Ngô Văn Hải - Phát triển học thuyết Mác - Lênin

Ngô Văn Hải
Chia sẻ bài viết này

“Người quân tử được ngôi cao để thi hành cái đạo
Kẻ tiểu nhân được ngôi cao để tìm cách kiếm lợi”

Như vậy tôi đã trình bầy, nhận thức lại một số phần phép biện chứng, biện chứng lịch sử xã hội và kinh tế chính trị của học thuyết Mác - Lênin. Nhưng vấn đề cơ bản của triết học Mác lênin tôi chưa xem xét, vậy những nhận thức của nó đã phù hợp, đúng với thực tế chưa.

I. Trước tiên chúng ta xem xét về vật chất

Giáo trình triết học Mác lênin định nghĩa vật chất:

Vật chất là một phạm trù triết học, dùng để chỉ thực tại khách quan được đem lại cho con người trong cảm giác. Được cảm giác của chúng ta chép lại, chụp lại, phản ánh và tồn tại không lệ thuộc vào cảm giác, và giải thích nội dung định nghĩa:

- Vật chất là phạm trù triết học là phạm trù rộng và khái quát, không thể hiểu theo nghĩa thông thường.

- Thuộc tính cơ bản của vật chất là "thực tại khách quan" tồn tại không lệ thuộc vào cảm giác. Đó chính là tiêu chuẩn để phân biệt cái gì là vật chất và các gì không phải là vật chất.

- Thực tại khách quan được đem lại cho con người trong cảm giác "tồn tại không lệ thuộc vào cảm giác". Điều đó khẳng định sự vật "thực tại khách quan" là vật chất, là cái có trước, còn cảm giác (ý thức) là cái có sau.

- Thực tại khách quan được đem lại cho con người trong cảm giác, được cảm giác chụp lại... Điều đó nói lên thực tại khách quan là vật chất được biểu hiện thông qua các dạng cụ thể bằng cảm giác ý thức con người có thể nhận thức được. Vật chất là nguồn gốc nội dung của ý thức.

Trước tiên tôi thừa nhận định nghĩa này vì tôi không thấy định nghĩa nào cũng như tôi không thể định nghĩa được chính xác vật chất mang hàm triết học.

Nhưng giải thích 3 và 4 nó mâu thuẫn: Giải thích 3 cho rằng vật chất là cái có trước, còn cảm giác (ý thức) là cái có sau. Theo tôi để đánh giá đúng chúng ta phải so sánh trừu tượng với trừu tượng, cụ thể với cụ thể, gốc với gốc, ngọn với ngọn, trong với trong, ngoài với ngoài mới thấy vấn đề. Trong khi đó vật chất ở đây là phạm trù triết học lại đi so sánh với ý thức của con người, mà con người là dạng vật chất cao nhất của trái đất mới có thuộc tính ý thức như vậy là khập khễnh nửa vời. Ta chỉ có thể so sánh vật chất với thuộc tính vận động của nó, "vật chất con người" với ý thức của con người nó mới thống nhât phù hợp với nguyên lý phát triển.

Giải thích 4 mâu thuẫn với chính giải thích 1 vật chất đang là phạm trù triết học là phạm trù rộng và khái quát lại thành vật chất cụ thể.

Định nghĩa vật chất ở đây theo tôi nó chỉ định nghĩa vật chất mang tính triết học, rộng và khái quát chứ không giải thích cụ thể "vật chất con người". Những ý tứ sau chỉ muốn nói, tuy vật chất mang tính triết học, rộng và khái quát nhưng nó có thực chứ không phải trừu tượng, không có thực là hiện tượng chung của vật chất. Đồng thời nó tồn tại khách quan không lệ thuộc vào cảm giác con người dù chúng ta có nhận thấy hay không nhận thấy, thể hiện sự độc lập tương đối nhưng vẫn có mối liên hệ phổ biến và sự tồn tại khách quan là thuộc tính chung, là bản chất của vật chất.

Giáo trình triết học Mác lênin thừa nhận vật chất có vận động.

Vận động là phương thức tồn tại của vật chất, là thuộc tính cố hữu không tách rời vật chất. Vật chất tồn tại bằng vận động, thông qua vận động mà biểu hiện sự tồn tại của mình, không thể có vật chất mà không có vận động và ngược lại.

Vật chất tồn tại khách quan thì vận động cũng tồn tại khách quan, không ai có thể sáng tạo ra và tiêu diệt, do đó cũng không thể tiêu diệt được sự vận động của vật chất.

Nguyên nhân vật chất vận động do tương tác qua lại giữa các mặt, các yếu tố, bộ phận khác nhau trong lòng sự vật gây ra.

Như vậy vận động là thuộc tính cơ bản của vật chất, vận động do mâu thuẫn trong lòng sự vật, nó là thuộc tính cố hữu của vật chất, không ai có thể sáng tạo ra và tiêu diệt được. Nó mang tính triết học chung của sự vật còn ý thức là thuộc tính riêng của "vật chất con người", nó vận động do mâu thuẫn lợi-hại, thiện- ác, riêng - chung...không ai có thể sáng tạo ra và tiêu diệt được. Tuy nhiên những người có quyền lực có thể bẻ cong và làm nhanh hoặc chậm sự vận động xã hội.

Các hình thức vận động cơ bản của vật chất: giáo trình cho rằng có 5 hình thức cơ bản là cơ học, vật lý học, hóa học, sinh học, xã hội.

Theo tôi cơ học đã thuộc trong vật lý học do vậy 5 hình thức vận động cơ bản là Vật lý học, hóa học, sinh học, tự nhiên và xã hội.

Vận động và đứng im: hiện tượng đứng im chỉ là biểu hiện của trạng thái vận động, vận động riêng biệt có xu hướng chuyển thành cân bằng. Nhưng vận động toàn bộ lại phá hoại sự cân bằng riêng biệt.

Hiện tượng đứng im chỉ xẩy ra đối với một hình thức vận động trong một lúc nào đó và trong một quạn hệ nhất định chứ không phải mọi quan hệ trong cùng một lúc.

Không có đứng im thì không có sự vật nào tồn tại, vì vậy vận động là tuyệt đối đứng im là tương đối, tạm thời.

Tôi hoàn toàn đồng ý chỉ bổ sung, sự đứng im đây chỉ là sự thống nhất tạm thời, có đứng im để thống nhất mới có tồn tại. Nhưng vận động phát triển là thuộc tính cố hữu, khi vận động là do mâu thuẫn làm thể thống nhất cũ bị phá vỡ lên nó phải đứng im tạm thời để tạo sự thống nhất mới. Nếu không thống nhất được thì sự vật sẽ tiêu vong biến đổi thành sự vật khác và khi nó thống nhất được tạm thời thì nó lại vận động, đó là chu kỳ phát triển của sự vật.

II. Nguồn gốc, bản chất và kết cấu ý thức những nhận thức nào chưa rõ ràng sáng tỏ.

1. Theo giáo trình triết học Mác - lênin nguồn gốc tự nhiên của ý thức: do quá trính phát triển lâu dài của vật chất và gắn với hình thức phản ánh ý thức.

Theo tôi cần xác định rõ con người là vật chất được phát triển cao nhất của trái đất, khi vật chất phát triển cao thành "vật chất con người" thì mới có ý thức. Tức là nguồn gốc cơ bản của ý thức là từ thuộc tính của vật chất, từ đơn giản mà phát triển dần lên thành ý thức con người(thuộc tính riêng của con người).

Nguồn gốc xã hội: do lao động và vai trò của lao động.

Tôi đồng ý nhưng chỉ lưu ý lao động đây là lao động chung nó bao hàm cả lao động trí lực và lao động thể lực.

2. Bản chất của ý thức là hình ảnh chủ quan của thế giới khách quan và thừa nhận ý thức là của con người, chỉ có con người mới có ý thức.

Theo tôi bản chất của ý thức là hình ảnh chủ quan của thế giới khách quan mới là cái vỏ, là nội dung, là hiện tượng, là cái chung của sự vật còn cái lõi, cái hình thức, cái bản chất, cái riêng là thuộc tính nhận thức của "vật chất con người". Nếu không có bản chất thuộc tính nhận thức "vật chất con người" thì động vật và sự vật cũng có ý thức vì hình ảnh chủ quan của thế giới khách quan động vật, sự vật cũng có.

Như vậy bản chất của ý thức là sự kết hợp thuộc tính chung hình ảnh chủ quan của thế giới khách quan với thuộc tính riêng nhận thức trừu tượng hóa, hình tượng hóa thế giới khách quan thành ý tưởng, tư duy tinh thần, để hiện thực ra thế giới khách quan và trở thành thuộc tính riêng của "vật chất con người".

Khi có nhiều con người thì có nhiều ý thức chủ quan, từ nhiều ý thức chủ quan riêng của nhiều con người mà có ý thức tương đối giống nhau thì thành ý thức chung. Nhưng ý thức chung này chưa phải đã là chân lý mà nó phải được thời gian, thực tiễn kiểm chứng nếu đúng theo các nguyên lý, các quy luật mới trở thành chân lý tương đối.

3. kết cấu ý thức.

Theo chiều ngang: Ý thức bao gồm các yếu tố cấu thành như: Tri thức, tình cảm, niềm tin, lý trí, ý chí, trong đó tri thức là yếu tố cốt lõi.

Ý thức theo chiều ngang được phát triển từ đâu theo tôi nó được cơ bản phát triển từ thuộc tính mhận thức riêng của vật chất con người kết hợp thuộc tính phản ánh chung của vật chất mà phát triển lên thành ý thức. Vật chất tồn tại khách quan thì thuộc tính vận động cũng tồn tại khách quan, không ai có thể sáng tạo ra và tiêu diệt, do đó cũng không thể tiêu diệt được thuộc tính sự vận động của vật chất. Như vậy con người tồn tại khách quan thì ý thức cũng tồn tại khách quan không ai có thể sáng tạo ra và tiêu diệt được.

Theo chiều dọc ý thức bao gồm: tự ý thức, tiềm thức, vô thức như vậy nó thừa nhận có vô thức trong khi đó ý thức là hình ảnh chủ quan của thế giới khách quan (vậy cái gì tạo ra vô thức và ý thức chiều dọc được phát triển như thế nào)?

Nếu xét theo tính cụ thể hạt vật chất vật lý thì nó có bốn lực tương tác để tạo ra thuộc tính vận động, theo vật chất hóa học thì liên kết hóa học thay đổi vật chất thay đổi. Như vậy phải có sự vật cụ thể mới có hình ảnh chủ quan, từ hình ảnh chủ quan, để khái quát hóa, trìu tượng hóa được sự vật phải có thuộc tính vật chất con người. Xét theo chiều dọc thì ý thức được phát triển từ thuộc tính của vật chất mà tạo thành tự ý thức, tiềm thức, vô thức và linh cảm sự phân chia chỉ là tương đối vì chúng có sự biện chứng với nhau.

Học thuyết Mác-Lênin thừa nhận ý thức do vật chất sinh ra và quyết định. Song sau khi ra đời ý thức có tính độc lập tương đối nên có sự tác động trở lại to lớn đối với vật chất thông qua hoạt động thực tiễn của con người.

Vật chất ở đây đã mang tính cụ thể chứ không còn mang tính triết học. Các vật chất cụ thể sinh ra và quyết định con người hay động vật, còn để sinh ra và quyết định ý thức phải do (vật chất con ngươi)chứ không phải do vật chất cụ thể bình thường. Nếu vật chất cụ thể bình thường mà sinh ra và quyết định được ý thức thì động vật cũng có ý thức. Con người là một dạng vật chất cấp cao của trái đất lên con người mới có thuộc tính nhận thức riêng để nhận biết con người khác sự vật, đồng thời nó vẫn tuân theo thuộc tính chung của vật chất mới tạo ra ý thức của con người. Như trên tôi đã phân tích vật chất phát triển thành vật chất con người, thuộc tính vật chất phát triển thành ý thức con người nó mới thống nhất, phù hợp với nguyên lý phát triển. Tóm lại có vật chất là có thuộc tính, có con người là có ý thức và chúng có mối liên hệ biện chứng chứ không phải vật chất có trước và quyết định ý thức hay ý thức có trước và quyết định vật chất.

III. Nhận thức

Giáo trình triết học Mác-Lênin cho rằng bản chất của nhận thức là sự phản ánh thế giới khách quan vào bộ óc con người, là một quá trình phản ánh biện chứng dựa trên hoạt động thực tiễn.

Ta thấy giáo trình triết học Mác - Lênin không tách biệt được giữa ý thức và nhận thức mà cho rằng về bản chất nó tương tự nhau. Theo tôi nhận thức là khả năng trừu tượng hóa, hình tượng hóa thế giới khách quan thành ý tưởng tư duy tinh thần, còn những vấn đề khác tôi đồng quan điểm. Còn phản ánh thế giới khách quan là một trong những thuộc tính chung của vật chất, chỉ có con người mới có thuộc tính riêng nhận thức, sự kết hợp giữa hai thuộc tính và hiện thực ra thế giới khách quan đã tạo ra ý thức của con người chúng ta. Ngay phần đầu giáo trình cũng thừa nhận: "Triết học ra đời từ thực tiễn, do nhu cầu của thực tiễn nó có nguồn gốc nhận thức và nguồn gốc xã hội. về nguồn gốc nhận thức, đấy là lúc con người đã đạt đến trình độ trừu tượng hóa, khái quát hóa, hệ thống hóa để xây dựng nên các học thuyết, các lý luận" nhưng đến phần nhận thức lại có đánh giá khác.

Phương pháp nhận thức, giáo trình đã đưa ra một số phương pháp như: phân tích tổng hợp, quy nạp và diễn dịch, lịch sử logic, trừu tượng đến cụ thể, thực tiễn và cấp độ nhận thức.

Theo tôi để nhận thức đúng vấn đề trước tiên ta phải thừa nhận tiền đề tồn tại của thế giới và sự thống nhất của thế giới rồi xây dựng, công nhận một số cặp phạm trù cơ bản để làm công cụ nhận thức thế giới khách quan. Từ những cặp phạm trù ta xác định được những nguyên lý và quy luật cơ bản của thế giới khách quan, sau đó ta phải có phương pháp nhận thức khoa học, rồi nhận thức theo đúng trình tự cấp độ. Khi đã có nhận thức vấn đề ta phải kiểm chứng xem có thống nhất với quá trình nhận thức không, cũng như so sánh với quy luật tự nhiên, cuối cùng đưa vào thực tiễn để kiểm định nếu đúng trở thành khoa học, sai phải nhận thức lại. (sự nhận thức không đúng trình tự cấp độ sẽ trở thành tiên tri đoán mò)

Phương pháp biện chứng theo giáo trình: Nhận thức đối tượng trong mối liên hệ lẫn nhau, ảnh hưởng ràng buộc lẫn nhau.

Nhận thức đối tượng ở trạng thái vận động biến đổi nằm trong khuynh hướng chung là phát triển.

Phương pháp biện chứng thể hiện tư duy mềm dẻo, linh hoạt phản ánh hiện thực đúng như nó tồn tại.

Tôi hoàn toàn đồng ý phương pháp biện chứng này và đang áp dụng để xem xét học thuyết Mác-Lênin có tuân thủ theo đúng theo phương pháp biện chứng và phép biện chứng không. Thực tế nó đang có những mâu thuẫn với chính phương pháp, phép biện chứng và tôi đang trình bày nhận thức lại.

Chở lại vấn đề cơ bản của triết học theo giáo trình triết học Mác - Lênin vấn đề cơ bản của triết học có hai mặt, mỗi mặt phải trả lời được câu hỏi.

Mặt thứ nhất: giữa vật chất và ý thức thì cái nào có trước, cái nào có sau, cái nào quyết định cái nào?

Mặt thứ hai: Con người có khả năng nhận thức được thế giới hay không?

Như trên chúng ta thấy vật chất có thuộc tính cơ bản là vận động và con người là vật chất được phát triển cao nhất của trái đất, có thuộc tính ý thức và chỉ con người mới có thuộc tính ý thức. Như vậy đem so sánh vật chất với ý thức là khiêm cưỡng, bất cập ta chỉ có thể xem xét vật chất và thuộc tính của nó, con người và ý thức của mình chứ so sánh vật chất và ý thức là khập khễnh là vô lý, không thể hiện được cái riêng cái chung, cái cụ thể và trừu tượng, cái hiện tượng và bản chất. Nếu xét tính cụ thể thì thuộc tính vật chất là nguồn gốc của ý thức nhưng chỉ đến khi vật chất phát triển trở thành vật chất con người thì thuộc tính vật chất mới phát triển thành ý thức và khi ra đời ý thức có tính độc lập tương đối nên tùy điều kiện mà chúng quyết định nhau. Như vậy không thể vật chất có trước, ý thức có sau, vật chất quyết định ý thức mà có vật chất là có thuộc tính, có con người mới có ý thức và sự quyết định nhau là sự biện chứng.

Việc triết học Mác-Lênin tách biệt duy vật và duy tâm là mâu thuẫn, khiêm cưỡng nó không phù hợp với phép biện chứng và tri thức lý luận chung. Chính Mác đã dùng ý thức trừu tượng (duy tâm) để xây dựng nhiều vấn đề trong học thuyết (duy vật) của mình đến nay thực tiễn chứng minh nhiều vấn đề đã nhận thức sai. Theo tôi nếu xác định duy vật là vật chất, thì duy tâm là thuộc tính theo triết học hay trên khía cạch xã hội cụ thể duy vật là vật chất (vật chất con người sử dụng), thì duy tâm là ý thức như vậy chúng sẽ có mối liên hệ biện chứng đúng như nó tồn tại.

Ta có thể nói vấn đề cơ bản của triết học gồm hai mặt, mặt thứ nhất là vật chất và thuộc tính, cũng như khía cạch xã hội là tư duy và con người. (con người là tồn tại, tồn tại ở đây mang nghĩa triết học đang vận động, nghĩa phổ thông là đang sống, khi con người không tư duy là không tồn tại, nghĩa phổ thông là chỉ đang duy trì chứ không phải sống)

Mặt thứ hai con người có khả năng nhận thức được thế giới, nhưng nhiều con người sẽ có nhiều nhận thức khác nhau, còn quy luật tự nhiên chỉ có một. Vậy nhận thức xã hội phải được thực chứng và đối chiếu với quy luật tự nhiên sẽ cho ta một chân lý tương đối. Đồng thời nhận thức là một quá trình như trên tôi đã trình bày vì vậy tri thức nhận thức đúng sai đều phải dựa vào thực tiễn, đúng trở thành khoa học, sai phải nhận thức lại. Trong khi đó học thuyết Mác-Lênin mới chỉ được xây dựng, kế thừa một phần tri thức loài người (đến nay khoa học còn chưa giải thích được hết về thế giới), cũng như chưa kiểm định lại xem có thống nhất với phép biện chứng và phương pháp biện chứng, hay chưa so sánh với quy luật tự nhiên để thấy sự bất cập, cuối cùng đưa vào thực tiễn để kiểm chứng đã thất bại do có nhiều nhận thức sai lầm. Sự xây dựng học thuyết này chỉ do một vài người nó chưa thể hiện nhận thức chung của nhiều người, khi mọi người tham gia nhận thức đánh giá thì cho là xét lại dẫn đến học thuyết này có vài vấn đề cực đoan, mẫu thuẫn nhưng vẫn cho là khoa học thống nhất và là chân lý là một sai lầm lớn.

Theo tôi học thuyết này đã có tính kế thừa, đã có tính hệ thống khi xem xét thế giới nhưng vẫn chưa đầy đủ toàn diện, một vài điểm còn mâu thuẫn giữa hệ thống và phương pháp sau.

Một mặt phép biện chứng khẳng định phát triển là khuynh hướng chung, mang tính đa dạng, phong phú, phổ biến, mang tính khách quan, nhưng mặt khác lại con triết học của mình là điểm tận cùng trong sự phát triển.

Một mặt khẳng định nhận thức là một quá trình, mặt khác lại coi triết học của mình là chân lý tuyệt đối.

Một mặt thừa nhận tính phổ biến khách quan của mâu thuẫn mặt khác lại xây dựng lý thuyết một xã hội hài hòa không mâu thuẫn.

Tại sao lại có những mâu thuẫn phức tạp này là do chủ quan đứng trên quan điểm giai cấp nửa vời, duy ý chí khoa học, thể hiện việc cố tình xây dựng cho giai cấp vô sản một thế giới quan riêng. Một quy luật đúng và khoa học cho mọi sự vật chỉ có một, không thể có riêng quy luật cho một giai cấp trong thế giới loài người. Việc xem xét trên quan điểm giai cấp là nửa vời vì đã đi ngược lại phạm trù cái riêng cái chung và cái đơn nhất, đi ngược lại phép biện chứng và phương pháp biện chứng. Nếu học thuyết xem xét trên quan điểm con người (nhân quyền) mới đúng với phép biện chứng, phương pháp biện chứng, mới thực sự thống nhất và khoa học.

Ngay trong kinh tế chính trị của học thuyết mới chỉ xem xét kinh tế mà chưa xem xét chính trị. Việc xem xét kinh tế đã có sai lầm cơ bản nghiêm trọng không nhìn nhận thấy hết các yếu tố sản xuất do xem xét từ phương thức sản xuất tư bản mà không xem xét từ phương thức sản xuất Cộng Sản Nguyên Thủy để thấy sự phát triển của nó. Không nhìn nhận thấy hết các dạng hàng hóa chính là mọi nhu cầu của con người(vật chất và tinh thần)chỉ thấy hàng hóa nhu cầu tối thiểu mà không thấy hết sự đa dạng, tối đa.

Đã kết luận giá trị thặng dư là do người công nhân sáng tạo ra nhưng thực tế đã không thể phân phối hết cho công nhân để tạo sự công bằng.

Về chính trị đã không xem xét cụ thể, theo tôi khi xem xét mọi sự vật phải xem xét từ đơn giản đến phức tạp, từ cái riêng đến cái chung như vậy chính trị phải xem xét bắt đầu từ thời Cộng Sản Nguyên Thủy dần dần đến nay, từ con người đến giai cấp, đến xã hội. Quan trọng nhất phải thừa nhận khẳng định chính trị phát triển là khuynh hướng chung, mang tính đa dạng, phong phú, phổ biến, mang tính khách quan mới thống nhất với phép biện chứng và phương pháp biện chứng, không tạo sự độc quyền chính trị và mọi người dân đều có quyền công bằng tham gia chính trị. Theo Wikipedia đã khái quát về chính trị tôi không nhắc lại chỉ xem xét chính trị ở khía cạch hẹp: "chính trị chỉ là những hoạt động xoay quanh vấn đề giành, giữ và sử dụng quyền lực nhà nước". Vậy chủ nghĩa cộng sản với lý tưởng xóa bỏ áp bức bóc lột trong kinh tế (khi giành được quyền lực vẫn không phân phối hết giá trị thặng dư cho người công nhân) còn trong chính trị có xóa bỏ áp bức độc quyền không??? Việc xem xét mẫu thuẫn xã hội phải xem xét từ đơn giản, từ cụ thể, từ cái riêng mỗi cá nhân con người mới thấy cái chung, cái phức tạp, cái đa dạng của xã hội, mới thấy được khuynh hướng phát triển và sự phát triển là không có điểm tận cùng. Việc mẫu thuẫn giữa các giai cấp chỉ là hiện tượng mà bản chất là mẫu thuẫn giữa con người với con người về lợi ích kinh tế và quyền lực chính trị. Con người sẽ luôn luôn đấu tranh loại bỏ những quyền lực, nhà nước độc quyền không đúng nghĩa nhà nước nhân dân để tạo sự công bằng bình đẳng cho mọi người, mọi giai cấp, mọi dân tộc, mọi đất nước trong chính trị và kinh tế.

Như vậy với việc nhận thức sai lầm về vật chất và ý thức, sai lầm về đối tượng đáng nhẽ phải xem xét từ con người lại đi xem xét từ giai cấp, dẫn đến học thuyết có nhiều mâu thuẫn. Việc mong muốn xoá bỏ áp bức bóc lột trong kinh tế nhưng không chỉ ra được đúng bản chất bóc lột để có sự phân phối công bằng. Không chỉ ra được sự độc quyền bóc lột trong chính trị mới quan trọng nhất nó làm mất độc lập tự do của mỗi con người, của mỗi dân tộc, của mỗi đất nước, sẽ cản trở sự phát triển khách quan của xã hội. Để xã hội phát triển khách quan nhất định không thể có độc quyền trong kinh tế cũng như trong chính trị.

“Biết mình biết người trăm trận trăm thắng
Biết mình không biết người năm ăn năm thua
Không biết mình, không biết người trăm trận trăm bại”

Mong rằng trận chiến kinh tế Việt Nam cũng chiến thắng
Như trận chiến thống nhất tổ quốc.

“Hỡi đồng bào chúng ta muốn dân giầu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh.

Nhưng những nhận thức sai lầm, ít thực tiễn, những bọn cơ hội đã ngăn cản chúng ta.

Không! chúng ta không chịu chấp nhận, thời hội nhập đổi mới đã đến.

Hỡi những chính nhân quân tử trong mỗi con người chúng ta hãy thức tỉnh.

Giờ trận chiến kinh tế đến hồi quyết liệt, hãy tiến lên những chính nhân quân tử.

Đoàn kết, đoàn kết, đại đoàn kết, thành công, thành công, đại thành công”.

"học tập theo lời kêu gọi toàn quốc kháng chiến của Hồ Chí Minh"

Người lao động Ngô Văn Hải, DĐ: 0948616562

Tổ 56a Phường Nguyễn Thái Học Thành phố Yên Bái Tỉnh Yên Bái.
Ngày 29 tháng 10 năm 2012

Khách gửi hôm Thứ Ba, 30/10/2012
Bạn đánh giá bài viết này thế nào?

Vĩnh Sính - Từ động đất và sóng thần, suy ngẫm về đặc trưng của văn hoá Nhật Bản

Huỳnh Thục Vy - Cù Huy Hà Vũ: Lương tâm thời đại

BBT Dân Luận - Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ, một công dân bình thường

Iris Vinh Hayes - Hãy can đảm làm một cuộc cách mạng để thay đổi từ gốc tới ngọn

Nguyên Ngọc - Xây dựng con người tự chủ, để dân tộc tự chủ, chương trình vĩ đại bị dở dang của Phan Châu Trinh


Phúc Tâm (khách viếng thăm) gửi lúc 02:11, 31/10/2012 - mã số 71399

Tôi luôn kính trọng Mác và Lê nin. Luận thuyết của các vị ấy có nhiều cái đúng và có thể dùng được lâu dài, ví dụ như phần duy vật lịch sử chỉ ra sáu hình thái kinh tế xã hội của quá trình hình thành và phát triển xã hội loài người.
Tuy nhiên, muốn phát triển học thuyết của Mác mà lại chỉ căn cứ vào tri thức cũ từ thế kỷ 19 thì không ổn, loằng ngoằng khó hiểu và chưa hẳn đã hoàn toàn chính xác. Cần nên biết dùng những thành tựu khoa học kỹ thuật tiên tiến hơn thì mới có thể thành công được.
Ví dụ 1: Dùng kiến thức khoa học kỹ thuật ngày nay diễn giải về tư duy, nhận thức, ý thức dễ hiểu hơn nhiều.
- Nhận thức: Là quá trình thu thập, lưu giữ, xử lý, trao đổi và truyền đạt thông tin sau xử lý tới toàn bộ cơ thể. Ở mức rộng hơn, là quá trình của một cộng đồng, xã hội, khi đó có cái gọi là nhận thức chung.
- Tư duy: Là quá trình xử lý và trao đổi thông tin.
- Ý thức: Sau quá trình xử lý thông tin, thông tin chiếm ưu thế sẽ chiếm quyền điều khiển toàn bộ con người hoạt động theo ưu thế ấy. Rộng hơn, có nhiều người có cùng kết quả xử lý thông tin thì cho ra cái gọi là ý thức chung.
Ví dụ 2: Vì sao chỉ có con người mới có tư duy, ý thức, nhận thức? Thật ra thì con vật cũng có những thứ đó nhưng ở cấp độ thấp hơn. Con người có những cái đó tôt hơn con vật là do ăn nhiều chất hơn và ... ịch nhau nhiều hơn. Ịch nhiều tăng khả năng cảm nhận thế giới bên ngoài con người tức là thu thập lưu giữ và xử lý thông tin tốt hơn. Ăn nhiều chất, thức ăn đa dạng thì cơ sở vật chất cấu tạo nên con người phong phú hơn, tạo lên sự quan hệ liên thông nhiều hơn với thế giới tự nhiên và xã hội.
Nói chung, muốn đi xa hơn tiền nhân thì không nên chết dí với những gì xưa cũ.

vinhlong_baclieu (khách viếng thăm) gửi lúc 00:00, 31/10/2012 - mã số 71380
Xích-lô Hải Phòng viết:
Thế sau gần một thế kỷ "các điều kiện vật chất" í đã đủ chưa ạ? Mà sao không chờ đủ hẵng cách mạng? Chả biết có thừa thãi không nhưng ông Marx thì được chính dân của ông í tẩy chay, còn ông Lê thì mới đây được dân Mông Cổ kéo sập xuống và nêu danh là "kẻ sát nhân".

Có trên có dưới thì phải "ra lệnh", lười nhác thì phải "dọa dẫm, cắt tiền công" chứ không có cái bánh vẽ "làm theo năng lực hưởng theo nhu cầu".

Nhân tiện, các ông đầy tớ của nhân dân trong chế độ "dân chủ gấp triệu lần tư bản" này vòi vĩnh, hoạnh họe, kỷ luật, cắt thi đua, bóc lột dã man gấp tỷ lần mấy ông tư sản muỗi ngày xưa. Gớm.

Hình thái phong kiến kéo dài hàng nghìn năm mới bị thay thế bởi hình thái TBCN. Hình thái TBCN mới kéo dài khoảng 300 năm. Theo tôi, các điều kiện vật chất để xóa bỏ giai cấp còn lâu lắm mới đủ. Còn tại sao lại làm cách mạng thì do khả năng đánh giá tình hình của người lãnh đạo thôi. Đánh giá sai thì thất bại.

Theo tôi biết thì tượng ông Marx vẫn còn khá nhiều ở Đức, cũng có khá nhiều đại lộ mang tên ông ấy, sách của ông ấy bán khá chạy khi khủng hoảng kinh tế 2008 nổ ra, các tác phẩm của ông ấy vẫn được giảng dạy và nghiên cứu ở các trường đại học,...

Bảo rằng dân Đức tẩy chay Marx là không đúng. Vấn đề là những người Đức đi theo Marx chưa đủ lực để nắm quyền thôi. Ông Lenin cũng vậy, tạm thời thì những người chán ghét ông ấy đông hơn nhiều những người tin tưởng và quý trọng ông ấy.

"Có trên có dưới" và "lười nhác": bạn đúng là có chất giọng của một "ông chủ". Vậy thì đừng khoe rằng mình "giúp", mình "lo lắng" cho người khác nữa nhé.

Tất nhiên, nếu chỉ sau một đêm mà xóa sạch bọn "đầy tớ" tai hại thì ông Marx, ông Lenin trở thành thừa thãi.

Xích-lô Hải Phòng (khách viếng thăm) gửi lúc 22:58, 30/10/2012 - mã số 71372
Trích dẫn:
Vì chưa hội tủ đủ các điều kiện vật chất để xóa bỏ giai cấp. Nếu mà sau một đêm nhảy thẳng lên được CSCN thì ông Marx, ông Lenin trở thành thừa thãi.

Nhưng cái đoạn tô đậm của bạn là ngược đời. Vì nếu muốn "giúp" người khác, nếu "lo lắng" cho người khác thì tại sao phải phân biệt chủ-tớ với họ, tại sao phải ra lệnh cho họ, tại sao phải dọa dẫm, cắt tiền công của họ,...?!

Thế sau gần một thế kỷ "các điều kiện vật chất" í đã đủ chưa ạ? Mà sao không chờ đủ hẵng cách mạng? Chả biết có thừa thãi không nhưng ông Marx thì được chính dân của ông í tẩy chay, còn ông Lê thì mới đây được dân Mông Cổ kéo sập xuống và nêu danh là "kẻ sát nhân".

Có trên có dưới thì phải "ra lệnh", lười nhác thì phải "dọa dẫm, cắt tiền công" chứ không có cái bánh vẽ "làm theo năng lực hưởng theo nhu cầu".

Nhân tiện, các ông đầy tớ của nhân dân trong chế độ "dân chủ gấp triệu lần tư bản" này vòi vĩnh, hoạnh họe, kỷ luật, cắt thi đua, bóc lột dã man gấp tỷ lần mấy ông tư sản muỗi ngày xưa. Gớm.

vinhlong_baclieu (khách viếng thăm) gửi lúc 22:23, 30/10/2012 - mã số 71364
Xích-lô Hải Phòng viết:
Sau tiếp quản Hải Phòng 1955, tôi có biết vài ông được chính quyền quy là "tư sản". Đúng là khốn khổ: Phải đi học tập cải tạo tư sản tư doanh; phải sám hối vì đã bóc lột người làm của mình; phải về nông thôn, ra công trường xắn quần vác đất đá; nhà máy, cơ sở của mình giao cho nhà nước; bản thân trở thành công nhân. Đang là những kẻ ngày đêm vắt óc suy nghĩ tính toán lo cho đời sống của hàng chục, hàng trăm nhân công cùng với cha mẹ vợ con của họ bỗng trở thành anh cu li chỉ biết tuân lệnh những ông bà chủ mới vừa từ kháng chiến về, một chữ bẻ đôi không biết.

Còn thân phận những người làm thuê? Sau vài năm hào hứng vì tưởng mình được làm chủ thật đã sớm thất vọng với lối làm ăn của chính phủ mới do đảng vinh quang lãnh đạo: Làm không ra làm, chơi chẳng ra chơi. Đi làm cho ông chủ tư bản bị bóc lột tàn tệ nhưng nuôi được vợ con, nay trở thành chủ nhân ông mà đói vàng mắt ra. Mạnh ai nấy ăn cắp. To ăn cắp to là đương nhiên, nhưng bé thì có cách ăn cắp theo kiểu bé. Công nhân quèn đi làm về cố buộc mấy thanh gỗ vụn vào xe về cho vợ con có cái đun, nhân viên quèn thì mang đồ ăn đến cơ quan nấu cho đỡ tốn than ở nhà...

Công nhân viên dưới chế độ XHCN làm việc như "đĩ chơi giăng (trăng)", quân hồi vô phèng. Có lẽ đấy là "một môi trường thoải mái hơn" chăng? Không thấy VL-BL nói "cái sự ăn uống cũng no đủ hơn".

Cái đoạn không tô đậm của bạn là thắc mắc chính đáng thôi. Vì chưa hội tủ đủ các điều kiện vật chất để xóa bỏ giai cấp. Nếu mà sau một đêm nhảy thẳng lên được CSCN thì ông Marx, ông Lenin trở thành thừa thãi.

Nhưng cái đoạn tô đậm của bạn là ngược đời. Vì nếu muốn "giúp" người khác, nếu "lo lắng" cho người khác thì tại sao phải phân biệt chủ-tớ với họ, tại sao phải ra lệnh cho họ, tại sao phải dọa dẫm, cắt tiền công của họ,...?!

Xích-lô Hải Phòng (khách viếng thăm) gửi lúc 22:10, 30/10/2012 - mã số 71363
Trích dẫn:
Xóa bỏ giai cấp thì chính những nhà tư bản mới bị "thiệt thòi", vì họ mất vị thế ông chủ, họ buộc phải rời khỏi cái ghế bành êm ái để lao động như mọi người. Còn những người làm thuê, họ không những thoát khỏi thân phận đầy tớ, mà vẫn tiếp tục lao động trong một môi trường thoải mái hơn. Do đó trong Tuyên ngôn mới nói rằng họ "chẳng mất gì cả ngoài xiềng xích trói buộc mình".

Sau tiếp quản Hải Phòng 1955, tôi có biết vài ông được chính quyền quy là "tư sản". Đúng là khốn khổ: Phải đi học tập cải tạo tư sản tư doanh; phải sám hối vì đã bóc lột người làm của mình; phải về nông thôn, ra công trường xắn quần vác đất đá; nhà máy, cơ sở của mình giao cho nhà nước; bản thân trở thành công nhân. Đang là những kẻ ngày đêm vắt óc suy nghĩ tính toán lo cho đời sống của hàng chục, hàng trăm nhân công cùng với cha mẹ vợ con của họ bỗng trở thành anh cu li chỉ biết tuân lệnh những ông bà chủ mới vừa từ kháng chiến về, một chữ bẻ đôi không biết.

Còn thân phận những người làm thuê? Sau vài năm hào hứng vì tưởng mình được làm chủ thật đã sớm thất vọng với lối làm ăn của chính phủ mới do đảng vinh quang lãnh đạo: Làm không ra làm, chơi chẳng ra chơi. Đi làm cho ông chủ tư bản bị bóc lột tàn tệ nhưng nuôi được vợ con, nay trở thành chủ nhân ông mà đói vàng mắt ra. Mạnh ai nấy ăn cắp. To ăn cắp to là đương nhiên, nhưng bé thì có cách ăn cắp theo kiểu bé. Công nhân quèn đi làm về cố buộc mấy thanh gỗ vụn vào xe về cho vợ con có cái đun, nhân viên quèn thì mang đồ ăn đến cơ quan nấu cho đỡ tốn than ở nhà...

Công nhân viên dưới chế độ XHCN làm việc như "đĩ chơi giăng (trăng)", quân hồi vô phèng. Có lẽ đấy là "một môi trường thoải mái hơn" chăng? Không thấy VL-BL nói "cái sự ăn uống cũng no đủ hơn".

vinhlong_baclieu (khách viếng thăm) gửi lúc 20:59, 30/10/2012 - mã số 71352
Không còn giai cấp nữa! viết:
Học thuyết Mac-Le có đi ngược lại quyền con người không ? Chẳng hạn "Quyền được sống" ?

Ví dụ :
ông A có khả năng, có sáng tạo, có bản lĩnh, dám bỏ vốn + mượn tiền nhà bank mở công ty nhỏ để sản xuất. Ông A thuộc giai cấp tư bản
Ông B, ví dụ là tôi khi đang là sinh viên, chưa có nghề chuyên môn, nghèo, ông B tự nguyện năn nỉ xin việc làm việc (mùa hè) nơi xí nghiệp ông A. Cả hai cùng thỏa thuận hợp đồng lao động một cách tự nguyện vì hiểu rõ quyền lợi và trách nhiệm mỗi bên.

Nếu học thuyết Mac-Le đòi xóa bỏ tất cả giai cấp, thì giai cấp thiệt thòi đầu tiên chính là ông B, giai cấp lao động, khi đang đi học không có tiền. Trong thực tế, tôi rất cám ơn ông A, giai cấp tư bản đã giúp tôi có phương tiện tài chính thông qua một số student job liên tục trong nhiều năm

Bình thường thì chẳng ai lại "tự nguyện" hạ mình đi "năn nỉ" người khác. Chỉ có bị ép buộc (trực tiếp hoặc gián tiếp) thì mới phải đi năn nỉ.

Người làm thuê chẳng có gì ngoài sức lao động, ông chủ thì nắm cả tiền bạc, máy móc thì không có chuyện người làm thuê "tự nguyện" ký hợp đồng lao động. Mà đó là bởi vì họ không còn cách nào khác, nếu họ không ký thì họ thất nghiệp, ra đường, đi ăn xin hoặc chết đói.

Xóa bỏ giai cấp thì chính những nhà tư bản mới bị "thiệt thòi", vì họ mất vị thế ông chủ, họ buộc phải rời khỏi cái ghế bành êm ái để lao động như mọi người. Còn những người làm thuê, họ không những thoát khỏi thân phận đầy tớ, mà vẫn tiếp tục lao động trong một môi trường thoải mái hơn. Do đó trong Tuyên ngôn mới nói rằng họ "chẳng mất gì cả ngoài xiềng xích trói buộc mình".

Trước khi các nhà tư bản "giúp" bạn thì bạn phải "lao động" cho họ đã. Cứ làm việc cật lực trước đi, cuối tháng mới có tiền công, mà đôi khi còn không có tiền công đâu nhé! Thế nên Marx mới bảo rằng người làm thuê luôn cho ông chủ vay tiền. Tiền công của người làm thuê chính là lấy từ giá trị do họ đã làm ra trước đó, nhưng bị ông chủ lấy đi một phần rồi.

Không còn giai cấp nữa! (khách viếng thăm) gửi lúc 14:23, 30/10/2012 - mã số 71317

Bác Kép Tư Bền,

" Không còn mâu thuẫn giai cấp vì lý do đơn giản là không còn giai cấp nữa "
Quả là quá đơn giản !

Học thuyết Mac-Le có đi ngược lại quyền con người không ? Chẳng hạn "Quyền được sống" ?

Ví dụ :
ông A có khả năng, có sáng tạo, có bản lĩnh, dám bỏ vốn + mượn tiền nhà bank mở công ty nhỏ để sản xuất. Ông A thuộc giai cấp tư bản
Ông B, ví dụ là tôi khi đang là sinh viên, chưa có nghề chuyên môn, nghèo, ông B tự nguyện năn nỉ xin việc làm việc (mùa hè) nơi xí nghiệp ông A. Cả hai cùng thỏa thuận hợp đồng lao động một cách tự nguyện vì hiểu rõ quyền lợi và trách nhiệm mỗi bên.

Nếu học thuyết Mac-Le đòi xóa bỏ tất cả giai cấp, thì giai cấp thiệt thòi đầu tiên chính là ông B, giai cấp lao động, khi đang đi học không có tiền. Trong thực tế, tôi rất cám ơn ông A, giai cấp tư bản đã giúp tôi có phương tiện tài chính thông qua một số student job liên tục trong nhiều năm

Nguyễn Phú Trọng (khách viếng thăm) gửi lúc 14:18, 30/10/2012 - mã số 71314

Trong hoàn cảnh Đảng Cộng sản là đảng lãnh đạo cuộc cách mạng chuyên chính vô sản ở nước ta, dựa trên kinh nghiệm thực tiễn cách mạng, kết hợp với chủ nghĩa xã hội khoa học, tớ đã phát hiện và triển khai một số các phạm trù triết Mác-Lênin đầy cách mạng và sáng tạo như sau:

(1) phạm trù bảo vệ Đảng, bảo vệ cơ chế cùng với cái ghế,

(2) cặp phạm trù con: đống chí - bầy sâu (hay tập thể sâu); nhưng bầy sâu là phát hiện của đồng chí Tư Sang

(3) giai cấp mới: vô - tư sản, ví dụ như đồng chí Nguyễn Thanh Phượng,

(4) bạn vàng hữu cơ (ví dụ như Trung quốc) trong quan hệ quốc tế vô sản.

Những triển khai này đã được đăng ký bản quyền rồi, nên tớ có thể hoàn toàn công khai trên mạng lâu nay.

Tớ còn đang định soạn một cuốn sách tựa là "Thép đã chảy như thế đấy" để ghi lại lịch sử kinh doanh anh dũng của các công ty quốc doanh quả đấm thép Vinasink, Vinalines, EVN, v.v. dưới sự lãnh đạo của Đảng và đồng chí X, trong đó X là một ủy viên trong bộ chính trị Trung ương Đảng.

Một nhóm cực đoan (khách viếng thăm) gửi lúc 14:03, 30/10/2012 - mã số 71311

Bác Kép Tư Bền viết như thế thì khiến tôi càng khẳng định từ Hồ Chí Minh, Lê Duẩn, Võ Văn Kiệt, ... cho đến Nguyễn Phú Trọng, toàn một bọn chẳng hiểu học thuyết Mac-Lê là gì cho nên bọn họ mới phá hoại xã hội, đất nước VN ghế gớm như thế.

Học thuyết Mac-Lê tạo sự mù mờ trong viễn cảnh tôn giáo, để một nhóm cực đoan nào đó có cớ gây ra bạo lực, chiến tranh, nó có giá trị thực tế hay không ?

Kép Tư Bền gửi lúc 10:03, 30/10/2012 - mã số 71296

Bàn về triết học mà lại đi lấy mấy cuốn giáo trình triết ra làm cơ sở thì hơi buồn cười.

Tác giả có điểm đáng khen là chịu khó đọc giáo trình và suy tư về những điều được học.

Điểm chưa được ở tác giả là không biết rằng giáo trình chỉ trình bày một cách hết sức sơ sài, ở dạng công thức đơn giản nhất để giáo viên dễ dạy và học sinh dễ học thuộc lòng. Tác giả không hề biết thế giới đã bàn đến nát nước các phạm trù triết học như thế nào, cho nên cứ tưởng đọc giáo trình là đủ.

Vì thế tác giả có những nhận định khá vui, ví dụ như khi tác giả cho rằng:

Trích dẫn:
Trong khi đó vật chất ở đây là phạm trù triết học lại đi so sánh với ý thức của con người, mà con người là dạng vật chất cao nhất của trái đất mới có thuộc tính ý thức như vậy là khập khễnh nửa vời. Ta chỉ có thể so sánh vật chất với thuộc tính vận động của nó, "vật chất con người" với ý thức của con người nó mới thống nhât phù hợp với nguyên lý phát triển.

Hiển nhiên tác giả không hiểu một điều rất sơ đẳng rằng “ý thức” ở đây cũng là một phạm trù triết học, đi đôi với “vật chất” để thành cặp phạm trù đối lập nhau, giống như vô số cặp phạm trù khác: âm- dương, chung-riêng, tư bản – lao động, cụ thể - trừu tượng, vưn vưn.

Hoặc khi tác giả viết dư lày:

Trích dẫn:
Một mặt thừa nhận tính phổ biến khách quan của mâu thuẫn mặt khác lại xây dựng lý thuyết một xã hội hài hòa không mâu thuẫn.

chứng tỏ tác giả nhầm cây với rừng. Chẳng có ông Marx hay ông Lenin nào đưa ra một lý thuyết về một xã hội “không có mâu thuẫn” hết.

Xã hội có vô số mâu thuẫn, trong đó mâu thuẫn giai cấp chỉ là một loại. Trong CNCS không còn mâu thuẫn giai cấp, nhưng vẫn còn rất nhiều mâu thuẫn khác làm động lực vận động và phát triển, ví dụ mâu thuẫn giữa con người và tự nhiên, giữa nhu cầu và khả năng đáp ứng, giữa nam và nữ, giữa truyền thống và hiện đại, vưn vưn.

CN Marx nói về “xã hội không còn mâu thuẫn giai cấp”, tác giả lại xuyên tạc thành “xã hội không còn mâu thuẫn nào hết’, ặc ặc...

Nhân tiện cũng xin nhắc tác giả, xã hội tương lai không còn mâu thuẫn giai cấp thì hoàn toàn không phải vì tới lúc đó các giai cấp quyết định chung sống hài hòa với nhau đâu nhá! Không còn mâu thuẫn giai cấp vì lý do đơn giản là không còn giai cấp nữa, thế thui.

Cũng nên hiểu rõ khái niệm “giai cấp” để đừng nhầm nó với “đẳng cấp”, “nhóm dân cư” v.v…, khỏi mất công phản bác rằng mỗi người mỗi kiểu, làm giề có chiện không còn giai cấp!

Đoạn này của tác giả cũng rất thú vị:

Trích dẫn:
Ngay trong kinh tế chính trị của học thuyết mới chỉ xem xét kinh tế mà chưa xem xét chính trị. Việc xem xét kinh tế đã có sai lầm cơ bản nghiêm trọng không nhìn nhận thấy hết các yếu tố sản xuất do xem xét từ phương thức sản xuất tư bản mà không xem xét từ phương thức sản xuất Cộng Sản Nguyên Thủy để thấy sự phát triển của nó. Không nhìn nhận thấy hết các dạng hàng hóa chính là mọi nhu cầu của con người(vật chất và tinh thần)chỉ thấy hàng hóa nhu cầu tối thiểu mà không thấy hết sự đa dạng, tối đa.

Chắc chắn tác giả chưa bao giờ đọc bộ Tư bản của Marx, hoặc các nghiên cứu kinh tế của Lenin, nên mới dám phán bừa rằng “mới chỉ xem xét kinh tế mà chưa xem xét chính trị”. Dễ hiểu thui: giáo trình KTCT chỉ trình bày vắn tắt về hàng hóa, giá trị thặng dư gì gì đó, chả thấy bóng dáng chính chị chính em gì ở đây sất!

Tác giả hẳn cũng không hiểu rõ ý nghĩa của “chính trị” trong cụm từ “kinh tế chính trị” là gì, cứ tưởng đó là “chính trị” theo cách hiểu thông thường của thời nay. Thực ra, cái từ “chính trị” ở đây chả liên quan gì đến “chính trị” theo cách hiểu thông thường thời nay hết. Các nhà kinh tế học cổ điển gắn thêm từ political vào trước từ economy thành political economy cốt để nói rằng đây là môn khoa học nghiên cứu về nền kinh tế xã hội để phân biệt với economy vốn mang nghĩa là kinh tế gia đình như chăn nuôi, trồng trọt, dệt vải kiếm sống.

Nói rằng Marx – người đề xướng lý thuyết về các hình thái KT-XH - không xem xét các nền kinh tế từ thời CS nguyên thủy để thấy sự phát triển của các phương thức sản xuất xã hội thì đúng là ặc ặc ặc…!

Cái này cũng dễ hiểu: giáo trình KTCT chỉ trình bày học thuyết của Marx về PTSX TBCN mà thôi, nên tác giả cứ tưởng vậy.

Tác giả không hiểu một điều là giáo trình KTCT dựa trên bộ Tư bản, mà đối tượng nghiên cứu của bộ Tư bản là PTSX TBCN, chứ không phải nền sản xuất nói chung, lại càng không phải là lịch sử kinh tế thế giới từ thời ăn lông ở lỗ tới nay. Những cái đó là đối tượng nghiên cứu trong các tác phẩm khác, ví dụ như “Hệ tư tưởng Đức”, “Nguồn gốc của gia đình, sở hữu tư nhân và Nhà nước” v.v…

Bỏ qua cách diễn đạt rất lôm côm của tác giả: “các dạng hàng hóa chính là mọi nhu cầu”, có thể nói ngay tác giả chưa hề đọc mấy dòng đầu tiên của bộ Tư bản, nơi Marx định nghĩa giá trị sử dụng của một hàng hóa “là khả năng thỏa mãn một nhu cầu nào đó của con người, dù đó là nhu cầu xuất phát từ dạ dày hay từ trí tưởng tượng thì cũng thế”, nên mới mạnh miệng phê phán các nhà kinh điển của CN Marx “Không nhìn nhận thấy hết các dạng hàng hóa chính là mọi nhu cầu của con người(vật chất và tinh thần)chỉ thấy hàng hóa nhu cầu tối thiểu”.

Lấy vài điểm lặt vặt trong bài viết của tác giả để phân tích tí ti cho vui thui. Chỉ khuyên tác giả một điều: nếu chỉ nêu thắc mắc thôi thì không sao (ví dụ, tôi thấy giáo trình Mác Lê viết dư lày, tôi chưa hiểu rõ lắm, tôi nghĩ thế này mới đúng cơ, ai biết rõ xin chỉ bảo giúp), nhưng nếu muốn bàn luận một cách nghiêm túc, nhất là lại còn phê phán ai hay cái gì đó, thì trước tiên nên chịu khó tìm hiểu tí chút xem người ta đã viết về điều đó những gì rồi, để biết mình đã nắm vấn đề đến đâu.

Nguyễn Ngọc Già (khách viếng thăm) gửi lúc 09:07, 30/10/2012 - mã số 71292

Viết chán quá! Tôi chẳng nắm được gì cả. Đại khái, cuối cùng kêu gọi làm cách mạng?

Tây ta lẫn lộn, có cả Khổng Tử nữa, mà dẫn Khổng Tử vô chẳng liên đới, ăn nhập gì với Mác, Lê nin cả.

Gửi phản hồi mới (xin gõ tiếng Việt có dấu và tuân thủ Nguyên tắc Dân Luận để được chấp nhận)

Bạn có thể bịa một địa chỉ email bất kỳ, ví dụ test@gmail.com. Thông tin này sẽ không xuất hiện công khai khi phản hồi được đăng.
  • Bạn có thể sử dụng các thẻ BBCode trong bài. Các địa chỉ URL sẽ được tự động chuyển thành liên kết.
  • Bạn có thể trích bài của người khác bằng thẻ [quote], ví dụ: [quote]Nội dung muốn trích dẫn[/quote]
  • Bạn có thể sử dụng những thẻ HTML sau: <a> <em> <strong> <ins> <b> <i> <u> <br> <cite> <code> <ul> <ol> <li> <dl> <dt> <dd> <h1> <h2> <h3> <h4> <h5> <table> <tbody> <td> <tr> <pre> <img> <div> <span> <object> <hr> <center> <font> <blockquote> <strike> <embed> <param> <del> <ins>
  • Bạn có thể chèn video vào bài viết bằng thẻ [video:địa_chỉ_url_của_video]
  • Cách dòng và cách đoạn sẽ được tự động chuyển thành xuống dòng.

Nhấn vào đây để biết thêm chi tiết về cách định dạng bài viết...

To prevent automated spam submissions leave this field empty.
CAPTCHA
Bạn bắt buộc phải trả lời câu hỏi kiểm tra dưới đây. Nó giúp chúng tôi nhằm lọc bỏ các nội dung spam do robot tự động thực hiện.
10 + 0 =
Giải bài toán đơn giản này và nhập kết quả vào ô phía trên. Ví dụ, nếu thấy 1+3, thì hãy nhập 4.

Các bài viết có liên quan của vụ án Cù Huy Hà Vũ được Dân Luận tập hợp tại đây: Hồ Sơ Cù Huy Hà Vũ, hoặc theo từ khóa "Cù Huy Hà Vũ".

Độc giả có thể truy cập Dân Luận an toàn hơn qua cổng HTTPS (HTTP có mã hóa bảo mật), bằng cách thêm https:// vào đằng trước địa chỉ danluan.org, hoặc bấm vào đây!

Bấm vào đây để đọc chuyên mục Góp ý sửa đổi Hiến Pháp 1992
Bấm vào đây để đọc cuốn Trần Huỳnh Duy Thức - Con Đường Nào Cho Việt Nam

Suy ngẫm

Chính phủ lập ra không phải để ban phát các quyền tự do mà để bảo vệ nó!

— Thomas Jefferson

Mới Mới Mới

Từ khóa trong bài viết

Thống kê truy cập

Hiện có 3 thành viên383 khách truy cập.

Thành viên online

nguyen_y_van, NiMarxNiJesus, Tâm Như

Kỷ lục: Có 2315 người ghé thăm vào 11-03-2013 lúc 13h29.

Thực đơn của bạn