Bà mẹ Tây: "Ôi con có đau không con? Mà con phải biết tự đứng dậy để đi chứ". Còn bà mẹ Việt Nam: "Chết chết chết, có đau lắm không con??? Thôi té mãi nó trầy da, vi trùng nó vô hết, con vô cái xe tập đi cho mẹ!"
Mỗi ngày lật trang báo ra lại gặp một vài câu chuyện cay xé. Những tin tức giống vậy ngày càng thường xuyên, đều đặn, thản nhiên như tình hình thời tiết, chứng khoán, giá vàng… Cha mẹ bán con cho đường dây chăn dắt trẻ ăn xin. Cha mẹ bán gả con cho bọn buôn người xuyên biên giới. Cha mẹ bỏ rơi con. Bạn tự hỏi chuyện gì đang xảy ra? Tại sao và tại sao?
Từ khá nhiều thực tế mình thu lượm được, tôi đi đến một sự lý giải: người Việt Nam trong vô thức vẫn chung nhau một trải nghiệm tâm lý, và vẫn hiện diện trong mối tương quan của một nền văn hóa hợp thành bởi nhiều dòng ý thức hệ tiếp thu ở đó hay ở đây. Trong điều kiện nước ngoài, các hệ tư tưởng trên có thể đối nghịch với nhau, nhưng vào đến Việt Nam, người Việt chấp nhận tất cả, dung hóa chúng lại, và chúng sống bên nhau một cách hòa bình. Chính đó mới là mấu chốt giúp người Việt hôm nay tìm ra một mẫu số chung để xích gần lại, đi được vào nơi sâu thẳm của nhau, giải tỏa mọi ẩn ức bấy lâu nay vẫn mặc nhiên tồn tại.
Do điều kiện sống của hai bên khác nhau để tạo cho mỗi bên một kiểu tư duy khác nhau. Với phương Tây là kiểu tư duy thiên về tuyến tính (linéaire), kèm theo là năng lực tư duy phân tích (analytique), từ đó đi vào con đường phát triển khoa học, đặc biệt là khoa học thực nghiệm, thực dụng (pragmatique), tạo ra một nền văn minh vật chất đồ sộ, phi thường, kèm theo là một nền văn minh tinh thần kiểu phương Tây, có nhiều mặt khác phương Đông. Trong khi, với phương Đông lại có kiểu tư duy thiên về cầu tính (globale, sphèrique) mang tính chất hỗn hợp giữa trực giác và lý tính, vô thức và hữu thức, tiềm thức và ý thức, ít năng lực duy lý, phân tích, do đó không phát triển mạnh về khoa học kỹ thuật, không xây dựng được đời sống văn minh vật chất bề thế như phương Tây, để rút cục bị phương Tây tấn công áp đảo.
Khẩu hiệu của Đảng là "Tất cả vì chủ nghĩa xã hội! Vì hạnh phúc của nhân dân". Trong khẩu hiệu này mục tiêu cách mạng xã hội chủ nghĩa là vì hạnh phục của nhân dân được nêu lên hết sức rõ rệt. Nhưng tôi đi các nơi quan sát và kiểu tra thì thấy ấn tượng chung của nhiều người thường nặng về phía "Tất cả vì chủ nghĩa xã hội" mà nhẹ về "Vì hạnh phúc của nhân dân". Mà khi nói "Tất cả vì chủ nghĩa xã hội" thì lạ cũng như ngày xưa nói "Tất cả vì tiền tuyến, tất cả để đánh thắng", cái quán tính, ý thức ấy cứ được đem ra mà chỉ đạo hành động, mà động viên quần chúng làm mọi nhiệm vụ, mọi nghĩa vụ. Anh nào, nơi nào huy động giỏi, động viên giỏi thì được tính thành tích cao, ngược lại anh nào huy động kém thì bị xem là thiếu tinh thần xã hội chủ nghĩa, thiếu nhiệt tình xây dựng xã hội chủ nghĩa.
Những giá trị thực của cuộc sống bị quên lãng, bị bỏ rơi. Xã hội này rồi sẽ đi đến đâu với những vật phẩm văn hóa tầm phào và lố lăng như vậy?
Theo tôi, một trong những vấn đề cấp thiết nhất hiện nay, ở đầu thế kỷ 21 này, cả ở trong lẫn ở ngoài nước, là phải xây dựng cho được một thứ văn hoá tranh luận, tức những nguyên tắc trí thức và đạo đức căn bản để dựa vào đó người ta tiến hành tranh luận cũng như đánh giá các cuộc tranh luận. Chưa có văn hoá tranh luận, tất cả những nỗ lực tranh luận đều chỉ có tác dụng duy nhất là tạo ra những tiếng ồn, chứ không mang lại một lợi ích cụ thể gì cả: sau các cuộc tranh luận, không có gì được sáng tỏ thêm. Những cái sai và những cái nhảm vẫn tiếp tục tồn tại một cách hiên ngang, hơn nữa, còn lặp đi lặp lại ở những nơi khác, những cuộc tranh luận khác cũng một cách rất ư hiên ngang.
Tháng 5 được xem là tháng công nhân, nhiều hoạt động thiết thực được tổ chức hướng tới công nhân, trong đó không thể thiếu sự tham dự của các loại hình nghệ thuật. Thế nhưng, thật đáng tiếc là với văn học, hình ảnh người công nhân lại ngày càng trở nên xa lạ, thậm chí gần như vắng bóng.
Tôi thì không lo lắng. Bởi tin rằng nền văn hóa tuyệt diệu của nước Áo vẫn trường tồn. Vì khả năng phản tỉnh và cách tân, vì cách nghĩ về cuộc sống- cái chết của họ, về những nhà cai trị lỗi lạc mà tiêu biểu là bậc mẫu nghi Maria Theresa, sẽ giữ mãi sự chói lọi, tính nhân văn mang tầm nhân loại của nước Áo.
Suy cho cùng, một quốc gia dù thịnh trị cách mấy, nếu đánh mất khả năng tự nhận thức và sửa mình, đều đưa mọi cá nhân và đất nước đến chỗ lụi tàn. Qua Lisa, dường như người Áo ngày nay chưa ngủ mê đến độ đánh mất hai tố chất đã làm nên nền văn hóa tuyệt vời của họ.
Văn hóa truyền thống và hiện đại, một vấn đề quá rộng lớn, nhưng lại có thể biểu hiện ở những điều nhỏ nhặt diễn ra hằng ngày, khắp nơi quanh chúng ta. Tôi chỉ xin nêu một vài chuyện cụ thể qua trải nghiệm bản thân.
Nghe vậy mà lòng đầy cảm xúc lẫn lộn. Từ bên này trái đất, lòng tôi hướng về Cuba và tỏ lòng ngưỡng mộ ngài Bộ trưởng. Và "trông người lại ngẫm đến ta". Biết bao giờ ở nước Việt Nam này có một ngài Bộ trưởng đứng lên xin từ chức nhỉ? Tôi xúc động và đầy suy tư nói với mấy người bạn, thì một người trề môi nói: "Có mà đến mùa quýt. Ông đúng là thằng viển vông". Rồi ông bạn ngửa cổ ngâm một câu ca: "Bao giờ chạch đẻ ngọn đa/ Sao đẻ dưới nước thì Bộ trưởng nước ta từ... chức".
Nguyễn Ngọc Như Quỳnh – cái tên thật đẹp, cùng với Lê Thị Công Nhân hay Phạm Thanh Nghiên… đã là những cái tên in sâu trong tình cảm của những người VN trong và ngoài nước. Nhưng giờ đây, khi nhắc đến cái tên ấy, hay cái biệt danh “mẹ Nấm” thân thương ngày nào thì cảm xúc bỗng dưng trái ngược.
Người Hàn làm việc cần mẫn, kiên trì, nghiêm túc và đầy trách nhiệm. Bác lao công, chị nhân viên phục vụ trong quán ăn, anh thợ hớt tóc, kỹ sư công nghệ thông tin... khi làm việc đều có đặc điểm chung. Họ gắn kết với nhau tự nhiên, chuyên cần, bền bỉ đầy hiệu quả. Người Hàn không làm việc ngày 8h, họ làm 9h - 11h. Các sếp tới công ty lúc 8h sáng (bắt đầu 9h) và ra về lúc 9h - 10h tối, lính cứ thế mà theo ;))
Những biện pháp phi-nhân hoá kẻ thù như thế làm cho hành động giết người được miễn trừ trách nhiệm đạo đức: giết kẻ thù chỉ là giết một khái niệm, một con thú hay một kẻ chưa thành người. Vậy thôi.
Dần dần mình bị thuyết phục là cái dân tộc tính của Việt Nam là thiện chiến, hung hăng. Người Việt cổ võ cho điều thiện nhưng không bao giờ bị thuyết phục là cái thiện sẽ được vinh danh, và xã hội - nhìn một cách tổng thể - không chấp nhận một sự nhân ái của con người, sự nhân ái là một thứ xa xỉ phẩm thừa thãi. Đấy không phải là cái thứ mới xuất hiện ở thời đại này hay ở chế độ này khác, là mình nghĩ nó đã là một thứ niềm tin vô hình ở trong tâm trí của người Việt.
Phải chăng lễ hội của chúng ta đang dẫn chúng ta đi lạc đường? Phải chăng dân ta đang đi vào bến lú sông mê, quên hết đức nghiệp của tổ tiên chúng ta?
Nhưng dẫu sao, một xã hội mà điều tốt, sự tử tế, lương thiện là phổ biến còn cái ác, sự không tử tế là chuyện hiếm hoi, một xã hội mà con người tin nhau, và tin vào điều tử tế, đó là một xã hội lành mạnh, là giấc mơ mà tôi đang mơ cho Việt Nam – đất nước tôi, dân tộc tôi.
Bởi vậy việc chấp nhận và tuân thủ tuyệt đối các quyền được ghi trong bản tuyên ngôn quốc tế nhân quyền là điều đầu tiên phải được thi hành để có được dân chủ. Xem như vậy thì dân chủ sẽ cho tôi và mỗi người hai ơn ích rất lớn. Ơn ích đầu tiên là mỗi người đều được những quyền mà người khác cũng được. Ơn ích thứ hai là mọi người đều được cùng sống trong hoà bình, không ai được phép giết ai.
Để ý chút thì thấy trong giao tiếp, ngôn từ của bà chị khi đi mua bán rất củn lủn, thậm chí hách dịch, mặc dù bả là người rất hiền. Khi về nhà, hỏi, thì bả bảo: “Phải thế mới được việc, mình mà nhẹ nhàng là chúng nó làm tới!” :)
Ở bên Mỹ học sinh có đánh nhau không? Chắc chắn là có, có đứa còn mang súng tới trường để tỷ thí hơn thiệt. Tuy nhiên, với cung cách quản lý và quan tâm sâu sát của gia đình và nhà trường như trên, học sinh sẽ ngoan hơn và những vụ việc đánh nhau giữa học sinh sẽ ít hơn. Không đến nỗi như cô giáo ở Hà Nội "Buồn nhưng không biết trách ai?".
Đây rõ ràng là một sự bế tắc, một sự khủng hoảng cao độ trong lí luận cơ bản vè văn nghệ trong tình hình hiện tại: Văn nghệ là cái gì? Giai cấp tính, đảng tính trong văn nghệ có còn cần thiết không? Văn nghệ sĩ tồn tại để làm gì? Thậm chí thế nào là văn nghệ sĩ? Thế nào là một tác phẩm văn nghệ. Văn nghệ sĩ thời đại này là thời đại gì? Tất cả là một mớ bòng bòng, chẳng ai giải thích nổi cho ai, thậm chí công khai “Trống đánh xuôi kèn thổi ngược”!
Lại về câu hỏi "tại sao Việt Nam nghèo?" thì tôi cho rằng đó là do dân tộc ta man rợ. Man rợ nghĩa là chưa được khai hóa. Nếu sống ở Việt Nam, thì các bác có thể cảm nhận được người Việt không có thói quen suy nghĩ logic. Họ xử lý vấn đề thiên về cảm tính và tình cảm nhiều hơn. Đó là do họ không và chưa bao giờ được dạy tư duy theo logic.
Nguyên lý căn bản của đạo Phật là diệt trừ dục vọng, nâng cao trí tuệ, xem thường mọi cám dỗ nhu cầu vật chất tầm thường, hướng đến Niết bàn an lạc. Những năm không xa, chùa chiền bị phá tan tành, bị bỏ hoang, được trưng dụng làm nhà kho… tượng phật thả trôi sông, chuông khánh lưu lạc. Nhoáng một cái, sự việc đảo lộn 180 độ.
Đổ lỗi cho ai đây? Một nền giáo dục nhiều bất cập kéo dài? Văn hóa và đạo đức của đám con cháu “tự nhiên” xuống cấp nghiêm trọng vì nền kinh tế thị trường? Người được thăng chức không phải do tài năng mà do “ngồi nhầm chỗ” hay ấn tín sử dụng sai mục đích?