Trương Nhân Tuấn - Về bản lên tiếng ủng hộ Phi Luật Tân trong vấn đề tranh chấp bãi cạn Scarborough

Trương Nhân Tuấn
Chia sẻ bài viết này

Một nhóm trí thức Việt Nam vừa lên tiếng ủng hộ Phi trong vấn đề tranh chấp bãi cạn Scarbourough giữa nước này với Trung Quốc. Đây là một nghĩa cử "đẹp", bởi vì trong quá khứ Phi đã từng chơi xấu Việt Nam, đâm sau lưng Việt Nam nhiều lần.

Gần đây nhất, 2011, khi tàu hải giám của Trung Quốc cắt cáp tàu nghiên cứu khoa học của Việt Nam tại vùng biển chỉ cách bờ biển Việt Nam khoảng 100 Km, chính phủ Phi đã không hề lên tiếng, giới học giả Phi cũng nín lặng. Không như Việt Nam, về phương diện chính quyền và xã hội dân sự, đã lên tiếng bênh vực Phi như đã thấy hôm nay.

Tháng giêng 2009, Quốc hội Phi thông qua "Luật về đường cơ sở SB 2699", tuyên bố các đảo thuộc Trường Sa mà họ chiếm của Việt Nam có hiệu lực "đảo theo qui định của Luật biển 1982". Làm điều này Phi đã đâm sau lưng Việt Nam, vì các đảo của Phi thực ra là của Việt Nam. Phi muốn lợi dụng hiệu lực các đảo này để dành thêm vùng biển Trường Sa về cho họ. Trong khi phía Việt Nam, vì nhu cầu cần đồng minh, đã nhượng bộ những yêu sách chủ quyền của Phi. Nhượng bộ của Việt Nam đã không đem lại cho Phi cách đối xử hợp tình với Việt Nam.

Tháng 5 năm 2009, Việt Nam và Mã Lai, hai nước cùng đồng thuận nộp chung hồ sơ thềm lục địa của mình lên "Ủy ban thềm lục địa mở rộng" thuộc Liên hiệp quốc. Không lâu sau đó, Phi và Trung quốc, là hai nước đã phản đối hồ sơ nộp chung của Mã Lai và Việt Nam tại vùng biển phía nam biển Đông. Phản đối của Trung Quốc thì người ta không ngạc nhiên nhưng sự phản đối của Phi dĩ nhiên để lại nhiều ấn tượng không tốt đẹp trong lòng nhiều người Việt Nam. Bởi vì Phi không có lý do để phản đối Việt Nam, trong khi qua hồ sơ này, Việt Nam đã để lộ ý muốn rõ rệt nhượng bộ cho Phi những yêu sách của họ ở các đảo Trường Sa (mà nước này đã chiếm trái phép của Việt Nam).

Xa hơn, năm 2005, chính phủ Phi đã ký kết song phương với với Trung Quốc thỏa thuận "thăm dò chung – JMSU" tại một vùng biển rộng lớn thuộc Trường Sa, trong đó một phần có chồng lấn với vùng biển và các hải đảo của Việt Nam, đồng thời, quan trọng hơn cả là vùng này bao gồm luôn Reed Bank (tức Bãi Cỏ Rong). Làm việc này Phi đã thừa nhận sự hiện diện chính đáng của TQ tại vùng biển liên hệ, biến một vùng biển "không có tranh chấp" thành vùng biển "có tranh chấp" với Trung Quốc. Việc Trung Quốc có những hành vi đe dọa Phi tại khu vực bãi Cỏ Rong hiện nay, làm cho an ninh cả khu vực bị đe dọa, đều do nguyên nhân đến từ các hành động đơn phương của Phi năm 2005.

Xa hơn nữa, năm 1974, lúc Việt Nam bị Trung Quốc dùng vũ lực xâm lăng Hoàng Sa của Việt Nam, thái độ của Phi hoàn toàn không phải là thái độ của một đồng minh đáng tin cậy. Năm 1988, lúc các đảo Trường Sa của Việt Nam bị Trung quốc xâm lăng bằng vũ lực, tiếp theo là thái độ hung hăng của nước này đối với Việt Nam tại các bãi Tư Chính, Vũng Mây... Phi chưa bao giờ lên tiếng ủng hộ Việt Nam. Chỉ đến khi chính bản thân Phi bị Trung Quốc uy hiếp, bị Trung Quốc đánh chiếm đảo Vành Khăn, lúc đó Phi mới ủng hộ cho Việt Nam vào ASEAN. Tức là Phi chỉ ủng hộ cho Việt Nam chỉ khi nào họ cảm thấy bị đe dọa, hay khi có quyền lợi.

Đó là ta chưa kể đến việc Phi nhiều năm trước đã thừa cơ hội chiếm trái phép một số đảo của Việt Nam tại Trường Sa.

Bấy nhiêu đó sự việc trong tương quan ngoại giao giữa Việt Nam và Phi, người ta không thể không nhắc đến.

Đã nói ở trên, tuyên bố này là một nghĩa cử đẹp. Hy vọng trí thức Phi sẽ có hành động đáp lại tương tự, sẽ sớm lên tiếng ủng hộ Việt Nam trong vấn đề tranh chấp Hoàng Sa với Trung Quốc.

Vài ý kiến cá nhân về nội dung của bản tuyên bố, xin được viết ra đây:

Ở Điểm 1:

"Chúng tôi hoàn toàn ủng hộ quyền chủ quyền và các hành động bảo vệ quyền chủ quyền của nước Cộng hòa Philippines trong khu vực Panatag Shoal."

"Hoàn toàn ủng hộ quyền chủ quyền" của Phi tại bãi cạn Scarborough thì có thể tạm chấp nhận. "Tạm", là vì chủ quyền của Phi tại đây, trên quan điểm quốc tế công pháp, thì không thuyết phục. Phi chưa hề có động thái hợp pháp nào nhằm sát nhập bãi cạn Scarbourough vào lãnh thổ nước mình.

Còn việc "hoàn toàn ủng hộ các hành động bảo vệ chủ quyền" ở đây có nghĩa là như thế nào? nếu Phi (hay Trung Quốc) sử dụng vũ lực để giải quyết tranh chấp thì việc "ủng hộ hoàn toàn" sẽ được giải thích ra sao? Những người ký tên sẽ tình nguyện đi lính sang giúp Phi?

Điều lấy làm tiếc, bản tuyên bố ủng hộ đưa việc tranh chấp Phi - Trung tại bãi cạn Scarborough vào thẩm quyền của ASEAN, hô hào nhân dân và chính phủ các nước trong khối ủng hộ cho Phi, mà lại quên đưa tranh chấp Hoàng Sa vào nội dung bản tuyên bố.

Bang giao các nước trên thế giới là bang giao dựa trên quyền lợi hỗ tương, các bên cùng có lợi. Quyền lợi sinh ra nghĩa vụ. Các nước trên thế giới, như Hoa Kỳ, Nhật, Ấn… có quyền lợi được tự do thông thuơng trên biển Đông. Nghĩa vụ của các nước này là bảo vệ sự tự do đó. Bản tuyên bố của các trí thức Việt Nam có nội dung khẳng định nghĩa vụ của nhóm trí thức này đối với Phi trong tranh chấp Trung - Phi tại bãi cạn Scarborough. Không có quyền lợi mà phải gánh vác nghĩa vụ là điều phi lý. Tinh thần về "nghĩa vụ quốc tế" ở các trí thức Việt Nam đã cao hơn bình thường, ở mức độ bất bình thường.

Tranh chấp bãi cạn Scarborough hiện nay là "tiền" tranh chấp Hoàng Sa 1974. Ủng hộ và kêu gọi mọi người ủng hộ Phi, trong khi vấn đề của đất nước thì không thấy ai quan tâm. Không phải việc tìm cách đưa tranh chấp Hoàng Sa vào tranh chấp biển Đông là mục tiêu của Việt Nam đó hay sao?

Trương Nhân Tuấn

Hồ Gươm gửi hôm Thứ Ba, 22/05/2012
Bạn đánh giá bài viết này thế nào?
Chủ tịch Hồ Chí Minh: "… Trước hết, tôi xin tóm tắt Luật bầu cử của ta thật là dân chủ. Tất cả các công dân gái cũng như trai, từ 18 tuổi trở lên đều có quyền bầu cử, tự do lựa chọn người thay mặt mình…"

Bùi Tín - Có thể lật đổ cái chưa hề có?

Trương Duy Nhất - Top Ten ấn tượng Việt 2009

Trọng Nghĩa - Từ điều 88 đến điều 79 - Ai là tội phạm?

Free or Dead - Vận động cuộc thi đua "TÌM KIẾM KẺ THÙ"

Vũ Quí Hạo Nhiên - Khi thanh niên Việt lên tiếng


Le Quoc Trinh (khách viếng thăm) gửi lúc 00:12, 26/05/2012 - mã số 59100

TQ vs VN & Phi Luat Tan

Các bác đừng ngạc nhiên khi thấy TQ đã ra mặt hung hăng hiếu chiến với Phi Luật Tân ở bãi đá cạn Scarborough này.

Sau màn kích động thằng đàn em Kim Chính Ủn (Bắc Triều Tiên) bắn hoả tiễn liên lục địa thất bại hồi tháng Ba, thì TQ không còn giải pháp nào hơn là xua dân quân đánh cá xâm chiếm bãi cạn của Phi để chiếm vị trí chiến lược trước khi HK phản ứng. TQ chỉ còn con đường máu "hình lưỡi bò chín đoạn" ở Biển Đông là con đường sống còn, vì lẽ nền kinh tế của bọn chúng sẽ sụp đổ nhanh chóng như "lâu đài đồ sộ xây trên cát", sau khi những nguồn cung cấp dầu hoả đã bị HK khoá chặt (Iran, Irak, Syria, khối Ả Rập). Nền công nghệ vận tải (xe hơi, tàu thuỷ, máy bay) sẽ bị phá sản, thất nghiệp tràn lan, công nhân nổi loạn nếu không giải quyết cấp thời vấn đề năng lượng. TQ là một xứ rộng lớn không khác gì HK, cho nên phải mở mang đường xá và giao thông vận tải để giữ huyết mạch kinh tế, đồng thời phát triển sau rộng đến "bốn vùng tự trị" vốn dĩ đã và đang căng thẳng từ khi TQ độc lập, cộng thêm những xích mích biên giới với các nước láng giềng (Ấn Độ, VN, Nga).

Vậy thì tập đoàn lãnh đạo ĐCS TQ không khác gì một con chó đang bị dồn vào chân tường, chỉ còn con đường độc nhất là co cụm phòng vệ cái ao làng Biển Đông. Mất ao làng Biển Đông là mất tất cả:

- mất nguồn hải sản (góp phần cứu đói dân đánh cá TQ);

- mất nguồn cung cấp dầu hoả (trữ lượng không đáng để HK phải quan tâm, nhưng chất lượng khá tốt, đủ để TQ phát triển công nhiệp xe hơi trong vài chục năm);

- mất con đường độc quyền hàng hải (đây là sinh lộ của TQ nhắm hướng tiến về lục địa châu Úc, Tân Tây Lan, trù phú, đất rộng, khí hậu ôn hoà);

- tiêu tan mộng làm bá chủ Á Châu thay thế Nhật, Nam Hàn (vài năm nữa chúng ta sẽ được nghe khẩu hiệu Á Châu là của người TQ).

Khách Qua Đường (khách viếng thăm) gửi lúc 16:50, 25/05/2012 - mã số 59071

TQ vừa ăn cướp vừa la làng. Kính mời quý vị xem bài dưới đây:

Trung Quốc trả tiền đăng bài trên báo Mỹ rằng ngư dân họ bị quấy nhiễu tại Trường Sa

Đoàn Hưng Quốc

(Nguồn: http://www.webdoithoai.net/index.php?option=com_content&view=article&id=6435:trung-quc-tr-tin-ng-bai-tren-bao-m-rng-ng-dan-h-b-quy-nhiu-ti-trng-sa&catid=56:doanhungquoc&Itemid=71 )

Hôm nay và hôm qua (23 và 24 tháng 5) báo China Daily của Trung Quốc đã trả tiền để đăng bài viết trên trang mạng chính của nhật báo Washington Post rằng ngư dân của họ bị Phi Luật Tân bắt bớ và quấy nhiễu nơi điều mà họ gọi là ngư trường truyền thống của người Hoa trên bãi cạn Hoàng Nham (Scarborough) thuộc quần đảo Trường Sa
Nhật báo Washington Post là một trong các tờ báo lớn hàng đầu của Mỹ và được nhiều giới chính trị gia trong Hành Pháp và Lập Pháp đọc vì ấn hành ngay tại thủ đô Hoa Thịnh Đốn. Người viết không rỏ bài cậy đăng có trả tiền của Trung Quốc có được in trên báo giấy hay không.

Người viết xin đính kèm hình trang mạng chính www.washingtonpost.com ngày 5/24/2012, và độc giả có thể đọc nguyên văn bài cậy đăng có trả tiền của Trung Quốc trong đó có hình ảnh và phỏng vấn với ngư dân người Hoa cùng bản đồ chín đoạn hình lưỡi bò: http://chinawatch.washingtonpost.com/2012/05/vessels-navigate-sea-of-troubles-as-wave-of-tension-builds-up.php

Rỏ ràng đây là một bước tiến mới của Bắc Kinh dùng tiền bạc để tuyên truyền ảnh hưởng lên dư luận và chính giới Hoa Kỳ nhằm ngăn cản Mỹ không can thiệp vào các tranh chấp tại biển Đông.

Riêng một nhật báo lớn như tờ Washington Post nhận tiền đăng bài viết một chiều của nước lớn để át tiếng nói của nước nhỏ - liệu có hoạt động đúng với chức năng của nghành thông tin vô tư và chính xác hay không?

Người viết mong mỏi độc giả nhất là tại Hoa Kỳ gởi điện thư phản đối đến tờ Washington Post; các cơ quan truyền thông như đài VOA và RFA có thể xin phỏng vấn văn phòng báo tại thủ đô Hoa Thịnh Đốn về việc nhận tiền đăng quảng cáo tuyên truyền; và các toà đại sứ của những nước Đông Nam Á đồng lên tiếng phản đối quyết định này.

===========
Politics

Vessels navigate sea of troubles as wave of tension builds up

By Hu Yinan and Huang Yiming in Tanmen, Hainan (China Daily) | May 16, 2012 | 12 Comments

Top: Fishermen at work in Tanmen town of Qionghai city, Hainan province. A number of the town's fishing boats were harassed by a Philippine warship in the waters off Huangyan Island in the South China Sea on April 10. The month-long Huangyan Island impasse is escalating. Above: Chen Yiping (right), 49, from Tanmen, said he made his first fishing trip to Huangyan in 1992. Photos by Huang Yiming / China Daily

Chinese fishermen defiant in face of harassment by Philippine ships in territorial waters, report Hu Yinan and Huang Yiming in Tanmen, Hainan province.

Fu Mingyan, 52, was not amused as he watched Filipino soldiers impound his fishing vessel in waters off Huangyan Island in the South China Sea on April 10. The soldiers held Fu and his crew of 15, as well as fishermen from several other vessels, at gunpoint while photographs were taken to be used as evidence to back up Manila's allegations of illegal fishing in its waters.

Here we go again, thought Fu, as he quickly calculated his losses.

He would just have to make up the shortfall next time, on what would be his fourth trip this year to the resource-rich fishing area.

"Huangyan Island has been my go-to spot for 14 years. Stuff like this happens over there. It's no big deal," Fu recalled.

Fu had no idea that his bad day in April would be the start of a still-developing political standoff.

Philippine vessels remained in the waters as of Thursday, even after Beijing voiced its strongest warning to Manila for many years. On Monday, the Vice-Minister of Foreign Affairs Fu Ying said China is fully prepared to respond to any moves that could increase the tension.

Fu's warning was followed by a statement from the Chinese embassy in Manila, urging its nationals in the country to stay off the streets during anti-Chinese protests scheduled for Friday.

China's official Xinhua News Agency ran an English commentary on the issue on Wednesday. The headline encapsulated the story: "Never test China's will to defend its own sovereignty".

Beijing's tough stance came as welcome news to Fu and his fellow fishermen in Tanmen, a town where roughly one-fifth of the population of 32,000 makes a living by fishing in the waters off Hainan, China's most southerly province.

A 70-hour-long boat trip southeast of Tanmen and 350 kilometers west of Manila, the unpopulated Huangyan Island is a prime destination for the fishing community in Tanmen, widely known in Hainan for their exclusive interest in these deep waters. Local fishermen have been setting sail for Huangyan, a cluster of volcanic rocks, for generations.

Up to 40 large fishing boats leave Tanmen for Huangyan every spring. At present, eight to 10 are either there or in transit. Fu returned home on Sunday, but his other 100-ton vessel departed for Huangyan the next day. It arrived on Wednesday and is scheduled to return in about a month, just ahead of the typhoon season.

"We're used to confrontation and being chased back and forth (near Huangyan). The issue has attracted a little more attention this year, that's all," he said.

The Philippines claims that Chinese fishermen have harvested giant clams, coral and other endangered marine species from the waters around the shoal. For its part, China has insisted that its sovereignty over Huangyan has never been called into question.

The Chinese government claimed the island as sovereign territory in a series of documents issued in 1935, 1947, and 1983.

The Philippines, on the other hand, has only been insisting that the shoal is part of its Exclusive Economic Zone since a major dispute in 1997, even though the island lies outside the country's western boundary, as defined in its 1935 Constitution and 1961 Baselines Law.

Wu Shicun, president of the National Institute for South China Studies, said the fact that there are no permanent inhabitants on Huangyan Island - a major argument in Manila's claim - does not make it Philippine territory. "That line of logic is rather absurd," he said.

"Lots of interests are involved here. An island can carry a 200-nautical-mile EEZ," said a senior border patrol officer in Tanmen, who declined to be identified, citing the 1982 United Nations Convention on the Law of the Sea, which allows for territorial waters to be claimed from features above the waterline.

Chen Yiping, 49, made his first fishing trip to Huangyan in the company of local elders in 1992. He remembered it as a simpler and freer time for Tanmen's fishermen. "There were lots of fish and maritime produce and many places to work. You were free to go anywhere and there was no one after you," he said.

He Shixuan, who started his fishing career in 1973, said there was no Philippine presence around Huangyan until the mid-1990s. "That shoal has always been ours. My dad went there, and so did my father-in-law and their fathers. Knowledge about Huangyan Island is passed down through the generations in Tanmen," said the 57-year-old fisherman.

According to Wu, the Hainan-based scholar, tensions first arose when the Philippines began to realize the vast potential of the resources surrounding the island in the late 1980s and early '90s.

In 1998, Chen Yiping and several fellow fishermen were arrested and jailed by the Philippine authorities in the waters off the island. The men spent four months in a Philippine jail before the Chinese Foreign Ministry and embassy in Manila managed to secure their release. Eight years later, Chen's younger brother was killed by a group of unidentified Philippine nationals in the South China Sea.

And it's not just Chinese fishermen who have been affected by Manila's growing interest in the region. Disputes over Huangyan Island first made global headlines in May 1997, when Philippine military jets and gunboats harassed and cut short an expedition to the shoal by a group of amateur radio enthusiasts from around the world.

"They said it was in their EEZ. But we were carrying maps from the Philippines, that indicated that Huangyan is part of China," recalled Chen Ping, 63, a member of the ill-fated group. His older brother Chen Fang had also led a group of radio enthusiasts to the island on earlier expeditions in 1994 and 1995.

Manila was outraged that a Chinese call sign, BS7H, has been used for Huangyan by the influential American Amateur Radio Association since 1996. To the Philippine authorities, the 1997 amateur radio expedition, even though the United States and Japanese nationals took part, appeared suspicious.

"Amateur radio hobbyists around the world know that BS7H is a Chinese call sign for Huangyan Island," said Chen Ping.

Back in Tanmen, the daily reality for the local fishing community appears far more complex than the international headlines would suggest.

The rapidly depleting stocks around Hainan's shores, allied to improvements in fishing equipment, are increasingly driving fishing boats into deeper waters, according to a recent report in the official Hainan Daily newspaper. While this has not had a direct impact on the fishermen in Tanmen, long revered for their knowledge of the waters of the South China Sea, some locals say the incentive to undertake an average of three voyages, each lasting one month, to Huangyan each year are now weaker than ever before.

The government of Qionghai, Tanmen's superior city, has long allocated subsidies for every local fishing trip to the South China Sea. It also reimburses a certain amount of the diesel cost for each vessel.

But as diesel prices continue to soar, veteran fishermen say the subsidies barely cover their costs. "There was money to be made when there was no subsidy. But now, the costs are much higher, fish stocks are lower, and people always come after us when we try to fish," said Chen Yiping.

Wu, the scholar, said the most pressing issues at hand for the local government are to raise subsidies for the fishermen and to make greater efforts to ensure their safety when working in the waters around the island.

If realized, those moves would come as music to the ears of discouraged fishermen. The most experienced fisherman in town, He, no longer personally goes to Huangyan, although his two vessels returned from there earlier this week after a troubled month.

"I don't know if it's because the fishermen here are simply not afraid to die, or if it's because we feel so strongly about Huangyan being a part of our country and our lives. One way or another, it's where we go," he said.

Cui Haipei in Beijing contributed to this story.

Contact the reporters at huyinan@chinadaily.com.cn and cuihaipei@chinadaily.com.cn

Read full article here.

(Source: http://chinawatch.washingtonpost.com/2012/05/vessels-navigate-sea-of-troubles-as-wave-of-tension-builds-up.php )

Khách Qua Đường (khách viếng thăm) gửi lúc 12:04, 25/05/2012 - mã số 59054

Gửi thư ủng hộ Philippines: nên hay không?

Dương Danh Huy (Quỹ Nghiên cứu Biển Đông)

(Nguồn: http://www.boxitvn.net/bai/37314 )

Ngày 21/5/2012 66 người Việt gửi một bức thư đến đại sứ Philippines ở Việt Nam để bày tỏ sự ủng hộ cho Philippines trong cuộc đối đầu với Trung Quốc tại bãi cạn Scarborough. Bức thư này đưa ra những điểm chính:
• Ủng hộ “quyền chủ quyền” của Philippines trong khu vực bãi cạn Scarborough.
• Phản đối việc Trung Quốc dùng đường 9 đoạn nhằm chiếm đoạt vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của Philippines, Việt Nam và một số nước ASEAN khác.
• Phản đối “các hành động bất hợp pháp, đe dọa dùng vũ lực” của Trung Quốc.
• Ủng hộ đề nghị của Philippines đưa tranh chấp bãi cạn Scarborough ra Tòa án Luật Biển Quốc tế.
• Kêu gọi chính phủ và nhân dân các nước ASEAN “đoàn kết với và giúp đỡ Philippines bảo vệ quyền chủ quyền trong khu vực [bãi cạn Scarborough] cũng như quyền chủ quyền của mỗi nước và của cả khối ASEAN theo Công ước Liên Hợp Quốc về Luật Biển 1982”.

Ngày 22/5/2012 báo Manila Times đăng bài trên trang đầu về bức thư này, với toàn bộ danh sách những người ký tên. Như vậy sự ủng hộ đó đã được đưa đến toàn bộ nước Philippines, từ người dân đến tổng thống, và khả năng là đến cả các đại sứ quán các nước ASEAN tại Philippines.

Điều đặc biệt nhất về bức thư này là đây là lần đầu tiên mà người dân một nước ASEAN viết thư ngỏ ủng hộ một nước khác trong các tranh chấp tại Biển Đông.

Trên phương diện nội bộ Việt Nam, bức thư này cũng đặc biệt vì có thể cho rằng đó là một hiện thực của ý tưởng “ngoại giao nhân dân” và nằm trong việc “phát huy sức mạnh toàn dân tộc” mà báo chí Việt Nam đã từng đề cao như là những yếu tố cần thiết trong tranh chấp Hoàng Sa, Trường Sa và Biển Đông.

Tuy nhiên, vẫn cần phải hỏi các câu hỏi như “Có nên ủng hộ Philippines hay không?” và “Nếu nên thì ủng hộ như thế có vấn đề gì không?”.

Ở đây cần khẳng định rằng bãi cạn Scarborough là hoàn toàn tách biệt với quần đảo Trường Sa, và Việt Nam không có tranh chấp chủ quyền hay vùng đặc quyền kinh tế hay thềm lục địa với Philippines hay Trung Quốc trong khu vực đó.

Trong bối cảnh rộng hơn, người Việt quan tâm đến tranh chấp biển đảo biết rõ Philippines là một trong những đối thủ của Việt Nam trong tranh chấp Trường Sa, trong quá khứ Philippines đã có hành vi gây thiệt hai cho Việt Nam, bất lợi cho chính họ, và không ai có thể chắc chắn trong tương lai Philippines sẽ hành xử thế nào.

Vì vậy, về câu hỏi “Có nên ủng hộ Philippines hay không?”, có những ý kiến cho rằng Philippines là đối thủ, đã gây phương hại cho Việt Nam trong quá khứ, có thể gây phương hại trong tương lai, bãi cạn Scarborough lại không dính dáng gì đến mình, hãy để mặc cho họ “chết”.

Ngược lại, cũng có ý kiến cho rằng nếu Trung Quốc áp đặt được đường chữ U tại khu vực bãi cạn Scarborough thì điều đó sẽ bất lợi cho Việt Nam trong những khu vực liên quan đến Việt Nam. Ngoài ra, có thể cho rằng nếu đối thủ Philippines đó hợp tác với Việt Nam trong việc chống đường chữ U thì vẫn có lợi cho Việt Nam, và giảm phần nào rủi ro từ họ cho Việt Nam, hơn là nếu họ là đối thủ và không hợp tác. Hiện nay và trong tương lai có thể thấy được nguy cơ cho Việt Nam là từ Trung Quốc hơn là từ Philippines, cho nên việc hợp tác với Philippines để đối phó với nguy cơ từ Trung Quốc là hợp lý.

Để có được sự hợp tác đó, Việt Nam và Philippines phải có một quá trình ngoại giao không ít khó khăn, và không bảo đảm là sẽ thành công. Việc gửi thư ủng hộ Philippines góp phần tạo điều kiện cho quá trình đó bằng hai cách: (1) nhắc nhở các nhà hoạch định chính sách Việt, Phi là Việt Nam và Philippines cần hợp tác để chống đường chữ U, và (2) gây thiện cảm với người dân, giới báo chí và chính khách Philippines.

Không những thế, sự ủng hộ cho Philippines từ các cá nhân người Việt không ràng buộc nước Việt Nam vào bất cứ nghĩa vụ nào. Trung Quốc cũng không nói được đó là chính phủ Việt Nam chống Trung Quốc. Giả sử như cuối cùng Philippines không bao giờ cộng tác với Việt Nam đi nữa, thì việc gửi bức thư đó cũng là một động thái cao quý, góp phần chống lại đường chữ U, và không có giá phải trả cho Việt Nam.

Vì vậy, xét trên phương diện lợi ích cho Việt Nam, nếu đi xa hơn tâm lý “Phillipnes xấu với mình, cho nó chết, nó không ủng hộ mình, dại gì hủng hộ nó” thì việc gửi thư ủng hộ Philippines này là thực tiễn vì nó trực tiếp chống đường chữ U, góp phần tạo điều kiện cho việc hợp tác chống đường chữ U và cho việc giảm rủi ro từ Philippines cho Việt Nam (những điều đó không có nghĩa không còn tranh chấp giữa Việt Nam và Philippines), mà không đòi hỏi Việt Nam phải trả cho Philippines giá gì.

Xét về mặt nội dung của bức thư, tức là về câu hỏi “Ủng hộ như thế có vấn đề gì không?”, những người soạn thư có một số lựa chọn chính.

Lựa chọn thứ nhất: Những người soạn thư có thể ủng hộ chủ quyền Philippines tại bãi cạn Scarborough, nhưng họ đã lựa chọn không làm điều đó. Hiện nay chưa rõ chủ quyền tại bãi cạn Scarborough, tức là chủ quyền đối với các mỏm đá cao hơn mặt nước và lãnh hải 12 hải lý của chúng, thuộc về nước nào. Nếu ủng hộ một bên trong vấn đề chủ quyền thì có khả năng là ủng độ điều sai, cho nên tránh ủng hộ một bên là chính đáng. Bên cạnh đó, nếu ủng hộ một bên trong vấn đề chủ quyền trong khi chưa biết bên nào là đúng thì có thể bị cho là làm điều không công bằng vì vụ lợi cho Việt Nam, chứ không phải hành động vì công lý, và như vậy có thể phản tác dụng. Vì vậy, việc bức thư không ủng hộ bên nào trong vấn đề chủ quyền là chuẩn xác.

Lựa chọn thứ nhì: Những người soạn thư có thể ủng hộ Philippines trên cơ sở chống các hành động lấn lướt hay đe dọa bạo lực từ phía Trung Quốc, phê phán Trung Quốc gây căng thẳng và bất ổn định cho khu vực, ủng hộ việc Philippines đề nghị đưa tranh chấp ra Tòa án Luật Biển Quốc tế, nhưng không nghiêng về bên nào trong các vấn đề đá hay biển là thuộc về nước nào. Những người soạn thư có thể thêm vào đó sự lên án việc Trung Quốc dùng đường chữ U để tạo yêu sách chồng lấn lên vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của các nước hữu quan. Lựa chon thứ nhì là hợp lý, cẩn trọng và bao hàm được mục đích chính: chống đường chữ U.

Lựa chọn thứ ba: Có thể đi xa hơn nữa và thêm vào lựa chọn thứ nhì sự ủng hộ cho quyền chủ quyền của Philippines trong khu vực bãi cạn Scarborough. Điểm tế nhị ở đây là “quyền chủ quyền trong khu vực bãi cạn Scarborough” (một cụm thuật ngữ ám chỉ về vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa) là khác với “chủ quyền tại bãi cạn Scarborough” (ám chỉ về các mỏm đá cao hơn mặt nước và lãnh hải 12 hải lý của chúng). Lựa chọn này không đi xa bằng lựa chọn thứ nhất: nó không ủng hộ chủ quyền của bên nào đối với các mỏm đá cao hơn mặt nước và lãnh hải 12 hải lý của chúng, nhưng nó ủng hộ quyền chủ quyền của Phi trong khu vực, tức là cho rằng vùng đặc quyền kinh tế trong khu vực đó thuộc về Philippines.

Trên phươngdiện pháp lý, có thể giải thích sự ủng hộ trong lựa chọn thứ ba với lập luận vùng đặc quyền kinh tế trong khu vực đó thuộc về đảo Luzon của Philippines thay vì thuộc về các mỏm đá cao hơn mặt nước tại bãi cạn Scarborough, bất kể nước nào có chủ quyền đối với các mỏm đá đó.

Nội dung của bức thư là sự lựa chọn thứ ba. Tác giả bài viết này cho rằng đó là sự ủng hộ tối đa có thể dành cho Philippines mà vẫn nằm trong sự công bằng, và nó hoàn toàn phù hợp với pháp lý.Việc ủng hộ Philippines trong vấn đề vùng đặc quyền kinh tế trong khu vực bãi cạn Scarborough cũng là cụ thể hóa việc chống đường chữ U.
Tuy nhiên, vẫn tồn tại câu hỏi là đi xa đến mức thứ ba đó có phương hại gì cho Việt Nam hay không. Theo ý kiến của tác giả, nó không gây ra phương hại gì.

Thứ nhất, Việt Nam không có yêu sách biển đảo gì trong khu vực bãi cạn Scarborough cho nên bức thư không có ảnh hưởng trực tiếp đến quyền lợi gì của Việt Nam.

Thứ nhì, bức thư không nói gì về chủ quyền (tức là đối với đảo, đá và lãnh hải 12 hải lý) mà chỉ nói về quyền chủ quyền (thông thường được hiểu là đối với vùng biển cách đảo đá hơn 12 hải lý), cho nên không thể suy diễn gián tiếp gì về, hay gây phương hại cho, vấn đề chủ quyền, thí dụ như đối với các đảo, đá ở Hoàng Sa, Trường Sa.

Vậy bức thư đó có ý nghĩa gián tiếp gì cho vấn đề vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa ở khu vực Hoàng Sa, Trường Sa hay không?
Có thể nói rằng nếu những người ký tên cho rằng các mỏm đá tại bãi cạn Scarborough không giành được phần nào của vùng đặc quyền kinh tế từ đảo Luzon, mà sau này lại cho rằng những mỏm đá giống chúng hoặc nhỏ hơn ở Hoàng Sa, Trường Sa lại giành được từ đảo Hải Nam, Palawan, Borneo, thì sẽ thiếu nhất quán.Nhưng điều đó không quan trọng vì (a) Trước sau gì thì cũng thiếu hợp lý, thiếu hợp pháp, nếu dùng những mỏm đá cao hơn mặt nước nhỏ như cái chiếu để đòi giành vùng đặc quyền kinh tế từ những vùng lãnh thổ có bờ biển dài hàng trăm km, (b) Nếu chúng ta đòi như thế thì người khác cũng có thể đòi ngược lại nhằm xâm lấn vào vùng đặc quyền kinh tế từ bờ biển đất liền nước ta, (c) Nếu họ muốn, những người ký tên vẫn có thể dùng nhiều đảo, đá khác, thí dụ như lớn hơn các mỏm đá tại bãi cạn Scarborough, trong hai quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa, để đòi giành vùng đặc quyền kinh tế, (d) Một bức thư của 66 người dân không có tính cách ràng buộc pháp lý hay chính trị cho nước Việt Nam, và Việt Nam vẫn hoàn toàn có tự do để lựa chọn lập trường của mình trong tuyên bố cũng như trong đàm phán.

Vì vậy, việc gửi bức thư đó là một hành động độc đáo góp phần vào những viên gạch tạo điều kiện cho việc xây dựng một sự hợp tác giữa Việt Nam và Philippines nhằm chống đường chữ U mà không gây phương hại gì cho Việt Nam. Hiện nay còn quá sớm để biết có thể xây dựng được sự hợp tác đó hay không. Nhưng góp phần đặt những viên gạch tạo điều kiện như thế vẫn là hay hơn hẳn không làm gì. Câu hỏi kế tiếp là người dân và chính phủ Việt Nam và Philippines có thể làm gì để xây lên trên những viên gạch đó.

D.D.H.

Tác giả gửi trực tiếp cho BVN

Khách Qua Đường (khách viếng thăm) gửi lúc 10:51, 25/05/2012 - mã số 59052
Huy Duong (tức Dương Danh Huy) viết:
The first interesting thing about the letter, to which I am a signatory, is that while supporting the Philippines, the letter stops short of taking sides on the question of sovereignty over the rocks at Scarborough Shoal. What it supports the Philippines on is the question of “sovereign rights,” which isn’t sovereignty over islands and rocks, but rights over the Exclusive Economic Zone (EEZ) and continental shelf.
Does it make legal sense to support the Philippines on the question of rights over the EEZ and continental shelf without taking sides on the question of sovereignty over the rocks? Don’t the rights over the EEZ and continental shelf depend on sovereignty over territories, including islands and rocks? The answer lies in the fact that the rocks at Scarborough Shoal aren’t the only territories in this area; there’s also Luzon Island. It’s possible to argue that these rocks aren’t entitled to an EEZ beyond 12 nautical miles, therefore the EEZ in this area belongs to Luzon Island, regardless of whether the rocks belong to China or the Philippines, and regardless of the fact that they are disputed territory.
It’s evident that while both Vietnam and the Philippines feel most threatened by China’s “nine-dashed line,” those countries also feel that this line has a legal Achilles’ heel, which they seek to target with the concepts of UNCLOS such as EEZ, and of maritime delimitations, arguing that regardless of which country owns an island or rock, and of the fact that it might be disputed territory, the EEZ in certain areas belongs to larger landmasses.

Trong tranh chấp ở Biển Đông (đặc biệt là ở Trường Sa) Phi Luật Tân có một lợi thế rất lớn về mặt địa dư là Đặc Khu Kinh Tế (rộng 200 hải lý) của Phi đã trùm lên phần lớn các đảo ở Trường Sa. Do đó, nếu nói bất cứ đảo, đá, hay bãi cạn nào nằm trong phạm vi 200 hải lý thuộc về Đặc Khu Kinh Tế của một nước là đương nhiên thuộc vào nước đó thì Phi ĂN TIỀN nhất vì họ sẽ sở hữu được nhiều đảo ở TS và cả các đá, và ngay cả bãi cạn thuộc vùng biển ở Scarborough. Sự thật không phải vậy, mà theo tôi nghĩ, một nước phải sở hữu lãnh thổ (như đất liền, đảo, đá) trước, sau đó mới tuyên bố được hưởng vùng biển từ lãnh thổ của mình như trong Luật Biển UNCLOS 1982 quy định, trong đó có lãnh hải, Đặc Khu Kinh Tế, v.v… Vì thế, theo ngu ý của tôi, để giải quyết tranh chấp biển đảo ở Biển Đông, điều TRƯỚC TIÊN là phải giải quyết tranh chấp về ĐẢO (tức là lãnh thổ), ở đây, đối với VN, là tranh chấp trên quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa, đối với Phi và TQ là tranh chấp ở HS, TS, trên các đá ở Scarborough v.v… Nhưng quan điểm của ông Dương Danh Huy và ĐCSVN là có thể tạm bỏ qua tranh chấp về đảo (ở HS và TS) để cùng TQ và các nước phân định VÙNG BIỂN (dĩ nhiên, đối với VN ta, là vùng ngoài cửa Vịnh Bắc Bộ, tức là vùng biển xung quanh Hoàng Sa, vùng Đặc Khu Kinh Tế của VN, và vùng biển quanh Trường Sa). Điều này rất NGƯỢC ĐỜI và có vẻ như ĐCSVN đã mặc nhiên thừa nhận vĩnh viễn NGUYÊN TRẠNG (là HS đang do TQ chiếm đóng và khai thác, và TS đang bị TQ, Phi, Đài Loan và Mã Lai Á chiếm giữ nhiều đảo), mà chỉ cố VỚT VÁT chút biển trong Đặc Khu Kinh Tế của VN rộng 200 hải lý do Luật Biển Liên Hiệp Quốc UNCLOS 1982 quy định. Điều trớ trêu là, VN vốn là quốc gia có nhiều bằng chứng lịch sử và pháp lý về chủ quyền ở HS và TS (nhất là HS), nhưng nay nếu TQ chiếm luôn được HS (như họ đã làm xong) và TS (họ có thể làm trong tương lai), thì ngay cả cái Đặc Khu Kinh Tế của VN (mà ĐCSVN muốn giữ cho bằng được) cũng bị thu hẹp do phía TQ được hưởng quyền về hải phận do chủ quyền của họ từ HS và TS mang đến. Chính vì vậy, ông DDH cố đòi cho bằng được giới hạn 12 hải lý cho các đảo ở HS và TS (mà ông rất sợ cuối cùng sẽ lọt vào tay TQ hay Phi Luật Tân và gây ra thiệt hại lớn cho VN nếu các đảo ở HSTS có Đặc Khu Kinh Tế của chúng).

Để quý vị tiện theo dõi quan điểm của ông Dương Danh Huy, mà theo tôi cũng là quan điểm của ĐCSVN, trong tranh chấp biển đảo trên Biển Đông, tôi xin mạo muội tạm dịch đoạn tiếng Anh trên đây như sau (phần trong hai dấu ngoặc vuông là do tôi thêm vào cho rõ nghĩa):
Điều lý thú đầu tiên về bức thư, mà tôi cũng là một người đã ký, là trong khi ủng hộ Phi Luật Tân, bức thư đã ngừng lại ở chỗ không theo phe nào [trong hai phe tranh chấp] về vấn đề chủ quyền trên các đá tại bãi cạn Scarborough. Điều mà bức thư ủng hộ Phi Luật Tân là vấn đề “quyền chủ quyền” tức là không phải là chủ quyền trên các đảo và đá, mà là quyền trên Đặc Khu Kinh Tế (EEZ) và thềm lục địa.
Liệu ủng hộ Phi trên vấn đề chủ quyền trên Đặc Khu Kinh Tế và thềm lục địa nhưng lại không theo phe nào trên vấn đề chủ quyền trên các đá có phải là phù hợp với pháp lý chăng? Chẳng phải là chủ quyền trên Đặc Khu Kinh Tế và thềm lục địa lệ thuộc vào chủ quyền lãnh thổ, kể cả đảo và đá, hay chăng? Câu trả lời nằm ở chỗ là các đá tại bãi cạn Scarborough không phải là những lãnh thổ duy nhất trong vùng này; còn có Đảo Luzon nữa. Có thể lý luận rằng các đá này không được quyền có Đặc Khu Kinh Tế vượt ra ngoài phạm vi 12 hải lý, do đó Đặc Khu Kinh Tế của vùng này thộc vào Đảo Luzon, bất kể các đá này thuộc về Trung Quốc hay Phi Luật Tân, và bất kể sự kiện là chúng là lãnh thổ đang tranh chấp.
Thực hiển nhiên là trong khi cả Việt Nam và Phi Luật Tân cảm thấy bị đe dọa nhất bởi cái “đường chín gạch” [đường lưỡi bò] của TQ, các nước này cũng cảm thấy đường này có một gót chân Achille [tức là một lỗ hổng] trên mặt pháp lý, mà họ đã chọn làm mục tiêu [để phản công] bằng các khái niệm của Luật Biển UNCLOS như là Đặc Khu Kinh Tế, và những phân định hải phận, lý luận rằng bất kể quốc gia nào sở hữu một đảo hay đá, và bất kể sự kiện rằng đảo hay đá đó là lãnh thổ đang bị tranh chấp, Đặc Khu Kinh Tế trong những vùng nhất định nào đó [luôn luôn] thuộc vào phần có khối đất lớn hơn.

Khách Qua Đường (khách viếng thăm) gửi lúc 03:56, 25/05/2012 - mã số 59028

Ông Dương Danh Dy:

Trung Quốc dùng "cây gậy nhỏ" khoắng nước Biển Đông

(Source: http://phunutoday.vn/xi-nhan/trai-hay-phai/201205/Trung-Quoc-dung-cay-gay-nho-khoang-nuoc-Bien-dong-2158046/ )

(Trái hay Phải)- Trung Quốc phô trương thế "ỷ mạnh hiếp yếu" trên Biển Đông, cộng đồng quốc tế, nhất là Mỹ, đã có những phản ứng, dù có mức độ, nhưng đã khiến nhà đương cục Bắc Kinh không thể nhắm mắt coi thường- Ông Dương Danh Dy, nguyên Tổng lãnh sự Việt Nam tại Quảng Châu.

TIN LIÊN QUAN

Trung Quốc sẽ mắc cạn ngay trên Biển Đông?
Mỹ cử tiếp 3 tàu chiến siêu hạng đến biển Đông
Ảnh nóng Trung Quốc tập tấn công mục tiêu trên biển Đông

Scarborough là "thuốc thử" và kế lý gián

PV:- Tháng 4/2012, đụng độ Trung Quốc - Phillipines đã làm dậy lên những căng thẳng trên Biển Đông. Khác với năm 2011, mũi nhọn của Trung Quốc, thay vì hướng về Việt Nam, lại quay sang Phillipines. Là người am hiểu Trung Quốc, ông lý giải động thái mới này như thế nào?

Ông Dương Danh Dy:- Khi chưa có vần đề tranh chấp bãi cạn Scarborough, Trung Quốc luôn xếp Việt Nam là “đối tượng” chủ yếu trong vấn đề Biển Đông. Tại sao năm nay họ nhắm vào Phillipines? Theo tôi, có những lý do như sau:

- Các nhà cầm quyền Trung Quốc muốn đưa ra một phép thử với Philippines và với Mỹ. Theo Hiệp ước phòng thủ chung 1951, Mỹ sẽ điều quân đội tới bảo vệ Phillipines nếu nước này bị tấn công. Vậy liệu Mỹ có sẵn sàng thực hiện cam kết đó trong hoàn cảnh hiện nay không?

Trên thực tế, câu trả lời là những hành động cưong quyết nhưng khôn ngoan của chính phủ và nhân dân Philippines cũng như phát biểu rõ ràng của Thượng nghị sĩ Jonh McCain và sự hiện diện tàu ngầm Mỹ USS North Carolina gần khu vực tranh chấp.

Đầu tháng 5/2012, Bộ Ngoại giao Philippines cũng đã lên tiếng khẳng định, Mỹ đã từng bốn lần công khai tuyên bố sẽ tuân thủ Hiệp ước phòng thủ chung 1951.

- Đối với các nước trong khối ASEAN, đây là một chiêu bài ly gián. Trung Quốc biết rõ, nội bộ các nước trong khối ASEAN chưa đồng thuận về vấn đề Biển Đông do nhiều lý do, như những khác biệt về địa lý, về thể chế chính trị và nhất là về lợi ích dân tộc…

Họ biết Lào, Myanmar là nước không có biển, Thái Lan, Malaysia ở xa Trung Quốc, Việt Nam là nước xã hội chủ nghĩa nhưng ở liền kề họ v.v.. Tuy nhiên, cách đây đúng một năm, tại Hội nghị cấp cao ASEAN 18 tổ chức tại Jakarta, các nhà lãnh đạo cấp cao ASEAN đã đạt được sự đồng thuận quan trọng trong vấn đề Biển Đông: tăng cường nỗ lực thực hiện toàn diện Tuyên bố về ứng xử của các bên ở Biển Đông để bắt đầu xây dựng Bộ Quy tắc ứng xử ở Biển Đông vào năm 2012.

Nếu điều đó được thực hiện, ý đồ "chia để trị", "giải quyết các vấn đề tranh chấp bằng đàm phán song phương"…của Trung Quốc sẽ thất bại.

Và gần đây nhất tại cuộc đối thoại lần thứ 25 vừa diễn ra trong 2 ngày 21 và 21 tháng 5 năm 2012 tại Manila, Philippines, Asean và Mỹ đã tái khẳng định sự cần thiết của COC.

PV:- Gần đây Người Phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam đã tuyên bố về cuộc xung đột tại bãi cạn Scarborough như sau: Việt Nam quan ngại và kêu gọi giải quyết các tranh chấp trên cơ sở luật pháp quốc tế, nhất là Công ước Liên Hợp Quốc về Luật Biển 1982 và tinh thần Tuyên bố về cách ứng xử của các bên ở Biển Đông (DOC). Theo ông, có thể hiểu thông điệp trên như thế nào?

Ông Dương Danh Dy:- Trước hết, phải thấy rằng đến nay hầu như các nước trong khối ASEAN chưa chính thức bầy tỏ thái độ về vấn đề bãi cạn Scarborough.

Ngoại trưởng Phillipines Albert del Rosario đã lên tiếng kêu gọi: "Tất cả các nước khác chứ không chỉ có Philippines sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng nếu chúng ta không có một lập trường...".

Việt Nam là nước đầu tiên trong ASEAN bày tỏ quan ngại và kêu gọi sử dụng Công ước về Luật Biển và DOC để giải quyết hòa bình tranh chấp trên.

Chúng ta ủng hộ Phillipines vì tôi biết chắc chắn (căn cứ vào tư liệu lịch sử mà hai bên công bố), chủ quyền bãi cạn Scarborough thuộc về Philllipines.

Tàu hải giám trung quốc đang tác oai tác quái trên Biển Đông
Tàu hải giám trung quốc đang tác oai tác quái trên Biển Đông

PV:- Nhiều nhà phân tích cho rằng chúng ta nên có những biểu hiện mạnh mẽ hơn để ủng hộ Phillipines. Quan điểm của ông như thế nào, thưa ông?

Ông Dương Danh Dy:- Theo tôi, lựa chọn như thế nào, cần phải được các nhà lãnh đạo Việt Nam cân nhắc. Tuy nhiên cháy nhà hàng xóm nếu bình chân như vại thì rất có thể, đám cháy sẽ lan sang nhà mình.

Mặt khác, nếu Việt Nam giữ thái độ bàng quan trước việc này, khi có chuyện xảy ra với mình, ngưòi ta có thể sẽ có thể hiện tương tự.

Những ai “kỳ vọng” nếu “nhún nhường”, Trung Quốc sẽ để yên, chỉ là những người ảo tưởng, dại khờ.

Tôi hy vọng và mong rằng Việt Nam và Phillipines sẽ cố gắng trở thành cầu nối cho sự liên kết trong ASEAN về vấn đề này.

Cây gậy nhỏ của người khổng lồ đơn độc

PV:- Gần đây, Trung Quốc áp dụng sách lược ngoại giao mới "cây gậy nhỏ" trên Biển Đông. Theo đó, thay vì điều những tàu chiến hiện diện trên Biển Đông, Trung Quốc sử dụng tàu hải giám, tàu tuần duyên... Ông đánh giá như thế nào về sách lược ngoại giao mới này?

Ông Dương Danh Dy:- Thứ nhất, việc sử dụng những tàu hải giám, tàu tuần duyên... yểm trợ tàu cá, bảo vệ các dàn khoan khổng lồ trong thời gian gần đây chứng tỏ Trung Quốc muốn có một hình ảnh "hòa hiếu" hơn trong mắt cộng đồng quốc tế mà vẫn thực hiện được tham vọng thể hiện chủ quyền và vơ vét tài nguyên Biển Đông.

Thứ hai, mới đây, Trung Quốc lại đơn phương lặp lại tuyên bố lệnh cấm đánh bắt cá vào mùa sinh sản (từ 16/5 - 1/8 hàng năm).

Tuyên bố này nhằm "hợp lý hóa" sự xuất hiện của tàu hải giám, tàu tuần duyên... tuần tra trên biển, thể hiện chủ quyền của Trung Quốc tại các vùng lãnh hải đang có tranh chấp, ngăn chặn ngư dân các nước có liên quan khai thác hải sản, hoạt động bình thường trong vùng lãnh hải của mình..

Nhìn chung, dù áp dụng chiến lược, sách lược nào, tham vọng bá quyền của Trung Quốc trên Biển Đông là không hề thay đổi.

Lịch sử đã chứng minh, người Trung Quốc luôn kiên trì và dùng mọi thủ đoạn để đạt được mục đích lấn chiếm lãnh thổ của mình.

Hung Nô một dân tộc hùng mạnh đã có thời bắt Tô Vũ sứ giả nhà Hán đi chăn cừu mười năm, khiến nhà Hán phải cống người đẹp Chiêu Quân. Thế nhưng bằng các chính sách lúc thì sử dụng vũ lực, lúc thì chịu cống nạp, lúc thì thông hôn… cuối cùng tộc Hung Nô đã bị người Hán đánh bại, đồng hoá.

PV:- Nhiều nhà phân tích quốc tế khá quan tâm đến thái độ "hòa hiếu" hay nói đúng hơn là "bớt hung hãn" của Trung Quốc qua sách lược "cây gậy nhỏ". Theo ông, liệu có phải Trung Quốc đã e ngại trước phản ứng của dư luận quốc tế?

Ông Dương Danh Dy:- Dù đã là siêu cường lớn thứ 2 thế giới về kinh tế nhưng Trung Quốc không có đồng minh thân cận.

Sức mạnh của Trung Quốc là sức mạnh của quốc gia trên 1 tỷ dân, sức mạnh của một người khổng lồ đơn độc.

Vừa qua trưóc việc Trung Quốc phô trương thế "ỷ mạnh hiếp yếu" trên Biển Đông, cộng đồng quốc tế, nhất là Mỹ, đã có những phản ứng, dù có mức độ, nhưng đã khiến nhà đương cục Bắc Kinh không thể nhắm mắt coi thưòng.

Họ buộc phải có một số điều chỉnh, nhưng theo tôi đó chỉ là chuyện tạm thời. Ý đồ và tham vọng của Trung Quốc tại Biển Đông như đã nói trên là bất biến.

PV:- Là một chuyên gia nhiều năm nghiên cứu về Trung Quốc, ông có cho rằng, những bất ổn trong tình hình chính trị ở Trung Quốc hiện nay sẽ là lợi thế cho các nước còn lại?

Ông Dương Danh Dy:- Thời gian trước đây, những cuộc đấu tranh nội bộ của Trung Quốc đã diễn rất ác liệt nhưng phụ thuộc vào người nắm quyền tối cao như Mao Trạch Đông hay Đặng Tiểu Bình.

Tại thời điểm hiện nay, ban lãnh đạo Trung Quốc không còn các nhân vật như vậy, nên cuộc đấu tranh nội bộ của Trung Quốc sẽ rất phức tạp và khó dự đoán.

Chúng ta không thể lường được trong cuộc giành giật quyền lực một sống một chết, các phe phái, các nhóm lợi ích của Trung Quốc sẽ hành động như thế nào?

Tuy vậy, tôi không bao giờ cho rằng nếu phe nào đó, người nào đó ở Trung Quốc trở thành phe lãnh đạo, ngưòi lãnh đạo Trung Quốc thì sẽ tốt hơn cho Việt Nam.

Bởi vì lịch sử đã cho thấy, bất kể phe nào, người nào lên nắm quyền thì tham vọng bá quyền nước lớn của Trung Quốc đối với Việt Nam vẫn không hề thay đổi.

PV:- Vậy chúng ta cần phải làm những gì?

Ông Dương Danh Dy:- Theo tôi, Việt Nam cần tranh thủ sự ủng hộ, đồng tình của cộng đồng quốc tế, các quốc gia có liên quan, với một số nước như Mỹ, Nhật Bản, Hàn Quốc, Ấn Độ, Australia...

Trong ASEAN, Việt Nam phải cố gắng đóng góp phần cần có của mình chứ không nên “đi đầu”. Nếu có quyền bỏ phiếu chọn quốc gia đứng đầu ASEAN trong việc giải quyết các tranh chấp Biển Đông với Trung Quốc, tôi sẽ chọn Indonesia.

Indonesia là nước đủ lớn và có tiếng nói đủ trọng lượng để kêu gọi sự đoàn kết, thống nhất trong ASEAN. Trong quan hệ Việt Nam - Indonesia, Indonesia là nước quan tâm tới lợi ích của chúng ta.

Ngoài ra, một điều kiện rất then chốt là chúng ta phải có một ban lãnh đạo đủ tâm và đủ tầm trí tuệ, thấy rõ trách nhiệm với đất nước.

Có như vậy mới mạnh bạo xử lý các mối quan hệ đối ngoại như quan hệ Việt Nam - Mỹ, Việt Nam - ASEAN và nhất là quan hệ Việt-Trung một cách đúng đắn, có lợi cho dân tộc mình mà vẫn tôn trọng lợi ích các nước liên quan.

H.T gửi lúc 23:15, 24/05/2012 - mã số 59012

Vietnamese Back Philippines
By Huy Duong

In a new twist this week to the stand-off between China and the Philippines at Scarborough Shoal, 66 Vietnamese, many of them well-known public figures in Vietnam and within the Vietnamese Diaspora, signed a letter to the Philippine Ambassador in Vietnam to express support for the Philippines’ “sovereign rights” in the continuing stand-off. The main points of the letter are:

1) Support for the “sovereign rights” of the Philippines in the Scarborough Shoal.

2) Opposition to China’s use of the “nine-dashed line” to make overlapping claims with the Exclusive Economic Zones and continental shelves of the Philippines, Vietnam and other ASEAN countries, as well as opposition to “China’s actions and threats of force,” the latter presumably referring to articles in China’s state controlled press.

3) Support for the Philippines’ proposal to submit the dispute at Scarborough Shoal to the International Tribunal for the Law of the Sea (ITLOS).

The first interesting thing about the letter, to which I am a signatory, is that while supporting the Philippines, the letter stops short of taking sides on the question of sovereignty over the rocks at Scarborough Shoal. What it supports the Philippines on is the question of “sovereign rights,” which isn’t sovereignty over islands and rocks, but rights over the Exclusive Economic Zone (EEZ) and continental shelf.

Does it make legal sense to support the Philippines on the question of rights over the EEZ and continental shelf without taking sides on the question of sovereignty over the rocks? Don’t the rights over the EEZ and continental shelf depend on sovereignty over territories, including islands and rocks? The answer lies in the fact that the rocks at Scarborough Shoal aren’t the only territories in this area; there’s also Luzon Island. It’s possible to argue that these rocks aren’t entitled to an EEZ beyond 12 nautical miles, therefore the EEZ in this area belongs to Luzon Island, regardless of whether the rocks belong to China or the Philippines, and regardless of the fact that they are disputed territory.

It’s evident that while both Vietnam and the Philippines feel most threatened by China’s “nine-dashed line,” those countries also feel that this line has a legal Achilles’ heel, which they seek to target with the concepts of UNCLOS such as EEZ, and of maritime delimitations, arguing that regardless of which country owns an island or rock, and of the fact that it might be disputed territory, the EEZ in certain areas belongs to larger landmasses.

The second interesting thing is that whoever drafted the letter chose not to use the conventional international name of “South China Sea.” Instead, they chose to use a combination of the Filipino and Vietnamese names, “West Philippine Sea/East Sea.” Are we about to see something similar to South Korea’s challenge to the conventional name “Sea of Japan”?

However, most interesting of all is the fact that this is the first time ever that members of the public in a country involved in the South China Sea disputes have expressed support for another in this way.

Still, perhaps this move shouldn’t come as a complete surprise given that in recent years most of the incidents in the South China Sea involve either China and Vietnam or China and the Philippines. With a common legal argument and facing a common, but much larger, opponent, there will likely be a tendency for the Vietnamese and the Filipinos to move towards a strategy of mutual support in the future.

Huy Duong contributes articles on the South China Sea to several news outlets including the BBC and Vietnam's online publication VietNamNet.

Nguồn: The Diplomat

thichkhach (khách viếng thăm) gửi lúc 19:18, 24/05/2012 - mã số 59001
Khách Qua Đường viết:
c. Thật ra, theo tôi, đây chỉ là biện pháp sửa soạn cho sự THUA CUỘC của VN trong tranh chấp HS và TS, vì, theo ông DDH, phía VN sẽ bị thiệt ít hơn nếu TQ (hay Phi Luật Tân) chiếm được HS và TS, do việc các đảo này không có đặc khu kinh tế và chỉ chiếm được một vùng nhỏ 12 hải lý quanh nó. Đó chính là khía cạnh BỎ ĐẢO trong chính sách của ĐCSVN mà một số người (trong đó có tôi) nghi ngờ và phản đối. Sở dĩ nước CHXHCNVN phải nghĩ đến trường hợp tệ hại nhất qua sự BỎ ĐẢO này, than ôi, là do cái Công hàm Phạm Văn Đồng 14/9/1958 (và rất có thể là do những MẬT ƯỚC chưa bị lộ) do ông Hồ và Đảng CSVN ký kết với TQ từ những năm trong thập niên 1950.

Đảng CS VN và những người trung thành với người anh em 16 chữ vàng đã đang, sẽ được gì trong trận chiến chưa đánh đã thua này?

Tưởng là " đánh cho Mỹ cút, Ngụy nhào " để có được độc lập và toàn vẹn lành thổ. Ai ngờ 37 năm sau, lại lệ thuộc vào Trung Quốc, đảo mất, đất mất, tài nguyên mất.... thảm quá cho một Đất Nước, cho những Anh Hùng đã từng chiến thắng 2 tên trùm đầu sỏ Đế Quốc, đến tên trùm thứ 3 thì thua. Nhục, nhục, nhục......

PVĐ (khách viếng thăm) gửi lúc 16:48, 24/05/2012 - mã số 58996

Tình hình ở Biển Đông đang diễn biến ngày càng căng thẳng . Hoa Kỳ cố tình trang bị các phương tiện không làm rụng lông chân của Trung Quốc để Trung Quốc thấy vài phương tiện gãi ghẻ của Philippines chạy lăng xăng mà ngứa mắt và nổi máu iêng hùng . Hoa Kỳ cũng chỉ chờ có đến lúc đó để ra tay . Có thể phía Hoa Kỳ đã tới lúc tự tạo cơ hội để chứng mình với các nước đồng minh rằng Hoa Kỳ là một đồng minh tin cậy chứ không phải là những kẻ phản bội, bán đứng đồng minh. Đổi lại việc dùng Philippines làm ngòi kích hoạt tuy nguy hiểm cho Phi là Phi được hưởng phần biển đảo trong khu Trường Sa mà không gặp phải sự phản kháng nào .

Khách Qua Đường (khách viếng thăm) gửi lúc 06:23, 24/05/2012 - mã số 58972
PGS.TS Nguyễn Bá Diến: viết:

Bãi cạn Scarborough/Hoàng Nham nằm trên thềm lục địa và vùng đặc quyền kinh tế của Philippines trong phạm vi 200 hải lý theo Công ước luật biển năm 1982 của Liên Hợp quốc.
Không chỉ có vậy, trong vụ này Trung Quốc thử luôn cả ASEAN, những nước có lợi ích thiết thân như Việt Nam, Malaysia, Brunei. Năm ngoái Trung Quốc đã thử vụ tàu Bình Minh và tàu Viking 2 trong vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa 200 hải lý của Việt Nam.
Nếu lần này Philippines chịu thua, chịu nhượng bộ và để Trung Quốc chiếm được bãi cạn Scarboruogh thì coi như Trung Quốc đã rất thành công trong âm mưu hiện thực hóa tham vọng đường 9 đường lưỡi bò hết sức phi lý của họ. Có nghĩa là, nếu lần này Trung Quốc lấn được vùng Scarborough thì lần sau họ sẽ lấn được những vùng khác trên Biển Đông.
Vậy Việt Nam cũng như các nước khác phải dựa trên sức mạnh của thời đại mà cụ thể là Hiến chương Liên Hợp quốc và Công ước quốc tế về luật biển 1982 - văn bản pháp lý quốc tế nền tảng đã chính thức công nhận quyền và chủ quyền của các quốc gia trong phạm vi 200 hải lý, đã cấp “sổ đỏ” cho các quốc gia đối với vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của minh. Đó là sức mạnh của lẽ phải, của công lý.
Chưa kể Trung Quốc là thành viên thường trực của Hội đồng Bảo an rất lớn với khẩu hiệu lâu nay là “trỗi dậy hòa bình”, “hợp tác hòa bình”, “phát triển hòa bình” thì đó là điều không nên.
Chính vì vậy, Việt Nam cũng như các nước cần phải tuyên truyền, phổ biến cho mọi người dân quyền mà các nước ven biển được hưởng. Mọi sự đấu tranh đều phải dựa trên cơ sở pháp lý quốc tế.

Rõ ràng theo nhận định trên của PGS.TS Nguyễn Bá Diến, Giám đốc Trung tâm Luật biển và Hàng hải Quốc tế của nước CHXHCNVN, thì đặc khu kinh tế 200 hải lý được quy định trong Công ước Liên Hiệp Quốc về Luật Biển 1982 hiện nay là CƠ SỞ chính yếu mà phía VN đang dựa vào để đấu tranh giữ cho bằng được, tức là châm ngôn GIỮ BIỂN mà ông Dương Danh Huy từng viết nhiều bài để phổ biến và kêu gọi mọi người nên ủng hộ chính sách thương thuyết về Biển Đông TẠM THỜI bỏ qua một bên tranh chấp trên các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Việc ông DDH bàn nhiều nhất là tranh đấu để cộng đồng quốc tế xác lập vùng biển 12 hải lý quanh các đảo ở HS và TS (thay vì để cho các đảo này hưởng trọn quyền có đặc khu kinh tế) với lý do là các đảo này QUÁ NHỎ và không có nền kinh tế tự túc. Thật ra, theo tôi, đây chỉ là biện pháp sửa soạn cho sự THUA CUỘC của VN trong tranh chấp HS và TS, vì, theo ông DDH, phía VN sẽ bị thiệt ít hơn nếu TQ (hay Phi Luật Tân) chiếm được HS và TS, do việc các đảo này không có đặc khu kinh tế và chỉ chiếm được một vùng nhỏ 12 hải lý quanh nó. Đó chính là khía cạnh BỎ ĐẢO trong chính sách của ĐCSVN mà một số người (trong đó có tôi) nghi ngờ và phản đối. Sở dĩ nước CHXHCNVN phải nghĩ đến trường hợp tệ hại nhất qua sự BỎ ĐẢO này, than ôi, là do cái Công hàm Phạm Văn Đồng 14/9/1958 (và rất có thể là do những MẬT ƯỚC chưa bị lộ) do ông Hồ và Đảng CSVN ký kết với TQ từ những năm trong thập niên 1950.

Khách Qua Đường (khách viếng thăm) gửi lúc 05:43, 24/05/2012 - mã số 58970

Trung Quốc đang hiện thực hóa lưỡi bò, ASEAN sai lầm nếu...

PGS.TS Nguyễn Bá Diến

(Nguồn: http://phunutoday.vn/xa-hoi/quoc-phong/201205/Trung-Quoc-dang-hien-thuc-luoi-bo-aSeaN-rat-sai-lam-neu-2157667/ )

(Quốc phòng)- "Nếu các nước trong ngôi nhà chung ASEAN mà nghĩ đây là việc của Việt Nam, của Philippines mà không có những hành động thiết thực thì ngôi nhà chung ASEAN sẽ khó mà tồn tại vững bền. Chính vì vậy, bản thân của từng nước ASEAN phải tỉnh táo, nhận diện và hành động, đừng coi đó là việc riêng của một nước nào"... - PGS.TS Nguyễn Bá Diến nhận định.

Xung quanh những căng thẳng tranh chấp chủ quyền tại bãi cạn Scarborough/Hoàng Nham trong thời gian vừa qua PGS.TS Nguyễn Bá Diến, Giám đốc Trung tâm Luật biển và Hàng hải Quốc tế đã có những chia sẻ với Phunutoday.

Ông cho rằng một loạt những hành động của Trung Quốc tại bãi cạn Scarborough/Hoàng Nham thực chất là cách thức không hề mới trong mưu đồ bành trướng trên biển.

Bên cạnh đó, những việc làm của Bắc Kinh như đã nêu, là trái với các nguyên tắc cơ bản của pháp luật quốc tế, đặc biệt là Công ước Luật Biển năm 1982.

Scarborough là “dịp” Trung Quốc thử sức Philippines và Mỹ

PV: - Trong bối cảnh căng thẳng giữa Bắc Kinh và Manila lên cao, Trung Quốc thời gian qua liên tục đưa những phương tiện khổng lồ ra Biển Đông như: phái tàu Ngư chính 310 tới tăng cường tuần tra quanh khu vực bãi đá Scarborough/Hoàng Nham; đưa giàn khoan khổng lồ vào hoạt động gần đảo Hải Nam, tương đối gần Philippines; triển khai ra Biển Đông đội tàu hùng hậu đóng vai trò như 1 tổ hợp chế biến hải sản di động... và mới đây nhất là phái tàu chiến đến gần lãnh hải Philippines. Là chuyên gia hàng đầu về luật biển, xin ông cho biết nhận định của mình?

PGS.TS Nguyễn Bá Diến: - Đây chính là bước leo thang mới nằm trong chiến lược hiện thực hóa tham vọng đường lưỡi bò (đường chữ U) của Trung Quốc trên Biển Đông, sau một loạt các động thái như liên tục “chọc ghẹo” Mỹ trong vụ tàu Impecable tháng 3 năm 2009; ban hành lệnh cấm đánh bắt cá hết sức vô lý trên Biển Đông; phá hoại thiết bị và cản trở tàu Bình Minh 02 (tháng 5 năm 2011) và tàu khảo sát địa chấn Viking 2 của Việt Nam khi đang hoạt động trên vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa 200 hải lý của Việt Nam….

Nếu nghiên cứu và quan sát một cách tổng thể chiến lược bành trướng trên biển của Trung Quốc và những hành động của họ hơn 6 thập kỷ qua thì sẽ thấy rõ “thâm ý” của những hành vi mà Trung Quốc đã và đang rốt ráo triển khai.

Tuy nhiên, những việc làm của Bắc Kinh như đã nêu, là trái với các nguyên tắc cơ bản của pháp luật quốc tế, đặc biệt là Công ước Luật Biển năm 1982.

Việc Trung Quốc bác bỏ chủ trương quốc tế hóa việc giải quyết tranh chấp Biển Đông, bao gồm tranh chấp hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam, cũng như tiếp tục bác bỏ việc Manila đòi đưa tranh chấp bãi cạn Scarborough ra Tòa án luật biển quốc tế càng chứng tỏ sự đuối lý của Trung Quốc và tính không xây dựng của nước này.

PV: - Nhiều nhà phân tích gọi đây là chiến thuật mới của Trung Quốc. Tuy nhiên, theo ông, liệu đây có thật sự là chiến thuật mới hay chỉ là chiêu bài cũ với cách thức táo tợn hơn, tổng lực hơn để mưu đồ độc chiếm Biển Đông?

PGS.TS Nguyễn Bá Diến: - Đây là cách thức không có gì mới, là bước thử không hề mới. Nó chỉ mới về cấp độ, táo tợn hơn, đậm đặc hơn, quyết liệt hơn và có tính tổng hợp hơn.

Ví dụ trước đây họ chỉ mới tuyên bố có chủ quyền hoặc ban hành lệnh cấm đánh bắt cá trên Biển Đông.

Còn bây giờ, những ngày vừa rồi họ đưa các đội tàu đánh bắt hùng mạnh dưới sự yểm trợ của các tàu ngư chính, hải giám hiện đại, đưa những giàn khoan khủng về phía bắc Biển Đông và chuẩn bị chuyển những giàn khoan khủng đó vào phía Nam của Biển Đông.

Thứ 2, họ đưa đội tàu đánh bắt xuống nhiều hơn và đặc biệt là đội tàu ngư chính và hải giám hiện đại, bán quân sự mà điển hình là việc đưa tàu Ngư chính 310 xuống khu vực Scarborough vừa rồi là sự thể hiện một cách quyết liệt hơn.

Trung Quốc không chỉ đẩy mạnh hoạt động trên các lĩnh vực như truyền thông, ngoại giao,pháp lý, kinh tế, kể cả quân sự.

Theo các phương tiện truyền thông trong mấy ngày qua, thì một số tàu quân sự của hải quân Trung Quốc cũng bắt đầu được đưa đến gần bãi cạn Scarboroough/Hoàng Nham ngay sau khi tàu ngầm của Mỹ cập cảng Philippines.

Tất nhiên, về giải pháp quân sự Trung Quốc có vẻ vẫn chỉ muốn sử dụng như là một giải pháp răn đe mà thôi.

Vì cục diện quốc tế và khu vực cũng như chính khả năng nội tại của Trung Quốc chưa cho phép họ có thể hành xử theo lối luật rừng được: phớt lờ các nguyên tắc cơ bản của luật quốc tế, phớt lờ quyền và lợi ích chính đáng của các quốc gia trong khu vực, phớt lờ lợi ích của các nước lớn, trong đó có Mỹ, Nhật Bản, Ấn Độ,…Vì vậy, họ vẫn giữ giải pháp dân sự để thực hiện ý đồ của mình.

Và về mặt pháp lý thì họ tuyên bố rằng Trung Quốc có chủ quyền đối với Scarboruogh “kể từ thời cổ đại” và với một loạt những cảnh báo Philippines như “đừng có lấn tới”, “đừng có làm căng thêm tình hình”. Hơn nữa, họ còn khẳng định “Scarborough là bộ phận không thể tách rời của Trung Quốc”.

Không những vậy, họ đẩy mạnh cả một chiến dịch tuyên truyền trong mỗi người dân Trung Quốc để kích động tính dân tộc.

Ngay cả trên mặt trận ngoại giao - quốc phòng, Bộ trưởng Quốc phòng Trung Quốc vừa có chuyến thăm Mỹ nhằm tranh thủ lôi kéo Mỹ, ly gián và làm suy yếu quan hệ Mỹ - Philippines, đánh lạc hướng dư luận.

Như vậy, đây thực sự là một cách thức tổng hợp hết sức tinh vi, bài bản nhằm thực hiện cho được tham vọng về đường lưỡi bò, tham vọng độc chiếm Biển Đông.

PV: - Dường như việc đấu tranh pháp lý đã bị Trung Quốc gạt ra một bên, Trung Quốc có vẻ sẵn sàng dùng vũ lực khi Trung Quốc đuối lý. Vậy, theo ông giữa việc duy trì đấu tranh pháp lý chủ quyền Biển Đông và giữ chủ quyền trên thực tế cần điều chỉnh như thế nào?

PGS.TS Nguyễn Bá Diến: - Rõ ràng rằng Việt Nam cũng như các nước Philippines, Mailaysia, các nước khác ở Biển Đông nếu xem xét ở nhiều khía cạnh như tương quan lực lượng, tiềm lực kinh tế, chính trị và kể cả quốc phòng… với Trung Quốc thì yếu hơn.

Nhưng Việt Nam, Philippines và các nước khác ở Biển Đông có những thế mạnh, có sức mạnh lớn đó là sức mạnh của lẽ phải, sức mạnh của luật pháp quốc tế và sức mạnh của thời đại mà nền tảng là Hiến chương Liên Hợp Quốc, Công ước quốc tế về luật biển 1982 và Tuyên bố DOC mà Trung Quốc đã tham gia ký kết. Đó là nền tảng sức mạnh của Việt Nam cũng như các nước ở Biển Đông.

Vụ Scarborough cũng là “dịp” Trung Quốc muốn thử sức Philippines và thử cả Mỹ. Mỹ và Philippines có mối ràng buộc bởi Hiệp định phòng thủ chung ký năm 1951. Hiệp định này cho phép trong trường hợp Philippines bị tấn công Mỹ sẽ nhảy vào cuộc và bảo vệ Philippines.

Thứ nữa, Mỹ luôn tuyên bố có lợi ích quốc gia ở Đông Nam Á, ở biển Đông nên sự kiện Scarborough cũng là dịp Trung Quốc muốn thử xem Mỹ hành động như thế nào. Thêm đó là thử Philippines xem họ phản ứng ra sao, sức đề kháng của nước này đến đâu.

Bãi cạn Scarborough/Hoàng Nham nằm trên thềm lục địa và vùng đặc quyền kinh tế của Philippines trong phạm vi 200 hải lý theo Công ước luật biển năm 1982 của Liên Hợp quốc.

Không chỉ có vậy, trong vụ này Trung Quốc thử luôn cả ASEAN, những nước có lợi ích thiết thân như Việt Nam, Malaysia, Brunei. Năm ngoái Trung Quốc đã thử vụ tàu Bình Minh và tàu Viking 2 trong vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa 200 hải lý của Việt Nam.

Nếu lần này Philippines chịu thua, chịu nhượng bộ và để Trung Quốc chiếm được bãi cạn Scarboruogh thì coi như Trung Quốc đã rất thành công trong âm mưu hiện thực hóa tham vọng đường 9 đường lưỡi bò hết sức phi lý của họ. Có nghĩa là, nếu lần này Trung Quốc lấn được vùng Scarborough thì lần sau họ sẽ lấn được những vùng khác trên Biển Đông.

Vậy Việt Nam cũng như các nước khác phải dựa trên sức mạnh của thời đại mà cụ thể là Hiến chương Liên Hợp quốc và Công ước quốc tế về luật biển 1982 - văn bản pháp lý quốc tế nền tảng đã chính thức công nhận quyền và chủ quyền của các quốc gia trong phạm vi 200 hải lý, đã cấp “sổ đỏ” cho các quốc gia đối với vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của minh. Đó là sức mạnh của lẽ phải, của công lý.

Chưa kể Trung Quốc là thành viên thường trực của Hội đồng Bảo an rất lớn với khẩu hiệu lâu nay là “trỗi dậy hòa bình”, “hợp tác hòa bình”, “phát triển hòa bình” thì đó là điều không nên.

Chính vì vậy, Việt Nam cũng như các nước cần phải tuyên truyền, phổ biến cho mọi người dân quyền mà các nước ven biển được hưởng. Mọi sự đấu tranh đều phải dựa trên cơ sở pháp lý quốc tế.

Trung Quốc - Philippines đang trong thế giằng co

PV: - Ông đánh giá như thế nào về thái độ của Mỹ, Philippines trong phép thử này của Trung Quốc?

PGS.TS Nguyễn Bá Diến: - Mỹ cũng đã thể hiện một thái độ mà vừa rồi chúng ta thấy Bộ trưởng Ngoại giao Bộ Quốc phòng của Philippines sang thăm Mỹ và tuyên bố chung và Mỹ chủ trương giải quyết tranh chấp Scarborough bằng phương pháp hòa bình.

Những ngày vừa rồi, Mỹ cũng đã phái tàu ngầm hiện đại của mình cập cảng Philippines với lý do sửa chữa.

Tuy nhiên, tính đến hiện nay Mỹ vẫn đề nghị giải quyết tranh chấp bằng những phương pháp hòa bình, không ủng hộ vũ lực. Nhưng trong trường hợp Trung Quốc có những động thái mạnh tay hơn như dùng vũ lực đánh chiếm bãi Scarborough thì Mỹ sẽ ứng xử như thế nào cũng là một câu hỏi được đặt ra.

Bởi vì, theo tinh thần của Hiệp định phòng thủ chung Mỹ - Philippines năm 1951 thì có quyền phản ứng lại bằng vũ lực. Tuy nhiên, Mỹ có làm như thế hay không cũng là một vấn đề, đó là lợi ích của Mỹ. Trung Quốc là một nước khổng lồ, là một thị trường khổng lồ về đầu tư, hợp tác kinh tế, đối ngoại... Nếu mâu thuẫn với một bạn hàng lớn như thế thì sẽ bất lợi.

So với Philippines, một nước nhỏ, nền kinh tế thấp, rõ ràng về đối tác làm ăn Trung Quốc sẽ vượt trội. Mỹ sẽ phải tính toán xem việc bảo vệ này có ảnh hưởng gì đến quan hệ của mình với Trung Quốc hay không thì đây chính là vấn đề bài toán lợi ích của Mỹ chứ không đơn giản là việc Trung Quốc đưa tàu vào bãi Hoàng Nham, hoặc chiếm bãi Hoàng Nham bằng vũ lực thì Mỹ sẽ phản ứng ngay.

Nhưng nếu Mỹ bỏ rơi Philippines thì Mỹ sẽ mất uy tín trên trường quốc tế, mất những đối tác, bạn hàng chiến lược ở Đông Nam Á. Đó là cái mất lớn nhất của Mỹ.

Ngược lại, nếu Trung Quốc sử dụng vũ lực trong vụ này Trung Quốc cũng mất uy tín và lộ chiêu bài lâu nay là “trỗi dậy hòa bình”, “hữu nghị hòa bình”... Và như vậy, các nước ASEAN sẽ tỉnh giấc hơn, thế giới cũng sẽ tỉnh giấc hơn. Và đó là cái mất lớn nhất của Trung Quốc.

Còn đối với Philippines, trong thời gian qua cũng đã có bước chuyển biến. Từ sự kêu gọi sự hợp tác của Mỹ, bắt đầu mua sắm vũ khí, động viên người dân sẵn sàng hy sinh để bảo vệ chủ quyền của nước này tại bãi cạn cũng như vùng biển phía tây Philippines nếu bị thách thức.

Khi Trung Quốc ra lệnh cấm đánh bắt cá tại vùng biển xung quanh bãi cạn Scarborough, Philippines cũng ra lệnh cấm tương tự để đáp trả. Chứng tỏ quyết tâm bảo vệ chủ quyền của Philippines cũng rất mạnh mẽ, toàn diện.

Nhưng phải để xem những bước tiếp theo như thế nào, hai bên đang ở trong tư thế giằng co. Giải pháp tốt nhất bây giờ đối với Philippines là đưa vấn đề ra trước thiết chế khu vực và quốc tế.

PV: - Dự báo của ông về những biến động tiếp theo sau sự kiện bãi cạn Scarborough/Hoàng Nham ra sao? Và Trung Quốc sẽ thực hiện chiến thuật dầu loang tới đâu, thưa ông?

PGS.TS Nguyễn Bá Diến: - Vấn đề là ở chỗ đó. Như tôi đã nói, những ngày vừa qua họ dùng sức ép tổng hợp rất lớn từ ngoại giao, pháp lý, quân sự (bằng chứng là từ việc đưa tàu hải giám, ngư chính và đến nay đưa 5 tàu chiến đến gần vùng biển Philippines), đưa dân chài ra khai thác trên thực tế.

Vì vậy, sắp tới Trung Quốc dùng chiến thuật mềm hay mạnh theo tôi tùy thuộc không chỉ Trung Quốc, mà còn tùy thuộc ở Philippines. Nếu anh yếu, anh non người ta sẽ dùng biện pháp mạnh, lấn tới. Nếu anh cứng, mạnh thì ngược lại.

Nếu các nước ASEAN cùng lên tiếng nữa thì tốt quá, nhưng rất tiếc trong vụ việc này ASEAN hầu như im hơi lặng tiếng. Thật đáng buồn vì điều đó.

PV: - Có ý kiến cho rằng để đối phó với hải giám quân sự, đội lốt dân sự cần phát triển mạnh lực lượng chấp pháp khác ở Biển Đông, sẵn sàng đâm va hàng hải. Tuy nhiên, liệu đây có phải là cái bẫy của Trung Quốc không, thưa ông?

PGS.TS Nguyễn Bá Diến: - Thực ra đó không hẳn là bẫy của Trung Quốc, họ có hải giám ta cũng có hải giám, họ có ngư chính ta cũng phải có, không nên dùng đối đầu quân sự.

Tất nhiên, tàu hải giám của họ phần lớn thuộc tàu quân sự hoán cải. Chúng ta cũng phải xây dựng đội tàu nay để bảo vệ dân mình, thực thi chủ quyền hợp pháp trên biển chứ.

Bây giờ, tàu quân sự đội lốt dưới áo dân sự mà mình lại đối đầu bằng tàu quân sự thì không hay rồi. Mình phải có đối sách như vậy. Họ có quân sự thì mình có quân sự, họ dùng dân sự mình cũng làm tương tự.
Nếu ASEAN bỏ mặc cho Trung Quốc độc diễn ở Biển Đông thì thật sai lầm!

PV: - Trung Quốc đang bẻ gãy chiếc đũa yếu nhất là Philippines, theo ông ASEAN cần phải lên tiếng ra sao để đối phó với tình hình này?

PGS.TS Nguyễn Bá Diến: - ASEAN là tổ chức được gọi là ngôi nhà chung, trong đó có Việt Nam, chúng ta lấy mục đích, mục tiêu, tôn chỉ hoạt động của nó thực hiện những việc lớn. Tuy nhiên, hiệu quả của nó trong những năm qua đặc biệt là vấn đề bảo vệ chủ quyền, trong vấn đề hợp tác kinh tế thương mại lại không có những hiệu quả thực sự như mong đợi.

Nhất là trong thời gian vừa qua, vai trò của ASEAN rất mờ nhạt trong vấn đề tranh chấp Biển Đông. Một trong những nguyên nhân sâu xa như tôi đã nói nó liên quan đến vấn đề lợi ích.

Vấn đề Biển Đông cũng như vấn đề lợi ích, quan hệ các nước của ASEAN không phải nước nào cũng có lợi ích trên vấn đề Biển Đông. Trực tiếp chỉ có các nước: Việt Nam, Philippines, Malaysia, Brunei.

Tuy nhiên, Biển Đông cũng là nơi chứa đựng lợi ích gián tiếp của nhiều nước như Thái Lan, Singapore, Lào, Campuchia, Mianma… bởi vị thế địa chiến lược của vùng biển này, kể cả những nước xa xôi như Pháp, Đức..; vì Biển Đông là con đường hàng hải quan trọng bậc nhất của thế giới đã và đang đem lại cho các quốc gia những lợi ích hết sức to lớn.

Chưa kể, Đông Nam Á là một trong những thị trường đầy tiềm năng. Nếu chiến tranh, xung đột xảy ra, hậu quả sẽ thật khó lường!

Quay trở lại vấn đề ASEAN, lợi ích của ASEAN tuy vậy nhưng không phải như nhau, tranh chấp trên Biển Đông không phải bao giờ cũng gắn trực tiếp với tất cả các nước.

Lợi dụng điều này, Trung Quốc đã tìm cách li gián các nước ASEAN với nhau với chiêu bài không quốc tế hóa và khu vực hóa, chỉ giải quyết song phương. Hay còn gọi là bẻ đũa từng chiếc, chia để trị.

Và hiện nay Trung Quốc có vẻ như đang thành công. Hiện nay chủ tịch ASEAN là Campuchia, đương nhiên không ngoại trừ lý do Trung Quốc sẽ tác động. Nếu các nước ASEAN chỉ cho rằng đây chỉ là vấn đề của riêng Philippines hoặc của riêng Việt Nam mà bỏ mặc cho Trung Quốc độc diễn ở Biển Đông thì thật sai lầm.

Như vậy, việc nhìn nhận lợi ích như thế nào là một vấn đề. Có những nước nhìn lợi ích trước mắt mà quên lâu dài. Trong nội khối các nước ASEAN cũng như chính bản thân Trung Quốc cần phải tuân thủ nguyên tắc nền tảng trong quan hệ quốc tế hiện đại, đó là đấu tranh và hợp tác trên cơ sở tôn trọng chủ quyền lẫn nhau, chứ không phải trên cơ sở cá lớn nuốt cá bé, theo kiểu “luật rừng” được.

Vì vậy, trong thế giới ngày nay, nhất là vấn đề Biển Đông, không nên sống theo kiểu “cháy nhà hàng xóm vẫn bình chân như vại” được. Đây là vấn đề lớn của khu vực, cần phải lên tiếng vì đó là chính nghĩa.
Nếu các nước trong ngôi nhà chung ASEAN nghĩ đây là việc của Việt Nam, của Philippines mà không có những hành động thiết thực thì ngôi nhà chung ASEAN sẽ khó mà tồn tại vững bền. Chính vì vậy, bản thân của từng nước ASEAN phải tỉnh táo, nhận diện và hành động, đừng coi đó là việc riêng của một nước nào.

- Xin cảm ơn ông!

Khách Qua Đường (khách viếng thăm) gửi lúc 14:03, 23/05/2012 - mã số 58913

BBC - Bắc Kinh hung hăng làm Hoa kiều gặp khó

at 5/23/2012 12:00:00 AM

BBC

(Nguồn: http://www.diendantheky.net/2012/05/bbc-bac-kinh-hung-hang-lam-hoa-kieu-gap.html )

Trong khi đang có các tranh cãi và đối đầu về chủ quyền ở Biển Đông, một số nhà quan sát lên tiếng cảnh báo hiện tượng người Hoa ở hải ngoại, nhất là các nước Á châu, có thể phải hứng chịu làn sóng dân tộc chủ nghĩa không lường trước được.

Philip Bowring, cựu chủ biên tạp chí Far Eastern Economic Review chuyên các vấn đề khu vực (nay đã đình bản), vừa có bài phân tích về khía cạnh này. BBCVietnamese.com mời quý vị tham khảo.

Cây bút kỳ cựu này cho rằng người Trung Quốc ở nước ngoài, nhất là các nước Đông Nam Á, cần quan ngại về thái độ hung hăng của chính quyền trong nước họ tại Biển Đông và cẩn trọng khi có bất cứ biểu hiện gì về ủng hộ tuyên bố chủ quyền của Bắc Kinh.

Một điều mà người nào cũng hiểu là "Ăn cây nào rào cây ấy" - người sinh sống ở nước nào không kể sắc tộc đều được trông đợi trung thành với quốc gia sở tại.

So sánh với các nước khác trong khu vực, người gốc Hoa ở Philippines được cho là hội nhập tương đối tốt.

Người Hoa bắt đầu vào Philippines số lượng lớn từ nhiều thễ́ kỷ nay và thông qua hôn nhân với người bản địa họ dần dần thâm nhập vào trong xã hội, tới nỗi ngày nay nhiều khi khó có thể phân biệt được đâu là người gốc Hoa, chí ít là qua tên gọi.

Thí dụ cựu tổng thống Cory Aquino, thân mẫu tổng thống hiện tại, là người gốc Hoa với họ là Cojuangco, nhưng nghe tên không thì khó có ai biết điều này.

Không bỏ nguồn gốc

Một điều đáng chú ý là thế hệ người Hoa mới sang định cư ở các quốc gia khác trong chừng mực nào đó vẫn còn gắn bó chặt chẽ với mẫu quốc.

Lý do thì có nhiều, như để làm ăn, hay để giữ trung lập trong các chủ đề gây tranh cãi có liên quan Trung Quốc. Một doanh nhân Philippines gốc Hoa mới đây được dẫn lời nói:
"Cha tôi là Trung Hoa còn cha dượng là Philippines. Hai ông hiện đang có cãi cọ. Việc của chúng tôi là tìm cách hàn gắn bất đồng".

Hình: Thân mẫu tổng thống Aquino là người gốc Hoa

Cộng đồng người Hoa đối diện nhiều đe dọa, nếu như Bắc Kinh bị cho là có thái độ hằn thù với quốc gia sở tại hay sử dụng người Hoa ở nước ngoài để chống lại quốc gia đó.

Người ta còn nhớ tình hình những năm 1965-1966, khi người gốc Hoa thiệt mạng nhiều nhất trong các vụ thanh trừng các nhóm thân cộng sản ở Indonesia.

Tương tự, ở Malaysia năm 1969, làn sóng bạo động của phe cộng sản một thập niên trước đó đã khiến người dân quay sang tấn công người gốc Hoa.

Liệu những gì xảy ra với người Hoa ở Việt Nam sau khi Trung Quốc xâm lược Việt Nam năm 1979 có nằm trong trào lưu này hay không?

Philip Bowring cho là có, và viết thêm rằng nhiều người Hoa buộc phải ra đi lúc đó.

Trung Quốc và sự trỗi dậy về kinh tế của quốc gia này khiến tình hình trở nên phức tạp tại các nơi mà dân nhập cư gốc Hoa đã hội nhập đáng kể.

Nếu như ai đó bị ảnh hưởng bởi làn sóng bài Trung Quốc, thì đó trước hết sẽ là các doanh nghiệp bản địa nhỏ, gốc Hoa.

Sử sách

Trong một bài viết khác, phân tích gia Philip Bowring nhận định rằng cách thức dạy sử của Trung Quốc, nhất là trong các trường học, đã gây khó khăn cho việc giải quyết bất đồng về biển đảo.

Sách lịch sử của Trung Quốc, theo ông, đang có xu hướng bị thay đổi để biện minh cho các hoạt động bành trướng của nước này.

Vụ liên quan Bãi cạn Scarborough là một ví dụ. Bãi này nằm cách Luzon của Philippines 135 hải lý, nhưng cách Hoa Lục tới 350 hải lý.

"Cả hai luồng chứng cứ mà Trung Quốc đưa ra - "người Trung Quốc đã đặt chân tới đó đầu tiên" và "Trung Quốc có bằng chứng lịch sử" - đối với nhiều vùng biển đảo đều không thực sự thuyết phục."

Nó còn nằm trong khu vực Đặc quyền kinh tế của Philippines.

Để minh chứng cho tuyên bố chủ quyền của mình, bất chấp các chi tiết địa lý rành rành ở trên, Trung Quốc quay sang sử dụng cái mà nước này gọi là "bằng chứng lịch sử".

Bằng chứng mà Bắc Kinh đưa ra là bãi cạn, mà Trung Quốc gọi là Hoàng Nham đảo, cùng vùng biển xung quanh, đã được mô tả trong một bản đồ Trung Quốc có từ thế kỷ 13.

Chi tiết một tàu thủy của người Trung Quốc đã cập vào Hoàng Nham và ghi nhận sự tồn tại của bãi đá này trở thành một trong các chứng cứ về chủ quyền.

Trung Quốc cũng chứng minh chủ quyền đối với nhiều hòn đảo bằng cách thức như vậy. Bắc Kinh cũng lớn tiếng tuyên truyền về nhà hàng hải Trịnh Hòa thế kỷ 15, mà Trung Quốc coi là người khai phá nhiều vùng biển mới.

Tuy nhiên, cây viết Bowring chỉ ra rằng lịch sử cho thấy người Trung Quốc thực ra tới Biển Đông muộn hơn so với người nhiều dân tộc khác như người Indonesia, người Mã Lai, Philippines, và cả người Việt.

Người Indonesia có lịch sử viễn dương vượt xa người Trung Quốc: họ đã tới chiếm cứ hòn đảo lớn thứ ba thế giới là Madagascar, cách Indonesia 4.000 dặm cả nghìn năm trước các chuyến đi của đô đốc Trịnh Hòa.

Nay ngôn ngữ và dòng nhân chủng của Madagascar có tới 50% là gốc gác Malay.

Tóm lại cả hai luồng chứng cứ mà Trung Quốc đưa ra - "người Trung Quốc đã đặt chân tới đó đầu tiên" và "Trung Quốc có bằng chứng lịch sử" - đối với nhiều vùng biển đảo đều không thực sự thuyết phục.

Philip Bowring cho rằng Trung Quốc có sức mạnh để ép buộc các quốc gia khác phải lắng nghe tuyên bố chủ quyền của mình.

Thế nhưng Bắc Kinh cần dừng lại để lắng nghe phản ứng của các nước khác trước khi quá muộn.

Bình Nguyên (khách viếng thăm) gửi lúc 12:53, 23/05/2012 - mã số 58909
Khách Qua Đường viết:
.. ĐCSVN không DÁM ra mặt nói những điều này mà chỉ muốn ném đá giấu tay. Cứ nhìn vào tên Huỳnh Tấn Mẫm, Huy Dương, Lê Hiếu Đằng là biết ngay sự "độc lập" của bức thư với đảng "ta". Tôi biết rất rõ hai ông Mẫm và Đằng thời còn Miền Nam Tự Do trong chế độ VNCH trước năm 1975.

Thật ra, Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam -MT- bị đảng cs lợi dụng trong mục tiêu cưỡng chiếm miền Nam VN. Theo dõi hoạt động của các thành viên MT trong thời gian qua và qua những phát biểu của Ls Lê Hiếu Đằng là đại diện, chúng ta có thể nhìn ra được sự thật.

Theo chỗ tôi được biết, ông NHThọ của MT rất đau đớn bị ăn quả lừa của đảng cs, bắt dẹp bỏ chính phủ lâm thời miền Nam, để rồi đất nước rơi vào tròng kim-cô của đảng csVN sau một năm được 'giải phóng'.
.

Thụy My phỏng vấn Luật gia Lê Hiếu Đằng - 21-05-2012.

RFI: Xin chào luật gia Lê Hiếu Đằng. Thưa ông, vừa qua Hội nghị trung ương lần thứ 5 đã tái khẳng định « đất đai thuộc sở hữu toàn dân ». Ông có nhận xét như thế nào về vấn đề này ?

Luật gia Lê Hiếu Đằng: Vừa qua sau Hội nghị Ban chấp hành Trung ương Đảng lần thứ 5 nhiều người rất là thất vọng. Bởi vì những chủ trương đưa ra trong nghị quyết hoàn toàn đi ngược lại với thực tiễn ở Việt Nam hiện nay, nhất là vấn đề đất đai. Mà tôi cho rằng làm như vậy là không thực hiện dân chủ. Bởi vì lẽ ra phải để cho dân, cho nhân sĩ trí thức, rồi các tổ chức, đoàn thể bàn bạc trao đổi trong việc sửa đổi Hiến pháp, mà trong đó có điều khoản về đất đai. Và sau khi đã bàn bạc rồi, trên cơ sở đó Đảng có quyết định và chịu trách nhiệm trước dân, trước lịch sử về quyết định của mình, bằng cách ra nghị quyết. Chứ làm như vậy là một quy trình ngược – bây giờ còn trao đổi gì nữa, nếu khẳng định đất đai là sở hữu toàn dân ?

Có nhiều ý kiến đề nghị phải xác định là đất đai là có ba quyền sở hữu : sở hữu nhà nước, sở hữu tập thể và sở hữu cá nhân. Thật ra sở hữu cá nhân không ảnh hưởng gì vì khi có nhu cầu quốc phòng, nhu cầu an ninh thì nhà nước có thể trưng thu, trưng mua. Điều này thì nước nào cũng vậy cả.

Nhưng nếu nói đất đai là sở hữu toàn dân, do nhà nước quản lý, thì dễ đi đến sự tùy tiện của các cấp chính quyền. Mặc dù có quy định là bao nhiêu năm mới hết hạn, nhưng mà người dân vẫn không an tâm. Mà nhất là tôi thấy vô lý ở chỗ, trong cuộc cách mạng dân tộc dân chủ nhân dân vừa rồi, thì khẩu hiệu của chúng ta là ruộng đất cho dân cày, nên tập hợp được nông dân – chính đây là lực lượng chủ yếu để làm cách mạng.

Nhưng khi cách mạng về, thắng lợi rồi thì bỗng dưng mình lại tuyên bố là đất đai của toàn dân, không thừa nhận quyền sở hữu đất đai của người dân, và nhất là nông dân. Có thể nói đây là một sự phản bội đối với nông dân. Thành ra mới xảy ra nhiều hoàn cảnh đau lòng, như gia đình ông Đoàn Văn Vươn ở Tiên Lãng hay mới đây là ở Văn Giang (Hưng Yên), và ở Nam Định.

Chúng tôi nghĩ là Nghị quyết Ban chấp hành Trung ương lần thứ 5, và phát biểu khai mạc cũng như bế mạc của ông Tổng bí thư đi ngược lại nguyện vọng của người dân. Bởi vì trước đó, trong khi thảo luận để sửa đổi Hiến pháp, nhiều nhân sĩ trí thức và kể cả những người có chân trong chính quyền cấp cao trước đây, cũng đề nghị là phải công nhận quyền sở hữu đất đai của người dân.

Tôi nghe nói là « Ý Đảng, lòng dân », thì rõ ràng là lòng dân đi một đường mà ý Đảng lại đi một nẻo. Như vậy sẽ tiếp tục là một nguy cơ làm mất ổn định chính trị. Chứ không có kẻ xấu, không có đám phản động nào hết, mà chính những chủ trương chính sách bất hợp lý, không phù hợp lòng dân sẽ là một trong những nguyên nhân gây mất ổn định chính trị.

Vì vậy mà chúng tôi thấy rất là thất vọng và rất buồn, vì lãnh đạo của Đảng Cộng sản lại không thấy hết nỗi khổ của người dân trong những vụ bị thu hồi đất. Và như vậy nó liên quan đến vấn đề chống tham nhũng. Có nghĩa là tham nhũng hiện nay lớn nhất là tham nhũng về đất đai, mà kẽ hở của luật pháp chính là việc không công nhận quyền sở hữu ruộng đất của người dân.

RFI: Có vẻ chính quyền vẫn chưa muốn rút kinh nghiệm từ vụ Tiên Lãng, hoặc là lo ngại xảy ra tác động dây chuyền, ông nghĩ thế nào ?

Như trong bài viết « Ai biến chất chính trị và ai là người tự diễn biến ? » trên mạng Bauxite Việt Nam tôi cũng đã phân tích, chính vấn đề là những vụ như Văn Giang hay Nam Định đã gây nên sự công phẫn của người dân. Ví dụ như đánh dân – dùng lực lượng công an để đánh dân, mà chính quyền lại chối, nhưng cuối cùng lại lòi ra là đánh không phải dân mà còn đánh hai nhà báo của đài phát thanh Việt Nam. Vấn đề không phải là đánh nhà báo – vì dân thì anh đánh được à ? Như vậy hoàn toàn không phù hợp với cái mà chúng ta thường nói là bản chất của chế độ xã hội chủ nghĩa.

Chuyện xảy ra ở Văn Giang rất đáng buồn ở chỗ lẽ ra từ vụ Tiên Lãng chúng ta rút kinh nghiệm. Mà Văn Giang đâu có xa Hà Nội bao nhiêu, nhưng chính phủ trung ương không có một phản ứng gì để giải quyết vụ Văn Giang, đi đến tình hình là xua một ngàn cảnh sát công an đi dẹp dân.

Chính quyền phải thấy rằng những vụ đó sẽ là manh nha nhiều vụ việc khác nữa. Bởi vì không phải chỉ ở Tiên Lãng, Văn Giang hay Vụ Bản, mà ngay ở Thành phố Hồ Chí Minh, ở các tỉnh miền Nam đều có những bức xúc về đất đai cả. Vì vậy đây là vấn đề rất lớn trong tình hình hiện nay.

Mà nếu giải quyết không khéo, không đứng về phía quyền lợi của người dân, mà đứng về phía lợi ích của các tập đoàn, thì Nhà nước không phải là Nhà nước của dân do dân vì dân. Không phải là Nhà nước để bảo vệ người nghèo, những người cô thế nữa, mà là Nhà nước để bảo vệ những người có tiền, người giàu, giới chủ, hay như chúng ta thường nói là những tư sản đỏ.

RFI: Có lẽ là chấp nhận cho người dân có được quyền sở hữu đất đai mới là lạ, vì hiện nay không dễ gì thay đổi nhanh như vậy phải không thưa ông ?

Tôi cho rằng một Đảng cầm quyền phải dựa trên ý nguyện của người dân để mà ra chính sách, chứ không phải dựa trên lợi ích nhóm, lợi ích của các nhà đầu tư. Mà nếu dựa trên lợi ích của người dân và nhất là nông dân, thì việc sửa đổi Hiến pháp, trong đó có Luật đất đai tôi cho là đương nhiên thôi.

Nhưng vấn đề ở đây, nếu nói sửa đổi « lạ » là ở chỗ hiện nay tình hình thực tế là các nhóm lợi ích đã chi phối chính quyền quá nhiều rồi – hay là các nhà đầu tư thông qua đồng tiền đã chi phối các cấp chính quyền quá nhiều ! Thành ra có nhiều người tin rằng việc sửa đổi Hiến pháp, trong đó có Luật đất đai là sẽ không thay đổi.

Mà quả thật qua nghị quyết của Ban chấp hành Trung ương lần thứ 5, thì rõ ràng suy nghĩ đó là đúng sự thật. Và có thể nói đã gây ra một cú sốc rất lớn đối với số nhân sĩ trí thức và các tầng lớp nhân dân mà từ trước đến giờ đã thảo luận và đã có ý kiến nên công nhận quyền sở hữu về đất đai của người dân, trong đó có nông dân.

RFI: Còn về vấn đề lập Ban chỉ đạo trung ương phòng chống tham nhũng trực thuộc Bộ Chính trị, và bỏ các ban chỉ đạo cấp tỉnh, theo ông sẽ có tác động được nhiều hơn trong việc chống tham nhũng không ?

Tôi cho là tình hình tham nhũng hiện nay, như ngay báo chí công khai của nhà nước, cũng như một số cuộc họp lãnh đạo cũng thừa nhận là một căn bệnh ung thư đã di căn rồi. Có nghĩa là nó đã đục ruỗng bộ máy nhà nước của chúng ta rất nhiều rồi.

Mà qua công tác từ trước tới giờ tôi vẫn biết, là cấp chính quyền nhỏ thì ăn hối lộ, tham nhũng theo cấp nhỏ, cấp quận thì ăn theo cấp quận, cấp thành phố thì theo thành phố, cấp tỉnh theo cấp tỉnh, trung ương theo trung ương…Nó ăn ruỗng trong nhiều lãnh vực liên quan đến đời sống con người. Ví dụ như lãnh vực giáo dục, lãnh vực y tế, xây dựng chẳng hạn, rồi lãnh vực đất đai. Có thể nói là đã đụng chạm rất nhiều đến đời sống, quyền lợi của người dân.

Vì vậy tôi cho là biện pháp nào để chống tham nhũng cũng phải xuất phát từ chỗ, có thực sự muốn chống tham nhũng hay không. Và có thoát khỏi những ràng buộc, bao vây của những thế lực – mà không phải thế lực thù địch hay thế lực xấu gì, nhưng là những thế lực tài phiệt, kể cả từ các nhóm lợi ích cho đến những nhà đầu tư không « ngay ngắn ». Vấn đề là ở chỗ đó. Còn phương pháp nào thì cũng sẽ bị vô hiệu hóa nếu không thực sự muốn chống tham nhũng, không thực sự chống lại cái xói mòn của tiền bạc vào trong các cấp chính quyền.

Bây giờ ngoài ban chống tham nhũng của chính phủ ra, thì có ban chỉ đạo.Tôi thì ở Thành phố Hồ Chí Minh hồi còn đương chức đã tham gia rất nhiều ban chỉ đạo, nhưng rồi cuối cùng cái tác dụng của các ban chỉ đạo cũng không có gì ghê gớm cả. Vì nói gì thì nói thì ban chỉ đạo cũng chỉ là ban tổng hợp của nhiều ngành tham gia.

Vấn đề tổ chức cũng rất quan trọng, nhưng tôi nghĩ là nếu bây giờ Tổng bí thư đứng đầu Ban chỉ đạo thì tôi cũng trông chờ xem hiệu quả của Ban chỉ đạo trung ương về phòng chống tham nhũng như thế nào. Nhưng tôi thấy trước mắt những vụ như ở Tiên Lãng (Hải Phòng), ở Văn Giang, ở Vụ Bản (Nam Định), đứng về mặt Đảng thì những vị giữ chức vụ cao trong Đảng không động tĩnh gì hết. Như vậy chưa chắc gì khi có ban chỉ đạo sẽ có tác dụng tích cực, mà vẫn để cho chính quyền hoành hành trong việc giải tỏa đền bù, rồi trong nhiều việc khác, hay là trong vấn đề đầu tư công.

Đầu tư công là một lãnh vực mà tham nhũng hết sức là to lớn. Những vụ làm thất thoát hàng chục ngàn tỉ hay hàng trăm ngàn tỉ sẽ giải quyết thế nào. Dù sao thì chúng ta cũng chờ xem thử ban chỉ đạo mới thành lập sau nghị quyết trung ương 5 sẽ hành xử như thế nào, từ đó mới thấy rằng Đảng và Nhà nước có quyết tâm thực sự chống tham nhũng hay không. Hay là cũng như những lần trước đây đề ra rất nhiều biện pháp nhưng cuối cùng là không hiệu quả vì không thực sự muốn chống tham nhũng.

RFI: Được biết sẽ thành lập lại Ban Nội chính Trung ương đồng thời là cơ quan thường trực của Ban chỉ đạo trung ương về phòng chống tham nhũng, như vậy có gì khác không thưa ông ?

Thật ra trước đây đã có Ban An ninh Nội chính trung ương và ở cấp tỉnh, thành phố rồi, nhưng mà sau đó giải tán, bây giờ lập lại. Tôi nghĩ vấn đề khó khăn ở chỗ đây chỉ là một ban của Đảng thôi. Đứng về mặt luật pháp thì một tổ chức chính quyền được luật pháp quy định thì mới có quyền. Còn ban Đảng, ngay cái tên là chỉ « chỉ đạo » thôi mà, chứ đâu có quyền. Có nghĩa là anh chỉ đạo cái này cái kia, nhưng mà bên chính quyền làm hay không làm thì cũng không sao cả.

Cái này là cái mà từ trước tới giờ gặp rất nhiều khó khăn- có nhiều ban chỉ đạo nhưng không hiệu quả. Mà điều này liên quan đến việc có giao quyền thật sự cho ban chỉ đạo này hay không, hay lại cũng chỉ là hình thức như các ban chỉ đạo khác.

RFI: Thưa ông, bên cạnh đó còn có chuyện bố trí người thường dựa vào quen biết, thế lực chứ không phải tài năng. Có lẽ khi nào chưa có cơ chế chọn được người có năng lực vào những vị trí quan trọng thì vẫn còn tham nhũng?

Nhân đây tôi cũng muốn nói một ý mà trong hội nghị Ban chấp hành Trung ương lần thứ 5 ông Tổng bí thư cũng có nêu, đó là vấn đề tam quyền phân lập. Thật ra muốn chống tham nhũng, muốn một chính quyền hoạt động có hiệu quả, thì phải chấp nhận tam quyền phân lập.

Mà đây không phải là sản phẩm của giai cấp tư sản, nhưng là thành quả từ các kinh nghiệm – kinh nghiệm quản lý đất nước, con người mà ra. Bởi vì tam quyền phân lập mới làm cho các bộ phận được độc lập. Ví dụ như tư pháp có độc lập thì mới dám xử mấy ông tham nhũng chứ ?

Chứ bây giờ tình hình ở Việt Nam là gì ? Là xử theo bản án đã có sẵn, nhất là những vụ nghiêm trọng là cấp ủy đảng đôi lúc có xen vào. Hay là hành pháp cũng vậy. Thành ra vấn đề là phải độc lập thì mới có đủ quyền lực để mà hành xử, để xử lý một số vụ việc nghiêm trọng xảy ra.

Ví dụ như ở các nước, Tổng thống tuy là « hạ cánh an toàn » rồi nhưng mà sau họ cũng lôi ra xử. Chứ không phải như Việt Nam chúng ta, hễ « hạ cánh an toàn » rồi thì thôi, hoặc là đương chức thì cũng không thể nào xử được.

Thành ra tôi cho rằng việc tam quyền phân lập là một trong những biện pháp để chống lại một cái Nhà nước toàn trị. Nếu không tam quyền phân lập thì vai trò của Đảng như thế nào ? Đảng trở thành một siêu quyền lực ! Ai giám sát Đảng ? Như vậy sẽ trở thành một siêu quyền lực và dễ đi đến chỗ đứng trên pháp luật, đứng ngoài pháp luật và đi đến lộng quyền. Đó là điều mà người dân đâu có ủy nhiệm thông qua lá phiếu của mình ?

Vì vậy tôi cho là vấn đề chống tham nhũng, cũng như vấn đề đất đai, thì nó liên quan đến một Nhà nước pháp quyền, trong đó tôn trọng nguyên tắc tam quyền phân lập thì mới có hiệu quả. Chứ còn nếu không sẽ dẫn đến chỗ « vừa đá bóng vừa thổi còi » và sẽ không đi đến đâu cả.

Trong thảo luận về sửa đổi Hiến pháp thì nhiều nhân sĩ trí thức cũng đặt ra vấn đề tam quyền phân lập. Ngay ông Nguyễn Văn An từng là Chủ tịch Quốc hội cũng nói, tuy không rõ, nhưng cũng nói hơi hơi cái ý đó.

Đó là mối tương quan giữa vấn đề đất đai, vấn đề chống tham nhũng với một Nhà nước pháp quyền thật sự. Trong đó phải tôn trọng một nguyên tắc chung mà một Nhà nước dân chủ phải tuân thủ : tam quyền phân lập. Và trong tam quyền phân lập thì Đảng cầm quyền cũng phải được người dân giám sát, chứ không thể tự tung tự tác !

RFI Việt ngữ xin chân thành cảm ơn Luật gia Lê Hiếu Đằng, nguyên Phó chủ tịch Mặt trận Tổ quốc Việt Nam tại Thành phố Hồ Chí Minh, đã vui lòng dành thì giờ trả lời phỏng vấn của chúng tôi.

Nguồn: RFI Tiếng Việt.
.

Khách Qua Đường (khách viếng thăm) gửi lúc 08:53, 23/05/2012 - mã số 58893
Trương Nhân Tuấn viết:

Ủng hộ và kêu gọi mọi người ủng hộ Phi, trong khi vấn đề của đất nước thì không thấy ai quan tâm. Không phải việc tìm cách đưa tranh chấp Hoàng Sa vào tranh chấp biển Đông là mục tiêu của Việt Nam đó hay sao?

Trung Quốc lại bắt giữ trái phép tàu cá Việt Nam

Minh Như

(Nguồn: http://www.boxitvn.net/bai/37232 )

(ĐVO) Chiều 21.5, ông Nguyễn Thanh Hùng, Phó chủ tịch UBND xã Bình Châu, huyện Bình Sơn (Quảng Ngãi), cho biết tàu cá QNg-50003TS của ngư dân Nguyễn Thành Nhất, thôn Châu Thuận, xã Bình Châu, huyện Bình Sơn vừa bị phía Trung Quốc bắt giữ (trên tàu có 7 ngư dân).

Trước đó, ngày 16.5, trong lúc hành nghề trên vùng biển Hoàng Sa, tàu cá QNg-50003TS bị tàu của Trung Quốc rượt đuổi và bắt giữ trái phép. Hiện nay, gia đình của 7 ngư dân trên tàu cá QNg-50003TS tìm mọi cách liên lạc nhưng vẫn chưa bắt được thông tin với những ngư dân này.

Ông Hùng cho biết địa phương đã báo cáo vụ việc lên cơ quan có thẩm quyền để sớm can thiệp bảo vệ quyền lợi hợp pháp của ngư dân khi hành nghề ở quần đảo Hoàng Sa.

M.N.

Nguồn: http://baodatviet.vn/Home/chinhtrixahoi/Trung-Quoc-lai-bat-giu-trai-phep-tau-ca-Viet-Nam/20125/211776.datviet

Khách Qua Đường (khách viếng thăm) gửi lúc 07:59, 23/05/2012 - mã số 58891
Trí Luận viết:
Nhiều nguồn thông tin

Từ bản tin trên báo tiếng anh ở Manila ta cũng thấy bức thư chỉ được điểm những nét chính thì phải chăng sự đánh giá của Phi có „giản lược“ chăng? Dù sao tôi cũng đồng ý đây là việc cần làm; Đồng thời giá trị của thư là ở chỗ thể hiện tiếng nói độc lập với chính quyền VN.

Tiếng nói trong thư này, theo tôi, chỉ độc lập với chính quyền trên hình thức chứ thực chất thì chưa hẳn như bạn Trí Luận nghĩ đâu. Lý do giản dị là ĐCSVN không DÁM ra mặt nói những điều này mà chỉ muốn ném đá giấu tay. Cứ nhìn vào tên Huỳnh Tấn Mẫm, Huy Duong, Lê Hiếu Đằng là biết ngay sự "độc lập" của bức thư với đảng "ta". Tôi biết rất rõ hai ông Mẫm và Đằng thời còn Miền Nam Tự Do trong chế độ VNCH trước năm 1975.

Riêng việc đổi tên từ HUY DUONG (trong danh sách nguyên thủy) qua LÊ QUỐC TRINH (trên danh sách mới) thực chất cũng không phải là giản dị do "nhầm lẫn" như bác Trí Luận nghĩ đâu, mà chắc chắn là có một lý do nào đó mà nhóm trí thức này (đặc biệt là Giáo sư Nguyễn Huệ Chi) thấy không tiện nêu ra. Điều này hoàn toàn không liên quan đến giá trị của chữ ký hay lòng nhiệt thành yêu nước của bạn Lê Quốc Trinh, một người mà tôi luôn kính trọng và quý mến. Nên nhớ cả hai danh sách đều do trang mạng Bauxit Việt Nam công bố (mà bản nguyên thủy còn được lưu lại trên Web Diễn Đàn Forum).

Bạn Trí Luận nhận xét rất đúng. Trong tờ Thời báo Manila, phía Phi Luật Tân có vẻ như đã tường trình không trung thực khi rút gọn những ý quan trọng của bức thư và chỉ nêu lên những điểm CÓ LỢI cho Phi, chứ không nói trọn vẹn về sự PHẢN KHÁNG vùng lưỡi bò TQ của các vị trí thức nhân sĩ VN. Sự phản kháng vùng lưỡi bò mới là điều CHỦ YẾU (tức là raison d'être) mà 66 vị trí thức trong bức thư ủng hộ Phi này muốn nêu lên cho toàn THẾ GIỚI biết để phá tan tham vọng cưỡng chiếm phi pháp Biển Đông của TQ. Nhưng phía Phi muốn lờ đi, chỉ nhấn mạnh đến vùng biển xung quanh bãi cạn Scarborough mà Phi gọi là Panatag.

Trí Luận gửi lúc 06:36, 23/05/2012 - mã số 58889

Nhiều nguồn thông tin

Tôi hoàn toàn đồng ý với nhận xét và đánh giá của anh Trương Nhân Tuấn mà tôi rất tin tưởng vào vốn tri thức sâu sắc của anh về luật biển nói chung và về Biển Đông nói riêng.
Từ bản tin trên báo tiếng anh ở Manila ta cũng thấy bức thư chỉ được điểm những nét chính thì phải chăng sự đánh giá của Phi có „giản lược“ chăng? Dù sao tôi cũng đồng ý đây là việc cần làm; Đồng thời giá trị của thư là ở chỗ thể hiện tiếng nói độc lập với chính quyền VN.

Về sai lạc nơi danh sách những người ký tên, tôi cho chỉ là vấn đề kỹ thuật:
Bản của „Diễn đàn“, bản trên Anh Ba Sàm lấy danh sách từ The Time Manila cùng bản điểm tin trên Bauxite.VN blog 1 là như nhau; Chỉ có bản tin thứ nhất (Bauxite.VN blog 1) là có sự thế tên của vị khác như đã chỉ ra.
Đánh giá như vậy thì việc đặt vấn đề „mâu thuẫn nội bộ“ trở nên buồn cười vì nó mang hơi hướng „công an mạng“, chưa kể rằng nó như „mơ ước cao cả của cuộc đời“ đã thôi thúc công việc soi mói và „tìm hình bắt bóng“ để thấy gì cũng tưởng đã trúng ý mình.
Tôi cũng muốn biết „Bạch Hùng“ là ai, nhưng đến đây thì không cần thiết nữa. – Xong một „nghi vấn“.

Thân chào các bác.

Khách Qua Đường (khách viếng thăm) gửi lúc 05:52, 23/05/2012 - mã số 58887

Bản tin trên Thời báo Manila: Các trí thức Việt Nam ủng hộ Philippines tuyên bố chủ quyền Panatag

(Nguồn: http://www.boxitvn.net/bai/37242 )

Thứ Ba, 22 Tháng 05 Năm 2012

Tin từ Hà Nội: Sáu mươi sáu trí thức Việt Nam thuộc các lĩnh vực ngành nghề khác nhau, đã ủng hộ Philippines trong việc tuyên bố chủ quyền khu vực Panatag (Scarborough) Shoal và kêu gọi Trung Quốc chấm dứt “tuyên bố chia sẻ chủ quyền ngang ngược” của họ trong khu vực này.

Nhóm các nhân sĩ và trí thức Việt Nam nổi tiếng trong và ngoài nước đã gửi thư đến ngài Đại sứ Philippines tại Việt Nam, Jerril Galban Santos để bày tỏ sự ủng hộ của họ về việc Philippines phản đối Trung Quốc.

Trong số các chữ ký đó có cả ngài cựu Đại sứ ViệtNamtại Trung Quốc, một số lãnh đạo trong các viện đại học, nhà thơ và cả các nhà xã hội học.

Trong thư họ đã bày tỏ: “Chúng tôi hoàn toàn ủng hộ quyền chủ quyền và các hành động bảo vệ quyền chủ quyền của nước Cộng hòaPhilippinestrong khu vực Panatag Shoal”.

Họ cũng nói thêm rằng: “Chúng tôi kiên quyết phản đối Trung Quốc áp đặt “đường chín đoạn” không có cơ sở lịch sử và pháp lý vào Biển Tây Philippines/Biển Đông nhằm chiếm đoạt bất hợp pháp vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của Philippines, Việt Nam và các nước ASEAN khác. Chúng tôi cực lực phản đối các hành động bất hợp pháp, đe dọa dùng vũ lực của Trung Quốc trong cuộc tranh chấp ở Panatag Shoal”.

Họ cũng ủng hộ việcPhilippinesđệ trình hồ sơ tranh chấp của chính phủ ra Tòa án Quốc tế về Luật Biển (ITLOS).

Những người ký tên đề cập: “Chúng tôi kêu gọi các chính phủ và công dân các nước ASEAN có những hành động cụ thể nhằm đoàn kết với và giúp đỡ Philippines bảo vệ quyền chủ quyền trong khu vực Panatag Shoal cũng như quyền chủ quyền của mỗi nước và của cả khối ASEAN theo Công ước Liên Hợp Quốc về Luật Biển 1982.

Và họ còn đề cập thêm “Chúng tôi long trọng tuyên bố rằng những đòi hỏi của Trung Quốc tại Biển Tây Philippines/Biển Đông thông qua đường chín đoạn chữ U phi pháp là một nguy cơ cho việc hợp tác hòa bình và phát triển bền vững của Đông Nam Á. Để tìm lại ổn định và để bảo đảm tự do giao thông hàng hải trên Biển Tây Philippines/Biển Đông, chúng tôi đòi hỏi chính quyền Bắc Kinh từ bỏ tham vọng phi lý tại Biển Tây Philippines/Biển Đông”.

Danh sách những người đã ký tên trong thư gửi Đại sứPhilippinesđính kèm.

Bản tin gốc:

Vietnamese intellectuals back PH Panatag claim

http://www.manilatimes.net/index.php/news/top-stories/23361-vietnamese-intellectuals-back-ph-panatag-claim

• Published : Tuesday, May 22, 2012 00:00

HANOI: Sixty-six Vietnamese from various backgrounds and fields, supported the Philippines’ claim on the Panatag (Scarborough) Shoal and called on China to abandon its “absurd marital claim” on the area.

The group, which include well-known intellectuals and academicians in Vietnam and overseas, sent a letter to Philippine Ambassador to Vietnam Jerril Galban Santos to express their support for the Philippines in the standoff with China.

Among the signatories are a former Vietnamese ambassador to China, several heads of tertiary institutions, poets and social scientists.
“We fully support the sovereign rights of the Philippines in the Panatag Shoal area and the Philippines’s actions to defend her sovereign rights,” they said in their letter.

“We resolutely oppose China’s attempts to use its “nine-dashed line”, which is completely without historical or legal basis, to encroach on the Exclusive Economic Zones and continental shelves of the Philippines, Vietnam and other Association of Southeast Asian Nations (Asean) countries. We strongly oppose China’s illegal actions and threats of force in the Panatag Shoal dispute,” they added.

The group also backed the Philippine government’s proposal to submit the dispute to the International Tribunal for the Law of the Sea (Itlos).

“We call on the governments and citizens of all Asean countries to take concrete actions to show solidarity with the Philippines, to assist her in the defense of her sovereign rights in the Panatag Shoal area, and to defend the sovereign rights of each and every Asean country as affirmed in United Nations Convention on the Law of the Seas (Unclos),” they said.

“We solemnly declare that China’s illegal “nine-dashed line” constitutes a threat to peaceful cooperation and sustainable development in Southeast Asia. To re-establish stability and ensure freedom of navigation in the West Philippines Sea/East Sea, we demand that China gives up its absurd maritime claims in these waters. The just cause of the government and people of the Philippines will prevail,” they added.

Those who signed the letter were Major-General Nguyen Trong Vinh, Former Ambassador of The Socialist Republic of Vietnam to PR China, Prof. Nguyen Minh Thuyet, PhD, Former Vice-President, The Committee for Culture, Education and Youth, National Assembly, Nguyen Ngoc, Writer, Bui Ngoc Tan, Writer, Thanh Thao, Poet, Prof. Pham Duy Hien, PhD, Former Director, Da Lat Institute of Atom, Prof. Nguyen Hue Chi, Former President of Scientific Committee, Institute of Vietnamese Literature, Pham Toan, Educator, Prof. Nguyen The Hung, PhD, University of Da Nang, Vice President, Vietnamese Association of Hydromechanics, Prof. Chu Hao, Director, Tri Thuc Publisher, Dr. Nguyen Dinh Nguyen, PhD, Garvan Institute of Medical Research, Sydney, Australia. Association Prof. Hoang Dung, PhD, Ho Chi Minh City University of Pedagogy, Pham Xuan Nguyen, President, Association of Ha Noi Writers, Nguyen Ba Dung, Engineer, Pham Hoang Quan, Independent Researcher, Hoang Hung, Poet, Prof. Tuong Lai, Former President, The Institute of Sociology of Vietnam, Nguyen Quang A, PhD, Former President, The Institute of Development Studies, Nguyen Ngoc Giao, Former Lecturer, Freelance Writer, Paris, France, Thai Van Cau, Space Science Specialist, USA, Nguyen Xuan Dien, PhD, Institute of Han-Nom, Dinh Kim Phuc, Researcher on the East Sea and Vietnamese Islands, Le Dang Doanh, PhD, Former Director, Central Institute of Economic Management (CIEM), Prof. Hoang Tuy, PhD, Former President, Scientific Committee of Vietnam Institute of Mathematics, Prof. Emeritus Nguyen Dang Hung, PhD, University of Liege, Belgium, To Van Truong, PhD, Specialist of Vietnamese Natural Resources and Environment, Ha Si Phu, PhD, 4E Bui Thi Xuan Str., Dang Thi Thanh Bien, Phan Dac Lu, Poet, Mac Lam, Journalist, Mai Thai Linh, Former Teacher, Researcher, Huynh Nhat Hai, retired Official, Huynh Nhat Tan, Ha Dinh Nguyen, 76, Tran Thanh Van, Association Prof. Dang Ngoc Le, PhD, President, Association of Linguistics of Ho Chi Minh City, Tran Thi Khanh, Editor, Nguyen Thi Tu Huy, PhD, lawyer Tran Quoc Thuan, Former Permanent Vice Chairman, Office of National Assembly of the SR of Vietnam, Kha Luong Ngai, Former Deputy Editor-in-Chief, Sai Gon Giai Phong News, Cao Lap, Former Political Prisoner in Con Dao, Tran Minh Thao, Writer, Dang Thi Hao, PhD, Former Vice Head, Section of Ancient and Mediveal Literature, Institute of Literature, Ha Noi, Vu Quang Viet, Specialist of Economics for UN, USA, Prof. Nguyen Dinh Cong, PhD, Former Chair of the Construction Department, University of Construction, Ha Noi, Nguyen Duc Hiep, Specialist of the Atmosphere, Office of Environment and Heritages, NSW, Australia.
Paulus Nguyen Thai Hop, Archbishop, Chairman, Committee of Justice and Peace, Nguyen Chi Thanh Long, Prof. Tran Van Tho, PhD, Waseda University, Tokyo, Tran Duc Que, Lawyer Ta Van Tai, Former Lecturer, Research Fellow, Harvard Law School, Lawyer Le Hieu Dang, Deputy Head, Services of Legal and Democratic Issues, Central Committee of Vietnam Fatherland Front, Dr. Huynh Tan Mam, PhD, former president, Association of Students of Saigon before 1975, Former Editor-in-Chief of Thanh Nien Newspaper, Former Member, National Assembly of SR Vietnam Le Cong Giau, Former General Secretary, Association of Students of Saigon before 1975, Former Director, Center for the Promotion of Investment and Trades, Nguyen Phu Yen, Composer, Ho Hieu, Association of Students and Youths of Da Lat for Democracy before 1975, Nghiêm Phuong Mai, Biologist and Educator, Canada Prof. Pham Xuan Yem, Former Director of Research on Physics, CNRS, Former Professor, University Paris VI, France, Prof. Ha Duong Tuong, Former Professor, University of Technology Compiegne, France, Tong Van Cong, and Mai Hien, Journalists, Prof. Do Dang Giu, Former Director of Research, CNRS, Former Professor, University Paris Sud, France, Phan Hoang Oanh, PhD, Lecturer, Association. Prof. Ha Thuc Huy, College of Natural Sciences – Ho Chi Minh City National University, Huy Duong, United Kingdom Do Minh Tuan, Poet and Film Director.

TTT (khách viếng thăm) gửi lúc 21:16, 22/05/2012 - mã số 58872
Bạch Hùng viết:
..Việc loại bỏ ông ra khỏi danh sách không có bất cứ một lời giải thích nào, đồng thời đưa vào đó một người thuộc thể loại chống cộng chết bỏ, không có mấy khả năng lý luận khiến tôi đặt câu hỏi về mâu thuẫn nội bộ.

Bác Gấu ơi, chống hay không chống là quyền của mỗi người. Sao bác ấm ức thế ? Lo mài đũng quần cho xong rồi hồi hương giúp đảng của bác phục vụ nhân dân. Sao cứ ở xứ giãy chết, xực hết bơ lại tới sữa của người ta rồi la làng, ủng hộ vô sản đỏ ? coi không được tí nào.

Sớm sớm về sống dưới mái thiên đường xã nghĩa dân chủ gấp vạn lần -tụi giãy chết- với bác Doan gì gì đó, nhá. Mà bác học sắp xong chưa ? Tớ có vài cô cậu sinh viên được học bổng của bọn tư bản qua đây, mà trình độ thấp quá, bơi không à! Chẳng biết có tốt nghiệp được không nữa.
.

LeQuocTrinh (khách viếng thăm) gửi lúc 21:04, 22/05/2012 - mã số 58871

Thân chào các bác trong Dân Luận,

Tôi là Lê Quốc Trinh đây. Đúng chính xác là chính tôi đã viết E-Mail đề nghị BBT BVN cho phép đăng tên tôi vào bản danh sách 66 người đồng ký tên. Đó là ý nguyện (chủ quan) của tôi, còn những người tổ chức có đồng ý hay không là vấn đề của họ (yếu tố khách quan).

Tôi đã nhấn mạnh rằng: "Lá Thư gửi ông toàn quyền đại sứ Philippines là một động thái quyết liệt, một chọn lựa thế đứng đối đầu với TQ và qua mặt nhà cầm quyền Hà Nội". Từ nay, tôi sẽ tránh không sử dụng những cụm từ chính quyền hay chính phủ, vì cho đến giờ quá nhiều bằng chứng cho thấy nhà cầm quyền Hà Nội chỉ là một loại NGUỴ quyền, từ bản chất con người lãnh tụ cho đến tính đại diện giả tạo.

Tôi nói rõ rằng: "Các anh chị em trong nước đã biểu tình khắp đường phố SaiGon & Hà Nội, chúng ta đã bày tỏ lòng yêu nước thương nòi quá nhiều trên các Trang Mạng, đây là lúc chúng ta cần hành động quyết liệt hơn. Chúng ta không thể ngậm miệng ngồi im để cho bọn bành trướng TQ hung hăng bẻ gãy từng chiếc đũa ASEAN. Chúng ta cần sát vai sát cánh trong tình thế khó khăn này hơn".

Câu trả lời này dành cho những bác thực tâm muốn biết sự thật, còn đối với tên BH nào đó tôi không cần phải đối đáp, mọi người đã nhận diện hắn là ai rồi. Trong bầu không khí căng thẳng dầu sôi lửa bỏng này của đất nước tôi không muốn phí phạm năng lực vơi' những hạng người như vậy.

Lê Quốc Trinh, kỹ sư cơ khí,
Canada

Bạch Hùng (khách viếng thăm) gửi lúc 19:39, 22/05/2012 - mã số 58860

Dương Danh Huy là một nhà khoa học có tên tuổi, và đã viết rất nhiều bài viết có cơ sở logic, khoa học về chủ quyền biển đảo, mọi người có thể dễ dàng kiểm tra.
Việc loại bỏ ông ra khỏi danh sách không có bất cứ một lời giải thích nào, đồng thời đưa vào đó một người thuộc thể loại chống cộng chết bỏ, không có mấy khả năng lý luận khiến tôi đặt câu hỏi về mâu thuẫn nội bộ.

Khách Qua Đường (khách viếng thăm) gửi lúc 16:38, 22/05/2012 - mã số 58839

Bác Trương Nhân Tuấn nói đúng. Phi Luật Tân thật ra không phải là một đồng minh đáng tin cậy. Tuy nhiên, có đi có lại mới toại lòng nhau. Nếu các nhà trí thức nhân sĩ VN (66 vị) đã mạnh dạn đứng ra công khai ủng hộ Phi trong tranh chấp với TQ tại bãi cạn Scarborough ngày hôm nay, tôi mong là phía Phi Luật Tân cũng sẽ đáp lễ bằng cách ủng hộ phía VN trong tranh chấp về HOÀNG SA với TQ.

Nhân tiện, xin nêu ra đây một thay đổi ÂM THẦM trong danh sách các vị trí thức nhân sĩ VN ký tên trong thư gửi ông Đại sứ Phi Luật Tân ủng hộ Phi: Đó là tên nhân vật HUY DUONG, tức bác Dương Danh Huy tại United Kingdom (số 65, áp chót) trong bức thư nguyên thủy đã được thay thế bằng tên bác Lê Quốc Trinh, Kỹ sư cơ khí, Canada (một độc giả quen thuộc của Dân Luận) mà không có lời giải thích lý do tại sao.

Danh sách cũ: (còn lưu trên Diễn Đàn Forum)

64. Hà Thúc Huy, PGS.TS. Đại học Khoa học - Đại học Quốc gia TP HCM
65. Huy Duong, United Kingdom
66. Đỗ Minh Tuấn, Nhà thơ - Đạo diễn, Hà Nội

Nguồn: Bauxite Việt Nam

(Nguồn: http://www.diendan.org/the-gioi/ung-ho-philippines/ )

Danh sách mới: (trên bôxit.net)

64. Hà Thúc Huy, PGS.TS. Đại học Khoa học – Đại học Quốc gia TP HCM
65. Lê Quốc Trinh, Kỹ sư Cơ khí, Canada
66. Đỗ Minh Tuấn, Nhà thơ – Đạo diễn, Hà Nội

(Nguồn : http://www.boxitvn.net/bai/37175 )

Gửi phản hồi mới (xin gõ tiếng Việt có dấu và tuân thủ Nguyên tắc Dân Luận để được chấp nhận)

Bạn có thể bịa một địa chỉ email bất kỳ, ví dụ test@gmail.com. Thông tin này sẽ không xuất hiện công khai khi phản hồi được đăng.
  • Bạn có thể sử dụng các thẻ BBCode trong bài. Các địa chỉ URL sẽ được tự động chuyển thành liên kết.
  • Bạn có thể trích bài của người khác bằng thẻ [quote], ví dụ: [quote]Nội dung muốn trích dẫn[/quote]
  • Bạn có thể sử dụng những thẻ HTML sau: <a> <em> <strong> <ins> <b> <i> <u> <br> <cite> <code> <ul> <ol> <li> <dl> <dt> <dd> <h1> <h2> <h3> <h4> <h5> <table> <tbody> <td> <tr> <pre> <img> <div> <span> <object> <hr> <center> <font> <blockquote> <strike> <embed> <param> <del> <ins> <sub> <sup>
  • Bạn có thể chèn video vào bài viết bằng thẻ [video:địa_chỉ_url_của_video]
  • Cách dòng và cách đoạn sẽ được tự động chuyển thành xuống dòng.

Nhấn vào đây để biết thêm chi tiết về cách định dạng bài viết...

To prevent automated spam submissions leave this field empty.
CAPTCHA
Bạn bắt buộc phải trả lời câu hỏi kiểm tra dưới đây. Nó giúp chúng tôi nhằm lọc bỏ các nội dung spam do robot tự động thực hiện.
15 + 3 =
Giải bài toán đơn giản này và nhập kết quả vào ô phía trên. Ví dụ, nếu thấy 1+3, thì hãy nhập 4.

Bấm vào đây để xem thể lệ cuộc thi sáng tác video Quyền Con Người và Tôi 2013

Suy ngẫm

Chúng tôi không oán Trời (Watashitachi wa Ten o uramazu). Chúng tôi tự nguyện cùng chung sức với bè bạn để vượt qua những khó khăn. Đó là cách chúng ta mang lại ý nghĩa cho những người đã bỏ mình trong trận địa chấn và tsunami này!

— Một sinh viên trung học tỉnh Miyagi, Nhật Bản, phát biểu sau thảm họa động đất và sóng thần ngày 11 tháng 3 năm 2011

Mới Mới Mới

Thống kê truy cập

Hiện có 2 thành viên504 khách truy cập.

Thành viên online

Thuốc Lá, Tran Thi Ngự

Kỷ lục: Có 2315 người ghé thăm vào 11-03-2013 lúc 13h29.

Độc giả Dân Luận từ đâu đến?

Locations of visitors to this page

Quỹ Dân Luận

Hãy bấm để ủng hộ tài chính cho Dân Luận. Thu chi quỹ Dân Luận được công bố công khai tại đây!