Nguyễn Gia Kiểng – Nghĩ về những đất nước không thành (TL 269)

Nguyễn Gia Kiểng
Chia sẻ bài viết này
“… Mọi quốc gia đều phải đặt nền tảng trên một tư tưởng chính trị đúng đắn nếu không muốn rơi vào bạo quyền và bạo loạn…”

30 tháng 4 – 2012. Tôi đang ở trên Quảng Trường Hiến Pháp, Plaza de la Constitucion, trung tâm thủ đô Mexico của nước Mexico. Người Mexico (phát âm Mê-hi-cô) gọi là Socalo, có nghĩa là “nền tảng”. Mỗi thành phố lớn của nước Mexico đều có một socalo làm trung tâm quyền lực. Chung quanh quảng trường này có tất cả. Dinh tổng thống, tòa thị chính thành phố Mexico, trụ sở quốc hội và dĩ nhiên một nhà thờ lớn rất đồ sộ. Ở góc quảng trường, bên cạnh nhà thờ lớn, qua một song sắt người ta có thể nhìn thấy một vài di tích của kinh thành Tenochtitlan bị tàn phá và san phẳng năm 1521. Tenochtitlan là tên cũ của thành phố Mexico.

Tôi không quen biết ai tại nước Mexico này và cũng không có nhu cầu du lịch. Tôi đến đây vì từ nhiều năm rồi tôi vẫn tự nhủ thế nào cũng phải đi Mexico ít nhất một lần cho biết. Vì hai lý do. Lý do thứ nhất là để được nhìn tận mắt một kỳ quan của sự nghịch lý. Tại sao một thành phố thành lập trên cao độ hơn 2000 mét, không gần bờ biển và cũng không có dòng sông nào chảy qua lại có thể là thành phố lớn nhất, ít nhất đông dân nhất, thế giới từ hơn sáu thế kỷ qua? Lý do thứ hai, quan trọng hơn nhiều, là để tìm câu trả lời cho một câu hỏi tình cờ nẩy ra trong óc tôi và ngày càng gây khó chịu: tại sao nhiều người, nhà báo cũng như nhà chính trị, lại nói Mexico là một failed state?

Cụm từ failed state có lẽ đã xuất hiện vào đầu thập niên 1990 để chỉ nước Somalia, lúc đó rơi vào tình trạng nội chiến vô chính phủ và không giải pháp bởi vì có quá nhiều phe lâm chiến. Đó là kết quả của hai mươi năm phiêu lưu chính trị của những tướng lãnh quá dốt đến nỗi không biết là mình dốt. Họ thử nghiệm một tổng hợp giữa chủ nghĩa Mác-Lênin và Hồi Giáo, sau đó chuyển sang một chế độ độc tài quân phiệt, làm nước Somalia tan vỡ trong nội chiến. Đến nay Somalia vẫn chưa có chính quyền. Cụm từ failed state có khi được dịch sang tiếng Việt là “quốc gia thất bại”. Cách dịch này không đúng. Một quốc gia có thể thất bại trong một hay nhiều mục tiêu (thí dụ như một giải bóng đá) mà vẫn là một quốc gia, trong khi một failed state là một quốc gia không còn là một quốc gia nữa. Có lẽ nên dịch những failed states là những “đất nước không thành” thì đúng hơn? Đó là những quốc gia mà nhà nước không còn giữ được độc quyền bạo lực, không đảm bảo được công ích và trật tự an ninh, cũng không còn thẩm quyền để thảo luận và thỏa hiệp với các nước khác nữa. Bởi vì chính quyền không được sự hợp tác của người dân và cũng không kiểm soát được người dân nữa. Tổ chức Quỹ Hòa Bình (Fund for Peace) công bố hàng năm một danh sách các quốc gia xếp hạng theo “chỉ số không thành” (failed state index) trong đó Somalia đứng hạng nhất, Việt Nam được xếp vào loại warning, nghĩa là đáng lo ngại. Bảng xếp hạng này chỉ có một giá trị rất tương đối vì nó làm quá nhiều tính toán trên một khái niệm định tính về bản chất.

Lần đầu khi đọc một nghiên cứu nói Mexico là một đất nước không thành tôi ngạc nhiên. Làm sao có thể thế được? Mexico là nước độc lập từ gần hai thế kỷ qua với một hiến pháp dân chủ ổn định từ gần một thế kỷ. Một nước lớn với 110 triệu dân sống trên một diện tích bao la gần hai triệu kilomét vuông mở ra cả Đại Tây Dương lẫn Thái Bình Dương. Hơn nữa Mexico còn có cả một vịnh lớn của riêng mình, vịnh California. Mexico đứng đầu thế giới về mỏ bạc và cũng là nước xuất cảng dầu lửa thứ năm trên thế giới. Thu nhập bình quân trên mỗi đầu người của Mexico là trên 10.000 USD mỗi năm, gấp 10 lần Viêt Nam. Nhưng rồi tôi tiếp tục đọc nhiều tài liệu khác đánh giá Mexico là một đất nước không thành đồng thời phơi bày tình trạng bạo loạn. Mới đây tôi lại được đọc bài phỏng vấn ngoại trưởng Mexico trong đó người ký giả đặt thẳng câu hỏi Mexico có phải là một đất nước không thành không và ông bộ trưởng trả lời một cách lưỡng lự.

Chỉ vài ngày sau khi tới Mexico tôi đã hiểu quả thực có lý do chính đáng để coi Mexico là một đất nước không thành. Vợ tôi, thường hay về Việt Nam, quả quyết rằng theo sinh hoạt hàng ngày thì thu nhập của một người Mễ cùng lắm chỉ gấp đôi Việt Nam chứ không thể gấp mười được. Mexico trên thực tế chỉ là một thuộc địa trá hình. Phần lớn của cải tập trung trong tay một thiểu số. Cụm từ “thu nhập bình quân trên mỗi đầu người” không có nghĩa gì cả. Mexico có rất nhiều tỷ phú, kể cả người giàu nhất thế giới Carlos Slim, nhưng dân chúng thì rất nghèo. Tình trạng bất công này tự nhiên dẫn tới hỗn loạn và trộm cướp. Chiến tranh giữa các băng đảng với nhau và với cảnh sát hàng năm làm từ 5000 đến 10.000 người chết. Cướp bóc và buôn lậu bạch phiến không bị coi là có tội nếu do người trong gia đình hoặc đồng hương làm. Các du khách được khuyên là không nên đi dạo khi chiều tối ngoài trung tâm thành phố. Ngay bên cạnh khách sạn mà tôi ở, khá gần trung tâm thành phố Mexico, có một tiệm tạp hóa nhỏ với một người bảo vệ mang súng; cô hướng dẫn viên du lịch nói như thế là bình thường. Hành động dũng cảm được mọi người thán phục là vượt biên giới qua Mỹ sống ngoài vòng pháp luật và làm những công việc lặt vặt để có tiền gửi về quê hương.

Các tài liệu thống kê cho thấy Mexico có khoảng 75% người lai, số 25% còn lại một nửa là người gốc Espana một nửa là “thổ dân thuần túy”. Nhưng ngay khi tới đây tôi khám phá ra rằng mình lầm to. Người Espana rất ít pha trộn với thổ dân; “người lai” chỉ là những thổ dân có khả năng trả lời bằng tiếng Espana những câu hỏi trong cuộc kiểm tra dân số. Như vậy phải hiểu rằng gần 90% dân Mexico, mà người Việt tại Mỹ gọi là người Mễ, là những người có tổ tiên sinh sống ở Châu Mỹ trước khi người Châu Âu tới. Điều này rất dễ nhận thấy bởi vì người Mễ có đặc tính là họ mang lịch sử dân tộc trên cơ thể. Cho tới khi người Châu Âu tới đây, đầu thế kỷ 16, họ chưa biết sử dụng bánh xe và kim loại, cũng chưa biết thuần hóa súc vật cho việc chuyên chở. Họ chỉ dùng sức người. Dầu vậy họ đã mang hàng triệu tảng đá nặng để xây những kim tự tháp và đền đài. Và họ xây cất rất nhiều, trên những qui mô lớn một cách kinh ngạc. Kinh thành Teotihuacan chẳng hạn, dựng lên cách đây hơn hai ngàn năm, có Kim Tự Tháp Mặt Trời gần bằng kim tự tháp Kheops lớn nhất của Ai Cập và một đường chính rộng mênh mang dài gần 3 Km. Người ta không thể đếm hết những công trình xây cất đồ sộ như vậy và tất cả đều làm bằng sức người. Di sản lịch sử nhọc nhằn một cách kinh hoàng đó còn thấy được trên cơ thể người Mễ. Họ lùn và mập, chân tay to và ngắn. Những hài cốt tìm lại được cho thấy trước đây họ không cao quá 1,45m, ngày nay người Mễ cũng ít khi cao hơn 1,60m. Những người Mễ chính thống này hầu như không có tài sản nào trên đất nước họ. Trước một sự bất công thách đố như vậy bạo lực gần như chính đáng, nhất là khi chính công an nhà nước cũng ám sát, thủ tiêu, cướp bóc.

Khó có quốc gia nào có thể có một lịch sử hung bạo như Mexico. Cả thế giới biết và lên án hành động diệt chủng của những đoàn conquistadors (quân chinh phục người Espana) đối với thổ dân Châu Mỹ, nhưng những tàn sát này không thấm vào đâu so với sự tàn sát lẫn nhau của các sắc tộc thổ dân trước đó. Giết người tế thần là phong tục của mọi sắc dân. Để khánh thành cung điện Tenochtitlan, người Aztec đã giết trong một ngày hai chục ngàn người, và giết theo một nghi thức ghê rợn: mổ sống để móc trái tim còn đập. Khi tấn công Tenochtitlan đoàn quân conquistador của Cortès chỉ có vài trăm người nhưng họ đã huy động được 150.000 người thổ dân cùng chiến đấu với họ để trả thù người Aztec. Đế quốc Aztec bị tiêu diệt sau vài tháng và kinh thành Tenochtitlan bị san phẳng. Kế tiếp là hai thế kỷ thống trị và bóc lột dã man của đám thực dân Espana. Mexico được độc lập năm 1821 chỉ để chịu đựng những chế độ độc tài cướp bóc của các tướng lãnh. Ngoại trừ một giai đoạn bình yên khoảng 20 năm do Lazaro Cardenas mở ra năm 1934, lịch sử Mexico cho tới nay là một chuỗi đàn áp, bóc lột, cách mạng, bạo loạn và ám sát, nhiều khi cùng một lúc. Mexico đúng là một quốc gia không thành.

Từ năm 2000 dân chủ được vãn hồi và ngày càng được củng cố. Những tranh luận chính trị ngày càng tỏ ra nghiêm chỉnh và có phẩm chất. Mexico có nhiều triển vọng ra khỏi danh sách những đất nước không thành, và có một tương lai.

Nhưng tại sao Mexico lại là một đất nước không thành?

Chính trong khi đi thăm viếng các nhà thờ lớn nguy nga, đặc biệt là nhà thờ Đức Mẹ Guadalupe (nơi Đức Mẹ Maria hiện ra với một thổ dân và in hình mình vào áo của người này) mà tôi nghĩ là đã tìm ra câu trả lời. Người Espana sang chinh phục Châu Mỹ tàn nhẫn với thổ dân bao nhiêu thì họ rộng rãi bấy nhiêu trong việc xây dựng những nhà thờ thật nguy nga, có phần hơn cả những nhà thờ lớn tại Châu Âu. Và người thổ dân đã chấp nhận đạo Công Giáo theo cách của họ, nghĩa là lấy các thánh công giáo thay cho các vị thần trước đó. Tại làng Chamula gần Palenque tôi được thăm một giáo đường trong đó rất nhiều người thổ dân Chiapas đang cúng các thánh công giáo như những thần linh, thí dụ như cắt tiết gà mái để xin cho con khỏi bệnh. Có những vị thánh không đáp ứng lời cầu khẩn nên đang bị phạt, không được thắp sáng và cũng không có lễ vật. Sự chắp nối lạ đời này chứng tỏ lý luận không có chỗ đứng đáng kể nào tại Mexico và khiến tôi chợt nhận ra là Mexico hầu như hoàn toàn không có một tác phẩm tư tưởng nào, dù đã có một nhà văn được giải Nobel về văn chương năm 1990. Mexico không có tư tưởng và vì thế đã là một đất nước không thành. Lý do là vì mọi quốc gia đều phải đặt nền tảng trên một tư tưởng chính trị đúng đắn nếu không muốn rơi vào bạo quyền và bạo loạn. Quốc gia là một khái niệm chính trị phức tạp đã gây tranh cãi dữ dội, nhiều khi đẫm máu.

Tư tưởng, kể cả tư tưởng chính trị, là con đường tới sự hiểu biết thấu đáo thay vì những xác quyết chắc nịch của sự nông cạn dẫn thẳng tới xung đột. Nhưng muốn suy nghĩ thì trước hết phải hiểu rõ các từ ngữ và khái niệm. Trong một nước nếu mỗi người hiểu quốc gia, dân tộc, tự do, dân chủ, pháp luật, chính quyền v.v. một cách khác nhau thì không thể có thảo luận và do đó không thể sống chung. Phương pháp duy nhất để hiểu như nhau là cố gắng học hỏi để hiểu đúng, và các khái niệm này phức tạp lắm chứ không đơn giản.

Sau đó cần đầu tư thời gian và cố gắng tìm giải đáp cho một số câu hỏi. Thế nào là một quốc gia lành mạnh? Cứu cánh của nhà nước là gì? Nhà nước có vai trò gì? Nhà nước quan trọng hơn hay cá nhân quan trọng hơn? Quyền hạn của nhà nước phải dừng lại ở chỗ nào để tự do cá nhân có thể bắt đầu? Có thể kiểm soát hoạt động kinh tế tới mức độ nào mà không triệt tiêu những quyền tự do chính trị? Một đại biểu quốc hội có quyền bầu theo lập trường mà mình nghĩ là có lợi cho cử tri hay phải bầu cho điều mà mình nghĩ rằng đa số cử tri muốn? Những mầm mống chia rẽ trong dân tộc xuất hiện như thế nào và phải được giải quyết như thế nào? v.v. Những câu hỏi này nhiều lắm và khó lắm nhưng nếu không trả lời được thì không thể xây dựng được quốc gia. Không có tư tưởng chính trị thì không thể có cảm thông giữa chính quyền và nhân dân, và giữa nhân dân với nhau.

Đó là điều đã xảy ra cho Mexico. Bằng chứng rõ rệt của sự thiếu vắng tư tưởng chính trị là một đảng với danh xưng ngớ ngẩn “Đảng Định Chế Cách Mạng ” đã có thể cầm quyền liên tục trong hơn một nửa thế kỷ và có nhiều triển vọng sẽ trở lại cầm quyền sau cuộc bầu cử tổng thống tháng 7 sắp tới. Các định chế là gì? Cách mạng là gì? Làm sao có thể vừa bảo thủ vừa cấp tiến, vừa bảo vệ các định chế vừa làm cách mạng? Trong suốt lịch sử của nó, có lẽ chỉ trừ một trường hợp Lazaro Cardenas, không có chính khách nào hiểu rằng quốc gia là một tình cảm, một không gian liên đới và một đồng thuận chia sẽ một tương lai chung. Tất cả những người đã thay nhau cầm quyền đều đã chỉ coi dân tộc như một khối người để đàn áp và thống trị. Và họ đã khiến Mexico trở thành một failed state.

30-4 cũng là ngày kỷ niệm sự cáo chung của một nhà nước không thành: Việt Nam Cộng Hòa. Cùng với chế độ này đã sụp đổ giấc mơ của những người muốn từ đó xây dựng một đất nước Việt Nam dân chủ và anh em. Chế độ này tồi dở nhưng không gian ác. Lý do khiến nó bại vong cũng là vì nó thiếu hẳn một tư tưởng chính trị. Nó không thiếu các bác sĩ, kỹ sư, luật sư, cử nhân, tiến sĩ nhưng nó không có những trí thức chính trị. Đó chỉ là những người học lấy bằng cấp để tiến thân, nghĩa là để vượt lên trên và tách ra khỏi quần chúng và hội nhập vào một thiểu số ưu thế. Và họ cũng chỉ học những ngành chuyên môn. Kiến thức chính trị của họ không hơn quần chúng, sự hiểu biết về thực tại xã hội thì chắc chắn không bằng. Những người cầm quyền như vậy không thể tranh thủ sự ủng hộ của quần chúng vì họ xa lạ với quần chúng, không biết cách tranh thủ và cũng không muốn phục vụ quần chúng; họ chỉ muốn quần chúng phục vụ họ. Từ Bảo Đại đến Ngô Đình Diệm đến Nguyễn Văn Thiệu không ai thực sự cố gắng tranh thủ hậu thuẫn quần chúng cả, trái lại vì thiếu văn hóa chính trị họ còn có những thái độ, ngôn ngữ và hành động khiêu khích đối với quần chúng. Và dù muốn họ cũng không biết phải làm gì để tranh thủ quần chúng vì họ không hiểu quần chúng. Các bộ thông tin, công dân vụ, dân vận v.v. của họ chỉ có để mà có, vì không lẽ không có. Một chế độ như vậy không thể tồn tại nếu bị tấn công, và họ đã bị tấn công. Trước mặt họ là những người cộng sản tuy động cơ có thể không trong sáng và văn hóa không cao nhưng biết cố gắng vận dụng quần chúng và đã tranh thủ được một phần quần chúng. Như vậy sự thất bại của chế độ Việt Nam Cộng Hòa là lẽ dĩ nhiên, phe cộng sản dù có thua bao nhiêu trận cũng vẫn còn đó để phục hồi trở lại vì vẫn còn quần chúng.

Việt Nam Cộng Hòa đã là một đất nước không thành vì không đủ thì giờ để hình thành. Nó còn cần thì giờ để có được một tư tưởng chính trị và những người lãnh đạo có bản lĩnh chính trị xuất phát từ quần chúng và vẫn là những đứa con của quần chúng. Nhưng thời gian này nó đã không có bởi vì nước đồng minh nắm vận mệnh của nó đã mất kiên nhẫn.

Đó là quá khứ, chỉ nhắc lại nhân ngày kỷ niệm. Điều đáng quan tâm hơn là Việt Nam hiện nay cũng đang tiến tới rất gần tình trạng của một đất nước không thành. Trong thực tế nước ta cũng chỉ là một thuộc địa trá hình trong đó một thiểu số cường hào chiếm đoạt đất nước làm của riêng, bất chấp quần chúng. Đảng cộng sản cư xử không khác một lực lượng chiếm đóng. Người dân không còn quan tâm tới đất nước vì đất nước không còn là của họ. Tư tưởng chính trị duy nhất được phép truyền bá là chủ nghĩa Mác-Lênin mà ngay cả những người áp đặt cũng biết là bệnh hoạn và nhàm chán. Đặc tính của những đất nước không thành: quan hệ chính quyền – nhân dân bị cắt đứt, thậm chí trở thành thù địch. Đã thế chính quyền còn liên tục nhục mạ người dân bằng những quyết định thách đố như cho Trung Quốc thuê rừng ở thượng nguồn, khai thác bôxit tại Tây Nguyên, chuẩn bị xây 14 lò phản ứng hạt nhân, bao che cho các đại gia cướp đất cướp nhà của dân chúng một cách công khai, trắng trợn, hàng ngày.

Còn lại sinh hoạt kinh tế. Nhưng kinh tế cũng sẽ rất bi đát trong những ngày sắp tới khi sự thực không còn che đậy được nữa. Và đàng nào thì mô hình kinh tế hướng ngoại cũng không thể tiếp tục khi các quốc gia phát triển đã đặt thăng bằng cán cân mậu dịch làm mục tiêu hàng đầu. Thử thách đặt ra cho sự sống còn của đất nước sẽ rất lớn vì chúng ta kiệt quệ, căm hờn và bất lực. Thảm kịch lớn nhất hiện nay của chúng ta là thảm kịch của ý chí và niềm tin.

Cũng như Mexico hiện nay chúng ta rất hụt hẫng về mặt tư tưởng chính trị, nhưng khác với họ chúng ta chưa bắt đầu khắc phục. Trí thức Việt Nam vẫn còn rất kém về kiến thức chính trị và vẫn còn nghĩ rằng chính trị không cần phải học. Một cuộc thảo luận gần đây còn cho thấy họ cũng không biết chính họ là ai vì nhiều người vẫn chưa hiểu thế nào là một trí thức. Đất nước Việt Nam cần tìm ra một lối thoát nhưng đôi mắt của Việt Nam lại chưa chịu mở ra.

Một trong những khái niệm bị xét lại một cách gay gắt nhất trong thế giới toàn cầu hóa này chính là khái niệm quốc gia. Số lượng các đất nước không thành sẽ ngày một gia tăng. Sẽ chỉ còn lại những quốc gia được quan niệm một cách đúng đắn và được bảo vệ một cách thông minh. Không có gì là quá nếu nói rằng đất nước đang lâm nguy. Thiểu số ít ỏi những người hiểu biết và có lòng yêu nước, những trí thức đúng nghĩa, cần hiểu rằng họ không có chọn lựa nào khác hơn là tìm đến với nhau trong một ý chí chung.

Nguyễn Gia Kiểng
(tháng 5/2012)

Admin gửi hôm Thứ Năm, 24/05/2012
Bạn đánh giá bài viết này thế nào?

Về luật sư Lê Công Định: Người Gây Khó Xử

Viện IDS: Khi trí thức… từ chức

Dân trí… không từ trên trời rơi xuống!

Hoàng Việt - Bàn về 1,5 tỷ đô la ODA Nhật Bản tài trợ cho Việt Nam

Trương Duy Nhất - Phó thủ tướng lỡ miệng


CÃI CỐI (khách viếng thăm) gửi lúc 11:32, 14/08/2013 - mã số 95134

Thật tình, tôi hơi ngần ngại để gởi những dòng này, vì e rằng sẽ lại có vị hiểu lầm rằng tui chống lại ông Kiểng, bênh vực cho đảng CSVN, nhưng rồi vì có vài điểm ông Kiểng viết trong bài này khiến tui hơi ngứa ngáy không thể viết vài hàng.

Trước hết theo tui được biết thì phrase FAILED STATES được các tác gỉa Âu-Mỹ dùng chỉ về sự thất bại của chính quyền, hay nhà nước, của một số quốc gia trong những nhiệm vụ căn bản như giữ gìn trật tự, ban hành và áp dụng luật pháp, bảo vệ sự an toàn cho người dân, v.v...Chữ States có nghĩa là nhà nước, là chính quyền; khác với chữ Nations, có nghĩa là quốc gia. Chữ FAILED STATES được dùng nói về chính quyền của những nước như Somalia, Nigeria,Iraq ngày nay, v.v... là những nơi mà chính quyền, hay nhà nước, gần như không bảo đảm được an ninh vật lý cho công dân của mình, không duy trì được trật tự xã hội, không thực thi được một hệ thống pháp luật thống nhất cho toàn lãnh thổ, không có dược một hệ thống công chức ( bureaucratic system) toàn quốc, cũng như không quản trị được, với hiệu năng tối thiểu, các hệ thống công ích (public services)về y tế-giáo dục,v.v...Tóm lại FAILED STATE là sự bất lực, hay thất bại của nhà nước, của chính quyền, trong việc thực thi chức năng chính trị của mình.

Đó là những gì tui được hiểu về khái niệm FAILED STATES của các tác giả Âu-Mỹ,chưa hề nghe có tác giả nào, trừ ông Kiểng, dùng FAILED STATES với nghĩa FAILED NATIONS.

Nếu tui nhớ không lầm thì George Friedman của Stratfor là người, nhiều năm trước, đã dùng từ FAILED STATES khi bình luận về Mexico, ý chính là phân tích về tình trạng bạo động lan tràn giữa các drug cartels ở đó, về sự bất an của dân chúng, và tính chất cát cứ của quốc gia rộng lớn này; nghĩa là sự thất bại của nhà cầm quyền Mexico trong chức năng nhà nước. Nhưng khi viết như vậy, Friedman cũng không tỏ ra có ý ám chỉ rằng Mexico là một FAILED NATION.

Cũng muốn viết thêm vài hàng về việc ông Kiểng đem đặt VNCH trước đây vào loại FAILED STATE, nhưng vì thì giờ eo hẹp quá, xin tạm đừng ở đây.

Kính,
CÃI CỐI.

Kratie (khách viếng thăm) gửi lúc 10:32, 14/08/2013 - mã số 95128
Keng viết:
Tay nghề kỹ sư chủ yếu là phân tích, thiết kế, thực hiện thuần thục theo những nguyên lý học thuật, những qui trình, qui tắc nghề nghiệp.

Xin đồng ý và... không đồng ý với cụ Keng. Chữ cần nói ở đây là óc "phân tích." Ở 4 năm đầu người ta đào luyện óc phân tích analytical skill là chính, từ từ đến cao học và lên tiến sĩ người ta mới càng đi sâu vào lý thuyết áp dụng không chỉ trong những hoàn cảnh lý tưởng đơn giản nữa, vẫn có thể là những môn học trước nhưng vào sâu hơn. Óc phân tích đòi hỏi cụ Kiểng khi nói, ví dụ, thằng đó bị thương chảy hết máu nên chết thì cụ phải biết chắc rằng không có thằng nào chảy hết máu mà còn sống, và nếu giả sử có đứa chảy hết máu mà vẫn sống nhăn thì nó thuộc loại ngoại lệ như thế nào, vân vân và vân vân... Tôi nghĩ nước VNCH chết vì... có những người như cụ Kiểng về tham chính và dạy đại học nên nó mới chết! Tuy nhiên điều trên tôi mới chỉ đặt là giả thuyết thôi à, có thể sai, chưa nghiên cứu kỹ, không dám viết đăng báo đâu nha.

Quê Hương (khách viếng thăm) gửi lúc 11:53, 13/08/2013 - mã số 95082

Tuy không phải hoàn đồng ý với những nhận định của ông Kiểng trong mọi vấn đề, nhưng phải nói là ông Kiểng có quan điểm chính trị riêng của mình khá rõ ràng.
Qua nhiều bài viết, ông bài bác nền Đệ Nhất, Đệ Nhị Cộng Hoà một cách không công bằng. Tôi đoán vì những đụng chạm nào đó với thể chế đã nuôi dưỡng ông nên ông có thành kiến sâu sắc. Âu cũng là tâm lý thường tình của con người.
Ông Kiểng gọi thể chế VNCH là đất nước không thành tôi hoàn toàn không đồng ý. Lý do là VNCH chưa có một ngày hoà bình để tự lo cho mình.
So với các lãnh tụ châu Á khác cùng thời thì TT Ngô Đình Diệm thuộc lại sáng giá, cận kề bên là bộ óc kiệt xuất của người em: ông Nhu (mà ta có thể thấy tư tưởng chính trị và viễn kiến của ông qua tác phẩm Chính Đề VN, tác phẩm mà nhóm Thông Luận luôn bảo là không phải của ông Nhu). Anh em Diệm Nhu quá hiền nên mới bị tướng Big Minh cho người ám sát, nếu không thì lịch sữ đã khác xa rồi.
Bây giờ thì sau bao nhiêu năm dưới chế độ toàn trị, dân trí kiệt quệ do chính sách dùng người của CSVN. Dân chúng hầu như đều trở thành vô cảm do quá sợ sệt chính sách khủng bố nhiều đời của CA VN.
Trí thức VN thì từ xưa đến nay thuộc loại hèn, chỉ cần chính sách Tem Phiếu, Hộ khẩu là ngậm miệng ngay. Bây giờ thì đỡ hơn về mặt kinh tế, những ngặt nỗi, nỗi sợ đã ngấm trong máu rồi, rồi kể nghĩ đến gia đình, vợ con,.. nên thây kệ.
Tầng lớp có ảnh huởng nhất đến tương lai đất nước là sinh viên học sinh thì bây giờ bị cô lập tối đa.
Lãnh đạo thì ngu dốt, ngạo mạn. Họ chả tin tưởng gì đến cái chủ nghĩa Mác Lê Nin nữa, ngay cả cái bình phong tư tưởng Hồ Chí Minh mà chỉ lo xây dựng phe nhóm để làm giàu.
Ngày nào cái chế độ XHCN hoang dã này còn tồn tại trên đất nước VN, thì không cách nào để đất nước có thể có sinh khí mà cất lên được.

VN bây giờ mới đúng là một đất nước không thành.

Keng (khách viếng thăm) gửi lúc 11:40, 13/08/2013 - mã số 95081
Kratie viết:
Còn nữa, Thái Lan từng có đảng cộng sản lớn thứ nhì ở Đông Nam Á, chỉ sau đảng cộng sản của thằng bác mình ở Ba Đình. Thế thì vua chúa và chế độ quân phiệt Thái Lan có "một tư tưởng chính trị" nào hay ho để không bị "bại vong"? Lý luận thế mà cũng có bằng kỹ sư thì cũng lạ!

Tay nghề kỹ sư chủ yếu là phân tích, thiết kế, thực hiện thuần thục theo những nguyên lý học thuật, những qui trình, qui tắc nghề nghiệp.

Ông Kẻng nay chắc muốn nâng tầm lên hàng cao hơn kỹ sư, đi vào tổng hợp hóa, khái quát hóa, đặt ra nguyên lý mới, thiết lập qui trình mới chăng ?

Một cố gắng khiên cưỡng nhằm áp đặt cái thuyết 'ưu thế tư tưởng' vào một trận oánh nhau đẫm máu, dã man bằng súng đạn kinh hồn :)

Kratie (khách viếng thăm) gửi lúc 11:00, 13/08/2013 - mã số 95077

Còn nữa, Thái Lan từng có đảng cộng sản lớn thứ nhì ở Đông Nam Á, chỉ sau đảng cộng sản của thằng bác mình ở Ba Đình. Thế thì vua chúa và chế độ quân phiệt Thái Lan có "một tư tưởng chính trị" nào hay ho để không bị "bại vong"? Lý luận thế mà cũng có bằng kỹ sư thì cũng lạ!

Kratie (khách viếng thăm) gửi lúc 10:38, 13/08/2013 - mã số 95076
Nguyễn Gia Kiểng viết:
30-4 cũng là ngày kỷ niệm sự cáo chung của một nhà nước không thành: Việt Nam Cộng Hòa. Cùng với chế độ này đã sụp đổ giấc mơ của những người muốn từ đó xây dựng một đất nước Việt Nam dân chủ và anh em. Chế độ này tồi dở nhưng không gian ác. Lý do khiến nó bại vong cũng là vì nó thiếu hẳn một tư tưởng chính trị.

Nói như thế thì dân Do Thái mất nước hàng ngàn năm và chỉ mới lập lại quốc gia Do Thái hồi 1948 thì sao? Dám bảo dân Do Thái dốt nát thiếu tư tưởng học thuyết chính trị, văn hoá, văn chương, khoa học... chắc? Một thằng đòi đốt cả dãy Trường Sơn chơi đến thằng cuối cùng và được sự hậu thuẫn của khối cộng sản quốc tế, một thằng không còn đạn vì đồng minh thay đổi chính sách. Chưa kể Đài Loan, Nam Hàn... Óc lợn mới không thấy được điều đó. Chán!

Quít (khách viếng thăm) gửi lúc 17:02, 12/08/2013 - mã số 95031
slowly viết:
Anh thua, trước hết, là do anh yếu!
Anh yếu, không phải là anh không hung bạo bằng kẻ thù. Sự hung bạo đồng nghĩa với sự yếu đuối.
Anh yếu, không phải do Mỹ ngừng cung cấp vũ khí, tài chính. Anh không chiến đấu cho người Mỹ, anh chiến đấu cho niềm tin của anh. Người Mỹ giúp đỡ anh vì họ đặt hi vọng vào niềm tin của anh. Sau cùng, họ rút quân vì họ quá thất vọng!Niềm tin của anh quá phọt phẹt!
Bởi vì niềm tin pải dựa trên một tư tưởng chính trị. Người Quốc gia không có tư tưởng chính trị nào, hoặc nếu có, thì nó cũng không hấp dẫn nổi trí thức và quần chúng. Trên mặt trận tư tưởng chính trị này, người Quốc gia đã thua người Cộng sản.

Anh hỏi chủ sờ-lâu-lỳ vài câu nhá,

Quấc gia thua trận cộng sản ở VN thì rõ như 1+1=10 rồi, cãi thế chó nầu được. Ti nhiên, cái gọi là tư tưởng chính trị của cộng sản theo chú nó hay ho ở cái chỗ hiểm nầu ? :) Tư tưởng chính trị của cộng sản bắc việt hấp dẫn hầu hết trí thức và quần chúng VN thì xem ra dân tộc VN quả thật rất thông minh, sáng suốt như sách dạy nhẩy ? Thế dưng, anh thắc mắc là dân VN vốn đã được trang bị thứ tư tưởng ưu việt dư thía mà nay sao lại khốn khổ khốn nạn, khốn đốn dư lày chứ ? Phải chăng chú lâu-lỳ vẫn cứ sướng là nhưn dưn ta đang hạnh phúc nhất thế giái theo kết quả thăm dò dư luận gần đây ? :)

Một câu hỏi cắc cớ nữa dành cho chú lâu-lỳ là, nếu cộng sản bắc việt không xua quân, kéo tăng kéo pháo, thí mạng hàng triệu triệu bộ đội, dân công, để quyết liệt đánh chiếm cho ký được miền Nam, cứ ở yên ngoài vĩ tuyến 17, tập trung chăm no xây dựng chủ nghĩa xã hội theo tư tưởng hcm, để yên cho VNCH theo tư tưởng Mỹ Ngụy phồn vinh giả tạo, thì liệu tư tưởng chính trị của cộng sản bắc việt có cắm được cây cờ sao vàng trên nóc dinh Độc Lập vào ngày 30-4-1975 không nhẩy ?

Riêng anh đây thì thấy rằng có trường hợp tư tưởng chính trị của cộng sản bắc việt đã thực sự oánh tan xác tư tưởng chính trị của VNCH bằng bộc phá hẳn hoi :), như sự kiện hồi năm 1971, các chiến sĩ biệt động an ninh T4 SG đã ra tay diệt gọn tay GS Nguyễn Văn Bông, nguyên giám đốc Học Viện Quốc Gia Hành Chánh của ngụy quyền, kiêm lãnh tụ của Phong Trào Quốc Gia Cấp Tiến cực kỳ phản động.


Trưa 10.11.1971. Một tiếng nổ long trời tại ngã tư Cao Thắng - Phan Thanh Giản khiến ông Nguyễn Văn Bông - Giám đốc Học viện Quốc gia Hành chính, người chuẩn bị nắm chức thủ tướng (ngụy) chết tại chỗ.

Giáo sư Nguyễn Văn Bông là thạc sĩ công pháp quốc tế đầu tiên của Việt Nam, tốt nghiệp tại Pháp, đang nắm chức Giám đốc Học viện Quốc gia Hành chính, đồng thời là Chủ tịch Phong trào Cấp tiến, một tổ chức chính trị chống cộng.

Tôi nhớ dặn dò của đồng chí Tám Nam - Phó ban An ninh T4 (tức khu vực Sài Gòn-Gia Định): “Để bảo đảm bí mật, chúng ta sẽ đặt cho mục tiêu bí số G.33. Cần giữ bí mật đến phút chót và theo tin tức tình báo, G.33 đang chuẩn bị lên nắm ghế thủ tướng. Nếu G.33 đã nắm chức, sẽ rất khó hành động vì khi ấy việc bảo vệ ông ta sẽ khác hẳn. Và nếu tình huống này xảy ra, cách mạng có thể gặp khó khăn hơn bởi Nguyễn Văn Bông là một trí thức có uy tín và chính quyền ngụy chuyển từ quân sự sang dân sự mọi diễn tiến sẽ có lợi cho địch”.

Công nhựn tư tưởng chính trị của cộng sản bắc việt có sức công phá mạnh mẽ, ác liệt thật, vô đ.ị.t muôn năm !

Mà hễ đã mạnh mẽ thì nhất định không thể hung bạo, là hiền hòa, bởi vì, theo nhời chú lâu-lỳ, Sự hung bạo đồng nghĩa với sự yếu đuối, hehe :))

Không thể thiếu được các trại tù (khách viếng thăm) gửi lúc 12:36, 12/08/2013 - mã số 95021
ab viết:
Trích dẫn:
còn đám bình dân đang tham gia topic này còn bi đát tới mức cứ hở ra là lôi chủ đề Quốc-Cộng cãi nhau ỏm tỏi, 38 năm rồi không có gì mới

Thực ra sự phân hoạch Quốc-Cộng là một phương thức phân tích tương đối dễ giãi, cho dù Quốc hay Cộng thì những cá nhân nằm trong 2 cái tập đã được phân hoạch ấy vẫn là máu đỏ, da vàng (tất nhiên là cả mũi tẹt), điều ấy có nghĩa là tất cả những thuộc tính "hạ đẳng Việt" (nếu có) thì đều có trong mỗi một người, bất kể anh ở "phe" nào.

Trong những thuộc tính "hạ đẳng Việt" đó thật tiếc là phải đồng ý với efacx: người Việt không có khả năng xây dựng nên một lý thuyết cho dù bất cứ lãnh vực nào, và bi kịch là gì?

Là những đầu óc tăm tối, không thể tự sáng tạo ra một lý thuyết đủ đúng để dẫn dắt. Sự vay mượn tư tưởng của những kẻ tràn đầy thuộc tính hạ đẳng thì biểu hiện rõ nhất là sự thực hành nó (chứ không phải xây dựng một lý thuyết mới), và thực hành như thế nào? tất nhiên bằng máu, bằng súng và không thể thiếu được các trại Gulag !

Làm cách nào để chứng minh một lý thuyết đủ đúng để dẫn dắt ?
Bọn vay mượn tư tưởng cho đó là một lý thuyết đủ đúng để dẫn dắt thì OK thôi, quyền của họ. Vấn đề là những đầu óc tăm tối này trở thành bọn ác ôn, bọn giết người, khẳng định lý thuyết vay mượn tư tưởng của chúng là "duy nhất đúng đắn" và ép buộc mọi người phải theo.
Và chúng nó thực hành như thế nào? tất nhiên bằng máu, bằng súng, cướp, giết, vu khống và không thể thiếu được các trại Gulag !

Hung (khách viếng thăm) gửi lúc 12:13, 12/08/2013 - mã số 95018

Mấy chú tơ tưởng nói như khẹc.

Tư tuởng của bác đảng ta là nhất rồi, thể hiện qua cái đề cương văn hoá văn nghệ mác lê 1943, hết sức trí tuệ, cao thâm đấy nhá !

VNCH thì chả có tư tưởng miẹ gì cả, chỉ biết đánh đấm, ngoan cố chống lại tư tưởng của bác và đảng nên thua là đúng rồi.

Thấy Nam Hàn chưa ? Có cần đánh đấm gì đâu, chỉ nhờ có tư tưởng đồng ý nhất trí theo Mỹ nên được giàu mạnh muôn năm, mà nói cho đúng cũng có một phần nhờ cái tư tưởng anh hùng rơm, sợ chết, đek dám đánh nhau của bọn Bắc Hàn. Tóm lại muôn sự cũng là nhờ tư tưởng cả.

Nhớ lại khi xưa, Thành Cát Tư Hãn cũng nhờ vào tư tưởng anh minh, sáng ngời của dân tộc Mongol, nên đã tung vó ngựa oai hùng ngang dọc thảo nguyên, đánh tan, phá nát biết bao thành quách, lâu đài nguy nga tráng lệ khắp chốn, lập ra đế chế Nguyên Mông hùng mạnh, cai trị cả một giải giang san kéo dài từ Á sang tận Âu !

Vào link sau để học tư tưởng bác Hồ nhằm nâng cao trình độ tư tưởng, sống, chiến đấu, lao động, học tập thắng lợi nhá !

Nghiên cứu, giảng dạy, học tập tư tưởng Hồ Chí Minh

ab (khách viếng thăm) gửi lúc 08:23, 12/08/2013 - mã số 95008
Trích dẫn:
còn đám bình dân đang tham gia topic này còn bi đát tới mức cứ hở ra là lôi chủ đề Quốc-Cộng cãi nhau ỏm tỏi, 38 năm rồi không có gì mới

Thực ra sự phân hoạch Quốc-Cộng là một phương thức phân tích tương đối dễ giãi, cho dù Quốc hay Cộng thì những cá nhân nằm trong 2 cái tập đã được phân hoạch ấy vẫn là máu đỏ, da vàng (tất nhiên là cả mũi tẹt), điều ấy có nghĩa là tất cả những thuộc tính "hạ đẳng Việt" (nếu có) thì đều có trong mỗi một người, bất kể anh ở "phe" nào.

Trong những thuộc tính "hạ đẳng Việt" đó thật tiếc là phải đồng ý với efacx: người Việt không có khả năng xây dựng nên một lý thuyết cho dù bất cứ lãnh vực nào, và bi kịch là gì?

Là những đầu óc tăm tối, không thể tự sáng tạo ra một lý thuyết đủ đúng để dẫn dắt. Sự vay mượn tư tưởng của những kẻ tràn đầy thuộc tính hạ đẳng thì biểu hiện rõ nhất là sự thực hành nó (chứ không phải xây dựng một lý thuyết mới), và thực hành như thế nào? tất nhiên bằng máu, bằng súng và không thể thiếu được các trại Gulag !

Lichsu (khách viếng thăm) gửi lúc 06:57, 12/08/2013 - mã số 95001

Tình báo cộng sản Bắc Việt trong VNCH : Phạm Xuân Ẩn, Đặng Trần Đức , Pièrre Vũ Ngọc Nhạ (tên Thánh), Lê Hữu Thúy, Trần Quốc Hương (Mười Hương) , Vũ Hữu Duật , Đỗ Anh Nhạ, Huỳnh Văn Trọng , Nguyễn Xuân Hòe, Nguyễn Cao Kỳ , ông thầy Thích Tâm Châu ( nay bên bên Pháp), Trần Chung Ngọc (Giao Điểm),..., Nguyễn Phương Hùng (KBCHN) nay công tác bên USA cho cộng sản .


Hình sau 1975 : Tướng Vũ Ngọc Nhã thứ 2 bên trái sang; Tướng Phạm Xuân Ẩn ngoài cùng bên phải...

Những người nằm trong Phủ Tổng thống Sài Gòn

Từ cái vỏ bọc của tổ chức bọc cho tôi. Gia đình tôi đóng vai một gia đình giáo dân di cư vào Nam. Dựa vào ảnh hưởng của đức cha Lê, cha Hoàng ở nhà thờ Bình An và Phát Diệm mà tôi có dịp quen biết. Chế độ Ngô Đình Diệm rất cần sự ủng hộ của các linh mục này, những người chống cộng quyết liệt.

Tôi đã thể hiện mình là cầu nối cho họ đến với nhau. Từ đó dần dần tôi chiếm được lòng tin của Ngô Đình Cẩn cố vấn miền Trung. Cẩn bắc cầu cho tôi sang cha Thục, ông Nhu và Ngô Đình Diệm.

Là phụ tá của đức cha Lê, cố vấn cho gia đình Ngô Tổng thống, tôi có điều kiện tiếp cận với các quan chức cao cấp trong chính quyền Sài Gòn, với Tòa thánh Vatican, Giáo chủ Pièrre, Khâm sứ Tòa thánh Sài Gòn, Đức Hồng y Spanman Mỹ. Qua đây tôi nắm được khá nhiều tin tức quan trọng của Mỹ và chính quyền Sài Gòn để cung cấp về trung tâm của ta.

Trích báo CHXHCNVN

http://www.tienphong.vn/xa-hoi/phong-su/158644/Nhung-nguoi-nam-trong-Phu-Tong-thong-Sai-Gon---Ky-1.html
http://www.tienphong.vn/xa-hoi/phong-su/158728/Nhung-nguoi-nam-trong-Phu-Tong-thong-Sai-Gon.html
https://sites.google.com/site/vutiendathd/chuyen-muc/lich-su/Nhan-vat-lich-su/vu-ngoc-nha-ong-co-van-ba-doi-tong-thong-nguy

Một điệp vụ hoàn hảo

Mạnh Việt -Thứ Tư, 02/05/2012, 8:21 (GMT+7)

Khi tôi kể lại câu chuyện từng xảy ra tại nhà tù Côn Đảo này, chắc chắn, cựu Tổng thống Ngụy quyền Sài Gòn Nguyễn Văn Thiệu sẽ há hốc mồm ngạc nhiên, sửng sốt, không ngờ được rằng, chính ông ta đã vô tình tham gia vào một “điệp vụ” mà nhờ nó, “Việt cộng” đã có cái gậy đập mạnh vào chính lưng ông ta và phái đoàn Ngụy quyền trên bàn Hiệp định Paris.

Nhân vật chính trong câu chuyện này là A25 - bí danh của Lê Hữu Thúy - người sau này được phong hàm Đại tá tình báo chiến lược và được phong tặng danh hiệu Anh hùng LLVTND. A25 là một trong 5 nhà tình báo chiến lược nằm trong cụm H10 - Lưới A22 do Vũ Ngọc Nhạ làm cụm trưởng, gồm: Nguyễn Xuân Hòe, công cán ủy viên phủ Tổng thống; Vũ Hữu Ruật, Phó Tổng thư ký Đảng Dân chủ Sài Gòn; Hoàng Hồ, nghị sĩ dân biểu Sài Gòn; Lê Hữu Thúy, công cán ủy viên Bộ chiêu hồi và Huỳnh Văn Trọng, cố vấn chính trị đối ngoại của Tổng thống Thiệu được Thiệu rất tin dùng và từng cử làm trưởng phái đoàn của chính phủ Thiệu, sang Mỹ để hội đàm cùng chính phủ Mỹ để tìm kế sách đối phó với phe Cộng sản ở Hội nghị Paris.

Trong một báo cáo tổng kết của Nhà Trắng đã phải thú nhận về cụm 10 - Lưới A22 như sau: “Từ trước tới nay, loại trừ những phim ảnh hay tiểu thuyết trinh thám, chưa bao giờ có những tổ điệp báo thành công đến như thế. Chúng tôi không muốn nói đến sự thành công trong việc xâm nhập và leo cao lên các cơ quan then chốt. Điều mà chúng tôi muốn nêu lên ở đây là sự thành công của họ quá tốt đẹp, đối với những phần tử đã bị lộ liễu, đã từng bị phát giác, Vũ Ngọc Nhạ đã cùng đồng bọn đã từ địa vị là những kẻ tử tội, nghiễm nhiên trở thành những công chức cao cấp, những ủy viên thủ trưởng, Tổng thống, những tin tức chiến lược mà Cảnh sát Quốc gia (chỉ Ngụy quyền Sài Gòn – PV) biết họ đã cung cấp, có giá trị giúp cho Hà Nội có những dự kiến chắc chắn, khiển định chính sách của họ đối với cuộc chiến tranh này”...

http://nongnghiep.vn/nongnghiepvn/72/1/24/94079/mot-diep-vu-hoan-hao.aspx

efacx gửi lúc 02:50, 12/08/2013 - mã số 94992
slowly viết:
Nó [chế độ VNCH] sụp đổ, không phải do nó "tồi" và "dở", mà do CSBV gây chiến, do Mỹ bỏ không viện trợ vũ khí, do abc xyz, do rất nhiều thứ nhưng tuyệt đối không phải do bản thân chế độ ấy!

Chế độ của chúng ta [chế độ xã hội chủ nghĩa] là tương lai của nhân loại. Những khó khăn mà chúng ta gặp phải là do khách quan, là do dân trí còn thấp, là do biến đổi khí hậu, là do thế lực thù địch chống phá.

***Sao giống nhau thế nhỉ!

Đặc biệt thích bài này của bạn Slowly. Người Việt Nam ngu dốt của chúng ta vốn không quen nhẫn ra sai lầm của bản thân. Mượn lời ông Kiểng viết trong bài là: "Họ ngu dốt tới độ không biết là mình ngu dốt"

efacx gửi lúc 02:44, 12/08/2013 - mã số 94990
Trích dẫn:
Tại làng Chamula gần Palenque tôi được thăm một giáo đường trong đó rất nhiều người thổ dân Chiapas đang cúng các thánh công giáo như những thần linh, thí dụ như cắt tiết gà mái để xin cho con khỏi bệnh. Có những vị thánh không đáp ứng lời cầu khẩn nên đang bị phạt, không được thắp sáng và cũng không có lễ vật. Sự chắp nối lạ đời này chứng tỏ lý luận không có chỗ đứng đáng kể nào tại Mexico và khiến tôi chợt nhận ra là Mexico hầu như hoàn toàn không có một tác phẩm tư tưởng nào, dù đã có một nhà văn được giải Nobel về văn chương năm 1990

Cảm ơn ông Kiểng đã dành thời gian tìm hiểu một văn hoá khác với văn hoá nơi ông đang sống, và viết bài truyền bá tri thức cho người VN. Tôi đặc biệt thích đoạn bôi đậm.

Những anh bạn ngu dốt người VN của tôi (đang cãi nhau ỏm tỏm phía dưới) vẫn chưa có thói quen ham tìm hiểu những gì khác với VN, hoặc khác với đất nước mà người đó đang sống.

Tôi coi ông Kiểng thuộc nhóm trí thức chính trị tinh hoa cỡ 0.01% trong dân tộc VN. Và vì vậy tôi nhìn thấy tương lai dân tộc VN vẫn bi đát hệt như quá khứ, khi mà ở mức tinh hoa như ông cũng chỉ đạt tầm nhàng nhàng của các dân tộc khác, còn đám bình dân đang tham gia topic này còn bi đát tới mức cứ hở ra là lôi chủ đề Quốc-Cộng cãi nhau ỏm tỏi, 38 năm rồi không có gì mới.

KháchVN123 (khách viếng thăm) gửi lúc 02:00, 12/08/2013 - mã số 94989

Ông Nguyễn Gia Kiểng đang nói về Mexico thì liên quan gì đến chiến tranh Quốc Cộng mà các bạn lôi ra đây ? Thật quái đản !

slowly gửi lúc 09:50, 31/05/2012 - mã số 59418
Kang viết:
Chiến thắng của cộng sản miền Bắc không gì hơn là chiến thắng của kẻ dã man trên người Văn Minh..

Anh thua, trước hết, là do anh yếu!
Anh yếu, không phải là anh không hung bạo bằng kẻ thù. Sự hung bạo đồng nghĩa với sự yếu đuối.
Anh yếu, không phải do Mỹ ngừng cung cấp vũ khí, tài chính. Anh không chiến đấu cho người Mỹ, anh chiến đấu cho niềm tin của anh. Người Mỹ giúp đỡ anh vì họ đặt hi vọng vào niềm tin của anh. Sau cùng, họ rút quân vì họ quá thất vọng!Niềm tin của anh quá phọt phẹt!
Bởi vì niềm tin pải dựa trên một tư tưởng chính trị. Người Quốc gia không có tư tưởng chính trị nào, hoặc nếu có, thì nó cũng không hấp dẫn nổi trí thức và quần chúng. Trên mặt trận tư tưởng chính trị này, người Quốc gia đã thua người Cộng sản.

Bạch Hùng (khách viếng thăm) gửi lúc 09:40, 31/05/2012 - mã số 59417
Tên tác giả viết:
Họ đã kiêu ngạo, khinh người miền Nam, coi mình là kẻ trên, là kẻ chiến thắng, là kẻ tài giỏi hơn dân miền Nam.

Vâng ạ, thế thì VNCH là người chiến thắng đầy vinh quang, khiến cho bây giờ 3 triệu người cứ tháng 4 hàng năm lại biểu tình ăn mừng.

Mà xin hỏi bác, bác chê bai đám miền bắc hung nô ít học, hung ác là những ai ạ? Gồm có GS Hoàng Tụy, GS Huệ Chi, TS Quang A,.. bố mẹ TS CHHV, bố mẹ LS LTCN, bố mẹ của Nguyễn Văn Đài, bố mẹ của TS Nguyễn Công Huân, bố mẹ của TS đảng viên Đảng cộng sản Nguyễn Xuân Diện... Bác định xúc phạm, gán nhãn "man rợ, ngu dốt, hung nô" cho họ, có phải không?

Thua hông nhận mình thua, cứ thích nhận mình thắng, cứ thích sĩ, thích thẩm du tự sướng, tự khen mình là "thông minh, trí tuệ, phi thường"... thảo nào các bác lại có cơ hội ăn mừng ngày quốc khánh vào ngày quốc khánh Mỹ?
Kha kha kha.

Kang (khách viếng thăm) gửi lúc 08:05, 31/05/2012 - mã số 59412

Một thực tế phũ phàng mà mọi người dưới chế độ cộng sản miền bắc đã nằm mơ và họ cần phải rơi xuống thực tế: Mấy mươi năm nay họ được cho uống thuốc và nghĩ là miền Bắc chiến thắng miền Nam là do sự lãnh đạo thần kỳ của Nguyễn Tất Thành và đồng bọn, cùng với sự dũng cảm của bộ đội và chính nghĩa sáng ngới, ngời!!

Họ đã kiêu ngạo, khinh người miền Nam, coi mình là kẻ trên, là kẻ chiến thắng, là kẻ tài giỏi hơn dân miền Nam.

Rợ Hồ, Mãn Thanh, Bắc Hàn chút xíu nữa là đã 'giải phóng' Nam Hàn Quốc, lũ man rợ cùng Polpot đã 'giải phóng' Cambodia...

Chiến thắng của cộng sản miền Bắc không gì hơn là chiến thắng của kẻ dã man trên người Văn Minh..

Đám người ít học, hung ác luôn ra rả những lời nhàm chán mà ngày nay giới trẻ không thèm nghe, không thèm học những điều giả dối do đám này dựng nên: Môn sử của việt cộng chỉ là rác rưởi!

Nếu mà họ cho họ là giỏi thì sao họ lại sợ sự thật, sợ ứng cử, bầu cử tự do, cài tường lửa?

Họ nói một đàng, làm một nẻo.Tôi cho họ là những kẻ hèn, bất tài, tham lam, hung ác, loại cặn bã của xã hội. Không tên nào dám vỗ ngực mình là cộng sản, lên đây tranh luận; chúng chỉ nấp, đội lốt khác, ra ngoài cãi cọ cho qua ngày..

Từ Nguyễn Tất Thành 6, 7 mươi năm trước, cho tới bây giờ; không tên nào dám ra ứng cử, bầu cử minh bạch, tự do!!!

slowly gửi lúc 21:15, 30/05/2012 - mã số 59378
Kang viết:
VNCH thất bại vì người lãnh đạo quá nhân đạo bác Kẻng ơi! nếu họ thẳng tay với đám Việt cộng ít học, giống như Hàn, Đài loan; thì miền nam vẫn vững mạnh và thịnh vượng.

Vậy theo bác Kang thì "ít nhân đạo hơn" là một tư tưởng chính trị?

Na Rì (khách viếng thăm) gửi lúc 18:37, 30/05/2012 - mã số 59369
Bạch Hùng viết:
Bác cứ nói quá, chứ tôi cũng chẳng ưa gì ông NĐM cùng đám bộ sậu, vì tôi cũng không thích họ, và cũng chẳng có lợi lộc đếch gì.

Tuy nhiên, tôi còn ghét mấy bọn rân trủ cuội tự sướng tự xưng yêu nước nhiều hơn, nên tiêu diệt chúng thay cho chơi game online.

Không hiểu lắm. Tôi cho rằng họ muốn yêu nước hay ghét nước thì đó là quyền của họ, cũng như bác có quyền ghét Nông Đức Mạnh vậy. Họ đâu có làm phiền bác hay thề "tiêu diệt" bác vì bác ghét Nông Đức Mạnh đâu, sao bác phải cay cú với họ vậy? Tôi cũng chưa thấy họ có lợi lộc gì. Bác ghen tỵ gì đó với họ chăng?

Bạch Hùng (khách viếng thăm) gửi lúc 17:19, 30/05/2012 - mã số 59365
Na Rì viết:
Đây chính là câu trả lời cho thắc mắc của bác Bạch Hùng. Có bác Bạch Hùng làm cánh tay đắc lực ngày đêm đánh phá bọn "rân chủ" bằng các thông tin xỏ lá khốn nạn rồi, ông Nông Đức Mạnh và bộ sậu khỏe, đâu cần ra tay nữa. Nông Đức Mạnh nhàn cư vi bất thiện là phải, công đầu thuộc về bác Bạch Hùng.

Bác cứ nói quá, chứ tôi cũng chẳng ưa gì ông NĐM cùng đám bộ sậu, vì tôi cũng không thích họ, và cũng chẳng có lợi lộc đếch gì.

Tuy nhiên, tôi còn ghét mấy bọn rân trủ cuội tự sướng tự xưng yêu nước nhiều hơn, nên tiêu diệt chúng thay cho chơi game online.

Na Rì (khách viếng thăm) gửi lúc 16:20, 30/05/2012 - mã số 59360
Bạch Hùng viết:
Vào thời nay cũng thế thôi, chính các bác rân trủ bị nhân dân khinh bỉ và tẩy chay, đến cả đám ma chay của bà mẹ Paul Lê Sơn cũng không được mấy ai đoái hoài, đến cả ông Đào Hiếu cũng đau đớn và nhục nhã khi bàng hoàng nhận ra mình bị nhân dân cô lập và coi rẻ... thì các bác có nói gì cũng là vô nghĩa.

Đây chính là câu trả lời cho thắc mắc của bác Bạch Hùng. Có bác Bạch Hùng làm cánh tay đắc lực ngày đêm đánh phá bọn "rân chủ" bằng các thông tin xỏ lá khốn nạn rồi, ông Nông Đức Mạnh và bộ sậu khỏe, đâu cần ra tay nữa. Nông Đức Mạnh nhàn cư vi bất thiện là phải, công đầu thuộc về bác Bạch Hùng.

Eleanor gửi lúc 14:44, 30/05/2012 - mã số 59358

VNCH đã sup đổ. Lãnh đạo CHXNCN Việt Nam cũng đang đứng trước cái nguy cơ xa rời quần chúng, những người đã giúp cho họ thành công. Trong điều kiện hiện nay, vai trò của trí thức càng phải được nâng cao. Nhất là các trí thức lớn lên từ tầng lớp nghèo khó, những người hiểu rõ nhất những nguyện vọng của người dân. Tuy nhiên, có một thực tế đau lòng là khi có được quyền lực rồi thì những trí thức đại diện cho người dân này lại không thoát được cám dỗ của quyền lực và tiền bạc.
“Thiểu số ít ỏi những người hiểu biết và có lòng yêu nước, những trí thức đúng nghĩa, cần hiểu rằng họ không có chọn lựa nào khác hơn là tìm đến với nhau trong một ý chí chung.” Không chỉ là tìm đến với nhau, tôi cho rằng nhiệm vụ của những người trí thức này là đánh thức những con người đang còn u mê và chưa chịu mở mắt. Đặc biệt là giới sinh viên học sinh. Tôi biết nhiều trí thức có tâm, có tài nhưng lại bi quan, họ chỉ dừng lại ở việc chê bai, nêu ra thực trạng nhưng không hề tìm cách thay đổi cái thực trạng đó. Việc thay đổi quan điểm của con người, của xã hội không phải là việc có thể thực hiện ngay và thấy ngay kết quả được.

Bạch Hùng (khách viếng thăm) gửi lúc 11:10, 30/05/2012 - mã số 59344

Ông Kiểng viết được một bài thể hiện suy nghĩ rất đứng đắn, khác xa với thể loại tự sướng, tự khen mình thường thấy trên các forum chính trị. Và hơn nữa, ông Kiểng hiểu được rằng một hệ thống chính trị mà không gắn liền với nhân dân là một hệ thống chính trị thất bại, và đó là lý do VNCH thua.

Chủ Tịch Hồ Chí Minh vĩ đại có nói "chở thuyền cũng là dân mà lật thuyền cũng là dân", và người đã thực hiện rất thành công điều này đưa đến chiến thắng vinh quang cho tổ quốc.

Các bác ở bên thua trận thì cũng nên tự nhận ra lỗi sai của mình, chứ cứ đổ lỗi sang bị mỹ bỏ rơi (dù trước đó hỗ trợ bao nhiêu B52, máy bay, nửa triệu quân đội..) để sinh ra một đạo quân không trả lương thì không đánh..., nhưng lại cứ thích tự sướng mình là đỉnh cao đạo đức thay mặt cho công lý.. thì rõ ràng không phải là hành động hay.

Vào thời nay cũng thế thôi, chính các bác rân trủ bị nhân dân khinh bỉ và tẩy chay, đến cả đám ma chay của bà mẹ Paul Lê Sơn cũng không được mấy ai đoái hoài, đến cả ông Đào Hiếu cũng đau đớn và nhục nhã khi bàng hoàng nhận ra mình bị nhân dân cô lập và coi rẻ... thì các bác có nói gì cũng là vô nghĩa.

Chở Thuyền cũng là Dân, mà lật thuyền cũng là Dân. Các bác nhớ lấy điều đó. Nhân Dân công bằng lắm, những nhà rân trủ cuội họ nhận ra ngay.

Kang (khách viếng thăm) gửi lúc 09:27, 30/05/2012 - mã số 59331

VNCH Chế độ này tồi dở nhưng không gian ác. Lý do khiến nó bại vong cũng là vì nó thiếu hẳn một tư tưởng chính trị.!!!!

Tổ bu nó! bác Kẻng đúng là trí thức xã hụi chủ nghĩa. Trong khi bác Kẻng tay thì vung lên "giết giết nữa bàn tay không ngừng nghỉ..", miệng thì gặm cơm hẩm độn khoai; thì miền Nam là một xứ giàu có, trù phú, Sài Gòn được gọi là hòn ngọc Viễn Đông; có đời sống rất văn minh, biết chế tạo xe hơi; trong khi đó Hàn quốc là một nước lạc hậu, Singapore là một làng chài.

VNCH thất bại vì người lãnh đạo quá nhân đạo bác Kẻng ơi! nếu họ thẳng tay với đám Việt cộng ít học, giống như Hàn, Đài loan; thì miền nam vẫn vững mạnh và thịnh vượng.

Bác cũng thấy là sau 80 năm phấn đấu, trình độ, khả năng của các nãnh đạo của ta vẫn kém hơn rất nhiều so với lũ ngụy.

Bác thử đề nghị họ ra ứng cử tự do, để coi thử người Việt chọn ai. Hình như lúc trước có bác Trai của ngụy được nhiều người thích lắm.

slowly gửi lúc 20:34, 27/05/2012 - mã số 59186

Nó [chế độ VNCH] sụp đổ, không phải do nó "tồi" và "dở", mà do CSBV gây chiến, do Mỹ bỏ không viện trợ vũ khí, do abc xyz, do rất nhiều thứ nhưng tuyệt đối không phải do bản thân chế độ ấy!

Chế độ của chúng ta [chế độ xã hội chủ nghĩa] là tương lai của nhân loại. Những khó khăn mà chúng ta gặp phải là do khách quan, là do dân trí còn thấp, là do biến đổi khí hậu, là do thế lực thù địch chống phá.

***Sao giống nhau thế nhỉ!

Khách-SJ (khách viếng thăm) gửi lúc 10:30, 25/05/2012 - mã số 59051

Ôi giời đất ơi!!!

Ông NGK đúng là một thứ trí thức mọt sách! Không biết thực tiễn là gì cả. Giờ này mà ông vẫn còn chỉ trích VNCH được thì hết nước nói! Thử hỏi ông ý thức, văn hóa chính trị của các nước Nam Hàn, Singapore, Đài Loan thời gian đó có khá hơn VNCH không??? Các chế độ đó tuy không CS nhưng có độc tài và thiếu 'dân chủ, tự do' như VNCH không? Ông chỉ biết chỉ trích, vỗ ngực cho mình là thấu đáo vấn đề, không biết đóng góp cho chế độ VNCH. Tuy nó 'tệ và dở' thiệt, nhưng không phải vì đó mà nó sụp đổ mà vì CSBV gây chiến tranh xâm lăng, lũng đoạn miền Nam, và vì Mỹ bỏ cuộc để giải quyết bàn cờ quốc tế đối với Nga và TQ. Tôi cam đoan với ông là nếu Mỹ đã không bỏ, chỉ cần hộ trỡ vũ khí thì đến Tết Công-gô CS mới thắng!

CSBV lấy được lòng dân Bắc vì họ đã bán được cái 'bánh vẽ' CNCS và đánh lừa dân chúng về thực thể của sự hỗ trợ của Mỹ, và do đó phải "giải phóng" dân tộc.

Ông chê trí thức của VNCH không có tư tưởng, thiếu văn hóa chính trị! Hỏi thử ông đã đọc "Chính Đề VN" của ông Nhu chưa? Ông chửi VNCH không có căn bản gì cả! Ông không đáng xách dép cho ông Nhu!

Trước đây tôi có đọc vài bài ông viết về lý thuyết thì tôi còn thấy có giá trị. Với bài này, tôi ngửi không vô! Tư duy của ông còn cùn lắm. Ông cất bút đi thì hay hơn, chứ viết thêm chỉ làm hỏng các thế hệ sau!

Gửi phản hồi mới (xin gõ tiếng Việt có dấu và tuân thủ Nguyên tắc Dân Luận để được chấp nhận)

Bạn có thể bịa một địa chỉ email bất kỳ, ví dụ test@gmail.com. Thông tin này sẽ không xuất hiện công khai khi phản hồi được đăng.
  • Bạn có thể sử dụng các thẻ BBCode trong bài. Các địa chỉ URL sẽ được tự động chuyển thành liên kết.
  • Bạn có thể trích bài của người khác bằng thẻ [quote], ví dụ: [quote]Nội dung muốn trích dẫn[/quote]
  • Bạn có thể sử dụng những thẻ HTML sau: <a> <em> <strong> <ins> <b> <i> <u> <br> <cite> <code> <ul> <ol> <li> <dl> <dt> <dd> <h1> <h2> <h3> <h4> <h5> <table> <tbody> <td> <tr> <pre> <img> <div> <span> <object> <hr> <center> <font> <blockquote> <strike> <embed> <param> <del> <ins> <sub> <sup>
  • Bạn có thể chèn video vào bài viết bằng thẻ [video:địa_chỉ_url_của_video]
  • Cách dòng và cách đoạn sẽ được tự động chuyển thành xuống dòng.

Nhấn vào đây để biết thêm chi tiết về cách định dạng bài viết...

To prevent automated spam submissions leave this field empty.
CAPTCHA
Bạn bắt buộc phải trả lời câu hỏi kiểm tra dưới đây. Nó giúp chúng tôi nhằm lọc bỏ các nội dung spam do robot tự động thực hiện.
3 + 2 =
Giải bài toán đơn giản này và nhập kết quả vào ô phía trên. Ví dụ, nếu thấy 1+3, thì hãy nhập 4.

Bấm vào đây để xem thể lệ cuộc thi sáng tác video Quyền Con Người và Tôi 2013

Suy ngẫm

Dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản thì dũng khí cuả người Việt Nam bị tước sạch, không còn dũng khí nữa. 1000 năm Tàu nó đô hộ, đàn áp cũng khiếp. 100 năm Tây nó đô hộ, đàn áp cũng khiếp lắm. Thế mà người dân Việt Nam càng dũng khí càng anh hùng. Nhưng có năm mươi mấy năm mà Đảng Cộng sản nó tước hết ý chí anh hùng của người dân Việt Nam và giới trí thức văn nghệ sĩ Việt Nam, gần như trong bụng toàn thỏ đế, toàn cáy.

— Nhà văn Trần Mạnh Hảo

Mới Mới Mới

Thống kê truy cập

Hiện có 2 thành viên472 khách truy cập.

Thành viên online

Admin, Tâm Như

Kỷ lục: Có 2315 người ghé thăm vào 11-03-2013 lúc 13h29.

Độc giả Dân Luận từ đâu đến?

Locations of visitors to this page

Quỹ Dân Luận

Hãy bấm để ủng hộ tài chính cho Dân Luận. Thu chi quỹ Dân Luận được công bố công khai tại đây!