Người Buôn Gió - Nuôi án

Người Buôn Gió
Chia sẻ bài viết này

Nuôi án thường có trong các vụ án hình sự. Người ta muốn có chiến công, thành tích nên khi phát hiện những đối tượng có manh nha phạm tội thì họ lặng lẽ theo dõi. Không bắt bớ, ngăn chặn ngay. Thậm chí họ còn cài đặc tình vào thúc đẩy việc phạm tội lớn hơn. Nuôi án hay có trong các vụ như mại dâm, buôn ma tuý, cờ bạc, buôn lậu,...đặc điểm của những "án nuôi" là có tổ chức, có sự phát triển theo thời gian.

Nhiều đối tượng bán lẻ ma tuý, chứa cờ bạc, cầm lô đề, cho vay lãi, bảo kê hoành hành được thời gian. Nghĩ mình lo lót hết, nhưng một ngày đẹp trời bỗng nhiên bị thộp cổ. Bọn nhỏ thì nhiều vô kể, còn bọn lớn thì như Khánh Trắng, Năm Cam.

Thật ra về số má giang hồ về đao búa, cái thang tính điểm của anh chị giang hồ thì cả Năm Cam, Khánh Trắng đều không có. Nhưng do được che chở của thế lực nào đó, từ một người đạp xích lô trở thành tay anh chị trùm bến bãi, lúc có vị trí rồi thì lúc đó không muốn thì cũng không thể làm ngơ nếu bị kẻ khác xúc phạm. Có lẽ Khánh Trắng chết một phần là do hắn, còn phần nữa là những kẻ đã dựng hắn lên. Nói thế mới chính xác. Cuộc đời Khánh Trắng nếu không một ngày gặp một vị đỡ đầu, thì giờ đây theo đà cuộc sống từ đạp xích lô, vợ bán hoa quả cứ chăm chỉ làm ăn. Khánh Trắng đã ngồi an nhàn uống bia hơi đầu Ô Quan Chưởng, vất xe tải cho một gã lái thuê nào đó. Chỉ việc điều hành chở hàng. Còn bà vợ thì ngồi một sạp hàng hoa quả chỉ đạo vài cô gái trẻ giúp việc cân đo, bó buộc hàng cho khách. Cuộc sống tương đối khá giả, bình bình. Sự thật thì nhiều anh chị ngang hàng Khánh Trắng thậm chí còn số má hơn lúc mà Khánh Trắng đạp xích lô giờ đây đã có cuộc sống như thế.

Thôi thì cứ gọi cho là số phận. Nhưng hẳn Năm Cam, Khánh Trắng ở suối vàng còn ôm khối hờn cả cục với những kẻ đã một thời bao che cho họ.

Nói gì thì nói, nuôi án không phải là việc chính đáng, thậm chí đó còn là đồng loã, tiếp tay cho tội ác. Người có trách nhiệm khi thấy mầm mống của tội phạm thì phải răn đe, giáo dục, ngăn chặn từ đầu. Nhưng công việc đó tương đối là thầm lặng, hiệu quả thì không rõ ràng. Chẳng ai có thể có chứng cứ để báo cáo thành tích rằng tôi đã ngăn chặn một ổ cờ bạc, ổ chứa mại dâm bằng cách khuyên bảo, giáo dục, ngăn ngừa ngay từ khi tên chủ quán mới định bán bia lắp đèn mờ, có xây phòng kín...Bởi chỉ có một xã hội mà người ta theo tiêu chí khác, con người ở đó khác thì họ mới cầm đồng lương và cố gắng làm những việc ngăn chặn cái xấu khi nó chưa xảy ra.

Còn ở đây, thành tích phải bằng số ma tuý cân được, số tiền cờ bạc thu được, số người bị giết...thành tích được miêu tả đầy hào hứng về con số, con số càng lớn thì thành tích của những người chỉ huy chiến dịch, bắt bớ, điều tra lại càng lớn.

Một đất nước thành tích thể thao năm sau cao hơn năm trước, chỉ số kinh tế năm sau cao hơn năm trước là điều rất đáng mừng. Nói nôm na là nếu anh năm nay mua sắm 10 đồng, năm sau 20 đồng thì là điều rất đáng mừng.

Nhưng thành tích bắt tội phạm thì không tương tự như thế nếu chúng ta biết suy nghĩ. Chả lẽ chúng ta hào hứng vì cảnh sát tháng trước bắt 20 bánh ma tuý, tháng sau chiến công rực rỡ hơn là bắt được 40 bánh. Rồi vài năm sau lại thấy khen thưởng rầm rộ vì phá vụ án có 100 bánh heroin.

Bạn thấy sắp có cuộc đánh nhau, hai người hàng xóm chửi nhau theo tiến độ căng hơn, theo kinh nghiệm bạn thấy họ sắp vác dao đến nơi. Bạn gọi điện lên công an phường báo tin. Một lúc sau họ xuống thì sự đã rồi, họ lập biên bản, lấy nhân chứng, bắt bớ, lấy cung. Có người đã trách công an là lúc đó xuống luôn thì không nên chuyện. Anh công an chân tình nhăn nhó trình bày, khổ lắm nhưng mà việc nó chưa xảy ra thì làm sao mà xuống được!!!

Nói về băng nhóm tội phạm như thời Khánh Trắng, Năm Cam, Dung Hà thì chuyện giết người so với bây giờ còn kém xa. Các băng nhóm thời đó vào cảnh mà họ cho là không thể chấp nhận, cân nhắc kỹ mới quyết định thanh toán đối thủ. Chứ còn bây giờ năm ba cậu thanh niên làm bóng, cho vay lãi, cầm đồ hứng lên là vác súng, dao truy sát. Thậm chí chả phải chuyện làm ăn, mà chỉ ở trong quán bar, quán phở dẫm chân lên nhau, nhìn đểu nhau là có thể vác súng bắn vỡ đầu nhau luôn.

Mấy lần nghe thấy cán bộ lãnh đạo công an nói rằng thiếu nhân lực. Mặc dù năm sau nhiều hơn năm trước. Lập thêm đội dân phòng, đội trật tự tự quản, xung kích, dân quân tự vệ để hỗ trợ công an. Dường như vẫn chưa đủ để lực lượng này đảm bảo số lượng duy trì an ninh, trật tự.

Tội phạm gia tăng dẫn đến tăng cường quân số, trang bị, vũ khí...một cái vòng tương tác cứ như thế kéo dài. Nếu người ta không chú ý đến giáo dục, thậm chí còn có ý đồ nuôi án để lấy thành tích. Thì đương nhiên cái vòng luẩn quẩn đó còn phải nói đến nhiều.

nguyenphuonguyen_nucuoi.jpg

Sinh viên Nguyễn Phương Uyên

Những chuyện về tội phạm hình sự như thế này không kể thì ai cũng biết. Sở dĩ hôm nay kể vì gặp chuyện bất ngờ. Thường chỉ gặp nuôi án trong các vụ kinh tế, cờ bạc, cưỡng đoạt (bảo kê bến bãi, nhà hàng), mại dâm...chứ ở những vụ như an ninh chính trị thì không bao giờ có.

Thế nhưng mới đây nghe chuyện một cô bé sinh viên bị bắt, đồn rằng người ta phát hiện từ nhiều tháng trước, cài đặc tình vào theo dõi, rồi để đến khi truyền đơn tung ra họ mới bắt.

Không tranh luận chuyện cô bé có tội hay không có tội, vì đó sẽ là cuộc tranh luận còn diễn ra dài dài đến khi nào cô ấy được thả. Về quan điểm của tôi tất nhiên là cô bé không có tội, nói vậy để các bạn khỏi tranh luận về cô bé có tội hay không. Chuyện ấy sẽ tranh luận ở phần khác. Phần ở đây là chuyện nuôi án cơ.

Về phần những người bắt cô gái thì họ sẽ khẳng định cô bé có tội, bởi thế họ theo dõi từ lâu, cài người để nắm bắt, thậm chí có thể là tác động để cô và các bạn tiến hành hoạt động mà họ nghĩ là đủ chứng cứ để bắt. Vậy là nuôi án đấy.

Đến án chính trị, an ninh quốc gia mà còn nuôi án nữa. Thì thực sự một kẻ xuất thân từ dân lưu manh vốn tưởng đã không có gì bất ngờ với chế độ này, một lần nữa phải kinh ngạc vì hiểu biết của mình vẫn còn non kém quá.

Một đất nước ổn định về chính trị, cứ tưởng là không có những người phạm tội chống chế độ, tuyên truyền nói xấu chế độ, âm mưu lật đổ chế độ cơ. Chứ đã đầy rẫy những người ra toà vì tội như thế rồi mà lại còn nuôi án cả những tội đó để lấy thành tích nữa thì quá là đáng ngại.

Mong sao chuyện đó không phải là sự thật.

Hồ Gươm gửi hôm Thứ Năm, 25/10/2012
Bạn đánh giá bài viết này thế nào?

Những thằng hèn

Báo cáo thủ tướng và trách nhiệm bộ trưởng

Tâm thư: Vì sự nghiệp bảo vệ độc lập và quyền dân chủ của nhân dân, vì sự còn mất của Đảng và chế độ

Bị bắt vì mặc áo có in khẩu hiệu yêu nước

Suy nghĩ của một bạn trẻ


nguoi ngoai cuoc (khách viếng thăm) gửi lúc 01:15, 29/10/2012 - mã số 71191

Đứng trên quan điểm người chăn nuôi thì con gì trước khi giết thịt đều được trải qua thời kỳ nuôi dưỡng cho béo tốt, chẳng ai dại gì giết mổ khi khi nó còn bé nhỏ cả. Một kiểu chăn nuôi ta hay gặp: anh cs giao thông thay vì đứng hiên ngang để mọi người nhìn thấy mà không phạm luật thì lại lén lút rình mò cho người phạm luật rồi mới bắt. Đương nhiên phải nuôi mới được con mồi béo tốt, không thì lấy gì mà ăn. Cho nên là ngành chăn nuôi ở VN cứ ngày càng phát triển.

VM (khách viếng thăm) gửi lúc 10:58, 27/10/2012 - mã số 71073

Tôi thì thấy bài viết cải lương quá.

Nếu đã đồng ý theo luật thì phạm luật nghĩa là phạm luật, bất kể chuyện phạm luật do hoàn cảnh nào, bị kẻ khác xúi dục ra sao.

Với chuyện "nuôi án" này cũng vậy. Nếu đúng là công an xúi dục, cố tình gài bẫy để người khác phạm pháp thì bản thân công an phạm luật và phải bị xử theo pháp luật. Gần đây chẳng có vụ nhà báo hối lộ công an để làm bằng chứng viết bài, kết quả bị xét là phạm tội đưa hối lộ đó sao.

Còn nhiệm vụ của cơ quan điều tra là phải cài người, đi điều tra, theo dõi mọi vấn đề. Vì lý do bí mật, an toàn, dĩ nhiên họ không thể lộ thân phận. Họ cũng chẳng có chức năng khuyên nhủ ai, vì đó là việc của các tổ chức khác. Khi sự việc xảy ra, nếu họ biết mà bỏ qua thì sẽ phạm tội che dấu đồng lõa tội phạm; nếu xử lý sự việc thì đã là làm đúng phận sự rồi - tác giả có gì mà phải ấm ức, tự nghĩ ra chuyện "nuôi án" rồi suy luận lung tung?

Về những chuyện công an, an ninh bắt sai người, hay kết tội không đúng (có thể như trường hợp cô bé sinh viên) - thì điều cần bàn và tranh luận là những cơ sở buộc tội, thậm chí năng lực những người trực tiếp điều tra, phá án; xa hơn nữa là những bộ luật quy định hoạt động của bộ máy công an, an ninh và những định nghĩa về các tội phạm.

Cho dù định hướng chế độ có thay đổi thế nào, chúng ta luôn cần lực lượng công an, an ninh có năng lực, làm đúng luật để duy trì ổn định xã hội.

Khách Thành Cát Ngột (khách viếng thăm) gửi lúc 04:51, 25/10/2012 - mã số 70911

Chuyện "nuôi án" là chuyện nghiệp vụ của công an, tôi không quan tâm vì bản thân tôi rất ghét cái nghề công an. Có một ông công an về hưu dạy tôi rằng: "Trông thấy thằng móc túi thì đứng cách xa 30 m, trông thấy con chó điên thì đứng cách xa 50 m, trông tháy con hổ thì đứng cách xa 100 m, còn trông thấy thằng công an thì đứng cách xa 500 m, vì nó tổng hợp cả 3 loại trên và còn hơn thế nữa."
Điều tôi quan tâm lại là SV làm thơ chống Trung quốc mà bị bắt bỏ tù vì cho đó là có tội. Người ghét Trung quốc lại bị người yêu Trung quốc bắt thì trong lịch sử dân tộc Việt Nam trải qua bốn nghìn năm bây giờ mới xẩy ra ở thời kỳ Đảng CS lên cầm quyền. Trong lịch sử của dân tộc ta thôi chỉ thấy những người lãnh đạo dân tộc chống Trung quốc thì được tôn là anh hùng dân tộc. Chính nhờ các vị anh hùng dân tộc đứng lên chống Trung quốc mà phương Bắc qua các đời Hán, Đường, Tống, Nguyên, Minh, Thanh đều có dã tâm xâm chiếm nước ta, nhưng đều thất bại.
Nay ta tự bắt người nước ta chống Trung quốc thì có lẽ mộng bá quyền của Trung quốc ấp ủ từ hàng nghìn đời đến nay sắp thành công rồi. Người có công lớn không phải là người Trung quốc mà lại là những chiến sĩ công an nhân dân Việt Nam được dạy "còn Đảng còn mình". Ai sẽ trao huân chương cho các chiến sĩ công an nhân dân ngày đêm rình
rập, theo dõi để bắt đồng bào mình? Họ được phong là gì đây? Anh hùng giữ nước hay "Anh hèn bán nước" để "lưu danh" vào lịch sử kiên cường bất khuất của dân tộc?

Nuôi án không phải là việc chính đáng (khách viếng thăm) gửi lúc 02:32, 25/10/2012 - mã số 70905
Trích dẫn:
Nói gì thì nói, nuôi án không phải là việc chính đáng, thậm chí đó còn là đồng loã, tiếp tay cho tội ác. Người có trách nhiệm khi thấy mầm mống của tội phạm thì phải răn đe, giáo dục, ngăn chặn từ đầu

Toî cũng cho rằng nuôi án không phải là việc chính đáng mà đây là việc không đạo đức, việc lưu manh, bất lương.

Trong nhiều trường hợp, điều 88, chính quyền CSVN trông thấy có người viết báo, blog, thậm chí gửi cả thư từ cho cả lãnh đạo nhà nước như chủ tịch nước, thủ tướng, CT QH, bộ trưởng, ... Nhưng cái bọn lãnh đạo thay vì trả lời và khuyến cáo blogger thì họ lại giả mù câm điếc, cứ để xem viết gì và đến lúc nào chín muồi thì ra tay bắt giam. Đây rõ ràng không phải là hành động của một nhà nước pháp quyền tôn trọng công dân mà nó giống như một bọn anh chị xã hội đen chỉ rình ra tay thanh toán người làm trái ý mình !

Ở một số nơi nhà nước chuộng cảnh cáo, phòng chống hơn là giả lờ rình rập. Nhiều nơi họ để bảng coi chừng radar bắn tốc độ cách nơi để radar thật (hoặc giả) vài cây số chỉ để cảnh báo tài xế lo lái xe chậm lại

Gửi phản hồi mới (xin gõ tiếng Việt có dấu và tuân thủ Nguyên tắc Dân Luận để được chấp nhận)

Bạn có thể bịa một địa chỉ email bất kỳ, ví dụ test@gmail.com. Thông tin này sẽ không xuất hiện công khai khi phản hồi được đăng.
  • Bạn có thể sử dụng các thẻ BBCode trong bài. Các địa chỉ URL sẽ được tự động chuyển thành liên kết.
  • Bạn có thể trích bài của người khác bằng thẻ [quote], ví dụ: [quote]Nội dung muốn trích dẫn[/quote]
  • Bạn có thể sử dụng những thẻ HTML sau: <a> <em> <strong> <ins> <b> <i> <u> <br> <cite> <code> <ul> <ol> <li> <dl> <dt> <dd> <h1> <h2> <h3> <h4> <h5> <table> <tbody> <td> <tr> <pre> <img> <div> <span> <object> <hr> <center> <font> <blockquote> <strike> <embed> <param>
  • Bạn có thể chèn video vào bài viết bằng thẻ [video:địa_chỉ_url_của_video]
  • Cách dòng và cách đoạn sẽ được tự động chuyển thành xuống dòng.

Nhấn vào đây để biết thêm chi tiết về cách định dạng bài viết...

CAPTCHA
Bạn bắt buộc phải trả lời câu hỏi kiểm tra dưới đây. Nó giúp chúng tôi nhằm lọc bỏ các nội dung spam do robot tự động thực hiện.
3 + 4 =
Giải bài toán đơn giản này và nhập kết quả vào ô phía trên. Ví dụ, nếu thấy 1+3, thì hãy nhập 4.

Các bài viết có liên quan của vụ án Cù Huy Hà Vũ được Dân Luận tập hợp tại đây: Hồ Sơ Cù Huy Hà Vũ, hoặc theo từ khóa "Cù Huy Hà Vũ".

Độc giả có thể truy cập Dân Luận an toàn hơn qua cổng HTTPS (HTTP có mã hóa bảo mật), bằng cách thêm https:// vào đằng trước địa chỉ danluan.org, hoặc bấm vào đây!

Bấm vào đây để đọc chuyên mục Góp ý sửa đổi Hiến Pháp 1992
Bấm vào đây để đọc Bản Tuyên Bố Của Các Công Dân Tự Do!

Suy ngẫm

[Nguyễn Tiến] Trung cho biết là sẽ không thể thề “trung với Đảng” được mà sẽ thề là “trung với nước, hiếu với dân”.

Ngay khi cụ Hồ còn sống, cụ không bao giờ dám nói quân đội “trung với Đảng”, mà chỉ nói “trung với nước”. Việc tùy tiện sửa lại lời thề của người quân nhân là sai trái, đi ngược lại với tư tưởng Hồ Chí Minh.

— BBC Việt Ngữ phỏng vấn Nguyễn Tiến Trung

Mới Mới Mới

Thống kê truy cập

Hiện có 1 thành viên1072 khách truy cập.

Thành viên online

Diên Vỹ

Kỷ lục: Có 2315 người ghé thăm vào 11-03-2013 lúc 13h29.

Độc giả Dân Luận từ đâu đến?