Lê Nguyên Hồng - Phản hồi bài báo “Đừng nhầm lẫn từ “nhân dân” trong hiến pháp”

Lê Nguyên Hồng
Chia sẻ bài viết này

Trước hết tôi – một người trong đại khối nhân dân, quốc tịch Việt Nam, số chứng minh nhân dân 060540498 do công an Yên Bái cấp ngày 24/5/2005 – xin có lời chào đích danh ông đại tá tiến sĩ Nguyễn Văn Quang. Cũng xin lỗi trước vì tôi đã mạo muội dịch hai từ TS của ông thành “tiến sĩ”, nếu đúng thì tôi xin chúc mừng ông là một người đã được “xóa mù tiến sĩ” như ai đó đã từng nói một cách hài hước.

Thưa ông tiến sĩ đại tá Quân đội. Bài báo có tựa đề “Đừng nhầm lẫn từ “nhân dân” trong hiến pháp” của ông đăng trên Báo Quân Đội Nhân Dân chủ nhật, ngày 23/10/2011 vốn không nêu đích danh một ai để ông chỉ trích. Tôi chỉ thấy ông gọi những trí thức, luật gia nào đó là mượn danh “nhân dân” để bóp méo, xuyên tạc các bản hiến pháp của Việt Nam (Miền Bắc trước đây và toàn quốc sau ngày 30/4/1975) như ông viết là: “Xuyên tạc tính đúng đắn của những văn bản đó”. Vì tôi là một trí thức và cũng đã có một số bài viết bình luận, nhận định về các bản Hiến pháp của Việt Nam, đăng trên một số trang Web và trên blog cá nhân của tôi. Nên tôi quyết định phản hồi lại bài báo của ông.

Mở đầu bài viết của ông, ông viết: “các thế lực thù địch mượn danh “nhân dân” để kích động chính nhân dân chống lại những chủ trương, chính sách của Đảng và Nhà nước cùng ý chí, nguyện vọng của toàn dân trong việc sửa đổi, bổ sung Hiến pháp năm 2001”. Tôi đồng ý với ông về việc ông xác định chuyện sửa đổi, bổ xung hiến pháp là chủ trương của Đảng và Nhà nước. Nhưng ý chí và nguyện vọng của người dân (ông viết là “toàn dân”) được thể hiện như thế nào? Thông qua bỏ phiếu, trưng cầu dân ý, hay hình thức nào mà ông nói là ý chí và nguyện vọng của toàn dân? Tôi chỉ thấy báo chí tuyên truyền đây là chủ trương lớn này nọ của Đảng và Nhà nước, chứ tuyệt nhiên chưa nghe đến chuyện lấy ý kiến nhân dân như thế nào, và làm thế nào để lấy được ý kiến “toàn dân” nếu không thông qua hình thức trưng cầu dân ý. Vậy xin được phép kết luận là ông nói sai sự thật ngay từ phần mở đầu bài viết.

Xin lấy ví dụ như việc sửa đổi hiến pháp năm 1996 ở Nam Phi và ở Thái Lan năm 1997. Ở Nam Phi, trước hết Quốc Hội giao cho các hội luật gia và các văn phòng luật trên toàn quốc soạn thảo dự thảo Hiến Pháp độc lập. Tòa án Hiến Pháp phải thành lập một Ủy Ban Lập Hiến của Quốc Hội. Ủy Ban này đã tiếp nhận tới 4 000 bản dự thảo hiến pháp khác nhau và có tới 250 000 bản kiến nghị sửa đổi hiến pháp, để Ủy Ban Lập Hiến của Quốc Hội xem xét, đánh giá, và chọn lọc theo những tiêu chí riêng. Sau khi bản hiến pháp do Ủy Ban Lập Hiến định hình, được đưa ra trưng cầu dân ý lần 2 (trước đó 1 năm đã có cuộc trưng cầu dân ý lần1, thông qua việc người dân tự do gửi kiến nghị đề nghị sửa đổi các điều khoản A, B, C cụ thể của hiến pháp), và nó chỉ được áp dụng khi có sự đồng thuận của toàn dân.

Tại Thái Lan, việc sửa đổi hiến pháp có hai giai đoạn, ban đầu Quốc Hội cũng tiếp nhận hàng ngàn các bản dự thảo hiến pháp của các luật gia. Sau đó họ công khai lấy ý kiến của dân bằng cách tổ chức các cuộc hội thảo từ cấp thôn làng đến cấp tỉnh thành. Để đảm bảo việc tiếp nhận ý kiến toàn dân một cách minh bạch, Quốc Hội Thái Lan lúc đó đã yêu cầu những nhân viên tiếp nhận kiến nghị, photo toàn bộ văn bản của từng cá nhân, tổ chức gửi đến, sau đó trao lại bản chính và biên nhận cho chủ nhân. Việc làm đó đảm bảo rằng người dân sẽ có quyền kiện Quốc Hội, nếu ý kiến của họ có nhiều người ủng hộ mà không được đưa vào hiến pháp.

Sơ qua về 2 ví dụ trên từ việc sửa đổi hiến pháp của một nước Châu Phi mới bước ra từ nạn Apacthai, và một nước Đông Nam Á sống chủ yếu bằng nghề nông. Vậy thưa ông đại tá tiến sĩ Nguyễn Văn Quang, chuyện chuẩn bị sửa đổi hiến pháp lần này ở Việt Nam có phải là nguyện vọng của toàn dân hay không? Chắc chắn là chưa thể nói rằng có. Theo ý kiến cá nhân tôi thì bản Hiến Pháp năm 1992 hiện nay ta đang dùng là không cần phải sửa đổi bất cứ điều gì cả. Chỉ cần chúng ta (nhà nước và nhân dân) hiểu cho đúng ngữ nghĩa của nó bằng cách có một Tòa Án Hiến Pháp và một hệ thống luật minh bạch, khoa học hướng dẫn thực thi hiến pháp là đủ. Ngay cả Điều 4 – điều mà mọi người ngộ nhận cho rằng nó khẳng định vị thế duy nhất cầm quyền của Đảng Cộng Sản – cũng không phải vậy, nếu chúng ta có bản văn luật diễn dịch trọn nghĩa của Điều 4 ấy.

Trong bài viết của ông, ông lên án những người “mượn danh nghĩa nhân dân và dân tộc để đối lập nhân dân với nhà nước”. Câu này đúng một nửa, phần đầu thì rất khó hiểu vì ông không nêu đích danh ai đã “mượn” danh nhân dân, nhưng theo tôi hiểu thì ông ám chỉ một số trí thức, luật gia gốc Việt ở hải ngoại đã làm việc này. Thưa ông, người Việt ở nước ngoài hoàn toàn có quyền có 2 quốc tịch, một của Việt Nam và một của nước người đó đang thường trú. Ngay cả những cựu quân, cán, chính, của chế độ Việt Nam Cộng Hòa cũ có quốc tịch Việt Nam (Cộng Hòa), cũng chưa có ai hay văn bản nào tước đi quyền làm công dân Việt Nam của họ. Có chăng chỉ là ở một vài nước nhỏ còn có quy định 1 quốc tịch nên một số ít kiều bào mới phải tạm từ bỏ quốc tịch cũ của mình. Như vậy các vị trí thức, luật sư, luật gia người Việt ở nước ngoài hoàn toàn có quyền góp ý vào công việc chính trị, văn hóa xã hội của Việt Nam một cách hợp pháp.

Ở vế tiếp theo là “để đối lập nhân dân với nhà nước, với hệ thống chính trị và với Đảng ta hiện nay” là đúng hoàn toàn. Nhà nước Việt Nam Xã Hội Chủ Nghĩa hiện nay không được dựng nên bằng bất kỳ một cuộc tổng tuyển cử nào. Hay ông và Đảng Cộng Sản của ông cứ bắt buộc phải cho rằng - dù chỉ là hình thức - nhưng có bầu cử Quốc Hội, bầu cử Hội đồng Nhân Dân và Quốc Hội chỉ định lập ra chính phủ, như vậy nếu suy luận là chính phủ do dân gián tiếp bầu ra thì tôi cũng tạm chấp nhận. Nhưng nhân dân chắc chắn không được bầu cử Đảng Cộng Sản nào từ năm 1945 đến nay. Trong khi đó Hiến Pháp lại ghi là đảng lãnh đạo (Điều 4) và tất cả các văn bản chính trị cấp nhà nước đều ghi là “đảng lãnh đạo”, quả thực tôi dám chắc, chính ông Nguyễn Văn Quang cũng chưa bao giờ được cầm trên tay lá phiếu để mà đi bầu Đảng lãnh đạo (Quốc Hội và Hội đồng Nhân Dân đều không có quyền chỉ định nhân sự Đảng như bổ nhiệm thủ tướng hay Chủ tịch nước). Vậy người dân chúng tôi có quyền đối lập với tất cả những ai đang chiếm quyền lãnh đạo đất nước mà họ không được bầu.

Tạo dựng ý thức chính trị xây dựng một bản hiến pháp theo tinh thần đa nguyên-cái mà nhân dân ta đã nhận thức rõ và không chấp nhận ngay từ bản Hiến pháp đầu tiên” - đó là câu mà ông tiến sĩ đại tá viết. Xin được hỏi ông, nhân dân ta không chấp nhận ngay từ bản hiến pháp đầu tiên, vậy họ dùng hình thức nào để “không chấp nhận” như ông nói?

Nội các chính phủ của ông Hồ Chí Minh và do Quốc Hội khóa 1 ngày 3/11/1946 phê chuẩn, có nhiều trí thức không phải là đảng viên Đảng Lao Động, như các Bộ trưởng: Bộ Nội Vụ - Huỳnh Thúc Kháng, Bộ Giáo dục - Nguyễn Văn Huyên, Bộ Giao Thông Công Chính - Trần Đăng Khoa, Bộ Y Tế - Hoàng Tích Trí, Bộ Tư Pháp - Vũ Đình Hòe, Bộ Canh Nông - Ngô Tấn Nhơn, Bộ Cứu Tế - Chu Bá Phượng, Bộ Không Bộ - Nguyễn Văn Tố và Bồ Xuân Luật.

Ngày 20/9/1955 - tức là tận 9 năm sau - Chính phủ của ông Hồ Chí Minh có những thay đổi, nhưng lúc này trong Chính phủ vẫn còn tới gần 10 người ngoài Đảng Lao Động như: Nguyễn Văn Huyên, Phan Anh, Nghiêm Xuân Yêm, Trần Đăng Khoa vv.., riêng ông Phan Kế Toại được cử làm Phó Thủ tướng Chính phủ. Lúc đó đã có bản hiến pháp năm 1946, vậy phải chăng ta nên lên án ông Hồ Chí Minh vì đã không làm theo ý dân, vì theo ông đại tá Nguyễn Văn Quang nói là nhân dân đã không chấp nhận tinh thần đa nguyên? Chưa kể đến việc Việt Nam có đa đảng (không kể Miền Nam) gồm Đảng Lao Động (tiền thân của Đảng Cộng Sản), Đảng Xã Hội, Đảng Dân Chủ, đến tận năm 1988 thì Đảng Cộng Sản mới bức tử hai đảng kia. Như vậy về điểm môn Sử của ông đại tá tiến sĩ Nguyễn Văn Quang là điểm liệt đấy nhé!

Ông đại tá viết câu “Hiến pháp của nhân dân Việt Nam bảo vệ các quyền chính đáng đó của họ”, tôi cho là đúng (ngoại trừ câu ”Hiến pháp của nhân dân” vì nó chưa thuộc về nhân dân). Vấn đề ở đây là Hiến pháp viết như vậy nhưng cái Đảng Cộng Sản đang tự ý lãnh đạo nhân dân khi chưa được nhân dân đồng ý kia, nó cứ lập lờ không cụ thể hóa thành những bộ luật và các văn bản luật hướng dẫn nhà nước và nhân dân thực hiện. Tôi lấy ví dụ quyền phúc quyết của dân, hay quyền biểu tình, đã có từ các bản Hiến pháp năm 1946; 1959; 1980 đến Hiến pháp 1992; nhưng nó không có luật áp dụng, cho nên có mà lại không.

Sau cùng, ông tiến sĩ đại tá viết: “Quyền lập pháp, hành pháp và tư pháp, mối quan hệ giữa các quyền đó, việc lập các tổ chức chính trị, xã hội, đảng đoàn ra sao là do nhân dân Việt Nam, Quốc hội Việt Nam quyết định”. Rất đúng! Nhưng ông viết thiếu, nếu không viết thêm sẽ vô nghĩa, vì ông đã không trao cho nhân dân cách thức, phương pháp nào để mà "quyết định". Cần phải viết thêm một đoạn nữa là: “Bằng con đường trưng cầu dân ý công khai và minh bach, đồng thời có các hệ thống văn bản luật và văn bản dưới luật hướng dẫn nhà nước và nhân dân thực hiện. Tất cả mọi văn bản luật, từ Hiến pháp trở xuống, nếu thông qua trưng cầu dân ý mà không được nhân dân chấp nhận thì cần phải bị loại bỏ”.

Tóm lại xin thất lễ ông đại tá tiến sĩ Nguyễn Văn Quang, để đưa ra nhận xét: Ông là người không dũng cảm. Chỉ trích những ý kiến của người này người kia chung chung không dám nêu tên người cụ thể. Nói chuyện chính trị quan trọng liên quan đến vận mệnh của cả một quốc gia mà lại hời hợt, giáo điều, bằng chứng đưa ra trái với sự thật lịch sử. Có vẻ như người nhầm lẫn là ông đại tá đã xóa mù tiến sĩ Nguyễn Văn Quang chứ không phải ai khác.

Lê Nguyên Hồng

Admin gửi hôm Thứ Ba, 25/10/2011
Bạn đánh giá bài viết này thế nào?

Thư gửi Tổng thống Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ Barack Obama của thân phụ ông Trần Huỳnh Duy Thức

Nguyễn Vạn Phú - Luật để cho ai?

Phạm Đình Trọng - Không còn Mùa Thu

Sáu phút khiến cả thế giới im lặng

Tranh Luận Về Thế Kỷ Thái Bình Dương


Khách Hữu Thảo (khách viếng thăm) gửi lúc 15:15, 26/10/2011 - mã số 43556

Bác Quang ơi, cháu là công nhân, sinh trưởng trong gia đình công nhân, dĩ nhiên có bố mẹ là công nhân. Bác là đại tá, sĩ quan cao cấp của quân đội, chắc bác cũng đáng tuổi bố cháu. Cháu không dám nói với bác như những người lớn tuổi khác đã nói. Cháu chỉ có vài ý kiến sau: đọc bài bác viết, sao cháu thấy có nhiều câu khó hiểu thế, toàn dùng văn bác học giống như các học giả? Chắc bác cũng thuộc loại "học giả"? Người học thật thì viết những điều khó hiểu cũng làm cho người bình thường hiểu, còn người học giả thì lại cố tình viết điều dễ hiểu thành ra khó hiểu. Đọc bài của bác cháu đâm nghi ngờ cái học vị tiến sĩ. Đó là về văn chương, còn nội dung thì cháu thật nghi ngờ và thất vọng, bác ạ. Sao mà một vị tiến sĩ mà lại nói năng viết lách như vậy? Cháu tưởng bác là sĩ quan cao cấp của quân đội, làm nhiệm vụ thiêng liên là bảo vệ Tổ quốc, đáng lẽ Tổ quốc đang bị đe dọa thì phải hô hào thanh niên là con cháu quyết tâm giữ gìn từng tấc đất của cha ông để lại chứ. Sao lại lên án những người biểu tình phản đối TQ? Bác đứng về phe nào? Đất nước còn nghèo, dân tình còn thiếu thốn, vậy mà quân đội vẫn được ưu tiên, dân tự phát biểu tình chống TQ xuất phát từ tấm lòng yêu nước, đó là một truyền thống của cha ông truyền vào máu thịt của từng gia đình, vậy mà bác vu khống là bị các thế lực thù địch kích động, lợi dụng. Bác ơi, bác chỉ đích danh cho chúng cháu biết thế lực thù địch là ai, ở đâu để chúng cháu cùng đồng bào tiêu diệt chúng. Ngay từ khi cắp sách tới trường , chúng cháy đã được học lời dạy của Bác Hồ là "Yêu tổ quốc, yêu đồng bào". Vậy mà sao bác nhìn đồng bào biểu tình chống TQ bằng con mắt "mang hình viên đạn"? Căm thù đồng bào mình ư? Bác nghĩ lại đi để làm gương cho lớp con cháu noi theo. Lớp trẻ chúng cháu sẵn sàng lên đường theo tiếng gọi thiêng liên của Tổ quốc, mong bác cầm cờ tiên phong. Bác lại là nhà nghiên cứu xã hội, cháu có câu này không biết hỏi ai, nhân tiện đây cháu hỏi bác, mong bác trả lời cho thế hệ công nhân trẻ chúng cháu: học chính trị thì giai cấp công nhân là giai cấp lãnh đạo, thế mà trong thực tế thì từng người công nhân lại là nô lệ, bị bóc lột thậm tệ bác ạ, lương không đủ sống mặc dù phải làm thêm giờ? Sao lại thế? Cả tập thể (giai cấp) thì lãnh đạo, từng cá nhân thì là nô lệ. Ôi lạ lùng.

Hong Van (khách viếng thăm) gửi lúc 14:14, 26/10/2011 - mã số 43552

Co le bai viet cua ong Ts Quang am chi o day !!!

■Giới thiệu đề xuất soạn thảo Hiến Pháp:
http://ddcvn.info/index.php?option=com_content&view=article&id=756:gii-thiu-xuat-son-tho-hin-phap-ca-toan-dan-&catid=44:tintucthongbao&Itemid=59

Bai cua ong Quang:

http://www.qdnd.vn/qdndsite/vi-VN/61/43/5/5/5/164565/Default.aspx

Khách Tôn Kính Đảng (khách viếng thăm) gửi lúc 07:59, 26/10/2011 - mã số 43536

Đọc bài của đại tá tiến sĩ Quang, có người ngạc nhiên "Sao trình độ tiến sĩ lại có thể như thế được?" Thế nhưng có người (đã ở trong quân đội) thì lại bảo: chẳng có gì ngạc nhiên cả, đó là chuyện bình thường, đại tá thuộc sĩ quan cao cấp của quân đội, dĩ nhiên sĩ quan cao cấp thì phải là đảng viên. Đảng viên viết như thế thì là chuyện rất bình thường. Còn đảng viên là sĩ quan cao cấp trong quân đội thì rõ ràng phải bình thường hơn. Vì sao? Quân đội nước nào cũng được chính phủ bao cấp (vì thế lính Mỹ được gọi tắt bằng hai chữ GI). Quân đội được bao cấp quần áo, giầy dép, quân đội ta được ưu tiên hơn là lại được bao cấp cả học vị, có cả học hàm nữa cơ chứ. Không bao cấp học vị thì cũng được ưu tiên vì thành tích chiến đấu, có huân huy chương. Quân đội ta thì được rèn luyện về kỷ luật rất nghiêm, có khi bảo giết bố cũng phải giết vì lý tưởng CS, đấu tranh giai cấp. Quân đội cũng được giáo dục về lòng trung thành. Nhưng đố tìm thấy một điều mà quân đội giáo dục: đó là nhân cách, đó là cách đối xử tế nhị lịch sự trong giao tiếp hàng ngày. Những điều này chẳng có ích gì trong việc giết người và đàn áp người. Quân đội ta hô hào "Trung với đảng hiếu với dân,kẻ thù nào cũng đánh thắng...", nhưng nay thì phải thêm "kẻ thù nào cũng đánh thắng trừ Trung quốc". Đây là thực tế rõ như ban ngày, ở Biển đông thì bị tàu TQ khiêu khích, nhưng hèn nhát lảng đi, ở ngay trên đất nước mình thì để công nhân Trung quốc đánh dân ở Thanh Hóa mà không ra tay can thiệp. Sao những điều này không thấy ông đại tá tiến sĩ Quang lấy làm đề tài mà viết trên báo của ông? Ông ở viện nghiên cứu lại hay viết báo, có nhà báo lão thành đã nói nhà báo phải "mắt sáng, lòng trong, bút sắc". Nhưng nay xem chừng các nhà báo lề phải của ta (kể cả chuyên nghiệp lẫn nghiệp dư) thì "mắt mờ, lòng đục, bút cùn". Bài của đại tá Quang đúng là thuộc loại này. Thôi thì xã hội nào quân đội ấy, quân đội nào sĩ quan ấy. Phải không? Điều này liệu có cực đoan không hay là con sâu bỏ rầu nồi canh. Vậy để nhân dân phán xét. Quan mà còn viết bậy viết bạ thì dân viết có chỗ đúng, chỗ sai là chuyện bình thường. Ông đại tá tiến sĩ Quang nhỉ?

Lê Nguyên Hồng (khách viếng thăm) gửi lúc 19:45, 25/10/2011 - mã số 43503

Xin cung cấp cho bạn đọc thêm về nhân thân ông đại tá Quang:
Họ tên: Nguyễn Văn Quang.
Cấp bậc: đại tá
Nơi công tác: Học Viện Khoa Học Xã Hội Nhân Văn Quân Đội.
Chức danh: Phó trưởng ban nghiên cứu tổng kết lý luận của cái viện nói trên.
Ông Quang còn viết khá nhiều bài rất phản động để quy kết những người đấu tranh là "phản động", ví dụ bài: "Thực chất quan điểm cổ xúy xây dựng “quân đội chuyên nghiệp”.

Xích lô Hải Phòng gửi lúc 18:33, 25/10/2011 - mã số 43497

Bài của bác Lê Nguyên Hồng rất hay nhưng tôi nghĩ bác chả nên đấu lý với "tiến sĩ đểu" này làm gì. Phí lời. Loại người này không biết phải trái, không có khả năng cảm thụ cái tử tế, lợi dụng độc quyền tuyên truyền nói lấy được. Hơn nữa, tờ báo mà anh ta đăng bài là tờ báo chỉ có độc giả được chỉ định. Nếu Dân Luận không đăng lại thì cũng chẳng ma nào trên đời biết là có một bài như thế.

Đại tá tiến sĩ Quang, nếu anh là có thật trên cõi đời này và có đủ kiến thức, lý luận, hãy ra mặt công khai tranh luận với Lê Nguyên Hồng, người có số chứng minh nhân dân (và đương nhiên là có địa chỉ in trên đó).

Còn nếu anh im, không ra mặt thì hoặc là anh không có thật hoặc anh chỉ là ***** ***. Vì anh xấu hổ ngay với con cái, họ hàng, hàng xóm láng giềng anh.

Anh là đảng viên cơ mà, sợ gì.
Hãy vì danh dự của mình, lên tiếng đi.

Khách Bùi Văn Nịt (khách viếng thăm) gửi lúc 16:40, 25/10/2011 - mã số 43490

Nếu ông tạ đái, à quên đại tá tiến sĩ Quang đứng cạnh con bò thì nhân dân chúng tôi xin cúi rạp xuống và nói: "Chào hai vị tiến sĩ!" (Dựa theo truyện "Chào hai vị tiến sĩ" của Trần Dĩ Hạ ở trang web Trao cho báo chí)

ivanhoe76 gửi lúc 15:47, 25/10/2011 - mã số 43487

Tôi chỉ nếu một ý kiến nhỏ. Tại sao ông Quang này lại viết "trí thức" và "luật sư"? Một từ để trong ngoặc kép thường có hàm ý chế giễu về tính chân thực và đúng đắn của từ đó. Ở đây, ông Quang này muốn tỏ vẻ coi thường những người mà ông cho là không xứng đáng với vai trò trí thức hay luật sư, những người đã đóng góp kiến về sửa đổi Hiến pháp.

Với mớ kiến thức và cách trích dẫn Bản Hiến pháp 1946 như trong bài viết của ông Quang, thì chúng ta có thể hoàn toàn cho hai chữ "tiến sỹ" của ông này vào trong cái rọ "..." như là hàng loạt các "tiến sỹ" khác của đảng. :)

Mõ (khách viếng thăm) gửi lúc 14:39, 25/10/2011 - mã số 43480

Chúng em, nhân dân, xin biếu toàn bộ đất nước này cho anh Nguyễn Văn Quang mang về tặng vợ rồi cất vào tủ làm của riêng.

thanguny2008 (khách viếng thăm) gửi lúc 14:22, 25/10/2011 - mã số 43479

Cám ơn bác Lê Ngyên Hồng đã có bài "bút chiến" quá sát đáng
Thực tình em cũng đã có bài viết khá dài để lật lại tay đại tá tiến sĩ "dỏm" này nhưng sau khi đọc bài viết của bác em thấy nó quá đầy đủ, lập luận vững chắc, các luận cứ luận chứng đều rõ ràng, logich nên em không gửi bài nữa.
Thật ra tay tiến sĩ quân đội này dùng mớ chính trị hổ lốn ở các lớp chính trị để đem ra hù dọa các anh chị công chức nhà nước gà mờ thôi chứ sao mà dọa được bạn đọc. Khốn nỗi ở cơ quan em nhiều ông bà khen nức nở, chắc mẩm kỳ này mấy ông báo chí lề dân là toi rồi
Thương thay cho báo chí lề Đảng không còn ai để ra mặt ný nuận với dân nên mới đẩy anh Quang tiến sĩ giấy này ra khua môi múa mép.
Mà cũng chẳng trách anh Quang, em thách cả hội đồng lý luận TW và cả bác Trọng lú có được bài viết đàng hoàng, thuyết phục được người dân về đề tài 'nóng hổi' này.
Cuối cùng em chúc bác Hồng cùng gia quyến sức khỏe, chân cứng đá mềm

Nguyen Chi Vinh (khách viếng thăm) gửi lúc 10:15, 25/10/2011 - mã số 43469

Bài viết của bác Lê Nguyên Hồng tuyệt hay, thật xác đáng. Tất cả những bài viết kiểu như của đ/c đại tá kia đều dựa trên một nền tảng không thật, không thực tế, có tính chất ngụy biện, và giá trị của nó thì ai cũng biết!

JLN (khách viếng thăm) gửi lúc 09:10, 25/10/2011 - mã số 43465

Tôi hoàn toàn đồng ý với những lập luận, kết luận của tác giả bài này - bác Lê Nguyên Hồng.

Thực ra, tôi cũng định viết bài phản hồi cái ông "đại tá tiến sĩ" Nguyễn văn Quang này, nhưng đọc đi đọc lại và nghĩ lại thấy sẽ phí công vì đây là một cá nhân và hành động rất đặc trưng của giới cộng sản cầm quyền vốn không thể nói chuyện cùng ai chứ đừng ai mong thay đổi họ.

Giống như một bác sĩ trại phong với bệnh nhân phong của mình thì vẫn cố gắng chữa trị, nay gặp ca bị thêm tâm thần nặng, chỉ còn biết nhốt riêng vì tạm chưa có trại phong-điên và không phải bác sĩ chuyên khoa phong-điên...(tôi không có ý xúc phạm những bệnh nhân phong bất hạnh ở đây và xin lỗi trước, đây chỉ là ẩn dụ).

Các cụ nói: đừng dây với hủi!

Theo tôi đặc trưng của bài này của cá nhân ông Quang và cũng là của toàn bộ thể chế cộng sản VN hiện nay là:

- giả dối, bịa đặt: nói sai sự thật về ngay cả Hiến pháp 1946 và nhiều chi tiết khác mà trên khắp báo mạng lề trái mọi người đã chỉ ra;
- trơ trẽn: nói sai nói dối hùng hồn, không biết xấu hổ, vô liêm sỉ
- ngu dốt nhưng lại sĩ đầy "bằng cấp": tiến sĩ mà viết những câu, nói những điều vô cùng vô lý, vô nghĩa, sai trái; đưa ra định nghĩa nhân dân thật ngu xuẩn mà bất kỳ người nào chỉ biết đọc cũng không thể chấp nhận!
- quen thói lấp liếm, mù mờ:
- luôn áp đặt bằng bạo lực: trương danh "đại tá" trên báo QDND để dạy người thô thiền : "đừng..."
- hèn:

==> Nói tóm lại là các đặc trưng cộng sản: gian dối, ngu dôt, vô văn hoá, ưa bạo lực, hèn mà sĩ, v.v. và v.v...

Thôi, bỏ đi các bác ạ, đợi đến mùa Xuân dân chủ mới!

Gửi phản hồi mới (xin gõ tiếng Việt có dấu và tuân thủ Nguyên tắc Dân Luận để được chấp nhận)

Bạn có thể bịa một địa chỉ email bất kỳ, ví dụ test@gmail.com. Thông tin này sẽ không xuất hiện công khai khi phản hồi được đăng.
  • Bạn có thể sử dụng các thẻ BBCode trong bài. Các địa chỉ URL sẽ được tự động chuyển thành liên kết.
  • Bạn có thể trích bài của người khác bằng thẻ [quote], ví dụ: [quote]Nội dung muốn trích dẫn[/quote]
  • Bạn có thể sử dụng những thẻ HTML sau: <a> <em> <strong> <ins> <b> <i> <u> <br> <cite> <code> <ul> <ol> <li> <dl> <dt> <dd> <h1> <h2> <h3> <h4> <h5> <table> <tbody> <td> <tr> <pre> <img> <div> <span> <object> <hr> <center> <font> <blockquote> <strike> <embed> <param> <del> <ins> <sub> <sup>
  • Bạn có thể chèn video vào bài viết bằng thẻ [video:địa_chỉ_url_của_video]
  • Cách dòng và cách đoạn sẽ được tự động chuyển thành xuống dòng.

Nhấn vào đây để biết thêm chi tiết về cách định dạng bài viết...

To prevent automated spam submissions leave this field empty.
CAPTCHA
Bạn bắt buộc phải trả lời câu hỏi kiểm tra dưới đây. Nó giúp chúng tôi nhằm lọc bỏ các nội dung spam do robot tự động thực hiện.
12 + 5 =
Giải bài toán đơn giản này và nhập kết quả vào ô phía trên. Ví dụ, nếu thấy 1+3, thì hãy nhập 4.

Bấm vào đây để xem thể lệ cuộc thi sáng tác video Quyền Con Người và Tôi 2013

Suy ngẫm

Không có tự do dân chủ thì thân phận dân tộc ta chẳng khác lũ chim cảnh được chuyển từ cái lồng sắt đen sì của chế độ thuộc địa sang cái lồng sơn son thiếp vàng lòe loẹt của chủ nghĩa xã hội. Ngạn ngữ có câu ‘cái lồng đẹp không nuôi sống được con chim!’ Chẳng lẽ cả dân tộc đi xuyên suốt một chặng đường máu lửa để chỉ đổi được từ cái lồng này sang một cái lồng khác hay sao?

— Cựu chiến binh Vũ Cao Quận, viết trong "Gửi lại trước khi về cõi"

Mới Mới Mới