
Sự kiện quân đội Miến Điện sử dụng vũ lực đàn áp những cuộc tuần hành hòa bình dẫn đầu bởi các vị sư dũng cảm một lần nữa minh chứng hùng hồn tính xác thực của lý thuyết bạo lực cách mạng của Lenin, người thầy vĩ đại của Cách mạng Nga 1917.
Lenin nhận định rằng giai cấp thống trị ở mọi thời đại không dễ dàng chấp nhận từ bỏ quyền lực, dù họ đang ở thế yếu chăng nữa, trừ phi quần chúng dùng bạo lực cách mạng thách thức và lật đổ địa vị thống trị ấy.
Lenin cũng xác định rằng chính quyền là mục tiêu của mọi cuộc cách mạng và chỉ bằng cách giành chính quyền, thành quả cách mạng mới được bảo đảm. Gần 100 năm trôi qua, lý thuyết đó vẫn là bài học lớn về cách mạng và vận động quần chúng làm cách mạng.
Quyền lực chính trị thường gắn liền với lợi ích kinh tế. Chỉ nhờ vào quyền lực, giai cấp thống trị mới có thể khai thác và sử dụng nguồn tài nguyên quốc gia theo ý riêng của mình. Dù đóng vai trò chính trong quy trình tạo lập của cải xã hội, đại đa số quần chúng bị trị vẫn không thể can dự vào công việc hoạch định chuyện quốc kế dân sinh và phân chia lợi tức thu được từ hoạt động sản xuất chung của toàn bộ nền kinh tế.
Số đông người làm công nghèo khổ vẫn vật vã với đời sống khó khăn chồng chất trong khi giới cầm quyền và đám con ông cháu cha thì sống xa hoa và hưởng thụ. Từ phân tích thực trạng xã hội như vậy của nước Nga và tranh thủ sự bất mãn tột cùng của người dân Nga nghèo khổ, Lenin đã nhanh chóng tập hợp được lực lượng cách mạng và tiến hành thành công cuộc Cách mạng 1917 lừng danh.
Tuy nhiên vẫn có ngoại lệ ở Bắc Âu vào thời ấy. Giới vua chúa của những nước này đã chấp nhận chia sẻ quyền lực và tạo điều kiện cho các tầng lớp xã hội khác nhau cùng tham chính thông qua hiến pháp dân chủ và quốc hội đa thành phần. Mọi giới, không phân biệt quý tộc, địa chủ, tư sản hay thợ thuyền, thông qua các đảng phái khác nhau, đều có cơ hội đóng góp ngang bằng cho quốc gia, mà không cần dùng đến bạo lực cách mạng, vì chính quyền là của chung.

Dẫu người dân Miến Điện vừa vuột mất thêm một cơ hội lịch sử để tạo lập nền dân chủ vĩnh cửu cho mình, song ngày chiến thắng cuối cùng của họ tất phải đến!
Tất nhiên, chia sẻ quyền lực luôn là quyết định đau đớn của giai cấp thống trị, vì ở Bắc Âu vương quyền đã tồn tại hàng trăm năm, không thể chuyển giao trong phút chốc dù họ là những bậc minh quân cấp tiến chăng nữa. Đã có những cuộc tranh luận nảy lửa và thương lượng sóng gió, nhưng cuối cùng tư tuởng dân chủ của thời đại vẫn chiến thắng. Các chế độ quân chủ độc đoán nhờ vậy đã chuyển mình nhẹ nhàng sang thể chế dân chủ pháp trị, ít khốc liệt và ít trả giá hơn nếu so với nước Nga và thậm chí một số nước Tây Âu đương thời.
Bài học về chia sẻ quyền lực ấy đã được nhiều nước học hỏi, đặc biệt sau Đệ nhị thế chiến.
Nhật Bản là một ví dụ về sự thành công của việc chuyển đổi từ thể chế chính trị chuyên chế sang dân chủ. Tầm vóc và tầm nhìn của giới lãnh đạo Nhật Bản lúc bấy giờ vẫn được lưu truyền và ca tụng đến tận ngày nay vì chính họ đã anh minh quyết định chia sẻ quyền lực kịp thời, giúp tạo mọi nguồn lực đưa nước Nhật đến địa vị siêu cường kinh tế từ hơn 5 thập kỷ qua.
Tiếc thay chính quyền độc đoán ở Miến Điện đã không còn đủ sáng suốt để nhận biết và học hỏi kinh nghiệm chuyển giao quyền lực trong hòa bình đáng quý nói trên ở Bắc Âu và Nhật Bản mà lại chọn giải pháp đàn áp bằng bạo lực thường thấy ở những thể chế độc đoán. Tất nhiên người dân Miến Điện rồi đây cũng sẽ được sống trong tự do dân chủ, song cái giá mà dân tộc Miến Điện phải trả sẽ khó lường và e rằng không nhỏ.
Bạo lực chỉ chuốc lấy oán hận. Oán hận chồng chất sẽ tạo nên những cơn địa chấn cách mạng không lường truớc, có thể làm sụp đổ bất kỳ vương triều nào, dù thoạt trông có vẻ vững chắc nhất. Dẫu người dân Miến Điện vừa vuột mất thêm một cơ hội lịch sử để tạo lập nền dân chủ vĩnh cửu cho mình, song ngày chiến thắng cuối cùng của họ và những người yêu chuộng tự do dân chủ trên toàn thế giới tất phải đến vì dân chủ là nhịp thở của thời đại, là mạch đập của hàng triệu trái tim nhân loại và, quan trọng hơn, đó là lòng dân. Vấn đề chỉ còn là thời gian…
Ngày 01/10/2007
|
Admin gửi hôm Thứ Hai, 01/10/2012
|
Bạn đánh giá bài viết này thế nào?
|
Tôi hoan nghênh một nửa TT Dũng và cực lực phản đối nửa kia ! | Khai sáng dân trí - lối thoát cho phong trào dân chủ Việt Nam ? |
Ông Lê Công Định viết bài này vài năm trước khi Miến Điện có cuộc cải cách thần kỳ hiện nay.
Nhìn lại thì không thể so sánh Miến Điện với Việt Nam, nếu nói về áp lực mà giới cầm quyền gặp phải. Miến Điện lúc đó chưa được tháo bỏ các biện pháp cấm vận then chốt từ phương Tây, trong khi Việt Nam đã được tháo bỏ cấm vận về kinh tế.
Như vậy thì giới lãnh đạo Miến Điện gặp áp lực rất lớn của nỗi nhục kém phát triển. Trong khi đó, giới lãnh đạo Việt Nam có niềm tự hào của một nền kinh tế đang lên, và hy vọng về một ngày mai tươi sáng hơn càng được dân chúng Việt Nam củng cố, bởi họ đã được chứng kiến cảnh năm nay khá hơn năm ngoái.
Bây giờ, chúng ta chỉ còn chờ cho thực tế chứng minh là nền dân chủ Miến Điện đứng vững và có giá trị.
Trong khi chưa thể thuyết phục được đủ số đông người dân Việt Nam theo đuổi một thể chế dân chủ, ta đành ngồi xem tập đoàn ông Nguyễn Phú Trọng "làm sai và làm lại" thêm vài thập kỷ đi vậy!
Đoạn đầu là CHXHCNVN còn đoạn sau là Miến điện. Quá rõ.
Giống như một người cần phải lấy xe ra cửa đi làm nhưng bị một người khác đang ngồi ăn nhậu và đậu xe cản lối ra. Người cần đi làm bảo người kia dời xe để có lối dẫn xe ra đi làm nhưng người đậu xe cản lối bảo chờ để hắn ăn nhậu xong đã. Người cần đi làm phải to tiếng thì kẻ ăn nhậu cản lối giở giọng yêu cầu người bị cản lối phải lịch sự và không được to tiếng.
Kết quả, một là phải chờ cho kẻ ăn nhậu say no sau đó rời xe và người cần đi làm có thể sẽ trể việc và không có lợi tức cho ngày đó hay tệ hơn bê trễ công việc dẫn đến thất bại. Hoặc giả người cần đi làm hợp với hàng xóm tóm cổ tên ăn nhậu cản lối dục xuống cống để đi làm.
Cách mạng sẽ xảy ra. Đó là điều tất yếu. Muốn cách mạng mềm thì chính quyền phải thức thời. Muốn đổ máu thì cứ đè cổ người dân.
Đừng buộc người dân phải chọn giải pháp nào như kiểu nguyễn bảo tâm đòi hỏi mà hãy khuyên chính quyền nên thay đổi để người dân không phải xuống đường làm cách mang.
Gửi phản hồi mới (xin gõ tiếng Việt có dấu và tuân thủ Nguyên tắc Dân Luận để được chấp nhận)