Gần đây xuất hiện bài viết của blogger Nguyễn Ngọc Long với tựa đề “Tại sao Việt Nam liên tục ‘nhai đi nhai lại’ các thông điệp phản đối Trung Quốc?”, trình bày quan điểm về cách hành xử của chính quyền Việt Nam đối với vấn đề chủ quyền ở biển Đông cũng như thái độ của dư luận với cách hành xử đó.
Nếu 88 năm trước, Nguyễn Ái Quốc đau đớn thốt lên: ”Hỡi Đông Dương đáng thương hại! Người sẽ chết mất nếu đám thanh niên già cỗi của Người không sớm hồi sinh“ thì hôm nay, những Phương Uyên, Nguyên Kha, và nhiều, rất nhiều bạn đồng trang lứa với họ không còn phải “hồi sinh” mà đang dõng dạc trước vành móng ngựa những lời đanh thép, biểu hiện ý chí, trí tuệ và khí phách của thế hệ trẻ trước cường quyền và tội ác. “Tôi trước sau vẫn là một người yêu nước, yêu dân tộc tôi. Tôi không hề chống dân tộc tôi”, lời của Nguyên Kha đã khẳng định thế thượng phong của công lý và chính nghĩa trước sự chà đạp lên pháp luật của những thủ đoạn vu khống, lừa mị và tàn ác nhưng hết sức vụng về và mong manh!
Rất nhiều nhà quan sát Trung Quốc nhận thấy chủ nghĩa dân tộc thường được tuyên truyền bởi giới tranh luận trên mạng internet cùng với giới trí thức Trung Quốc là lực lượng dẫn lái chủ yếu cho chính sách đối ngoại của nước này. Nhưng điều thường hay bị bỏ qua là thực trạng Trung Quốc đang ngồi trên lưng con hổ mà tự nước này đã sinh ra. Kể từ thảm sát Thiên An Môn năm 1989, Đảng CS Trung Quốc đã phát động một phong trào rầm rộ trong “giáo dục yêu nước” nhấn mạnh tính siêu đẳng của nền văn hóa Trung Quốc cũng như nỗi sỉ nhục mà dân tộc này phải hứng chịu trong quá khứ từ phía các cường quốc nước ngoài như Nhật Bản và Mỹ.
Trung Quốc là quốc gia do bọn bành trướng Đại Hán thống trị. Chúng không bao giờ là “anh em hòa hảo” với ai mà coi các nước lân bang là miếng mồi để chiếm đất. Chúng đã chiếm Tây Tạng, gây hấn với Mông Cổ, Liên Xô, Việt Nam …Theo tướng Nguyễn Trọng Vĩnh, một trong số ít người Việt nam hiểu Trung Quốc nhất, thì chúng không bao giờ có truyền thống văn hóa với Việt Nam, không chung ý thức hệ với Việt Nam (Lãnh đạo Trung Quốc đã từ lâu rời bỏ ý thức hệ Mác-Lê Nin, để trở thành một tập đoàn Hán tộc tham lam, muốn đầu độc cả thế giới bằng hàng hóa độc hại và chiến tranh, lấn đất, lấn biển). Cho nên đi theo Tàu là chết!
Hội nghị đã thất bại hoàn toàn bởi vì nó luẩn quẩn trong những bài toán không thể có giải đáp: làm thế nào để đổi mới mà vẫn như cũ; làm thế nào để duy trì một đảng đã tham nhũng, phân hóa trầm trọng và không còn lý tưởng.
Hai bên nhất trí thực hiện toàn diện, hiệu quả “Tuyên bố về cách ứng xử của các bên ở biển Đông” (DOC), cùng nhau giữ gìn hòa bình và ổn định ở biển Đông.
Các giáo sư đại học tại Trung Quốc nhận được “từ cấp trên” một danh sách dài quy định những điều “được nói” và “không được nói” trên giảng đường. Những từ ngữ bị cấm là “tự do báo chí, nhân quyền, xã hội công dân, độc tài đảng trị, tư pháp độc lập”.
Mỹ và Trung Quốc có thể so sánh được với nhau về mặt diện tích lãnh thổ, nhưng việc sử dụng đất đai cho sản xuất và nhà cửa của dân cư có thể ở mức 80% cho trường hợp nước Mỹ, so với mức dưới 15% cho Trung Quốc, một nước có nhiều núi cao và sa mạc. Kết quả là nước Mỹ thực tế có thể coi là hơn 5 lần rộng lớn hơn Trung Quốc.
Với những tuyên bố gần đây của học giả, giới chuyên môn cùng hoạt động quân sự và quan chức Trung Quốc khiến giới bình luận cho rằng, Bắc Kinh đang chuẩn bị dư luận để động thủ có giới hạn với một số nước đang có tranh chấp biển đảo tại Biển Đông và biển Hoa Đông nhằm thực hiện cái gọi là “lợi ích cốt lõi”.
Trung Quốc lại gây quan ngại cho dư luận với các động thái tung đội tàu cá lớn ra Trường Sa và áp đặt lệnh cấm đánh bắt đơn phương.
Như chưa bằng lòng với việc tranh chấp chủ quyền trên quần đảo Senkaku/Điếu Ngư với Nhật Bản, Trung Quốc vào hôm nay 08/05/2013, đã bộc lộ ý hướng đòi lại cả vùng quần đảo Okinawa, nơi hiện có quân đội Mỹ đồn trú. Nhân dân Nhật báo, cơ quan ngôn luận của Đảng Cộng sản Trung Quốc, đã cho công bố một bài viết dài của hai nhà nghiên cứu Trung Quốc, lập luận rằng Bắc Kinh có thể có chủ quyền trên dải đảo Ryuku bao gồm cả vùng Okinawa.
Vừa qua chúng tôi đã thất vọng qua các Hội nghị BCH Trung ương 4, 5, 6; mới đây, lại thêm thất vọng qua phát biểu khai mạc của ông Tổng bí thư tại Hội nghị BCH Trung ương 7 khi thấy chủ trương vẫn giữ nguyên tinh thần cũ, chỉ có điều chỉnh nhỏ. Tuy vậy chúng tôi vẫn hy vọng vào trí tuệ của đông đảo Ban Chấp hành Trung ương, ở đó có nhiều vị sống gần dân hơn, thực tế hơn; ở đó, vẫn còn nhiều vị có trình độ và có trách nhiệm. Lịch sử mấy chục năm qua đã chứng minh, nếu ở trên thượng tầng có ông Trường Chinh bảo thủ, cứng nhắc, thì ở tỉnh vẫn có ông Kim Ngọc thương dân, dám vượt rào. Và ngày nay vẫn thấp thoáng những Kim Ngọc ở các ông (bà) Nguyễn Thị Bình, Nguyễn Văn An, Nguyễn Minh Nhị,…
Trong nhiều năm, Trung Quốc đã trở thành động lực thúc đẩy tình hình kinh tế toàn cầu, tại thời điểm này nền kinh tế đang trải qua một thời kỳ khó khăn. Đã phải đóng cửa nhiều nhà máy sản xuất hàng xuất khẩu. Công nhân xuống đường biểu tình. Ngay cả tầng lớp trung lưu trẻ cũng náo động.
Sự phát triển của quyền lực mềm không cần phải là một trò chơi có tổng bằng không. Tất cả các nước đều được lợi nếu thấy rằng họ là những nước có sức hấp dẫn lẫn nhau. Nhưng muốn thành công thì trong chính sách, Nga và Trung Quốc phải có lời nói đi đôi với việc làm, phải có thái độ tự phê bình và giải phóng toàn bộ tài năng của những xã hội dân sự của chính họ. Đáng tiếc là chuyện này sẽ không thể xảy ra trong một sớm một chiều.
Chúng tôi yêu cầu phía Trung Quốc chấm dứt các việc làm sai trái nêu trên, không làm ảnh hưởng đến hòa bình, ổn định ở Biển Đông.”
Tuy nhiên, việc Trung Quốc công bố báo cáo một cách không đúng chỗ cũng có giá trị vì một thực tế đơn giản là, như thường thấy, Hoa Kỳ không muốn sự soi gương khi nói về quyền con người. Báo cáo của Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ chứa đựng thông tin của khoảng 190 quốc gia nhưng điều đáng lưu ý là lại không có Hoa Kỳ.
Ở Việt Nam, một nhà nước độc đảng khác, bản báo cáo nói rằng chính quyền đã tấn công các trang mạng chỉ trích họ, cũng như theo dõi, phạt tiền, bắt giữ và kết án các blogger bất đồng chính kiến. Hoa Kỳ cũng chỉ trích những vụ cầm tù các nhà đối kháng bằng cách sử dụng những điều luật về an ninh quốc gia mập mờ cùng với những giới hạn về quyền lao động và tự do tôn giáo.
Qua câu chuyện này, trước khi có những nản lòng không cần thiết, chúng ta nên cùng nhau suy nghiệm lại. Thực ra, Dân chủ là một quá trình, không phải là một phép màu có khả năng tháo gỡ mọi vấn nạn trong một sớm một chiều. Chúng ta nên tự hỏi, chúng ta đòi hỏi Tự do Dân chủ vì điều gì? Tất nhiên không phải là nhằm thủ đắc một cỗ máy sản xuất ra những chính trị gia kiệt xuất. Chúng ta đấu tranh vì một niềm tin rằng, chế độ dân chủ là chế độ khả dĩ nhất cho đến nay, giải quyết các vấn đề quốc gia dựa trên giá trị tự do, sự đồng thuận và lòng khoan dung. Chế độ Dân chủ không nhất thiết tạo nên những anh hùng trong chính trị, mà tạo ra cơ hội vận động nguồn năng lực trí tuệ quốc gia một cách sâu rộng nhất.
Những nỗ lực ngăn chặn họ của chính phủ Việt Nam cho thấy khoảng cách giữa hai quốc gia về quyền con người và tiếp tục là một trở ngại trong việc tạo dựng mối quan hệ mạnh mẽ hơn giữa Washington và một quốc gia được coi có thể là đối trọng với ảnh hưởng của Trung Quốc ở châu Á.
Vào ngày 16/4/2013, tức 4 ngày sau khi diễn ra cuộc đối thoại nhân quyền thường niên Việt – Mỹ ở Hà Nội và vài ngày sau sự kiện Ủy ban biên giới, Bộ ngoại giao Việt Nam và cả báo Nhân dân “bất ngờ” chuyển thái độ mạnh mẽ hơn đối với chủ đề can thiệp vào khu vực biển Đông của chủ thể “mười sáu chữ vàng”, Bộ quốc phòng Trung Quốc đã chính thức lên tiếng phản ứng: Chiến lược chuyển dịch trọng tâm về Á châu của Hoa Kỳ là “đi ngược lại trào lưu của khu vực” và “thường làm tình hình thêm căng thẳng”.
Sự kiện Ôn Châu đã mang lại một bài học xương máu về cơ chế vận hành phát triển kinh tế theo kiểu duy ý chí của Trung Quốc nhưng điều đó chỉ đúng với những người còn đủ tỉnh táo nhìn thấy được vấn đề…
Ngày 19-4-2013, các cáo buộc liên quan cựu Bộ trưởng hỏa xa Lưu Chí Quân đã chính thức đệ trình lên Tòa án nhân dân trung cấp II (Đệ nhị trung cấp nhân dân pháp viện) tại Bắc Kinh và phiên xử Lưu sẽ được ấn định cụ thể trong thời gian tới. Vụ Lưu Chí Quân là một trong những vụ án điển hình nhất của nạn tham nhũng có hệ thống tại Trung Quốc…
Mỹ, một mặt, phản ứng khá quyết liệt: tăng cường máy bay ném bom đến Nam Triều Tiên, điều tàu chiến đến bán đảo Triều Tiên, nâng cao hệ thống phòng thủ chống tên lửa không những ở các căn cứ quân sự đóng tại Nam Triều Tiên mà còn cả ở Guam, cách Bắc Triều Tiên hơn 3000 cây số. Một số người, phần lớn là các cựu quan chức, lên tiếng cảnh cáo Bắc Triều Tiên: Việc họ tấn công Mỹ không khác gì một hành động tự sát! Nhưng mặt khác, thái độ của các giới chức đương quyền cũng như ngay của báo giới thì có vẻ như chả có gì ghê gớm sắp xảy ra cả. Phía Nam Triều Tiên cũng vậy. Tổng thống Park Geun-hye tuyên bố cứng rắn: Bà đã ra lệnh cho quân đội Nam Triều Tiên đáp trả mạnh mẽ bất cứ hành động khiêu khích nào của Bắc Triều Tiên; tuy nhiên, quân đội Nam Triều Tiên vẫn bình tĩnh, dường như không có một cuộc tái bố trí ào ạt nào để chuẩn bị cho chiến tranh.
Thay vì đối thoại, dường như Trung Quốc và Việt Nam lại tăng cường tham gia vào một trò chơi chiến tranh tâm lý đầy gai góc, với mục đích rõ ràng là nhằm giảm thiểu khả năng đối phương tiến hành những hoạt động quân sự trong khu vực bị tranh chấp. Trong khi phản ứng của Việt Nam trước những hoạt động của Trung Quốc có vẻ như tự vệ hơn tấn công, hành động của Trung Quốc rõ ràng là nhắm vào việc ngăn cản và làm nhụt tinh thần quân đội và binh chủng hải quân Việt Nam nhỏ hơn và trang bị tương đối nghèo nàn hơn.
Một chiếc tàu du lịch với tổng trọng lượng đăng ký 47 nghìn tấn có thể chứa được 1,965 du khách đang sẵn sàng xuất bến, công ty chủ quản Haihang Group Corp Ltd cho biết.