Huỳnh Thục Vy - Lạm bàn về Trần Nhân Tông Academy

Huỳnh Thục Vy
Chia sẻ bài viết này

danluan_a090.jpg

Dư luận gần đây bàn tán khá nhiều về sự ra đời của học viện Trần Nhân Tông và “giải thưởng hòa giải Trần Nhân Tông”. Nhân dịp này tôi cũng xin mạo muội chia sẻ vài ý kiến.
 
Đầu tiên, Trần Nhân Tông Academy ra đời trong hoàn cảnh thế giới chứng kiến và nhiệt thành hoan nghênh những thành tựu đầu tiên của cuộc hòa giải và thay đổi chính trị ngoạn mục tại Burma, nên xem như sự ra đời này có thể là một cách "đánh tiếng" về tương lai chính trị Việt Nam. “Hạ cánh an toàn” và không bị trừng phạt chính là điều họ muốn người dân dành cho các vị lãnh đạo Cộng sản của chúng ta chăng?

Tuy chẳng dám có xét đoán nào về sở học của các vị giáo sư, tiến sĩ trong Trần Nhân Tông Academy, nhưng xem qua danh sách nhân sự trong tổ chức này tôi chú ý đến nhiều điểm. Tôi đặc biệt chú tâm đến ông chủ tịch Thomas Patterson - người đã ca ngợi ông Hồ Chí Minh ngang tầm Wasington: "sự vô tư không vị kỉ, sự khiêm tốn mà chúng ta tìm thấy ở cuộc đời Hồ Chí Minh hay George Washington". Sự so sánh khập khiễng đầy dụng ý này chắc chắn không phải xuất phát từ một nhà nghiên cứu vô tư - người có nhiều điều kiện để đạt tri kiến tường minh về sự thật lịch sử hơn phần lớn nhân loại. Trong Trần Nhân Tông Academy còn có một số vị học rộng tài cao thuộc hàng ngũ trí thức trưởng thành từ chế độ Cộng Sản hoặc thuộc “thành phần thứ ba” trước năm 1975, cùng các vị trí thức nước ngoài đặc biệt là ở Harvard, Hoa Kỳ. Các vị thuộc thành phần thứ 3 và các vị ở Harvard không hiểu sao cứ làm tôi nghĩ tới phong trào phản chiến, phong trào chống VNCH và ủng hộ Cộng Sản ở Harvard và Hollywood trong thời kỳ chiến tranh Việt Nam. Với trình độ tri thức trung bình, một người như tôi, thiển nghĩ, cũng có quyền đặt nghi vấn về những con người này.
 


Ông Thomas Paterson, Chủ tịch Viện Trần Nhân Tông

Một tổ chức cổ vũ hòa giải mà lại không hề có sự tham gia của thành phần trí thức từng là nạn nhân Cộng Sản. Các vị có thiện chí hòa giải thực sự hay không, tôi chưa dám bàn đến, nhưng khi muốn hòa giải thì điều tối thiểu là phải có đầy đủ các bên liên quan. Ví như có một người A đánh người B bị thương, muốn hòa giải thì trong bàn hòa giải ấy phải có anh A và anh B, cả những người bên A và bên B; chứ không thể chỉ có anh A và những người liên quan đến anh, hay những người bàng quan đứng giữa (thành phần thứ ba) mà thiếu đi sự có mặt của anh B. Chưa nói đến nội dung hòa giải và khả năng hòa giải, thành phần của “hội đồng hòa giải” này cũng khiến người ta ngay từ đầu đã không khỏi nghi ngờ.
 
Thứ hai, về hình tượng Trần Nhân Tông, theo cách nhìn của cá nhân tôi, Ngài là một vị vua đáng ngưỡng phục, cả với vai trò người đứng đầu quốc gia và tư cách một cá nhân bình thường. Với vai trò người lãnh tụ chính trị, ông đã lãnh đạo cuộc chiến đánh đuổi quân Nguyên thành công, củng cố sự ổn định của chính sự triều Trần và phát triển quốc gia. Ông còn là người góp phần mở rộng lãnh thổ nước Đại Việt về phía Nam. Đứng trên lập trường luân lý công bằng của nhân loại, lấy đất của nước người không thể gọi là Nhân; nhưng với địa vị của một ông vua nước Việt, ông không những không đáng trách mà còn là người có công. Trong chính thể quân chủ, một nguyên thủ quốc gia mà giữ gìn và mở rộng được quyền lợi của đất nước thì đó đã là một người cai trị thành công. Điều đáng nói ở đây là có một khả năng không thể tránh khỏi: giá trị tạo nên một nguyên thủ tốt lại mâu thuẫn quyết liệt với giá trị tạo nên một con người tốt. Bởi vậy, với vị trí một cá nhân, Trần Nhân Tông đã bỏ việc chính trị phiền hà để lên núi xuất gia. Điều này cho thấy một sự nhận thức rõ về thân phận con người trên thế gian và một quyết định dứt khoát chấm dứt mâu thuẫn giữa một bên là một ông vua bất chấp thủ đoạn và một cá nhân bình thường, thiện hảo. 
 
Nhìn vào cuộc đời vị vua này, tôi nhận thấy một diễn tiến mỹ mãn, một kết thúc có hậu và một lựa chọn đứng trên thiên hạ nhưng điều này không đồng nghĩa với việc tất cả những gì ông làm đều đúng và đều có thể áp dụng cho thời đại chúng ta. Tên tuổi Trần Nhân Tông tất nhiên xứng đáng để đặt cho bất cứ học viện nào, nhưng không phải vì “tinh thần Hòa giải” theo cách mà chúng ta gán ghép cho ông (sẽ nói ở phần sau), mà vì công lao thực sự đối với đất nước (như là một vị vua và một nhà văn hóa).

Con người là luôn sai lầm nên việc ca ngợi ông như một bậc thánh là quá miễn cưỡng, ấy là chưa nói đến việc “thánh hóa” ông để làm bình phong che đậy một dụng ý nào đó. Biến ông thành một tấm gương đạo đức cao cả để định hướng cho một ý đồ của chúng ta là một hành vi lợi dụng lịch sử trắng trợn. Ông đã là một nhân vật lịch sử, xin đừng sử dụng ông trong những vấn đề mà thời đại chúng ta phải đối mặt. Cá nhân tôi luôn đề cao việc sử dụng những giá trị đương đại để giải quyết những vấn đề đương đại. Việc sùng bái cá nhân, chẳng có tác dụng giải quyết triệt để vấn đề hôm nay mà còn gây ra những hệ lụy tai hại trong nhận thức của công chúng. Chúng ta không cần bất cứ tượng đài cá nhân “hậu Hồ Chí Minh” nào nữa.

 Thứ đến, xin lạm bàn về câu chuyện mà nhà sư Thích Nhất Hạnh kể về vua Trần Nhân Tông. Chuyện kể rằng, sau khi đánh xong giặc Nguyên, nhà vua đã cho đốt tất cả các tài liệu bí mật ghi về việc các cận thần của ông đã hợp tác với quân Nguyên và nói rằng: “Đất nước ta cần sự hòa giải và hàn gắn chứ không cần sự trừng phạt”. Trước tiên, xin đừng nhìn mọi việc dưới nhãn quan luân lý dễ dãi. Bởi luân lý là quan trọng nhưng không phải lúc nào nó cũng là chìa khóa giải quyết vấn đề của nhân loại.
 
Thời quân chủ, ông vua chính là luật pháp, là nguyên tắc tối thượng, ông muốn bắt tội ai thì bắt, tha cho ai thì tha. Một khá năng lớn là: những người mà nhà vua không trừng phạt và giấu kín cả hành động phản quốc của họ là hoàng thân quốc thích; cho nên sự ân xá của ông chỉ là để bảo vệ uy danh của hoàng triều. Quả thật, hành động cá nhân tùy tiện của một ông vua chính là đặc trưng của chính thể quân chủ chuyên chế. Ở đây, luật pháp trong tay ông và ý dân có thể là điều ông không cần màng đến. Dù là một vị vua anh minh, có gì đảm bảo quyết định của ông không cảm tính, không phù hợp và không vị nể tình riêng?
 
Trong thời đại pháp trị này, tất cả mọi người, kể cả một nguyên thủ quốc gia, đều hành xử trong sự điều chỉnh và chế tài của luật pháp. Một vị nguyên thủ dù tài năng xuất sắc cũng không thể đưa ra những quyết định tùy tiện và độc đoán. Một kẻ có tội đáng bị trừng phạt phải do pháp luật quyết định chứ không phải dựa trên quyết định cá nhân của người cầm quyền.

Không biết câu chuyện ấy có thật hay không và được lấy ra từ tài liệu lịch sử nào, nhưng dẫu nó là thật thì việc này cũng chỉ cho thấy tính chất độc đoán của quyền lực quân chủ. Tôi viết những dòng này không nhằm đả kích cá nhân vua Trần Nhân Tông, mà nhằm chỉ ra cái khiếm khuyết tất yếu của nền chính trị quân chủ. Và từ đó, sẽ thấy thật vô lý nếu lại lấy cái giá trị khiếm khuyết đó để áp dụng cho thời đại này, dù nhân danh Hòa giải hay gì đi nữa. Chúng ta không thể lấy cái luân lý cũ, cái nguyên tắc cai trị cũ ra để áp đặt vào thời đại mới, lấy một câu chuyện mang đầy màu sắc quân chủ để cổ vũ hòa giải trong thời pháp trị. Nếu làm vậy, thì một là chúng ta quá vô lý, hai là chúng ta có ý đồ ám muội.

Còn câu chuyện về hòa giải đã tốn khá nhiều giấy mực và dấy lên nhiều cuộc tranh luận chưa ngả ngũ, tôi không dám bàn đến, chỉ xin nói rằng: Nếu anh A đánh anh B bị thương thì còn bàn đến chuyện hòa giải để mang hai anh lại, cùng ngồi vào bàn nói chuyện với nhau, để anh A nói chuyện xin lỗi và bồi thường cho anh B. Cần phải lưu ý trong chuyện này, anh A phải là người chủ động, có thiện chí thực sự, và phải nhận thức được lỗi lầm của mình. Anh A phải mang tiền thuốc men và thành khẩn đến nhà anh B nói chuyện hòa giải, để mong anh B khỏi kiện ra tòa; chứ không phải cứ trịch thượng ngồi nhà, rồi cho người ra đánh tiếng trước cổng nhà, rêu rao về hòa giải. Còn trường hợp anh A đánh anh B chết thì theo luật pháp, dù gia đình anh B có muốn tha cho anh A cũng không được, vì hành vi của anh A lúc này là tội phạm hình sự không chỉ lấy đi tính mạng của cá nhân anh B mà còn xâm phạm đạo đức và ảnh hưởng nghiêm trọng đến cách cư xử bình thường của xã hội. Lúc này, vai trò giải quyết vụ việc phải được giao cho luật pháp, chứ không ai có thẩm quyền bàn đến trừng phạt hay tha thứ. Sau khi Công lý được thực thi thì mới tính đến chuyện hòa giải giữa hai gia đình A và B. Thật vậy, Hòa giải cần một số điều kiện, mà Công lý là điều kiện không thể bỏ quên.
 
Để kết thức bài viết, tôi xin chia sẻ rằng: học viện Trần Nhân Tông có nhiều nhân sự và cố vấn phương Tây, nhưng điều đó không phải là một bảo chứng hữu hiệu cho uy tín và giá trị của học viện này. Sau buổi trao giải thưởng vắng mặt cho hai chính khách Burma và những phát hiện của công luận về việc đưa thông tin không đúng sự thật của tổ chức này, học viên Trần Nhân Tông xem như đã mở đầu “vở kịch” không được thành công. Và nhân đó, chúng ta cũng cảm nhận được rằng: uy tín của một tổ chức không đến từ thành phần nhân sự khoa bảng bằng cấp đầy mình, mà đến từ thời gian làm việc nghiêm túc trong tinh thần trách nhiệm và tôn trọng sự thật.
 
Là một người ít học, ít tuổi nhưng lại hay nói thật những điều mình nghĩ, tôi rất mong nhận được cái nhìn bao dung từ độc giả. Thành thật mong rằng, tranh luận không đẩy người ta ra xa nhau mà mang chúng ta đến gần nhau trong tinh thần mưu cầu sự thật.
 
Huỳnh Thục Vy

Tam Kỳ ngày 15 tháng 10 năm 2012

Hồ Gươm gửi hôm Thứ Năm, 25/10/2012
Bạn đánh giá bài viết này thế nào?

Cavenui - Bóng đá đi trước xã hội nửa bước

Phiên tòa xét xử nhóm Nhân Văn Giai Phẩm tại Hà Nội (1960)

Trương Quang Đệ - Bối cảnh lịch sử của phong trào Nhân Văn - Giai Phẩm

Hoàng Xuân Phú - Quyền biểu tình của công dân

Vương Trí Nhàn - Chống tham nhũng kiểu Chí Phèo

Giáp Văn Dương - Thoát Trung Luận


Hoàng Triết gửi lúc 12:57, 30/10/2012 - mã số 71303
vinhlong_baclieu viết:
Vâng, vì TNT A lên tiếng (nguyên nhân) tuyên truyền cái hay của TNT nên HTV chỉ lên tiếng (hệ quả) xét lại thôi mà.

Tại sao lại trách "hệ quả" mà không trách "nguyên nhân"?! Thật buồn cười khi anh buộc người ta phải lên tiếng xét lại, rồi sau đó anh lại trách người ta "phí thời gian cãi nhau" với anh. Nếu anh không muốn nghe những tiếng vọng thì anh đừng lên tiếng.

Thật may mắn vì có những HTV trong những trường hợp như thế này.

À, thì ra bác nghĩ tôi viết hai câu đó là để trách tác giả. Tôi hiểu vấn đề chính của bài này là cái Học Viện chứ không phải nhân cách của vua Trần Nhân Tông. Chỉ là có người chuyển đề tài sang vị này vị kia để mọi người bắt đầu tranh đo về nhân cách và đạo đức nên tôi viết hai câu đó châm biếm người già hay thích cãi đúng sai cho qua ngày ấy mà. Bác tìm xem cái còm đầu tiên của tôi trong bài này sẽ rõ hơn. Theo nhận xét của tôi, chỉ có những người trẻ suy nghĩ có chiều sâu, dám nghĩ, dám nói như bạn Thục Vy này mới có thể đem lại thay đổi cho xã hội.

Bác nghĩ "đúng, sai" đi trước "hay, dở" nên hiểu lầm hai chữ xét lại của tôi cũng là chuyện bình thường.

Innova gửi lúc 01:21, 30/10/2012 - mã số 71270
Nguyễn Ngọc Già viết:
Nguyễn Ngọc Già viết:
Innova viết:

Mà em HTV ơi, em ở QN nên nếu được em có thể ra ĐN làm một vòng ký sự rồi viết về ông Nguyễn Bá Thanh để anh hòa giải với ông bạn Nguyễn Ngọc Già được không? Chờ bài em đó.

Ha ha ha! Tớ và cậu đã hòa giải từ lâu rồi mà, Innova! Tớ cam đoan Bá Thanh không đáng cho cậu đặt hy vọng đâu! Tin tớ đi.

Còn gì lạnh lùng hơn cái cách của Bá Thanh. Innova xem thử coi tên ác ôn này nói:

"Ông Thanh nói là giải tỏa sẽ khá hơn, bà con đừng lo cực khổ. Ai cực khổ thì đến gặp tôi. Nhưng tôi không biết chắc có ai đến gặp ông Thanh chưa. Còn chuyện ở lại thì ông nói không có vì đất này đã bán rồi…"

Ai cực khổ đến gặp hắn? Tên này nói vậy mà nghe được, hắn hiểu dân nào mà dám đến gặp tên hung thần như thế? Vậy đấy, tên này mà ngoi lên ghế 3 Dũng như ông Nguyễn Thanh Giang đề nghị, chắc cũng cỡ 49 gặp 50!

Chỗ này bác nói lộn xộn quá, sao ông Thanh lại tự nói về mình là thế nào? Ai là tên ác ôn?

Với lại chuyện này tôi chỉ muốn nhờ em HTV làm một cái phóng sự gọi là khách quan về ĐN và ông NBT để tôi và bác cùng "hòa giải" chứ đâu có ý định tranh cãi gì với bác ở đây đâu. Thôi chờ em HTV hoặc một bối cảnh khác nhé, chứ post ở đây lạc đề mất.

Nguyễn Ngọc Già (khách viếng thăm) gửi lúc 22:39, 29/10/2012 - mã số 71263
Nguyễn Ngọc Già viết:
Innova viết:

Mà em HTV ơi, em ở QN nên nếu được em có thể ra ĐN làm một vòng ký sự rồi viết về ông Nguyễn Bá Thanh để anh hòa giải với ông bạn Nguyễn Ngọc Già được không? Chờ bài em đó.

Ha ha ha! Tớ và cậu đã hòa giải từ lâu rồi mà, Innova! Tớ cam đoan Bá Thanh không đáng cho cậu đặt hy vọng đâu! Tin tớ đi.

Tuy nhiên ước vọng được người dân Cồn Dầu vừa rồi bày tỏ đã một lần nữa bị chính ông Nguyễn Bá Thanh, bí thư thành ủy Đà Nẵng bác bỏ tại lần cuộc họp mới nhất với người dân tại Cồn Dầu hồi tháng 8 vừa qua. Người dân Cồn Dầu thuật lại một số nội dung cuộc gặp mặt mà chính bà này có tham dự:

"Ông Thanh nói là giải tỏa sẽ khá hơn, bà con đừng lo cực khổ. Ai cực khổ thì đến gặp tôi. Nhưng tôi không biết chắc có ai đến gặp ông Thanh chưa. Còn chuyện ở lại thì ông nói không có vì đất này đã bán rồi…"

Vào chiều ngày 25 tháng 10 vừa qua, chúng tôi gọi đến số điện thoại của ông bí thư Đà Nẵng Nguyễn Bá Thanh để hỏi thăm thông tin liên quan vụ việc giải tỏa nhà của người dân tại xứ đạo Cồn Dầu cho dự án khu du lịch sinh thái Hòa Xuân, thì ông Nguyễn Bá Thanh cho rằng đã chuyển qua cho chính quyền thực hiện, còn ông đang bận họp nên cúp máy: "Anh là ai? Việc đó đã giao cho bên chính quyền rồi. Tôi đang họp."

Theo nhận định của những người dân còn bám trụ lại tại Xứ Đạo Cồn Dầu thì chính quyền đang tiếp tục triển khai việc cưỡng chế bằng cách làm từng nhà một như cách thức ‘bẻ gãy từng chiếc đũa’ như mới nhất đối với căn nhà của gia đình ông Hùynh Ngọc Chạy hồi ngày 2 tháng 10 vừa qua. Người dân Cồn Dầu kể lại ngày hôm đó:

"Như hôm cưỡng chế nhà anh Chạy, công an giữ từ ngoài Đò Xu vô tới trong ni, cấm không cho dân tới. Tôi có nói với họ nếu cưỡng chế thì báo cho tôi trước ít ngày để tôi che cái chòi ở rồi giao cho họ muốn làm gì thì làm."

Những người trong cuộc nhận thấy dù thế nào đi nữa thì cuối cùng sức mạnh của lực lượng cưỡng chế sẽ buộc tất cả phải ra đi.

http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/desperate-ending-to-cndauparish-believers-10282012121447.html

Còn gì lạnh lùng hơn cái cách của Bá Thanh. Innova xem thử coi tên ác ôn này nói:

"Ông Thanh nói là giải tỏa sẽ khá hơn, bà con đừng lo cực khổ. Ai cực khổ thì đến gặp tôi. Nhưng tôi không biết chắc có ai đến gặp ông Thanh chưa. Còn chuyện ở lại thì ông nói không có vì đất này đã bán rồi…"

Ai cực khổ đến gặp hắn? Tên này nói vậy mà nghe được, hắn hiểu dân nào mà dám đến gặp tên hung thần như thế? Vậy đấy, tên này mà ngoi lên ghế 3 Dũng như ông Nguyễn Thanh Giang đề nghị, chắc cũng cỡ 49 gặp 50!

vinhlong_baclieu (khách viếng thăm) gửi lúc 22:00, 29/10/2012 - mã số 71260
3 viết:
Bạn 2006A sai rồi!
Cơm và cứt "Nó cũng thế cả mà thôi!!!" a?
Sai.. thì gọi là ngoan cố. Đúng.. gọi là ngoan cường - ba cộng ba bằng sáu là đúng, ba cộng bố bằng sáu là sai đấy. Thế nhé!

HEHE, nếu cuộc sống, nếu thế giới thật đơn giản thì VN2006A sai, còn bạn "3" đúng. Nhưng cuộc sống, thế giới lại vô cùng phức tạp.

1/ Đối với người thì cơm và cứt là khác nhau (mùi vị, thẩm mĩ, khả năng ăn được, sự độc hại,...). Nhưng đối với những con côn trùng, vi khuẩn, vi sinh vật thì cơm và cứt chẳng có gì khác nhau. Chúng có thể "chén" cả hai, phân hủy cả hai thành các chất hữu cơ và vô cơ.

2/ Sai hay đúng còn tùy vào quan điểm của từng người. Chẳng hạn, chính quyền bảo Trần Huỳnh Duy Thức là ngoan cố, vì họ cho rằng THDT là sai. Nhưng những người đối lập, những người ủng hộ THDT lại bảo THDT là ngoan cường, vì họ cho rằng THDT là đúng.

3/ Đối với phép cộng đại số, ba cộng ba đúng là bằng 6. Nhưng đối với phép cộng hóa học thì 3 chất cộng 3 chất có thể chỉ cho ra 1 chất.

Cuộc sống, thế giới không chỉ có con người, không chỉ có chính quyền, không chỉ có phép cộng đại số.

3 (khách viếng thăm) gửi lúc 21:05, 29/10/2012 - mã số 71255

Bạn 2006A sai rồi!
Cơm và cứt "Nó cũng thế cả mà thôi!!!" a?
Sai.. thì gọi là ngoan cố. Đúng.. gọi là ngoan cường - ba cộng ba bằng sáu là đúng, ba cộng bố bằng sáu là sai đấy. Thế nhé!

VN2006A gửi lúc 20:25, 29/10/2012 - mã số 71251
Phiên Ngung viết:

- Hồ Chí Minh, Karl Marx, V.I. Lenin...đều là tiền nhân cả,

Tiền nhân là người đi trước nhưng những vị trên nếu nhắc đến họ, người mình chỉ là gọi là "người xưa" chứ không gọi họ là "tiền nhân". Tại sao? Vì chữ "tiền nhân" dùng để chỉ những vị nào có công lao với hậu thế mà thôi.

Chữ nghĩa đôi khi nó lạ lùng như thế. Ví dụ, đối với những ai có công trạng, khi chết, người dân gọi là qua đời hay mất nhưng những tên đồ tể khi chết thì người ta gọi là đền tội hay chết chứ chẳng ai gọi tên đồ tể Pôn pốt hay Hitler hay Stalin là qua đời cả.

Trần Nhân Tông có công với hậu thế, dễ thường Hồ Chí Minh không có công với hậu thế chắc???

Trần Nhân Tông 2 lần đại phá quân Nguyên!!! Hồ Chí Minh đại phá Phú Lãng Sa và Đế quốc Mỹ!!!

Mỹ kém gì Nguyên Mông??? Kỵ binh của Nguyên Mông chỉ tung hoành được ở thảo nguyên, sang đến VN sông ngòi chằng chịt là chịu chết.

Mỹ có kỵ binh bay ( Luftkavallerie ) còn hơn cả Nguyên Mông, thế mà vẫn bị Hồ Chí Minh đánh bại. Võ công ấy, nước Nam ta từ xưa tới nay chưa ai có!!!???

Còn về ngôn từ, cách dùng có thể khác, nhưng bản chất thì vẫn giống nhau. Ví dụ: quân địch ngoan cố chống cự, nhưng quân ta thì ngoan cường chống trả!!!

Nó cũng thế cả mà thôi!!!

Đai trượng phu thời @ nên chú tâm vào bản chất, không nên bắt bẻ ngôn từ giống như bọn hủ nho!!!

Phiên Ngung gửi lúc 19:05, 29/10/2012 - mã số 71246
VN2006A viết:
Có vài ý kiến cho rằng thời buổi nhiễu nhương, con cháu vác tiền nhân ra xem xét, phê bình, kể cả các bậc Khổng, Mạnh...v...v...

- Tiền nhân là cái đinh!!! Tại sao lại không được phép xem xét, đánh giá lại tiền nhân??? Kêu gọi thanh niên không để cho CS nhồi sọ, phải biết nghi ngờ, khi đánh giá sự kiện. Nhưng lại khuyên thanh niên, hoặc không khuyên, nhưng cho rằng thanh niên như HTV chưa đủ trình độ đánh giá tiền nhân là thế nào???

- Hồ Chí Minh, Karl Marx, V.I. Lenin...đều là tiền nhân cả, đều bị phê phán ầm ầm đó thôi!!! Hay chỉ được phê phán tiền nhân của địch, còn tiền nhân của ta thì không được phê phán???

- Việc làm của HTV là đáng ủng hộ, chỗ nào HTV sai thì cứ chỉ ra, cho HTV và những người chưa biết, biết!!!

Lạm bàn 2 ý nhỏ:

- chuyện vua Trần Nhân Tông sau khi thắng giặc, cho đốt hết giấy tờ, sổ sách ghi chép 1 số kẻ thông đồng với giặc chả hiểu có đúng sự thật hay không??? Vì chuyện này giống hệt chuyện Tào Tháo làm sau khi thắng Viên Thiệu!!! Mà Tào Tháo trước Trần Nhân Tông cả ngàn năm!!!

- Chuyện vua Trần Nhân Tông sau lên làm Thái Thượng Hoàng (cố vấn chính trị), rồi lên núi đi tu, lang thang cùng trăng gió... cũng không có gì đặc biệt đáng ca ngợi??!!

Bởi vì đó là cái tốt ngẫu nhiên của 1 ông vua tốt!!! Cái mà ta bây giờ hướng tới là thi hành cái đạo tất nhiên: 4 năm bầu cử tự do 1 lần, ngai vàng của vua chỉ được ngồi tối đa là 8 năm (=2 lần bầu cử), sau đó là phải kê luôn đòn bẩy vào mông: hoặc là ông lên núi đi tu, hoặc là về vui thú điền viên, hoặc làm gì thì tùy ông...

- Hồ Chí Minh, Karl Marx, V.I. Lenin...đều là tiền nhân cả,

Tiền nhân là người đi trước nhưng những vị trên nếu nhắc đến họ, người mình chỉ là gọi là "người xưa" chứ không gọi họ là "tiền nhân". Tại sao? Vì chữ "tiền nhân" dùng để chỉ những vị nào có công lao với hậu thế mà thôi.

Chữ nghĩa đôi khi nó lạ lùng như thế. Ví dụ, đối với những ai có công trạng, khi chết, người dân gọi là qua đời hay mất nhưng những tên đồ tể khi chết thì người ta gọi là đền tội hay chết chứ chẳng ai gọi tên đồ tể Pôn pốt hay Hitler hay Stalin là qua đời cả.

Phiên Ngung gửi lúc 18:58, 29/10/2012 - mã số 71244
Hùynh Thục Vy viết:
Việc sùng bái cá nhân, chẳng có tác dụng giải quyết triệt để vấn đề hôm nay mà còn gây ra những hệ lụy tai hại trong nhận thức của công chúng. Chúng ta không cần bất cứ tượng đài cá nhân “hậu Hồ Chí Minh” nào nữa.

Đây là một nhận xét sai lầm của HTV. Phật Hoàng Trần Nhân Tôn là người sáng lập dòng thiền Trúc Lâm. Người Việt nam từ thời xa xưa đã tôn sùng vua TNT như một vị thánh. Riêng đối với Phật giáo thì ngài được xem như một vị Bồ tát.

Ngài chẳng phải chỉ mới được đệ tử của Hồ Chí Minh xưng tụng trong thời gian gần đây mà thôi.

Khi đưa ra nhận xét trên, HTV vô tình gây cho đọc giả cảm tưởng muốn gắn ép sự tôn sùng vua Trần Nhân Tôn với sự tôn sùng Hồ Chí Minh trong hiện tại. Nếu đây là một sơ sót thì đã đáng trách còn nếu đây là chủ đích thì đây là một xúc phạm không thể tha thứ đối với một trong những vị vua anh minh nhất của Việt nam.

vinhlong_baclieu (khách viếng thăm) gửi lúc 16:57, 29/10/2012 - mã số 71241
Khách Diệu Anh viết:
Muốn xét lịch sử thì phải có cái nhìn lịch sử, phải xem bối cảnh lịch sử mà sự viễc đó diễn ra như thế nào, chứ nếu cứ đem com mắt thời @ thế kỷ XXI mà soi sự kiện lịch sử cách đây bẩy, tám, trăm năm rồi xổ toẹt hết ông cha ta chẳng ra cái gì hay sao?
Còn xã hội trước mắt so với thế giố thời nay đã kém, nếu so với ngày xưa dưới chế độ phong kiến thì có cái còn tội têh hơn. Đúng như nhà viết kịch Lưu Quang vũ đã nhận xét, xã hội ta qua thời kỳ đồ đá đến đồ đồng và nay là đề đểu, còn có thể dẫn đến đồ bán nước hại dân.

Không thể xổ toẹt hết (ở đây chưa có ai xổ toẹt hết TNT), và/nhưng cũng không thể thần thánh hóa, tuyệt đối hóa, ca ngợi hết lời (ở đây đã có nhiều người như vậy đối với TNT).

"Thần thánh hóa, tuyệt đối hóa, ca ngợi hết lời" càng dễ dẫn tới những "đồ đểu", vì hiện thực không thể đẹp đẽ bằng cái mà người ta đang cố tô vẽ.

vinhlong_baclieu (khách viếng thăm) gửi lúc 16:41, 29/10/2012 - mã số 71240
Hoàng Triết viết:
Có rất nhiều cái đúng của ngày xưa đối với hôm nay rất dở. Chẳng hạn như các giá trị phong kiến của Khổng giáo. Chuyện vua chúa ngày xưa chẳng hợp thời ngày nay ở rất nhiều khía cạnh. Thấy hay thì dùng, dở thì bỏ, không nên phí thời gian cãi nhau quanh chuyện của những kẻ chiến thắng viết về những người chết. Đúng sai chỉ là tương đối, nhưng thực dụng hay không thì là tuyệt đối vì trong ứng dụng chỉ có thất bại và thành công mà thôi.

Dân tộc nào mà cả những người trẻ cũng phí thời gian tranh đo với nhau về những đúng sai của quá khứ thì dân tộc đó thật không may rồi.

Vâng, vì TNT A lên tiếng (nguyên nhân) tuyên truyền cái hay của TNT nên HTV chỉ lên tiếng (hệ quả) xét lại thôi mà.

Tại sao lại trách "hệ quả" mà không trách "nguyên nhân"?! Thật buồn cười khi anh buộc người ta phải lên tiếng xét lại, rồi sau đó anh lại trách người ta "phí thời gian cãi nhau" với anh. Nếu anh không muốn nghe những tiếng vọng thì anh đừng lên tiếng.

Thật may mắn vì có những HTV trong những trường hợp như thế này.

Khách Diệu Anh (khách viếng thăm) gửi lúc 15:51, 29/10/2012 - mã số 71239

Muốn xét lịch sử thì phải có cái nhìn lịch sử, phải xem bối cảnh lịch sử mà sự viễc đó diễn ra như thế nào, chứ nếu cứ đem com mắt thời @ thế kỷ XXI mà soi sự kiện lịch sử cách đây bẩy, tám, trăm năm rồi xổ toẹt hết ông cha ta chẳng ra cái gì hay sao?
Còn xã hội trước mắt so với thế giố thời nay đã kém, nếu so với ngày xưa dưới chế độ phong kiến thì có cái còn tội têh hơn. Đúng như nhà viết kịch Lưu Quang vũ đã nhận xét, xã hội ta qua thời kỳ đồ đá đến đồ đồng và nay là đề đểu, còn có thể dẫn đến đồ bán nước hại dân.

Một người Việt (khách viếng thăm) gửi lúc 15:29, 29/10/2012 - mã số 71237

@Hoàng Triết

Dân tộc nào mà cả những người trẻ cũng phí thời gian tranh đo với nhau về những đúng sai của quá khứ thì dân tộc đó thật không may rồi.

Bạn tin như vậy sao? Vậy có lẽ môn Lịch sử nên được dẹp bỏ? Điều đó csvn đã làm giúp cho bạn rồi đó. Thật may cho bạn nhưng lại thật không may cho VN vì giới trẻ VN nhờ Bót và Đoản hiện nay không biết đâu là bạn, đâu là thù, đâu là đúng, đâu là sai, chỗ hay chỗ dở của quá khứ để học hỏi mà thay đổi cho tương lai!

thang Bom (khách viếng thăm) gửi lúc 15:27, 29/10/2012 - mã số 71236

Hòn đất mà biết nói năng, thì cái "Sử" nước Việt phải .... theo "cụ Hồ".

Hoàng Triết gửi lúc 15:10, 29/10/2012 - mã số 71232
vinhlong_baclieu viết:
Hoàng Triết viết:
Trẻ đọc sử, nên rút tẻ điều hay
Hãy đợi già, hẵng tranh đo sai, đúng.

Nếu không tranh đo sai, đúng thì chẳng thể rút tỉa ra cái gì là hay, cái gì là dở. Cần khuyến khích tuổi trẻ sung sức tranh đo sai, đúng. Đợi già là lãng phí.

Tinh thần xét lại của HTV là tốt. Sai, đúng, hay, dở phải đợi tranh đo.

Có rất nhiều cái đúng của ngày xưa đối với hôm nay rất dở. Chẳng hạn như các giá trị phong kiến của Khổng giáo. Chuyện vua chúa ngày xưa chẳng hợp thời ngày nay ở rất nhiều khía cạnh. Thấy hay thì dùng, dở thì bỏ, không nên phí thời gian cãi nhau quanh chuyện của những kẻ chiến thắng viết về những người chết. Đúng sai chỉ là tương đối, nhưng thực dụng hay không thì là tuyệt đối vì trong ứng dụng chỉ có thất bại và thành công mà thôi.

Dân tộc nào mà cả những người trẻ cũng phí thời gian tranh đo với nhau về những đúng sai của quá khứ thì dân tộc đó thật không may rồi.

vinhlong_baclieu (khách viếng thăm) gửi lúc 17:13, 28/10/2012 - mã số 71167
Hoàng Triết viết:
Trẻ đọc sử, nên rút tẻ điều hay
Hãy đợi già, hẵng tranh đo sai, đúng.

Nếu không tranh đo sai, đúng thì chẳng thể rút tỉa ra cái gì là hay, cái gì là dở. Cần khuyến khích tuổi trẻ sung sức tranh đo sai, đúng. Đợi già là lãng phí.

Tinh thần xét lại của HTV là tốt. Sai, đúng, hay, dở phải đợi tranh đo.

Hoàng Triết gửi lúc 17:01, 28/10/2012 - mã số 71166

Trẻ đọc sử, nên rút tẻ điều hay
Hãy đợi già, hẵng tranh đo sai, đúng.

Innova gửi lúc 16:52, 28/10/2012 - mã số 71165
Tin tưởng vào Nguyễn Bá Thanh về việc gì ? viết:
Nguyễn Ngọc Già viết:
Innova viết:

Mà em HTV ơi, em ở QN nên nếu được em có thể ra ĐN làm một vòng ký sự rồi viết về ông Nguyễn Bá Thanh để anh hòa giải với ông bạn Nguyễn Ngọc Già được không? Chờ bài em đó.

Ha ha ha! Tớ và cậu đã hòa giải từ lâu rồi mà, Innova! Tớ cam đoan Bá Thanh không đáng cho cậu đặt hy vọng đâu! Tin tớ đi. Ít nhất tớ đã và đang:

...Sờ lên ngực nghe trái tim thầm nhắc
Hai tiếng thiêng liêng, hai tiếng “miền Nam”
Tôi nhớ không nguôi ánh nắng màu vàng
Tôi quên sao được sắc trời xanh biếc
Tôi nhớ cả những người không quen biết…

Có những trưa tôi đứng dưới hàng cây
Bỗng nghe dâng cả một nỗi tràn đầy
Hình ảnh con sông quê mát rượi
Lai láng chảy lòng tôi như suối tưới
Quê hương ơi! Lòng tôi cũng như sông
Tình Bắc Nam chung chảy một dòng
Không ghành thác nào ngăn cản được
Tôi sẽ lại nơi tôi hằng mơ ước
Tôi sẽ về sông nước của quê hương
Tôi sẽ về sông nước của tình thương…

(Nhớ con sông quê hương - Tế Hanh - 1956)

Tặng cậu đoạn thơ trên, Innova nhé!

Sài gòn mùa này nắng mưa bất chợt
Bạn có còn nhớ tới chúng tôi
Những buổi sáng, những trưa hè oi ả
Làm sao tìm chốn cũ của ngày xưa...?!

[còn cái này là tớ xuất khẩu thành thơ đấy Innova :)]

Không hiểu bác Innova tin tưởng vào Nguyễn Bá Thanh về việc gì ? Quá khứ, hiện tại, tương lai ? Vào bản thân, vào tất cả các việc ? Tin tưởng vào tất cả các việc "tương lai" của một người thì có vẻ hơi phi lý, quá cảm tính chăng ? Phép ngoại suy cũng có giới hạn của nó

Nguyễn Bá Thanh có thể có việc làm đúng, làm sai. Việc hiển nhiên mà tôi không tin tưởng ở Nguyễn Bá Thanh là ông ta làm lãnh đạo cao nhất, tuyệt đối ở Đà Nẵng với chức danh bí thư tỉnh. Lý do là chức danh bí thư tỉnh không do dân bầu mà cũng chẳng có trong hiến pháp, trong hệ thống nhà nước. Nếu Thanh làm chủ tịch UBND thì tôi tin tưởng hơn vì nó là chức danh rõ ràng, công khai hợp pháp

Có điều nếu có ia, ví dụ cô HTV, làm phóng sự về Nguyễn Bá Thanh cũng là việc đáng hoan nghênh

Chuyện này theo tôi biết thì NBT từng làm chủ tịch 8 năm, và bây giờ đang thi hành công việc dưới danh nghĩa chủ tịch hội đồng nhân dân. Tất nhiên bí thư cũng có quyền đề nghị này nọ, nhưng ở cấp dưới người ta thường gắn bí thư với các chức danh lãnh đạo để tiện ra lệnh. Ngoại trừ bác Tổng Trọng là không có ghế thật.

Tin tưởng vào Nguyễn Bá Thanh về việc gì ? (khách viếng thăm) gửi lúc 16:44, 28/10/2012 - mã số 71164
Nguyễn Ngọc Già viết:
Innova viết:

Mà em HTV ơi, em ở QN nên nếu được em có thể ra ĐN làm một vòng ký sự rồi viết về ông Nguyễn Bá Thanh để anh hòa giải với ông bạn Nguyễn Ngọc Già được không? Chờ bài em đó.

Ha ha ha! Tớ và cậu đã hòa giải từ lâu rồi mà, Innova! Tớ cam đoan Bá Thanh không đáng cho cậu đặt hy vọng đâu! Tin tớ đi. Ít nhất tớ đã và đang:

...Sờ lên ngực nghe trái tim thầm nhắc
Hai tiếng thiêng liêng, hai tiếng “miền Nam”
Tôi nhớ không nguôi ánh nắng màu vàng
Tôi quên sao được sắc trời xanh biếc
Tôi nhớ cả những người không quen biết…

Có những trưa tôi đứng dưới hàng cây
Bỗng nghe dâng cả một nỗi tràn đầy
Hình ảnh con sông quê mát rượi
Lai láng chảy lòng tôi như suối tưới
Quê hương ơi! Lòng tôi cũng như sông
Tình Bắc Nam chung chảy một dòng
Không ghành thác nào ngăn cản được
Tôi sẽ lại nơi tôi hằng mơ ước
Tôi sẽ về sông nước của quê hương
Tôi sẽ về sông nước của tình thương…

(Nhớ con sông quê hương - Tế Hanh - 1956)

Tặng cậu đoạn thơ trên, Innova nhé!

Sài gòn mùa này nắng mưa bất chợt
Bạn có còn nhớ tới chúng tôi
Những buổi sáng, những trưa hè oi ả
Làm sao tìm chốn cũ của ngày xưa...?!

[còn cái này là tớ xuất khẩu thành thơ đấy Innova :)]

Không hiểu bác Innova tin tưởng vào Nguyễn Bá Thanh về việc gì ? Quá khứ, hiện tại, tương lai ? Vào bản thân, vào tất cả các việc ? Tin tưởng vào tất cả các việc "tương lai" của một người thì có vẻ hơi phi lý, quá cảm tính chăng ? Phép ngoại suy cũng có giới hạn của nó

Nguyễn Bá Thanh có thể có việc làm đúng, làm sai. Việc hiển nhiên mà tôi không tin tưởng ở Nguyễn Bá Thanh là ông ta làm lãnh đạo cao nhất, tuyệt đối ở Đà Nẵng với chức danh bí thư tỉnh. Lý do là chức danh bí thư tỉnh không do dân bầu mà cũng chẳng có trong hiến pháp, trong hệ thống nhà nước. Nếu Thanh làm chủ tịch UBND thì tôi tin tưởng hơn vì nó là chức danh rõ ràng, công khai hợp pháp

Có điều nếu có ia, ví dụ cô HTV, làm phóng sự về Nguyễn Bá Thanh cũng là việc đáng hoan nghênh

VN2006A gửi lúc 16:43, 28/10/2012 - mã số 71163

Có vài ý kiến cho rằng thời buổi nhiễu nhương, con cháu vác tiền nhân ra xem xét, phê bình, kể cả các bậc Khổng, Mạnh...v...v...

- Tiền nhân là cái đinh!!! Tại sao lại không được phép xem xét, đánh giá lại tiền nhân??? Kêu gọi thanh niên không để cho CS nhồi sọ, phải biết nghi ngờ, khi đánh giá sự kiện. Nhưng lại khuyên thanh niên, hoặc không khuyên, nhưng cho rằng thanh niên như HTV chưa đủ trình độ đánh giá tiền nhân là thế nào???

- Hồ Chí Minh, Karl Marx, V.I. Lenin...đều là tiền nhân cả, đều bị phê phán ầm ầm đó thôi!!! Hay chỉ được phê phán tiền nhân của địch, còn tiền nhân của ta thì không được phê phán???

- Việc làm của HTV là đáng ủng hộ, chỗ nào HTV sai thì cứ chỉ ra, cho HTV và những người chưa biết, biết!!!

Lạm bàn 2 ý nhỏ:

- chuyện vua Trần Nhân Tông sau khi thắng giặc, cho đốt hết giấy tờ, sổ sách ghi chép 1 số kẻ thông đồng với giặc chả hiểu có đúng sự thật hay không??? Vì chuyện này giống hệt chuyện Tào Tháo làm sau khi thắng Viên Thiệu!!! Mà Tào Tháo trước Trần Nhân Tông cả ngàn năm!!!

- Chuyện vua Trần Nhân Tông sau lên làm Thái Thượng Hoàng (cố vấn chính trị), rồi lên núi đi tu, lang thang cùng trăng gió... cũng không có gì đặc biệt đáng ca ngợi??!!

Bởi vì đó là cái tốt ngẫu nhiên của 1 ông vua tốt!!! Cái mà ta bây giờ hướng tới là thi hành cái đạo tất nhiên: 4 năm bầu cử tự do 1 lần, ngai vàng của vua chỉ được ngồi tối đa là 8 năm (=2 lần bầu cử), sau đó là phải kê luôn đòn bẩy vào mông: hoặc là ông lên núi đi tu, hoặc là về vui thú điền viên, hoặc làm gì thì tùy ông...

Minhtu (khách viếng thăm) gửi lúc 15:46, 28/10/2012 - mã số 71158
Innova viết:
Tôi nhấn mạnh rằng VN qua các đời vua chúa chỉ có sử của vua chúa viết, do đó nên lịch sử vô cùng kém tin cậy và đối với tôi, các vị vua trên đều gần gần như nhau.

Tôi biết rằng viện sử VN có tham khảo các gia phả của các giòng họ lâu đời ở VN. Có giòng họ đã ghi chép từ thời Đinh Bộ Lĩnh.

Nguyễn Ngọc Già (khách viếng thăm) gửi lúc 11:11, 28/10/2012 - mã số 71146
Innova viết:

Mà em HTV ơi, em ở QN nên nếu được em có thể ra ĐN làm một vòng ký sự rồi viết về ông Nguyễn Bá Thanh để anh hòa giải với ông bạn Nguyễn Ngọc Già được không? Chờ bài em đó.

Ha ha ha! Tớ và cậu đã hòa giải từ lâu rồi mà, Innova! Tớ cam đoan Bá Thanh không đáng cho cậu đặt hy vọng đâu! Tin tớ đi. Ít nhất tớ đã và đang:

...Sờ lên ngực nghe trái tim thầm nhắc
Hai tiếng thiêng liêng, hai tiếng “miền Nam”
Tôi nhớ không nguôi ánh nắng màu vàng
Tôi quên sao được sắc trời xanh biếc
Tôi nhớ cả những người không quen biết…

Có những trưa tôi đứng dưới hàng cây
Bỗng nghe dâng cả một nỗi tràn đầy
Hình ảnh con sông quê mát rượi
Lai láng chảy lòng tôi như suối tưới
Quê hương ơi! Lòng tôi cũng như sông
Tình Bắc Nam chung chảy một dòng
Không ghành thác nào ngăn cản được
Tôi sẽ lại nơi tôi hằng mơ ước
Tôi sẽ về sông nước của quê hương
Tôi sẽ về sông nước của tình thương…

(Nhớ con sông quê hương - Tế Hanh - 1956)

Tặng cậu đoạn thơ trên, Innova nhé!

Sài gòn mùa này nắng mưa bất chợt
Bạn có còn nhớ tới chúng tôi
Những buổi sáng, những trưa hè oi ả
Làm sao tìm chốn cũ của ngày xưa...?!

[còn cái này là tớ xuất khẩu thành thơ đấy Innova :)]

Innova gửi lúc 06:59, 28/10/2012 - mã số 71135

Tôi thành thật rằng mình rất dốt giai đoạn lịch sử đó, dù rằng tôi đã đi thăm đền Trần và các pho tượng y đúc của các vua.

Tỉ dụ


Trần Nhân Tông


Trần Thánh Tông


Trần Thái Tông


Trần Phế Đế


Trần Dụ Tông

Thành thật mà nói, kiến thức của tôi, hay của bác Trí Luận đều cũng chỉ là nghe từ các sử sách. Nếu như ĐCS viết tôn thờ các chiến công thì ta cũng biết vậy thôi. Tôi nhấn mạnh rằng VN qua các đời vua chúa chỉ có sử của vua chúa viết, do đó nên lịch sử vô cùng kém tin cậy và đối với tôi, các vị vua trên đều gần gần như nhau. Chọn ai để làm biểu tượng cho "Hòa giải" cũng được, không khác gì các lãnh đạo ĐCS hiện nay. Hề hề.

Thế giờ lật ngược lại, sao không chọn Bác làm biểu tượng hòa giải. Hồ Chí Minh Academy nghe cũng oách xì dầu mà.

PS: Tôi tranh luận hoàn toàn trên tinh thần văn hóa và có ý thức những gì mình nói. Đừng lợi dụng tỏ ra học thức mà tấn công hạ cấp thế chứ? Giỏi thì bác bỏ bằng kiến thức xem.

Trí Luận gửi lúc 06:20, 28/10/2012 - mã số 71131

Suy nghĩ trước khi viết!

Đọc bài chủ, thấy có một số điểm về lịch sử cần trao đổi; Xem phản hồi, gặp ngay ý kiến rất VÔ VĂN HÓA của một vị cho rằng chọn tên các vị vua cũng như đánh Lotto!
Đồng ý với một số bác rằng Huỳnh Thục Vi nên đọc sử và suy nghĩ nhiều hơn trước khi viết.
Xin đính chính lại một số chi tiết từ „Việt Nam sử lược“ của cụ Trần trọng Kim:

Trang 152:
(Khi vuaTrần Nhân tông hỏi về việc giặc Nguyên), Hưng-đạo-vương tâu rằng: „Nước ta xưa kia, quân dân hưởng thái bình đã lâu, không tập đến việc chiến trận, cho nên năm trước quân Nguyên vào cướp còn có kẻ trốn tránh theo hàng giặc. …
- Đó là sự nhìn nhận nguyên cớ „có kẻ trốn tranh theo hàng giặc“.

Trang 160:
Định công xong rồi mới xét đến tội những người hàng giặc. Khi quân Nguyên đang cường thịch, triều thần lắm kẻ hai lòng, có giấy-má đi lại với giặc. Sau giặc thua chạy về bắc, triều-đình bắt được tráp biểu hàng của các quan. Đinh-thần muốn lục ra để trị tội, nhưng Thượng-hoàng nghĩ rằng làm tội những đồ tiểu-nhân cũng vô ích, bèn sai đem đốt cả tráp đi, cho yên lòng mọi người. Duy những người nào quả thực là hàng với giặc, thì mới trị tội; hoặc đem cày, hoặc xử-tử. Vì thế bọn Trần Kiện, Trần văn Lộng tuy đã chết rồi, nhưng con cháu phải tước họ tôn-thất đổi ra họ Mai. Còn Trần ích Tắc, thì vua nghĩ tình cận-thân không nở bỏ họ, nhưng phải gọi là ả Trần, nghĩa là bảo nhút-nhát như đàn-bà vậy. Những quân-dân thì được thứ tội cả, duy có hai làng Bàng-hà, Ba điểm trước hết theo giặc, cả làng phải đồ làm binh-lính, không khi nào được làm quan.
Thưởng công, phạt tội xong rồi, Thượng-hoàng về phủ Thiên- trường, đến tháng năm, năm canh-dần (1290) thì mất. Nhân-tông sai sứ sang cáo tang và xin phong.

[Có thể đọc từ http://vnthuquan.net/(X(1)S(klg5jaaa4xqmqn45wmss5r2p))/truyen/truyen.aspx?tid=2qtqv3m3237nvn2nqn1n31n343tq83a3q3m3237n1n0n]

Vậy là việc „định công, luận tội“ không đơn giản như Huỳnh Thục Vy nghĩ và viết.
Ngoài ra, Thày Thích Nhất Hạnh là bậc Trí giả rất đáng kính trọng và ngưỡng mộ; Tri thức của Thày rất quảng bác, cả trong lĩnh vực lịch sử. Cần xem lại nguồn dẫn để có thông tin chính xác cũng là cách làm cẩn trọng của người cầm bút.

Tôi mong Huỳnh Thục Vy viết được những gì có giá trị như tôi đã đọc trong các topic trước. Việc đánh giá về „vai trò nền quân chủ trong lịch sử“ cũng nên suy nghĩ chín chắn hơn.

Thân mến.

Innova gửi lúc 01:29, 28/10/2012 - mã số 71118

Thành thật mà nói thì tôi chẳng biết Trần Nhân Tông là ai. :(. Vì có quá nhiều Trần X Tông (X = Thái, Thánh, Nhân, Anh, Minh, Hiến, Dụ, Nghệ, Duệ, Thuận). X chỉ thiếu Dũng nữa thôi. Xem chừng chọn Nhân cũng như đánh lô tô giữa các giá trị X trên, tôi thấy không đặc sắc lắm.

Lịch sử VN có vẻ như rõ ràng nhất từ khúc Hậu Lê, rồi Trịnh - Nguyễn phân tranh vì có người Pháp ghi lại lịch sử khách quan giúp. Còn trước đó lịch sử hay méo mó vì do chính các đời vua VN chép, nên thành ra cả dân tộc nhiều phen mất gốc vì chẳng biết lịch sử thật là thế nào.

Nói một chút lịch sử để trình bày suy nghĩ của mình rằng, việc lấy tên giải là Trần Nhân Tông, đối với tôi không có ấn tượng lắm. Tại sao không lấy tên ai khác mà phải viện đến một vị vua rất lâu từ thời Trần và các câu truyện về ông không chắc đã là thật. Riêng về khoản này tôi thấy đã thất bại.

Nếu so giữa Trần Nhân Tông và A un Sang U I Ki gì đó của Miến Điện thì rõ ràng bà ta hơn một bậc, về danh tiếng, ảnh hưởng quốc tế, về người thật việc thật. Thế trao giải cho người ta thì không thích hợp lắm. Tôi nghĩ nên đem giải này trước mắt trao cho các em học sinh thích oánh lộn, các quý ông thích bạo hành, hàng xóm gây gỗ, hay giữa chính quyền và người dân, tỉ dụ như công an vs dân, cán bộ phường vs dân. Hay cao cấp hơn một chút như giữa 3D và 4S, Cả Trọng.

Đó là tầm mức mà giải này nên hướng tới.

Mà em HTV ơi, em ở QN nên nếu được em có thể ra ĐN làm một vòng ký sự rồi viết về ông Nguyễn Bá Thanh để anh hòa giải với ông bạn Nguyễn Ngọc Già được không? Chờ bài em đó.

Phiên Ngung gửi lúc 13:45, 26/10/2012 - mã số 71011
Huỳnh Thục Vy viết:
Ông còn là người góp phần mở rộng lãnh thổ nước Đại Việt về phía Nam. Đứng trên lập trường luân lý công bằng của nhân loại, lấy đất của nước người không thể gọi là Nhân;

Nhà Trần thời vua Nhân Tông phải hai lần chống quân Mông cổ xâm lăng. Lần đầu, Mông cổ mượn tiếng đánh Chiêm Thành nhưng thực ra cùng liên quân với người Chiêm để đánh úp Đại Việt. Tuy vậy, sau khi đánh bại quân Mông, vua chỉ cho bọn người Chiêm theo quân Mông vào đánh nước ta về nước. Lần sau, quân Mông đi đường Vân Nam qua Lão qua, tức Ai lao bây giờ để đánh Đại Việt. Cùng với những quấy phá biên giới Tây Nam của bọn Lão qua nên sau khi đuổi quân Mông về nước lần thứ nhì, vua đem quân đánh phạt để bảo vệ dân cũng như gìn giữ biên cương của Đại Việt.

Sau này, khi du ký Chiêm thành, vua hứa gả công chúa cho vua Chiêm để giữ hiếu hòa giữa hai nước. Việc vua Chiêm đem dâng đất là do tục cưới hỏi của họ, chẳng thể trách Thái thượng hoàng Nhân tông góp phần mở rộng lãnh thổ nước Đại Việt về phía Nam.

Nếu sợ người ta tiếm danh vua Trần Nhân Tông cho ý đồ riêng tư của họ, chỉ việc phân tích mục đích và cách hành xử của nhóm người này. Nếu sợ họ dùng giá trị đạo đức cũng như cách hành xử của nhà vua sau khi thắng quân Mông cổ để mưu toan lập kế cho bọn tham quan và tàn ác của nhà nước độc tài hiện nay thì chỉ cần bày tỏ quan điểm về vấn đề này như là một ý kiến trong vận hành dân chủ của xã hội Việt nam hậu cộng sản.

Phát biểu lung tung về nhân cách, đạo đức và hành vi của vua Trần Nhân Tông chỉ rơi vào bẩy của những phần tử đồ đệ Mác xít. Những kẻ đỏ đít này bao đời nay chỉ có Mác Lê Mao và Hồ. Họ có đề cao chủ nghĩa dân tộc trong 20 năm trở lại đây chỉ là chiêu bài để biện minh cho sự tồn tại của họ. Chẳng lẽ chúng ta phải duyệt lại hay phê phán bất kỳ nhân vật lịch sử Việt nam nào một khi bọn đỏ đít công khai xưng tụng họ?

vinhlong_baclieu (khách viếng thăm) gửi lúc 13:24, 26/10/2012 - mã số 71010

Những nhà lãnh đạo Miến Điện có nhiều lý do để từ chối "lời đề nghị khiếm nhã" của TNT A.

Một trong số đó là Miến Điện còn nhiều việc phải làm:
http://www.bbc.co.uk/vietnamese/world/2012/10/121025_burma_clases.shtml

slinkee (khách viếng thăm) gửi lúc 13:01, 26/10/2012 - mã số 71008

Washington thua Hồ Chí Minh là phải . Washington không giác ngộ chủ nghĩa Mác-Lê bách chiến bách thắng, lúc nào cũng đúng kể cả lúc sai, dẫn đất nước và dân tộc Mỹ đi lên con đường xã hội chủ nghĩa, không chịu lập đảng cộng sản tiến lên quốc tế cộng sản, tức là mới giải phóng được một phần . Nhưng tư tưởng của Washington không tiến bộ, không có sự lãnh đạo của đảng cộng sản đi từ thắng lợi này tới thắng lợi khác, không đứng trên lập trường của giới vô sản .

Thấy Bác Hồ chúng ta không, bản thân bắt nguồn từ phong kiến, có cha làm quan nhá, nhưng đã giác ngộ chủ nghĩa Mác-Lê bách chiến bách thắng chỉ có nhân dân đại bại, mở cuộc cải cách ruộng đất long trời lở đất tiêu diệt bọn địa chủ, xóa bỏ giai cấp bằng cách tiêu diệt những giai cấp khác . Washington làm quái nào mà bằng Bác Hồ nhà ta được .

Duong dai ca (khách viếng thăm) gửi lúc 11:42, 26/10/2012 - mã số 71004

Huỳnh Thục Vy viết rất hay. Ngôn từ của em rất chính xác.
Đoạnh kết của bài viết thể hiện thái độ cầu thị của em, kêu gọi tranh luận trên tinh thần tôn trọng.
Rất mến phục!

Khách Tôn Kính Đảng (khách viếng thăm) gửi lúc 11:11, 26/10/2012 - mã số 71003

Người mình kể cũng lạ, dân đang đói mờ mắt thì đem gạo tặng Bắc Triều tiên. Lập ra cái viên mang tên danh nhân nước mình, lại lập ra ở nước ngoài rồi thì trao giải cũng cho người nước ngoài. Người ta chẳng thèm nhận là phải, thế là mình ế mặt.
Còn nhận xét về bài viết này của HTV thì tôi thấy nhiều người biết mười nói (viết) một, còn nếu biết một nói mười thì thường hay gặp ở những nhà lãnh đạo CS. Người Anh có câu: "A littel knowledge is a dangerous thing" (một chút kiến thức là điều nguy hiểm).

Đọc bài Viện Trần Nhân Tông của nhà giáo NĐC mới thấy nhiều điều HTV nói hơi khác về vị vua anh minh này.

Nguyễn Thiện (khách viếng thăm) gửi lúc 10:48, 26/10/2012 - mã số 71001

HTV phê phán tính chất “cơ hội” của Nguyễn Anh Tuấn trong sự cấu kết với âm mưu “hòa giải” giả, đạo đức giả của ĐCSVN nên bày đặt ra việc tôn vinh Trần Nhân Tông một cách quá lố là sự phê phán nhạy bén, sắc sảo và rất giá trị. Song để phê phán điều đó không nhất thiết phải sa đà vào việc phê phán cả vị vua xuất sắc Trần Nhân Tông là một việc lớn hơn và khó hơn nhiều, đòi hỏi một quan điểm lịch sử thấu đáo, một sự nghiền ngẫm trầm tĩnh không thể khinh xuất. Nếu HTV làm chủ được ngòi bút để không sa vào điều này thì hay biết mấy! Thành thực mong như vậy.

Gửi phản hồi mới (xin gõ tiếng Việt có dấu và tuân thủ Nguyên tắc Dân Luận để được chấp nhận)

Bạn có thể bịa một địa chỉ email bất kỳ, ví dụ test@gmail.com. Thông tin này sẽ không xuất hiện công khai khi phản hồi được đăng.
  • Bạn có thể sử dụng các thẻ BBCode trong bài. Các địa chỉ URL sẽ được tự động chuyển thành liên kết.
  • Bạn có thể trích bài của người khác bằng thẻ [quote], ví dụ: [quote]Nội dung muốn trích dẫn[/quote]
  • Bạn có thể sử dụng những thẻ HTML sau: <a> <em> <strong> <ins> <b> <i> <u> <br> <cite> <code> <ul> <ol> <li> <dl> <dt> <dd> <h1> <h2> <h3> <h4> <h5> <table> <tbody> <td> <tr> <pre> <img> <div> <span> <object> <hr> <center> <font> <blockquote> <strike> <embed> <param>
  • Bạn có thể chèn video vào bài viết bằng thẻ [video:địa_chỉ_url_của_video]
  • Cách dòng và cách đoạn sẽ được tự động chuyển thành xuống dòng.

Nhấn vào đây để biết thêm chi tiết về cách định dạng bài viết...

CAPTCHA
Bạn bắt buộc phải trả lời câu hỏi kiểm tra dưới đây. Nó giúp chúng tôi nhằm lọc bỏ các nội dung spam do robot tự động thực hiện.
2 + 12 =
Giải bài toán đơn giản này và nhập kết quả vào ô phía trên. Ví dụ, nếu thấy 1+3, thì hãy nhập 4.

Các bài viết có liên quan của vụ án Cù Huy Hà Vũ được Dân Luận tập hợp tại đây: Hồ Sơ Cù Huy Hà Vũ, hoặc theo từ khóa "Cù Huy Hà Vũ".

Độc giả có thể truy cập Dân Luận an toàn hơn qua cổng HTTPS (HTTP có mã hóa bảo mật), bằng cách thêm https:// vào đằng trước địa chỉ danluan.org, hoặc bấm vào đây!

Bấm vào đây để đọc chuyên mục Góp ý sửa đổi Hiến Pháp 1992
Bấm vào đây để đọc Bản Tuyên Bố Của Các Công Dân Tự Do!

Suy ngẫm

Tổ Quốc như cái tổ cò
Vì chưng đói bụng, phải mò sang đây
Bao giờ Tổ quốc bằng Tây
Tổ quốc chẳng gọi, con đây cũng về!!!

— Thơ lục bát của người Việt ở Tiệp

Mới Mới Mới

Thống kê truy cập

Hiện có 1 thành viên423 khách truy cập.

Thành viên online

NiMarxNiJesus

Kỷ lục: Có 2315 người ghé thăm vào 11-03-2013 lúc 13h29.

Độc giả Dân Luận từ đâu đến?

Locations of visitors to this page

Quỹ Dân Luận

Bấm nút Donate để ủng hộ tài chính cho Dân Luận qua Paypal. Thu chi quỹ Dân Luận: xem ở đây!