Người Buôn Gió - Chuyện vặt hàng nước

Người Buôn Gió
Chia sẻ bài viết này

Chiều đi làm về, ngồi hàng nước la cà đợi bớt tắc đường thì ông bạn cũ gọi. Ông bạn đậu con bốn bánh đen bóng sát quán nước chè, vào gọi cốc trà đá rồi giở Iphone nói:

- Này bọn báo ANTĐ nó chửi các bolg trong vụ bà Hằng là cơ hội chính trị đấy, ông có phải loại đó không, có gì sau này ông làm to tôi còn nhờ vả xin mấy cái hợp đồng đóng tàu, khai thác nhôm hay thủy điện đấy.

Mình đã đầu tắt mặt tối cả ngày, bực mình gắt:

- Đm, ông điên à, tôi một tiền án, mấy tiền sự, buôn ma túy, cầm đồ, chứa bạc,trấn lột, đòi nợ thuê, học thì chưa hết cấp 3. Làm đéo gì có cơ hội để mà chính trị, tôi chỉ có chính em thôi.

Thằng bạn vốn hay châm chọc, nó chẳng buông tha thêm câu nữa:

- Tù như ông Hữu Ước đấy, nhưng mà có tài văn chương, báo chí thì lại đâu vào đấy, biết ca ngợi đúng lúc, đúng chỗ leo lên làm trung tướng công an, kiêm bao nhiêu chức. Mà tôi nói thật tôi thấy ông tài viết kém đéo gì ai mà không có cơ hội.

Mình nén giận phân trần:

- Ông ạ, cái ông Hữu Ước theo đảng cộng sản, mà ĐCS lãnh đạo đất nước mình, cái việc ông Ước lên được chức đó ngày nay, báo chí công an không bao giờ gọi là cơ hội cả. Cái báo đấy nó chỉ nói hội không theo ĐCS là cơ hội chính trị thôi. Còn nếu tôi là kẻ cơ hội chính trị, thì tôi ủng hộ duy nhất một đảng độc quyền lãnh đạo đất nước. Như vậy tôi còn có cơ như ông Hữu Ước, ít ra là cũng mác phóng viên nội chính, phóng viên nhóm Nhận Diện. Chứ đa đảng thì bọn đối lập nó soi tôi tiền án, tiền sự, buôn ma túy, dắt gái, gá bạc, trấn lột, đánh lộn... thì làm đéo có cơ hội gì. Mà đã ủng hộ một đảng duy nhất lãnh đạo như Việt Nam mình bây giờ thì đâu có ai dám gọi mình là cơ hội chính trị nữa. Cho nên tính ngược xuôi thì tôi không thể nào là kẻ cơ hội chính trị được.

Bạn mình thấy mình lý luận nhức đầu hơn cả Tổng Trọng, bèn trống lảng đọc một hồi dài trên Iphone:

- Rõ ràng, mặc dù đã được tuyên truyền, vận động, giáo dục nhiều lần, nhưng Bùi Thị Minh Hằng vẫn ngoan cố, thách thức chính quyền, bất chấp pháp luật, khiêu khích lực lượng chức năng, liên tục có các hành vi gây rối trật tự công cộng. Căn cứ vào các quy định của pháp luật, ngày 27-10-2011, Chủ tịch UBND quận Hoàn Kiếm đã đề nghị Hội đồng tư vấn thành phố duyệt đưa Bùi Thị Minh Hằng đi cơ sở giáo dục. Ngày 1-11, Hội đồng tư vấn thành phố đã có báo cáo đề nghị UBND Thành phố Hà Nội ra quyết định áp dụng biện pháp đưa vào cơ sở giáo dục thời hạn 24 tháng đối với Bùi Thị Minh Hằng. Và ngày 8-11-2011, UBND Thành phố đã có quyết định số 5225/QĐ-UBND về việc áp dụng biện pháp đưa vào cơ sở giáo dục thời hạn 24 tháng đối với Bùi Thị Minh Hằng. Có thể thấy, Quyết định số 5225 đã thể hiện rõ chủ trương khoan hồng của Đảng và Nhà nước đối với Bùi Thị Minh Hằng; nó vừa thể hiện tinh thần giữ nghiêm kỷ cương phép nước, vừa tạo cơ hội để Bùi Thị Minh Hằng được quản lý, giáo dục, có cơ hội nhận thức, sửa chữa những sai phạm cá nhân.

Đọc xong hắn hỏi mình:

- Ông nghĩ thế nào về đoạn kết này.

Mình mượn Iphone của hắn, đọc bài Trò Lố Bịch Của Những Kẻ Cơ Hội, đọc xong mình nói.

- Nói chung nguyên nhân bọn này cơ hội, là do Trung Quốc chiếm đảo, biển, bắt, bắn giết ngư dân của ta. Nếu như chúng ta dùng sức mạnh tổng hợp, dùng sức mạnh của 3 thứ quân, áp dụng tư tưởng Hồ Chí Mình, vận dụng sáng tạo đường lối Mác Lê Nin giải quyết triệt để nguyên nhân này, thì bọn kia hết cơ hội chính trị làm trò lố bịch. Ông thử xem tôi sửa chút cho cái phần ông vừa đọc nhé.

Rõ ràng, mặc dù đã được tuyên truyền, vận động, giáo dục nhiều lần, nhưng tàu đánh cá, tàu hải quân Trung Quốc vẫn ngoan cố, thách thức chính quyền, bất chấp pháp luật, khiêu khích lực lượng chức năng, liên tục có các hành vi gây rối trật tự công cộng. Căn cứ vào các quy định của pháp luật, ngày 27-10-2011, Chủ tịch nước CHXHCN Việt Nam đã đề nghị Hội đồng tư vấn trung ương duyệt đưa tàu đánh cá, tàu hải quân Trung Quốc đi cơ sở giáo dục. Ngày 1-11, Hội đồng tư vấn trung ương đã có báo cáo đề nghị nhà nước CHXHCN Việt Nam, chính phủ nước CHXHCN Việt Nam ra quyết định áp dụng biện pháp đưa vào cơ sở giáo dục thời hạn 24 tháng đối với tàu đánh cá Trung Quốc, tàu Hải Quân Trung Quốc. Và ngày 8-11-2011, Chính phủ nước CHXHCN Việt Nam đã có quyết định số 5225/QĐ-TTCP về việc áp dụng biện pháp đưa vào cơ sở giáo dục thời hạn 24 tháng đối với tàu đánh cá Trung Quốc, tàu Hải quân Trung Quốc. Có thể thấy, Quyết định số 5225 đã thể hiện rõ chủ trương khoan hồng của Đảng và Nhà nước đối với tàu lạ, tàu hải quân Trung Quốc; nó vừa thể hiện tinh thần giữ nghiêm kỷ cương phép nước, vừa tạo cơ hội để tàu lạ, tàu hải quân , đánh cá Trung Quốc được quản lý, giáo dục, có cơ hội nhận thức, sửa chữa những sai phạm cá nhân…

Mình ngừng lại thở rồi nói:

- Đây tôi chỉ sửa đoạn ông vừa đọc, còn có thời gian chút tôi sửa đoạn trên đại khái như ngày này, ngày nọ tàu Trung Quốc bắt bao nhiêu tàu ngư dân Việt Nam, chính phủ Việt Nam đã có nhắc nhở... đại khái là như thế. Giờ tôi phải về đây.

Thằng bạn kéo tay nói:

- Không phải cơ hội chính trị, thì là phần tử phản động ăn tiền nước ngoài.

Mình lại phải quay lại nói:

- Ông chơi với tôi từ bé, mấy năm trước tôi đi SH, DyLan, Ma tít. Nếu để ăn tiền thì tôi quay mẹ về làm cầm đồ, cá độ bóng đá tiền nhiều thế nào ông biết. Lỡ mà gồng gánh không xong đi tù bất quá cũng chỉ dăm năm. Tội gì đi làm phần tử phản động để kiếm tiền, liệu có kiếm được bằng làm nghề cũ không. Trong khi làm phản động toàn lãnh án mười mấy năm.

Thằng bạn cười, nó nhìn mình nhảy lên con xe wawe cũ. Không biết nó nhớ mấy năm trước nó đi tán gái toàn qua mình để mượn xe đẹp đi không. Mình nghĩ nó nhớ, vì thỉnh thoảng gặp, nó lại bới đâu mấy cái việc gì đó dễ ợt để mình làm kiếm vài triệu.

Mình len vào đoàn người dày đặc trên đường, chú ý làm sao về nhà cho nhanh còn cơm nước, đón con. Bỗng mình nhìn mọi người và nghĩ, họ cũng tâm trạng nôn nóng về nhà cơm nước, con cái, gia đình. Đéo ai hơi đâu quan tâm đến chính trị, đến vì sao tắc đường, vì sao tai nạn, vì sao về nhà 5 cây số mà mất 40 phút đồng hồ. Xã hội như bầy cừu cứ ngày hai buổi túa ra chật đường, nghĩ đéo cái gì cao xa hơn cho mệt cơ chứ.

Admin gửi hôm Thứ Năm, 12/04/2012
Bạn đánh giá bài viết này thế nào?

Cả năm không đọc nổi cuốn sách, tri thức ở đâu?

Hậu Tiên Lãng: Xung đột đất đai lại manh nha bùng phát

Đoan Hùng - Kinh tế thịt chó định hướng đậu phụ

Người Buôn Gió - Chuyện vặt hàng nước

Nguyễn Xuân Xanh - Tại sao người Nhật mê đọc sách?


đầu gấu đầu đất (khách viếng thăm) gửi lúc 12:08, 13/04/2012 - mã số 56076
Admin viết:

Nguyễn Trọng Vĩnh: Nhóm phóng viên láo xược

Đọc báo An ninh thủ đô ngày 11 và 12 tháng tư 2012, tôi không quan tâm đến việc nhóm phóng viên moi móc đời tư của chị Bùi Thị Minh Hằng; thực hư thế nào ai mà biết được! Tôi chỉ quan tâm đến cái “tít” trên báo gọi chúng tôi – những người đã ký tên đề nghị với đại biểu Quốc hội Phạm Quang Nghị đối thoại với chúng tôi về nhiều vấn đề, là “những kẻ cơ hội”. Tôi cho rằng “nhóm phóng viên” này quả là láo xược; và không biết cái gì là tốt, cái gì là xấu.

Những người ký tên trong kiến nghị có nhiều giáo sư, tiến sĩ, những trí thức, nhà văn có tên tuổi, có những lão thành Cách mạng mà tôi là một. Nếu không có các lão thành cách mạng vào sinh ra tử, không quản tra tấn tù đầy, máy chém góp phần làm nên Cách mạng Tháng Tám và thắng lợi của 2 cuộc kháng chiến thì liệu có “nhóm phóng viên” được an toàn, ăn lương nói hàm hồ như hiện nay không? Nếu không có những nhà trí thức có tên tuổi, có tâm huyết từng tham gia kháng chiến và góp phần xây dựng đất nước thì chắc gì đã có “nhóm phóng viên” an nhiên tự tại ăn theo, nói theo này?

“Nhóm phóng viên” này có công lao đóng góp gì cho đất nước mà láo xược gọi chúng tôi là “những kẻ cơ hội”?

Nguyễn Trọng Vĩnh
Lão thành Cách mạng, 96 tuổi đời, 73 năm tuổi Đảng,
75 tuổi Cách mạng, đã từng bị tra tấn tù đày
(Ký tên)

Nguồn: http://xuandienhannom.blogspot.com/2012/04/tuong-nguyen-trong-vinh-len-tieng-ve.html

Phóng viên đầu gấu đầu đất đấy các bác

Chịu trách nhiệm cao nhất chính là Đinh Thế Huynh và Nguyễn Bắc Son. Cái đám của ban tuyên giáo, hơi bị thiếu giáo dục, tư cách

Admin gửi lúc 11:24, 13/04/2012 - mã số 56072

Nguyễn Trọng Vĩnh: Nhóm phóng viên láo xược

Đọc báo An ninh thủ đô ngày 11 và 12 tháng tư 2012, tôi không quan tâm đến việc nhóm phóng viên moi móc đời tư của chị Bùi Thị Minh Hằng; thực hư thế nào ai mà biết được! Tôi chỉ quan tâm đến cái “tít” trên báo gọi chúng tôi – những người đã ký tên đề nghị với đại biểu Quốc hội Phạm Quang Nghị đối thoại với chúng tôi về nhiều vấn đề, là “những kẻ cơ hội”. Tôi cho rằng “nhóm phóng viên” này quả là láo xược; và không biết cái gì là tốt, cái gì là xấu.

Những người ký tên trong kiến nghị có nhiều giáo sư, tiến sĩ, những trí thức, nhà văn có tên tuổi, có những lão thành Cách mạng mà tôi là một. Nếu không có các lão thành cách mạng vào sinh ra tử, không quản tra tấn tù đầy, máy chém góp phần làm nên Cách mạng Tháng Tám và thắng lợi của 2 cuộc kháng chiến thì liệu có “nhóm phóng viên” được an toàn, ăn lương nói hàm hồ như hiện nay không? Nếu không có những nhà trí thức có tên tuổi, có tâm huyết từng tham gia kháng chiến và góp phần xây dựng đất nước thì chắc gì đã có “nhóm phóng viên” an nhiên tự tại ăn theo, nói theo này?

“Nhóm phóng viên” này có công lao đóng góp gì cho đất nước mà láo xược gọi chúng tôi là “những kẻ cơ hội”?

Nguyễn Trọng Vĩnh
Lão thành Cách mạng, 96 tuổi đời, 73 năm tuổi Đảng,
75 tuổi Cách mạng, đã từng bị tra tấn tù đày
(Ký tên)

Nguồn: http://xuandienhannom.blogspot.com/2012/04/tuong-nguyen-trong-vinh-len-tieng-ve.html

Subway, work, sleep (khách viếng thăm) gửi lúc 03:24, 12/04/2012 - mã số 55982

Trích :
" Xã hội như bầy cừu cứ ngày hai buổi túa ra chật đường, nghĩ đéo cái gì cao xa hơn cho mệt cơ chứ. "

Ở đâu cũng thế : Xã hội như bầy cừu.
Tây vẫn có câu Métro, boulot, dodo. Họ cũng đi cày, chen lấn xe điện, về nhà ăn, coi tivi rồi ngủ. Cũng chẳng nghĩ cái gì cao xa hơn. Khi đến mùa bầu cử cũng đek đi bầu vì cho rằng đứa nào cũng thế. Không thèm đi bầu cho bõ ghét, khỏi mất công nghĩ cao xa

Còn VN ta thì khác, phải đi bầu cho chụp hình rạng rỡ, con số tròn đẹp trên 96% cho dù đứa nào cũng thế và biết trước đứa nào sẽ làm lớn. Đek muốn đi bầu để khỏi mất công nghĩ cao xa, cũng không được. Bị đì ... tới bến

Admin gửi lúc 03:22, 12/04/2012 - mã số 55981

Bác Người Buôn Gió buồn là phải, đất nước ta là đất nước của những con cừu mà bác...

Chuyện về thầy Đỗ Việt Khoa bây giờ mới kể xong

Cuộc đời thầy Đỗ Việt Khoa đã làm nên hai sự kiện. Nhưng cả hai sự kiện ấy ngẫm đi ngẫm lại đều là những sự kiện buồn. Ngành giáo dục có thay đổi được gì đáng nói sau sự kiện thứ nhất thầy Khoa làm nên hay không? Tôi không dám chắc. Nhưng cuộc đời thầy Khoa thì thay đổi, nhưng là một thay đổi buồn…

Thầy Khoa đã dũng cảm lên án những "phần tối" trong nhà trường. Hồi đó, nhiều người cứ tưởng ngành giáo dục nhân cơ hội ấy mà dọn dẹp căn nhà có không ít nhếch nhác và bừa bộn của mình. Thế nhưng, ngày tháng cứ trôi đi, mọi chuyện trở lại yên ắng như không gian "bình yên" sau một tiếng nổ.

Ngay từ ngày ấy, không ít người có suy nghĩ cẩn trọng đã dự báo rằng: những động thái của ngành giáo dục đối với thầy Khoa chỉ là một cách đối phó và lựa theo dư luận chứ không phải muốn thay đổi thực sự. Bởi ngày ấy, sự kiện thầy Khoa là một "quả bom" làm chấn động dư luận.

Đến ngay cả một giáo sư danh tiếng và cẩn trọng như giáo sư Văn Như Cương cũng tuyên bố sẵn sàng bảo vệ thầy Khoa đến như thế cơ mà. Rồi Bộ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo đã về thăm thầy Khoa. Rồi các phương tiện truyền thông vào cuộc rầm rộ. Còn các giáo viên thì chỉ lấy sự kiện của thầy Khoa mà bàn tán, tranh cãi với người khen, kẻ chê... tán loạn.

Thầy Khoa đã dũng cảm lên án những "phần tối" trong nhà trường. Ảnh VTV3Hầu như tất cả chúng ta bị sự kiện thầy Khoa cuốn đi và không làm sao cưỡng nổi. Nó cho thấy ngành giáo dục đã xuống cấp đến mức nào. Nó cho thấy xã hội muốn có một cuộc cách mạng đối với ngành giáo dục nước nhà. Nhưng hình như kết quả từ sự dũng cảm của thầy Khoa chỉ có tác dụng làm cho truyền thông "bốc" lên. Việc "bốc" lên của truyền thông cũng chẳng có gì lạ vì đó chính là một trong những đặc điểm của nó.
Thế rồi đến bây giờ, thầy Khoa lại làm ra sự kiện thứ 2 khi thầy buồn bã và có phần tủi thân thông báo sẽ rời bỏ ngành giáo dục vĩnh viễn. Sự kiện lần này không "nổ to" bằng sự kiện lần thứ nhất nhưng nghe cay đắng và ê chề hơn.

Nhưng cay đắng và ê chề hơn cho thầy Khoa khi xã hội nghe giáo sư danh tiếng Văn Như Cương chối từ không nhận thầy Khoa vào trường mình nữa cho dù thầy Khoa chưa chắc có ý định đó. Có một người bạn học thân thiết của thầy Khoa đã khóc như một nỗi tủi hổ khi đọc những lời của giáo sư Văn Như Cương trả lời báo chí và nói kỹ đến mức phũ phàng về thầy Khoa.

Anh thương bạn mình quá. Cho dù có những lúc anh đã tâm sự và khuyên thầy Khoa không nên làm thế này hay chỉ nên làm thế kia. Anh hiểu bạn mình có lúc đã không nhìn nhận vấn đề thật thấu đáo. Anh cũng hiểu bạn mình quả thực bị dư luận xã hội lúc đó có lúc làm cho "choáng váng".

Nhưng anh hiểu bạn mình đấu tranh từ những ngày đầu là xuất phát từ sự chân thành và không thể đứng nhìn những trò phi giáo dục trong ngành giáo dục. Anh nói thầy Khoa không ảo tưởng gì về mình như lời giáo sư danh tiếng Văn Như Cương nói mà thầy Khoa cứ tưởng hầu hết những người trong xã hội ủng hộ thầy, đứng về phía thầy bởi những lợi ích cho chính con em họ hay vì lợi ích cho xã hội.

Thế là thầy Khoa lao vào chiến đấu với những gì mà cá nhân thầy cho rằng những cái đó đang nguy hại cho ngành giáo dục. Thầy Khoa cứ tin rằng phía sau mình là cả một biển người đi theo thầy. Nhưng thực ra người ta chỉ đứng xem thầy như một sự tò mò. Chỉ có rất ít người thực sự ủng hộ thầy mà cũng lo cho thầy. Và đếnkhi chiến đầu mãi không giành được chiến thắng, thầy Khoa quay lại và bắt đầu thấy hoang mang.

Cuối cùng, thầy tự đầu hàng. Cứ cho là những lời nhận xét của giáo sư danh tiếng Văn Như Cương là đúng thì có nên nói ra như thế không về một người là thầy Khoa đã phải dùng đến hạ sách cho cuộc đời mình.

Người bạn của thầy Khoa hiểu rõ rằng: nếu thầy Khoa có ảo tưởng bởi báo chí tung hô quá mức hay Người đương thời gì đó thì trong đó có cả sự ảo tưởng đến từ sự bênh vực của một người danh tiếng chính là giáo sư Văn Như Cương. Tìm hiểu ra mới thấy giáo sư Văn Như Cương là một trong những người làm thầy Khoa tin tưởng mãnh liệt nhất. Bởi thầy Khoa vô cùng kính trọng giáo sư và hoàn toàn tin sự lên tiếng sẵn sàng nhận thầy Khoa đã làm thầy Khoa như bị "sốc" thuốc.

Không phải thầy Khoa tin vào việc giáo sư danh tiếng Văn Như Cương nhận thầy Khoa khi có mệnh hệ nào để mình vẫn có việc làm mà nuôi con, mà thầy Khoa tin vào việc mình đấu tranh là hoàn toàn đúng. Cũng như những món quà tặng hay bằng khen thì không phải là bằng khen hay quà mà là lòng tin của thầy Khoa vào việc làm của mình và tin vào xã hội quanh mình.

Nhưng sau những ngày "thăng hoa", những người đứng về phía thầy Khoa và lên tiếng về ngành giáo dục dần dần rút lui và để lại trận chiến cho một kẻ duy nhất là thầy Khoa. Thế là thầy Khoa chẳng biết "kẻ thù" của ngành giáo dục đang ở phía nào. Thầy Khoa những ngày tháng sau đó giống như một người lính chẳng có người chỉ huy. Nhưng trong lúc đó, quanh thầy đầy tiếng la ó, tiếng dọa dẫm của "kẻ thù". Vì thế, thầy Khoa có hoảng hốt mà "bắn" loạn xạ âu cũng là chuyện dễ hiểu.

Lúc đầu tôi cứ nghĩ sự kiện đầu của thầy Khoa đã kể xong câu chuyện về ngành giáo dục và về xã hội chúng ta. Nhưng đến khi sự kiện thứ hai của thầy Khoa xẩy ra thì mới ngã ngửa người ra rằng: câu chuyện về thầy Khoa bây giờ mới kể xong.

Vâng câu chuyện đã kể xong. Nghe mà buồn thấu ruột. Nghe mà ứa nước mắt về nhiều chuyện. Không biết thầy Khoa và những người hiểu đúng câu chuyện này sẽ buồn đến khi nào?

http://tuanvietnam.vietnamnet.vn/2010-05-24-trang-page

Gửi phản hồi mới (xin gõ tiếng Việt có dấu và tuân thủ Nguyên tắc Dân Luận để được chấp nhận)

Bạn có thể bịa một địa chỉ email bất kỳ, ví dụ test@gmail.com. Thông tin này sẽ không xuất hiện công khai khi phản hồi được đăng.
  • Bạn có thể sử dụng các thẻ BBCode trong bài. Các địa chỉ URL sẽ được tự động chuyển thành liên kết.
  • Bạn có thể trích bài của người khác bằng thẻ [quote], ví dụ: [quote]Nội dung muốn trích dẫn[/quote]
  • Bạn có thể sử dụng những thẻ HTML sau: <a> <em> <strong> <ins> <b> <i> <u> <br> <cite> <code> <ul> <ol> <li> <dl> <dt> <dd> <h1> <h2> <h3> <h4> <h5> <table> <tbody> <td> <tr> <pre> <img> <div> <span> <object> <hr> <center> <font> <blockquote> <strike> <embed> <param>
  • Bạn có thể chèn video vào bài viết bằng thẻ [video:địa_chỉ_url_của_video]
  • Cách dòng và cách đoạn sẽ được tự động chuyển thành xuống dòng.

Nhấn vào đây để biết thêm chi tiết về cách định dạng bài viết...

CAPTCHA
Bạn bắt buộc phải trả lời câu hỏi kiểm tra dưới đây. Nó giúp chúng tôi nhằm lọc bỏ các nội dung spam do robot tự động thực hiện.
13 + 7 =
Giải bài toán đơn giản này và nhập kết quả vào ô phía trên. Ví dụ, nếu thấy 1+3, thì hãy nhập 4.

Các bài viết có liên quan của vụ án Cù Huy Hà Vũ được Dân Luận tập hợp tại đây: Hồ Sơ Cù Huy Hà Vũ, hoặc theo từ khóa "Cù Huy Hà Vũ".

Độc giả có thể truy cập Dân Luận an toàn hơn qua cổng HTTPS (HTTP có mã hóa bảo mật), bằng cách thêm https:// vào đằng trước địa chỉ danluan.org, hoặc bấm vào đây!

Bấm vào đây để đọc chuyên mục Góp ý sửa đổi Hiến Pháp 1992
Bấm vào đây để đọc Bản Tuyên Bố Của Các Công Dân Tự Do!

Suy ngẫm

Chống tham nhũng, điều quan trọng hơn là phải đẩy mạnh toàn bộ nền dân chủ, để cho sự kiểm soát không phải từ cơ quan chức năng mà từ rất nhiều phía khác nhau của cả xã hội.

— Lê Thành Kiên, con trai bác Lê Duẩn

Mới Mới Mới

Thống kê truy cập

Hiện có 4 thành viên901 khách truy cập.

Thành viên online

Diên Vỹ, NiMarxNiJesus, yeutoquocyeudongbao, Tâm Như

Kỷ lục: Có 2315 người ghé thăm vào 11-03-2013 lúc 13h29.

Độc giả Dân Luận từ đâu đến?

Locations of visitors to this page

Quỹ Dân Luận

Bấm nút Donate để ủng hộ tài chính cho Dân Luận qua Paypal. Thu chi quỹ Dân Luận: xem ở đây!