Hà Nội, Việt Nam - Hơn 15 người biểu tình đã bị bắt giữ hôm Chủ Nhật trong một cuộc diễu hành ở thủ đô Hà Nội để phản đối những lời tuyên bố chủ quyền của Trung Quốc ở vùng biển Đông.
Cuộc diễn hành cho thấy áp lực trong nước dành mà chính quyền Việt Nam phải đối mặt khi nó đối phó với vị hàng xóm to lớn bên cạnh.
Biểu tình và những lời chỉ trích chính phủ một cách công khai là điều hiếm có ở Việt Nam, một quốc gia độc đảng được kiểm soát chặt chẽ.
Hiếm có lúc nào hơn lúc này, chúng ta cần nhắc nhở nhau về hiểm họa xâm lược đang phủ bóng lên Tổ quốc Việt Nam. Hiếm có lúc nào hơn lúc này, chúng ta cần tôn vinh vẻ đẹp của lòng yêu nước.
Rất nhiều nhà quan sát Trung Quốc nhận thấy chủ nghĩa dân tộc thường được tuyên truyền bởi giới tranh luận trên mạng internet cùng với giới trí thức Trung Quốc là lực lượng dẫn lái chủ yếu cho chính sách đối ngoại của nước này. Nhưng điều thường hay bị bỏ qua là thực trạng Trung Quốc đang ngồi trên lưng con hổ mà tự nước này đã sinh ra. Kể từ thảm sát Thiên An Môn năm 1989, Đảng CS Trung Quốc đã phát động một phong trào rầm rộ trong “giáo dục yêu nước” nhấn mạnh tính siêu đẳng của nền văn hóa Trung Quốc cũng như nỗi sỉ nhục mà dân tộc này phải hứng chịu trong quá khứ từ phía các cường quốc nước ngoài như Nhật Bản và Mỹ.
Hội nghị đã thất bại hoàn toàn bởi vì nó luẩn quẩn trong những bài toán không thể có giải đáp: làm thế nào để đổi mới mà vẫn như cũ; làm thế nào để duy trì một đảng đã tham nhũng, phân hóa trầm trọng và không còn lý tưởng.
Hai bên nhất trí thực hiện toàn diện, hiệu quả “Tuyên bố về cách ứng xử của các bên ở biển Đông” (DOC), cùng nhau giữ gìn hòa bình và ổn định ở biển Đông.
Thưa ngài Tập Cận Bình, ngài đang là nguyên thủ của một quốc gia, một quốc gia có diện tích và dân số đứng đầu thế giới. Quốc gia của ngài cũng là một trong năm thành viên thường trực của Hội đồng bảo an Liên Hiệp Quốc. Còn tôi, tôi là công dân của một quốc gia độc lập, quốc gia có lãnh thổ và chủ quyền được luật pháp quốc tế công nhận. Ngoài ra, quốc gia của tôi và quốc gia của ngài, về mặt địa lý là “hàng xóm” của nhau.
Trung Quốc lại gây quan ngại cho dư luận với các động thái tung đội tàu cá lớn ra Trường Sa và áp đặt lệnh cấm đánh bắt đơn phương.
Hồi thăm Phú Thọ, ông tổng bí thư có nhắc đến sự suy thoái. Nhiều ý kiến cho rằng ông ấy dùng chữ suy thoái không đúng đối tượng, hoàn cảnh, vụ việc. Có nhẽ lần hội nghị này, chữ suy thoái ấy mới được thể hiện rõ chăng, đúng đối tượng chăng?
Chủ tịch nước còn nhấn mạnh: “Nếu bảo vệ chủ quyền bằng nói miệng thì tình hình kinh tế, xã hội không phải như thế này. Quốc phòng, an ninh cũng không được như giờ này. Lập trường trước sau như một của Đảng và Nhà nước trong vấn đề bảo vệ chủ quyền toàn vẹn lãnh thổ của đất nước là bất di bất dịch”.
Vào ngày 16/4/2013, tức 4 ngày sau khi diễn ra cuộc đối thoại nhân quyền thường niên Việt – Mỹ ở Hà Nội và vài ngày sau sự kiện Ủy ban biên giới, Bộ ngoại giao Việt Nam và cả báo Nhân dân “bất ngờ” chuyển thái độ mạnh mẽ hơn đối với chủ đề can thiệp vào khu vực biển Đông của chủ thể “mười sáu chữ vàng”, Bộ quốc phòng Trung Quốc đã chính thức lên tiếng phản ứng: Chiến lược chuyển dịch trọng tâm về Á châu của Hoa Kỳ là “đi ngược lại trào lưu của khu vực” và “thường làm tình hình thêm căng thẳng”.
Thay vì đối thoại, dường như Trung Quốc và Việt Nam lại tăng cường tham gia vào một trò chơi chiến tranh tâm lý đầy gai góc, với mục đích rõ ràng là nhằm giảm thiểu khả năng đối phương tiến hành những hoạt động quân sự trong khu vực bị tranh chấp. Trong khi phản ứng của Việt Nam trước những hoạt động của Trung Quốc có vẻ như tự vệ hơn tấn công, hành động của Trung Quốc rõ ràng là nhắm vào việc ngăn cản và làm nhụt tinh thần quân đội và binh chủng hải quân Việt Nam nhỏ hơn và trang bị tương đối nghèo nàn hơn.
Một chiếc tàu du lịch với tổng trọng lượng đăng ký 47 nghìn tấn có thể chứa được 1,965 du khách đang sẵn sàng xuất bến, công ty chủ quản Haihang Group Corp Ltd cho biết.
Chuyện tàu tuần tra Trung Quốc rượt đuổi ngư dân ta ở Hoàng Sa thì như cơm bữa, nhưng theo thuyền trưởng Phải, gần đây, tàu tuần tra Trung Quốc trở nên hung hăng hơn.
Ngày hôm nay, cách đây 25 năm trước, Trung Cộng tấn công Trường Sa. 64 chiến sĩ Hải quân Quân Đội NHÂN DÂN Việt Nam đã hy sinh tại đảo Gạc Ma, quần đảo Trường Sa. Hôm nay, chúng tôi đã làm lễ Tưởng niệm anh linh 64 chiến sĩ đã bỏ mình vì nước.
Một đội tàu hải giám của Trung Quốc chiều qua rời cảng ở Tam Á, Hải Nam, đến quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam để thực hiện cái gọi là "nhiệm vụ tuần tra định kỳ".
Bộ Ngoại Giao Philippines ngày 21-2 cho biết Manila vẫn yêu cầu Hội Đồng trọng tài của Liên Hiệp Quốc phân xử nhằm vô hiệu hóa những tuyên bố vô lối về chủ quyền của Trung Quốc trên biển Đông thời gian qua. Washington cũng ủng hộ Manila vấn đề trên. Tân Ngoại Trưởng Mỹ John Kerry nhấn mạnh Mỹ ủng hộ Philippines giải quyết các tranh chấp chủ quyền bằng pháp lý theo UNCLOS. Tại sao Việt Nam không thể là Phillipines tiếp theo nhỉ?
(GDVN) - Khu vực Philippines đòi “yêu sách chủ quyền mở rộng thềm lục địa” chồng lấn lên khu vực mà Trung Quốc, Việt Nam và Malaysia cũng tuyên bố chủ quyền, nhưng đồng thời nhấn mạnh, “việc này đã được giải quyết bằng các biện pháp hòa bình.”
Đây là chính kiến được thi hóa thành thơ nhằm lật tẩy “con cọp giấy Trung Quốc” chuyên bắt nạt hàng xóm láng giềng bằng thứ nanh vuốt “thùng rỗng gầm to” chán ngấy. Thứ nanh vuốt mang tiếng là “thành tựu quân sự hiện đại” ấy thực chất chỉ là bản sao ăn cắp các phát minh quốc phòng của Mỹ của Nga của tùm lum thiên hạ, từ tàu ngầm máy bay tên lửa cho đến hàng không mẫu hạm “rùa bò” được bán “ve chai”. Một con ngáo ộp kiêm cọp giấy kiểu đó may ra chỉ hù dọa được con nít chứ làm sao nhát ma nổi những ai còn trong mình giòng máu bất khuất Tiên Rồng…
Cục Hải dương Quốc gia Trung Quốc (SOA) hôm 10.1 (đúng ngày mồng một tết) thông báo hai tàu Hải giám 75 và 167 đang tuần tra ở biển Đông, ngoài ra, Cục trưởng Cục Thủy sản Nam Hải (Bộ Nông nghiệp Trung Quốc) tuyên bố trong lời chúc tết rằng Trung Quốc sẽ cho tàu tuần tra trên biển Đông hằng ngày kể từ năm 2014.
Khi Đảng vẫn muốn “có sự ủng hộ của Trung Quốc”, muốn “hợp tác chặt chẽ với Trung Quốc” vì điều đó “vô cùng thuận lợi cho sự nghiệp xây dựng CNXH ở Việt Nam” thì Phạm Thanh Nghiên không thể vô tội. Chưa ai biết diện mạo của CNXH tròn méo thế nào nhưng Việt Nam còn xây dựng CNXH thì Đảng còn cơ hội duy trì vai trò “lãnh đạo Nhà nước và xã hội”! Nghiên phải vào tù vì cô chỉ ra sự bất cập nếu để “Đảng lo” mọi thứ.
Giặc đến nhà, đàn bà cũng chấp nhận hy sinh / “Chúng tôi không đe dọa ai” không thích làm con… ngáo ộp! / Đánh giặc là đánh từ Tổng Thống tới dân đen chứ không đánh một mình / Cám ơn Aquino dạy bài học danh dự vỡ lòng về tình ái quốc!
Sau khi nước Trung Quốc mới được thành lập, Mao Trạch Đông đã tỏ ra nhạy bén khi ý thức được rằng phần lớn những vấn đề mà nhà nước vấp phải sẽ tập trung ở biển. Trước đây, Trung Quốc là nước nửa thuộc địa, vùng ven biển trở thành đường biển của quân đế quốc, sông ngòi trở thành “nội hồ” của các nước lớn. Giải phóng rồi, người dân Trung Quốc được làm chủ, nhưng trên biển tàu thuyền các nước vẫn đi lại ngông nghênh, tàu cá các nước bắt cá bừa bãi trong vùng biển Trung Quốc, còn tàu cá Trung Quốc thì liên tục bị bắt giữ ở các nước, không thể hiện nổi chủ quyền biển của Trung Quốc là nằm ở đâu.
Cách đây 39 năm, ngày 19/1/1974, trong một cuộc chiến không cân sức với quân xâm lược Trung Cộng để bảo vệ Hoàng Sa, Trung tá Ngụy Văn Thà, Hạm trưởng Chiến hạm Nhật Tảo HQ-10 đã tử trận cùng 73 đồng đội của Ông. Từ đó, toàn bộ quần đảo Hoàng Sa đã rơi vào tay quân xâm lược.
Về các biện pháp tuyên giáo, theo ông Lợi, Thành phố đã tổ chức đội ngũ 900 dư luận viên trên toàn Thành phố nhằm phát huy sức mạnh đội ngũ tuyên truyền miệng. Trong khi đó, báo chí Thủ đô thực hiện ý kiến chỉ đạo về những vụ việc nhạy cảm; thành lập các Tổ phóng viên bấm nút, phản ứng nhanh. Tổ chức “Nhóm chuyên gia” đấu tranh trực diện trên mạng internet. Tham gia bút chiến trên Internet». Đến nay, đã xây dựng được 19 trang tin điện tử, hơn 400 tài khoản trên mạng (Zich). Thành phố cũng đã tổ chức đối thoại, thuyết phục với tác giả cuốn « Không thể một lúc đi trên 2 con đường”. Qua đó, tác giả nhận ra sai lầm, cam kết không in, hứa thu hồi những gì đã phát tán.
Tại sao trước 1975, giới lãnh đạo Cộng sản ghét chủ nghĩa đầu hàng đến như vậy mà bây giờ, từ lời nói đến hành động của họ, ở đâu cũng bàng bạc một thứ chủ nghĩa đầu hàng đến thảm hại như vậy?