Thường Sơn - Tổng thống Nguyễn Tấn Dũng?

Thường Sơn (CTV Phía Trước)
Chia sẻ bài viết này

Không khó để đoán ra cái đích mà Nguyễn Tấn Dũng đang nhắm tới trong tương lai không xa. Một cá nhân hoặc một nhóm cá nhân sẽ sẵn lòng chấp nhận cơ chế chính trị nhiều hơn một đảng hoặc nhiều đảng, thay cho lối mòn độc đảng quá rủi ro và chỉ chực chờ bùng nổ như hiện nay.

Công tác nhân sự đã “cơ bản hoàn thành”

Thời gian đang chuyển dần về giữa năm. Hà Nội cũng đang chìm trong cơn nắng nóng tăng nhiệt theo từng tuần lễ, cùng với những trận giông bão khó có thể lường trước trong năm con Rồng này. Sự biến đổi về thời tiết như thế cũng tiềm ẩn những toan tính âm thầm trong nội bộ đảng và chính phủ. Sau vài vụ cưỡng đoạt đất đai ở Tiên Lãng và Văn Giang, dư luận càng đồn đoán nhiều hơn về một vị tổng thống trong tương lai không xa của đất nước Việt nam hậu cộng sản.

Đó là Nguyễn Tấn Dũng.

Chưa bao giờ kể từ năm 1975 cho đến nay, vai trò của thủ tướng lại trở nên đáng giá và hướng đến hình ảnh độc tôn như giờ đây. Được tích lũy qua hai nhiệm kỳ thủ tướng, gần như toàn bộ khối nhân sự của những bộ ngành quan trọng nhất đang thuộc về những chủ kiến sắp xếp và điều hành của Nguyễn Tấn Dũng.

Từ tháng 8/2012, khi chính phủ mới được thành lập và nhận được sự đồng thuận hầu như không một chút khó khăn từ Quốc hội, người ta đã có thể nhận ra những gương mặt thân cận nhất với thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng như Nguyễn Văn Bình – Thống đốc Ngân hàng Nhà nước, Vương Đình Huệ – Bộ trưởng Bộ Tài chính, Bùi Quang Vinh – Bộ trưởng Bộ Kế hoạch và Đầu tư, Đinh La Thăng – Bộ trưởng Bộ Giao thông Vận tải… Chưa kể đến một số hội đồng và ủy ban đóng vai trò tư vấn cho chính phủ cũng bao gồm những người được cho là thuộc phe cánh của Nguyễn Tấn Dũng.

Mối tương quan trong đảng giờ đây đã trở nên lệch hẳn về đầu cân chính quyền. Ở đầu cân bên kia, Trương Tấn Sang, bất chấp nhiều cố gắng để tự PR bản thân, nhưng ứng vào vai trò Chủ tịch nước – một vị trí mà trước và sau đều thật khó biểu hiện quyền lực, và thực tế là hầu như không có một quyền lực thực chất nào, đã trở nên mờ nhạt, đặc biệt sau vụ nữ đại biểu Đặng Thị Hoàng Yến, cùng quê Long An với ông Sang, bị Quốc hội bãi nhiệm.

Trên con đường hành sự của mình, thực ra Trương Tấn Sang đã có nhiều cơ hội để tiến thân và trở nên một nhân tố nào đó mang tầm đối trọng với Nguyễn Tấn Dũng. Thế nhưng với sự yếu kém cố hữu về công tác nhân sự và quan điểm dùng người rất thiếu nhất quán mà đã không thể được cải thiện từ khi ông Sang còn là Chủ tịch Ủy ban Nhân dân thành phố và Bí thư Thành ủy TP.HCM, chính ông đã đánh mất những cơ hội đáng quý của mình.

Tại đất Bắc Hà, nơi hội tụ quá nhiều nhân sĩ và kịch sĩ, có thể nói chỉ riêng việc ông Sang tồn tại được trong suốt nhiều năm trời mà không bị tuột dốc về mặt chính trị cũng đã là một niềm an ủi lớn đối với ông. Chỉ có điều, để đạt được hiện tồn có vẻ bền vững ấy, bản thân ông đã phải trả giá khá nhiều. Không còn tỏa sáng với hình ảnh một vị lãnh đạo năng nổ và nhiều ý kiến sáng tạo, ông đã dần lui vào hậu trường với nhiều uẩn ức không thể biểu hiện bằng lời nói và càng không thể bộc lộ qua hành vi. Một số người thân quen với ông ở TP.HCM đã phải ngạc nhiên khi bình luận khuôn mặt ông như được làm bằng sáp, với nét chân tình đã chỉ bằng phân nửa người tiền nhiệm của ông – nguyên Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết.

Một hình ảnh độc tôn

Ngược lại với Trương Tấn Sang, Nguyễn Tấn Dũng – với quầng mắt hùm hụp thâm sâu qua ngày tháng, lại được xem là một nhân tố nổi bật trong việc dùng người và đối nhân xử thế.

Với các danh sĩ trong lịch sử, việc dùng người thường có hai chiều hướng trái ngược: hoặc biết sử dụng người giỏi hơn mình và qua đó chứng tỏ mình là người giỏi, hoặc dùng người kém hơn mình và phải biết nghe lời. Có lẽ Nguyễn Tấn Dũng thuộc về trường hợp thứ hai, cũng bởi trong con mắt tuyệt đại đa số nhân dân và giới quan chức, đây không phải là một vị thủ tướng có đầy đủ sự sáng dạ và quyết đoán. Thậm chí trong nhiều trường hợp và nhiều chủ đề khẩn cấp, Nguyễn Tấn Dũng đã tỏ ra chậm chạp một cách không đáng có. Tầm nhận thức của ông, so với Trương Tấn Sang, được người đời đáng giá thấp hơn.

Thế nhưng tất cả những gì mà Nguyễn Tấn Dũng có được đến giờ này lại thuộc về công lao của tự thân ông. Đó là một quá trình đấu tranh và vươn lên không mệt mỏi, để cuối cùng phần lớn bộ máy nhân sự chính quyền các cấp, từ trung ương đến các địa phương, đều được đánh giá là vây cánh cho ông.

Lợi thế lớn nhất của Dũng là cương vị Thủ tướng – vị trí có thể ban phát rất nhiều bổng và lộc cho những địa chỉ cần được ban phát. Từ nhiều năm qua, trong con mắt của lớp quan lại thăng quan tiến chức nhờ luồn lọt và ân sủng của bề trên, Nguyễn Tấn Dũng đã trở thành một ông vua không ngai. Mà thực tế với quyền lực tối hậu và vẫn có chiều hướng được tập quyền hóa của mình, Dũng cũng chẳng cần đến ngai, nếu tình thế không bắt buộc phải như thế.

Vị thế của Nguyễn Tấn Dũng càng được củng cố không chỉ trong đối nội mà còn trên trường đối ngoại, sau lời đề nghị viếng thăm Brazil nhưng bị từ chối của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng. Rõ là trong tầm quan sát của chính giới quốc tế và ở cả những quốc gia đang phát triển, một con người quá nhu mì, luôn tìm cách tỏ ra ôn hòa như Trọng đã chẳng thể hiện được vị thế lớn lao nào. Nói cách khác, ông có vẻ chưa xứng đáng đại diện cho tầm cỡ quốc gia để đứng cùng hàng hoặc ngang hàng với các nguyên thủ quốc gia khác. Cũng nói cách khác, đặc tính chính trị thời nay không cần đến những chính trị gia quá khuôn sáo hoặc giáo điều, cho dù đó có là người vô hại nhất đi chăng nữa.

Tài sản và quyền lực

Giữ được quyền lực cũng có ý nghĩa không kém thua so với giành giật quyền lực. Những gì mà Nguyễn Tấn Dũng giành được trên chính trường đã để lại sự trả giá cho cả một nền kinh tế đang trong tình cảnh suy thoái trầm kha và một xã hội hầu như biến mất nền tảng đạo đức và văn hóa. Thế nhưng điều được gọi là sự sói mòn niềm tin công dân đối với chính phủ có lẽ không thể quan trọng bằng việc chính phủ ấy duy trì được quyền lực và hơn thế nữa, các quan chức chính phủ gìn giữ được tài sản đã tích góp qua nhiều năm.

Nhưng với Nguyễn Tấn Dũng, sau khối tài sản khổng lồ mà có thể sánh ông với những đại gia giàu có nhất vùng Đông Nam Á, cái mà ông cần không chỉ là tiền bạc.

Con đường bằng phẳng nhất, diễn biến một cách hòa bình nhất vào những năm tới chỉ có thể là một cuộc chuyển giao quyền lực êm ái, một cuộc cách mạng nhung mà không phải đổ máu.

Những gì mà Bắc Kinh đang buộc phải tính toán thì Hà Nội cũng không nằm ngoài kịch bản đó. Trước làn sóng công phẫn của người dân ngày càng lan rộng và có thể đạt đến một điểm kích nổ vào bất kỳ thời điểm nào, một chính phủ muốn duy trì vị thế của mình, và trên hết là vị thế bảo đảm cho các tập đoàn độc quyền quốc doanh và những tập đoàn tư nhân mới nổi như nhóm lợi ích ngân hàng, trong đó có Ngân hàng Bản Việt của con gái Nguyễn Tấn Dũng, có điều kiện để tiếp tục đè gánh nặng tham nhũng và thủ lợi lên đôi vai gày guộc của người dân đóng thuế và các thành phần doanh nghiệp khác, chỉ là tấm bình phong dân chủ cần phải được dựng lên càng khéo léo càng tốt.

Vào tháng 11/2011, lần đầu tiên Nguyễn Tấn Dũng đã khiến cho giới phân tích trong và ngoài nước ngạc nhiên bằng hành động tuyên bố về chủ quyền của hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa trước Quốc hội, đồng thời trở thành quan chức cao cấp đầu tiên trong đảng đề xuất đất nước cần có một bộ luật biểu tình.

Với những người ngây thơ, thái độ thay đổi bất ngờ của Nguyễn Tấn Dũng là có thể chấp nhận được trong hoàn cảnh bộ mặt quốc gia cần có sự cải thiện ít nhất về phấn sáp. Nhưng những người có kinh nghiệm trong giới phân tích chính trị và cả báo chí lại đã tỏ ra đặc biệt thận trọng. Không chính khách nào cho không ai cái gì, cũng như không hành động nào của chính khách lại không xuất phát từ một động cơ cụ thể. Nhất là sau sự việc người con trai của Nguyễn Tấn Dũng là Nguyễn Thanh Nghị được tiến cử vào vị trí Thứ trưởng Bộ Xây dựng, còn con gái của ông là Nguyễn Thanh Phượng lại nắm giữ vị trí chủ chốt tại một ngân hàng tư nhân rất có tiềm năng là Bản Việt…

Với vai trò độc tôn trong hệ thống chính quyền và gần như độc tôn trong cả hệ thống đảng, những gì mà Nguyễn Tấn Dũng cần làm giờ đây và trong tương lai là gìn giữ được quyền lực và tài sản của ông và của gia đình ông. Về việc này, những người như Nguyễn Tấn Dũng chắc chắn đã suy ngẫm một cách hết sức nghiêm túc, vì khác với các nước phương Tây, Việt Nam lại quá gần Trung Quốc, luôn kế thừa quốc gia khổng lồ này không chỉ vô số thủ đoạn chính trị mà cả những hậu quả chính trị không thể lường trước.

Trong lịch sử Việt Nam qua các triều đại, đã có nhiều cuộc cách mạng với nhiều đợt hồi tố mà đã làm tiêu tán tàn sản lẫn tính mạng của những quan chức thuộc triều đại cũ. Còn hiện tại, vị thế của chính quyền đương nhiệm lại quá khó để tồn tại thêm một thời gian đủ dài, đủ lâu cho các quan chức hưởng thụ khối tài sản tích cóp từ nhân dân.

Nhưng quá trình tích cóp vô thiên lủng như thế cũng lại gây ra một sự phát tác theo chiều hướng ngược lại: đến lúc này, ngay cả những quan chức lạc quan nhất trong đảng cũng phải thừa nhận số phận của đảng cầm quyền chỉ còn được tính theo đơn vị từng năm một. Đã có không ít kẻ âm thầm dịch chuyển tài sản, tiền bạc và cả người thân ra nước ngoài – một biểu hiện hoàn toàn tương đồng với giới quan chức Trung Quốc. Cũng đã có những đồn đoán không mấy thầm kín về một khả năng biến động mạnh sẽ diễn ra vào những năm 2014-2015, khi không khí phẫn uất của người dân đã tích lũy đủ lớn để có thể tạo ra sự đào thải chính quyền từ chính bản chất của nó.

Sẽ là “Tổng thống Nguyễn Tấn Dũng”?

Ngã rẽ duy nhất trong cơ chế chuyển giao quyền lực không đổ máu và ít hao tiền tốn của chỉ còn là động thái thỏa hiệp với nhân dân – một thứ nhân dân giả hiệu nào đó do giới quan chức nặn ra, hoặc cùng lắm thì mới phải thảo luận về dân chủ với những người đối lập với chính quyền – nhưng lại được đại đa số xem là nhân dân đích thực.

Cũng bởi thế, không khó để đoán ra cái đích mà Nguyễn Tấn Dũng đang nhắm tới trong tương lai không xa là một cuộc chuyển giao quyền lực, hay nói cách khác là sự thay đổi vị trí quyền lực, từ vai trò thủ tướng sang vai trò của một người đứng đầu quốc gia trong điều kiện hiến pháp được cách mạng hóa. Để có được kết quả ấy, một cá nhân có thể sẵn sàng hy sinh cả điều 4 Hiến pháp và sẵn sàng chối bỏ tư tưởng cộng sản – điều mà từ lâu họ đã không còn thuộc về nó, nhưng lại vẫn cần nó vào bất cứ hoàn cảnh nào cần phải bảo vệ quyền lực của mình. Cũng có nghĩa là một cá nhân hoặc một nhóm cá nhân sẽ sẵn lòng chấp nhận cơ chế chính trị nhiều hơn một đảng hoặc nhiều đảng nhưng có vẻ ổn định và đỡ tốn xương máu, thay cho lối mòn độc đảng quá rủi ro và chỉ chực chờ bùng nổ như hiện nay.

Vấn đề còn lại chỉ là cuộc đấu tranh giữa các phe phái xem ai có thể trở thành thủ lĩnh dân tộc trong tương lai, bất kể người dân có muốn bầu cho họ hay không. Không phải các thành viên của Bộ Chính trị đảng không tơ tưởng về vấn đề nhạy cảm của thủ tướng. Thậm chí từ nhiều năm trước đây, một phương án chuẩn bị cho Đảng Cộng sản tiến hành tranh cử trong điều kiện đa đảng đã được chấp bút. Chỉ có điều, như một thông lệ bất thành văn, trước khi Bắc Kinh lên tiếng chính thức về một chủ đề cực kỳ quan trọng nào đó, không một ai trong giới lãnh đạo Việt Nam dám thở mạnh.

Những ngày gần đây, lần đầu tiên có dấu hiệu Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng cũng bắt đầu tìm cách nổi lên như một quyền lực mới, tuy còn rất mỏng manh. Cùng với Trương Tấn Sang, đó sẽ là những thách thức đầy ngán ngại đối với Nguyễn Tấn Dũng trên con đường vươn tới cơ chế cộng hòa đại nghị và chức vị tổng thống Việt Nam của ông.

Ít nhất, đó cũng là một giấc mơ riêng của những quan chức như Nguyễn Tấn Dũng mà người khác không có quyền xâm phạm. Chỉ là không có bất kỳ sắc màu nhân dân nào trong giấc mơ đó mà thôi.

Từ nay trở đi, câu chuyện mà chúng ta đang kể sẽ còn tiếp diễn với những chi tiết phong phú và không kém quyến rũ, khiến những người đau đáu về hiện tồn và tương lai Việt Nam không thể bỏ qua. Cũng trong câu chuyện này, tâm điểm Nguyễn Tấn Dũng vẫn sẽ là một nhân tố mà chúng ta luôn cần quan tâm và cần luận bàn vào những thời khắc gay cấn nhất trên chính trường Việt Nam.

© TẠP CHÍ PHÍA TRƯỚC 2012

Admin gửi hôm Thứ Bảy, 09/06/2012
Bạn đánh giá bài viết này thế nào?

Phản kiến nghị bauxite

Một nền văn hoá Tây Nguyên đang chết dần

Hình ảnh giáo dân Thái Hà phản đối báo ANTĐ

Trồng cao su ở Bình Dương

Chiến lược thâu tóm của Trung Quốc gặp trở ngại


visitor (khách viếng thăm) gửi lúc 00:27, 12/06/2012 - mã số 60330
Visiteur viết:
...

Ở đâu cũng có hiện tượng phe đảng, tính vùng miền cả chứ không phải ở VN. Ông Dũng hành động như vậy là thể hiện tính con người bình thường.
...

Theo tôi biết thì hình mẫu TQ của VN không có hiện tượng vùng miền.

Tiêu Sơn (khách viếng thăm) gửi lúc 21:23, 10/06/2012 - mã số 60235
Tiêu Sơn viết:
Nguyễn Tấn Dũng chỉ có 2 chọn lựa:

1) Trở thành Tổng Thống để tiếp tục nắm quyền (và truyền ngôi cho quý tử), bất kể tuổi tác;

2) Đến tuổi về hưu, ra khỏi BCT, hết làm thủ tướng.

Ông 3D sẽ chọn lựa đường nào đây.

Xin thêm vào một chọn lựa /con đường thứ 3 (!) cho ông 3D, để các bạn bình luận cho vui tháng ngày làm dân nước nhược tiểu VN:

3) Đến tuổi về hưu, lui về hậu trường nhưng vẫn nắm quyền lực như một Thái Thượng Hoàng, một kiểu Bố Già của chính trị Việt Nam, như Giang Trạch Dân của Tàu Cộng.

Khách Xích Lô Hải Phòng (khách viếng thăm) gửi lúc 19:45, 10/06/2012 - mã số 60228
Visiteur viết:
Ông Dũng hành động như vậy là thể hiện tính con người bình thường.
...
Việc ông Dũng can thiệp bổ nhiệm giám đốc một cơ quan, có luật nào cấm không ?

Với người dân thường, nói một lời phân biệt Bắc kỳ Nam kỳ đã bị chửi vào mặt, đừng nói là Thủ tướng.

Nguyễn Tấn Dũng kỳ thị, tẩy chay, cô lập cán bộ gốc Bắc. Không chỉ trong tư tưởng của anh ta mà còn truyền sang đám tay chân địa phương.

NCM gửi lúc 18:08, 10/06/2012 - mã số 60225
Visiteur viết:
...
Bác NCM đọc không kỹ và cũng không hiểu.
...

Tôi nhìn Ba Dũng dưới con mắt của một người dân trông coi vị Nguyên thủ Quốc gia.Và đánh giá (3D) một chính khách !!!
Và vấn đề bác cho rằng bình thường ở đây là một sự việc cụ thể (tuyển chọn nhân viên làm việc cho chính phủ nhưng chỉ chọn trong đám đồng hương)là một sự bất thường . Đó chính là tư duy"12 sứ quân" không thể coi là bình thường và tôn trọng luật chung được .

Innova gửi lúc 16:02, 10/06/2012 - mã số 60222

Đồng ý với đ/c Unknown về chuyện tôn trọng khác biệt, đa dạng suy nghĩ và dùng người đúng việc. Tuy nhiên rất tiếc ngay chính bản thân đ/c không thể hiện được điều đó, thể hiện qua các đóng góp chỉnh đốn cà phò bằng việc giết chết các tiếng nói khác biệt. Chỉ một câu hỏi đơn giản cho đ/c suy nghĩ: Tại sao đ/c không đem những gì đ/c viết về đóng góp để vực cà phò sau khi đã đuổi đi bọn phá hoại mà lại chạy sang đây. Biết rằng danluan là nơi kém tôn trọng khác biệt cà phò (không ủng hộ các bài CCCD trong quy định). Phải chăng bản thân đ/c cũng thể hiện một dạng tính cách miền Trung? Một chút thắc mắc sáng CN, mong đ/c không phiền lòng.

thichkhach (khách viếng thăm) gửi lúc 15:31, 10/06/2012 - mã số 60219
unknown viết:

Bất cứ một kẻ chóp bu đến từ miền vùng nào ở VN cũng sẻ thất bại trong việc dẫn dắt nước Việt đi lên: người Bắc thì giỏi về tư duy chính trị và giỏi trong môi trường academics nhưng lại thủ đoạn ma mãnh, người Trung thì cũng giỏi về tính toán chuyên môn như tính tình hẹp hòi cục bộ (vơ vét chỉ cho bản thân + thành viên gia đình thân cận nhất) và quan liêu (coi mình là cha thiên hạ,) dân Nam thì đầu óc cởi mở nhưng liều lĩnh bạt mạng (wreckless thinking) trong công việc.

Dân Bắc lên thì dùng thủ đoạn vơ vét của cải cho dòng họ, dòng tộc hay vùng miền của mình; dân Trung thì sống chết mặc bây, tao lo cày để bỏ túi; dân miền Nam thì kệ mẹ tụi mầy muốn nghĩ gì cũng mặc, tao thích thì tao làm.

Vì vậy, nếu không có sự hợp tác, kỷ cương của những ưu điểm của từng nhóm người ở ba vùng Bắc Trung Nam, thì những nhược điểm của kẻ chóp bu của vùng miền ấy sẻ "phát triển" vô tội vạ, đưa cả đất nước xuống hố cả lũ!

Phải có một hệ thống chính trị (political system) với đầy đủ các qui trình "check and balance" mới ngăn chặn được một nhóm người từ Bắc, Trung, hay Nam thao túng hay phá hoại đất nước.

Sự thật nói ra thì khó nghe nhưng thật là đau lòng! :)

Phải công nhận càng sống ở Hoa Kỳ càng lâu, mới thấy sự tinh vi và giỏi mức tột cùng của những người đã thiết kế và kiến tạo hệ thống quản lý chính trị, kinh tế, xã hội...của đất nước này. 300+ triệu người người với hàng trăm sắc dân khác nhau: mỗi sắc dân với những ưu và khuyết điểm cũng như dân Việt ba miền, nhưng đất nước này đã phát triển một cách kỳ diệu. Những ai mở miệng khen đất nước Singapore, Nhật, hay các đất nước "thuần chủng" khác hơn đất nước Mỹ này thì chẳng hiểu gì về trình độ và "foresight" nhạy bén của những tiền nhân đi trước của xứ sở này. It is not a perfect system but the best system there is để "deal" với một mớ hổ lốn, nhào trộn của hàng trăm loại văn hóa tốt, xấu, hay, dở...khác nhau và vẫn giữ vị trí dẫn đầu của mình.

Hoàn tòan đúng.

Lực lượng công an là thanh kiếm và lá chắn bảo vệ chế độ (khách viếng thăm) gửi lúc 13:06, 10/06/2012 - mã số 60211
Tiêu Sơn viết:
Nguyễn Tấn Dũng chỉ có 2 chọn lựa:

1) Trở thành Tổng Thống để tiếp tục nắm quyền (và truyền ngôi cho quý tử), bất kể tuổi tác;

2) Đến tuổi về hưu, ra khỏi BCT, hết làm thủ tướng.

Ông 3D sẽ chọn lựa đường nào đây.

Giống như bao chế độ độc tài khác VN là nước có chế độ đảng trị dùng công an an ninh để bảo vệ và đàn áp.
Nếu Nguyễn Tấn Dũng nắm được công an an ninh + kinh tế, các đối thủ chính trị khác của Dũng sẽ thua.
Hiện nay tất cả các phe nhóm trong đảng đều núp bóng Hồ Chí Minh để có chính danh. Tất cả các nhóm Nam Trung Bắc sẽ tiếp tục hợp tác với nhau để cùng tồn tại. Dũng có thể nắm quyền lâu hơn nhưng không thể truyền ngôi cho quý tử vì sức ép của phe nhóm khác. Muốn biết ai kế vị Dũng trong chức TT, xem coi trong cái đám PTT, vào năm tới, ai được cất nhắc ?

Lực lượng công an là thanh kiếm và lá chắn bảo vệ chế độ :
http://vnexpress.net/gl/phap-luat/2012/04/luc-luong-cong-an-la-thanh-kiem-va-la-chan-bao-ve-che-do/

Tran Lan (khách viếng thăm) gửi lúc 12:39, 10/06/2012 - mã số 60210

Ở một mức độ nào đó, người Việt nam phải gánh chịu hậu quả của nạn tham quyền, cố vị, cảnh cha truyền con nối, cảnh gia đình giòng họ những kẻ cầm quyền dùng quyền lực kể sinh lợi trên sương máu của họ. Nhiều người vẫn cho rằng cuộc sống hôm nay tại Việt nam vẫn đáng yêu, đáng sống thì cứ việc chấp nhận và sống như vậy, than vãn làm gì?

Thăng_Long (khách viếng thăm) gửi lúc 08:53, 10/06/2012 - mã số 60198
Tiêu Sơn viết:
Nguyễn Tấn Dũng chỉ có 2 chọn lựa:

1) Trở thành Tổng Thống để tiếp tục nắm quyền (và truyền ngôi cho quý tử), bất kể tuổi tác;

2) Đến tuổi về hưu, ra khỏi BCT, hết làm thủ tướng.

Ông 3D sẽ chọn lựa đường nào đây.

Nếu có chính biến, NTD có thể là tổng thống tạm quyền, sau bầu cử tự do, dân chủ thực sự, tổng thống mới do dân bầu lên sẽ mở phiên toàn xét xử ông Dũng và gia đình của ông ấy, bởi ông đã có nhiều sai lầm trong điều hành chính phủ, cấu kết bè đảng, đàn áp nhân dân suốt trong 2 nhiệm kỳ ông làm thủ tướng, làm cho đất nước kiệt quệ, uy tín quốc gia giám sút trầm trọng.

unknown gửi lúc 04:00, 10/06/2012 - mã số 60181
Lê Nguyễn viết:
Nguyễn Tấn Dũng là con rối bù nhìn trong chính phủ.

Đế thấy ông này quyền lực thế nào, hãy nghe cán bộ phòng nhân sự của Viet Nam Airlines nói: "Ông thủ tướng này đưa lên làm bù nhìn cho các tập đoàn tổng công ty 91 dễ bề phân chia quyền lợi thôi. Đéo dám đụng đến cộng lông chân sếp Hiển (tổng giám đốc VNA)", nói vào năm 2007 khi có tin là sẽ thanh tra hàng không Việt Nam.

Nói thật là thất vọng với nhận thức chính trị và kiểu tư duy của người miền Nam.

Đám Nguyễn Tấn Dũng, Trương Tấn Sang, Lê Hồng Anh, Trương Vĩnh Trọng, hiện tại vừa qua cho tới các bậc tiền bối khờ khạo Võ Văn Kiệt, Phan Văn Khải, Tôn Đức Thắng,... chỉ làm cho Việt Nam thêm đi xuống thụt lùi.

Hy vọng chính trị chỉ có thể khi dân miền Trung và miền Bắc nắm quyền và sẽ tốt hơn cho Việt Nam.

Nói điều này thì bất chính trị (politically incorrect) nhưng phải nói vậy để mọi người không bị ảo tưởng bởi những bài viết như trên đây.

Bất cứ một kẻ chóp bu đến từ miền vùng nào ở VN cũng sẻ thất bại trong việc dẫn dắt nước Việt đi lên: người Bắc thì giỏi về tư duy chính trị và giỏi trong môi trường academics nhưng lại thủ đoạn ma mãnh, người Trung thì cũng giỏi về tính toán chuyên môn như tính tình hẹp hòi cục bộ (vơ vét chỉ cho bản thân + thành viên gia đình thân cận nhất) và quan liêu (coi mình là cha thiên hạ,) dân Nam thì đầu óc cởi mở nhưng liều lĩnh bạt mạng (wreckless thinking) trong công việc.

Dân Bắc lên thì dùng thủ đoạn vơ vét của cải cho dòng họ, dòng tộc hay vùng miền của mình; dân Trung thì sống chết mặc bây, tao lo cày để bỏ túi; dân miền Nam thì kệ mẹ tụi mầy muốn nghĩ gì cũng mặc, tao thích thì tao làm.

Vì vậy, nếu không có sự hợp tác, kỷ cương của những ưu điểm của từng nhóm người ở ba vùng Bắc Trung Nam, thì những nhược điểm của kẻ chóp bu của vùng miền ấy sẻ "phát triển" vô tội vạ, đưa cả đất nước xuống hố cả lũ!

Phải có một hệ thống chính trị (political system) với đầy đủ các qui trình "check and balance" mới ngăn chặn được một nhóm người từ Bắc, Trung, hay Nam thao túng hay phá hoại đất nước.

Sự thật nói ra thì khó nghe nhưng thật là đau lòng! :)

Phải công nhận càng sống ở Hoa Kỳ càng lâu, mới thấy sự tinh vi và giỏi mức tột cùng của những người đã thiết kế và kiến tạo hệ thống quản lý chính trị, kinh tế, xã hội...của đất nước này. 300+ triệu người người với hàng trăm sắc dân khác nhau: mỗi sắc dân với những ưu và khuyết điểm cũng như dân Việt ba miền, nhưng đất nước này đã phát triển một cách kỳ diệu. Những ai mở miệng khen đất nước Singapore, Nhật, hay các đất nước "thuần chủng" khác hơn đất nước Mỹ này thì chẳng hiểu gì về trình độ và "foresight" nhạy bén của những tiền nhân đi trước của xứ sở này. It is not a perfect system but the best system there is để "deal" với một mớ hổ lốn, nhào trộn của hàng trăm loại văn hóa tốt, xấu, hay, dở...khác nhau và vẫn giữ vị trí dẫn đầu của mình.

Tiêu Sơn (khách viếng thăm) gửi lúc 03:07, 10/06/2012 - mã số 60180

Nguyễn Tấn Dũng chỉ có 2 chọn lựa:

1) Trở thành Tổng Thống để tiếp tục nắm quyền (và truyền ngôi cho quý tử), bất kể tuổi tác;

2) Đến tuổi về hưu, ra khỏi BCT, hết làm thủ tướng.

Ông 3D sẽ chọn lựa đường nào đây.

Visiteur (khách viếng thăm) gửi lúc 01:39, 10/06/2012 - mã số 60179
NCM viết:
Visiteur viết:
....
Ở đâu cũng có hiện tượng phe đảng, tính vùng miền cả chứ không phải ở VN. Ông Dũng hành động như vậy là thể hiện tính con người bình thường.
....

"...Trình độ thiển cận ,ngộ nhận vớ vẩn..."(Hồ Như Hiển 37 năm cho ai? vì ai?
Nếu tính vùng miền được coi là bình thường thì khác gì nói:"Phép vua thua lệ làng!" ?

Bác NCM đọc không kỹ và cũng không hiểu.
Ý tôi là "tham sân si" là đặc tính, với mức độ khác nhau, có ở những con người bình thường (như tôi chẳng hạn), có thể trừ mấy ông thánh, tu sĩ và người đạo đức. Theo bác NCM, ông Dũng là người bình thường với đầy đủ tham sân si hay là kẻ đạo đức ?
Trên cơ sở là con người bình thường có tính tham, xã hội phải tổ chức sao cho hạn chế cái tính tham và nhất là cho các quan chức. Đó là tính thực tế về tổ chức xã hội, luật pháp. Phép vua thua lệ làng chứng tỏ tổ chức quản lý xã hội bị thất bại

Tính vùng miền chắc chắn phải có miễn là nó phải "tôn trọng" luật chung nếu không sẽ là phép vua thua lệ làng. Bác NCM ở đâu ? Nếu ở Pháp, chịu khó du lịch các vùng, sẽ thấy thôi

Còn nếu bác NCM cho rằng người bình thường có tính đạo đức (nhân chi sơ tính bản thiện), tôi cũng rất mong như thế, nhưng vừa rồi dựng cái xe đạp trước cửa nhà, quên không khóa, dự định ăn cơm trưa xong ra đi tiếp, ra mất cái xe đạp

Khách Phong Uyên (khách viếng thăm) gửi lúc 01:11, 10/06/2012 - mã số 60178

Khó mà không đồng ý với Thường Sơn về những nhận xét quá xác đáng về 3 nhân vật Nguyễn Tấn Dũng,Trương Tấn Sang và Nguyễn Phú Trọng : Nguyễn Tấn Dũng là người có bản lãnh, biết lợi dụng qua 2 nhiệm kỳ thủ tướng "tích lũy gần như toàn bộ khối nhân sự của những ngành bộ quan trọng nhất thuộc về những chủ kiến và điều hành của Nguyễn Tấn Dũng... chưa kể đến 1 số những hội đồng và ủy ban đóng vai trò tư vấn cũng bao gồm những người được coi là thuộc phe cánh" trong khi Trương Tấn Sang ở vị trí chủ tịch nước "khó biểu hiện quyền lực... lại còn thêm "sự yếu kém cố hữu về công tác nhân sự và dùng người thiếu nhất quán" và Nguyễn Phú Trọng, "một con người quá nhu mì, luôn tìm cách tỏ ra ôn hòa, chẳng thể hiện được vị thế lớn lao nào".

Nhưng Thường Sơn quên mất là từ Đổi Mới, 2 phái trong Đảng đã thỏa hiệp với nhau như vậy : Phái "Bắc Kỳ" nắm bộ máy đảng Lãnh đạo. Phái "Nam Kỳ" nắm bộ máy đảng Cầm quyền. Sự chia làm 2 phái được sự ưng thuận của 2 tay bài Mỹ và Trung Quốc nên rất khó mà thay đổi được trừ khi Tàu, vì lủng củng nội bộ và kinh tế xuống dốc, phải bỏ rơi đàn em "đảng Lãnh đạo". Được cái may là trong phái "đảng Lãnh đạo" cũng có nhiều phân hóa và chỉ lo tranh giành nhau về những lợi quyền kinh tế nên phải kiếm người cầm đầu ôn hòa "ba phải" kiểu Nông Đức Mạnh và Nguyễn Phú Trọng trong khi những người cầm đầu phe miền Nam có nhiều bản lãnh hơn, có nhiều tiền của hơn, và cái quan trọng hơn hết là được sự ủng hộ ngầm của Mỹ.

Sẽ không có cuộc đấu tranh giữa Trương Tấn Sang với Nguyễn Tấn Dũng vì cả 2 đều cùng 1 phái: Khi Nguyễn Tấn Dũng lên làm chủ tịch (hay tổng thống) thì Trương Tấn Sang sẽ làm thủ tướng hệt như ở bên Nga bây giờ. Và muốn vậy, điều 4 Hiến pháp sẽ được "sửa đổi" chút xíu : "Đảng lãnh đạo" sẽ được thay bằng "Tổng thống kiêm chủ tịch Đảng là người lãnh đạo đất nước" và tổng bí thư Đảng sẽ ở dưới quyền chủ tịch Đảng như ở Trung Quốc với Hồ Cẩm Đào. Trung Quốc cũng sẽ vì vậy không có lí do gì can thiệp. Trong thời kỳ đầu có thể sẽ vẫn chỉ "độc đảng cầm quyền" nhưng sẽ có 1 chút đa nguyên trong Quốc Hội để mở đầu cho tam quyền phân lập. Cũng có thể sau này phái "đảng Lãnh đạo" và phái "đảng Cầm quyền" sẽ trở thành 2 đảng như ở Pháp sau Cách Mạng 1789 với 2 phái Jacobins và Girondins. Nói tóm lại chế độ Cộng sản Việt Nam sẽ biến chuyển thành nửa Nga nửa Tàu chứ còn lâu mới giống Đại Hàn hay Đài Loan.

Út Hai (khách viếng thăm) gửi lúc 00:34, 10/06/2012 - mã số 60176
T.L. viết:
Các chú bác trong MTGPMN chắc là vui lòng lắm với những thành quả đã đạt được, giúp csVN cưỡng chiếm vùng đất trù phú, hiền hòa của tổ quốc, biến Việt Nam thành chư hầu của bọn bốn tốt, vàng y ? Các bác có khi nào hối hận vì việc làm sai trái của nhóm mình, với hậu quả là đưa đất nước đến điêu tàn hôm nay ? Nếu còn lương tâm, xin hãy làm một việc gì ý nghĩa, kể như chuộc lại phần nào những lỗi lầm xưa.
.

Dạ có ạ, hối hận chút chút, nhưng giờ làm gì được nữa. Không cẩn thận là ăn đòn như cụ Nguyễn Hộ ngay. Tội nghiệp các cụ.

NCM gửi lúc 00:08, 10/06/2012 - mã số 60173
Visiteur viết:
....
Ở đâu cũng có hiện tượng phe đảng, tính vùng miền cả chứ không phải ở VN. Ông Dũng hành động như vậy là thể hiện tính con người bình thường.
....

"...Trình độ thiển cận ,ngộ nhận vớ vẩn..."(Hồ Như Hiển 37 năm cho ai? vì ai?
Nếu tính vùng miền được coi là bình thường thì khác gì nói:"Phép vua thua lệ làng!" ?

T.L. (khách viếng thăm) gửi lúc 23:19, 09/06/2012 - mã số 60171

Ngày xưa, TT họ Ngô bị cậu em Ngô đình Cẩn và em dâu Lệ-Xuân ỷ quyền anh, làm ẩu, ta gọi là gia đình trị. Ngày nay, TT 3D cất nhắc con trai, cho làm thứ trưởng, con gái kề vai vác vú gánh ngân hàng, con út leo cao chui sâu, giữ chân ủy viên BCT; ta khen TT thợ lụi khéo léo tay chân, biết xử dụng người tài.

Ngày xưa, Phật giáo vì việc treo cờ nhân ngày Phật Đản, lại được hà hơi tiếp sức, làm cho lớn chuyện bởi MTGPMN, và gián tiếp bởi tập đoàn cs miềm Bắc, ta gọi là kỳ thị tôn giáo. Ngày nay, đảng ta bóp mũi Công-giáo, ức hiếp Phật giáo, Tin Lành,.. đánh cướp đất đai, nhà cửa, ruộng vườn.. khiến nông dân cái trần truồng như nhộng; ta gọi là nhà nước của dân, do dân, vì dân; độc lập tự do, hạnh phúc; dân chủ, văn minh...

Các chú bác trong MTGPMN chắc là vui lòng lắm với những thành quả đã đạt được, giúp csVN cưỡng chiếm vùng đất trù phú, hiền hòa của tổ quốc, biến Việt Nam thành chư hầu của bọn bốn tốt, vàng y ? Các bác có khi nào hối hận vì việc làm sai trái của nhóm mình, với hậu quả là đưa đất nước đến điêu tàn hôm nay ? Nếu còn lương tâm, xin hãy làm một việc gì ý nghĩa, kể như chuộc lại phần nào những lỗi lầm xưa.
.

Visiteur (khách viếng thăm) gửi lúc 21:46, 09/06/2012 - mã số 60161
Khách Xích Lô Hải Phòng viết:
Người quen tôi được bổ nhiệm giám đốc một cơ quan ở Kiên Giang. Nguyễn Tấn Dũng biết chuyện phán một câu: "Hết người rồi hay sao mà đưa Bắc kỳ vào vị trí này?" Thế là văng.

Bác Xích Lô Hải Phòng,

Ở đâu cũng có hiện tượng phe đảng, tính vùng miền cả chứ không phải ở VN. Ông Dũng hành động như vậy là thể hiện tính con người bình thường.

Vấn đề lớn ở các nước chậm tiến như VN là cách tổ chức chỉ dựa vào mệnh lệnh của sếp. Nếu sếp dở thì cả đám lãnh búa tạ. Ngược lại nếu tổ chức một cách khoa học hơn, khách quan hơn, mệnh lệnh của sếp sẽ bớt tác dụng trực tiếp vào những việc không phải của ông ta. Nếu những người khác, quan chức + dân, lại dựa vào quy chế mà hành động, sẽ làm giảm bớt hơn nữa tác động cá nhân

Việc bổ nhiệm giám đốc một cơ quan, nếu có tổ chức thi tuyển chặt chẽ, quy trình khách quan và áp dụng công bằng cho mọi nơi, mọi lúc, Dũng, Trọng, Rứa ... sẽ bớt hẳn can thiệp một cách độc tài.

Nói như Phan Minh Ngọc (Phan Sơn ?), nhà nước công an đảng trị hoàn toàn có thể (có quyền) làm những gì mà luật không cấm. Việc ông Dũng can thiệp bổ nhiệm giám đốc một cơ quan, có luật nào cấm không ?

Lê Nguyễn (khách viếng thăm) gửi lúc 20:13, 09/06/2012 - mã số 60156

Nguyễn Tấn Dũng là con rối bù nhìn trong chính phủ.

Đế thấy ông này quyền lực thế nào, hãy nghe cán bộ phòng nhân sự của Viet Nam Airlines nói: "Ông thủ tướng này đưa lên làm bù nhìn cho các tập đoàn tổng công ty 91 dễ bề phân chia quyền lợi thôi. Đéo dám đụng đến cộng lông chân sếp Hiển (tổng giám đốc VNA)", nói vào năm 2007 khi có tin là sẽ thanh tra hàng không Việt Nam.

Nói thật là thất vọng với nhận thức chính trị và kiểu tư duy của người miền Nam.

Đám Nguyễn Tấn Dũng, Trương Tấn Sang, Lê Hồng Anh, Trương Vĩnh Trọng, hiện tại vừa qua cho tới các bậc tiền bối khờ khạo Võ Văn Kiệt, Phan Văn Khải, Tôn Đức Thắng,... chỉ làm cho Việt Nam thêm đi xuống thụt lùi.

Hy vọng chính trị chỉ có thể khi dân miền Trung và miền Bắc nắm quyền và sẽ tốt hơn cho Việt Nam.

Nói điều này thì bất chính trị (politically incorrect) nhưng phải nói vậy để mọi người không bị ảo tưởng bởi những bài viết như trên đây.

Khách Xích Lô Hải Phòng (khách viếng thăm) gửi lúc 18:11, 09/06/2012 - mã số 60148

Người quen tôi được bổ nhiệm giám đốc một cơ quan ở Kiên Giang. Nguyễn Tấn Dũng biết chuyện phán một câu: "Hết người rồi hay sao mà đưa Bắc kỳ vào vị trí này?" Thế là văng.

Nhân dân ù lì quá (khách viếng thăm) gửi lúc 12:15, 09/06/2012 - mã số 60132
thang Bom viết:
Nhân dân ông bỏ đâu mất rồi???

Đám CS trong trung ương đấu đá với nhau mấy chục năm nay rồi, phe này loại bỏ phe kia, có gì lạ đâu ?
Nhân dân ù lì quá, tính hay không tính vào cũng thế thôi

thang Bom (khách viếng thăm) gửi lúc 10:10, 09/06/2012 - mã số 60127

Nhân dân ông bỏ đâu mất rồi???

Gửi phản hồi mới (xin gõ tiếng Việt có dấu và tuân thủ Nguyên tắc Dân Luận để được chấp nhận)

Bạn có thể bịa một địa chỉ email bất kỳ, ví dụ test@gmail.com. Thông tin này sẽ không xuất hiện công khai khi phản hồi được đăng.
  • Bạn có thể sử dụng các thẻ BBCode trong bài. Các địa chỉ URL sẽ được tự động chuyển thành liên kết.
  • Bạn có thể trích bài của người khác bằng thẻ [quote], ví dụ: [quote]Nội dung muốn trích dẫn[/quote]
  • Bạn có thể sử dụng những thẻ HTML sau: <a> <em> <strong> <ins> <b> <i> <u> <br> <cite> <code> <ul> <ol> <li> <dl> <dt> <dd> <h1> <h2> <h3> <h4> <h5> <table> <tbody> <td> <tr> <pre> <img> <div> <span> <object> <hr> <center> <font> <blockquote> <strike> <embed> <param> <del> <ins> <sub> <sup>
  • Bạn có thể chèn video vào bài viết bằng thẻ [video:địa_chỉ_url_của_video]
  • Cách dòng và cách đoạn sẽ được tự động chuyển thành xuống dòng.

Nhấn vào đây để biết thêm chi tiết về cách định dạng bài viết...

To prevent automated spam submissions leave this field empty.
CAPTCHA
Bạn bắt buộc phải trả lời câu hỏi kiểm tra dưới đây. Nó giúp chúng tôi nhằm lọc bỏ các nội dung spam do robot tự động thực hiện.
1 + 0 =
Giải bài toán đơn giản này và nhập kết quả vào ô phía trên. Ví dụ, nếu thấy 1+3, thì hãy nhập 4.

Bấm vào đây để xem thể lệ cuộc thi sáng tác video Quyền Con Người và Tôi 2013

Suy ngẫm

Tự do không có giới hạn thời gian, tự do không thuộc về riêng một chính quyền hoặc một thế hệ nào, mà tự do là ước mơ và là quyền của mọi con người, mọi quốc gia trong mọi thời đại.

— Tổng Thống Vaclav Havel

Mới Mới Mới

Thống kê truy cập

Hiện có 1 thành viên606 khách truy cập.

Thành viên online

Biên tập viên

Kỷ lục: Có 2315 người ghé thăm vào 11-03-2013 lúc 13h29.

Thực đơn của bạn