Từ trong những đêm tối ấy, bà đã nhận ra sức mạnh của một thế hệ trẻ Việt Nam. Cái thế hệ mà cho đến bây giờ những ai đang còn sống trên đất nước Việt Nam vẫn tự hào nói “thế hệ chúng tôi sống rất đẹp”. Chính Blaga đã nhận thấy ngay từ những ngày bà bước những bước đầu tiên trên đất nước Việt Nam. “Chiến tranh là sự giết chết thời gian. Không ai có thể trả lại cho một thế hệ cả năm tháng tuổi trẻ, khi tương lai họ đang hình thanh, vì đó là thời kỳ học tập hoàn thiện và lựa chọn đường đi mai sau. Một thế hệ mà ước mơ riêng tư đã bị gác lại. Nhưng mà chính thế hệ đó, thế hệ mà ta tưởng rằng phải rền rỉ tiếc than vì đã bỏ đi cái thời kỳ quý nhất trong đời mình, lại cất tiếng cười trong đêm tối, và lấy tuổi trẻ của mình mà lấp những hố bom”. Bà đã thấy được tính cách Việt Nam.
Bên "thua cuộc" xin đừng ném đá họ, vì xét cho cùng sống dưới thể chế nào thì cũng BUỘC phải cầm súng cho thể chế ấy mà thôi (nếu không muốn bị gí súng vào đầu và bị hành hạ khi bị coi là những kẻ trốn quân dịch).
Những người làm trong bộ máy chính quyền chế độ cũ, họ chỉ làm công việc thuần túy chuyên môn hoặc giáo sư giảng dạy đại học. Họ hồn nhiên nghĩ rằng, chế độ nào họ cũng được sử dụng như một người làm việc. Nhưng sau giải phóng, không ít người trong số họ không được làm đúng với trí tuệ, chuyên môn, thậm chí có người phải làm những công việc đơn giản như đạp xích lô, chạy xe ôm...
Ngày 17 tháng Hai năm nay, một số học giả và nhà hoạt động ở Hà Nội tìm cách kỷ niệm sự kiện này và để tưởng nhớ những người đã thiệt mạng trong cuộc chiến nhưng họ đã bị chính quyền ngăn cản. Chẳng có tiếng nói hoặc hoạt động gì về việc này ở Trung Quốc. Cuộc chiến tranh - được chính quyền Trung Quốc gọi là “tự vệ” - dường như đã bị lãng quên.
Nhà báo cho biết, bức ảnh được chụp và dịp liên hoan cuối năm và sau hai tháng, hầu hết những chàng trai trẻ trên tấm ảnh đó đã hy sinh trong cuộc chiến chống Trung Quốc xâm lược. Tấm ảnh nói lên cái giá quá đắt của cuộc chiến. Xin đừng ảo tưởng vào tình hữu nghị anh em, 16 chữ vàng, 4 tốt.
Phải chăng tập đoàn phản động Bắc Kinh cho rằng, chúng là tập đoàn cầm quyền ở một nước lớn đang đội lốt Mác – Lê nin, lại câu kết chặt chẽ với chủ nghĩa đế quốc quốc tế và mọi loại phản động nhất trên thế giới, thì chúng đã có vây cánh hơn trước, cho nên đã đủ sức để phát động chiến tranh xâm lược quy mô lớn thôn tính nước ta, buộc nhân dân ta phải khuất phục?
Tạo ra lòng tin, sự hữu nghị chân thật giữa hai nước là con đường tất yếu nhưng đòi hỏi thời gian lâu dài và từ cả hai phía. Đây không phải là điều có thể hy vọng có được trong vài ba năm tới đây. Lịch sử mách bảo chúng ta muốn giữ được hòa bình, ổn định, giữ được độc lập tự chủ thì điều quan trọng nhất là giữ được lòng dân. Trên dưới một lòng, có được sự đoàn kết dân tộc thì chắc chắn không có kẻ xâm lược nào dám dại dột động đến chúng ta cả. Lịch sử VN đã cho thấy những lần mất nước đều bắt đầu từ việc chính quyền mất dân.
Để hưởng ứng lời kêu gọi đó, chúng tôi kêu gọi sử dụng biểu tượng Hoa Sim để tưởng nhớ các chiến sĩ đã hy sinh trong cuộc chiến tranh biên giới 1979. Xuất phát từ ca khúc nổi tiếng về những người lính trẻ mang tên “Hoa sim biên giới” của nhạc sĩ Minh Quang, chúng tôi cho rằng đó là biểu tượng gắn liền với những người lính biên cương và đã đi vào lòng người dân Việt Nam từ hàng chục năm qua.
Căng thẳng trong tranh chấp biển đảo giữa Trung Quốc và Nhật Bản tiếp tục leo thang khi Trung Quốc mới đây tuyên bố sẽ tăng cường khả năng sẵn sàng chiến đấu và chuẩn bị cho chiến tranh. Trong khi đó Nhật Bản đã không ngừng tăng số lượng tàu tuần tra bảo vệ Senkaku cũng như tập trận bảo vệ chủ quyền.
Cùng bảo vệ tổ quốc / Anh, nhà nước ghi ơn / Tôi vùi thây hải đảo / Xót xa và tủi hờn
Không ai có thể đi đến tương lai một cách vững chắc nếu không hiểu trung thực về quá khứ, nhất là một quá khứ mà chúng ta can dự và có phần cộng đồng trách nhiệm.
Tôi cũng chỉ nói 1 lần này thôi nhé! /
Không phải cứ Fan Hàn là nỗi nhục của Việt Nam /
Không phải cứ đam mê, là bị nói cuồng Hàn /
Là làm nhục quê hương, đất nước
Tại dinh tổng thống với phong cách hiện đại nơi các tổng thống Nam Việt Nam từng ở, có những trưng bày ca ngợi những người lính Bắc Việt Nam từng phá đổ những cánh cổng bằng xe tăng của Liên Xô. Chẳng một nhắc nhở nào về hàng triệu người miền Nam sau đấy bị đưa vào những “trại cải tạo” hoặc là những “thuyền nhân” trên những chiếc thuyền thủng đáy.
Những phiêu lưu quân sự do Mỹ lãnh đạo tại Ápganixtan, Irắc, Libi và khu vực Hạ Sahara là nhằm cản trở sự bành trướng kinh tế của Trung Quốc. Chỉ riêng sự thay đổi chế độ năm ngoái tại Libi do NATO gây ra đã khiến Trung Quốc tổn thất hàng tỷ USD trong đầu tư dầu mỏ và cơ sở hạ tầng. Âm mưu tương tự đang được tiến hành ngầm tại Xyri và Iran. Các cường quốc phương Tây và các đồng minh Arập, Thổ Nhĩ Kỳ và Ixraen đang phát động một cuộc chiến tranh nhằm gây bất ổn hai quốc gia có chủ quyền này.
Làm thế nào để có sức mạnh tinh thần? Làm thế nào để cả nước đồng lòng, đồng bào trong và ngoài nước kết tinh thần yêu nước thành một làn sóng nhấn chìm quân xâm lược? Nếu như bọn tham nhũng, “lợi ích nhóm” đã làm chao đảo kinh tế và lòng tin thì chúng chẳng ngại ngần gì bán nước để yên vị, hưởng lợi, vậy làm gì để diệt bọn chúng?...Câu trả lời dành cho lãnh đạo Việt Nam.
Tôi cũng may. May chưa bao giờ viết thơ cổ vũ người khác ra trận. May không phải là một trong ba mươi người sống sót ấy, chính xác hơn, năm người. Nếu không tôi sẽ đau khổ lắm. Chả là đời trót cho tôi cái chữ nên hay suy luận và mặc cảm. May nữa là tôi không bao giờ phải bắn vào lưng đồng đội nếu họ không xung phong, và ngược lại. May! Và tôi cảm ơn số phận điều ấy.
Nhưng tôi cũng có con cháu, và như ông ấy nói, mai kia thằng Tàu đánh mình, sẽ đến lượt chúng. Nghĩ mà sợ. Sợ và buồn. Vì lão nông kia, tôi và con cháu của tôi không có sự lựa chọn nào khác. Vì chúng tôi, vì tất cả chúng ta, đơn giản chỉ là những con tốt vô danh trên bàn cờ của các nhà lãnh đạo đất nước.
Phát biểu tại Hội nghị Bộ trưởng Quốc phòng Asean (ADMM-6) ở Phnom Penh, Đại tướng Phùng Quang Thanh cảnh báo nguy cơ xung đột quân sự ở Biển Đông nếu các bên không kiềm chế.
Hội nghị lần 6 của các bộ trưởng quốc phòng trong khối diễn ra hôm thứ Ba 29/5 ở thủ đô Campuchia, nước chủ tịch Asean năm 2012.
Phản ánh quan ngại của các nước trực tiếp liên quan tranh chấp ở Biển Đông, ông Phùng Quang Thanh nói trong bài phát biểu được báo Quân đội Nhân dân thuật lại, rằng "tình hình tranh chấp biên giới lãnh thổ ở khu vực và chủ quyền trên Biển Đông đang diễn biến khá phức tạp và có thể gây ra xung đột quân sự nếu các bên không nỗ lực kiềm chế"
Trong khoảng thời gian ngắn vừa qua, Việt Nam đã làm nhiều việc có ý nghĩa tại Trường Sa, trong đó có việc để các nhà sư ra Trường Sa trụ trì các chùa, đặc biệt, việc dựng tượng Trần Hưng Đạo, người đã 3 lần hiển hách đánh bại quân Nguyên Mông, ở Trường Sa đã làm cho Trung Quốc xem đây như là một sự sỷ nhục; mặt khác Bắc Kinh không muốn để yếu tố tâm linh gắn vào tâm thức người Việt ở Biển Đông, vì vậy, Bắc Kinh sẽ ra tay trong dịp này nhằm sớm gạt bỏ ý thức tâm linh của người Việt về chủ quyền đối với Biển Đông.
Một kẻ đối địch ghê gớm có thể được hiểu theo hai cách. Thứ nhất, đó là một kẻ thù đáng gờm, là đối thủ khó đánh bại vì có mãnh lực vũ trang, có chiến lược, chiến thuật hành động khôn ngoan... Nhưng khi nhìn xoáy vào chữ "formidable" mà Westmoreland đã dùng, tôi chú ý nhiều đến nghĩa "arousing fear"(gợi nên sự sợ hãi) . Với nghĩa này, nó gần giống với "terrorise" (làm cho sợ hãi). Mà làm cho người khác sợ hãi có nghĩa là "khủng bố". Chúng ta có thể hiểu theo hai cách về một "đối thủ ghê gớm" như tôi đã tạm phân tích ở trên. Nhưng biết đâu, cách hiểu thứ hai mới là điều mà ông tướng Mỹ kia ngụ ý? Xin hãy cho tôi tiếp tục trình bày mà tạm quên đi những mối thành kiến nào đó có thể đang dâng lên trong lòng quý vị.
“Lúc ấy tôi mới vào dân quân, còn chưa thạo súng đạn nên hoàn toàn có thể bị viên phi công Mỹ bắn hạ. Thế nhưng, William Andrew Robinson đã không ra tay. Sau này gặp lại Robinson, tôi mới biết rằng lúc đó, ông không bóp cò vì nhìn thấy tôi, ông nhớ đến đứa em gái nhỏ ở quê nhà” - bà Lai hồi tưởng. Một khoảnh khắc chần chừ, lựa chọn của viên phi công đã làm thay đổi cả hai cuộc đời. “Nếu lúc ấy Robinson bắn trả, tôi đã không còn sống đến hôm nay và có thể ngay sau đó, ông cũng bị quân ta tiêu diệt” - bà Lai nhìn nhận.
Dương Thu Hương nổi tiếng không những về những tác phẩm như Thiên Ðường Mù, Bên Kia Bờ Ảo Vọng, Khải Hồn Mơn, Chốn Vắng… mà còn do thái độ can đảm và thẳng thắn phê bình giới lãnh đạo cộng sản Hà Nội. Bà từng bị chế độ giam giữ gần một năm và bị công an đe dọa “nghiền nát như tương.” Hiện nay, Dương Thu Hương tỵ nạn tại thủ đô Paris của nước Pháp. Dù xa quê nhà, bà vẫn luôn thao thức về tình hình tại Việt Nam. Tháng Tư năm 2000, nhà văn Dương Thu Hương đã trả lời cuộc phỏng vấn sau đây do Đinh Quang Anh Thái (ĐQAT) thực hiện và phát thanh trên làn sóng của đài Little Saigon Radio ở California.
.

Người dân chúng tôi thấy quá bất ngờ trước việc Trung Quốc đánh ta, dù từ cuối những năm 60 họ đã có những việc “lạ” đối với biên giới của ta, rồi khiêu khích, tuyên truyền, nạn kiều, tiến hành các hoạt động chiến tranh tâm lí, đưa lực lượng quân đội quy mô lớn, trang bị mạnh ra áp sát biên giới, chĩa pháo sang Việt Nam, tung thám báo biệt kích sang quấy rối, gây tình hình rất phức tạp trên toàn tuyến biên giới. Nhưng mang quân đánh sang đất ta, giết Đồng bào, Chiến sỹ ta thì thật là “lạ” và không thể hiểu nổi. Thế thì chủ nghĩa quốc tế của những người cộng sản có còn tồn tại nữa không?
Khi chiếc xe cứu thương đến hình như chị đã tắt thở. Chị nằm úp mặt xuống đường, máu mũi thẫm đẫm chiếc khăn che mặt, chảy ra chiếc mũ, nhỏ xuống từng giọt. Chân chống xe MZ125 xiết xuống mặt đường để lại những vệt dài, khét lẹt. Phú, người điều khiển xe máy, bay thẳng vào bụi cây ven đường, bị xây xát nhẹ. Hai tay hắn úp vào mặt kinh hãi, không dám nhìn thẳng vào người bạn gái đang nằm bất động. Chị nhanh chóng được đưa lên xe, máy móc công cụ cứu trợ đã sẵn sàng hoạt động. Nhóm cứu thương người Đức hơi bị giật mình, khi lật chiếc khăn che những vết sẹo chằng chịt, dầy như tổ ong trên khuôn mặt của chị. Họ nhẹ lau vệt máu đang chảy dài trên những vết sẹo đó. Sau một hồi hô hấp, kích tim, loay hoay tìm lại sự sống cho chị, nhưng các bác sỹ đành bất lực. Trái tim chị lần này đã thực sự ngưng đập.
Đằng sau những con số này là những con số khác còn khủng khiếp hơn: Một triệu người lính cách mạng và hai triệu dân thường Việt Nam đã hy sinh trong cái ta thường gọi là “cuộc đấu tranh giải phóng dân tộc”.