Quán nước Dân Luận

Chia sẻ bài viết này

Vào đây đọc tin không chắc các bác cũng buồn, vì hiện giờ không nhiều tin tức, và nếu có thì tin cũng không cập nhật nhanh được như diễn đàn. Dân Luận đáng lẽ phải có một khu để tán dóc, khổ nỗi tôi chưa kiếm được plugin để làm shoutbox cho hợp lý.

Vì vậy, tôi lập ra mục này để mọi người cùng tán chuyện cho vui. Không giới hạn chủ đề, miễn là lịch sự và tôn trọng lẫn nhau là được :)

Nào, hãy cùng khởi động quán nước Dân Luận, ngồi lê đôi mách nào!

_____________________________

Chú ý các liên kết hay được sử dụng trên Dân Luận:

tqvn2004 gửi hôm Chủ Nhật, 01/02/2009
Bạn đánh giá bài viết này thế nào?

Phản kiến nghị bauxite

Một nền văn hoá Tây Nguyên đang chết dần

Hình ảnh giáo dân Thái Hà phản đối báo ANTĐ

Trồng cao su ở Bình Dương

Chiến lược thâu tóm của Trung Quốc gặp trở ngại


Tran Thi Ngự gửi lúc 08:14, 15/10/2013 - mã số 100417
Admin viết:
Tran Thi Ngự viết:
Tôi nhận thấy một số còm sĩ đã chửi bới nhau, dùng những lời thô tục ở các post phản hồi các bài viết liên quan đến tướng Giáp. Xin các bác trong ban BT kiểm tra xem các phản hồi đó có theo đúng ngôn ngữ và qui định post comments của của DL hay không. Cám ơn.

Bác Ngự mến, có nhiều phản hồi quá, bọn tôi duyệt có lẽ cũng sót. Nếu có phản hồi cụ thể nào mà bác thấy trái với nguyên tắc của Dân Luận, xin bác chỉ giúp cho Ban Biên Tập bằng cách chỉ ra đường link ở đây hoặc gửi tới banbientap(a)danluan.org giúp tôi nhé! Cảm ơn bác nhiều!

Bác Admin, tôi thấy ở các phản hồi bài "Xin Đừng Bốc Phét Nữa" của tác giả Trần Hồng Tâm. Bác thử "quá bộ" qua bên đó xem như thế nào.

Admin gửi lúc 00:30, 15/10/2013 - mã số 100395
Tran Thi Ngự viết:
Tôi nhận thấy một số còm sĩ đã chửi bới nhau, dùng những lời thô tục ở các post phản hồi các bài viết liên quan đến tướng Giáp. Xin các bác trong ban BT kiểm tra xem các phản hồi đó có theo đúng ngôn ngữ và qui định post comments của của DL hay không. Cám ơn.

Bác Ngự mến, có nhiều phản hồi quá, bọn tôi duyệt có lẽ cũng sót. Nếu có phản hồi cụ thể nào mà bác thấy trái với nguyên tắc của Dân Luận, xin bác chỉ giúp cho Ban Biên Tập bằng cách chỉ ra đường link ở đây hoặc gửi tới banbientap(a)danluan.org giúp tôi nhé! Cảm ơn bác nhiều!

TM1111 gửi lúc 00:17, 15/10/2013 - mã số 100392

ĐIỂM KHÁC BIỆT GIỮA CON GÁI SÀI GÒN VÀ CON GÁI HÀ NỘI

Đúng không nhỉ?

ttp://nguyentrongtao.info/2013/10/14/diem-khac-biet-giua-con-gai-sai-gon-va-con-gai-ha-noi/

1. Con gái Sài Gòn thích ăn me. Con gái Hà Nội thích ăn sấu. Tuy nhiên, gái Sài Gòn thích me chín, còn gái Hà Nội mê sấu xanh.

2. Gái Sài Gòn thích trai dễ thương. Gái Hà Nội thích trai đẹp.

3. Gái Sài Gòn chia tay bạn trai thì khóc. Gái Hà Nội chia tay bạn trai thì cười.

4. Gái Hà Nội thích đàn ông to. Gái Sài Gòn thích đàn ông cao

5. Ai chửi gái Hà Nội sẽ bị chửi lại. Ai chửi gái Sài Gòn sẽ bị tránh xa.

6. Gái Sài Gòn lôi bạn đi ăn tiệm, gái Hà Nội lôi bạn về nhà nấu cơm.

7. Gái Hà Nội thích mua xe hơi. Gái Sài Gòn thích ngồi xe hơi.

8. Gái Hà Nội thích trai thông minh. Gái Sài Gòn thích trai hài hước.

9. Gái Hà Nội hay xem ti vi. Gái Sài Gòn hay đọc báo mạng.

10. Gái Sài Gòn ít đi chợ Bến Thành. Gái Hà Nội rất hay ra Hồ Gươm.

11. Lấy phải chồng xấu, gái Sài Gòn ly thân, gái Hà Nội ly dị.

12. Gái Sài Gòn ngồi trong tiệm gội đầu để tán chuyện. Gái Hà Nội ngồi trong đó để gội đầu.

13. Gái Hà Nội xài nước hoa theo nhãn hiệu. Gái Sài Gòn xài theo mùi thơm.

14. Gái Sài Gòn sợ nhất không có bạn trai. Gái Hà Nội sợ nhất thiên hạ biết mặt bạn trai của mình.

15. Khi đánh nhau, gái Sài Gòn dùng chân tay, gái Hà Nội dùng guốc dép.

16. Đi dự tiệc cưới, gái Sài Gòn nhìn bản thân mình, gái Hà Nội nhìn cô dâu chú rể.

17. Gái Hà Nội ăn quà chỗ nào đông. Gái Sài Gòn ăn quà chỗ nào ngon.

18. Gái Hà Nội ăn xong xỉa răng. Gái Sài Gòn ăn xong uống cà phê.

19. Gái Sài Gòn mặc đồ bộ ra đường. Gái Hà Nội mặc váy đầm trong nhà.

20. Gái Hà Nội thích chồng chức to. Gái Sài Gòn thích chồng lương to.

21. Gái Sài Gòn đi chùa vì vui. Gái Hà Nội đi chùa vì tin.

22. Gái Hà Nội thích Tuấn Hưng. Gái Sài Gòn thích Đàm Vĩnh Hưng.

23. Gái Hà Nội thích ăn kem que. Gái Sài Gòn thích ăn kem ly.

24. Gái Hà Nội thích bún ốc, gái Sài Gòn thích bún bò.

25. Gái Sài Gòn có thể yêu một lúc nhiều người. Gái Hà Nội có thể yêu nhiều người nhưng liên tiếp.

26. Gái Hà Nội có thể tự xưng là “bà”. Gái Sài Gòn không bao giờ như thế.

27. Gái Hà Nội hay làm thơ. Gái Sài Gòn hay chụp hình.

28. Gặp kẻ cướp, gái Sài Gòn la lớn, gái Hà Nội đuổi theo.

29. Ngày Tết gái Hà Nội nấu canh măng, gái Sài Gòn nấu cà ri.

30. Gái Hà Nội khi ăn phải có nước mắm. Gái Sài Gòn khi ăn phải có nước tương.

31. Gặp con trai, gái Hà Nội hỏi bằng cấp, gái Sài Gòn hỏi gia cảnh.

32. Gái Hà Nội hay khoe chồng con. Gái Sài Gòn hay khoe bè bạn.

33. Gái Sài Gòn chụp hình áo tắm trên bãi biển. Gái Hà Nội chụp hình áo tắm ở bể bơi.

34. Gái Hà Nội thích lúc già sẽ giàu. Gái Sài Gòn thích lúc già sẽ trẻ lại.

35. Khi chồng có bồ, gái Sài Gòn đánh bồ, còn gái Hà Nội đánh cả chồng lẫn bồ.

36. Khi chồng về khuya, gái Hà Nội quát “Sao anh không đi luôn đi?” còn gái Sài Gòn nói “Bây giờ mới về à?”.

37. Khi lấy chồng ngoại quốc, gái Hà Nội thích lấy chồng châu Âu, gái Sài Gòn thích lấy chồng châu Á.

38. Thấy người nổi tiếng, gái Hà Nội bĩu môi, còn gái Sài Gòn chạy tới chụp hình.

39. Gái Hà Nội bôi kem dưỡng da. Gái Sài Gòn bôi kem chống nắng.

40. Đọc bài này, gái Sài Gòn quên ngay. Còn gái Hà Nội sẽ nhớ đến già!

Tran Thi Ngự gửi lúc 22:52, 14/10/2013 - mã số 100385

Tôi nhận thấy một số còm sĩ đã chửi bới nhau, dùng những lời thô tục ở các post phản hồi các bài viết liên quan đến tướng Giáp. Xin các bác trong ban BT kiểm tra xem các phản hồi đó có theo đúng ngôn ngữ và qui định post comments của của DL hay không. Cám ơn.

Bạch Miêu (khách viếng thăm) gửi lúc 15:44, 10/10/2013 - mã số 99879

Tôi xin có vài lời về biên giới Việt - Trung:
Tôi có đọc trong một nghị quyết của NTD ký cho Lào Cai ( coi o trang LC năm 2011) ban thưởng huân chương cho bộ đội biên phòng và phải giáo dục dân chúng trong vùng khẻo bị bọn phản động khích động, thì thấy cột mốc biên giới V-Tr nằm giữa Lào Cai còn cái hang Pắc Bó thì ngay biên giới Việt- Trung cũ.
Vừa rồi tháng 17.8.2013, lại có chuyện "tại thôn Cốc Phương, Bộ chỉ huy Bộ đội biên phòng Lào Cai, chính quyền địa phương và đông đảo nhân dân hai bên khu vực biên giới đã chứng kiến lễ ký kết nghĩa giữa thôn Cốc Phương, xã Bản Lầu, huyện Mường Khương, tỉnh Lào Cai (Việt Nam) với tổ Tam Bình Bá, thôn Long Bảo, thị trấn Nam Khê, huyện Hà Khẩu, tỉnh Vân Nam (Trung Quốc). "
"Việc ký biên bản kết nghĩa là thể theo nguyện vọng chính đáng của nhân dân các cụm dân cư hai bên biên giới, đồng thời nhằm cụ thể hóa các quan điểm, chủ trương chung giữa hai Đảng, hai Nhà nước về công tác đối ngoại nhân dân.

Bộ chỉ huy Bộ đội biên phòng Lào Cai đã tham mưu cho chính quyền địa phương khu vực biên giới Việt Nam-Trung Quốc tiến hành kết nghĩa giữa các cụm dân cư hai bên biên giới. "

Cho nên tôi chỉ thắc mắc và chả hiểu gì nên không dám bình luận gì về mấy đề tài bản đồ về biên giới Việt- Trung là mất đất hay lời.

Google" Lao cai bien gioi Viet trung" thì nó ra tin ngày 17.8.2013.

Phiên Ngung gửi lúc 06:39, 10/10/2013 - mã số 99813

Mời "xem" bác Hô nổ:

(Hoặc: http://www.youtube.com/watch?v=f7KP65-sGIw) đoạn từ 04:30 về thành tích diệt địch của Việt cộng trong Nam, theo đó "bác" đọc cho thằng phóng viên khờ Nhật bổn: Chỉ tính trong 2 tháng đầu năm nay (tức tháng 1 và 2 năm 1966) đã diệt được hơn 3 vạn 2 nghìn (30.2000) tên địch mà trong đó có 1 vạn 6 nghìn (16.000) tên Mỹ bla bla...)

Thống kê về số thương vong của Mỹ tại VN theo năm:

Year Recorded Deaths
1956-60 9
1961 16
1962 52
1963 118
1964 206
1965 1,863
1966 6,143
1967 11,153
1968 16, 592
1969 11,616
1970 6,081
1971 2,357
1972 641
1973 168
1974 178
1975 161
1976 77
1977 96
1978 447
1979 148
1980 26
1981-90 34
1991-98 11
Totals 58,193

Nguồn:http://www.militaryfactory.com/vietnam/casualties.asp

Vậy thì, cùng các cháu nay cũng đã tra của bọ Giáp và của các bác khoác loác VC, cứ cho là bọ Giáp chỉ vĩ đại bằng nửa "bác" Hồ nổ, thì tính ra cái tài ba, khí phách và lòng yêu... người khác chết thay cho con mình của bọ Giáp và các lãnh tụ vô vàn kính yêu của các cháu...

TB.

Nhân tiện xem bác Hồ nổ, các cháu cũng nên xem qua bọ Giáp hỏi ngược phóng viên Pháp về ý nghĩa của hai chữ Việt cộng.

Cái nguồn này dành cho các cháu không hiểu tiếng nước ngoài:http://www.youtube.com/watch?v=5-UiS3l7UVE

Lão Nông (khách viếng thăm) gửi lúc 05:13, 10/10/2013 - mã số 99809

Trên qdnd.vn mới có bài thông báo:
"Hướng dẫn tổ chức Lễ viếng Đại tướng Võ Nguyên Giáp tại các cơ quan, đơn vị quân đội"
QĐND - Thứ Tư, 09/10/2013, 23:1 (GMT+7)

(trích)

- Về trang trí phông, ban thờ, chương trình và trang phục trong Lễ viếng:

+ Trang trí phông, ban thờ: Sơ đồ trang trí theo Hướng dẫn số 2516/HD-QH của Cục Quân huấn, Bộ Tổng tham mưu. Trên nền phông đen, treo Quốc kỳ có dải băng tang; chữ trắng: “Vô cùng thương tiếc đồng chí Đại tướng Võ Nguyên Giáp”; ảnh Đại tướng Võ Nguyên Giáp.

+ Ảnh thờ Đại tướng Võ Nguyên Giáp; kiểu loại và kích cỡ ảnh theo hướng dẫn của Cục Cán bộ: Hình thức ảnh đen trắng, cỡ ảnh 25cm x 38cm, khung ảnh cỡ 30cm x 40cm.

+ Sổ tang triển khai ở đầu mối trực thuộc Bộ; cỡ 29,7cm x 21cm, bìa cứng màu đỏ, chữ vàng “Sổ tang Đại tướng Võ Nguyên Giáp, ngày 12 tháng 10 năm 2013”.

+ Mẫu ảnh và sổ tang thực hiện thống nhất trong hộp thư điện tử daituongvonguyengiap2013@gmail.com; mật khẩu: “quangbinh”.
(hết trích)

Tò mò vào thử hộp thư trên thì Google thông báo hộp thư đã bị khóa.
Mà bị khóa có khi lại may cho qđndvn, chứ nếu không một kẻ thích đùa nào nó chiếm hộp thư rồi hướng dẫn lấy ảnh ông Nguyễn Phú Trọng thì bỏ miẹ!

QĐNDVN thế này mà đánh thắng mấy thằng đế quốc đầu sỏ thì đúng là tài thật!
Và nếu có mất cả đảo Yến vào tay nước Lạ trước ngày 13 cũng chả có gì phải lạ.

Hồ Gươm gửi lúc 17:17, 06/10/2013 - mã số 99351
Phiên viết:
Gửi bác Hồ Gươm cùng Dân luận bài dịch này:

Cảm ơn bác Phiên, tôi đã cho phổ biến bản dịch của bác ở đường link sau:

https://danluan.org/tin-tuc/20131006/teresa-tammer-hannah-arendt-va-cuoc-cach-mang-on-hoa

Phiên (khách viếng thăm) gửi lúc 21:27, 05/10/2013 - mã số 99233

Gửi bác Hồ Gươm cùng Dân luận bài dịch này:
-------------------------------------------

Hannah Arendt và cuộc cách mạng ôn hòa
Quyền lực và Bạo lực đã đóng giữ vai trò nào hổi mùa thu năm 1989?
Teresa Tammer

1. Mở đầu

Trước đây vài tuần sự kiện thống nhất nước Đức vừa tròn 20 năm. Trong năm 1990, những thay đổi chóng mặt cuối cùng đã đưa đến sự sụp đổ của nhà nước CHDC Đức vào ngày 3.10.1990 mà cho đến trước đó vẫn còn đứng vững, và đã ghi ấn sự thống nhất Đông - Tây. Chỉ chưa đầy mười hai tháng trước đó bức tường Berlin đã sụp đổ, cùng với nó là sự thống trị của Đảng Thống nhất Xã hội chủ nghĩa Đức (SED), và toàn bộ nhà nước Đông Đức. Trước hết, chính dân chúng Đông Đức với những ý nguyện thay đổi về chính trị và xã hội của mình đã đóng vai trò quyết định trong tiến trình phát triển đặc biệt nhanh chóng này, và vì vậy cái gọi là "bước ngoặc" phải được gọi là một cuộc cách mạng. Tuy nhiên, cuộc cách mạng tại Đông Đức mùa thu năm 1989 không nên được xem xét một cách độc lập với các sự kiện khác, mà phải được đặt trong một tiến trình lịch sử lâu dài với các cuộc nổi dậy đưa đến sự sụp đổ của khối cộng sản ở Trung và Đông Âu, và do đó đã kết thúc mối xung đột Đông-Tây thời kỳ Chiến tranh Lạnh.
Không giống như ngày 17 Tháng 6 năm 1953 tại Đông Đức, Hungary năm 1965, Tiệp Khắc năm 1968 , hoặc trên quảng trường Thiên An Môn ở Bắc Kinh vào tháng 6 năm 1989, các cuộc biểu tình của dân chúng ở Leipzig và Berlin diễn ra khá ôn hòa. Không có xe tăng Liên Xô xuất hiện, không có chuyện bắn vào đám đông và không có một cuộc thảm sát dân thường, mặc dù điều này chắc chắn là một khả năng hành động để lựa chọn.
Hannah Arendt (1904-1975), người từng nghiên cứu các vấn đề của bạo lực liên quan đến các cuộc cách mạng và đặc biệt là liên quan tới các phong trào sinh viên vào thập niên 60 ở Mỹ và Cộng hòa Liên bang Đức, đã không có được cái may mắn chứng kiến cuộc cách mạng ôn hòa này. Trong cuốn sách của mình, Quyền lực và Bạo lực năm 1970, bà đã công bố lý thuyết về hai thuật ngữ đó, phân tích sự khác biệt giữa các khái niệm được sử dụng tương tự như nhau và đã chỉ ra sự khác biệt giữa lý thuyết của mình và của những nhà tư tưởng chính trị khác. Trọng tâm của Arendt là lập luận phản bác lại các quan điểm phổ biến trong các tài liệu trước đó, cho rằng Quyền lực và Bạo lực là những khía cạnh của một hiện tượng, trong đó Bạo lực được coi là "biểu hiện rõ ràng nhất của Quyền lực" [ 1 ]. Tại đây bà đã đề cập đến Max Weber, Bertrand de Jouvenel, Jean Paul Satre, Rober Strausz - Hupé, Alexander Passerin d' Entrève và nhiều người khác, đó là những người trong các bài viết của họ đã đánh đồng Quyền lực nhà nước với sự độc quyền Bạo lực và đã định nghĩa Bạo lực như là một công cụ của Quyền lực hoặc Quyền lực là hình thức êm dịu hơn của Bạo lực. Đối với Arendt , Quyền lực và Bạo lực là hai thứ đối lập nhau. Bạo lực chỉ có thể phá hủy Quyền lực, nhưng không bao giờ tạo ra được Quyền lực và Quyền lực thực sự dựa trên tính chính đáng của nó chứ không phải dựa vào khả năng sử dụng Bạo lực. Mặc dù, theo Arendt, Bạo lực và Quyền lực thường xảy ra đồng thời và khó có thể tách biệt nhau một cách rõ ràng, chúng vẫn phải được phân biệt về mặt khái niệm .
Bài viết này sẽ bàn đến định nghĩa về các khái niệm của Hannah Arendt và cố gắng xuất phát từ các định nghĩa đó để giải thích tính không bạo lực trong cuộc cách mạng năm 1989. Quyền lực ở đây là khái niệm trung tâm. Ở đâu nó tồn tại và ở đâu nó không còn nữa?
Trong phần đầu của bải viết sẽ đưa ra một cách tổng quan về các điều kiện tiên quyết dẫn đến sự sụp đổ của chế độ SED và dẫn đến hàng loạt các cuộc biểu tình. Tiếp theo là việc phân tích về vấn đề Bạo lực hay không Bạo lực trong các sự kiện hồi tháng 10 và tháng 11 năm 1989. Sau đó, sẽ xem xét một cách chi tiết các định nghĩa của Hannah Arendt về Quyền lực và Bạo lực. Cuối cùng, sẽ chỉ ra rằng cuộc cách mạng ở Đông Đức không cần thiết đến sự đối đầu bằng bạo lực, bởi vì Quyền lực và Bạo lực đã không nhất thiết phải cùng nhau xuất hiện.

2. Cuộc cách mạng ôn hòa ở Đông Đức
2.1. Quyền lực bị mất đi tính chính đáng của nó
Nếu không có các cuộc biểu tình đông đảo rộng khắp của người dân Đông Đức thì sẽ không thể có sự sụp đổ của bức tường Berlin và không thể có được sự thống nhất đất nước. Cuộc khủng hoảng chính trị ở Đông Đức đã trở nên rõ ràng hơn vào mùa hè năm 1989, và người dân đã không còn sẵn sàng chấp nhận chế độ độc tài này nữa. Sự sụp đổ của Bức Tường ngày 9 Tháng 11 năm 1989 là kết quả và là đỉnh điểm cuối cùng của các cuộc biểu tình phản đối diễn ra trong tuần trước tại Berlin, tại Leipzig cũng như ở các thành phố khác của Đông Đức. Ngày 9 Tháng 11 đánh dấu sự kết thúc của chính phủ Đông Đức và của chế độ SED, mà cho đến lúc đó họ vẫn còn hy vọng qua những nhượng bộ sẽ tiếp tục nắm giữ quyền lực và kiểm soát được đất nước. Nhưng cuối cùng cách mạng đã giành được chiến thắng. [ 2 ] Klaus- Dietmar Henke nêu ra mười điều kiện đã đóng góp vào việc động viên đám đông quần chúng ở Đông Đức. Trong số các điều này đó là đường lối minh bạch dưới thời Mikhail Gorbachev ở Liên Xô từ giữa những năm 80, nó cũng đã mở ra cho các nước xhcn anh em một phạm vi hoạt động mới. Cũng trong năm 1975, Đức tham gia ký kết vào tuyên bố chung CSZE [3](Hội nghị về an ninh và hợp tác tại châu Âu), xác định các nguyên tắc quốc tế đảm bảo các quyền cơ bản của con người. Vì thế chế độ SED ngày càng bị lâm vào tình trạng khó lý giải. Sự độc quyền Quyền lực của đảng thống nhất tại các nước xã hội chủ nghĩa anh em, Ba Lan và Hungary đã bắt đầu sớm lung lay rồi sụp đổ từ những năm 1987-1988. Do đó, sự thù địch với cải cách tại Đông Đức trở nên rõ ràng, là điều trái ngược với các quốc gia khác và đã không đáp ứng được với nhu cầu thay đổi của tình hình. Cái đặc biệt của Đông Đức là nằm gần phương Tây, giáp với Cộng hòa Liên bang Đức. Người dân Đông Đức đã nhận thấy được sự chênh lệch về điều kiện sống giữa Đông và Tây. Ngoài ra, lãnh đạo SED đã không có khả năng để duy trì nền sản xuất và nâng cao năng suất lao động tại Đông Đức ít nhất là ở mức người dân có thể chấp nhận được. Năm 1989, kinh tế Đông Đức đã chạm đáy. Dân chúng mất đi niềm tin vào chính phủ. Khắp nơi chỉ thấy sự thất vọng và bất mãn. Không chỉ trong dân chúng, mà cả trong mọi cấp bậc của bộ máy nhà nước đều có những tiếng nói đặt câu hỏi về đường lối hiện hành và thể hiện sự nghi ngờ vào độ tin cậy của đội ngũ quản lý. Nhà thờ và đặc biệt là Giáo hội Tin lành tại Đông Đức đã đóng một vai trò quan trọng trên con đường tiến tới và thực hiện cuộc cách mạng ôn hòa. Họ là một tổ chức an toàn đối với sự xâm nhập trực tiếp của nhà nước và là nơi trú ẩn cho nhiều loại hội đoàn hoạt động trên các lĩnh vực chính trị, xã hội và môi trường. Viễn kiến tích cực của các nhóm khác nhau về một Đông Đức tốt đẹp hơn, mà thường xoay quanh các khái niệm về dân chủ cơ sở và nhấn mạnh rằng việc đối thoại là tiền đề cho một khởi đầu mới, đã góp phần đáng kể vào sự thay đổi bằng biện pháp ôn hòa.[ 4 ] Dấu hiệu nổi bật nhất của sự phân rã quyền lực và sự mất đi tính chính đáng của chính phủ Đông Đức là việc hàng loạt dân chúng đã rời bỏ đất nước và chạy sang phương Tây. [ 5 ] Từ năm 1961, chính quyền đã cố gắng để ngăn chặn sự di cư của dân chúng bằng các biện pháp đàn áp. Thế nhưng, từ mùa hè năm 1989 việc di cư của dân Đông Đức đã không còn nằm trong tầm kiểm soát. Hàng ngàn người đổ xô đến Hungary, nơi biên giới với Áo chỉ còn là một hàng rào dây thép gai, đổ xô vào các đại sứ quán Tây Đức ở Prague, Warsaw, Budapest và Đông Berlin để tìm đến tự do. Ngày 11.09 năm 1989, chính phủ Hungary đã mở toang biên giới. Chỉ trong vòng một vài tuần đã có tới 50.000 người tự nguyện rời khỏi Đông Đức theo đường này. Sự kiện hàng loạt người rời bỏ đất nước đã khuyến khích các công dân Đông Đức còn ở lại xuống đường và bày tỏ một cách rõ ràng sự không hài lòng của mình một cách to tát hơn trước nữa. [ 6 ] Do sự tiến triển của tình hình nên những kể chống lại cải cách tại Đông Đức, cũng như ở Tiệp Khắc, ở Bulgaria và Rumani đã bắt buộc phải nhìn nhận là không thể nào còn có thể ngăn cản việc chia sẻ quyền lực được nữa.
2.2. Cách mạng và tính không bạo lực
"Bước ngoặc" năm 1989 tại hầu hết các nước châu Âu, là một trong những điểm xoay quan trọng của tiến trình lịch sử và chủ yếu mang ý nghĩa tích cực. Tại Đông Đức và CHXHCN Tiệp Khắc sự dứt đoạn đã xảy ra mạnh mẽ hơn, ví dụ như ở Ba Lan và Hungary, nơi cải cách kinh tế và chính trị đã được khởi xướng từ trước đó, và quá trình chuyển đổi xảy ra dần dần. Thuật ngữ "cách mạng" tuy vậy không phải là thuật ngữ gốc, nghĩa là vào mùa thu năm 1989 thuật ngữ này đã không được sử dụng. Chỉ sau năm 1989, nó mới được dùng để nói lện sự đoạn tuyệt rõ ràng với quá khứ. [ 7 ]
Vấn đề, các sự kiện 1989 ở Đông Đức đã bất bạo động ở mức nào, chỉ có thể xác định được trong mối tương phản đối với các vụ đàn áp những phong trào tương tự, chẳng hạn như với "giải pháp Trung Quốc" [ 8 ] hoặc với việc xử bắn người biểu tình ôn hòa của chế độ Ceausescu ở Rumani. Chế độ độc tài SED vẫn bắt giữ các đối thủ chính trị và phần nào hành hạ họ, nhưng phe đối lập đã không bị giết hoặc bị đưa vào trại cải tạo một cách ồ ạt. Giới cầm quyền đã từ bỏ giải pháp bạo lực, mặc dù có đủ phương tiện để làm điều này. Phillip Ther gọi trường hợp này là sự "tự kiềm chế", bởi vì chế độ này đã phải đối mặt với quyết định hoặc chia sẻ quyền lực của mình hoặc dập tắt đẫm máu các cuộc nổi dậy. [ 9 ] Không sử dung bạo lực do đó có nghĩa là một phương tiện nhất định đã bị loại bỏ. Những lý do cho điều này, theo Ther, một là phải nhìn thấy rằng trong thực tế với sự phi Stalin hóa việc đàn áp hàng loạt dân chúng không còn được coi là một tiết mục của hành động chính trị. Thứ hai, từ những năm 80 đã hình thành sự phê phán mạnh mẽ từ công chúng, và chúng cũng đã thể hiện ở các phương tiện truyền thông trên bình diện quốc tế . "Việc sử dụng bạo lực quân sự do đó nguy hiểm hơn, có thể đưa đến các biện pháp trừng phạt của phương Tây và nguy cơ nội chiến. " [ 10 ] Sự nhượng bộ, chuyển giao một phần quyền lực cho dân chúng, ban đầu không liên quan tới ý tưởng tước đoạt hoàn toàn quyền lực. Chỉ những suy nghĩ có tính toán và những quyết định có tính chiến lược đã đưa đến việc Công an Nhân dân và Quân đội Nhân dân ngày 9 Tháng 10 năm 1989 tại Leipzig không nhận được lệnh giải tán các cuộc biểu tình. Ngày này đã quyết định tiến trình tiếp theo của phong trào và cho đến nay vẫn được coi là bước ngoặc của sự kiện. Với việc từ bỏ bạo lực quân sự chống lại bảy mươi nghìn người biểu tình, quyền lực nhà nước đã đầu hàng người dân. [ 11 ]
Đối với một số nhà khoa học chính trị và xã hội học, cách mạng luôn được gắn liền với bạo lực, nhưng trường hợp của năm 1989 không phải như vậy. Vì vậy câu hỏi đặt ra là liệu sự kiện 1989 nói chung có thể được coi là cuộc cách mạng ôn hòa hay là các khái niệm "ôn hòa" và "cách mạng" loại trừ lẫn nhau. Phillip Ther nghiêng về phía khái niệm cách mạng, bởi vì với sự thay đổi một phần hay toàn bộ sự cai trị đã dẫn đến sự thay đổi sâu sắc trong hệ thống chính trị, kinh tế và xã hội tại các nước . Hơn nữa chậm nhất là đến năm 1991 tại tất cả các nước nằm trong phạm vi ảnh hưởng của Liên Xô trước đây đã thiết lập các thiết chế dân chủ và pháp quyền. [ 12 ] Để có thể đi sâu hơn vào vấn đề bạo lực trong cách mạng, tiếp đây cần phải làm rõ các khái niệm của Hannah Arendt. Xuất phát điểm của bà là bạo lực không phải là đặc điểm thiết yếu của cách mạng.

3. Hannah Arendt và cuộc cách mạng ôn hòa
3.1 Quyền lực và Bạo lực
Luận điểm chính của Arendt là sự trái ngược giữa Quyền lực và Bạo lực.
"về mặt chính trị sẽ không đầy đủ khi nói, rằng Quyền lực và Bạo lực chính là một. Quyền lực và Bạo lực trái ngược với nhau: ở đâu một trong hai cái đó thống trị một cách tuyệt đối, thì cái kia không tồn tại. Bạo lực sẽ xuất hiện, khi Quyền lực bị đe dọa; nếu người ta để cho nó đi theo quy luật nội tại của nó, thì đích đến cuối cùng, đích đồng thời là sự kết thúc, sẽ là sự biến mất của Quyền lực" [ 13 ].
Quyền lực, theo Arendt , "trên thực tế thuộc vào bản chất của tất cả các cộng đồng nhà nước, của tất cả các loại nhóm có tổ chức, nhưng bạo lực thì không". [ 14 ] Cái đã trao quyền lực cho pháp luật, cho các thiết chế và cho nhà lãnh đạo của một quốc gia, đó chính là sự ưng thuận của người dân. "Quyền lực không cần biện minh, vì nó luôn đã có sẵn trong tất cả các cộng đồng con người. Tuy nhiên nó đòi hỏi tính chính đáng". [ 15 ] Một tính chính đáng như vậy được tạo nên khi con người muốn hợp lại với nhau thành một nhóm và muốn để có thể cùng nhau hành động. Như vậy Quyền lực phụ thuộc vào con số người ủng hộ nó. Số các thành viên của một nhóm ủng hộ sự cai trị [nhóm] càng nhiều, thì nền tảng của Quyền lực càng vững chắc. Quyền lực khi không còn được dân chúng hỗ trợ, nó sẽ sụp đổ. [ 16 ] Quyền lực do vậy không cần phải biện minh, vì sự tồn tại của nó đã diễn tả tính chính đáng. Quyền lực không hướng đến một mục đích, mà tự thân nó là mục đích.
"Quyền lực phát sinh bất cứ khi nào con người tập hợp lại với nhau và cùng nhau hành động, tính chính đáng của nó không dựa trên các mục tiêu và mục đích, những cái mà mỗi một nhóm đặt ra; nó xuất phát từ đòi hỏi quyền lực, xảy ra cùng một lúc với việc thành lập nhóm. Đòi hỏi về quyền lực được hợp thức hóa dựa vào quá khứ, trong khi đó sự biện minh của phương tiện được thực hiện bởi một mục đích trong tương lai ". [ 17 ]
Bạo lực, tuy nhiên, theo như Hannah Arendt, "bản chất của nó mang tính công cụ; giống như mọi phương tiện và công cụ nó luôn cần phải có một mục đích, để điều khiển nó và biện minh cho việc sử dụng nó".[ 18 ] Những hành vi được xác định bởi một mục đích sẽ tuân thủ một cấu trúc rõ ràng với sự bắt đầu và sự kết thúc. Mặc dù Bạo lực, ví dụ như trong trường hợp tự vệ có thể được biện minh, cho dù vậy nó không bao giờ là chính đáng. Không giống như sự tạo nên quyền lực, cường độ của bạo lực không phụ thuộc vào số người tham gia, bởi vì vũ khí có hiệu quả tác động không phụ thuộc vào sức mạnh của con người.
"Một trong những khác biệt quan trọng giữa Quyền lưc và Bạo lực đó là Quyền lực luôn luôn phụ thuộc vào số lượng, trong khi Bạo lực ở một mức độ nhất định sẽ không phụ thuộc vào số lượng bởi nó dựa trên các công cụ ."
Bạo lực đối với Hannah Arendt là hành động mang tính kỹ thuật. Và như thế những mối quan hệ giữa các cá nhân cũng được tạo nên thông qua các công cụ ( vũ khí ). "Hoạt động có mục đích kiểu như vậy... tuân theo một quy tắc mang tính kỹ thuật, có một khởi đầu xác định rõ ràng và một kết thúc cũng xác định một cách rõ ràng như thế." [ 19 ] Ngược lại hành động chính trị đã làm gián đoạn quá trình có quy tắc. [ 20 ] Mục đích cũng hoàn toàn có thể là việc giữ vững Quyền lực thông qua Bạo lực. Trong trường hợp này có khả năng sẽ xảy ra việc đàn áp những cuộc biểu tình và đàn áp sự phản kháng, như tình hình hiện nay ở Iran cho thấy.
"Người ta có thể thay thế Quyền lực bằng Bạo lực, và điều này có thể đem lại chiến thắng, nhưng cái giá phải trả của chiến thắng sẽ rất cao; bởi vì không chỉ kẻ bại trận phải trả giá, mà kẻ chiến thắng cũng phải trả giá cho sự mất mát quyền lực của mình". [ 21 ]
Chiến lược dùng Bạo lực đàn áp các tiến triển có nguy cơ đe dọa Quyền lực do vậy không thể ngăn chặn được việc chế độ đang mất dần sự ủng hộ. Bởi vì những cái mà Bạo lực không thể tạo ra được đó là tính chính đáng và sự hỗ trợ cho Quyền lực, là những thứ mà chính Quyền lực dựa vào.

3.2 Cách mạng không có bạo lực
Từ những sự kiện lịch sử và từ các khái niệm lý thuyết của Hannah Arendt tiếp đây ta sẽ rút ra những lập luận chính và kết nối chúng lại với nhau để làm hình thành nên mối quan hệ giữa cuộc cách mạng năm 1989 và tính không bạo lực của nó. Các sự kiện [khi đó] cũng hoàn toàn có thể sẽ tiến triển theo hướng khác. Không nên nhất thiết khẳng định, rằng cách mạng phải ôn hòa. Cái chính muốn đề cập ở đây là việc lý giải về khả năng thay đổi quyền lực một cách ôn hòa.
"Ý tưởng phổ biến, rằng cuộc cách mạng là kết quả của cuộc nổi dậy có vũ trang [đó chỉ là] một câu chuyện cổ tích. Các cuộc cách mạng xảy ra không phải như vây, và ít nhất không phải là qua một tiến tình có sự rút kinh nghiệm, từ bất đồng chính kiến trở thành âm mưu lật đổ, từ phản kháng thụ động tiến tới nổi dậy có vũ trang. " [ 22 ] Bạo lực, theo Arendt, không phải là phần chủ yếu của một cuộc cách mạng. Những thành viên của phong trào phản kháng ở Đông Đức cũng vậy ngay từ đầu họ đã tuyên truyền cho từ bỏ bạo lực. Thay vào đó, họ kêu gọi chính phủ tham gia vào một cuộc đối thoại với người dân. [ 23 ] Bởi vì, về cơ bản ngay cả trong khái niệm cách mạng của Arendt cũng vậy nội dung chính đã và vẫn là mối tương quan quyền lực chứ không phải sức mạnh vũ khí. Chính quyền cũng thế, từ ngày 9.10.1989 họ đã không phô trương vũ khí nữa, mặc dù điều sau vẫn đúng: "Ở đâu Bạo lực đối mặt với Bạo lực, thì Bạo lực nhà nước vẫn luôn là kẻ chiến thắng"[24]. Bạo lực nhà nước đã quyết định không giải tán cuộc biểu tình lớn ở Leipzig và như vậy, hoặc có lẽ vì như vậy, mà cuộc cách mạng đi theo tiến trình như nó đã xảy ra.
SED [Đảng CS Đông Đức] và những ông chủ cũ của chế độ trong giai đoạn cuối cùng của Đông Đức đã bị mất gần như hoàn toàn tính chính đáng là một đội ngũ cầm quyền. Tình trạng bấp bênh cực kỳ về kinh tế chỉ là một yếu tố dẫn đến việc dân chúng không còn tin tưởng vào chính quyền. Như đã nêu trong 2.1, qua sự so sánh với các nước khác người dân Đông Đức đã có được hình ảnh về sự tan rã trong nội tình đất nước, về sự bất lực của chính quyền và họ đã phản ứng lại. Thêm vào đó việc ra đi hàng loạt của dân chúng qua Áo, Hungary và Đại sứ quán Cộng hòa Liên bang Đức cho thấy chính phủ Đông Đức đã liên tục bị tước đoạt sự hỗ trợ của người dân. Arendt đã diễn đạt tầm quan trọng của số lượng những người ủng hộ hoặc chối bỏ Quyền lực như sau:
" Tất cả các thiết chế chính trị là những biểu hiện và vật chất hóa của Quyền lực; chúng sẽ bị tê liệt và tan rã ngay sau khi sức mạnh sống động của người dân không còn chống lưng và hỗ trợ cho chúng". [ 25 ]
Song, những người tham gia biểu tình tại khu trung tâm Leipzig hay sau đó tại Đông Berlin vào thời điểm này vấn chưa biết, kết cục gì sẽ đến với họ đêm hôm đó. Mặc dù vậy, họ đã tạo nên một dấu hiệu rõ ràng, rằng lãnh đạo một khi không còn có thể kiểm soát nổi không gian công của mình, thì nó đã mất đi một phần hoặc toàn bộ tính chính đáng của nó [ 26 ] .
Trước mùa Thu năm 1989, đã từng có những cuộc tập hợp phản kháng trên các đường phố. Những người tìm đến với nhau thông qua quá trình bàn bạc trao đổi và quyết định lựa chọn một hành động chung, họ đã bắt đầu kiến tạo quyền lực, quyền lực đó sẽ cạnh tranh với quyền lực nhà nước. Jürgen Habermas xuất phát từ các bài viết của Arendt đã dẫn ra ba tình huống cụ thể, chúng phản ánh trong một mức độ nào đó tình hình ở Đông Đức và sự thành lập phong trào phản kháng mà tại đấy Quyền lực thể hiện ra: " a) trong các hệ thống chính trị, [có nhiệm vụ] bảo vệ quyền tự do chính trị , b) trong sự phản kháng chống lại các thế lực đang đe dọa sự tự do chính trị từ bên ngoài hoặc bên trong, và c) trong mỗi giai đoạn cách mạng ở đó các thiết chế mới của tự do được thiết lập" [ 27 ]. Cùng với mức độ liên tục mất đi tính hợp pháp của chế độ SED, phía đối lập ngày càng giành được nhiều sự ủng hộ. Mặc dù có sự chia rẽ trong các nhóm chủ trương, song lòng mong muốn thay đổi và sự quyết chí xuống đường, bất kể động cơ cụ thể ra sao, đã chính đáng hóa cho mọi nhóm là kẻ gánh vác quyền lực và cuối cùng là chính đáng hóa cho toàn bộ phong trào phản kháng trong trong việc xóa bỏ quyền lực của chế độ cũ . "Max Weber đã định nghĩa Quyền lực là khả năng áp đặt ý chí của mình trên hành vi của người khác. Khác với điều đó, Hannah Arendt hiểu Quyền lực là khả năng đi đến thống nhất một hành động chung trong sự bàn luận trao đổi với nhau một cách tự nguyện". [ 28 ] Thành tích tuyệt vời của cuộc cách mạng ôn hòa, việc xóa bỏ các mối quan hệ cũ do đó phải được nhìn nhận trước hết ở trong sự thể hiện ý nguyện chung của hàng ngàn người biểu tình và của các nhà hoạt động khác, chứ không chỉ ở trong thực tế của việc xóa bỏ chế độ Đông Đức. Trong quá trình thống nhất này, bạo lực vắng bóng hoàn toàn.
Quyền lực, dựa vào sự chính đáng [ủng hộ] trong dân chúng, như vậy nó sinh ra một cách phi bạo lực. Bạo lực đến từ sự bất lực của những kẻ nắm giữ quyền lực, nhưng [nó] không thể được thực thi với tất cả các hậu quả của nó, bởi vì Quyền lực cảm nhận thấy, như vậy mình sẽ lâm vào tình trạng nguy hiểm như thế nào. "Bạo lực có thể phá hủy Quyền lực; nó hoàn toàn không có khả năng tạo ra Quyền lực. "[ 29 ] Ở đây quan trọng là cụm từ "tự kiềm chế ", như đã được Phillip Ther sử dụng. Với quyết định không sử dụng bạo lực, lãnh đạo SED đã chỉ ra hậu quả có thể dự đoán được của một sự can thiệp kiểu như vậy sẽ vô cùng nặng nề đối với bộ máy quyền lực, hơn nhiều so với việc khoan dung đối với những người biểu tình. Rõ ràng, rằng "như đã nói bởi vì Bạo lực trên thực tế luôn có thể phá hủy Quyền lực, cho nên nó là mối đe dọa thường trực của chính Quyền lực" [ 30 ] Đối với Habermas , điều này được thể hiện như sau: "Không có lãnh đạo chính trị nào có thể không bị trừng phạt khi thay thế Quyền lực bằng Bạo lực; và họ chỉ có thể duy nhất nhận được Quyền lực từ một cộng đồng dân chúng không bị biến chất" [ 31 ].

4. Tóm tắt và kết luận
Các sự kiện của mùa thu năm 1989 xứng đáng với tên gọi của một cuộc cách mạng ôn hòa, bởi vì không có Bạo lực, nhưng cũng còn do việc dân chúng chủ động tước bỏ tính chính đáng dẫn đến hệ thống cai trị hiện hành bị lật đổ. Dân chúng đã xuống đường để thể hiện sự bực tức, sự không hài lòng, và cả ý nguyện chính trị của mình nữa. Số lượng đông đảo những người biểu tình và những người đi theo đã đặt dấu hỏi cho tính chính đáng của quyền lực cầm quyền. Được hỗ trợ bởi các phong trào tại các nước xã hội chủ nghĩa láng giềng và của các chính sách của Gorbachev, cơ sở thống trị của chế độ SED đã bị sụp đổ. Việc cuộc cách mạng xảy ra phần lớn là phi bạo lực có thể giải thích được bằng luận điểm của Hannah Arendt, Bạo lực không tạo ra Quyền lực, chỉ có thể phá hủy. Không khẳng định, rằng những thành viên chủ chốt, quyền lực nhà nước, những người tham gia biểu tình đã ý thức được các mối liên quan đó, tiến trình của một cuộc cách mạng phi bạo lực cần phải được thừa nhận, như Hanna Arendt đã nhìn thấy về mặt lý thuyết. Về câu hỏi tại sao cuộc cách mạng lại xảy ra ôn hòa, thay vì đưa ra các sự kiện lịch sử sẽ là câu trả lời sau đây: Cuộc cách mạng xảy ra ôn hòa, không phải vì điều đó là cần thiết, mà bởi vì điều đó là có thể. Bởi vì Quyền lực không dựa trên Bạo lực, mà dựa trên tính chính đáng, cho nên cán cân quyền lực sẽ thay đổi, khi người dân từ bỏ sự ủng hộ đối với sự thống trị này và chuyển sang ủng hộ sự thống trị khác.

---------------
Chú thích
[ 1 ] Arendt , Hannah: Quyền lực và Bạo lực, Gisela Uellenberg ( transl. ), Munich / Zurich năm 1970, trang 36
[2] Xem : Henke , Klaus- Dietmar (ed.): 1989, In: Henke , Klaus- Dietmar (ed.): Cách mạng thống nhất đất nước vào năm 1989 /90. Khi mà ở Đức thực tế đã vượt qua sự tưởng tượng, Munich 2009, trang 11ff .
[ 3 ] Hội nghị An ninh và Hợp tác châu Âu
[ 4 ] Xem : Henke , Klaus- Dietmar (chủ biên ) , 1989, trang 15ff .
[ 5 ] Cho đến khi xây dựng bức tường Berlin đã có 3 triệu người rời bỏ CHDC Đức. Từ năm 1961 đến 1988 đã có 600.000 người tị nạn . Ngoài ra, khoảng 33.000 tù nhân chính trị đã được Tây Đực chuộc lại trong thời gian đó .
[ 6 ] Henke , Klaus- Dietmar (chủ biên ) , 1989, trang 26f .
[7] Xem : Ther Phillip : 1989 - Một cuộc cách mạng thương lượng, trong : Gerberngasse, Tạp chí hàng quý Thuringer về Lịch sử đương đại và Chính sách, tháng 3/2010 , trang 11
[ 8 ] Đây nói về vụ thảm sát người biểu tình ở Thiên An Môn ngày 4 Tháng Sáu năm 1989 ở Bắc Kinh .
[ 9 ] Xem : Ther Phillip : 1989 - Một cuộc cách mạng thương lượng, trong : Gerberngasse, Tạp chí hàng quý Thuringer về Lịch sử đương đại và Chính sách, tháng 3/2010 , trang 15
[ 10 ] Như trên , trang 16 .
[11] Xem Green Tree , Robert : Thống nhất nước Đức. Tổng quan từ năm 1945 đến nay, Berlin 2010, trang 65
[ 12 ] Xem : Ther Phillip : 1989 - Một cuộc cách mạng thương lượng, trang 11
[ 13 ] Arendt , Hannah : Quyền lực và Bạo lực, Gisela Uellenberg ( transl. ) , Munich / Zurich năm 1970, trang 57
[ 14 ] Arendt , Hannah : Suy nghĩ không có điểm vịn. Bài viết và thư từ, Heidi Bohnet / Klaus Stadler (ed.), Tập 601 trong loạt bài viết của Liên bang về Giáo Dục Công Dân , Bonn năm 2006, trang 89
[ 15 ] Như trên , trang 90
[ 16 ] Như trên .
[ 17 ] Như trên .
[ 18 ] Như trên , trang 89 .
[ 19 ] Arendt , Hannah : Suy nghĩ không có điểm vịn , trang 89
[ 20 ] Xem : KULLA , Ralf : Quyền lực chính trị và bạo lực chính trị . Chiến tranh, bạo động và dân chủ , sau Hannah Arendt và Carl von Clausewitz , Hamburg năm 2005, trang 45
[ 21 ] Arendt , Hannah : Suy nghĩ không có điểm vịn, trang 92
[ 22 ] Arendt , Hannah : Quyền lực và Bạo lực , trang 49
[ 23 ] Xem : Maier , Charles S. : Tiểu luận : Cuộc cách mạng Đông Đức , trong : Henke , Klaus- Dietmar (ed.): Cách mạng thống nhất đất nước vào năm 1989 /90. Khi mà ở Đức thực tế đã vượt qua sự tưởng tượng, Munich 2009, trang 553
[ 24 ] Arendt , Hannah : Quyền lực và Bạo lực , trang 49
[ 25 ] Như trên , P 42 .
[ 26 ] Xem : Maier , Charles S. : Tiểu luận : Cuộc cách mạng Đông Đức , trang 564
[ 27 ] Habermas , Jürgen : Chính trị, Nghệ thuật, Tôn giáo. Tiểu luận về triết học hiện đại , Stuttgart , 1989, trang 106
[ 28 ] Như trên , P 103 .
[ 29 ] Arendt , Hannah : Quyền lực và Bạo lực , trang 57
[ 30 ] Như trên , P 56 .
[ 31 ] Habermas , Jürgen : Chính trị, Nghệ thuật , Tôn giáo, trang 108.

Lão Nông (khách viếng thăm) gửi lúc 17:02, 30/09/2013 - mã số 98669

Cảm ơn bạn @Bât tỉnh luôn,
Xem lại đoạn video trên http://www.youtube.com/watch?v=WhRNoWIZbMw thì đoạn tiếng Việt của 3D:
-------
"Thưa ngài Thủ tướng PHÁP. (nhìn vào tờ giấy đặt trên bàn, 2 bàn tay, các ngón xoắn vào nhau vẻ bối rối và bất an?)Trước hết thay mặt đoàn đại biểu cấp cao của chính phủ Việt Nam, tôi bày tỏ sự vui mừng được trở lại thăm nước PHÁP(đã tự tin hơn, không cần nhìn giấy nữa và nói dõng rạc mấy từ sau) Ở CHÂU ÂU và trên THẾ GIỚI!!
-------
Đa tạ thủ tướng, nhờ ngài mà bần lão đến giờ mới biết cái nước PHÁP nó ở CHÂU ÂU và trên THẾ GIỚI! Tuyệt quá!!
Hay thâm ý của thủ tướng ta là ngài từ nước ĐÔNG PHÁP(vì trước đây xứ Đông Dương thuộc Liên hiệp Pháp và được gọi là Đông Pháp để phân biệt với Pháp mẹ(xịn) ở trời Tây) đến thăm nước TÂY PHÁP, ở CHÂU ÂU?! và lại còn trên THẾ GIỚI nữa! Nói thế thì quá chân lý, đố ai cãi được - trên THẾ GIỚI!! Hoan hô thủ tướng 3D lần nữa!!

Hồ Gươm gửi lúc 16:56, 30/09/2013 - mã số 98668

Khi người Việt ăn Buffet

http://www.youtube.com/watch?v=-SaWefV2yls

Bài viết sau đây của tác giả Nguyễn Quảng, (tác giả bài cơm 2 nghìn gây tranh cãi trên BBC) biệt danh Pín, dân Bựa nên ngôn ngữ dùng là Bựa, xin đưa vào mục quán nước để bà con tham khảo thêm về một chủ đề "nhạy cảm" này:

búp phê lừa

Hồi đó tôi oánh giải vô địc quốc gia teawondo, giải vô địch các câu lạc bộ mạnh toàn quốc, tôi oánh đồng đội nam, tức 3 thằng đánh với 3 thàng, bên nào thắng 2 là đc, tôi tuy oánh thua nhưng 2 anh đệ oánh thắng, được huy chương đồng, cái huy chương tôi xiếc liếc mẹ xuống ao luôn, vì oánh thua, giá như giữ lại thì giờ có cái khoe khoang dcm đen hehe.

Có nhiều đoàn khắp nơi trên xứ xở hình rươi về dự, tuy thi đấu cứ nhằm mõm nhau mà sút, nhưng oánh xong thì tình thương mến thương, có tiệc búp phê chia tay, đoàn nào thua trận về sớm thì tất nhiên nhịn.

Chúng tôi tất nhiên đá trận bia mới đến, hồi thi đấu thì trước khi oánh chúng tôi tất nhiên bia cũng hehe, tôi suýt bị đuổi mẹ ra do thàng đối thủ ngửi thấy mùi bia sì đểu, nhưng trọng tài lờ mẹ đi hehe, có thí bia vào mới bù lại đc chỗ mồ hôi đã mất, đéo ai uống nước nhạt mồm.

Tóm lại chúng tôi đá trận bia trước khi vào búp phê, đéo ăn gì vì để bụng còn đá búp phê kẻo phí hehe, an ủn nhau rằng thôi dcm huy chương đồng là tốt rồi dcm, có đoàn còn chả đc con cặc gì kia kìa hehe

Giải đó tôi oánh như 1 con mãnh thú cơ mà đéo ăn thua, địt mẹ mấy thằng đối thủ quá rắn mặt, tuy nhiên tôi có cú quai người 180 độ rồi chẻ dọc từ trên xuống, tuy đéo trúng mặt anh đối thủ nhưng đập trúng phần giáp ngực, phát ra tiếng động khá khủng dcm, khiến bà con đc mở rộng tầm mắt dcm.

Tóm lại đá trận bia rồi vào ăn búp phê, bọn tuyển Hà nội là chủ nhà, xếp hàng 1 dãy vỗ tay nghênh đón, tôi ở hanoi nhưng oánh thuê cho tỉnh Hà tây hehe, chúng tôi nhẵn mặt nhau rồi. Mỗi đoàn có chục anh hoặc hơn, ví như đoàn Sài gòn hay Quân khu 7 thì dcm dễ đến năm chục thằng, tôi cũng tăm tia mấy cô gái nói giọng miền nam dễ thương cơ mà chưa có cớ tán hehe.

Búp phê, nghĩa là có 1 cái đĩa, khách sẽ cầm cái đĩa, nhẹ nhàng đi quanh bàn tiệc, chọn món mình ưng, rồi cắn nhẹ nhàng, có thể tay kia cầm li vang, đi gặp các bạn bè đối thủ, trò chiện giao liu, nếu đánh rắm chỗ này thì lập tức chuồn mẹ đi chỗ khác trước khi mùi xú uế lan tỏa dcm. tôi tính sẽ cầm li sang đoàn Sài gòn tán vài câu hehe.

Tóm lại chúng tôi chọn 1 chỗ, tôi nhớ có 1 bàn tiệc rất to, có 1 cái tháp bánh rất to, hay là thịt thà hay cái đéo gì tôi đéo biết, trang trí hoa rất đẹp, có 1 quả dứa cắt tỉa khá đẹp trên đỉnh tháp, và vô số các đĩa đựng thịt, hay cá, hay cái đéo gì đó, công phu như vậy tôi rất trầm trồ.

Cơ mà chưa ăn ngay, có 1 loại mấy anh cẩu hói bụng hơi phệ và rất phệ chức danh gì tôi biết đéo đâu, nhưng chắc chắn là quan chức thể thao, địt mẹ các quan đọc diễn văn khai mạc, giới thiệu anh nọ anh kia, đánh giá cái nọ cái kia, lũ vận đông viên đông phết, chúng nó, cũng như tôi, liếc cái bàn tiệc. đông đầu người quá dcm tôi chỉ nhìn thấy quả dứa trên đỉnh tháp.

Thế rồi khá lâu, 1 anh quan hói trịnh trọng tuyên bố, tiệc búp phê bắt đầu, mời tất cả cứ tự nhiên...

Cứ tự nhiên hehe, tất nhiên là thế địt mẹ tôi thương mấy thằng quan hói quá đi.

Rào 1 phát, địt mẹ nhanh như điện, mà gì chứ Teawondo chân nhanh nhất mẹ trong tất cả các môn võ luôn, chúng nó, lũ vận động viên đẳng cấp, lập tức biến thành cướp, tất cả xông vào, đéo ai dùng đĩa hết, chúng khiêng mẹ cả mâm luôn. ko có thời gian để dùng cái gì gắp, chúng bốc bằng tay, hỗn loạn tiếng la hét cười nói, chúng đéo đánh nhau, nhưng tranh gành xô đẩy thì thôi rồi hehe, tình hình hoàn toàn mất kiểm soát.

Các anh quan hói com lê nhìn nhau ngơ ngác, hình như có 1 anh quan kêu gọi gì đó trên loa, cơ mà tiếng bị chìm mất trong la hét í ới, các anh đứng đó, thậm chí đéo kịp cầm đĩa cầm thìa, nhìn nhao, cười ngượng hehe.

Tôi phóng đôi mắt tuệ, nhận định tình hình rất nhanh, than thầm hỏng rồi, tôi ở quá xa dcm, nhưng, hòa với không khí vui chung, tôi hét: "anh em xông vào"

Chúng tôi cũng xông vào cướp, cơ mà, quá muộn, đéo còn 1 cái gì, sót mấy miếng dưa hấu tôi vồ nốt, mấy anh đệ kiếm đc mấy miếng bánh mì phết hình như bơ,

Thịt cá, hỡi ôi, sạch bách. mà tôi đéo chắc có thịt cá hay không, có kịp biết búp phê có món gì đâu?

Lũ vận động viên cũng không mất nhiều thời gian, 5 phút không hơn, cả bàn tiệc sạch nhẵn, chỉ còn hoa bị dẫm nát, thịt vụn rơi bị dẫm nát cũng. bọn nhanh chân múc đc nhiều thịt thì khiêng về đội của chúng, cười hô hố đánh chén với nhao. đéo có đĩa, chúng bê cả nồi sau đó mới lấy đĩa chia nhau địt mẹ dã man thật.

Tôi cầm đĩa sang tuyển hanoi anh em, chúng trút cho 1 ít cái đéo gì bê về đánh chén hehe.

Bàn tiệc la liệt tuyền thứ đéo ăn đc, lúc bê đĩa thậm cẩm xin đc về, tôi tia lại 1 vòng xem còn gì đá nốt, hỡi ôi, toàn lá, cánh hoa rụng, vụn vặt linh tinh tóm lại đéo còn gì..

Thì tôi nhận ra quả dứa, nó vẫn còn cắm nguyên trên đỉnh cái tháp giờ chỉ còn trơ cái khung gỗ tơi tả, tôi điểm chân xuống nền đá hoa nhầy nhụa đủ thứ, nhảy vọt lên, nhấc nốt.

Cuối cùng, tôi cũng có quả dứa từ tiệc búp phê mà đéo phải đi xin.

http://voongngaupin.blogspot.co.uk/

Bất tỉnh luôn (khách viếng thăm) gửi lúc 16:06, 30/09/2013 - mã số 98659

Đính chính lại:

Có một cái " quê mùa, dốt nát" của 3D mà phải nói ra là người ta đã để cái máy micro thông dịch sẳn ở trên bàn rồi, phía trưoc mặt của 3 D, mà không chịu tư gắn vào tai lại chặn người ta khi đọc diễn văn, bắt người ta dịch cho mình, nên cô VN mới đọc rổn rảng như mấy chị rao hàng ngoài chợ.
Nếu ai biết cách dốt mà vẫn lên tới chức Thủ Tướng thì phản biện về đài canal + dùm, chứ câu trả lời " mình đâu có thể biết được!" hơi .... ha ..ha ... ha làm sao ấy.

Bât tỉnh luôn (khách viếng thăm) gửi lúc 14:33, 30/09/2013 - mã số 98655

Nhìn vào buổi ra mặt báo chí này nhốn nháo giống như cái chợ.

Mới đầu vào thì 3 D ngắm trời ngắm mây làm người ta tưởng ổng khen trời tốt, nên TT Pháp cũng gục gục nói theo. Ai dè 3 D chờ TT Pháp bắt đầu đọc diễn văn thì 3 D khều: Ê, bắt đóng cửa, làm TT Pháp ... chưng hửng .. kêu kéo màn. Ông TT Pháp giải thích với nhà báo là " Kéo màn vì ......" mà không nói tiếp được nữa, trong khi đó có chị người VN đọc rổn rản bài dịch Diễn văn của TT Pháp như cái máy, nên cả đám MC cười : C' est chaleureux ! và .. chưa hết đâu ... còn nữa"
Trong lúc 3 D đọc diễn văn thì TT Pháp táy máy không ngừng với cái máy micro nghe thông dịch, rồi 3 D vừa dừng, thì TT Pháp nói liền tức khắc: "Cám ơn, nếu là chúng tôi thì chúng tôi sẽ diễn tả khác" ( chổ này âm thanh xấu, và tôi cũng dỡ tiếng Pháp). Tôi chỉ đoán là TT Pháp cũng " mù" luôn mặc dù có người dịch lại, nên mới trả lời nhanh vậy.

Khách Diệu Anh (khách viếng thăm) gửi lúc 10:24, 30/09/2013 - mã số 98645

Về nội dung bài phát biểu của ông 3D thì tôi không dám nói vì thấy ông ta nói linh ta linh tinh, không nhớ nổi, nhưng về phong cách thì tôi thấy ông này thiếu phong cách của một chính khác. Ông ta nói năng hùng hồn mạnh mẽ, nhưng mang phong cách của một tên đồ tể, nói chung đó là phong cách của một người ít học, mà ông ta ít học thật. Kiểu nói của ổng chinh phục người ta bằng cường độ âm thanh chinh phục bằng lý lẽ.

Lão Nông (khách viếng thăm) gửi lúc 01:32, 30/09/2013 - mã số 98621

@Bất tỉnh luôn:
Để tôi cóp 2 coments ở một trang khác để bạn xem:

i)cuong nguyen:
Thưa ngài Thủ tướng PHÁP.(Ah)Trước hết thay mặt đoàn đại biểu cấp cao của chính phủ Việt Nam tôi bày tỏ vui mừng được trở lại thăm nước PHÁP Ở CHÂU ÂU và trên THẾ GIỚI!!
*** HIỂU CHẾT LIỀN!! he he

ii)Nam Bui:
Nó ko nói nước PHÁP ở CHÂU Á bên cạnh VIỆT NAM CNXH là tốt rồi …hú hồn!
Trên đài này họ trích ra từng phần , những quê mùa , dốt nát , hắn sợ ánh sáng , đòi phải che hết lại và tiếp tục làm những trò tệ hại và cự nự đòi hỏi phải dịch ngay vì không hiễu gì cả …
Sau đó , hắn nói cảm ơn , nhưng nói sai thành :” c’est mercelo ” = tạm dịch ” mày là đồ cức ” !!!!
vì vậy , đài Pháp đã đưa tin lên bình luận và cười ngạo …Một thủ tướng nước VN mà ngu dốt đến tệ hại !!!!!!

Tôi không biết tiếng Pháp nên không biết có phải 3D nói nhầm cảm ơn thành "mày là đồ k-ứ-t" không?
Nhưng cái sự 3D sợ ánh sáng và yêu cầu chủ nhà đóng kín cửa và kéo rèm che thì thấy chủ nhà bất ngờ đến... khó chịu!
Tiếp theo đúng là cự nự "chưa nghe được, chưa nghe được..." và y/c chủ nhà dịch ngay từng nhát!
Tuy không nghe được tiếng Pháp nhưng cứ nhìn cách khán/thính giả cười ồ và cử chỉ của người MC cũng đủ biết ngài 3D đang thể hiện cái "văng hóa" đỉnh cao, chẳng kém gì người tiền nhiệm Phan Văn Khải ngày xưa ở trường NAQ trong buổi chào cờ (có mặt Lê Đức Thọ tới thăm trường). PVKh hô:
"Nghiêm! Đù má, chào cờ, chào!". Tuyệt đỉnh!!!

Bất tỉnh luôn (khách viếng thăm) gửi lúc 23:49, 29/09/2013 - mã số 98616

@
Có "Binh Pháp Tôn Tử" bằng tiếng Đức PDF. Để đây chia sẽ với mấy bác biết tiếng Đức. Có người bắt chước để trị dân đấy
http://freigeldpraktiker.de/weltenaufgang/blog/file_download/41

@ Lão Nông:
Vấn đề là không phải các MC xém bất tỉnh mà là cái ông ngồi bên trái cũng sợ bài diễn văn của đồng chí X kìa!

Phiên (khách viếng thăm) gửi lúc 22:42, 29/09/2013 - mã số 98611

Các bác ở DL xem có đăng bài dịch này của tôi được không? thx!

Albert Einstein : Bàn về Tự do
Albert Einstein (1879-1955) là một nhà vật lý nổi tiếng, các công trình khoa học của ông đã cách mạng hóa thế giới quan vật lý. Albert Einstein được coi là biểu tượng hoàn thiện của một nhà nghiên cứu và một thiên tài. Hơn nữa, bên ngoài thế giới chuyên môn khoa học, ông cũng đã tận dụng sự nổi tiếng phi thường của mình trong việc thúc đẩy sự hiểu biết lẫn nhau giữa các dân tộc và cho hòa bình.

Muốn thảo luận về việc đánh giá các giá trị nền tàng, tôi biết đó là một công việc vô vọng. Ví dụ, chẳng hạn có một ai đó đã tự cho mình có nhiệm vụ phải xóa bỏ một giống người nào đó khỏi mặt đất, thì không thể nào có thể bác bỏ quan điểm của nó bằng những lập luận hợp lý . Nhưng nếu có được sự thống nhất với nhau về một số nhiệm vụ và giá trị, thì lúc này người ta có thể hoàn toàn nói chuyện với nhau về phương tiện dùng để đạt đến được những mục đích đó. Vì vậy, chúng ta hãy giả sử rằng có hai mục đích, mà tất cả những ai đọc những dòng này, có thể sẽ đồng ý.

1. Tất cả của cải vật chất, dùng để bảo tồn cuộc sống và sức khỏe của con người, cần phải được sản xuất ra với mức lao động ít nhất có thể .
2. Mặc dù việc thỏa mãn các nhu cầu vật chất là điều kiện không thể thiếu đối với sự bình an của chúng ta, nhưng như thế chưa đủ. Để thỏa mãn cho chính mình con người hơn nữa phải có cơ hội để phát triển những năng khiếu theo khả năng trí tuệ và nghệ thuật của mình một cách tùy ý.

Mục tiêu thứ nhất trong hai mục tiêu này đòi hỏi sự gia tăng của tất cả các kiến thức có liên quan đến các quy luật tự nhiên và quy luật tiến bộ xã hội, tức là khuyến khích mọi nghiên cứu khoa học. Bởi vì nghiên cứu khoa học là một khối tự nhiên thống nhất mà từng bộ phận của nó phụ thuộc lẫn nhau một cách thường khó có thể dự đoán được. Tuy nhiên, điều kiện cho tiến bộ của khoa học là phải có được khả năng trao đổi một cách tự do tất cả các kết quả - và như thế có nghĩa là tự do bày tỏ quan điểm và tự do giảng dạy trong tất cả mọi lĩnh vực nghiên cứu khoa học. Ở đây tôi hiểu tự do là các quan hệ xã hội trong đó ai cũng có thể đưa ra nhận xét về những lĩnh vực thuộc kiến thức chung và chuyên ngành mà không gặp phải bất kỳ sự nguy hiểm cũng như sự bất lợi nào cho cá nhân. Sự tự do trao đổi quan điểm này là điều thiết yếu cho sự phát triển và phổ biến kiến ​​thức khoa học và có tầm quan trọng thực tiễn lớn. Trước hết, pháp luật phải đảm bảo cho điều này. Nhưng luật một mình nó không thể bảo vệ được tự do bày tỏ ý kiến; để sao cho mọi người đều có thể thể hiện quan điểm của mình mà không bị trừng phạt, thì tinh thần khoan dung phải được duy trì trong dân chúng. Một lý tưởng tự do bên ngoài như vậy tất nhiên không bao giờ có thể đạt đến được một cách hoàn toàn, nhưng người ta phải phấn đấu không mệt mỏi hướng tới đó, nếu như những ý tưởng khoa học và triết học tất cả vẫn còn cần phải tiếp tục tồn tại.

Để đạt được mục tiêu thứ hai, cụ thể là tạo điều kiện cho sự phát triển tinh thần của tất cả mọi người, cần thiết phải có một loại tự do khác. Con người không còn phải nhọc nhằn để mưu toan cho cuộc sống của mình đến mức không có cả thời gian hay năng lượng cho việc nâng cao trình độ. Nếu không có sự tự do thứ hai này, thì sự tự do trình bày quan điểm đối với anh ta cũng trở nên vô ích. Những tiến bộ của công nghệ sẽ giúp anh ta đạt được sự tự do này, một khi vấn đề phân công lao động hợp lý được giải quyết.

Sự phát triển của khoa học và của mọi hoạt động sáng tạo và trí tuệ khác cũng còn đòi hỏi một sự tự do bên trong. Sự tự do tâm trí này thể hiện ở chỗ, tư tưởng con người phải được giải thoát khỏi những ràng buộc của những định kiến ​​xã hội và độc đoán, và phải giữ được tính độc lập của mình trong sự đơn điệu và vô thức của cuộc sống hàng ngày. Sự tự do bên trong này là một món quà hiếm có của thiên nhiên và có giá trị xứng đáng để mỗi cá nhân phấn đấu cho nó. Ngay cả xã hội cũng có thể hỗ trợ cho nỗ lực này, hoặc ít nhất cũng không bao giờ nên có hành động cản trở. Ví dụ như trường học có thể sẽ ức chế sự phát triển của tự do bên trong, nếu như nó gây nên những tác động độc đoán hoặc tạo ra những gánh nặng quá mức cho lớp trẻ; ngược lại nó sẽ thúc đẩy sự tự do kiểu này, nếu như nó khuyến khích tư duy độc lập. Tuy nhiên chỉ với sự theo đuổi liên tục cả hai loại tự do, bên trong và bên ngoài, chúng ta mới đạt được khả năng phát triển và hoàn thiện tâm trí và do đó mới có thể cải thiện được cuộc sống bên trong và bên ngoài của chúng ta.

Nguồn: Albert Einstein, Bàn về Tự do. Trích dẫn trong cuốn: Albert Einstein, Những năm sau này của tôi, Stuttgart: Nhà xuất bản Đức 1979, trang 17-19 .

Lão Nông (khách viếng thăm) gửi lúc 17:05, 29/09/2013 - mã số 98590

Chuyến thăm Pháp của 3D không gây được chú ý/ấn tượng gì cho dân Pháp, ngoài những chi tiết, cử chỉ, ngôn ngữ thể hiện đúng tầm "văn hóa" đỉnh cao của vị nguyên thủ VN. Kênh giải trí Đài Canalplus đã lấy điều đó đưa ra để khán giả của họ "thưởng lãm" thư giãn. Mời các bạn xem ở đây:
http://player.canalplus.fr/#/941808
hoặc ở đây:
http://www.youtube.com/watch?v=WhRNoWIZbMw
-----
Ước gì có bạn nào trên Quán nước này thông thạo Pháp ngữ nói xem nội dung các MC họ thảo luận đề tài này để chúng ta cùng thư giãn cuối tuần nhỉ!!!

Lão Nông (khách viếng thăm) gửi lúc 21:22, 25/09/2013 - mã số 98234

Tin nóng: RFA đưa tin:
Công an bắt giữ Blogger Nguyễn Tường Thụy và gia đình.
(http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/bloggers-arrested-without-reason-ml-09252013092310.html)

Lộ mặt! (khách viếng thăm) gửi lúc 21:35, 24/09/2013 - mã số 98160

Hay cho bác Lân Thắng, cứ là danh nhân Việt thì là ta kết nạp vào đảng Cộng tuốt, chết rồi cũng kết! Cu Hồ gọi Đức Thánh Trần là bác, xưng ta thì kết nạp Trần Hưng Đạo vào đảng nuôn, gọi nà đồng chí Trần, nhưng xem chừng không ổn vì lý lịch đ/c Trần Hưng Đạo đã dám đánh Tàu là hỗn, thôi cứ để là "cảm tình đảng". Thông cảm vì Cộng Sản phải lo tu học Mác-Lê, học gương cu Hồ,lại phải quán triệt chỉ đạo "còn tiền còn đảng" nên đéo cần biết lịch sử chi cho mệt, cứ biết "các Vua Hùng có công dựng nước thì Bác cháu ta cùng nhau phá nước", bỏ qua hết các giai đọan lịch sử khác, chôn vùi cho dân nó ngu luôn! Welcom đảng viên trung kiên Ngô Thì Nhậm!

Khách Diệu Anh (khách viếng thăm) gửi lúc 09:00, 24/09/2013 - mã số 98128

Khách TM1111 thấy người đưa tin về vụ nổ súng kinh hoàng ở trạm kiểm soát viết: "Đột nhiên, khẩu súng ngắn trên tay đại úy Vinh phát nổ" thì đã trách oan người đưa tin như vậy. Ai chẳng biết muốn bắn thì trước hết phải mở hóa nòng, lên quy-lát rồi bóp cò. Đưa tin như trên là thiếu nghiệp vụ báo chí nói chung, nhưng lại đúng "nghiệp vụ" của báo chí CS đấy bác ạ. Nhiều khi người ta phải dùng một cụm từ dài dòng phức tạp để thay cho một từ đơn giản, như thế mới đúng tinh thần định hướng của Đảng. Ví dụ dân "biểu tình" thì phải viết là "tập trung đông người trái phép".

Nhớ lại hồi trước nhân ngày khai giảng năm học mới (1968) "bác Hồ kính yêu" gửi thư cho các nhà trường thì cụ hầm bà làng, gọi "sinh viên" và "học sinh" là "học sinh", vì cụ có học đại học đéo đâu nên cụ đếch biết phải gọi người học đại học là "sinh viên". Thế nên một thời gian sau, các đài báo miền Bắc được chỉ đạo phải gọi theo cụ, gọi "sinh viên" là "học sinh". Thế nhưng như vậy không phân biết sinh viên với học sinh thì phát sinh ra cái tổ hợp từ "học sinh đại học" để chỉ sinh viên. Mãi đến những năm cuối thập niên 80 thế kỷ trước từ "sinh viên" mới được phục hồi. Trước kia còn có hiện tượng (được Đảng chỉ đạo) phải gọi "thất nghiêp" là "thiếu việc làm" vì nói "thất nghiệp" là nói xấu chế độ XHCN, chế độ XHCN không có thất nghiệp mà chỉ có "thiếu việc làm" thôi. Nay đài báo ông ổng đưa tin "các thế lực thù địch", nhưng có ai thấy mặt mũi, bóng dáng "thế lực thù địch" nó như thế nào đâu.

TM1111 gửi lúc 02:09, 24/09/2013 - mã số 98110
Diên Vỹ viết:
Haha, giật tít kiểu báo lề phải phát cho máo.

http://www.thanhnien.com.vn/pages/20130923/no-sung-kinh-hoang-tai-tram-tuan-tra-kiem-soat-giao-thong-suoi-tre.aspx

Trích dẫn:
Theo thông tin ban đầu, vào thời điểm trên, thiếu tá Trần Ngọc Sơn, Phó trạm trưởng Trạm tuần tra kiểm soát giao thông Suối Tre, đang ngồi trong trụ sở thì đại úy Ngô Văn Vinh bước vào. Đột nhiên, khẩu súng ngắn trên tay đại úy Vinh phát nổ, đạn trúng thiếu tá Sơn khiến ông gục ngã xuống đất. Thượng úy Đoàn Thanh Phú ở gần đó chạy đến cũng bị trúng đạn gục tại chỗ. Tiếp đó, đại úy Vinh cũng bị đạn trúng vào bụng bất tỉnh. Nghe tiếng súng nổ, mọi người kéo vào đã thấy 3 CSGT nằm trên vũng máu nên đưa các nạn nhân vào Bệnh viện đa khoa Long Khánh cấp cứu. Các bác sĩ phát hiện thiếu tá Sơn bị 2 phát đạn bắn trúng từ sau vùng lưng, đứt động mạch chủ; đại úy Vinh bị 1 vết thương trúng vùng bụng dưới; thượng úy Phú bị 2 vết thương ở vùng mông và bẹn.

He he, súng mịa giề cứ thích là nổ, đêk thấy bắn dưng đạn cứ trúng phăng phắc.

Thật là coi thường độc giả không bằng con nít lên 3! Phóng viên viết tin kiểu này , và cả biên tập chấp nhận cho đăng những tin kiểu này, thật không xứng đáng làm nghề báo nữa rồi.

Diên Vỹ gửi lúc 01:09, 24/09/2013 - mã số 98105

Haha, giật tít kiểu báo lề phải phát cho máo.

http://www.thanhnien.com.vn/pages/20130923/no-sung-kinh-hoang-tai-tram-tuan-tra-kiem-soat-giao-thong-suoi-tre.aspx

Trích dẫn:
Theo thông tin ban đầu, vào thời điểm trên, thiếu tá Trần Ngọc Sơn, Phó trạm trưởng Trạm tuần tra kiểm soát giao thông Suối Tre, đang ngồi trong trụ sở thì đại úy Ngô Văn Vinh bước vào. Đột nhiên, khẩu súng ngắn trên tay đại úy Vinh phát nổ, đạn trúng thiếu tá Sơn khiến ông gục ngã xuống đất. Thượng úy Đoàn Thanh Phú ở gần đó chạy đến cũng bị trúng đạn gục tại chỗ. Tiếp đó, đại úy Vinh cũng bị đạn trúng vào bụng bất tỉnh. Nghe tiếng súng nổ, mọi người kéo vào đã thấy 3 CSGT nằm trên vũng máu nên đưa các nạn nhân vào Bệnh viện đa khoa Long Khánh cấp cứu. Các bác sĩ phát hiện thiếu tá Sơn bị 2 phát đạn bắn trúng từ sau vùng lưng, đứt động mạch chủ; đại úy Vinh bị 1 vết thương trúng vùng bụng dưới; thượng úy Phú bị 2 vết thương ở vùng mông và bẹn.

He he, súng mịa giề cứ thích là nổ, đêk thấy bắn dưng đạn cứ trúng phăng phắc.

Admin gửi lúc 18:44, 16/09/2013 - mã số 97616

Chuyện cười độc giả gửi tới Dân Luận:

Đồng chí Lê Duẩn trong một đêm trăng thanh gió mát, đang thiu thiu ngủ, chợt thấy Bác hiện lên hỏi: "Các chú thực hiện di chúc của Bác tới đâu rồi?"

Đồng chí Duẩn đáp: "Dạ, thưa Bác,một phần ba ạ!"

Bác: "???..."

Lê Duẩn: "Bác để lại chín chữ cao sâu! Một phần ba là: Không có gì..., thưa Bác!"

Bác cười!

Một thời gian sau.

Bác: "Có tiến bộ gì trong thời gian qua chưa?"

Lê Duẩn: "Tất nhiên là có chứ Bác! Đã xong nốt một phần ba tiếp theo: Quý hơn độc..."

Bác: "Hảo, hảo à!"

Một thời gian tiếp sau.

Bác: "Thế nào, đã hoàn thành nhiệm vụ thực hiện di chúc chưa?"

Lê Duẩn (gãi đầu gãi tai): "Dạ, thưa Bác, không có gì và quý hơn độc... là tốt cho Đảng ta lắm rồi. Từ nay về sau Ban Chấp Hành Trung Ương quyết tâm giữ vững 6 chữ này bằng mọi giá, thưa Bác! Còn "lập tự do" ư? Dạ, thưa Bác... (ngập ngừng)... chỉ e...."

Bác: "Hậu sinh khả úy, Hậu sinh khả úy!"

DVM2013 (khách viếng thăm) gửi lúc 09:06, 16/09/2013 - mã số 97568

Tôi nhận ra một điều là khi tôi không biết rõ một con người cụ thể lên tôi không quá sa đà vào việc trao đổi vô bổ trong nội dung comment để rồi làm ảnh hưởng tới cái chung của dân luận.
Khi nói chuyện chi tiết cụ thể và không bị vấp vào sự tranh luận miên man.Nguyên tắc chung, ta cần phải biết cá nhân đó là ai? Cái sự hiểu biết của họ về chủ đề cần nói chuyện và trao đổi ở mức nào, trạng thái tâm trạng ra sao? Và họ hiện đang sống ở môi trường nào?
Mọi người đã đọc nội dung comment của tôi và bạn Ngự trao đổi với nhau, mong mọi người và dân luận thông cảm.

Tran Thi Ngự gửi lúc 23:37, 15/09/2013 - mã số 97548
DVM2013 viết:
Ý tôi muốn nói tới từ chúng ta là bởi khi chúng ta là những con người có suy nghĩ và tư duy tới cái tốt, biết đau biết buồn vì cái chung và tương lai của con cháu chúng ta. Còn khi nói phe ta phe địch thì tôi đâu có đứng ở chiến tuyến nào mà xác định địch ta, điều này bạn Trần thị Ngự đã có sự căng thẳng trong lòng mình về cách trao đổi nội dung khi comment, và đặc biệt trong khi đọc hiểu.

Xuyên suốt bao nhiêu năm qua, khi đọc comment trên tất cả các trang web, tôi luôn nhận thấy có rất nhiều người có hạn chế trong cách nghĩ và cách viết, và cũng rất hạn chế trong cách trao đổi nội dung, nhưng tôi vẫn phải đặt mình vào họ để xem họ viết nội dung bài viết là xuất phát từ mục đích gì, nếu là mục đích phá hoại chọc phá, tung hoả mù gây lộn xộn thì chúng ta rất rễ nhận biết.Từ suy nghĩ này, mà tôi có ý nói các ban quản trị trang mạng nào cũng cần có đội ngũ IT giỏi để phát hiện đối tượng chọc phá, phá quấy cái tốt cái đúng và cái đẹp, để có biện pháp ngăn chặn. Ok

Người ta không nhất thiết có những suy nghĩ giống nhau về đất nước và phát triển đất nước. Những cái nhìn khác nhau về chiến tranh VN là một ví dụ. Mô hình phát triển VN là thí dụ thứ hai. Các cá nhân có quyền nhận định và đồng ý hay không đồng ý về phát biểu hay bài viết của người khác, và quan niệm cái nào là "chọc phá" thật ra cũng chỉ là quan niệm cá nhân. Dân Luận đã có các tiêu chí rõ ràng cho các phản hồi, nên không cần có thêm tiêu chuẩn "chọc phá." Việc ngăn cản các phát biểu mà một cá nhân nào đó cho là "chọc phá" đã vô tình giới hạn quyền phát biểu của của người khác.

Theo tôi, "tôn trọng sự khác biệt" (với giới hạn là nội qui post bài ở DL) phục vụ hai mục tiêu trong việc phát triển dân chủ:

1. Tôn trọng và phát huy nhân quyền thông qua quyền tự do tư tưởng và ngôn luận.

2. Phát triển dân chủ. Dân chủ chỉ có thể phát triển nếu người dân có quyền nói lên ý kiến của mình để đóng góp vào sự phát triển đất nước và xã hội. Các chính sách xã hội sẽ tốt đẹp và ít sai lầm hơn hơn nếu nó là kết quả của sự sàng lọc từ nhiều ý kiến đóng góp của cá nhân. Do thực tế lịch sử, người VN chưa có nhiều điều kiện sống trong không khí dân chủ và thực tập dân chủ. Chế độ toàn trị đã ngăn cản tự do suy nghĩ và cấm cản tự do phát biểu khiến nhiều người dân không quen suy nghĩ đôc lập và không quen lý luận để bảo vệ quan điểm của mình. Nhiều khi muốn phản đối nhưng nhiều người không biết cách lý luận để giải thích tại sao họ phản đối mà chỉ biết "chửi," mà "chửi" không phải là phương pháp đối thoại hữu hiệu để giải thích và thuyết phục. Tôn trọng quyền phát biểu ở DL là một cách để các cá nhân tham gia vào quá trình phát triển dân chủ bằng cách thực tập phản biện những ý kiến khác biệt.

Khi thấy một ý kiến không đúng với quan điểm của mình, hảy cố gắng phản biện một cách văn minh để phát triển dân chủ thay vì ngăn cấm các phát biểu đó, vì ngăn cấm là hành vi đi ngược lại với dân chủ.

Hồ Gươm gửi lúc 17:54, 14/09/2013 - mã số 97464
Khách lâu lại đến viết:
Cuối tuần tặng Dân luận bản dịch này để đăng cho mội người đọc chơi. :D

Cảm ơn bác đã bỏ công dịch một bài dài và công phu như vậy, tôi đã đưa lên trang chủ, chúc bác một cuối tuần vui vẻ!

Peter Möller - Vấn đề của Học thuyết marxist về Nhà nước

DVM2013 (khách viếng thăm) gửi lúc 10:14, 14/09/2013 - mã số 97434

Khi những người tham gia vào trang dan luan, thì những người tham gia đều có cách tư duy và cách nghĩ khác nhau,mục đích khác nhau, hoặc đôi khi cũng có lĩnh vực tương đồng. Khi ta viết với mục đích tốt, đúng thì ta diễn đạt câu chữ nội dung chuẩn tắc, ai đọc cũng thấy hợp lý hài hoà và tôn trọng. Còn không ai như chúng ta lại muốn đọc những câu chữ chọc ngoáy,đả kích thiếu tính tư duy, và đặc biệt lợi dụng trang này để với mục đích phá bĩnh.

Ý tôi muốn nói tới từ chúng ta là bởi khi chúng ta là những con người có suy nghĩ và tư duy tới cái tốt, biết đau biết buồn vì cái chung và tương lai của con cháu chúng ta. Còn khi nói phe ta phe địch thì tôi đâu có đứng ở chiến tuyến nào mà xác định địch ta, điều này bạn Trần thị Ngự đã có sự căng thẳng trong lòng mình về cách trao đổi nội dung khi comment, và đặc biệt trong khi đọc hiểu.

Xuyên suốt bao nhiêu năm qua, khi đọc comment trên tất cả các trang web, tôi luôn nhận thấy có rất nhiều người có hạn chế trong cách nghĩ và cách viết, và cũng rất hạn chế trong cách trao đổi nội dung, nhưng tôi vẫn phải đặt mình vào họ để xem họ viết nội dung bài viết là xuất phát từ mục đích gì, nếu là mục đích phá hoại chọc phá, tung hoả mù gây lộn xộn thì chúng ta rất rễ nhận biết.Từ suy nghĩ này, mà tôi có ý nói các ban quản trị trang mạng nào cũng cần có đội ngũ IT giỏi để phát hiện đối tượng chọc phá, phá quấy cái tốt cái đúng và cái đẹp, để có biện pháp ngăn chặn. Ok

Khách lâu lại đến (khách viếng thăm) gửi lúc 00:53, 14/09/2013 - mã số 97415

Cuối tuần tặng Dân luận bản dịch này để đăng cho mội người đọc chơi. :D

Peter Möller - Vấn đề của Học thuyết marxist về Nhà nước

Quan điểm của Marx và Engels về quyền lực công trong xã hội hậu tư bản chủ nghĩa và hiện trạng thực tế của Nhà nước trong Chủ nghĩa Xã hội hiện thực

1. Mở đầu

Marx và Engels, do nguồn gốc Hegel của mình, đã quan niệm rằng nhân loại đang vận động theo quy luật tiến tới xã hội Cộng sản. [ 1 ] Do đó hai ông nhận thấy trách nhiệm của mình là xác định ra được sự vận động trong các quan hệ xã hội hiện hữu và thúc đẩy nó vượt qua những trạng thái tức thời. [ 2 ] Họ không thấy mình có nhiệm vụ thiết kế các mô hình xã hội lý tưởng tương lai để đã sau đó nhân loại vận dụng vào thực tế. [ 3 ]

Nhưng điều đó không có nghĩa là Marx và Engels đã không có những ý tưởng rõ ràng về một xã hội xã hội chủ nghĩa hay cộng sản sẽ như thế nào trong các đường nét cơ bản của nó. Các ông cho rằng có những điều nhất định không thể nào bỏ qua được trong các thành phần của một xã hội như vậy. Ý tưởng của hai ông về nhà nước hậu tư bản nằm rải rác trong các tác phẩm của mình và nếu ta thu thập tất cả chúng lại, sắp xếp theo chủ đề, ta sẽ có được hình ảnh của một xã hội tương lai.

Trong công việc này ta chỉ cần phải tâm niệm rõ ràng rằng Marx và Engels không có ý định phác thảo mô hình xã hội. Vì vậy, mục đích của công việc này cũng không phải là để quảng bá bất kỳ tín điều thiêng liêng nào. Mục đích của việc này là để chứng minh rằng đó chỉ là một sự giả dối trần trụi (và ở đây tại Cộng hòa Liên bang Đức thường có ảo tưởng cực kỳ tai hại về những thực trạng ở đó), khi thực tế Nhà nước ở các nước xã hội chủ nghĩa hiện thực được nói là xây dựng theo học thuyết Marxist về nhà nước hoặc theo sự phát triển sáng tạo của học thuyết này. Chủ đề chính là vạch ra cho giới thống trị trong CNXH hiện thực thấy sự không chính đáng marxist trong các mối quan hệ quyền lực cai trị mới được hình thành nên của họ.

Để thực hiện ý định này, phần đầu tôi sẽ chỉ ra những gì mà Marx và Engels đã viết một cách khái quát về Nhà nước, sau đó là việc các ông đã hình dung như thế nào về tổ chức quyền lực công trong xã hội hậu tư bản chủ nghĩa và những hình dung này sau đó sẽ được đối chứng với sự diễn tả theo từng luận điểm về thực trạng nhà nước thường được biết đến ở các nước Chủ nghĩa Xã hội hiện thực.

Cuối cùng, tôi sẽ đề cập một cách ngắn gọn về nguyên nhân do đâu, theo như hiểu biết của tôi, có sự phát triển sai lệch với những gì mà Marx và Engels đã dự kiến​​.

2. Nhà nước trong quan điểm Marxist

2.1. Nguồn gốc, tính chất và sự suy vong của nhà nước [ 4 ]

Thủa ban đầu, khi con người vẫn còn đang sống trong các bộ tộc tự nhiên và sức sản xuất vẫn còn rất kém phát triển, khi đó chưa có nhà nước. Các thiết chế như ngạch công chức, quân đội, cảnh sát, nhà tù, thuế...vẫn còn xa lạ đối với xã hội này. Quyền lực công xuất phát từ mọi thành viên của nhóm. Không có sự tách biệt giữa quyền lợi và nghĩa vụ. Mọi người cùng sản xuất và cùng quyết định. Quyền bính nằm trong tay toàn bộ cộng đồng, đôi khi quyền bính được những người già cả nắm giữ hoặc trong tay những người phụ nữ, nhưng không tồn tại một nhóm người cách biệt hẳn với số còn lại và chỉ làm mỗi công việc cai trị và đứng trên số người còn lại. Con người với những công cụ thô sơ chỉ sản xuất ra đủ của cải để đảm bảo cho sự sống còn thiết yếu của họ. Chưa đủ điều kiện để có thế xuất hiện tầng lớp phi sản xuất.

Nhưng con người không dừng lại ở đó. Họ đã tiếp tục phát triển sức sản xuất và từ thời điểm mà một người có thể tạo ra nhiều sản phẩm hơn là anh ta cần cho sự sống còn trước mắt, sự bóc lột của con người bởi con người đã có khả năng xuất hiện.

Giờ đây sự phân chia giai cấp đã làm cho quyền lực công không thể tiếp tục được tất cả mọi thành viên của cả xã hội thực hiện. Một xã hội như vậy, nếu không muốn bị diệt vong bởi sự tranh giành của các tầng lớp, nó chỉ có thể tồn tại được dưới quyền lực của một thế lực thứ ba gần như trung lập, đứng trên các tầng lớp, đại diện cho lợi ích chung, ngăn chặn các cuộc xung đột giữa các tầng lớp hoặc giữ chúng trong các giới hạn cần thiết. Lực lượng thứ ba này chính là Nhà nước.[ 5 ]

Nhà nước này "thông thường là Nhà nước của giai cấp mạnh nhất, chiếm ưu thế về kinh tế, ưu thế này cũng tạo cho nó trở thành giai cấp thống trị về chính trị." ( MEW 21/166f )

Nhà nước, theo học thuyết Marxist, không thể lý giải được từ sự phức tạp hóa các hoạt động của đời sống công. Nhà nước là sản phẩm của sự phát triển kinh tế và sự đối kháng giai cấp không thể hòa giải nổi nảy sinh từ đó.

Trong sự phân chia giai cấp mới hình thành Marx và Engels không chỉ nhìn thấy một cái gì đó tiêu cực.Trong giai đoạn mức độ phát triển còn thấp thời đó, sự phát triển của lực lượng sản xuất, sự phát triển của khoa học, nghệ thuật và triết học chỉ có thể có được nhờ một tầng lớp đặc quyền đặc lợi nhỏ, được giải phóng khỏi công việc sản xuất hàng ngày và chỉ còn chuyên vào những công việc đầu óc.[ 6 ]

Với sự phát triển tiếp tục của lực lượng sản xuất, và nhất là từ khi nó có một bước nhảy vọt do sự xuất hiện của Chủ nghĩa Tư bản, sự tồn tại của các giai cấp trở nên không cần thiết. Mức độ cao của lực lượng sản xuất, như Marx và Engels đã lập luận, sẽ làm cho tất cả mọi người ngoài việc tham gia vào quá trình sản xuất các loại thực phẩm cần thiết và vẫn có dư thời gian để tham gia công việc chính quyền của cộng đồng và tham gia vào khoa học, nghệ thuật. Nhà nước sẽ biến mất cùng với sự tiêu tan của giai cấp. Quyền lực công, mặc dù giờ đây khá bao trùm và phức tạp hơn, lại có thể xuất phát từ tất cả các thành viên của xã hội. [ 7 ]

2.2. Nhà nước tư sản

Tôi muốn đề cập ngắn gọn về nhà nước tư sản, hay nói đúng hơn là về các biến thể khác nhau của nhà nước tư sản, bởi vì xuất phát từ các
thiết chế cụ thể của bộ máy nhà nước tư sản, đã có những chiến lược marxist thích hợp khác nhau để đối phó với từng loại nhà nước này, và bản thân chúng ngược lại cũng sẽ có thể có tác động mạnh tới tổ chức quyền lực công trong xã hội sau cách mạng. (Ít nhất cũng là trong thời gian đầu.)

Nhà nước, theo lý thuyết của Marx, thông thường đó là công cụ của giai cấp nào có sức mạnh thống trị về kinh tế. Nhưng thông thường cũng có nghĩa là không phải trong mọi trường hợp đều như vậy hoặc đều đã từng như vậy.

Nhà nước tư sản hình thành nên trong cuộc đấu tranh của giai cấp tư sản chống lại chế độ phong kiến​​. Marx và Engels đã mô tả trong đoạn
đầu của Tuyên ngôn Cộng sản về việc giai cấp tư sản đã trải qua nhiều giai đoạn phát triển để rồi vươn lên thành giai cấp mạnh nhất về kinh tế và cuối cùng với "nhà nước đại diện hiện đại" đã giành được độc quyền thống trị về chính trị như thế nào. "Quyền lực nhà nước hiện đại chỉ là một ủy ban để quản lý các công việc chung của toàn bộ giai cấp tư sản." ( MEW 4/464 )

Cách thức giai cấp tư sản tiến hành chống lại chế độ phong kiến ​​giành thắng lợi ở các nước cũng rất khác nhau, và do đó bộ máy nhà nước sinh ra từ mỗi sự phát triển cũng khác nau. Có khi nó chỉ là một công cụ thuần túy của giai cấp tư sản, ví dụ ở Anh, đôi khi nó là một sự thỏa hiệp giữa giai cấp tư sản và giới quý tộc, ví dụ ở Đức, và cũng có khi, trong giai đoạn nhất định của đấu tranh giai cấp, khi tương quan lực lượng của các giai cấp khác nhau chưa rõ ràng, bộ máy nhà nước cũng đã có một quyền tự chủ rất sâu rộng đối với giai cấp tư sản, ví dụ bộ máy nhà nước Bonaparte ở Pháp. [ 8 ]

Bộ máy nhà nước tư sản rất khác nhau giữa các quốc gia và thậm chí trong một đất nước theo thời gian, do truyền thống, do ảnh hưởng quốc tế, do tình hình đấu tranh giai cấp... trong việc mở rộng, trong bộ máy hành chính và quân sự.

Theo Marx và Engels, trạng thái cụ thể của bộ máy nhà nước tư sản quyết định việc giai cấp vô sản sẽ đập tan nó khi tiến hành cách mạng hoặc để lại đề cải tạo.

Vì vậy, hai ông nghĩ rằng rất có thể là tầng lớp lao động ở Mỹ và Anh sẽ tiến tới chủ nghĩa xã hội một cách hòa bình, bởi vì ở đó vào thời đấy không tồn tại bộ máy nhà nước quan liêu quân phiệt. ( MEW 18/160 ) Trong một lá thư gửi tới người Mỹ tên là Philip Van Patten Engels đã viết rằng giai cấp vô sản không được phép phá hủy nhà nước tư sản. Thay vì như vậy, họ phải chiếm đoạt lấy nó. Tuy nhiên sau đấy họ phải thay đổi nó một cách đáng kể và sử dụng nó để ngăn chặn sự kháng cự của giai cấp tư bản. ( MEW 19/344f )

Đối với các nhà nước tại châu Âu, Marx và Engels nhìn thấy sự cần thiết phải đập tan bộ máy nhà nước tư sản, điều này được thể hiện một cách rõ ràng trong một bức thư Marx gửi cho Kugelmann. ( MEW 33/205 )

Không nên tuyệt đối hóa câu trả lời dứt khoát cho câu hỏi đập tan hay để cải tạo, giống như Lenin đã làm trong cuốn sách nhỏ Nhà nước và Cách mạng, đặc biệt ông ta đã bỏ qua bức thư Engels gửi cho Van Patten. ( LW 25/426 ) (Cũng có thể ông ta không biết đến lá thư đó.)

3. Việc tổ chức các cơ quan công quyền trong xã hội hậu Tư bản

Trong chương này bên cạnh các trình bày khác, việc đánh giá Công xã Paris của Marx và Engels sẽ đóng một vai trò quan trọng. [9] Chính vì hai ông không muốn phát triển mô hình cho xã hội tương lai, mà chỉ tiến hành miêu tả và phân tích các tiến trình lịch sử, Marx và Engels đã nhìn thấy trong Công xã »hình thức chính trị cuối cùng cũng đã được phát hiện ra (qua lịch sử) theo đó có thể đưa đến thực hiện việc giải phóng về mặt kinh tế đối với người lao động".(MEW 17/342) "bởi vậy, cái gì luôn là vận mệnh của nó tại Paris, nó sẽ mở đường cho mình đi ra thế giới." (MEW 17/542), Marx và Engels đã lập luận: "các nguyên tắc của công xã là vĩnh cửu và không thể bị phá hủy, họ sẽ áp dụng chúng một lần nữa và lại một lần nữa, cho đến khi giai cấp công nhân được giải phóng".(MEW 17/636f) Hai mươi năm sau, Engels đã viết:"Các bạn hãy nhìn vào Công xã Paris. Đó là chính là chuyên chính vô sản."(MEW 17/625)

Công xã Paris đối với Marx và Engels nó mang một tính chất khuôn mẫu. Đối với hai ông nó còn nhiều hơn là một hiện tượng lịch sử cụ thể. Điều này những kẻ biện hộ cho Chủ Nghĩa Xã Hội hiện thực xuất phát từ những lý do dễ hiểu (như chúng ta sẽ thấy dưới đây) đã không muốn nhìn nhận.

3.1. Bộ máy nhà nước

Trong bản thảo đầu tiên của cuốn sách "Nội chiến ở Pháp", để mô tả của Công xã, đầu tiên Marx đã tiến hành mô tả hình thức nhà nước đối
nghịch với nó, đó là dạng "bộ máy nhà nước tập trung, với các cơ quan quân sự, hành chính, tôn giáo, tư pháp... nhằng nhịt, hiện diện khắp mọi nơi, tất cả như một con trăn quấn chặt lấy xã hội dân sự đầy sức sống." ( MEW 17/538 )

Nó được hình thành nên cùng với xã hội tư bản, cái xã hội đã thay thế "các quyền lực thời trung cổ, hỗn loạn đủ màu sắc đảng phải chống đối lẫn nhau bằng một kế hoạch có điều tiết của một quyền lực nhà nước với sự phân chia lao động mang tính hệ thống và thứ bậc. " ( MEW 17/539 )

Các cuộc cách mạng tư sản đã hoàn thiện "những gì các chế độ quân chủ tuyệt đối khởi đầu, nó mở rộng sự tập trung và tổ chức quyền lực nhà nước, mở rộng phạm vi và các thuộc tính của quyền lực nhà nước, gia tăng số lượng các công cụ của nó, mở rộng tính độc lập và mở rộng quyền lực siêu nhiên của nó trên thực tế xã hội, một thứ quyền lực thực tế đã chiếm lấy vị trí của bầu trời siêu nhiên thời trung cổ cùng với những thánh nhân của nó. Mỗi một quyền lợi nhỏ của từng cá nhân, phát sinh từ mối quan hệ của các nhóm xã hội, được xác định, được phân ly ra khỏi xã hội, và được thay bằng quyền lợi nhà nước trong sự quản lý bởi các linh mục nhà nước với những chức năng được phân cấp chi ly." ( MEW 17 / 539 )

Napoleon, những người Phục hưng, những người Quân chủ tháng Bảy tiếp tục công việc này, họ đã hoàn thiện bộ máy nhà nước, "thay vì vứt bỏ sự ngột ngạt nghẹt thở ấy đi." ( MEW 17/539 ) Họ chồng thêm lên "kiểu bóc lột kinh tế trực tiếp một kiểu bóc lột nữa đối với người dân." ( MEW 17/540)

"Đỉnh cuối cùng của sự phát triển của cái nhà nước ký sinh trùng này được đạt đến dưới thời Đế chế thứ hai" ( MEW 17/540 ), một Nhà nước "tự cho mình là ông chủ thay vì là người đày tớ của xã hội". ( MEW 17/542 )

"Công xã bản thân nó là một cuộc cách mạng chống lại Nhà nước, chống lại sự đẻ non siêu nhiên của xã hội " ( Marx 17/541 ) , "chống lại quyền lực nhà nước được tạo nên giờ đây đã thành không cần thiết."(MEW 17/341)

Đối với Marx và Engels toàn bộ hình thức, toàn bộ cấu trúc của bộ máy nhà nước đã bị các nội dung, mục đích thống trị và áp bức thâm nhập vào sâu đến độ, nó không còn có thể là một công cụ cho sự giải phóng giai cấp công nhân.

Nó không thể chỉ là sự đổi tên chỉ huy sở và thay vào đó những con người mới. Ngay ở trong "Hệ tư tưởng Đức", Marx và Engels đã viết, "những người vô sản đang ở trong sự khác biệt trực tiếp với cách thức mà các cá nhân của xã hội hiện tại biểu lộ ra, khác biệt với nhà nước, và phải lật đổ nhà nước để thực thi tính cách của họ." ( MEW 3/77 )

Tại vị trí của bộ máy nhà nước này, Công xã cần phải được thay thế vào đó ngay lập tức. Ngay lập tức! Chứ không chờ đến khi hoàn thiện Chủ nghĩa Cộng sản! Các Công xã "bắt đầu thực hiện việc giải phóng lao động - mục tiêu chính của họ - bằng cách một mặt xóa bỏ các hoạt động không hiệu quả và có hại của Nhà nước ăn bám, loại bỏ những nguyên nhân, mà phần lớn các sản phẩm quốc gia được dùng để làm no bụng con quái vật Nhà nước là nạn nhân của chúng, và mặt khác họ thực hiện công việc quản trị tiền lương lao động của chính địa phương và của quốc gia. Vì thế, họ sẽ bắt đầu với việc tiết kiệm triệt để, với việc cải cách kinh tế, cũng như với việc cải tạo nền chính trị." ( MEW 17/546 ) »Công xã đã làm cho khẩu hiệu của tất cả các cuộc cách mạng tư sản - Chính phủ ít tốn kém - trở thành hiện thực, bằng cách nó hủy bỏ hai nguồn chi lớn nhất, đó là quân đội và nghạch công chức." ( MEW 17/341 )

Marx ca ngợi Công xã về việc đã "loại bỏ sự lừa dối, rằng quản trị và lãnh đạo chính trị là những bí quyết, [và] những chức năng siêu việt chỉ có thề được trao vào tay một đẳng cấp có học - những con ký sinh trùng nhà nước, được trả lương cao và những quan chức làm ít hưởng nhiều [ 10 ] ở các vị trí cao - đẳng cấp [này] hấp thụ những người có học trong dân chúng và ở thang bậc dưới nó quay lưng lại với chính họ. Loại bỏ tất cả hệ thống phân cấp nhà nước và thay những kể kiêu căng cai trị dân chúng bằng những người đầy tớ của mình có thể thay thế bất cứ lúc nào, thay thế trách nhiệm giả tạo bằng trách nhiệm thực sự, bởi vì họ luôn hoạt động dưới sự kiểm soát của công chúng." (MEW 17/544)

Engels đã chỉ ra rằng các cơ quan nhà nước luôn đòi hỏi thỏa mãn những đặc quyền của họ. Do đó, người công nhân phải tự bảo vệ trước giới giới chức của mình. Cho công việc này họ đã sử dụng " hai phương tiện không thể thiếu. Trước tiên, họ chiếm lĩnh tất cả các vị trí quản trị , tư pháp, giảng dạy bằng cách thông qua các cuộc bầu cử phổ thông đầu phiếu với sự tham gia của mọi người, những vị trí này có thể bị bãi nhiệm bất kỳ lúc nào do chính họ quyết định. Và thứ hai, họ trả tiền công cho tất cả các cán bộ, cả cao lẫn thấp, với mức tiền như của người lao động khác được nhận... Qua đó "việc chạy chức chạy quyền sẽ được chốt chặn một cách đảm bảo." ( MEW 17/624)

Không nên có hệ thống phân cấp trong nhà nước mới hình thành. "Không có gì có thể hơn xa lạ với tinh thần của Công xã, như việc thay thế phổ thông đầu phiếu bằng việc phong tước theo thứ bậc." ( MEW 17/340 )

"Công an từ trước cho đến nay là công cụ của Chính quyền nhà nước, phải "ngay lập tức bị tước bỏ các thuộc tính chính trị của nó, và chuyển thành công cụ có trách nhiệm có thể thay thế bất kỳ lúc nào của Công xã.( MEW 17/399 )

"Công Xã không khẳng định mình không thể mắc sai lầm, như tất cả các chính phủ trước đây đã từng làm và không có ngoại lệ. Nó công khai tất cả các bài phát biểu và hoạt động, nó thổ lộ cho công chúng mọi sai lầm khiếm khuyết của mình." ( MEW 17/348 ) "Toàn bộ
ảo giác về bí mật quốc gia và quyền lợi quốc gia đã được Công xã gỡ bỏ... nó [Công xã] thực hiện công việc của mình một cách công khai, đơn giản, trong mọi tình huống khó khăn và phức tạp nhất... nó hành động trước con mắt của mọi người, không có tham vọng không thể sai lầm... nó không sợ phải thừa nhận sai lầm bằng cách nó sửa chữa các sai lầm."( MEW 17/544 )

Engels đã viết trong "Chống Duhring" về tình hình sau cuộc cách mạng vô sản: "Sự can thiệp của quyền lực nhà nước vào các mối quan hệ xã hội từ khu vực này đến khu vực khác trở nên không cần thiết, và sau đó tự nó sẽ chấm dứt." ( MEW 20/262 )

Trong "Phê phán dự thảo Cương lĩnh Gotha", Marx viết về chi phí cho công việc quản trị không trực tiếp liên quan đến sản xuất, chi phí này hoàn toàn cho phép xác định số lượng nhân sự của việc quản trị: "Phần này ngay từ đầu phải hạn chế hết sức trong tương quan với xã hội hiện nay và giảm đến mức tương đương với sự phát triển của xã hội." ( MEW 19/19 )

Engels nhấn mạnh rằng các cơ quan công quyền trong xã hội hậu tư bản chủ nghĩa ngay từ đầu đã là một cái gì đó khác biệt về chất so với Nhà nước. Vì vậy, ông đã viết trong "Chống Duhring": »Giai cấp vô sản nắm lấy quyền lực nhà nước và đầu tiên sẽ chuyển các phương tiện sản xuất thành tài sản nhà nước, và với việc này nó tự xóa bỏ chính mình là giai cấp vô sản, và với việc này nó cũng xóa bỏ sự khác biệt giai cấp và mâu thuẫn giai cấp, do vậy cũng là xóa bỏ Nhà nước là Nhà nước." ( Marx 20/261 )

Trong một bức gửi thư Bebel, liên quan đến Dự thảo Cương lĩnh Gotha, Engels đã viết: "Ta nên vứt bỏ tất cả những lời bàn tán về Nhà nước, đặc biệt là từ khi Công xã không còn là một Nhà nước theo đúng nghĩa của nó nữa... Do đó chúng tôi đề xuất, ở mọi nơi thay vì Nhà nước sẽ là Công xã... " ( MEW 19/6f )

Từ các phát biểu được trích dẫn của Marx và Engels, ta thấy rõ ràng là:

- Hệ thống phân cấp của các quan chức nên được loại bỏ hoàn toàn. Thay vào đó, tại mọi cấp và mọi khu vực Hành chính công là những đại biểu được bầu nên qua bầu cử phổ thông và kín, và họ có thể bị bãi nhiệm bất kỳ lúc nào.

- Số lượng các đại biểu ngay từ đầu nên thấp hơn nhiều có với số lượng quan chức trong một Nhà nước Tư bản, và số lượng này sẽ tiếp tục giảm tỷ lệ với sự phát triển của xã hội mới. Sự tiêu vong của Nhà nước nên bắt đầu ngay từ ngày đầu của cuộc cách mạng, chứ không thể dây dưa vô thời hạn.

- Ngay cả công an cũng nên được dân bầu lên và do dân bãi nhiệm. Công an không nên có chức năng chính trị. Nó nên được đặt dưới quyền
điều hành của công xã chứ không dưới quyền của chính quyền trung ương.

- Tất cả các đại biểu phải thực hiện công việc của mình một cách công khai, trước tai mắt của dân chúng, không được che dấu các vấn đề và khuyết điểm. Do đấy, các công chuyện bí mật của chính phủ, mật vụ và ngoại giao ngầm là không tương thích.

- Tất cả các đại biểu được trả lương chỉ cho công việc đã làm của mình, không có bất kỳ ưu đãi nào khác. [ 11 ]

3.2. Vũ trang toàn dân

Thay cho quân đội chính quyền Công xã thế vào đó "Đội cận vệ quốc gia bao gồm những công nhân... Thực tế này giờ đây đã chuyển thành
một cơ cấu được giữ nguyên không thay đổi. Nghị định đầu tiên của Công xã, do đó, là đè bẹp quân đội thường trực và thay thế nó bằng dân chúng được vũ trang." (MEW 17/338) »Quân đội hiện hành ở trong nước (nên) được thay thế bằng một lực lượng dân quân với một khoảng
thời gian phục vụ rất ngắn. "(Marx 17/340)

Hai năm trước khi có Công xã, Engels đã viết trong một bức thư cho Marx: "Từ khi ra đời súng nạp đạn phía sau lực lượng dân quân thuần túy ...đã không còn nữa... Chỉ đến khi xã hội được thiết lập và giáo dục theo kiểu cộng sản mới có thể đạt đến sự gần giống hệ thống dân quân, cho dù như vậy cũng chỉ là tiệm cận. "(không bao giờ đạt tới hoàn toàn) (MEW 32/21)

Việc sự phát triển liên tục của vũ khí có thể hạn chế sự vũ trang nói chung của người dân, sau khi có Công xã Marx và Engels một lần nữa đã bỏ qua. Tất cả các lời phát biểu của hai ông trong và sau thời kỳ Công xã cho thấy rõ ràng, hai ông coi việc vũ trang nói chung của người dân là cần thiết và có thể. Tuy nhiên, hai ông tin rằng cuộc cách mạng vô sản sẽ diễn ra cùng một lúc tại tất cả các nước tiên tiến, hoặc ít nhất là nối tiếp nhau trong một khoảng thời gian ngắn. [12]

3.3.Các cơ quan đại diện dân chúng

"Công xã được cấu thành từ những hội đồng khu phố được bầu cử phổ thông tại các quận khác nhau ở Paris. Họ lãnh trách nhiệm và bị bãi
nhiệm bất kỳ lúc nào. ... Công xã không phải là một đoàn thể kiểu nghị viện, mà là một đoàn thể làm việc, hành pháp và lập pháp cùng một lúc." (MEW 17/339 )

Marx đã có ý kiến, ​​rằng hình thức thích hợp nhất của chuyên chính vô sản không phải là thể chế cộng hòa nghị viện, cho dù nó cũng mang tính dân chủ, mà phải là một tổ chức chính trị kiểu Công xã Paris. " Thay vì quyết định một lần trong ba hoặc sáu năm, thành viên nào của giai cấp thống trị sẽ đại diện và diệt đại [Marx chơi chữ ở đây. ND] người dân vào Quốc hội, quyền phổ thông bầu cử sẽ phục vụ cho việc đề cử người dân vào Công xã, giống như quyền bỏ phiếu của mỗi cá nhân người sử dụng lao động nhằm phục vụ cho việc lựa chọn công nhân, lựa chọn đốc công và nhân viên kế toán trong doanh nghiệp của mình." ( MEW 17/340 )

Tuy nhiên, hai mươi năm sau, Engels lại viết: "Nếu có một điều gì chắc chắn, thì đó là điều, Đảng và Giai cấp công nhân chỉ có thể lên nắm quyền dưới hình thức của một chế độ Cộng hòa dân chủ. Hơn thế nữa đây chính là hình thức đặc trưng cho Chuyên chính vô sản. " ( MEW 22/235 )

Như vậy cho thấy, Nghị viện hay là Hội nghị Hội đồng, tùy theo những thời điểm khác nhau và tùy theo các nước khác nhau cũng đã có những nhận định rất khác nhau. Các cơ quan đại diện nhân dân, cho dù chọn hình thức nào đi nữa, luôn phải là cơ quan quyền lực cao nhất trong xã hội. Không có bất kỳ chỗ nào Marx và Engels nói đến một đảng lãnh đạo, chứ chưa nói gì đến một bộ máy đảng cầm quyền.

Đối với một giai đoạn ban đầu nào đó, dĩ nhiên Marx và Engels cũng đã thấy sự cần thiết phải có sự chuyên chế của một nhóm lãnh đạo cách mạng. "Ủy ban trung ương đã từ bỏ quyền lực của nó quá sớm để dọn chỗ cho Công xã. Một lần nữa xuất phát từ sự trơ tráo đáng kính phục!" ( MEW 33/205 ) [ 13 ] Tuy nhiên rằng một chế độ độc tài như vậy không nên là thiết chế vĩnh viễn, có thể nhận thấy rõ ràng từ các phát biểu được trích dẫn trong phần 3.1..

3.4. Việc tự quản của công xã

"Trong một phác thảo ngắn về tổ chức quốc gia mà Công xã không có thời gian để làm tiếp, có nói một cách rõ ràng, rằng Công xã cần phải là hình thức chính trị ngay tại một xóm nhỏ nhất." ( MEW 17/339f ) Công xã phải cử đại diện đến đại hội tỉnh, và đại hội này sau đó cử đại diện đến đại hội toàn quốc. Tất cả các đại biểu đều có thể bị bãi nhiệm bất kỳ lúc nào và bị ràng buộc vào các ủy nhiệm của cử tri." Một vài chức năng nhưng quan trọng vẫn còn tồn tại tại chính quyền trung ương, không nên bãi bỏ, như chúng đã bị cố ý làm sai, mà phải chuyển giao cho Công xã, nghĩa là chuyển giao cho những cán bộ có trách nhiệm cao. " ( MEW 17/340 )

Engels đã chỉ ra, rằng những người thuộc phái Blanqui chiếm đa số trong tầng lớp lãnh đạo của Công xã, họ đã từ bỏ quan niệm về một chính quyền trung ương chuyên chính cách mạng, và đã kêu gọi các tỉnh thành khác tiến tới một liên bang tự nguyện của tất cả các Công xã ở Pháp. ( MEW 17/623 )

Những gì mà Marx và Engels ở đây ca ngợi Công xã, hai mươi năm trước đó hai ông nhìn nhận hoàn toàn khác. Ngày ấy, hai ông phản đối nguyện vọng của người dân Đức muốn có sự tự trị ở các đô thị và các tỉnh lỵ. "Đối mặt với kế hoạch này người công nhân không chỉ phải tác động [để có] một đất nước thống nhất không thể phân chia, mà cũng còn phải tác động để trong đó có sự tập trung quyền bính một cách quyết liệt nhất vào tay [quyền lực] Nhà nước. Các bạn hãy không để cho những chuyện ba láp về dân chủ về tự do cho địa phương, về tự quản... đánh lạc hướng. " ( MEW 7/252 ) Ngay chính tại Đức, nơi mà rào cản địa phương cục bộ và sự tùy tiện đóng một vai trò quan trọng, "các hoạt động cách mạng, với toàn bộ sức mạnh của chúng chỉ có thể có được từ một trung tâm", không được phép tạo nên thêm những trở ngại mới. ( VMR 7/252 ) "Giống như ở Pháp vào năm 1793, tại Đức hôm nay việc tạo nên sự tập trung hóa cao độ là nhiệm vụ của [một] đảng thực sự cách mạng." ( VMR 7/252 ) (Lenin chỉ nghe được những câu như vậy!)

Về phát biểu trên sau này Engels có nhấn mạnh, rằng nó được dựa trên một sự hiểu lầm. Hồi đó do sự xuyên tạc lịch sử thời Bonaparte người ta còn tin rằng cuộc Cách mạng Pháp đã tạo ra bộ máy nhà nước tập trung, và sau đó nó là vũ khí mạnh nhất trong cuộc chiến chống lại chế độ phong kiến ​​và kẻ thù nước ngoài. "Giờ đây một thực tế ai cũng biết, đó là trong toàn bộ cuộc cách mạng cho đến ngày 18 thang sương mù tất cả công việc quản lý các phòng, các ban và phường xã đều do những người làm công việc quản lý tự lựa chọn cán bộ, họ di chuyển hoàn toàn tự do trong khuôn khổ pháp luật chung của nhà nước," và rằng "cái chính phủ tự trị địa phương tự này chính nó lại là đòn bẩy mạnh mẽ nhất của cách mạng" ( VMR 7 / . 252F )

Tuy nhiên Engels cũng nhận xét thêm, rằng sự tự quản cục bộ và địa phương một bên và sự tập trung hóa nhà nước một bên không phải cứ là mâu thuẫn với nhau. ( Vấn đề là, những chức năng nào nằm ở cấp bậc nào trong cơ cấu quản lý theo chiếu dọc.)

Trong bài phê bình của ông về Dự thảo chương trình của đảng Dân chủ Xã hội năm 1891, Engels có đề cập tới vấn đề liên bang, địa phương tự quản và sự thống nhất của đất nước. Ông kêu gọi khắc phục nạn sứ quân [hàng loạt nhà nước nhỏ] và tính cách Phổ và xây dựng một nhà
nước Đức không thể chia cắt. Ông không chấp nhận Liên bang, nơi mỗi tiểu bang thực sự là độc lập với chính quyền trung ương, nhưng nó
cũng độc lập với phường xã. Tuy nhiên ông nhìn thấy khả năng về một liên bang của các quốc gia khác nhau.

Đối với Đức, Engels khuyến nghị theo hình mẫu Pháp, tự quản ở cấp địa phương, cấp tỉnh và tự do liên kết giữa các phường xã, tỉnh lị tự quản thành một nước Đức cộng hòa thống nhất.

Ông đề nghị bổ sung thêm đoạn sau vào chương trình: "hoàn toàn tự quản trong tỉnh, huyện và xã qua các quan chức được bầu chọn theo phổ thông đầu phiếu. Bãi bỏ tất cả các cơ quan tỉnh và địa phương do nhà nước chỉ định." ( MEW 22/237)

Tóm lại có thể nói rằng các xã hội hậu tư bản chủ nghĩa phải là một trật tự linh hoạt khởi đầu từ Công xã. Các ông xã, lãnh đạo bởi dân biểu được chính người dân lựa chọn và cũng do họ bãi nhiêm bất cứ lúc nào, sẽ đến với nhau trên cơ sở tự nguyện. Các chức năng của chính quyền trung ương, ngay từ đầu phải ít hơn nhiều so với của chính quyền trung ương tư bản, chúng nên được chuyển giao cho những cán bộ công xã có tinh thần trách nhiệm cao. Không nên đề tồn tại quyền lực trung ương độc tài. Các công xã tự quản cần phải là lực lượng chính trong cuộc đấu tranh chống lại những tàn tích của trật tự cũ và trong việc xây dựng xã hội mới.

Chỉ nhờ vào các nguyên tắc chính quyền địa phương tự quản mới có thể khống chế được sự tồn tại một bộ máy nhà nước thống trị dân chúng và đứng trên dân chúng.

3.5. Giáo dục, Đào tạo, Văn hóa và Tôn giáo

"Tất cả các cơ sở giáo dục đã được mở ra miễn phí cho người dân, và đồng thời mọi sự can thiệp của Nhà nước và Giáo Hội đã bị xóa bỏ. Qua đó không chỉ mở đường cho tất cả mọi người có điều kiện tiếp cận tới Giáo dục, mà bản thân khoa học cũng được giải thoát khỏi sự trói buộc bởi định kiến giai cấp và quyền lực nhà nước." ( MEW 17/339 ) Công xãị đã "chỉ định một ủy ban để thiết lập các trường đại học miễn phí từ đó nó không còn trở thành con ký sinh trùng nhà nước được nữa." ( MEW 17/530 ) Tất cả các công việc tổ chức cần thiết trong lĩnh vực giáo dục và đào tạo sẽ được tiến hành trong nội bộ Công xã và không còn nằm trong phạm vi trách nhiệm của chính quyền trung ương. Không hề có chố nào nói đến sự giới hạn của nhà đối với các hoạt động nghiên cứu hoặc hoạt động văn hóa. Không cả Công xã lẫn chính quyền trung ương nên có một chức năng giáo dục nào đó.

Sau khi áp chế giới quan chức, quân đội và cảnh sát "Công xã lập tức tiến hành bể gãy các công cụ đàn áp về mặt tinh thần, bẻ gãy quyền lực của giới Mục sư; họ chỉ định giải tán và sung công những nhà thờ nào là những cơ quan có chiếm hữu tài sản" ( MEW 17/339 ).

Sự tách biệt giữa nhà thờ và nhà nước đã được thực hiện xong từ trước đó qua việc xóa bỏ Nhà nước và qua việc Công xã đã tước đoạt tải sản của những nhà thờ nào có những chức năng tư bản hay chức năng chiếm hữu của cải. Những cái Công xã dĩ nhiên không làm, đó là đàn áp nhà thờ hoặc đàn áp quan niệm tôn giáo của phần lớn dân số.

Engels này còn có viết một lần trong sự liên quan đến ảnh hưởng của các nhà thờ vào trường học: "Người ta không thể cấm họ thành lập trường học riêng và để dạy những thứ vô nghĩa của họ ở đó." ( MEW 22/237 )

Mội áp chế hành chính đối với tôn giáo đều mâu thuẫn với lý thuyết Marxist về tôn giáo. Theo lý thuyết đó tôn giáo tự nó sẽ chết đi, chừng nào mà sự thiếu hiểu biết, sự áp bức và sự tha hóa dần biến mất trong quá trình phát triển của xã hội cộng sản. [ 14 ]

3.6. Kinh tế

Những ý tưởng kinh tế của Marx và Engels và thực trạng kinh tế trong Chủ nghĩa Xã hội hiện thực thực ra tự nó đã là một chủ đề riêng và trong khuôn khổ của bài viết này chỉ có thể đề cập đến được một cách sơ qua ngắn gọn.

Cũng tương tự như Phường Xã là nền tảng của xã hội, trong cấu trúc của Công xã Paris các Hợp tác xã sản xuất do các thành viên Hội đồng công nhân lãnh đạo là nền tảng của công việc sản xuất. Engels viết, "rằng nghị định quan trọng nhất của Công xã đã chỉ đạo việc tổ chức nền công nghiệp lớn, và thậm chí còn chỉ đạo tổ chức xí nghiệp sản xuất, nó không chỉ dựa trên sự liên kết giữa các công nhân trong từng nhà máy, mà nó cũng còn thống nhất tất cả các hợp tác xã lại trong một hiệp hội lớn. " ( MEW 17/623 ) và Marx đã viết: "Nhưng cái này là Chủ nghĩa Cộng sản, thứ Chủ nghĩa Cộng sản chẳng ra sao cả! ... nếu như toàn bộ các hợp tác xã điều khiển nền sản xuất quốc gia theo một kế hoạch chung." ( MEW 17/343 ) Việc lập kế hoạch cho quá trình kinh tế do đó phải do ai đó, xuất xứ tư hợp tác xã được hình thành nên từ sự liên mình tự nguyện của người lao động, chứ không phải từ bất cứ cơ quan lập kế hoach nào đó của nhà nước.

Các nhiệm vụ kinh tế của chính quyền địa phương và chính quyền trung ương nên cần được hạn chế mạnh mẽ đến mức, sao cho chúng phải
mất đi các chức năng [của chúng] trong lĩnh vực lưu thông, bởi vì sản xuất hàng hoá sẽ không còn nữa, và cùng với nó là tiền. [ 15 ]

Trong phần 3.1. Tôi đã trích dẫn lời Engels nói trong Chống - Dühring , theo đó, sau cách mạng giai cấp vô sản ban đầu sẽ chuyển phương tiện sản xuất thành tài sản nhà nước, như vậy dĩ nhiên tất cả mọi khác biệt giai cấp cũng sẽ không còn và do đó Nhà nước cũng không còn là Nhà nước. ( MEW 20/261 ) Trong bài viết về vấn đề nhà ở, Engels đã viết rằng các phương tiện sản xuất trong Chủ nghĩa Xã hội sẽ không phải là sở hữu của mỗi cá nhân người lao động, mà là "nhân dân lao động là người chủ toàn bộ của của nhà cửa, xí nghiệp và các công cụ lao động." ( MEW 18/282 ) Phương tiện sản xuất do đó phải là tài sản toàn dân chứ không phải là tài sản nhà nước.

Trong mối liên quan tới vấn đề bằng cách nào để lôi kéo nông dân tham gia cách mạng, Marx đã viết: " Là giai cấp cầm quyền giai cấp vô sản cần phải có các biện pháp, sao cho tình cảnh của người nông dân được cải thiện ngay lập tức, do đó sẽ thu hút được họ tham gia cách mạng; các biện pháp, tuy nhiên ngay trong mầm mống của nó đã phải tạo thuận lợi cho quá trình chuyển đổi từ sở hữu tư nhân đất đai sang sở hữu tập thể, nghĩa là do vì kinh tế người nông dân đã tự nguyện tham gia." ( MEW 18/630ff ) Việc xây dựng một trật tự kinh tế ở nông thôn do đó phải xuất phát từ nông dân và không bằng các biện pháp cưỡng chế do quyền lực trung ương thực hiện.

"Công xã nên... phục vụ như một đòn bẩy để nhổ bật nền tảng kinh tế, mà trên đó sự tồn tại của giai cấp và và với nó sự thống trị của giai cấp dựa vào." ( MEW 17/342 ) Thuộc vào nền tảng của giai cấp và sự thống trị của giai cấp tuy nhiên không chỉ bao gồm sở hữu tư nhân tư liệu sản xuất mà còn là sự phân công lao động. Trong "Chống Dühring" Engels đã viết: "Quy luât của phân công lao động là... cái mà sự phân chia giai cấp dựa vào." ( MEW 20/262 ) Marx đã khẳng định trong Phê phán Dự thảo Cương lĩnh Gotha, rằng trong "một giai đoạn cao hơn của xã hội cộng sản... sự lệ thuộc nô dịch của các cá nhân vào phân công lao động, cùng với nó sự đối nghịch giữa lao động trí óc và lao động chân tay sẽ mất đi." ( MEW 19/21 ) Sự cần thiết của việc vượt qua sự phân công lao động là một trong những trụ cột nền tảng của chủ nghĩa Mác! (Điều này những kẻ biện hộ cho chủ nghĩa xã hội hiên thực, vì những lý do hiển nhiên, đã không muốn hiểu.) Ngay từ trong "Hệ tư tưởng Đức" Marx và Engels đã viết, rằng "với sự phân công lao động đã cho ra khả năng, vâng một thực tế đã tồn tại, rằng các hoạt động tinh thần và thể
chất, rằng sự hưởng thụ và lao động, sự sản xuất và tiêu dùng, rơi vào các cá nhân khác nhau, và khả năng đề chúng không xung đột với nhau sau đấy chỉ nằm ở chỗ, sự phân công lao động lại bị xóa bỏ." ( MEW 3/32 ) [ 16 ]

4. Xây dựng nhà nước trong Chủ nghĩa Xã hội hiện thực.

Bây giờ chúng ta so sánh những thứ được trình bày trong Chương 3 với những thực tiễn nhà nước mà ai cũng biết và không thể chối cãi nổi ở các nước Xã hội Chủ nghĩa hiện thực.

Ở đó tồn tại một bộ máy nhà nước có cấu trúc tập trung phân cấp với những quan chức chuyên trách, với quân đội thường trực, và với cảnh
sát thuộc trung ương.

Không có liên minh tự nguyện giữa các phường xã tự trị, mà có một chính quyền trung ương với quyền lực tập trung mạnh mẽ, có mọi thẩm
quyền quyết định và các quan chức của nó không phải là những cán bộ phường xã.

Hệ thống phân cấp nhà nước không được thay thế bằng các đại biểu được bầu vào qua phổ thông đầu phiếu. Thay vì như vậy việc bổ nhiệm
cán bộ được thông qua bộ máy hành chính nhà nước từ trên xuống dưới.

Không thực hiện việc trả lương cho công việc quản trị theo lao động, mà có nhiều đặc quyền đặc lợi giành cho các quan chức, các khoản này vượt xa hơn nhiều thu nhập tài chính, ví dụ như, có cửa hàng phục vụ riêng, do đó, họ không bị va chạm với khủng hoảng cung cấp, ban thưởng huân chương kèm theo tiền thưởng; Đi du lịch phương Tây được cấp ngoại tệ ( Intershop ); có bệnh viện riêng, được ưu tiên khi đi dự các sinh hoạt văn hóa; hội hè, yến tiệc, phụ cấp, các mối quan hệ v.v. và v.v.

Nhà nước định hướng việc tự quyết định của dân chúng qua đài phát thanh và truyền hình quốc doanh, báo chí và ấn phẩm bị kiểm duyệt, Nhà nước tác động vào trường mẫu giáo, trường học, nghiên cứu và giảng dạy. Tuyệt đối hóa tư tưởng của chủ nghĩa Marx -Lênin (sẽ tốt hơn: nếu làm được điều gì từ đó). Tất cả những phát biểu phê bình không hợp ý sẽ bị chụp cho cái mũ phản động chống nhà nước(!), một trong những tội tồi tệ nhất mà người ta có thể phạm phải ở các nước này.

Quốc hữu hòa thay vì xã hội hóa các phương tiện sản xuất. Giám đốc được nhà nước bổ nhiệm là người thực chất điều hành doanh nghiệp nhà nước. Toàn bộ việc lập kế hoạch kinh tế được tiến hành bởi một cơ quan lập kế hoạch thuộc nhà nước. Vẫn tiếp tục tồn tại lao động làm thuê, hàng hóa và tiền.

Nhà nước, cùng với sự bắt đầu của cuộc cách mạng cần phải bị tiêu vong, thì lại không ngừng phát triển và đạt tới độ mà thời gian trước đó dường như không thể tưởng tượng ra được. Và tầm quan trọng ngày càng tăng của đảng và chính phủ vẫn được nhắc tới không ngừng nghỉ.

Bộ máy nhà nước này với các chức năng chính trị, kinh tế và ý thức hệ của nó cũng sẽ được nhân hai trong bộ máy của đảng. Tất cả các cơ quan nhà nước ở dạng thu nhỏ một lần nữa lại có mặt trong tổ chức của đảng. Tất cả mọi quyết định cuối cùng đều do ban lãnh đạo của đảng quyết định. Cấu trúc của đảng cũng hệt như của Nhà nước, tập trung và phân cấp. Ai được vào vị trí lãnh đạo, trên thực tế do cấp trên gần nhất quyết định. Ở phía trên cùng là Bộ Chính trị, trên thực tế tự mình bổ nhiệm mình. Ai đã ở trong đó rồi sẽ là người đã quyết định bổ sung ai mới. Bộ Chính trị là trung tâm quyền lực thực sự trong Xã hội Chủ nghĩa hiên thực và nó chẳng phải do dân, chẳng phải do giai cấp công nhân, cũng chẳng phải do đông đảo các thành viên của đảng có thê lựa chọn một cách có hiệu quả, có thể kiểm soát hoặc có thể bãi nhiệm.

5. Các nguyên nhân của sự phát triển

Việc lịch sử phát triển diễn tiến không như Marx và Engels tin là đã tiên đoán được, tôi tin rằng có những nguyên nhân sau đây:

1. Marx và Engels đã đánh giá quá cao khả năng của con người, đặc biệt là của giai cấp vô sản. Một xã hội, như Marx và Engels (đặc biệt nổi bật qua Công xã) đã trình bày, ngay từ đầu đã nằm trong giả thiết là có sự tham gia tác động một cách tích cực và sáng tạo của phần lớn dân chúng, đặc biệt là của giai cấp công nhân. Nhưng ngày nay, trên cơ sở kinh nghiệm lịch sử, và đặc biệt là trên cớ sở nhận thức khoa học hiện nay, đặc biệt trong các lĩnh vực tâm lý học xã hội và nghiên cứu xã hội hóa, không thể trông chờ việc một giai cấp bị áp bức, mà trong đó tất cả mọi thành viên từ ngày còn nhỏ cho đến lớn lên luôn bị thiệt thòi trong giáo dục, đào tạo, ở vị trí làm việc và trong tiếp cận thông tin, bỗng vụt lên thành giai cấp cầm quyền, thực thi toàn bộ sức mạnh tập thể và thực hiện xây dựng một cách sáng tạo một xã hội mới. Giả như Công xã sống sót được, nó cũng sẽ không trở thành những gì mà ban đầu được hoạch định. Một xã hội với các nguyên tắc cơ bản của Công xã Paris (mà tôi trước sau vẫn cho là điều cần thiết nếu nói đến Dân chủ, Tự do và Chủ nghĩa Xã hội), chắc chắn chỉ có thể đạt được với một thời gian dài của sự thay đổi một cách tiến hóa của con người và xã hội.

Giai đoạn quá độ cần thiết từ một xã hội có giai cấp sang xã hội cộng sản không nhất thiết phải giống như ở Đông Âu. Trong nó có thể (và ở Tây Âu là cần phải) giữ lại những thành tựu tích cực của thời đại Tư bản.

Nhưng ngay cả khi số lượng người tham gia vào việc thực thi quyền lực không ngừng tăng lên, nếu các lĩnh vực và bình diện, trên đó dân chủ lớn dần, ngày càng nhiều thêm, trong một khoảng thời gian dài vẫn có những con người nắm giữ nhiều quyền lực và có ảnh hưởng hơn những người khác. Bởi con người chỉ khắc phục được dần dần sự bất bình đẳng do xã hội tạo ra (có lẽ điều này luôn là một quá trình tiệm cận) cho nên trong xã hội quá độ bắt buộc sẽ tiến tới các hình thức cai trị mới, tiến tới khuynh hướng độc lập hóa của các tổ chức xã hội. (Đây là lý do tại sao cơ chế kiểm soát lại rất quan trọng!)

2. Coi như là hiển nhiên Marx và Engels đã cho rằng, khi giai đoạn thích hợp của sự phát triển của các mối quan hệ xã hội được đạt đến, đại đa số dân chúng sẽ mong muốn có Chủ nghĩa Xã hội. Có lẽ đối với hai ông, điều không thể tưởng tượng nổi, là người ta cũng có thể thiết lập Chủ nghĩa Xã hội đi ngược lại mong muốn của đa số dân chúng. Và chính điều này đã được thử tiến hành trong Chủ nghĩa Xã hội hiện thực. Và do đó xã hội này tất nhiên phải khác với những gì mà Marx và Engels mong đợi. Rosa Luxembourg đã viết trong bài viết về Cuộc cách mạng Nga: "Hệ thống xã hội xã hội chủ nghĩa nên và chỉ có thể là một sản phẩm lịch sử, sinh ra từ trường học kinh nghiệm của chính bản thân mình, trong thời khắc mong đợi, từ sự phát triển của lịch sử sống động... Nếu đúng là như vậy, thì rõ ràng là Chủ nghĩa Xã hội với bản chất của nó không thể để bị áp đặt hoặc được thiết lập bởi mệnh lệnh. Điều kiện cần có của nó [CNXH] là hàng loạt các biện pháp cưỡng chế - đối với tài sản v.v.... Cái tiêu cực, việc phá hủy người ta có thể sử dụng mệnh lệnh, nhưng cái tích cực, công cuộc xây dựng thì không. Vùng đất mới. Ngàn vạn vấn đề. Chỉ có kinh nghiệm là có khả năng sửa chữa sai lầm, và mở ra con đường mới. Chỉ cuộc sống không bị ngăn cấm, sôi trào mới làm nảy sinh trăm ngàn hình thức mới, trăm ngàn ứng biến, chứa đựng sức sáng tạo, tự sửa chữa tất cả những sai lầm. Đời sống công của các quốc gia [ở đó] tự do bị hạn chế chính vì thế mà nghèo nàn, cứng nhắc, cằn cỗi, bởi vì do ngăn chặn Dân chủ nên nó đã cắt đứt nguồn
sống của mọi sự giàu có về tinh thần và của sự tiến bộ. (Luxembourg, 360)

3. Marx và Engels cho rằng cuộc cách mạng xã hội chủ nghĩa sẽ diễn ra ở các nước tư bản công nghiệp tiên tiến của Châu Âu và Bắc Mỹ. Cho đến nay, các cuộc cách mạng với tuyên bố xã hội chủ nghĩa chỉ giành được thắng lợi tại các nước không hề đi qua giai đoạn tư bản chủ nghĩa hoặc chủ nghĩa tư bản chỉ chạm đến hời hợt bên ngoài, [và] nơi đó chủ nghĩa tư bản chưa định hình rõ ràng, như Nga, Trung Quốc, Cuba, Việt Nam v.v.. (Bụt chùa nhà không thiêng ! ) Các quốc gia Đông Âu, những nước đã một thời có được xã hội tư bản, ở đây có thể không được chấp nhận là một phản ví dụ, vì trong đó không có sự phát triển độc lập lên Chủ nghĩa Xã hội. Các quốc gia này đã bị Hồng quân, quyền lực cao nhất thời đó, áp buộc chấp nhận hệ thống có nguồn gốc từ nước Nga Xô Viết.

Những nước cho đến giờ tự tiến hành thành công cách mạng XHCN, ở đó không có sự phát triển của lực lượng sản xuất, như Marx và Engels
xem là một điều kiện tiên quyết của chủ nghĩa cộng sản [ 17 ], cũng không có cả (cái mà tôi thậm chí cho là còn quan trọng hơn) các truyền thống Dân chủ và Văn hóa của thời đại Tư sản. Cũng do đó mà phải phát triển khác đi chút ít so với tiên đoán của Marx và Engels về Tây Âu.

Cuối cùng, cũng cần phải nói, rằng Marx và Engels tại những thời điểm khác nhau đã có những quan điểm khác nhau về vai trò của nhà nước, đặc biệt là trong các xã hội hậu tư bản chủ nghĩa, và có một số lời phát biểu mâu thuẫn với nhau, hoặc ít nhất có một số thuật ngữ được sử dụng chưa đủ rõ ràng.

Một mặt, Engels nói rằng quyền lực công trong xã hội hậu cách mạng ngay từ đầu là một cái gì đó khác với Nhà nước, mặt khác, ông nói về nó, rằng nhà nước sau cách mạng sẽ tiêu vong.

Marx ngược lại, không nói đến tiêu vong, mà nói đến "bãi bỏ của nhà nước" ( MEW / EB 1/536 ) và bãi bỏ (nhìn theo biện chứng ) khác chút ít với tiêu vong. Trong "Phê phán Dự thảo Cương lĩnh Gotha" Marx thậm chí đã nói về một "nhà nước của xã hội cộng sản." ( MEW 19/28 ) [ 18 ]

Marx và Engels trong quan điểm và phát biểu như vậy chưa đầy đủ, không phải không có mâu thuẫn, và không phải lúc nào cũng nhất quán, như nhiều người khẳng định, những người đã phong thánh cho các ông. Trong 39 cuốn màu xanh [MEW/Marx-Engels toàn tập-ND], nếu người ta chịu khó tìm kiếm, có thể đào bới ra đủ loại trích dẫn, mà không biết rõ, rằng câu nào có trọng lượng hơn câu nào. Cái chính là tìm ra cái cốt lõi của các quan điểm của hai ông và điều này là tôi tin, rằng tôi đã thành công trong bài nghiên cứu này. Việc những kẻ biện hộ cho Chủ nghĩa Xã hội hiện thực có cái nhìn khác, tất nhiên, đối với tôi hoàn toàn rõ ràng.

Không phụ thuộc vào chuyện, rằng quyền lực công sau cách mạng giờ đây được gọi là Nhà nước, hay thực chất công xã, rằng nhà nước được cải tạo, bị vô hiệu hóa hoặc bị hủy bỏ, rằng liệu ở Chủ Nghĩa Cộng sản có nên tồn tại một bản thể nhà nước hay không, điều quan trọng
là Marx và Engels đã không thừa nhận có một bộ máy nhà nước đứng trên dân chúng, xa lạ với họ, và thực tế nhà nước trong CNXH hiện thực hoàn toàn không có gì liên quan tới những ý tưởng về Nhà nước của Marx và Engels.

------------------------------

Chú thích

[1] Hegel đã quả quyết, tiến trình lịch sử đi theo những quy luật lịch sử và nó nhất thiết phải đi qua các giai đoạn nhất định. Khi Marx rời bỏ chủ nghĩa tuyệt đối của Hegel và trở thành triết gia duy vật, ông ta đã tiếp nhận các suy đoán của Hegel về sự phát triển theo quy luật của lịch sử ở một hình thức khác.
Một mô tả ngắn gọn và chính xác về ý nghĩa của triết lý Hegel đối với học thuyết Marxist đã được André Gorz trình bày trong cuốn "Giã từ giai cấp vô sản" tại các trang 11-16.

[2] Trong Hệ tư tưởng Đức , Marx và Engels đã viết: "Chủ nghĩa Cộng sản đối với chúng ta không phải là một trạng thái cần phải lập nên, mà là một lý tưởng để thực tế có thể hướng tới (được). Chúng ta gọi là Chủ nghĩa Cộng sản là phong trào thực sự, nó xóa bỏ trạng thái hiện tại . " ( MEW 3/35 )

[3] Trong "Nội chiến", Marx đã viết rằng giai cấp công nhân thiết lập "cái không tưởng đã hoàn hào và có thể sự dụng được ngay... họ chỉ giải phóng những yếu tố của xã hội mới vốn đã phát triển từ trong lòng của xã hội tư sản bị tan vỡ." ( MEW 17/343 )

[4] Nguồn tôi sử dụng ở đây đặc biệt là Chương 9 sách của Engels "Nguồn gốc của gia đình, của Tư hữu và Nhà nước". ( MEW 21/152ff )

[5] "Để cho các đối ngịch này, các giai cấp có lợi ích kinh tế mâu thuẫn, không xé nát chính mình và xã hội trong cuộc đấu tranh không có kết quả, một quyền lực dường như đứng trên xã hội đã trở nên cần thiết, để dung hòa sự xung đột và giữ nó trong phạm vi của trật tự; và cái này, nổi lên từ xã hội, nhưng lại đứng trên nó, và ngày càng xa lánh nó chính là Nhà nước" ( MEW 21/165 )

[6] Xem thêm Engels - Chống Dühring ( MEW 20/166ff + 262f ).

[7] Engels tóm tắt quan điểm của ông như sau: " Nhà nước không phải có sẵn từ ngàn xưa. Đã có những xã hội hoạt động mà không có nó,
không hề biết tới nhà nước và quyền lực nhà nước​​. Ở một giai đoạn nhất định của sự phát triển kinh tế, và sự phát triển đó cần thiết gắn liền với sự phân chia xã hội thành giai cấp, thì qua sự phân chia này nhà nước trở thành điều cần thiết. Chúng ta tiến gần tới giai đoạn phát triển cuối cùng của sản xuất với nhịp chân nhanh hơn, tại đó sự tồn tại của các giai cấp không chỉ không còn là một điều cần thiết, mà còn là một trở ngại tích cực đối với sản xuất. Chúng sẽ tan biến đi, và không thể tránh khỏi như khi xưa chúng xuất hiện. Và cùng với chúng Nhà nước cũng tiêu tan không tránh khỏi. Xã hội sẽ tổ chức mới lại sản xuất trên cơ sở liên kết tự do và bình đẳng của các nhà sản xuất, nó sẽ đưa toàn bộ bộ máy nhà nước về nơi mà nó sẽ thuộc về: Bảo tàng cổ vật, bên cạnh bánh xe quay sợi và rìu đồng" ( MEW 21/168 )

[8] Đặc biệt xem thêm bài viết của Marx "The 18th Brumaire des Luis Bonaparte". ( MEW 8/111ff )

[9] Cho phần này đặc biệt xêm thêm Marx: "Nội chiến ở Pháp", cũng như bản thảo đầu tiên và thứ hai của tài liệu này được viết bởi K. Marx, Engels giới thiệu về cuộc nội chiến ở Pháp ( Marx 17)

[10] Sykophant = kẻ gièm pha, vu khống, phản bội. (Ví dụ, kẻ chuyên chỉ điểm cho mật vụ để kiếm tiền) Sinekure = Kẻ ngồi chơi sơi nước,
Việc nhàn tiền nhiều.(Ví dụ, thành viên danh dự của Viện Kiến trúc lĩnh môt năm 20.000 Mark tiền mà không cần động chân động tay).

[11] Lenin đánh giá tiền công lao động đối với công việc quản trị rất cao. Trong cuốn "Nhà nước và cách mạng" của mình, Lenin đã viết: "Đặc biệt đáng chú ý trong mối liên quan này là một biện pháp của Công xã được Marx nhấn mạnh: loại bỏ tất cả các khoản phụ cấp các loại cho đại biểu, tất cả các đặc đợi tài bằng tiền của các quan chức, giảm lương cho tất cả các quan chức trong trong nhà nước xuống bằng mức lương của người lao động. ...chính lại vào điểm quan trọng nhất, đặc biệt dễ nhận thấy, và liên quan đến công việc nhà nước này, người ta lại quên đi học thuyết của Marx một cách sạch sẽ nhất! Trong những bình luận nổi tiếng, mà con số của nó rất nhiều, người ta không hề nói về điều này. Thường thì người ta im lặng, cứ như ở đây là một sự ngây thơ còn sót lại, giống như người Kitô giáo đã quên đi sự ngây thơ của đạo Kitô buổi ban đầu với tinh thần cách mạng dân chủ của nó sau khi Kitô giáo trở thành quốc giáo. " ( LW 25/432f )

[12] Đoạn này đặc biệt xem thêm Engels - Các nguyên lý cơ bản của Chủ nghĩa Cộng sản. ( Marx 4/374f )

[13] Về sự cần thiết của một quyền lực mạnh mẽ trong cuộc Cách hãy xem : Engels thư gửi Terzaghi ( MEW 33/372ff ) ; bài viết của Engels Từ Quyền lực, ( MEW 18/308 ) ; thư của Marx gửi Liebknecht ( MEW 33/200 )

[14] Về các lý thuyết Mác-xít về tôn giáo, đặc biệt xem: Marx Phê phán Triết học Luật pháp của Hegel. Phần Mở đầu ( MEW 1/378f ), Engels Chống Dühring ( Marx 20/294f ) ; Engels, Ludwig Feuerbach và sự kết thúc của triết học cổ điển Đức ( Marx 21/283ff ).

[15] Ở đây đặc biệt nên xem: Marx - Phê phán Dự thảo Cương lĩnh Gotha ( MEW 19/20 ) và Tư bản, Tập 2 ( MEW 24/358 ).

[16] Trong Hệ tư tưởng Đức, Marx và Engels cũng đã viết rằng "phân công lao động và sở hữu tư nhân có biểu hiện giống hệt nhau" ! ( MEW 3/32 ) Điều này có nghĩa chừng nào còn có phân công lao động, chừng nào, ví dụ như, có người làm công việc trí óc và lãnh đạo và có người khác làm lao động chân, thì chừng đó, cho dù trong văn bản luật có viết gì đi nữa, vẫn còn có sở hữu tư nhân của phương tiện sản xuất. Theo quan điểm này, các xí nghiệp quốc doanh ở CHDC Đức (VEB) là sở hữu tư nhân của các quan chức Đông Đức!

[17] Ở đây đặc biệt xem thêm: Marx, đại cương tính nhà nước và sự vô chính phủ của Bakunin ( MEW 18/633 ) và Engels Các xã hội ở Nga ( MEW 18/556 )

[18] Franz Mehring trong cuốn tiểu sử về Marx của ông đã đi đến kết luận, Marx, bỏ một số quan điểm về nhà nước, mà ông khởi thảo trong
Tuyên ngôn Cộng sản, khi xét tới Công xã và Engels trong cuộc đấu tranh với những người thuộc phái vô chính phủ đã phục hồi trở lại. ( Mehring 457f ) Ngược lại Dieter Schröder nhìn thấy một sự khác biệt giữa một Engels vô chính phủ sau này một Engels marxist ở giai đoạn giữa. ( Schroeder 37ff )

Tran Thi Ngự gửi lúc 10:46, 13/09/2013 - mã số 97374
DVM2013 viết:
(Theo tôi hiểu thì DL chủ trương phát huy nhân quyền trong đó có quyền tự do tư tưởng và ngôn luận, và khẩu hiệu "tôn trọng sự khác biệt" được coi như là tôn chỉ của DL. Vậy bác đề nghị DL truy ra gốc rễ của những đối tượng ngoài luồng với mục đích gì? Ý kiến của bác sao nghe giống giọng lưỡi của ban ban văn hoá tư tưởng của đảng CSVN quá.)

Rất nhiều người có bức xúc và mâu thuẫn với ĐCSVN lên hay bị hạn chế trong cách tư duy và nếp nghĩ, chính vì vậy mà họ bị hạn chế trong cách diễn đạt ý kiến của cá nhân mình.
Như vậy bạn Trân thị Ngự đã vấp phải hạn chế là không tôn trọng người có nội dung comment như tôi, đã vội quy chụp và đánh giá tôi rồi, không tôn trọng khẩu hiệu "Tôn trọng sự khác biệt" của dân luận.

Tôn trọng (sự khác biệt) khác với đồng ý (với sự khác biệt). Không có gì chứng tỏ tôi không tôn trọng tác giả DMV2013. Cái tôi phê phán là quan điểm của bài viết, không phải tác giả, mà tôi cho là giống quan điểm của ban văn hoá tư tưởng, chứ tôi không chụp mũ tác giả DVM2013 là người của ban văn hoá tư tưởng. Tác giả DVM2013 không nên "tự vận" vào người như vậy.

Việc tôi đặt câu hỏi chính là tôi muốn biết thêm về quan điểm của tác giả DVM2013, để nghe tác giả DVM giải thích, chứ tôi không hề cho rằng quan điểm của tác giả đáng vất vào thùng rác.

Để chứng tỏ tôi tôn trọng sự khác biệt, tôi đang chờ nghe tác giả DVM2013 giải thích tiêu chuẩn để phân biệt "phe ta" và "phe nó" để rồi từ đó "truy lùng tận gốc rễ của chúng nó."

Gửi phản hồi mới (xin gõ tiếng Việt có dấu và tuân thủ Nguyên tắc Dân Luận để được chấp nhận)

Bạn có thể bịa một địa chỉ email bất kỳ, ví dụ test@gmail.com. Thông tin này sẽ không xuất hiện công khai khi phản hồi được đăng.
  • Bạn có thể sử dụng các thẻ BBCode trong bài. Các địa chỉ URL sẽ được tự động chuyển thành liên kết.
  • Bạn có thể trích bài của người khác bằng thẻ [quote], ví dụ: [quote]Nội dung muốn trích dẫn[/quote]
  • Bạn có thể sử dụng những thẻ HTML sau: <a> <em> <strong> <ins> <b> <i> <u> <br> <cite> <code> <ul> <ol> <li> <dl> <dt> <dd> <h1> <h2> <h3> <h4> <h5> <table> <tbody> <td> <tr> <pre> <img> <div> <span> <object> <hr> <center> <font> <blockquote> <strike> <embed> <param> <del> <ins> <sub> <sup>
  • Bạn có thể chèn video vào bài viết bằng thẻ [video:địa_chỉ_url_của_video]
  • Cách dòng và cách đoạn sẽ được tự động chuyển thành xuống dòng.

Nhấn vào đây để biết thêm chi tiết về cách định dạng bài viết...

To prevent automated spam submissions leave this field empty.
CAPTCHA
Bạn bắt buộc phải trả lời câu hỏi kiểm tra dưới đây. Nó giúp chúng tôi nhằm lọc bỏ các nội dung spam do robot tự động thực hiện.
2 + 0 =
Giải bài toán đơn giản này và nhập kết quả vào ô phía trên. Ví dụ, nếu thấy 1+3, thì hãy nhập 4.

Bấm vào đây để xem thể lệ cuộc thi sáng tác video Quyền Con Người và Tôi 2013

Suy ngẫm

Sự đổi thay vận-mạng của một dân-tộc quốc-gia, đã đành trước hết phải nhờ có bọn đương quyền khôn ngoan sáng suốt và bọn chí-sĩ thức-thời làm hướng-đạo tiên-phong, nhưng cũng phải nhờ nơi dân-tâm dân-khí có biết hăm-hở tấn-hóa tự cường mới được. Đó là hai sự cần dùng cho cuộc tấn-hóa, phải nương dựa lấy nhau và cùng đi với nhau.

— Đào Trinh Nhất (trích từ "Nước Nhựt Bổn - 30 năm Duy Tan")

Mới Mới Mới

Thống kê truy cập

Hiện có 1 thành viên609 khách truy cập.

Thành viên online

Biên tập viên

Kỷ lục: Có 2315 người ghé thăm vào 11-03-2013 lúc 13h29.

Độc giả Dân Luận từ đâu đến?

Locations of visitors to this page

Quỹ Dân Luận

Hãy bấm để ủng hộ tài chính cho Dân Luận. Thu chi quỹ Dân Luận được công bố công khai tại đây!