Nguyễn Văn Thạnh - Đảng và Vua

K.s Nguyễn Văn Thạnh
Chia sẻ bài viết này


Tôi thấy ở đảng là hình ảnh của Vua.

Thời phong kiến: Nếu ngày nay có một phép lạ là vị anh hùng dân tộc Lê Lợi sống dậy, nói với muôn dân rằng “xưa nước nhà bị quân Minh xâm chiếm, toàn dân tộc phải sống kiếp nô lệ với thảm cảnh “nướng dân đen trên ngọn lửa hung tàn, vùi con đỏ xuống hầm tai vạ”, ta có công đánh đổi giặc Minh ra khỏi bờ cõi, quyền lãnh đạo đất nước này muôn đời của ta và con cháu ta. Các ngươi phải bàn giao chính quyền lại cho con cháu ta” thì sẽ thế nào?

Ngày xưa khi nước ta còn có vua, người dân chưa biết đến các quyền cơ bản của con người. Vì vậy họ tin đất nước này là của vua – vì vua là con trời (thiên tử) sai xuống để cai trị. Họ chấp nhận cho vua quyền lãnh đạo, quyền sinh sát và Vua bắt mọi người phải phục vụ mình. Chẳng hạn như vua có quyền đem dân chúng và đất đai cho bất kì ai để có được một cái lợi nào đó như lấy được công chúa con vua khác. Ngày nay người dân đã biết đến các quyền cơ bản của con người. Cho nên dù là anh hùng dân tộc, có công lớn đánh đuổi ngoại xâm, nhưng chắc chắn là điều trên không ai ủng hộ và chấp nhận.

Tư tưởng chính trị hiện đại: Ngày nay, ai cũng biết quyền lực nhà nước đến từ sự ủy quyền của người dân, không còn kiểu Vua, cha truyền con nối nữa. Bất cứ ai muốn nắm quyền phải vận động tranh cử, phải có chương trình hành động mang lại lợi ích cho người dân, trên cơ sở đó thuyết phục họ bỏ phiếu bầu mình. Đây là sinh hoạt chính trị thành nếp ở các nước văn minh. Và gần như dân xứ nào hết chế độ vua chúa cũng biết và thực hiện như vậy.

Nghệ thuật biến hóa của đảng: Một điều thực tế là hiện nay nếu một cá nhân hay một tổ chức nào đứng ra cai trị nhân dân đời đời kiếp kiếp, “cha truyền con nối” mà không có sự ủy quyền của người dân đều là phi pháp dưới con mắt người dân cũng như thế giới. Vậy ĐCS muốn cai trị mãi mãi và muốn hợp thức hóa điều trên, họ làm thế nào?

Trước hết vấn đề phải hợp pháp hóa vị trí Vua của họ: ghi vào hiến pháp điều 4 để khẳng định quyền lãnh đạo độc tôn, toàn diện, mãi mãi không ai được quyền thay thế họ. Nên nhớ là hiến pháp này được quốc hội thông qua trên 99% đồng ý và điều đặc biệt ở đây là đến hơn 95% các đại biểu là đảng viên ĐCS. Đây là một điều phi pháp chưa có quốc hội nước nào làm trừ nước Đức dưới thời phát xít Hitler. Sẽ như thế nào nếu các nước dân chủ, khi đảng nào đó nắm quá bán ở quốc hội tiến hành bỏ phiếu sửa đổi hiến pháp điều tương tự. Thật nực cười đúng không? Rõ ràng đây là hành vi tiếm quyền phi pháp. Điều này cho thấy sự không chính danh của điều 4 hiến pháp. Đó là lý do vì sao ông Nguyễn Minh Triết phải hốt hoảng “bỏ điều 4 là tự sát”.

Điều biến hóa tiếp theo là: ĐCS không thể nhân danh thánh thần, thiên tử để đứng ra cai trị nên họ cần lập bình phong cho việc này. Họ lập ra các tổ chức hợp pháp: quốc hội, chính phủ, chủ tịch nước. Và họ đạo diễn việc bầu cử cho có tính dân chủ nhưng kỳ thực rất mị dân. Bỡi lẽ: người được bầu là người họ cử ra (đảng cử-dân bầu), dân bầu ai không quan trọng vì cuối cùng thắng cử vẫn là người của đảng. Còn điều này nữa: đó là người tổ chức bầu, người giám sát, người kiểm phiếu, người công bố, truyền thông kết quả đều là người của đảng. Với vở kịch bầu cử này thì họ muốn có một con bò ra lãnh đạo cũng được: chỉ việc cử hai con bò ra ứng cử, thế nào cũng có một con trúng cử. Rõ ràng việc bầu bán là một trò hề, tốn thời gian, tiền của nhân dân. Họ đã ảo thuật việc nắm quyền phi pháp qua một vở kịch bầu cử. Đó là lý do vì sao có những tên đại biểu quốc hội ngồi vào ghế chỉ để ngủ trong khi dân ở mọi miền lầm than.

Lãnh đạo cái xứ sở nhỏ bé, còn nghèo nàn này không phải một hệ thống quyền lực mà có hai hệ thống chạy song song từ trung ương đến địa phương: hệ thống đảng và hệ thống nhà nước. Cao nhất hệ thống đảng là bộ chính trị với vị tổng bí thư, cao nhất bên nhà nước là chính phủ với vị thủ tướng và buồn cười là vị thủ tướng cũng có chân ở bộ chính trị, dưới quyền vị tổng bí thư. Dân nghèo khổ nhưng phải è cổ đóng thuế để nuôi hai hệ thống cai trị này. Tại sao cần đến hai hệ thống? Vì một thực quyền nhưng phi pháp: đảng, một ảo nhưng hợp pháp và bù nhìn: chính phủ. Dân Việt thật sự bị nạn một cổ hai tròng.

Xưa khi nước ta dưới chế độ phong kiến tài sản đất nước: đất đai, rừng, biển là của Vua. Vua tuyển quan lại giúp việc mình, cấp bổng lộc cho họ, vua muốn lấy đất nơi nào, cấp cho ai là quyền của Vua, toàn bộ nguồn sống của một đất nước là của Vua. Vì vậy nhân dân ăn gì, uống gì, làm gì cũng nghĩ là ơn Vua. Ngày nay chuyện như vậy rõ là chuyện ngu muội. ĐCS đã biến điều ngu muội đó thành hiện thực thế nào?

Cũng giống như vua, họ cần có quyền hành với mọi tài sản, mọi kế sinh nhai trên đất nước. Tất nhiên không thể tuyên bố đất của đảng, nước của đảng, trời của đảng như Vua được. Vậy họ làm cách nào? Một ảo thuật tuyệt vời cho vấn đề này: sở hữu toàn dân, nhà nước quản lý. Cái thực thì họ nắm, cái danh thì dân giữ. Nghe đến sở hữu toàn dân “người dân ai cũng có phần ở nhà máy, sân bay, bến cảng, rừng vàng, biển bạc,...”, họ có vẻ vui sướng vì điều đó. Đó chỉ là cái danh hão, dù họ là kẻ hành khất xin ăn qua ngày cũng chẳng vì sở hữu đó mà khá hơn. Thực tế thì mọi nguồn sống, nguồn lực nằm trong tay đảng, vì sao vậy? Vì tất cả các cán bộ điều hành, quản lý từ chính quyền đến doanh nghiệp đều là người của đảng. Vì vậy mới có chuyện nực cười đảng muốn lấy đất của ai thì lấy, bồi thường mức nào do đảng quyết dù có phi lý đến mức không tưởng “bồi thường 5.000 m2 đất giá 2 triệu, giao cho chân tay bán lại giá vài tỷ”, nếu dân không tuân lệnh đảng sẽ dùng công an, quân đội cưỡng chế. Nếu có khiếu nại hoặc kiện cáo thì người điều tra, xét xử cũng là người của đảng. Nếu cần tranh luận thì đảng dùng bộ máy truyền thông khổng lồ của mình từ trung ương đến địa phương để định hướng dư luận, để lu loa hoặc bưng bít. Nên chú ý là tất cả các việc làm đó đảng sẽ dựa vào các bình phong “chính phủ, nhà nước” để hợp pháp hóa. Rõ ràng đảng khôn ngoan và thâm sâu.

Tất cả kế sinh nhai là nằm trong tay Đảng. Đất đai thì bị thâu tóm bỡi chiêu bài sở hữu toàn dân. Nhà máy, cơ sở công nghiệp thì chiêu bài quốc hữu hóa. Nếu ai đã trải qua giai đoạn bao cấp thì biết sự kinh hoàng khi nguồn sống nằm trong tay đảng với cái tem phiếu mua gạo. Còn nghiệt ngã hơn thời vua chúa. Hiện nay có nới lỏng hơn nhưng nguyên lý trên vẫn còn: đất đai, điện, xăng dầu, cảng biển, nhà máy, xí nghiệp quan trọng, viễn thông, truyền thông,….đều nằm trong tay điểu khiển của đảng. Ai chống đảng trong cái xứ sở này là có nguy cơ không có đất dung thân.

Tính pháp lý của chức tổng bí thư: Chúng ta thấy một thực tế ở nước ta nguyên thủ đảng là nguyên thủ đất nước. Thực tế đó tồn tại là dựa trên sự tiếm quyền bất hợp pháp của ĐCS hiện nay. Đúng lý ra nguyên thủ đất nước phải là do dân bầu vì quyền lực nguyên thủ đến từ sự ủy quyền của dân, họ phải do dân chọn. Ông Nguyễn Phú Trọng chỉ được các nước cùng phe nhóm: Cuba, Trung Quốc, Bắc Hàn xem là nguyên thủ, còn tất cả các nước có nền dân chủ đa nguyên không xem là nguyên thủ, chỉ xem như đảng trưởng của một nhóm người.

Trên đây là vài nét để chúng ta thấy tính không chính danh hiện nay của ĐCS trong việc độc tôn nắm quyền đất nước. Họ là một bản sao của chế độ phong kiến xưa kia: độc tôn, cha truyền con nối, nắm hết tài sản-sinh kế người dân trong tay. Chỉ khác là họ biến hóa một chút cho hợp thời bằng những thủ đoạn tinh tướng: bầu cử trò hề, lập quốc hội bù nhìn, lập chính phủ tay sai để dễ bề điều khiển. Mọi quyền lực thực của đất nước nằm ở bộ chính trị mà cái bộ này chẳng do người dân bầu, nó là một nhóm chóp bu của một băng đảng mang tên ĐCS.

Kết luận: Lịch sử Việt Nam vẫn chưa qua chế độ phong kiến thối nát mà còn tệ hơn chế độ phong kiến, chỉ có một sự khác biệt nhỏ là thay vì một vị là làm Vua, chúng ta có Vua tập thể với 14 vị. Điều cay đắng là 14 vị này gánh trách nhiệm giang sơn đất nước không nặng như các đấng thiên tử xưa kia, thưa đồng bào!

K.s Nguyễn Văn Thạnh

Admin gửi hôm Thứ Bảy, 06/10/2012
Bạn đánh giá bài viết này thế nào?
Phan Bội Châu

Nguyễn Đình Chú - Về Phan Bội Châu Tiên Sinh: Mấy vấn đề xin được bàn lại...

Táo Quân báo cáo

Sea Free - Sớ Táo Quân 2010

Mai Thái Lĩnh – Hai chữ “dân quyền”

GS Nguyễn Đăng Hưng - Về đề án đưa phòng chống tham nhũng vào trường học

Nguyễn Lương Hải Khôi - Xây danh dự cho dân tộc Việt


Lê Lang (khách viếng thăm) gửi lúc 18:32, 15/06/2013 - mã số 90272

Đọc xong bài báo mà đau lòng, xót dạ cho dân tộc Việt, nước Việt. Chừng nào dân Việt, nước Việt mới được sống đàng hoàng: hết sống trong giả dối mà sống với đồ "thiệt"? Thành tâm cầu nguyện Trời, Phật cứu độ.

Khách-SJ (khách viếng thăm) gửi lúc 12:51, 08/10/2012 - mã số 69535

XHCN Việt Nam là một thứ hệ điều hành “Quân Chủ Phong Kiến Version 2.x”

Người đặt luật (QH) do đảng đề cử; người thi hành luật (nhà nước) do đảng bổ nhiệm; người xét sử luật (tòa án) do đảng chỉ định. Không những thế, chỉ đảng có quyền lãnh đạo QG.

Thế "đảng" bằng "vua" thì có phải là khác gì thời xưa, dù thời phong kiến việc xét sử thường cũng là các quan. Dân gian phải luôn cung phụng các quan, ca tụng nhà vua, triều đình; đi lề trái là mất đầu, khổ sai như chơi.

May là bỏ đi cái vô sản để trở lại tư sản tự nhiên như xưa, chứ nếu không thì chỉ giết nhau mà ăn; nhưng tựu lại, cũng chẳng khác gì thời vua chúa và còn tệ hơn vì đạo đức giả, giáo dục dởm, bằng cấp gian, báo chí dối ...

Khách Lưu Hồng (khách viếng thăm) gửi lúc 09:22, 07/10/2012 - mã số 69443

"Đảng ta là đảng cầm quyền", Hồ chủ tịch nói như vậy. Thế thì Đảng thay cả nhà nước, Đảng có quyền làm bất kỳ điều gì Đảng muốn, kể cả những điều sai trái, bất hợp lý, bất chấp pháp luật. Luật cũng do Đảng định ra cho nên nó không đúng ở những nước dân chủ (dân bầu những người lãnh đạo đất nước), nhưng nó hoàn toàn đúng ở những nước Đảng độc quyền lãnh đạo. Muốn xóa bỏ những điều bất hợp lý thì phải triệt tận gốc, tức là Đảng phải trả lại nhà nước cho dân. Đảng chỉ can thiệp vào những chuyện nội bộ của Đảng, tức của một nhóm người là đảng viên. Nay toàn dân phải đóng đảng phí, trong khi đó đảng chỉ đem lại quyền lợi cho một thiểu số người trong Đảng.

dân vi quí (khách viếng thăm) gửi lúc 01:50, 07/10/2012 - mã số 69426

Dân vi quí, xã tắc thứ chi, quân vi khinh.

Dân đáng quí nhất, rồi đến đất nước, còn đảng không đáng kí lô nào.

Bất hợp pháp (khách viếng thăm) gửi lúc 01:36, 07/10/2012 - mã số 69425

Trong hiến pháp không hề thấy cái chức vụ nào gọi là tổng bí thư hay chủ tịch đảng

Nguyễn Phú Trọng tiếm quyền nhà nước một cách bất hợp pháp, một Ngụy vương, Ngụy đế.

Hơn nữa việc phê và tự phê hiện nay trong đảng là hết sức phản động và bất hợp pháp
Một đảng chỉ có quyền phê bình đảng viên của họ về những việc nội bộ của đảng. Một khi một đảng viên của họ tham gia việc nước, đảng phái chính trị không có quyền can thiệp vào việc nước, giám sát đảng viên của mình những gì liên quan đến việc nước

Nguyễn Tấn Dũng là thủ tướng mà lại bị cái bọn trong trung ương đảng phê bình, có thể bị kỷ luật thì thật là kinh dị và bất hợp pháp. Hãy cứu lấy các chức vụ nhà nước. Điều 79 và 88 có điều khoản nào về những hành vi như vậy ?
Nguyễn Tấn Dũng đã vi phạm luật và làm thiệt hại nghiêm trọng tài sản đất nước. Hãy để việc phê bình, xét xử và giám sát các thành viên chính phủ cho quốc hội, cho tòa án, cho báo chí và nhất là cho dân

Khách Bùi Văn Nịt (khách viếng thăm) gửi lúc 01:15, 07/10/2012 - mã số 69424

Thời phong kiến thì cả nước có một ông vua, người dân có phải cống hiến cho vua thì chỉ cống một ông. Còn chế độ do Đảng lãnh đạo tập thể nên có tới "14 ông vua tập thể". Dân phải cống cho cả 14 ông, tức là sức chịu đựng của dân tăng lên 14 lần. Vua CS lại hay chí chóe lẫn nhau nên càng khó cho dân, được lòng ông nọ mất lòng ông kia. Khi sai thì lỗi chẳng thuộc về ông vua nào.
Cái khó cho người dân là vua chẳng ra vua, mỗi vua có nguồn xuất xứ khác nhau, hợp nhau lai thành nhóm vua, có vua gái, có vua tham nhũng, có vua lừa bịp, có vua bằng giả, có vua vô đạo đức và có cả vua vô học nên mọi việc cứ dùng vũ lực để giải quyết. Các vua này tụ tập lại thành một sức mạnh hành dân vô điều kiện.

Vua lú (khách viếng thăm) gửi lúc 18:05, 06/10/2012 - mã số 69397

Vua VN lại có bí danh là "lú", Trọng lú, thì đất nước khó mà khá được

Bầu cử gian lận đẻ ra Chính phủ tay sai (khách viếng thăm) gửi lúc 17:57, 06/10/2012 - mã số 69396

Họ là một bản sao của chế độ phong kiến xưa kia: độc tôn, cha truyền con nối, nắm hết tài sản-sinh kế người dân trong tay. Chỉ khác là họ biến hóa một chút cho hợp thời bằng những thủ đoạn tinh tướng: bầu cử trò hề, lập quốc hội bù nhìn, lập chính phủ tay sai để dễ bề điều khiển.

------------------------

Gọi là bầu cử trò hề có lẽ còn nhẹ

Phải gọi là Bầu cử gian lận, bịp bợm, của đảng CSVN, của Trọng, Dũng ... Thay vì dân tự do ra ứng cử, tranh cử, trái lại chỉ thấy bầy sâu của đảng và bọn cò mồi được phép ứng cử

Chính phủ tay sai của đảng thì chính xác vì hiện nay Dũng và bộ sậu đang bị Trọng, Sang bên đảng ký đầu (phê), đá đít (tự phê)

Gửi phản hồi mới (xin gõ tiếng Việt có dấu và tuân thủ Nguyên tắc Dân Luận để được chấp nhận)

Bạn có thể bịa một địa chỉ email bất kỳ, ví dụ test@gmail.com. Thông tin này sẽ không xuất hiện công khai khi phản hồi được đăng.
  • Bạn có thể sử dụng các thẻ BBCode trong bài. Các địa chỉ URL sẽ được tự động chuyển thành liên kết.
  • Bạn có thể trích bài của người khác bằng thẻ [quote], ví dụ: [quote]Nội dung muốn trích dẫn[/quote]
  • Bạn có thể sử dụng những thẻ HTML sau: <a> <em> <strong> <ins> <b> <i> <u> <br> <cite> <code> <ul> <ol> <li> <dl> <dt> <dd> <h1> <h2> <h3> <h4> <h5> <table> <tbody> <td> <tr> <pre> <img> <div> <span> <object> <hr> <center> <font> <blockquote> <strike> <embed> <param> <del> <ins>
  • Bạn có thể chèn video vào bài viết bằng thẻ [video:địa_chỉ_url_của_video]
  • Cách dòng và cách đoạn sẽ được tự động chuyển thành xuống dòng.

Nhấn vào đây để biết thêm chi tiết về cách định dạng bài viết...

To prevent automated spam submissions leave this field empty.
CAPTCHA
Bạn bắt buộc phải trả lời câu hỏi kiểm tra dưới đây. Nó giúp chúng tôi nhằm lọc bỏ các nội dung spam do robot tự động thực hiện.
17 + 0 =
Giải bài toán đơn giản này và nhập kết quả vào ô phía trên. Ví dụ, nếu thấy 1+3, thì hãy nhập 4.

Các bài viết có liên quan của vụ án Cù Huy Hà Vũ được Dân Luận tập hợp tại đây: Hồ Sơ Cù Huy Hà Vũ, hoặc theo từ khóa "Cù Huy Hà Vũ".

Độc giả có thể truy cập Dân Luận an toàn hơn qua cổng HTTPS (HTTP có mã hóa bảo mật), bằng cách thêm https:// vào đằng trước địa chỉ danluan.org, hoặc bấm vào đây!

Bấm vào đây để đọc chuyên mục Góp ý sửa đổi Hiến Pháp 1992
Bấm vào đây để đọc cuốn Trần Huỳnh Duy Thức - Con Đường Nào Cho Việt Nam

Suy ngẫm

Thời chế độ cũ, báo chí Sài Gòn phần lớn là đối lập. chính bản thân tôi thường vẽ tranh châm biếm ông Thiệu và gọi ông ta là Sáu Thẹo mà họ cứ cười. Bây giờ tất cả các báo đều của Đảng. Nhà báo chúng tôi ai cũng theo Đảng, nịnh Đảng muốn chết vậy mà hở một chút là phê bình kiểm điểm. Các anh thật quá đáng!

Mới Mới Mới

Thống kê truy cập

Hiện có 2 thành viên238 khách truy cập.

Thành viên online

Tâm Như, NiMarxNiJesus

Kỷ lục: Có 2315 người ghé thăm vào 11-03-2013 lúc 13h29.

Độc giả Dân Luận từ đâu đến?