Vậy mà cho tới hôm nay, phong trào đấu tranh đã chỉ đưa ra vài phản ứng lẻ tẻ, manh mún và yếu ớt. Thay vì dấy lên một làn sóng phản đối, chúng ta đã chỉ gợi lên một vài con sóng than thở. Thay vì chung tay bảo vệ 3 người yêu nước, chúng ta đã dành hầu hết thì giờ để đồn đoán bối cảnh hậu trường của lệnh bắt giam. Thay vì đồng thanh lên án thứ luật lệ độc tài, phi nhân và phi lí trước công luận quốc tế, chúng ta đã không có bất cứ hoạt động lên tiếng hoặc phản đối nào. Thay vì đoàn kết để bảo vệ nhau, chúng ta xé lẻ, rồi lúng túng và thụ động trước mọi diễn biến. Chính trong lúc này, chúng ta cần kể cho nhau nghe câu truyện ngụ ngôn về bó đũa. Hoặc chúng ta chung lưng đấu cật, hoặc chúng ta cùng làm tù nhân.
Cả ba người đều ý thức được việc họ làm. Vì vậy những ai còn ngây thơ nghĩ rằng họ đang bị điều gì đó dẫn dắt thì hãy nên xem lại. Ba con người này tuy mỗi người một tố chất, một tính cách và một cuộc đời nhưng trên hết họ là ba nhà báo chân chính.
Rồi khi "niềm tin chiến lược" giữa nhân dân, độc giả và các kênh truyền thông mất đi, kéo theo hiệu ứng người người, nhà nhà mất niềm tin vào báo đài chính thống một cách trọn vẹn thì thảm họa tuyên truyền chắc chắn nổ ra. Thử hỏi, khi các kênh truyền thông mang ý nghĩa chiến lược trong "công cuộc tuyên truyền" bị hạ gục bởi chính những thước phim mà họ dựng nên, công cuộc đó sẽ đi về đâu???
Thế là tiếp theo blogger Trương Duy Nhất, blogger Phạm Viết Đào bị bắt vì tình nghi vi phạm điều 258 bộ luật hình sự: Lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích Nhà nước, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân.
Cả hai anh đều là blogger nên quyền tự do dân chủ mà hai anh có thể lợi dụng là quyền tự do ngôn luận, có nghĩa là các anh đã dùng trang blog của mình xâm phạm lợi ích một số đối tượng. Các đối tượng ở đây là Nhà nước, là tổ chức, là công dân.
Lúc 13h trưa nay, 15/6/2013, CA Long An đã huy động lực lượng đông đảo, bất ngờ đổ quân đến khám xét khu đất nhà bà Nguyễn Thị Kim Liên, mẹ ruột Đinh Nhật Uy và Đinh Nguyên Kha. Tại thời điểm CA kéo đến khu đất của gia đình, bà Liên đang đi làm việc với luật sư nên không có ở nhà.
"Chính quyền Việt Nam ngày càng trở nên tồi tệ trong việc trấn áp các cây viết trên mạng. Chỉ trong năm qua đã có 46 người bị bắt, bất chấp kêu gọi từ Hoa Kỳ và EU là Hà Nội cần cải thiện tình hình."
Tôi không bênh vực các lãnh đạo, điều này ai cũng có thể thấy trong những bài viết của tôi. Tôi cũng không ủng hộ việc bắt bớ các nhà báo đã bị bắt. Nhưng, nếu bất kỳ ai viết được có ý tưởng, có tư duy để người khác học hỏi thì nên viết. Nếu không viết được thì tốt nhất đừng viết.
Tối qua, 13/6/2013, nhiều Công an tiến hành phong tỏa khu vực bên ngoài nhà riêng anh Đào ở ngõ 460 Thụy Khuê, phường Bưởi (Tây Hồ, HN) để một lực lượng vào bắt khẩn cấp anh Phạm Viết Đào và thực hiện lệnh khám xét chỗ ở của anh.
“Hai blogger đều từng làm việc cho báo nhà nước có đủ kinh nghiệm để biết nên viết thế nào để không bị bắt. Điều này cho thấy dù anh ở vị trí nào, anh nói những điều không phù hợp với chủ trương của hệ thống truyền thông nhà nước thì sẽ bị trả giá. Lần bắt ông Đào là một sự răn đe tiếp bước mạnh hơn. Hai blogger bị bắt chưa đầy một tháng về cùng tội danh thì cái đòn mà họ nhắm tới chắc chắn là giới blogger ở Việt Nam.” - Blogger Mẹ Nấm
Như vậy ta mới thấy: “văn hóa mỗi nước đều có đặc điểm riêng, không thể lấy tiêu chuẩn của nước này để áp dụng cho các nước khác được, việc Mĩ và các thế lực thù địch lợi dụng các vấn đề nhân đạo để áp đặt cho Việt nam là can thiệp vào công việc nội bộ của các nước khác” làm chính phủ ta khó chịu lắm. Các anh Dân chủ kiểu các anh, chúng tôi dân chủ theo kiểu của chúng tôi, không có lẫn lộn. Việc ký vào công ước quốc tế cũng như ký giấy gia nhập băng đảng nào đó thôi chứ có thực thi các điều luật trong đó hay không là chuyện khác.
Xin lấy vị dụ nạn nợ xấu do quá nguồn tiền ngân hàng đổ vào thị trường bất động sản phát triển cung vượt cầu quá lớn? Đây không phải là lần đầu Việt Nam và thế giới đã rơi vào thảm cảnh này; chúng ta không thiếu những cơ quan chuyên nghiên cứu, dự báo thị trường trong đó có thị trường bất động sản…Chúng ta có hàng trăm tờ báo chuyên ngành về kinh tế, hàng trăm tờ báo không chuyên về thị trường nhưng hàng ngày vẫn dành các chuyên trang cho vấn đề kinh tế-thị trường; thế tại sao lại không có được một phản biện, dự báo nào can ngăn các nhà đầu tư để tình hình bất động sản lao vào thảm họa như hiện nay? Chỉ qua vụ thị trường bất động sản thôi đã thấy cái cơ chế thu thập, sàng lọc, tổng hợp và xử lý thông tin của chúng ta có vấn đề; Điều này không chí đối với báo chí mà cả các cơ quan hoạch định chính sách tầm vĩ mô lẫn vi mô…
Thông tấn xã Việt Nam nói công an Hà Nội bắt "khẩn" blogger Phạm Viết Đào và ông này có "thái độ chấp hành".
Gia đình luật sư Lê Quốc Quân cho biết đã được thông báo Tòa án Hà Nội sẽ đưa Luật sư Lê Quốc Quân sẽ được đưa ra xử vào ngày 9/7/2013.
Chập tối qua tôi mới được tin Nhất bị bắt. Gọi điện khắp nơi biết được những tin tức ban đầu. Lo, đó là cảm giác đầu tiên. Tin, đó là ý nghĩ cùng lúc. Đến khi nhìn thấy hình dáng Nhất trên bức ảnh chụp ở sân bay Đà Nẵng để "di lý" ra Hà Nội tôi yên tâm. Người bạn, người em của tôi sẽ vững vàng trong cơn thử thách này. Anh đã biết chọn "một góc nhìn khác" từ con mắt, trí tuệ và tấm lòng của mình để soi chiếu các vấn đề bức xúc của đất nước, nhân dân hiện nay. Anh thẳng thắn. Anh quyết liệt. Anh cực đoan. Anh công khai. Nhận xét về các nhà lãnh đạo chính quyền các cấp, tại sao không phải là quyền và nghĩa vụ của công dân? Phê phán các nhũng loạn của bộ máy quan liêu trì trệ, xơ cứng, làm khổ nhân dân, tại sao người dân phải e dè, né tránh?
Như đã nói ở trên vụ bắt Trương Duy Nhất nó rất phức tạp và có nhiều yếu tố mờ ảo che mờ vụ việc chứ không chỉ đơn thuần như bề nổi mà dư luận đã thấy. Đừng vì nó mà chúng ta sợ hãi, để mất đi tình yêu tự do và tình yêu lẽ phải.
Mấy ngày qua bài viết về Trương Duy Nhất đã tạm lắng. Báo chí chính thống cũng không có thông tin gì thêm. Tuy vậy, mọi người quan tâm đến cựu nhà báo Trương Duy Nhất vẫn còn câu hỏi: Tại sao Trương Duy Nhất bị bắt.
Trong nhiều vụ án liên quan đến Điều 88, Điều 258 Bộ luật Hình sự năm 1999, trên nhiều trang mạng của những người tự xem mình là chiến sĩ “đấu tranh cho dân chủ nhân quyền Việt Nam” đã xuyên tạc sự kiện, cắt xén chứng cứ. Chẳng hạn, để bênh vực cho bị cáo vi phạm Điều 88, họ nói bị cáo trẻ tuổi này “chỉ là người yêu nước”(!). Hay để bênh vực cho người bị bắt về tội lợi dụng dân chủ theo Điều 258, họ viện lý do blogger này bị bắt là vì đã “chỉ trích Chính phủ”. Nhưng trong một số bài viết của blogger này, người ta lại thấy lời “khuyên” xóa bỏ chủ nghĩa Mác-Lênin và bộ môn tư tưởng Hồ Chí Minh với ngôn từ thô bạo, thái độ hằn học.
Phát biểu này của thím Tiến không chỉ phản ảnh cung cách vô trách nhiệm của bà Bộ trưởng, mà một phần nào đó nó phản ảnh trình độ nhận thức chính trị của lực lượng lãnh đạo của bộ máy nhà nước nói riêng và người Việt nói chung là rất kém. Làm chính trị gia mà trình độ nhận thức chính trị như thế chả trách đất nước này cứ mạt mãi.
Lần đầu tiên tôi chính thức nghe cơ quan an ninh Việt Nam nói đài Á Châu Tự Do (RFA) là “đài phản động” khi tôi trả lời phỏng vấn về việc mình bị câu lưu làm việc đến quá nửa đêm vào năm 2009, với lý do liên quan đến chuyện viết blog, in áo và phân phát áo thun với nội dung “Hoàng Sa – Trường Sa là của Việt Nam”, “Stop bauxite – No China”, “Hãy giữ lấy màu xanh và an ninh cho Việt Nam”.
Dẫu là con vật cũng có quyền sống của nó chứ không phải cứ đụng tý là bắt, là nhốt. Đưa tin theo kiểu báo cáo thành tích và khủng bố tinh thần, kiểu sớm bắt trúng tội phạm hình sự như vậy thật chướng. Nếu như ngày nào đó trên cổng thông tin điện tử hay báo giấy của cơ quan an ninh loan tin bắt khẩn cấp, khám xét khẩn cấp tư gia “đồng chí” X, Y, Z nào đó thì tôi nghĩ ngành an ninh vẫn cần thêm chữ “ông” hay “bà” vào trước tên, họ của bất kỳ ai. Dù là trong “thể chế pháp quyền XHCN” đi nữa thì trước phán quyết của toà án, không phải cứ có bàn tay của ngành an ninh rờ tới là đều nghiễm nhiên bị coi như tội phạm.
Bà nói: ‘Có thể những người khác họ theo dõi thường xuyên hơn họ sẽ nghĩ ông Nhất là người của phe này hay phe kia, và việc bắt ông là động thái của việc đánh nhau trong nội bộ của Bộ Chính trị. Tôi không quan tâm tới điều đó. Tôi chỉ quan tâm tới một điều duy nhất là ông Nhất dùng blog để nói điều mình nghĩ và ông bị bắt vì điều đó’.
Có người nói, nếu kết qủa “Bỏ phiếu cùng Quốc hội” của TDN mà có kết qủa khác. Chẳng hạn tất cả (hoặc đa số) trong 12 nhân vật lãnh đạo chủ chốt kia mà đều qúa bán ở mức “tín nhiệm cao” thì chắc chắn Nhất sẽ vô sự. Có khi lại được hoan nghênh tưởng thưởng cũng chưa biết chừng. Trớ trêu thay, trên bảng điện tử hiện ra trên “Một góc nhìn khác”, tất cả đều không qúa bán
Blogger Nguyễn Văn Thạnh đã nhiều lần bị cơ quan an ninh khó dễ bởi các bài viết ôn hòa của mình trên mạng. Cán bộ an ninh lần này đã úp mở: "Anh phải suy nghĩ kỹ cái lời người ta mời để tính toán cái nào có lợi cho bản thân anh, cho gia đình anh, không ảnh hưởng đến tương lai của anh, của vợ anh, mọi quyền lợi của mình được đảm bảo, anh nên chấp hành".
“Trương Duy Nhất, anh đã bị bắt”! Đó là câu nói mà chủ trang blog "Một góc nhìn khác" từng chờ đợi trong nhiều tháng qua, sau cái ngày công an mời ông làm việc vào tháng 10 năm ngoái và liên tục sách nhiễu ông về trang blog này, trang blog mà họ gọi là lợi dụng tự do dân chủ để xâm phạm lợi ích của nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân theo điều 258 bộ luật hình sự.
Ngoài tiếp cận vấn đề trên phương diện pháp lý, chúng ta tiếp cận vấn đề trên phương diện lịch sử thì thấy rằng, một chính phủ không phải luôn luôn lúc nào cũng đúng, những yếu nhân của chính phủ không phải luôn luôn lúc nào cũng sáng suốt, thông tuệ. Chúng ta đã có nhiều bài học cay đắng về việc này. Do vậy quyền được phát biểu chính kiến của công dân không chỉ là quyền của cá nhân công dân mà còn là quyền lợi của dân tộc, của đất nước. Người được nhân dân ủy quyền không có quyền xâm phạm quyền này. Nhà cầm quyền phải chấp nhận sự phê phán của công dân. Đây là vấn đề đạo đức, văn minh trong sinh hoạt chính trị ngày nay.