kiện thủ tướng.
Toàn dân nhận ra ngay một sự thậy quái đản: Thủ tướng đứng ngoài (đứng trên) pháp luật?
Ấy thế mà đảng CS cứ leo lẻo "xây dựng nhà nước pháp quyền"
Chỉ cần thế, Cù Huy Hà Vũ cũng là trí thức chân chính
Cứ nhìn vụ xử ông CHHV càng thấy rõ nội dung bài này
Tôi cho rằng bài này rất kịp thời để nhận ra bản chất vụ xử ông CHHV.
Đó là: Chế độ độc tài, độc đảng trừng trị trí thức dám phản kháng nó.
Trước đây, đảng CS nhét trí thức vào cái "rọ" tiểu tư sản với chủ định bôi nhọ danh dự và phẩm chất của giới tinh hoa, thì ngày nay, đảng cộng sản coi có bằng cao đẳng đã là trí thức (thực ra chỉ là lao động trí óc) cũng nhằm mục đích tương tự.
Như mấy thằng chúng tôi đây: vừa mới tốt nghiệp đại học, có thằng trầy trật chưa có việc làm... thì gọi là lao động trí óc e rằng còn chưa đúng; lại bảo chúng tôi là "trí thức" có họa là ngu. Muốn thành trí thức? Dễ lắm! Cứ đứng vào "đội ngũ" như cái NQ "xây dựng đội ngũ trí thức phục vụ công nghiệp hoá...".
Số "trí thức" của Việt Nam đông đảo tới mấy triệu người, được đảng xép thánh "đội ngũ", đứng nghiêm nghe lệnh. Đó mới là mục đích của đảng.
Nhưng từ xa xưa, trí thức đã suy nghĩ độc lập, phát hiện sự thật, tôn trọng sự thật và nói sự thật. Dù chết, cũng nói lên sự thật.
Cứ bào phản biện là cái gì ghê gớm. Sự thực, phản biện chỉ là thẳng thắn nói lên sự thật khi thấy nó bị che dấu. Nếu một chế độ bị phản biện vào những nguyên lý của nó, có nghĩa là chế độ đó mắc lỗi hệ thống, sữ bị quy luật đào thải:
- nói theo chính trị: đó là chế độ phản tiến bộ;
- còn nói theo dân gian: đó là chế độ phi nghĩa;
- nói theo bọn thanh niên chúng tôi: đó là chế độ bịp bợm, đểu giả.
Đọc bài này, sáng ra nhiều điều.
Những trí thức đúng nghĩa không ưa đảng độc tài; đảng độc tài cũng không ưa những trí thức đúng nghĩa.
Tôi nhìn vụ xử ông CHHV thấy rõ như vậy
Và có thể cho là lưu manh cũng không sai. Đảng ta có một đám bồi bút chuyên nghiệp, kinh nghiệm lừa đảo mấy chục năm rồi cho nên lão luyện dùng câu chữ để bịp thì cũng không phải là lạ.
Theo tôi nên đổi quy chế các đoàn thể ở VN.
Ở một số nước, bạn chỉ cần nộp hồ sơ đầy đủ, xin lập hội với status hội "phi lợi nhuận" là bạn có nhận tài trợ của chính phủ rồi. Dĩ nhiên cuối năm phải nộp đầy đủ giấy tờ để hội khai thuế và có thể có thanh tra tài chánh, thanh tra giáo dục đến kiểm tra, đôi khi bất ngờ.
Sau khi lập hội, bạn có thể ra báo của hội ngay, miễn phí hoặc bán tượng trưng (phải khai thuế sau này). Bạn KHÔNG cần phải xin phép bộ thông tin văn hóa gì cả vì đây là tự do báo chí và ngôn luận. Trên báo (giấy hoặc điện tử) bạn chỉ phải ghi rõ ai chiu trách nhiệm tờ báo, ở đây phải ghi rõ tên hội, status "phi lợi nhuận", địa chỉ, số phone và có thể tên người đại diện của báo. Báo chỉ cần nêu tôn trọng "đời sống riêng cá nhân" là đủ.
Nếu báo vi phạm trong việc bêu xấu "đời tư riêng cá nhân", quảng cáo lấy tiền, ... thì nếu có ai tố cáo hoặc thanh tra phát giác, báo sẽ bị kỷ luật theo luật pháp như bồi thường, đóng báo, đổi status, ... Điều 88 theo kiểu CSVN không hề áp dụng bởi hình như nó không tồn tại
VN phải bỏ việc xin phép bộ thông tin văn hóa để ra báo, để tôn trọng quyền tự do báo chí
- Những cán bộ hưu hiện nay ở lứa tuổi 70 trở lên, có chút học vấn (ví dụ thời học sinh có học tiếng Pháp, Anh) đều được học chính trị về quan điểm giai cấp của đảng. Tới nay, sau 50 năm, họ vẫn không thể quên. Tuyệt đa số họ được nhét vào giai cấp tiểu tư sản. Chưa hản họ là trí thức, nhưng là lao động trí óc là cái chắc.
Xin hãy hỏi họ để biết thêm nhiều điều.
- Khi Liên Xô đã mang tên Liên Bang các nước XHCN thì Đông Âu mới là chế độ "dân chủ nhân dân" (để phân biệt với chế độ dân chủ tư sản).
Sau khi diệt xong giai cấp địa chủ, TQ, VN và Triều Tiên bắt đầu xây dựng chế độ dân chủ nhân dân - để tiến kịp Đông Âu.
- Bốn giai cấp được đảng coi là có vai trò tích cực là Công, Nông, Tiểu, Tư. Trong đó, tư sản (nhìn số phận địa chủ) lo lắng là tất nhiên.
Những người không phải Công, Nông; cũng chẳng phải Tư sản thì được nhét vào cái rọ chung (như cụ Bằng Công đã viết) gọi là giai cấp tiểu tư sản. Như vậy, đương nhiên TTS phải hết sức hỗn tạp và đương nhiên lao động trí óc thấy buồn, nhưng trí thức đau khổ hơn cả.
- Đã vậy, những quan điểm cực đoan nhất lại còn chia nông dân thành nhiểu "lớp", trong đó cố nông được coi như công nhân (có tinh thần cách mạng cao nhất); rồi bần nông được coi như đồng minh lâu dài của công nhân; trung nông bị nhét vào cái rọ tiểu tư sản; và cuối cùng là phú nông bị coi là "tư sản nông thôn".
- Chia như vậy, mỗi giai cấp tự hiểu lấy thân phận của mình dưới sự lãnh đạo của đảng.
- Đến khi nước ta tiến (nhanh, mạnh, vững chắc) lên CNXH, đáng không tuyệt diệt tư sản (như đã diệt địa chủ) mà tước đoạt tài sản bằng cách "mời" vào công tư hợp doanh. Nếu ai "tự nguyện hiến tài sản" thì hy vọng con cái sẽ ít bị phân biệt đối xử.
- Lúc này, bỗng dưng tiểu tư sản (gồm trí thức) bị coi là trở lực trên con đường tiến lên CNXH. Vì sao? Vì họ không tự nguyện tụt hạng (nghèo khổ đi, để thành công nông) mà bản chất "người" khiến họ muốn phấn đấu để cuộc sống vật chất và tinh thần ngày một nâng cao. Đảng gọi họ là "tự phát đi lên tư sản".
Họ phải cải tạo. Cách thức đảng đưa ra là... đưa vào hợp tác xã, làm ăn tập thể. Từ ông cắt tóc, chi đan len hay bác vá xe... Còn ở nông thôn, phú nông bị tước đoạt (như tư sản), trung nông phải vào hợp tác xã do bần cố nông là ban chủ nhiệm...
Tuy nhiên, không thể có "hợp tác xã" cho trí thức. Và rất sớm, trí thức đã phản kháng (khá lễ độ). Đảng thẳng tay đàn áp, tạo ra vụ Nhân Văn Giai phẩm.
Con đường đi lên CNXH sao mà đau khổ, máu, nước mắt, nhục...
Đảng rất muốn đánh quỵ Lê Công Định, Cù Huy Hà Vũ... như đã tứng đánh quỵ lớp trí thức cách đây 50 năm
Lần này không dễ đâu.
Cám ơn cụ Bằng Công (và Minh Thái). Bài viết rất hay.
Tuy nhiên:
Tại sao lại cần phải có luật phản biện. Các xả hội nơi mà người dân có quyền tụ do tư tưởng và ngôn luận không hề có luật phản biện vì phản biện là điều tự nhiên như ăn, ngủ, thở, v.v. Khi ban hành luật phản biện là đả giới hạn quyền phản biện rồi.
" Những năm gần đây, ông Nông Đức Mạnh làm tổng bí thư. Ông này học trường trung cấp, ngành Lâm Nghiệp, làm đội trưởng khai thác gỗ (từ “tiểu tư sản”, ông tiến hoá thành “công nhân” – giai cấp lãnh đạo). Sau đó ông được sang Nga học để có bằng đại học, lẽ ra trong lí lịch ông phải khai đã “thoái hoá” trở lại, thành tiểu tư sản, nhưng khi ứng cử trung ương, ông vẫn cứ khai xuất thân “công nhân”. Chủ nghĩa lý lịch kinh thật đấy. Nay, được thay bằng chủ nghĩa bằng cấp. Cái bằng tiến sĩ thời nay không hẳn để trở thành nhà nghiên cứu – như truyền thống - mà là để… bỏ hẳn nghiên cứu, làm lãnh đạo. "
Cái này thì dễ hiểu thôi.
Các bác chắc có nghe câu miệng nhà quan có gang có thép .
Mạnh và các quan CS cũng thế thôi .
Chúng muốn hoán thế nào cũng được, cho dù có cực kỳ vô lý thì dân đen cũng phải chịu (thua).
Đây nhé từ công an, an ninh, quân đội, QH, VKSND, tòa án, báo chí, các hội đoàn, ... tất tần tật chúng cùng một phe cả. Chúng muốn khai lý lịch gì mà chẳng được, ai dám bắt bẻ họ ? Phê bình không đúng ý, bị chụp cái còng 79, 88 gì đấy và bỏ tù ngon ơ. Không tin cứ hỏi các ông Hà Vũ, Trung, Định, Thức, Hồi, Lý, Quế, ... thì biết
Bây giờ Dũng, Sang, Trọng đều là giai cấp lãnh đạo thượng lưu, không phải giai cấp vô sản, không phải là giai cấp công nông thế nhưng họ cứ tự nhận là đại diện cho giai cấp công nông với 95% số phiếu thì ai làm gì họ ?
" Gần đây, rục rịch sửa hiến pháp; đảng đã kịp định hướng thảo luận; ví dụ:
Sửa hiến pháp theo hướng thực hiện hiệu quả hơn Cương Lĩnh (bổ sung và sửa đổi) tiến lên XHCN do đại hội XI vừa thông qua… "
Mong các trí thức chân chính tập hợp lại cùng cả nước mạnh mẽ chỉ những cái gì cần phải làm để VN có một hiến pháp thật sự.
Hiến pháp là của chung toàn dân tộc chứ không phải của đảng và càng không phải của Dũng, của Hùng hay của Trọng.
Mấy cái câu sai trái trong hiến pháp như "theo pháp luật quy định" phải được dứt khoát dẹp bỏ trong HP. Hiến pháp là luật mẹ, luật cơ sở thì làm đek gì phải "theo pháp luật quy định" nào nữa ?
Yêu cầu Dũng, Hùng, Trọng, Sang phải nghiêm túc và lương thiện
Cụ Bằng Công viết về cách chỉ định giai cấp tiểu tư sản như vậy thì những nhân viên làm việc ở phường như thư ký, ở tòa báo đều thuộc giai cấp tiểu tư sản ư ?
Các bác Kép Tư Bền và Tháng Chạp thích chủ nghĩa Mac-Lê vậy có thể giải thích cách phân chia này không ? Tại sao giai cấp tiểu tư sản lại hổ lốn như nồi cám vậy ?
Đảng CSVN loại bỏ trí thức nếu họ không theo CNXH !
Phải được đảng tin tưởng.
Toàn tâm, toàn ý xây dựng CNXH ở VN
Đây là loại "trí thức đuôi chồn XHCN" chứ không phải là "trí thức"
Gửi phản hồi mới (xin gõ tiếng Việt có dấu và tuân thủ Nguyên tắc Dân Luận để được chấp nhận)