Bút Chì - Kể chuyện em nghe, từ nước Mỹ

Bút Chì
Chia sẻ bài viết này

Em thương yêu,

Em ngồi xuống đây, anh kể em nghe câu chuyện về nước Mỹ. Bây giờ là tháng 9, mùa thu. Những ngày này anh đang theo dõi chiến dịch tranh cử tổng thống vốn đang vào giai đoạn cao trào. Với internet, em có thể làm điều này ở bất kì đâu, nhưng việc đang ở Mỹ đã cho anh một góc nhìn gần hơn, trực diện hơn. Để cuối cùng anh nhận ra, điều làm anh xúc động không chỉ là câu chuyện về nước Mỹ, không chỉ là việc anh không thể ngừng nghĩ về Việt Nam, mà là việc chúng ta đang sống như thế nào, ngày hôm nay, với tư cách con người.

Em hãy ngồi xuống đây, cùng anh lắng nghe Đệ Nhất Phu Nhân của nước Mỹ kể chuyện.(*)

Như bất kì gia đình Mỹ nào, gia đình của chúng tôi đã không đòi hỏi nhiều.

Họ không ghen với thành công của người khác hay quan tâm đến việc kẻ khác sở hữu nhiều hơn họ... trên thực tế, họ khâm phục điều đó.

Họ chỉ đơn giản tin vào lời hứa nền tảng ấy, rằng cho dù anh bắt đầu một cách khiêm tốn, chỉ cần anh làm việc chăm chỉ và làm những điều anh cần làm, anh hoàn toàn có thể xây dựng cho mình một cuộc sống tử tế và đem đến những điều còn tốt đẹp hơn nữa cho con cháu của anh.

Đó là cách họ đã nuôi chúng tôi lớn... đó là những điều chúng tôi đã học từ cuộc đời họ.

Chúng tôi đã học về phẩm giásự tử tế - rằng sự siêng năng của anh quan trọng hơn số tiền anh kiếm được, rằng giúp đỡ người khác có ý nghĩa hơn việc chỉ chăm chăm vượt lên trước.

Chúng tôi đã học về lòng trung thựcliêm chính – rằng sự thật là điều tối quan trọng, rằng anh không nên dùng đường tắt hay hành động theo kiểu của riêng anh, và rằng thành công chỉ thực sự có nghĩa khi anh đạt được nó một cách công minh chính trực.

Chúng tôi đã học về lòng biết ơnsự khiêm nhường – rằng mỗi người đều góp một phần vào thành công của anh, từ thầy cô giáo đã truyền cảm hứng cho anh đến người lao công đã giữ cho trường lớp sạch sẽ... và chúng tôi được dạy phải biết trân quý đóng góp của mỗi người và đối xử tôn trọng với tất cả mọi người.

Đó là những giá trị mà Barack và tôi – và rất nhiều trong số các bạn – đang cố gắng truyền lại cho con cháu của chúng ta.

Chúng ta chính là như vậy.

Ừ, em ạ. Đó là họ. Đó là những giá trị đã xây nên đất nước họ, con người họ. Còn chúng ta? Chúng ta là ai? Những giá trị nào đã tạo nên chúng ta hôm nay? Những điều gì chúng ta muốn truyền lại cho con cháu?

Em hãy nghe Phu nhân Michelle kể tiếp:

Và tôi đã không nghĩ điều này là có thể, nhưng hôm nay, tôi yêu chồng mình hơn tôi đã yêu anh 4 năm trước... hơn cả 23 năm trước khi chúng tôi gặp nhau lần đầu tiên.

Tôi yêu cách anh không bao giờ quên anh đã bắt đầu như thế nào.

Tôi yêu việc chúng ta có thể tin tưởng Barack, rằng anh sẽ làm những điều anh nói, cho dù đó đều là những việc khó khăn – đặc biệt là những việc khó khăn.

Tôi yêu việc đối với Barack, không hề có sự phân biệt giữa “họ” và “chúng ta” – anh ấy không quan tâm bạn là Dân chủ hay Cộng hòa hay không phải cả hai, anh biết tất cả chúng ta đều yêu nước, anh luôn sẵn sàng để nghe những ý kiến tốt, anh luôn tìm kiếm những điều tốt đẹp nhất từ tất cả mọi người mà anh gặp. [...]

Cũng như bà ngoại của anh, anh luôn đứng dậy và tiến lên phía trước... với lòng kiên nhẫn và trí tuệ, với lòng dũng cảm và sự duyên dáng.

Và anh nhắc tôi rằng chúng ta đang trên một con đường dài, rằng thay đổi là khó, rằng thay đổi sẽ diễn ra chậm chạp, và rằng tất cả sẽ không bao giờ diễn ra cùng một lúc.

Nhưng cuối cùng chúng ta sẽ đến đích. Chúng ta luôn đến đích.

Chúng ta đến đích vì những người như Cha của tôi... những người như Bà ngoại của Barack... những người đàn ông và phụ nữ đã tự nhủ với lòng mình: “Tôi có lẽ sẽ không có cơ hội đạt được ước mơ của mình, nhưng con tôi sẽ làm được... cháu tôi sẽ làm được.”

Rất nhiều người trong chúng ta đứng đây hôm nay bởi vì sự hy sinh của họ, sự khao khát, và tình yêu kiên định của họ... bởi vì ngày qua ngày, họ gạt qua một bên nỗi sợ hãi và nghi ngờ để thực hiện những điều khó khăn.

Và hôm nay, khi những thử thách to lớn tưởng như bao phủ chúng ta – hoặc thậm chí tưởng như không thể vượt qua - hãy đừng bao giờ quên rằng thực hiện những điều không thể chính là lịch sử của đất nước này... đó chính là chúng ta với tư cách người Mỹ... đó là cách mà đất nước này được xây dựng nên. [...]

Nếu những người nông dân và thợ rèn đã có thể dành được độc lập từ tay một đế chế... nếu những người nhập cư có thể để lại đằng sau tất cả quá khứ để xây dựng một cuộc đời tốt đẹp hơn trên đất nước của chúng ta... nếu những người phụ nữ đã có thể chịu tù tội chỉ vì muốn dành được quyền bầu cử... nếu một thế hệ có thể vượt qua khủng hoảng và dựng nên sự vĩ đại của mọi thời... nếu một linh mục trẻ có thể đưa chúng ta lên đỉnh cao với giấc mơ chính đáng của anh... nếu những người dân Mỹ đầy tự hào có thể là chính họ và hiên ngang đứng cùng với những tiền nhân mà họ yêu quý... thì chắc chắn, chắc chắn một điều rằng chúng ta có thể trao cho tất cả mọi người trên đất nước này một cơ hội công bằng trước Giấc Mơ Mỹ vĩ đại.

Bởi vì xét cho đến cùng, hơn tất cả mọi điều, đó chính là câu chuyện của đất nước này – câu chuyện của niềm hy vọng không nao núng và sự tranh đấu không nhượng bộ.

Ừ, em ạ, anh đã khóc. Anh đã khóc tu tu như một đứa trẻ nhớ mẹ, như một kẻ tìm đường gục xuống bên miệng vực đen ngòm, như Alex Supertramp đứng nhìn dòng nước lũ ngăn mất đường về. Chúng ta đều là những con người. Chúng ta cũng bắt đầu như họ, phải không em? Ông bà cố của chúng ta cũng là những người nông dân, những người thợ rèn. Cha ông chúng ta cũng đã thực hiện những điều tưởng chừng như không thể. Và rồi ông bà bố mẹ chúng ta cũng đã nghiến răng cố gắng, hy sinh, khao khát... Nhưng em ơi, nói cho anh biết, ở nơi đâu có câu chuyện Việt Nam? Ở nơi đâu có hy vọng Việt Nam? Ở nơi đâu có giấc mơ Việt Nam?

Em ơi, hãy khoan cho rằng những điều kể trên là trò mèo chính trị, hãy khoan cho rằng anh ngây thơ và nực cười khi so sánh Mỹ và Việt Nam. Em biết anh căm ghét chính trị đến mức nào, em biết anh là người hay nghi ngờ và có xu hướng vô chính phủ ra sao. Anh đang không nói về chính trị, về chính phủ, về ai sẽ thắng hay thua trên chính trường Mỹ, về ai sẽ được hay mất trong những cuộc đấu đá ở Việt Nam. Anh đang nói với em đây, về chúng ta, như những con người.

Em ơi, lần cuối cùng em được nghe ai đó kể chuyện là bao giờ? Mẹ có còn kể những câu chuyện bên giường ngủ cho em nghe không? Ba có còn kể cho em về những điều ba làm, những người ba gặp? Và bà ngoại có còn kể chuyện cho em nghe thời cách mạng, thời kháng chiến, thời bác Hồ? Và em có nhận ra rằng em lớn lên trong một đất nước mà, trừ Bác Hồ trong đoạn video lịch sử khi Bác đọc Tuyên ngôn Độc lập, còn lại em chưa từng được nghe một chính khách nào, một con người nào đứng lên nói với em và với đồng bào em rằng, “Hỡi đồng bào cả nước, mỗi người sinh ra đều có quyền bình đẳng, tạo hóa cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được...

Em lớn lên, em nhìn xung quanh, em học và suy nghĩ, có bao giờ em nhìn thấy gì, nghe thấy gì ngoài những băng rôn khẩu hiệu khoa trương trống rỗng, những lời lẽ sáo mòn vô nghĩa, những bài học khô khan buồn ngủ? Em lớn lên, em xem ti-vi và đọc báo, em có bao giờ thấy những con người béo tốt đang tự giao cho mình trọng trách cầm lái cho đất nước dám đứng lên nói một cái gì không cần cầm mảnh giấy, nói một cái gì không làm em buồn ngủ, nói một cái gì mới trong suốt từng ấy năm? Và giả như có lúc nào họ nói không dùng giấy, hoặc thậm chí nói với sự chuẩn bị kĩ lưỡng trước khán giả nước ngoài, có phải em sẽ nhận ra ngay sự ngu dốt, ấu trĩ, độc ác và chết chóc trong từng hơi họ thở? Làm sao em có thể mơ đến việc họ có thể kể cho em nghe về những hy sinh mất mát của tiền nhân, về những khó khăn đau khổ của hiện tại, về việc tiếp nối một truyền thống nào và hướng đến một tương lai ở đâu. Không, họ không kể với em gì cả. Họ luôn xuất hiện chớp nhoáng sau những chiếc mặt nạ rồi nhanh chóng lủi đi mất.

Trên thực tế, đất nước mình từ rất lâu đã không còn người kể chuyện. Ý anh là, những người kể chuyện mà tiếng nói của họ có thể vang vọng đến từng căn nhà, từng ngõ phố. Những kẻ xấu biết rõ sự nguy hiểm nếu em và mọi người được nghe kể chuyện. Họ muốn ru em ngủ. Họ biết rõ rằng một khi em thức dậy, một khi chỉ cần một phần nhỏ của chín mươi triệu linh hồn này thức dậy, đó cũng là ngày họ tiêu vong. Họ không muốn để điều đó xảy ra. Họ truy bắt những người kể chuyện, những người gây cảm hứng. Bởi họ không thể chặn tất cả, họ để cho những câu chuyện chạm đến em, nhưng đó là những câu chuyện trụy lạc, những câu chuyện kinh dị, hoặc những câu chuyện đau thương. Những câu chuyện đó hình thành trong em cảm giác kinh tởm, sợ hãi, bất lực. Họ cố gắng để không một câu chuyện nào, một lời nói nào gợi lên trong em niềm cảm hứng, lòng dũng cảm và sự quyết tâm. Họ không muốn tự sát. Nhưng em đâu có muốn giết họ, phải không? Cái em muốn cuối cùng vẫn là được nghe kể chuyện.

Em ạ, chúng ta đang ở trong một giai đoạn khó khăn, khi mà mọi điều đều tưởng như không thể. Những lúc như thế này, một câu chuyện hay sẽ giữ cho em hy vọng. Một câu chuyện hay sẽ kết nối hy vọng của em và hy vọng của nhiều người. Nó giữ lửa cho chúng ta qua đêm đông dài này, như nó đã từng đối với tổ tiên chúng ta trong hang động, trong chiến hào. Chúng ta cần những câu chuyện hay để sống, để lớn lên. Không có chúng, chúng ta như cây mất gốc, như người đi vô vọng trong sa mạc. Và anh tin, những câu chuyện hay luôn tìm được con đường của mình, để đi đến đích. Những linh hồn sống sẽ luôn tìm được nguồn hy vọng. Giống như em đang đọc câu chuyện này, cùng anh.

Yêu thương em,

Bút Chì

____________________

(*) Video bài nói chuyện của Michelle Obama: http://www.youtube.com/watch?v=ZTPdKUA9Ipg và phần lời (transcript) : http://www.npr.org/2012/09/04/160578836/transcript-michelle-obamas-convention-speech

Admin gửi hôm Thứ Bảy, 08/09/2012
Bạn đánh giá bài viết này thế nào?
Douglas MacArthur và Hoàng Đế Hirohito gặp nhau lần đầu tiên

Chọn lựa giữa ngoại bang cai trị tốt và chính quyền nội địa cai trị xấu?

Nhà nước, truyền thông và xã hội dân sự

Đi tìm một hướng nghĩ về sử Việt Nam

Lập Hiến hướng đến pháp quyền ở Việt Nam

Những thằng hèn


NJ (khách viếng thăm) gửi lúc 20:13, 08/09/2012 - mã số 67149

Mục đích của bác Bút Chì, theo tôi, là muốn góp phần xây dựng lại xã hội VN, ngày đang xuống dốc không phanh trong tất cả mọi phương diện, nhất là giáo dục.

Chứ không phải là " tự ti của người Việt, không biết nuôi dưỡng tinh thần lạc quan và niềm hy vọng, không biết cảm thông và bao dung ".

Tôi nghĩ rằng, có cảm thông và bao dung đến mấy đi nữa, chúng ta không thể trốn tránh trách nhiệm và lương tâm để cho rằng xã hội VN ngày hôm nay tốt đẹp và tốt đẹp hơn thời trước. Các bác đã sống ở miền Nam trước năm 1975, đều biết rằng xã hội miền Nam ngày đó khác với bây giờ nhiều lắm. Ngay cả xã hội miền Bắc lúc trước, trong chiến tranh, cũng không đến nỗi như bây giờ.

Phải có một chút xíu nào đó, như ánh sáng cuối đường hầm thì người ta mới có thể hy vọng và lạc quan.
Nhưng với chính sách cai trị, giáo dục của nhà nước và đảng CS VN, liệu chúng ta có thấy một mảy may ánh sáng cuối đường hầm?

Bác Bút Chì muốn nhóm lại và thổi lên một ngọn lửa, để may ra, nó bùng lên, tạo được ánh sáng đủ để thoát khỏi đường hầm.

Nguyễn Jung

Nguyễn Ngọc Già (khách viếng thăm) gửi lúc 16:30, 08/09/2012 - mã số 67139

Nhưng em ơi, nói cho anh biết, ở nơi đâu có câu chuyện Việt Nam? Ở nơi đâu có hy vọng Việt Nam? Ở nơi đâu có giấc mơ Việt Nam? (Trích bài chủ)

Thêm một câu chuyện "đang lúc ngủ" nữa đây! Đúng cả nghĩa bóng và nghĩa đen với sự tăm tối của tâm hồn con người VN. Tôi kinh hãi, tại sao ngày càng nhiều người VN hành xử như loài thú thế này?!

Hà Nội: Đang ngủ bị vợ đổ nước sôi vào người
- Đang ngủ, ông Lộc bị vợ đổ nước sôi vào người, mặt và dùng gậy gỗ đập vào đầu.

Do mâu thuẫn vợ chồng, vào khoảng 16h ngày 7/9, ông Hoàng Kim L. (SN 1954, ở phường Phố Huế, quận Hai Bà Trưng, Hà Nội) đang ngủ trên tầng 4 thì bị vợ là Nguyễn Thị Thành (SN 1958, cùng địa chỉ) đổ nước sôi vào người, vào mặt.

Bà Thành còn dùng gậy gỗ đập vào đầu ông Lộc khiến chồng bị chảy máu. Sau khi “hành hạ” chồng xong, bà Thành bỏ đi.

Hiện ông Lộc bị bỏng 50%, đang được cấp cứu tại bệnh viện Xanh Pôn. Công an quận Hai Bà Trưng, Hà Nội đang truy bắt đối tượng.

http://vietnamnet.vn/vn/xa-hoi/phap-luat/87782/ha-noi--dang-ngu-bi-vo-do-nuoc-soi-vao-nguoi.html

Niềm hy vọng nhưng phải có cơ sở (khách viếng thăm) gửi lúc 13:10, 08/09/2012 - mã số 67128

Đoạn cuối, trước hết là trách nhiệm của nhà nước đấy bác nguyễn tâm bảo. Ở VN lại là trách nhiệm của đảng CSVN, đảng lãnh đạo + cầm quyền tuyệt đối

Trách nhiệm của nhà nước là phải tạo ra một cơ chế thuận tiện, công bằng cho mọi người tham gia tích cực và trực tiếp vào xã hội, vào nhà nước một cách độc lập và tự do

Khi nào nhà nước tạo ra được cơ chế như vậy mà dân vẫn than thì mới kết luận về "phức cảm tự ti của người Việt, không biết nuôi dưỡng tinh thần lạc quan và niềm hy vọng"

Lúc tôi mới mua nhà, mọi nơi đồ đạc bừa bộn. Con tôi than không có nơi học bài thoải mái. Tôi bảo nó và em nó có toàn quyền lựa nơi mà nó thích để làm phòng học, toàn quyền dọn dẹp, trang trí, sắp đặt, làm design phòng học cho nó và cho em nó. Tôi chỉ phụ khi phải mang đồ nặng, chi tiền mua đồ đạc và khi nào tụi nó yêu cầu giúp một tay. Kết quả là tụi nó không than nữa và rất hứng khởi. Sau này nó chỉ than, biết thế lựa phòng khác lớn hơn ... chứ không hề trách tôi

nguyễn tâm bảo viết:
"Nhưng em ơi, nói cho anh biết, ở nơi đâu có câu chuyện Việt Nam? Ở nơi đâu có hy vọng Việt Nam? Ở nơi đâu có giấc mơ Việt Nam?" - trích.

Anh bút chì ới ơi, chắc vì anh xuất ngoại sớm quá nên chưa có những trải nghiệm với đời sống và con người Việt Nam, lại mang theo trong mình cái phức cảm tự ti dân tộc đã được mã hóa trong di truyền của người Việt, nên anh mới khóc nức nở trước câu chuyện của mà vợ ông Barack và oán thán về dân tộc mình.

Những câu chuyện về những giá trị sống, sự hy sinh của cha mẹ để con cái vươn lên, về tinh thần lạc quan tràn đầy hy vọng dù trong hoàn cảnh khốn cùng, và những giấc mơ vượt qua số phận ... trong câu chuyện của bà Michelle, thì bạn có thể tìm thấy dễ dàng trong đời sống xã hội Việt Nam hiện nay, nếu bạn thành tâm tìm hiểu, mà nếu không thì chỉ cần đọc mục Xã Hội của trang mạng vnexpress cũng có nhiều lắm.

Barack và Michelle thành công được nhờ nỗ lực và tài năng của chính họ, nhưng quan trọng hơn cả là nhờ môi trường gia đình họ. Barack có một bà ngoại thành đạt (so với phụ nữ thời đó thì phó giám đốc một chi nhánh ngân hàng địa vị cao lắm rồi), một người mẹ cũng rất thông minh và đầy nghị lực. Michelle thì có ông bố cũng tuyệt vời, một người đàn ông của gia đình. Nhưng có bao nhiêu gia đình người Mỹ da đen được như vậy? Bạn có biết tỷ lệ đàn ông Mỹ da đen đang ngồi tù là bao nhiêu không? Bạn có biết tỷ lệ phụ nữ Mỹ da đen đang nuôi con một mình là bao nhiêu không? Bạn có biết thứ hạng của cộng đồng người Mỹ da đen so với các cộng đồng da trắng, da vàng, da nâu... là thế nào không?

Bài nói chuyện của bà Michelle thật hay, là một nguồn cảm hứng quan trọng cho tầng lớp dưới của xã hội Mỹ, tầng lớp của những người thất bại (the losers) mà có lẽ chiếm đến 99% (gia đình Barack-Michelle thì đã thuộc về cái elite 1% rồi); một nguồn cảm hứng để xã hội Mỹ tìm lại những giá trị sống cũng như tinh thần tự do, quả cảm, đã góp phần biến nước Mỹ thành một cường quốc (đầy những mâu thuẫn đối nghịch) như ngày nay.

Những giá trị sống mà bạn tô đậm trong bài, như phẩm giá, sự tử tế, lòng trung thực liêm chính, tình yêu lao động v.v. là những giá trị phổ quát của nhân loại, có thể dễ dàng tìm thấy trong Đạo Tin Lành của người Mỹ, mà cũng có sẵn trong Đạo Khổng và Đạo Bụt của người Đông Á chúng ta.

Nếu chúng ta không vượt qua được cái phức cảm tự ti của người Việt, không biết nuôi dưỡng tinh thần lạc quan và niềm hy vọng, không biết cảm thông và bao dung hơn với chính chúng ta và dân tộc ta ... thì chúng ta dễ trở nên tiêu cực và cay nghiệt (cynicism), để rồi chỉ biết hoặc than thân trách phận, hoặc sa đà vào việc tự nguyền rủa bản thân dân tộc, trở nên yếm thế và bi quan ... như anh Bút Chì vậy. Lúc đó thì còn ai để kể những câu chuyện hay đầy cảm hứng như câu chuyện của bà Michelle nữa?

Hùng biện giỏi (khách viếng thăm) gửi lúc 12:50, 08/09/2012 - mã số 67126
Nguyễn Phú Trọng viết:
Admin viết:

Nhà hùng biện đại tài

Việt-Long, RFA

Diễn giả được giới quan sát ca ngợi nhiều nhất trong đại hội đảng Dân chủ vào tối thứ ba là cựu Tổng thống Bill Clinton, người đã nói chuyện ứng khẩu trong 48 phút để bảo vệ ứng cử viên Tổng thống Barrack Obama và giới thiệu ông như người xứng đáng nhất cho nhiệm kỳ thứ hai của ông trong chiếc ghế Tổng thống Hoa Kỳ.

Khi các phu nhân xin phiếu

http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/the-first-class-orator-09072012144429.html

Thế đấy, tay Việt Long này ở Mỹ có lẽ đã lâu, nên cũng chẳng có vẻ lạ lùng, mủi lòng gì với các bài ca con cá sống vì nước, mấy ông chồng chúng tôi cần lá phiếu của quý vị vào tháng 11. Chẳng có gì lạ. Tay Obama 4 năm về trước, khi chưa có kinh nghiệm cầm quyền, đã mạnh miệng đòi thay đổi (changes), mạnh mẽ hứa sẽ giảm tỷ lệ thất nghiệp xuống còn cụ thể là 5.1% Nay thì tỷ lệ thất nghiệp tháng 8 là 8.1% và không có triển vọng giảm nhanh, nên trong bài diễn văn nhận là ứng cử viên, tay Obam thì xuống giọng hơn, thừa nhận changes sẽ không đến nhanh chóng. Với tỷ lệ thất nghiệp còn là 8.1%, tương lai được bầu lại sẽ không chắc chắn, hai vợ chồng xuống giọng đồng ca bản xin phiếu là phải.

Cứ như tớ, vừa là Tổng bí thư, vừa nghiên cứu triết học, vừa triển khai phạm trù bảo vệ Đảng, bảo vệ cơ chế cùng với cái ghế, thì khỏe re, không bao giờ phải lo đi xin phiếu như Barrack và Michelle. Tay Ba Dũng lại có con gái phục vụ cho tư bản, hai con trai phục vụ cho Đảng và Nhà nước, tương lai hoàn toàn vững chắc trong bất cứ chế độ nào.

Tính ổn định chính trị-xã hội ưu việt của chế độ, cơ chế của ta là thế đấy.

VN ta, quen thói áp đặt bằng bạo lực, cho nên khó có nhà hùng biện giỏi. Tôi thấy một số bài viết, diễn văn của các lãnh đạo VN, không hay, có sai phạm, chủ quan, duy ý trí, thế mà các đại biểu QH vỗ tay tung trời, bắt các em học sinh học các bài này ! Ở VN chỉ có nhà hùng biện theo kiểu gà nhà, phe ta

Một nhà hùng biện giỏi là phải thu phục những người không phải phe ta một cách tự nguyện

Nguyễn Phú Trọng (khách viếng thăm) gửi lúc 06:00, 08/09/2012 - mã số 67111
Admin viết:

Nhà hùng biện đại tài

Việt-Long, RFA

Diễn giả được giới quan sát ca ngợi nhiều nhất trong đại hội đảng Dân chủ vào tối thứ ba là cựu Tổng thống Bill Clinton, người đã nói chuyện ứng khẩu trong 48 phút để bảo vệ ứng cử viên Tổng thống Barrack Obama và giới thiệu ông như người xứng đáng nhất cho nhiệm kỳ thứ hai của ông trong chiếc ghế Tổng thống Hoa Kỳ.

Khi các phu nhân xin phiếu

http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/the-first-class-orator-09072012144429.html

Thế đấy, tay Việt Long này ở Mỹ có lẽ đã lâu, nên cũng chẳng có vẻ lạ lùng, mủi lòng gì với các bài ca con cá sống vì nước, mấy ông chồng chúng tôi cần lá phiếu của quý vị vào tháng 11. Chẳng có gì lạ. Tay Obama 4 năm về trước, khi chưa có kinh nghiệm cầm quyền, đã mạnh miệng đòi thay đổi (changes), mạnh mẽ hứa sẽ giảm tỷ lệ thất nghiệp xuống còn cụ thể là 5.1% Nay thì tỷ lệ thất nghiệp tháng 8 là 8.1% và không có triển vọng giảm nhanh, nên trong bài diễn văn nhận là ứng cử viên, tay Obam thì xuống giọng hơn, thừa nhận changes sẽ không đến nhanh chóng. Với tỷ lệ thất nghiệp còn là 8.1%, tương lai được bầu lại sẽ không chắc chắn, hai vợ chồng xuống giọng đồng ca bản xin phiếu là phải.

Cứ như tớ, vừa là Tổng bí thư, vừa nghiên cứu triết học, vừa triển khai phạm trù bảo vệ Đảng, bảo vệ cơ chế cùng với cái ghế, thì khỏe re, không bao giờ phải lo đi xin phiếu như Barrack và Michelle. Tay Ba Dũng lại có con gái phục vụ cho tư bản, hai con trai phục vụ cho Đảng và Nhà nước, tương lai hoàn toàn vững chắc trong bất cứ chế độ nào.

Tính ổn định chính trị-xã hội ưu việt của chế độ, cơ chế của ta là thế đấy.

Admin gửi lúc 05:32, 08/09/2012 - mã số 67110

Nhà hùng biện đại tài

Việt-Long, RFA

Diễn giả được giới quan sát ca ngợi nhiều nhất trong đại hội đảng Dân chủ vào tối thứ ba là cựu Tổng thống Bill Clinton, người đã nói chuyện ứng khẩu trong 48 phút để bảo vệ ứng cử viên Tổng thống Barrack Obama và giới thiệu ông như người xứng đáng nhất cho nhiệm kỳ thứ hai của ông trong chiếc ghế Tổng thống Hoa Kỳ.

Khi các phu nhân xin phiếu

Trước hết, điều thú vị là mỗi lần bầu cử Tổng thống ở Mỹ thì các bà phu nhân lại là người đứng ra xin phiếu cho chồng, trổ hết tài hùng biện với những kiến thức xã hội, chính trị sâu sắc, trong sự khiêm tốn và duyên dáng hết mực, để năn nỉ cử tri hãy ủng hộ phu quân của họ.

Tuần trước phu nhân Ann Romney của ứng cử viên Tổng thống của đảng Cộng hoà đã kể câu chuyện tình của bà với phu quân, một người đạo đức và tài ba, sẵn sàng để lãnh đạo nước Mỹ đi tới thành công. Thì tuần này, tối hôm qua, trong đại hội đảng Dân chủ tại North Carolina, đệ nhất phu nhân của nước Mỹ Michelle Obama cũng nói đến đấng phu quân của mình qua một câu chuyện gia đình gây nhiều xúc động cho hằng triệu khán giả truyền hình trên khắp thế giới.

Điều giống nhau là hai bà không hề nói đến hay chỉ trích một điều gì tới đối thủ của chồng, mà chỉ kể chuyện của mình để cùng nhau xin phiếu cho hai vị phu quân đang đối đầu trên đường sự nghiệp.

Điều khác nhau là bà Ann Romney nói về phu quân với những kỷ niệm không phai từ ngày lễ cưới đến lúc thành đạt, mô tả ông như một thanh niên xuất thân từ giới bình dân, một con người chăm chỉ, mực thước, đạo đức, liên tiếp thành công, và là người cần thiết để lãnh đạo nước Mỹ. Bà Michelle Obama cũng kể lại một vài kỷ niệm lứa đôi từ thuở hàn vi, nhưng bà nhấn mạnh ở sự nghiệp học vấn vất vả, gốc gác gia đình không mấy sung túc của họ, để ca ngợi đường lối chính sách thiên về xã hội, tận lực yểm trợ tầng lớp trung lưu của Tổng thống Obama.

Cả hai bài nói chuyện đều được ca ngợi là rất thành công. Tất nhiên trong những đại hội đảng của mỗi bên thì bên nào cũng tràn ngập những tiếng hoan hô. Nhìn qua hình ảnh trên truyền hình thì không có diễn giả nào thất bại trong dip đại hội của người cùng phe như vậy.
Tính công bằng, vô tư trong chính trị?

Sự đánh giá là công việc của dư luận, của báo chí, truyền hình thì thực ra cơ quan truyền thông báo chí nào trước nay đã thiên về đảng nào thì vẫn tiếp tục ngợi khen đảng đó. Cả truyền thông trên không gian mạng, ngoài luồng chính, cũng không tránh khỏi nạn bên ta thiên vị bên mình. Nhiều cuộc tranh cãi rất gay gắt nổ ra, để không đi đến đâu hết. Khó lòng tìm được một ý kiến phê phán khách quan, trong việc nhận định lập trường quan điểm của các đảng phái ở Mỹ, nhất là trong thời gian tổng tuyển cử.

Một ý kiến nào đó được nói lên dù tự hiểu là khách quan đến mấy thì cũng bị nghĩ là phải thiên về một trong hai phía.

Những ý kiến không thiên về bên nào thì thường bị coi là … ba phải. Chẳng hạn, ý kiến nói rằng theo dõi quan điểm lập trường của hai đảng thì thấy…. cả hai đều đúng!

Nhưng sự thật có thể là như vậy. Bởi vì khi nghe những nhà chiến lược, nhà tư tưởng của hai đảng phân tích, biện luận thì khó có thể thấy được bên nào là sai, mà chỉ thấy có khác biệt mà thôi, và sự khác biệt đó rất có thể đều đúng, không sai.

Vì sao? Vì mọi chính sách, chiến lược, kế hoạch quốc gia, quốc tế đều có ưu điểm và khuyết điểm, mà chỉ đến giai đoạn thi hành, gặp những biến đổi thiên hình vạn trạng của thực tế, rồi sau đó nhờ vào tài lãnh đạo, điều hành, ứng xử của các nhà lãnh đạo thì mới rõ thành công hay thất bại.

Nhà hùng biện đại tài

Nói đến những nhà chính trị, nhà kiến tạo chính sách, nhà chiến lược như vậy thì phải nói đến bài diễn văn của cựu Tổng thống Bill Clinton.

Cho đến tối thứ tư ở North Carolina, ông Bill Clinton vẫn không hổ danh là một nhà hùng biện đại tài. Tất cả những đề tài mà ông nói đến trên mọi diễn đàn xưa nay đều được bày tỏ hết sức rõ ràng, hấp dẫn và đầy sức thuyết phục. Dù nội dung tư tưởng của diễn từ có ra sao đi nữa thì cách thức ông Clinton biện luận, giải thích, đặt vấn đề một cách đối lập để nêu ra những ý kiến hay giải pháp chủ quan… luôn luôn hấp dẫn và thuyết phục được người xem trực tiếp.

Nói vắn tắt, cựu Tổng thống Bill Clinton đã có dịp giải thích cặn kẽ những chính sách mà Tổng thống Obama đã áp dụng trong 4 năm nay kể từ ngày nhậm chức.

Nói về những dữ kiện yếu kém nhất và bị đả kích mạnh nhất là tỉ lệ thất nghiệp và sức phát triển kinh tế chưa hồi phục mạnh mẽ, ông Clinton cho rằng Tổng thống Obama đã thừa kế một nền kinh tế quá yếu kém, và chỉ sáu tháng trước khi ông nhậm chức thì đã sụp đổ nặng nề nhất kể từ cuộc đại suy thoái 1939.

Ông nói rằng Tổng thống Obama đã chặn được đà xuống dốc, đưa nền kinh tế leo ngược lên dốc trở lại, và tuy chưa đủ thời gian để các kế hoạch đem lại tác dụng nhưng cũng đã cứu được biết bao nhiêu ngành kinh tế, cùng với hằng triệu công ăn việc làm liên hệ.

Ông Clinton cho rằng 4 năm để hồi phục kinh tế Mỹ là quá ngắn ngủi, nhưng ông Obama đã kiến tạo được một xã hội tốt hơn là khi ông nhậm chức.

Nhà chính trị lão luyện Bill Clinton nói như vậy là để trả lời một câu hỏi phát xuất từ đảng Cộng hoà, từng được Tổng thống Ronald Reagan hỏi Tổng thống Jimmy Carter vào năm 1980, và đã đánh bại vị Tổng thống Dân chủ để bước vào toà Bạch ốc từ 1981đến mãi 1990.

Những vấn đề quan trọng nhất là giải quyết nạn thất nghiệp, chính sách bảo hiểm y tế toàn dân, giải quyết nợ công, cắt giảm ngân sách, thì ông Bill Clinton nói về đạo luật Phục hồi của chính phủ Obama, là công cụ chặn đứng đà thất nghiệp, đem lại 4 triệu rưởi công việc cho khu vực tư nhân trong hai năm rưỡi vừa qua, cắt thuế cho 95% dân Mỹ, cứu được kỹ nghệ xe hơi thoát cơn hiểm nghèo, cứu hằng triệu công việc của hai hãng G.M. và Chrysler cùng cả một kỹ nghệ phụ tùng xe hơi.

Ông Clinton cũng giải thích về chính sách bảo hiểm y tế thường được gọi là Obamacare, cho là chính sách này đem lại bảo hiểm sức khoẻ cho hằng triệu người nghèo, người già, trẻ em, cắt chi phí khổng lồ đổ ra cho kỹ nghệ bảo hiểm và kỹ nghệ y tế để dồn cho các chương trình Medicare-Medicaid.

Vị cựu Tổng thống đưa ra những phép tính đơn giản để chứng minh kế hoạch giảm chi, giảm thâm hụt ngân sách, giảm nợ công của đảng Cộng hoà là thất bại, và chính sách của Tổng thống Obama đang trên đường thành công. Ỡ mỗi lãnh vực mà ông đề cập đến ông Clinton đều nêu lên chính sách của đảng Cộng hoà song song với chính sách của chính phủ Obama để chứng minh bên Cộng hoà sai và sẽ thất bại, bên Dân chủ đúng và sẽ thành công. Tuy nhiên người ta vốn đã hiểu là phải có thêm thời gian để phân tích sâu rộng, kỹ lưỡng hơn nữa mới có thể biết chắc đúng sai trong những vấn đề trọng đại, phức tạp, lồng trong những ngôn từ hoa mỹ hùng hồn của một nhà đại hùng biện như cựu Tổng thống Bill Cllinton.

Thật vậy! Xem truyền hình và hãy bỏ ngoài tai những lời hoan hô vang rền của toàn đại hội, người ta vẫn nhận thấy cựu Tổng thống Bill Clinton quả là một nhà hùng biện đại tài.

Ông rời khỏi chính trường đã 12 năm nay, mà phong độ dường như vẫn tăng lên chứ không hề giảm sút.

Copyright © 1998-2011 Radio Free Asia. All rights reserved.

http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/the-first-class-orator-09072012144429.html

nguyễn tâm bảo (khách viếng thăm) gửi lúc 04:26, 08/09/2012 - mã số 67109

"Nhưng em ơi, nói cho anh biết, ở nơi đâu có câu chuyện Việt Nam? Ở nơi đâu có hy vọng Việt Nam? Ở nơi đâu có giấc mơ Việt Nam?" - trích.

Anh bút chì ới ơi, chắc vì anh xuất ngoại sớm quá nên chưa có những trải nghiệm với đời sống và con người Việt Nam, lại mang theo trong mình cái phức cảm tự ti dân tộc đã được mã hóa trong di truyền của người Việt, nên anh mới khóc nức nở trước câu chuyện của mà vợ ông Barack và oán thán về dân tộc mình.

Những câu chuyện về những giá trị sống, sự hy sinh của cha mẹ để con cái vươn lên, về tinh thần lạc quan tràn đầy hy vọng dù trong hoàn cảnh khốn cùng, và những giấc mơ vượt qua số phận ... trong câu chuyện của bà Michelle, thì bạn có thể tìm thấy dễ dàng trong đời sống xã hội Việt Nam hiện nay, nếu bạn thành tâm tìm hiểu, mà nếu không thì chỉ cần đọc mục Xã Hội của trang mạng vnexpress cũng có nhiều lắm.

Barack và Michelle thành công được nhờ nỗ lực và tài năng của chính họ, nhưng quan trọng hơn cả là nhờ môi trường gia đình họ. Barack có một bà ngoại thành đạt (so với phụ nữ thời đó thì phó giám đốc một chi nhánh ngân hàng địa vị cao lắm rồi), một người mẹ cũng rất thông minh và đầy nghị lực. Michelle thì có ông bố cũng tuyệt vời, một người đàn ông của gia đình. Nhưng có bao nhiêu gia đình người Mỹ da đen được như vậy? Bạn có biết tỷ lệ đàn ông Mỹ da đen đang ngồi tù là bao nhiêu không? Bạn có biết tỷ lệ phụ nữ Mỹ da đen đang nuôi con một mình là bao nhiêu không? Bạn có biết thứ hạng của cộng đồng người Mỹ da đen so với các cộng đồng da trắng, da vàng, da nâu... là thế nào không?

Bài nói chuyện của bà Michelle thật hay, là một nguồn cảm hứng quan trọng cho tầng lớp dưới của xã hội Mỹ, tầng lớp của những người thất bại (the losers) mà có lẽ chiếm đến 99% (gia đình Barack-Michelle thì đã thuộc về cái elite 1% rồi); một nguồn cảm hứng để xã hội Mỹ tìm lại những giá trị sống cũng như tinh thần tự do, quả cảm, đã góp phần biến nước Mỹ thành một cường quốc (đầy những mâu thuẫn đối nghịch) như ngày nay.

Những giá trị sống mà bạn tô đậm trong bài, như phẩm giá, sự tử tế, lòng trung thực liêm chính, tình yêu lao động v.v. là những giá trị phổ quát của nhân loại, có thể dễ dàng tìm thấy trong Đạo Tin Lành của người Mỹ, mà cũng có sẵn trong Đạo Khổng và Đạo Bụt của người Đông Á chúng ta.

Nếu chúng ta không vượt qua được cái phức cảm tự ti của người Việt, không biết nuôi dưỡng tinh thần lạc quan và niềm hy vọng, không biết cảm thông và bao dung hơn với chính chúng ta và dân tộc ta ... thì chúng ta dễ trở nên tiêu cực và cay nghiệt (cynicism), để rồi chỉ biết hoặc than thân trách phận, hoặc sa đà vào việc tự nguyền rủa bản thân dân tộc, trở nên yếm thế và bi quan ... như anh Bút Chì vậy. Lúc đó thì còn ai để kể những câu chuyện hay đầy cảm hứng như câu chuyện của bà Michelle nữa?

Admin gửi lúc 03:23, 08/09/2012 - mã số 67108

Bài này mà gửi dự thi cuộc thi viết về Quyền Con Người thì khéo được giải nhất nhỉ :D

Gửi phản hồi mới (xin gõ tiếng Việt có dấu và tuân thủ Nguyên tắc Dân Luận để được chấp nhận)

Bạn có thể bịa một địa chỉ email bất kỳ, ví dụ test@gmail.com. Thông tin này sẽ không xuất hiện công khai khi phản hồi được đăng.
  • Bạn có thể sử dụng các thẻ BBCode trong bài. Các địa chỉ URL sẽ được tự động chuyển thành liên kết.
  • Bạn có thể trích bài của người khác bằng thẻ [quote], ví dụ: [quote]Nội dung muốn trích dẫn[/quote]
  • Bạn có thể sử dụng những thẻ HTML sau: <a> <em> <strong> <ins> <b> <i> <u> <br> <cite> <code> <ul> <ol> <li> <dl> <dt> <dd> <h1> <h2> <h3> <h4> <h5> <table> <tbody> <td> <tr> <pre> <img> <div> <span> <object> <hr> <center> <font> <blockquote> <strike> <embed> <param>
  • Bạn có thể chèn video vào bài viết bằng thẻ [video:địa_chỉ_url_của_video]
  • Cách dòng và cách đoạn sẽ được tự động chuyển thành xuống dòng.

Nhấn vào đây để biết thêm chi tiết về cách định dạng bài viết...

CAPTCHA
Bạn bắt buộc phải trả lời câu hỏi kiểm tra dưới đây. Nó giúp chúng tôi nhằm lọc bỏ các nội dung spam do robot tự động thực hiện.
5 + 15 =
Giải bài toán đơn giản này và nhập kết quả vào ô phía trên. Ví dụ, nếu thấy 1+3, thì hãy nhập 4.

Các bài viết có liên quan của vụ án Cù Huy Hà Vũ được Dân Luận tập hợp tại đây: Hồ Sơ Cù Huy Hà Vũ, hoặc theo từ khóa "Cù Huy Hà Vũ".

Độc giả có thể truy cập Dân Luận an toàn hơn qua cổng HTTPS (HTTP có mã hóa bảo mật), bằng cách thêm https:// vào đằng trước địa chỉ danluan.org, hoặc bấm vào đây!

Bấm vào đây để đọc chuyên mục Góp ý sửa đổi Hiến Pháp 1992
Bấm vào đây để đọc Bản Tuyên Bố Của Các Công Dân Tự Do!

Suy ngẫm

Ta có khuynh hướng coi lịch sử là sọt rác để phi tang quá khứ!

— Nhà sử học Dương Trung Quốc

Mới Mới Mới