Thưa quý vị độc giả,
Sau khi phong trào Con đường Việt Nam do ông Lê Thăng Long phát động, tôi đã có một bài viết thể hiện quan điểm phản đối cách làm của phong trào này. Qua một thời gian phong trào này hoạt động, tôi thấy rằng có thể kết luận những người chủ trương thực hiện phong trào quyền con người này chẳng có mớ kiến thức gì về quyền con người và lẽ dĩ nhiên, quyền con người - một phạm trù rất quan trọng - đang được họ biến thành trò hề.
Qua các hoạt động, các bài viết của các thành viên Ban Quản trị của phong trào (đã nói ở bài trước), tôi thấy họ dường như đang chỉ cố hiểu quyền con người theo cái cách đơn giản nhất hoặc tuyệt đối nó như một thứ quyền năng vô hạn mà quên đi điều kiện cụ thể của mỗi quốc gia và cũng lờ đi rằng trong “quyền” có “nghĩa vụ”.
Quyền con người không chỉ có một mặt “đòi quyền” mà còn có nghĩa vụ đi kèm. Vấn đề trách nhiệm/nghĩa vụ của cá nhân đã được nêu một cách rõ ràng trong các văn kiện chủ chốt của Luật nhân quyền quốc tế. Ví dụ, khoản 1 Điều 29 UDHR quy định: “Tất cả mọi người đều có những nghĩa vụ với cộng đồng mà ở đó nhân cách của bản thân họ có thể phát triển một cách tự do và đầy đủ”. Theo khoản 2 Điều này, mỗi người trong khi hưởng thụ các quyền và tự do cá nhân đều phải chịu những han chế do luật định nhằm bảo đảm sự thừa nhận và tôn trọng các quyền và tự do của người khác…
Ngoài quy định trên, vấn đề trách nhiệm, nghĩa vụ của cá nhân với cộng đồng cũng được nêu trong Lời nói đầu và nhiều điều khoản của cả hai công ước ICPPR và ICESCR cùng nhiều văn kiện quốc tế khác về nhân quyền. Nội dung cốt lõi của các quy định này là trong quá trình thực hiện, hưởng thụ các quyền của bản thân mình, mọi cá nhân còn có trách nhiệm tôn trọng và không được làm tổn hại các quyền chính đáng của cộng đồng và của các cá nhân khác. Như vậy, Luật nhân quyền quốc tế không tuyệt đối hóa các quyền mà bỏ qua trách nhiệm/nghĩa vụ của các cá nhân. Với những quy định đã trích dẫn ở trên, rõ ràng Luật nhân quyền quốc tế hàm ý rằng trong lĩnh vực này, quyền và trách nhiệm/nghĩa vụ của cá nhân luôn đi đôi với nhau, không có yếu tố nào quan trọng hơn yếu tố nào.
Trong một số lĩnh vực thì quyền con người cũng có giới hạn: giới hạn quyền (limitation of rights) là quy định được ghi nhận trong một số điều ước quốc tế về quyền con người mà bản chất của nó là cho phép các quốc gia thành viên áp đặt một số điều kiện với việc thực hiện/hưởng thụ một số quyền con người nhất định. Những quyền không bị giới hạn được gọi là các quyền tuyệt đối (absolute rights). Cách thức quy định về giới hạn quyền trong các điều ước quốc tế về quyền con người là khác nhau. Một số điều ước, ví dụ như ICESCR, dành hẳn một điều riêng (Điều 4) đề cập đến vấn đề này, gọi là điều khoản giới hạn chung (general limitation clause) áp dụng cho tất cả các quyền trong công ước; trong khi ở một số điều ước khác, việc giới hạn được đề cập trong một số điều quy định về các quyền cụ thể. Một số quyền trong ICCPR và ICESCR cho phép các quốc gia thành viên có thể đặt ra những giới hạn trong việc áp dụng, ví dụ:
- Quyền thành lập, gia nhập công đoàn và quyền đình công (Điều 8 ICESCR)
- Quyền được tự do đi lại, cư trú, xuất nhập cảnh (Điều 12 ICCPR)
- Quyền được xét xử công khai (Điều 14 ICCPR)
- Quyền tự do ngôn luận (Điều 19 ICCPR)
- Quyền tự do lập hội (Điều 22 ICCPR)
Dưới đây là những hình ảnh do chính phong trào giới thiệu về hoạt động tuyên truyền cho cuộc thi viết Quyền con người và tôi:



Ở Việt Nam, những hình thức phát quảng cáo như thế này xuất hiện nhan nhản và ai cũng biết nó dành cho những đối tượng thuộc đẳng cấp nào!
“Quyền con người”, nghe thì dễ như ăn kẹo, nhưng để thực hiện được nó phải hiểu rất sâu sắc trên cả bình diện quốc gia lẫn quốc tế. Chúng ta thấy trong xã hội có rất nhiều người dù không hiểu gì về quyền con người nhưng họ vẫn có thể yêu cầu thế này, thế kia. Điều đó cũng là lẽ thường tình. Nhưng một phong trào về quyền con người thì không thể hiểu và làm theo cái cách đó được. Với một người sáng lập phong trào Con đường Việt Nam chỉ hiểu về “quyền con người” theo cách hiểu của trẻ con thì phong trào này nên nghĩ đến việc phát kẹo cho các em nhỏ là thích hợp nhất.
Luật gia Thái Hoàng
___________________
ICCPR: Công ước quốc tế về các quyền dân sự, chính trị
ICESCR: Công ước quốc tế về các quyền kinh tế, xã hội và văn hóa
UDHR: Tuyên ngôn quốc tế về quyền con người, 1948
|
Admin gửi hôm Thứ Sáu, 12/10/2012
|
Bạn đánh giá bài viết này thế nào?
|
Nguyễn Gia Kiểng – Nghĩ về những đất nước không thành (TL 269) |
Luật gia gửi bài cho DL, không thấy quay lại nhận nhuận bút cũng như trả lời tâm tư bạn nghe đài nhỉ?
Về xuất thân của Hoàng Thái,tôi nghĩ có khác bác Diên Hồng một tí.
Hoàng Thái là cha của Thái Hoàng, là con của Thái Thượng Hoàng ở bên Trung Quốc. Không phải "trên trời rơi xuống" mà Hoàng Thái được cử sang VN làm gián điệp giống như Trọng Thủy Thời An Dương Vương nhằm giúp Thái thượng Hoàng và ông tổ họ Bành thực hiện tiếp tục giấc mộng xâm lược nước ta từ ngàn năm trước. Vì vậy "tình trạng của sự “nghẹt thở” do chính quyền CSVN tạo ra cho xã hội VN hiện nay" là như ý họ.
Việc khai dân trí mà PTCĐVN đang thực hiện là chuyện chướng tai gai mắt của họ nên họ phải tìm cách ngăn chặn
TRONG SỰ NGHIỆP GIÁO DỤC CỦA VIỆT NAM có những người cầm trong tay tấm bằng tiến sĩ nhưng cai đầu thì cứ quanh quẩn ở cấp phổ thông .Luật sư cũng là một sản phẩm của giáo dục VN .Hơn nữa chúng ta đã từng nghe phó DOÃN phán rẵng VN dân chủ vạn lần hơn các nước tư bản ;vì thế nên chúng ta không có gì phải ngạc nhiên về bài viết của LUẬT GIA THÁI HOÀNG
Bác huycanh có nhận xét cũng đúng nhưng cần phải hiểu thêm từng bước và hoàn cảnh. Tôi nghĩ PT CĐVN hiện nay còn nhỏ quá, yếu quá cho nên phải tìm cách phát triển nhân lực, tài lực và vật lực cái đã
Để làm được việc "tổ chức nhân dân, lực lượng kêu gọi giúp đỡ những người nông dân, những thương binh bị mất đất" thì phải tộ chức kỹ các khâu trên và cần phải có hợp pháp về mặt pháp lý.
- Phải có tổ chức về quảng bá (dán giấy, đăng báo, tiếp xúc trực tiếp, ...)
- Phải có chịu trách nhiệm để quản lý tài chánh, vật dụng
- Phải có bảo hiểm kho bãi để chứa vật dụng thu được
- Phải có toàn quyền tiếp cận đối tượng và phân phát (không bị ngăn cản bởi chính quyền)
- Phải có một văn phòng chính thức đăng ký dưới dạng phi lợi nhuận để các nhân viên có thể làm theo tư cách pháp nhân
...
Ngay bay giờ bác huycanh thấy việc quảng bá viết về quyền con người cũng rất giới hạn và không dễ
Tôi đã có đề nghị lập một ngân hàng thực phẩm, không nhớ ở bài nào của hiệp hội dân chủ đăng trên DL. http://en.wikipedia.org/wiki/Food_bank
Tôi là người không bằng lòng cách làm, và chủ trương của PTCĐVN-nó vừa cải lương, vừa không cần thiết. Tri thức, sự hiểu biết của người dân VN về v/đ này và nói chung đã tương đối cao, không còn là những đứa trẻ nhỏ phải nhờ nhà nước chăn dắt, cũng như PT này làm cho giác ngộ nữa. Đòi hỏi con người phải được tự do, các quyền của nó phải được tôn trọng.Người dân không thể bị quyền lực nhà nước-mà đúng ra nó phải do nhân dân tạo ra-tùy tiện theo dõi, cấm đoán, bắt bớ hay xét xừ theo kiểu án bỏ túi...Đòi hỏi ấy phải được thực hiện bằng những cách khác, bởi vì nguyên nhân của sự thiếu vắng không nằm ở chiều nhận thức nữa. Một phong trào phát động mà không hiểu biết sâu sắc cái nguyên nhân của những điều con người và xã hội đòi hỏi thì phong trào đó thiếu bền vững. PT hãy thử làm một việc tổ chức nhân dân, lực lượng kêu gọi giúp đỡ những người nông dân, những thương binh bị mất đất, cuộc sống của họ đang bị đẩy tới chân tường, và họ đang đòi hỏi và đấu tranh...
Sự phê phán của Thái Hoàng là những điều viết ngớ ngẩn, giáo điều, một mớ tri thức hủ lậu-không nên chấp
Quyền con người không chỉ có một mặt “đòi quyền” mà còn có nghĩa vụ đi kèm.
----------------------
Luật gia Thái Hoàng này nếu không phải là bồi bút của đảng thì có lẽ mới từ cung trăng rơi xuống ... VN cho nên phát biểu cố tình ngớ ngẩn y như các bồi bút của báo đảng !
Trước hết mọi công dân phải có nhận được "quyền" cái đã thì mới có thể thực hiện "nghĩa vụ" được
Những quyền này đang bị đảng CSVN tước đoạt từ hơn 50 năm nay thì lấy cái đek gì để làm nghĩa vụ ?
PT CĐVN hãy đòi quyền niêm yết công cộng, cậy đăng trên báo ...
Bác Minh Phương căn cứ vào cái gì chắc chắn mà lại phát ngôn bừa bãi và vô trách nhiệm như thế
Bác Minh Phương thuộc lòng CN Mac-Le về độc tài vô sản và bạo lực cho nên suy bụng ta ra bụng người hay sao ?
Tôi thật buồn tại sao vẫn tồn tại những luật gia (LG) như Hoàng Thái, hổ then cho 2 chữ LG. Đã là LG thì nên có cách viết, cách nhìn vấn đề có tầm hơn, đừng tủn mủn như vậy. Hoàng Thái cứ như trên trời rơi xuống mà không biết thực tình trạng của sự “nghẹt thở” do chính quyền CSVN tạo ra cho xã hội VN hiện nay. Ông hãy làm một việc gì đó như ý kiến của @Innova còn có ích cho xã hội, chứ đừng làm kẻ “chọc gậy bánh xe” tầm thường mà con cháu họ cười cho.
Thói thường, người ta hay bôi nhọ những cái tốt đẹp vì không ưa, hay ngăn chặn cái gì đang tiến triển, có khả năng phát triển hoàn thiện mà mình không thích.
Bài viết này của luật giả..Thoán hài..í lộn.. luật gia Thái Hoàn chắc hẳn cũng không ngoài ý đồ nêu trên.
Luật gia tưởng tung chiêu “phản đối” từ những ngày đầu phong trào Con Đường VN phát động tưởng là pt sẽ bị dập từ trong trứng nước; hỏng dè pt dai quá, bây giờ lại nảy mầm, lại được người dân trong nước lẫn ngoài nước tham gia, đồng thời cũng được các đại diện thế giới và cả Quốc tế Nhân quyền ủng hộ làm cho luật gia tức quá không kềm chế được phải tung chiêu “trù ếm” kế tiếp: gọi việc quảng bá pt của các ủng hộ viên là phong trào “mất đầu”, “rao vặt” hay “ôm cột điện”.
Để hạ thấp pt CĐVN , luật gia phải hạ thấp danh giá nghề nghiệp của mình để xài ngôn ngữ thuộc hàng văn hóa chợ kiểu này thiệt tình mất giá quá. Đúng y như câu dân gian thường nói: “Ngậm máu phun người thì miệng mình…….” như thế nào chắc luật gia dư biết rồi ?
Cất công cả tháng trời “bới lông tìm vết” mà luật gia chỉ nhặt nhạnh được ba cái hạt sạn cộng hạt cát của Pt để “bànthêm”, bàn bớt thì thật là hoang phí tài năng của gia luật. Cũng xin được đáp lễ T.Hoàn “bàn ra” mấy cái từ này một chút:
- Từ thứ nhất: “Mất đầu” : Đây là việc minh họa cho những tờ rơi được quảng bá, đâu phải để giới thiệu nhân vật cụ thể nào mà cần thấy đầu, thấy mặt. Cho là có sơ sót thì cũng là sơ xuất của các ủng hộ viên chụp ảnh, chứ không phải là lỗi về mục tiêu, tôn chỉ, phương châm hành động… của Pt đâu mà đem ra “bàn”.
- Từ thứ hai: “rao vặt”: Tờ rơi phổ biến cuộc thi viết được đặt đúng chỗ quảng cáo thì có gì để “bàn”.
- Từ thứ ba: “Ôm cột điện”: Nhìn cho kĩ lại đi rồi “bàn” cho người nghe tâm phục, khẩu phục. Cái thanh inox của mấy tấm bảng quảng cáo mà dám bảo là cột điện. Ông có làm cái việc “thoán hài” không ông luật gia, hay mắt ông bị gì rồi.Chắc soi mói nhiều quá nên mắt có vấn đề.
Luật gia có vẻ cao ngạo quá đấy!- Thế đối tượng để T.Hoàn phục vụ, bảo vệ thuộc đẳng cấp nào?
.Đẳng cấp nào thì cũng là con người. Quyền con người là không phân biệt “đẳng cấp” Người ở đáy cùng xh cũng có quyền con người. Trẻ con cũng là con người. Bước đầu Pt Con Đường Vn nâng cao nhận thức cho các đối tượng này thì cũng chẳng có gì sai.
Thay vì lo soi mói “CĐVN” thì luật gia hãy để dành mà bảo vệ quyền cho các nhóm lợi ích, mọt nước , sâu dân rất đẳng cấp của luật gia đi .
Để Pt CĐ VN phục vụ cho đám thường dân thấp cổ, bé miệng chúng em được nhờ.
Ô hay! Sao có cái kiểu chụp mũ ghê thế này nhể?!
“Quyền con người” theo phong trào CĐVN là nếu tôi ghét anh thì tôi có toàn quyền giết anh, chứ không cần luật pháp.
"Mất đầu", "Rao vặt" và "ôm cột điện"!
Tội cho Nguyễn Văn Trỗi phải lội sình của xú uế dưới kênh Nhiêu lộc tại cầu Con Cọp năm xưa!
Những lo ngại của Luật gia là hoàn toàn chính đáng. Nhưng e rằng hơi thừa vì CDVN chỉ là một phong trào nhỏ tẹo không đáng là bao, hơn nữa những lo ngại đó phần lớn là do Luật gia hiểu nhầm các quan niệm về tự do, dân chủ theo CDVN, như Admin có giải thích.
Theo ý tôi thì Luật gia nên để tâm đến các vấn đề "Quyền và nghĩa vụ phải gắn liền với nhau" ở mức độ khác, nghiêm túc hơn, có ảnh hưởng lớn hơn, đó là cấp độ nhà cầm quyền trong nước.
Nếu Luật gia bỏ thời gian viết một bài phân tích về sự lạc lõng giữa quyền và nghĩa vụ của Đảng cầm quyền hiện nay, thì sẽ có tác dụng gấp ngàn lần so với việc chĩa ngòi bút vào phong trào bé tẹo này. Hơn nữa, các chủ đề khai thác sẽ rất phong phú, liên quan đến nhiều tỉ, triệu đô, chứ không phải các sự lặt vặt như mất đầu, ôm cột điện, phát tờ rơi.
Chờ Luật gia ra tay đó.
Bác Admin,
Theo tôi, ngay từ bây giờ, PT CĐVN hãy gởi yêu cầu công khai đến chính quyền VN để yêu cầu họ giành những chỗ niêm yết công cộng cho mọi người tại các nơi công cộng từ phường xã cho đến thành phố.
Nếu chính quyền không làm tròn bổn phận của họ, việc dán tự do là không thể trách được
Tôi đã có comments có ý về việc lựa nơi dán bích chương và cô phát tờ rơi cẩn thận xe cộ giữa đường
Tôi đoán thế nào cũng có tay chỉ trích về việc này nhưng hơi bất ngờ lại là luật sư ... của đảng. Phong cách hơi giống các tay viết bồi bút trong báo QĐND, ...
Trong tất cả các điều trên, người ta có ghi rõ điều này: "national security in a democratic society" có nghĩa là "an ninh quốc gia trong một xã hội dân chủ". An ninh quốc gia trong một xã hội dân chủ như các nước dân chủ Tây phương và các nước dân chủ tân tiến khác hoàn toàn khác với an ninh quốc gia trong xã hội cộng sản như Việt nam, Tàu, Bắc Hàn, Cu ba...
An ninh quốc gia của mấy nước cộng sản trên thường được ghép chung với loại an ninh quốc gia của mấy nước độc tài Hồi giáo như Iran, Iraq của Sadam, Lybia của Gaddafi, Afganistan của Taliban, Syria...
Luật gia Thái Hoàng viện dẩn luật mà viện dẫn kiểu cắt xén khiến người đọc có thể hiểu sai nội dung của International Covenant on Civil and Political Rights. Dưới đây là phần trích dẩn từ nguyên bản các điều lậut của International of Civil and Political Rights (ICCPR) do luật gia Thái Hoàng nêuu ra :
http://www2.ohchr.org/english/law/ccpr.htm#art19
Điều 12 ICCPR
Diễn nôm: các quyền tự do di chuyển và cư trú chỉ bị giới hạn trong nhửng trường hợp cần bảo vệ an ninh qưốc gia (national security), trật tự công cộng (public order), sức khỏe công cộng (public health), thuần phong mỹ tục (morals), hay quyền và tự do của người khác (rights or freedom of others).
Điều 14 ICCPR
Diễn nôm:
Ai củng có quyền được xử công khai. Nhà báo hay công chúng có thể không được dự các phiên xử bởi các lý do như thuần phong mỷ tục, trật tực công cộng, an ninh quốc gia, tôn trọng tự do cá nhân, trường hợp publicity có thể khiến cho công lý bị thiên lệch, hay trường hợp bảo vệ vị thành niên.
Điều 19 ICCPR
Diển nôm:
Quyền tự do ngôn luận chỉ bị giới hạn vì lý do quyền và danh tiếng của người khác, hay để bảo vệ an ninh quốc gia, trật tự công cộng, và thuần phong mỹ tục.
Điều 22 ICCPR
Diển nôm: quyền lập hội chỉ bị giới hạn bởi nhửng lý do để bảo vệ an ninh quốc gia, trật tự công cộng, và thuần phong mỹ tục.Không một điều khoản nào trong điều này cho phép các quốc gia đả tham gia công ước về tổ chức lao động quốc tế được làm ra luật với mục đính áp dụng sai lệch công ước về lao tổ chức động quốc tế.
Túm lại, các quyền con người chỉ bị giới hạn bởi an ninh quốc gia, trật tự công cộng, y tế công cộng, và thuần phong mỷ tục, hay bảo vệ các quyền của người khác và của trẻ em.
Không hiểu ông luật gia không hiểu luât, có đọc nguyên bản hay không, hay chỉ đọc bản dịch của nhà nước, hay cố tình cắt xén để đánh lừa (mislead) độc giả? Hay all of the above?
Quyền con người cái con C!Liệu đó có phải chỉ đơn thuần là một cuộc thi nhằm mục đích thúc đẩy người dân tìm hiểu về quyền con người như các nhà sáng lập PTCDVN "đại tài" nêu ra hay không?Nếu nhìn vào thành phần của ban giám khảo của cuộc thi này!Ngay cả những người dân bình thường cũng thừa hiểu được mục đích bên trong của cuộc thi, chứ đừng nói gì đến các cơ quan công quyền VN!
Tôi có đủ lý do để hoàn toàn không tin Thái Hoàng là một "luật gia" như không tin 3 Dũng, Đại Quang, Thị Phóng, Thị Doan v.v... đang cầm trong tay tấm bằng gọi là "cử nhân luật", "tiến sĩ luật".
Bằng cấp của những tay anh chị này chắc chắn là do tên hiệu trưởng trường nào đó, dâng đến tận nơi bằng 2 tay.
Thôi thì thông cảm vậy!
Tôi thì lại thấy các bạn CĐVN chưa đủ độ hề, giá mà nó (phong trào đó) vui nhộn hài hước được như Otpor thì hay.
Chỉ riêng việc bác Thái Hoàng "chửi" phong trào CĐVN là trò hề mà vẫn được lắng nghe, tôn trọng thì đủ hiểu quyền con người của bác được "bè lũ" Lê Thăng Long nâng niu thế nào rồi. Nếu gặp phải những bang hội như của Lenin (cùng đồng bọn) thì sẽ không có chuyện đó mà sẽ là ám sát thủ tiêu cho nhanh gọn, lý lẽ dài dòng mất thì giờ.
Hầu hết các trò hề trên đời đều không hại ai, chịu khó xem Charlie Chaplin và cười nhiều một chút cho đời thêm tươi bác nhé. Khổ thân.
Tôi hoàn toàn đồng ý với bác Thái Hoàng rằng Quyền Con Người đi kèm với nghĩa vụ, và Quyền Con Người không phải là vô hạn. Con Đường Việt Nam chưa bao giờ cổ xúy cho thứ Quyền Con Người vô hạn cả, điểm này có lẽ bác Thái Hoàng tự mình suy ra vậy.
Còn về chuyện quảng bá cho cuộc thi viết Quyền Con Người và Tôi bằng hình thức tờ rơi hay quảng cáo mà bác Thái Hoàng đánh giá là "rao vặt" và "ôm cột điện" thì tôi ko đồng ý lắm. Một cuộc thi có mục đích tốt đẹp là thúc đẩy người dân tìm hiểu về Quyền Con Người, cả khía cạnh quyền hạn lẫn nghĩa vụ của nó, đáng lẽ phải được chính quyền dang tay ra ủng hộ. Ấy vậy mà họ lại phải điều người đi xé quảng cáo, tới từng nhà những người thuộc phong trào để đe dọa người thân của họ để cản trở thì thật là buồn cười. Vì lý do đó mà chúng tôi không thể đưa những tấm ảnh có mặt mũi của người trả tờ rơi, cũng như không thể sử dụng các biện pháp quảng bá "lịch sự" hơn như đăng báo công khai hay quảng cáo trên TV được. Như thế, người "mất mặt" ở đây có lẽ không phải là thành viên của CDVN, mà là cái chính quyền vẫn tự hào mình tôn trọng "quyền con người" ấy.
Gửi phản hồi mới (xin gõ tiếng Việt có dấu và tuân thủ Nguyên tắc Dân Luận để được chấp nhận)