Ích Duệ - Vài nét về chiến trường Quảng Trị 1972

Ích Duệ
Chia sẻ bài viết này

Quân đội NDVN pháo kích. Ảnh: Wiki

Nhân kỷ niệm 40 năm về những sự kiện bi tráng tại chiến trường Quảng Trị, tôi (Ích Duệ) xin tổng hợp rất ngắn gọn từ các nguồn tài liệu khác nhau về bối cảnh, về lực lượng tham gia, về những tổn thất to lớn, không kể xiết về con người trong những tháng năm máu lửa, ác liệt đó. Tôi cũng có đưa ra một vài ý kiến cá nhân.

Chiến tranh thật khốc liệt. Biết bao máu xương người Việt của cả hai phía đã đổ trên mảnh đất này. Viết lại những dòng này để chúng ta biết thêm về cuộc chiến mà cả hai cùng tuyên bố chiến thắng. Và nếu có thể, trong tương lai, đừng có thêm những “81 ngày đêm” kia nữa.

1. Bối cảnh

Kể từ sau chiến dịch Mậu Thân năm 1968 đến năm 1972 bốn năm trôi qua. Lực lượng của Quân đội nhân dân Việt Nam đã hồi phục và ngày càng lớn mạnh. Sau Mậu Thân, Hoa Kỳ buộc phải ngồi vào bàn đàm phán Việt Nam Dân chủ cộng hòa ở Paris.

Năm 1972 chính quyền Nixon mở đột phá khẩu trong quan hệ với Trung Quốc và Liên Xô. Các nước lớn muốn dùng Việt Nam như một con bài trên bàn thương lượng, đàm phán vì lợi ích riêng của mình.

Năm 1972 là năm bầu cử Tổng thống Mỹ. Không có ứng cử viên nào muốn gây bất bình trong dư luận công chúng Mỹ

Bộ Chính trị, Trung ương Đảng Lao động Việt Nam cho rằng, đây chính là thời điểm rất thích hợp để mở một trận đánh chính quy lớn, hợp đồng binh chủng vào lực lượng quân đội của chính quyền Việt Nam cộng hòa tại Mặt trận Quảng Trị, giáng những đòn chí mạng.

Về điều kiện thiên nhiên, giai đoạn ác liệt nhất của chiến trường Quảng Trị năm 1972 diễn ra trong thời tiết mưa to nhiều ngày. Nước sông dâng cao, công sự sũng nước. Việc cung cấp đạn được và tiếp tế lương thực, thực phẩm rất khó khăn. Lực lượng phòng ngự trên các chốt, lính tráng phải tát nước suốt ngày suốt đêm, hầm hào bị sụt lở không còn tác dụng che chắn đạn bom.

2. Lực lượng tham gia của hai bên

2.1. Quân đội Nhân dân Việt Nam:

- Các sư đoàn bộ binh: 304, 308, 320B, 324 và 325, sau được tăng cường thêm Sư đoàn 312 từ Lào về.

- 2 trung đoàn tăng, thiết giáp: 202 và 203 với hơn 100 xe tăng T- 34, T- 54, PT 76.

- Một số tiểu đoàn đặc công.

- Bốn trung đoàn pháo binh cơ giới với 408 khẩu gồm: 63 khẩu pháo chiến dịch 130mm, 93 khẩu pháo cấp sư đoàn (122 ly và 105 ly) và 247 khẩu pháo cùng bộ binh (sơ pháo 76mm hoặc 85mm).

- Hai sư đoàn phòng không: Sư đoàn 367 và 376 với 3 trung đoàn pháo phòng không 282, 284, 224 và hai trung đoàn tên lửa 238, 237 với tên lửa đất đối không SA-2.

- Một số trung đoàn công binh.

- Các lực lượng tại chỗ của Mặt trận B5, B4 và Đoàn 559.

2.2 Quân lực Việt Nam Cộng hòa:

- 2 sư đoàn bộ binh 1 và 3.

- Sư đoàn dù và Sư đoàn thủy quân lục chiến.

- 4 trung đoàn và 2 chi đoàn thiết giáp: thiết đoàn 7, 18 kị binh, trung đoàn 51 bộ binh.

- 17 tiểu đoàn pháo binh gồm 258 khẩu đại bác cỡ 105mm trở lên (chưa kể các loại pháo bắn thẳng), một số tiểu đoàn công binh.

2.3. Quân đội Hoa Kỳ:

. Không quân:

- 2 không đoàn máy bay chiến lược B-52 (D và G)

- 1 liên đội máy bay F-111

- 5 liên đoàn không quân chiến thuật F-4A-7

- 2 liên đội trinh sát và tác chiến điện tử SR-71, EB-66, EC-121, F-105G

- 2 liên đoàn tiếp dầu KC-135

. Hải quân:

- 6 Tàu sân bay, 135 tàu tuần dương, tàu khu trục và tàu nổi khác.

Lính tráng chúng tôi gọi pháo từ Hạm đội 7 là pháo bầy, pháo giàn, pháo chụp. Mỗi lần máy bay chiến lược B52 xuất kích từ Thái Lan, chúng tôi đều được báo trước nhưng biết chạy đi đâu.


Tăng T59 của miền Bắc bị QĐVNCH thu được. Ảnh: Wiki

Thống kê cho thấy thị xã Quảng Trị bị lực lượng không quân và hải quân Hoa Kỳ tàn phá với 328.000 tấn bom đạn, 9552.000 viên đạn pháo 105mm, 55.000 viên đạn pháo 155 mm, 8164 viên đạn pháo 175mm, hơn 615.000 viên đạn hải pháo, 2240 lần oanh tạc của không quân (tổng số bom đạn trong 81 ngày đêm bằng sức công phá của 7 quả bom nguyên tử Mỹ ném xuống Nhật Bản). Có ngày số bom Mỹ ném ở Quảng Trị vượt xa số bom Mỹ ném trên toàn miền Nam trong hai năm 1968-1969. Dữ dội nhất là ngày 25/7, thị xã phải chịu 5000 quả đạn pháo. Thị xã Quảng Trị với 3 km2 và vùng ven có ngày phải chịu hơn hai vạn quả đạn đại bác cỡ lớn.

Những người chốt giữ Thành Cổ đã chứng kiến hàng chục loại bom pháo khác nhau như: Bom đào, bom phạt, bom bi, bom na ban, pháo khoan, pháo chụp, pháo càng. Đặc biệt lần đầu tiên trên chiến trường Quảng Trị, Mỹ đã dùng loại bom dù – một loại bom mà khi thả xuống lưng chừng, một quả bom mẹ nổ thành hai quả bom con, những quả bom con ấy cũng được dù mang cứ lừ lừ rơi xuống, trông thấy hẳn hoi mà không có cách gì phá nổi.

Xét về trang bị thiết bị kỹ thuật, vũ khí, Quân lực Việt Nam cộng hòa có không quân riêng với hơn 1.200 máy bay; Quân đội nhân dân Việt Nam chỉ có gần 100 máy bay tiêm kích chỉ đủ phòng thủ không phận miền Bắc. Quân lực Việt Nam cộng hòa có hơn 400 máy bay trực thăng chở quân và yểm hộ mặt đất; Quân đội nhân dân Việt Nam không có. Quân lực Việt Nam cộng hòa có không quân chiến thuật (TAC),không quân chiến lược (SAC) (chủ yếu là B-52) và các pháo hạm của Hạm đội 7 yểm hộ; Quân đội nhân dân Việt Nam không có. Bộ binh, quân dù, thủy quân lục chiến của Quân lực Việt Nam cộng hòa tiếp cận chiến trường và tham chiến bằng máy bay trực thăng, tàu đổ bộ LCU, xe thiết giáp M-113 các loại quân xa khác; bộ binh Quân đội nhân dân Việt Nam chủ yếu tiếp cận chiến trường bằng đôi chân. Quân đội nhân dân Việt Nam có SAM-2, SAM-7pháo cao xạ nhưng phải vừa yểm hộ chiến trường, vừa phòng thủ toàn bộ không phận miền Bắc với cơ số đạn hạn chế do Trung Quốc cố tình làm chậm việc chuyển hàng quân sự từ Liên Xô đến Việt Nam và Không lực Hoa Kỳ phong tỏa các cảng của Bắc Việt Nam từ ngày 6 tháng 4 năm 1972. Trong năm 1971, Quân đội nhân dân Việt Nam chỉ nhận được 58 xe tăng T-54, 18 xe tăng T-59 (do Trung Quốc chế tạo), 27 xe tăng lội nước hạng nhẹ PT-76 (do Ba Lan chế tạo). Dù sao, Quân đội nhân dân Việt Nam cũng đã có thể huy động một lực lượng tăng thiết giáp tham gia chiến dịch lớn nhất từ trước đến nay.

Như vậy, xét về số lượng đơn vị tham chiến, lực lượng Quân đội nhân dân Việt Nam nhiều hơn. Tuy nhiên, xét về số lượng quân trực tiếp chiến đấu, Quân đội nhân dân Việt Nam không nhỉnh hơn mà thậm chí còn ít hơn vì hàng ngày bị thương vong rất lớn bởi hỏa lực pháo, bom của Không quân và Hải quân Hoa Kỳ và của Quân đội Việt Nam cộng hòa.

Xét về hỏa lực không quân, pháo binh và hải quân thì phía Quân đội Hoa Kỳ và Quân đội Việt Nam cộng hòa có ưu thế vượt trội so Quân đội nhân dân Việt Nam, nhất là giai đoạn sau của chiến dịch khi mùa mưa đến khâu tiếp tế vũ khí gặp rất nhiều khó khăn.

3. Tóm tắt diễn biến chính và chiến thuật

Diễn biến chính

Năm 1972, Quân đội Nhân dân Việt Nam tổ chức tổng tấn công trên 3 chiến trường chính: Quảng Trị, Bắc Tây Nguyên, và Đông Nam Bộ (Bình Long, Bình Phước), trong đó hướng chủ yếu là Quảng Trị.

Đúng 11 giờ 30.03.1972, Quân đội nhân dân Việt Nam đồng loạt tiến công các căn cứ, hệ thống phòng ngự của quân đội Việt Nam cộng hòa, vô hiệu hóa 12 trận địa pháo của chúng. Trong vòng chiến đấu 1 tháng, lực lượng Quân đội nhân dân Việt Nam, bộ đội và du kích địa phương của tỉnh Quảng Trị làm chủ nhiều huyện lỵ. Để nhanh chóng kiểm soát Quảng Trị, ngày 01.5.1972, quân chủ lực thuộc Trung đoàn 9, Sư đoàn 304 và Sư đoàn 320 hiệp đồng tiến công từ La Vang vào trung tâm thị xã, cắm lá cờ của Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam lên nóc dinh Tỉnh trưởng Quảng Trị.

Trong đợt tấn công đầu tiên này, cả tập đoàn phòng ngự của Quân lực Việt Nam cộng hòa với trên 3 vạn quân, 178 máy bay, 11 tàu chiến, 320 xe tăng, 237 khẩu đại bác đã bị phá vỡ trước những cuộc tiến công như vũ bão của Quân đội nhân dân Việt Nam.

Bị mất tỉnh Quảng Trị, Hoa Kỳ và chính quyền Việt Nam cộng hòa huy động nhiều sư đoàn và phương tiện, vũ khí hiện đại hòng chiếm lại tỉnh Quảng Trị mà trước hết là Thành Cổ bằng mọi giá.

Từ giữa tháng 6, Quân lực Việt Nam Cộng hòa dồn lực lượng phản công với sự tham gia có tính chiến lược của không quân, hải quân Hoa Kỳ và bắt đầu lấy lại ưu thế trên chiến trường. Đến đầu tháng 7 họ đã tiến đến thị xã Quảng Trị.

Cuộc chiến 81 ngày đêm ở thị xã và thành cổ Quảng Trị (thành Đinh Công Tráng) đã diễn ra vô cùng căng thẳng, ác liệt. Cả hai bên đều bị thiệt hại nặng nề về quân số. Đêm 15.9.1972 Quân đội nhân dân Việt Nam bắt đầu rút có tổ chức ra khỏi thành cổ và thị xã Quảng Trị.

Sáng ngày 16.9.1972 một nhóm binh sĩ thuộc tiểu đoàn 6 Thủy quân lục chiến đã cắm cờ Việt Nam cộng hòa trên cổng thành phía tây của thành cổ Quảng Trị.

Về chiến thuật:

Giai đoạn đầu lực lượng bộ binh của Quân đội nhân Việt Nam với sự yểm trợ tối đa của pháo binh và xe tăng tấn công như vũ bão vào lực lượng của Quân lực Việt Nam cộng hòa. Quân lực Việt Nam cộng hòa bị bất ngờ, không thể chống đỡ nổi đã phải rút lui. Sư đoàn 3 bị loại khỏi vòng chiến. Quân đội Việt Nam đã thành công trong cách đánh hợp đồng binh chủng: Lục quân- Pháo binh- Tăng, thiết giáp.

Giai đoạn sau Quân lực Việt Nam cộng hòa với sự yểm trợ vô cùng có hiệu quả của không quân, hải quân và pháo binh, trong đó có máy bay chiến lược B 52 và lực lượng pháo binh của Hạm đội 7 của Hoa Kỳ đã bền bỉ, quyết liệt phản công Quân đội nhân dân Việt Nam.

Ngay trong giai đoạn bị đối phương phản công quyết liệt, Quân đội nhân dân Việt Nam vẫn lúng túng giữa phòng ngự và tấn công, không chuyển sang tích cực phòng ngự. Lúc đó, những người lính chúng tôi đang vô cùng chật vật phòng ngự mà vẫn được quán triệt là phải chuẩn bị tấn công Thừa Thiên- Huế. Không có hệ thống phòng ngự vững chắc lực lượng Quân đội nhân dân Việt Nam bị thương vong rất lớn khi đối phương phản công mạnh mẽ. Sau này Quân đội nhân dân Việt Nam mới chuyển sang phòng ngự chủ động theo chiều sâu.

Sau khi rút khỏi thị xã Quảng Trị Quân đội nhân dân Việt Nam đã lập phòng tuyến vững chắc chống lại Quân lực Việt Nam cộng hòa. Quân lực Việt Nam cộng hòa tổ chức chiến dịch Lam Sơn 72A và các cuộc hành quân “Sóng thần” để tái chiếm bờ bắc sông Thạch Hãn, đánh chiếm Cửa Việt nhưng đã bị Quân đội nhân dân Việt Nam đánh bại. Hai bên quay về giữ thế giằng co cho đến khi hiệp định Paris được ký kết vào tháng 1 năm 1973.

4. Những tổn thất của hai bên

Theo số liệu đã công bố tại mít tinh kỷ niệm 40 năm ngày Giải phóng Quảng Trị (01.05.1972- 01.05.2012) trên toàn bộ chiến trường Quảng Trị trong năm 1972 Quân đội nhân Việt Nam đã tiêu diệt 26.000 quân của quân đội của chính quyền Sài Gòn. Quân đội nhân dân Việt Nam bị thiệt hại 36.000 quân.

Sau 81 ngày đêm chiếm giữ Thành Cổ và thị xã Quảng Trị,Quân đội nhân dân Việt Nam đã bị tổn thất nặng. Riêng Trung đoàn Triệu Hải (Trung đoàn 27 Mặt trận B5) với hơn 1.500 quân cố thủ trong Cổ Thành đã bị thương vong gần như toàn bộ tại trận địa, chỉ còn chưa đến 1 tiểu đội thoát ra ngoài vào đêm 15.9.1972. Chi tiết về trung đoàn này cũng đã được phóng viên Báo Tuổi trẻ ghi lại theo lời kể của một cựu chiến binh (một trong chưa đến chục người sống sót của trung đoàn này) qua bài ký đăng trong số báo ra ngày 26 tháng 7/1998, có đoạn: “Tết năm 1968, ngay sau khi trung đoàn được thành lập ở miền Bắc, một tháng sau trung đoàn này có mặt tại Quảng Trị. Từ đấy cho đến năm 1972, Quảng Trị đã trở thành chiến trường của trung đoàn 27, và ở đây, họ mang một cái tên mới: Trung đoàn Triệu Hải (tên của hai huyện đồng bằng Quảng Trị ghép lại)… Phải đến bây giờ, chúng ta mới được nghe cả một trung đoàn vào giữ Thành Cổ, lúc rút ra còn chưa đến một tiểu đội”.

Ngoài Trung đoàn Triệu Hải (Mặt trận B5) gần như bị xóa sổ, Trung đoàn 48 B thuộc Sư đoàn 320B – đơn vị chiếm giữ trung tâm thị xã, cũng đã bị thiệt hại hơn 80% quân số.


Nạn nhân của cuộc chiến. Ảnh: Wiki

Về phía Quân lực Việt Nam cộng hòa, tuy tái chiếm được thành cổ nhưng cũng phải trả giá rất đắt. Kế hoạch chiếm thị xã trước ngày 13/7 để mặc cả tại Hội nghị Paris không thực hiện được mà còn phải mất gấp 5 lần thời gian định trước. Để chiếm lại thành cổ, chỉ riêng Sư đoàn Thủy quân Lục chiến có 3.658 binh sĩ tử trận, chiếm 25% tổng quân số (tổng thương vong là hơn 5.000 chiếm 38% quân số). Các đơn vị thuộc Sư đoàn Dù và các đơn vị khác cũng chịu thiệt hại nặng tương đương.

Thiệt hại rất lớn của các đơn vị tinh nhuệ này khiến Quân lực Việt Nam cộng hòa không đủ sức tấn công tiếp ra phía bắc. Các chiến dịch Lam Sơn 72A và các cuộc hành quân “Sóng thần” để tái chiếm bờ bắc sông Thạch Hãn và đánh chiếm Cửa Việt đã bị thất bại.

5. Tại sao Quảng Trị?

Vùng đất Quảng Trị là nơi đối đầu, là nơi mà cả hai bên Việt Nam dân chủ cộng hòa và Việt Nam cộng hòa đều muốn thể hiện sức mạnh của mình. Nói rộng ra, Quảng Trị cũng là nơi hai phe XHCN và phe TBCN đối đầu nhau về sức mạnh quân sự. Tất cả các vũ khí hiện đại được Hoa Kỳ sử dụng ở đây từ những năm 65-68, nhất là tại Mặt trận Khe Sanh- Đường Chín.

Năm 1972 Quân đội nhân dân Việt Nam đã phải tung vào chiến trường lực lượng dự trữ chiến lược của mình là Sư đoàn 308, Sư đoàn 312. Chính quyền Sài Gòn cũng đã phải huy động hai sư đoàn thuộc lực lượng dữ trữ chiến lược và thiện chiến nhất là Sư dù và Sư Thủy quân lục chiến trực tiếp chiến đấu ở Mặt trận Quảng Trị.

Các nhà lãnh đạo Đảng và Nhà nước Việt Nam DCCH muốn khẳng định mạnh mẽ với thế giới rằng: Chúng tôi giải phóng được một tỉnh địa đầu của miền Nam Việt Nam và hoàn toàn có thể giữ được tỉnh này. Giữ Quảng Trị trong điều kiện Hoa Kỳ chi viện tối đa về hỏa lực không quân, hải quân là để Việt Nam dân chủ cộng hòa có thế mạnh trong đàm phán với Hoa Kỳ và Việt Nam cộng hòa ở Paris.

Về phía Việt Nam cộng hòa, họ không thể cam chịu mất tỉnh địa đầu của mình vì chiếm được Quảng Trị, Quân đội Nhân dân Việt Nam có bàn đạp để tiến đánh các tỉnh khác. Từ đây có thể gây phản ứng dây truyền mất tiếp những tỉnh khác.

Chính quyền Việt Nam cộng hòa cho rằng, chiếm lại được Quảng Trị sẽ gây tiếng vang lớn trên thế giới, sẽ gây sức ép được với chính quyền Hà Nội và cả chính quyền Hoa Kỳ (đang muốn bỏ rơi miền Nam Việt Nam) trên bàn đàm phán ở Paris. Mặt khác, chính quyền Sài Gòn cũng muốn chứng minh: Mặc dù quân đội Mỹ không còn trực tiếp tham chiến bằng bộ binh nữa thì Quân lực Việt Nam cộng hòa vẫn hoàn toàn có thể đứng vững, chiến đấu và có thể chiến thắng Quân đội nhân dân Việt Nam.

Thị xã Quảng Trị, Thành cổ Quảng Trị trở thành địa điểm tượng trưng cho tỉnh Quảng Trị. Chiếm được Thành Cổ được coi như là chiếm được tỉnh Quảng Trị. Thành Cổ Quảng Trị được cả thế giới biết đến.

81 ngày đêm máu lửa đã diễn ra…Trong cuộc chiến tranh ở Đông Dương chưa có nơi nào chiến sự diễn ra ác liệt và bi tráng như tại Thành Cổ Quảng Trị năm 1972!

Ích Duệ. Cựu chiến binh chiến trường Quảng Trị

Admin gửi hôm Chủ Nhật, 29/07/2012
Bạn đánh giá bài viết này thế nào?

Những thằng hèn

Báo cáo thủ tướng và trách nhiệm bộ trưởng

Tâm thư: Vì sự nghiệp bảo vệ độc lập và quyền dân chủ của nhân dân, vì sự còn mất của Đảng và chế độ

Bị bắt vì mặc áo có in khẩu hiệu yêu nước

Suy nghĩ của một bạn trẻ


Eleanor gửi lúc 21:03, 01/08/2012 - mã số 64253

Chiến tranh là đau thương, mất mát, là sự hủy diệt đáng sợ. Ngày nay, vẫn có nhiều người lật lại những sự kiện lịch sử gần đây và lên tiếng chê trách những phản ứng của Đảng Cộng sản lúc bấy giờ. Tuy nhiên, nói đi cũng phải nói lại, lỗi chẳng riêng của một bên nào. Chỉ cần một bên chịu nhường thì đã không có một cuộc chiến đầy đau thương như thế. Nói đây là cuộc nội chiến thì có phần chưa chính xác. Phải nói rằng đây là cuộc chiến giữa hai chủ nghĩa, giữa những nước lớn với nhau, và Việt Nam là nơi đủ điều kiện để diễn ra cuộc chiến ấy. Nếu chỉ là một cuộc nội chiến thông thường thì có lẽ đau thương đã không chất chồng nhiều đến thế.
Tình hình với Trung Quốc hiện tại cho thấy rằng nếu không cẩn thận, Việt Nam sẽ lại có thể là nơi diễn ra trận chiến vì lợi ích của các nước lớn. Thiệt hại rồi sẽ đổ lên đầu nhân dân. Nếu chịu nhịn một chút mà giữ được hòa bình thì vẫn hơn. Nước láng giềng Philippin đang phải chịu nhượng bộ để giữ nền hòa bình của mình. Lâm vào cảnh chiến tranh, Việt Nam sẽ mất nhiều hơn những gì có thể mất hiện nay.

Nguyễn Thiện (khách viếng thăm) gửi lúc 22:40, 31/07/2012 - mã số 64213

Đây là cái giá của chiến tranh do đảng CSVN gây ra.

"Hiện nay, cả nước đã xác nhận trên 8,8 triệu người có công với cách mạng (chiếm khoảng 10% dân số).

Trong đó, 8.806 người hoạt động cách mạng trước ngày 01/01/1945; 16.142 người hoạt động cách mạng từ ngày 01/01/1945 đến trước tổng khởi nghĩa 19/08/1945; 1.146.250 liệt sỹ; 49.609 Mẹ Việt Nam anh hùng; 1.253 Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân, Anh hùng Lao động trong kháng chiến; 781.021 thương binh, người hưởng chính sách như thương binh và thương binh loại B; gần 185.000 bệnh binh; 149.771 người hoạt động kháng chiến bị nhiễm chất độc hóa học và 86.366 con đẻ của họ bị nhiễm chất độc hóa học; 109.468 người hoạt động kháng chiến bị địch bắt, tù đày; 1.989.000 người có công giúp cách mạng; 4.146.796 người hoạt động kháng chiến giải phóng dân tộc, bảo vệ Tổ quốc và làm nghĩa vụ quốc tế."...
nguồn đài Phát Thanh truyền hình Tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu

Website của Liệt Sĩ cho thêm các con số này "Song song đó, công tác tìm kiếm, quy tập hài cốt liệt sĩ, xây dựng, tu bổ nghĩa trang, đền đài liệt sĩ cũng được Nhà nước và toàn xã hội chăm lo. Cả nước hiện có gần 7.000 công trình ghi công liệt sĩ trong đó có 237 đài tưởng niệm liệt sĩ, 3.540 nhà bia ghi tên liệt sĩ và 3.077 nghĩa trang liệt sĩ với tổng số trên 780.000 mộ."
nguồn lietsi.com

Nguyễn Thiện (khách viếng thăm) gửi lúc 09:25, 31/07/2012 - mã số 64148

Bài viết này không có giá trị vì có quá nhiều sai lầm vế số liệu. Tôi chỉ khuyên tác giả nên vào các website của sư đoàn TQLC, Sư đoàn Dù, Không Quân của QLVNCH để tìm hiểu. Bài viết này cũng thiếu tính khách quan. Nhiều bạn đọc đã vạch ra một số khuyết điểm ấy và viết ý kiến phản hồi trong blog của Hiệu Minh

Kang (khách viếng thăm) gửi lúc 09:03, 30/07/2012 - mã số 64052

Phía dưới là link to phim. Đây là cuốn phim rất thực, các bạn để ý là quân Bắc Việt luôn bắn, pháo vào đoàn dân di cư; bắn, pháo vào các thành phố đầy dân cư.

Các 'chiến binh' giải phóng của miền nam là những đứa con nít. Tôi có 4 đứa bạn, cũng là bà con; bị ép, bắt đi làm du kích khi tuổi của tụi nó mới 13,14. Tụi nó bị chết hết.

Nếu Nixon không bị vụ Watergate và đám dân chủ Mỹ không bỏ rơi miền nam. Thì năm 75, quân Bắc Việt cũng bị tan tành như năm 68 hay 72.

Khách Qua Đường (khách viếng thăm) gửi lúc 03:43, 30/07/2012 - mã số 64044

Kính mời quý vị đọc lại một bài thơ cũ (không rõ tên tác giả):

HẬN SÔNG GIANH

Mar 1, 2009 9:27 PMPublicPageviews 1 0

(Nguồn: http://blog.yahoo.com/_OKX3Y76W66JOFBVGHU5BG6EXXA/articles/829434 )

Đây sông Gianh, đây biên cương thống khổ
Đây sa trường, đây nấm mộ trời Nam
Đây dòng sông dòng máu Việt còn loang
Đây Cổ độ xương tàn xưa chất đống!

Sông còn đây hận phân ly nòi giống
Máu còn đây cơn ác mộng tương tàn
Và còn đây hồn dân Việt thác oan
Bao thế hệ chưa tan niềm uất hận!

Ôi! Việt nam cùng Việt nam gây hấn!
Muôn ngàn sau để hận cho dòng sông
Mộng bá vương Trịnh-Nguyễn có còn không?
Nhục nội chiến non sông còn in vết!

Đây sông Gianh nơi nồi da xáo thịt
Nơi gươm hồng tàn sát giống Lạc Hồng
Nơi máu hồng nhuộm đỏ sóng dòng sông
Máu nhơ bẩn muôn đời không rửa sạch!

Chiến tranh thật là tàn khốc (khách viếng thăm) gửi lúc 03:08, 30/07/2012 - mã số 64043
Tiêu Sơn viết:
Nguyễn Thọ viết:
Huynh đệ tương tàn, nồi da xáo thịt, để rốt cuộc 40 năm sau đem lại một đất nước độc tài, mục ruỗng, và vẫn là một nước nghèo nàn lạc hậu, chia rẽ. Thế mà vẫn có những người chưa tỉnh ra...

Là những người thuộc loại đỉnh cao trí tuệ, các nhà lãnh đạo của Đảng TA chắc chắn đã tỉnh ra rồi về cuộc chiến Nam-Bắc 54-75.

Nhưng họ đã làm gì sau khi tỉnh ra???

Thưa rằng, sau khi tỉnh ra rồi, họ lại ... ngủ tiếp, giấc ngủ 16 chữ và 4 tốt. Đây có thể là giấc ngủ ngàn thu của Đảng TA !!!

Chiến tranh thật là tàn khốc, nhất là huynh đệ tương tàn chỉ vì một chủ nghĩa, phá huỷ con người, đất nước, môi trường thiên nhiên và di tích lịch sử

Nhiều người cứ cho Hồ Chí Minh là giỏi nhưng nếu chỉ chiến thắng bằng quân sự với bao thiệt hại về người thì chỉ là chiến tướng giỏi chứ không phải là nhà chính trị lỗi lạc

Truyền hình VTV cũng quay về đường mòn Hồ Chí Minh và chửi Mỹ Ngụy. Đảng CSVN chửi Mỹ sao thích thế chứ gặp TQ thì sợ vãi đái. Một bọn tâm thần và dốt ! Chiến tranh đã qua lâu, chẳng hiểu chúng ngoác miệng chửi Mỹ để làm gì mà không chịu lo chuyện trước mắt ?

Tiêu Sơn (khách viếng thăm) gửi lúc 01:50, 30/07/2012 - mã số 64041
Nguyễn Thọ viết:
Huynh đệ tương tàn, nồi da xáo thịt, để rốt cuộc 40 năm sau đem lại một đất nước độc tài, mục ruỗng, và vẫn là một nước nghèo nàn lạc hậu, chia rẽ. Thế mà vẫn có những người chưa tỉnh ra...

Là những người thuộc loại đỉnh cao trí tuệ, các nhà lãnh đạo của Đảng TA chắc chắn đã tỉnh ra rồi về cuộc chiến Nam-Bắc 54-75.

Nhưng họ đã làm gì sau khi tỉnh ra???

Thưa rằng, sau khi tỉnh ra rồi, họ lại ... ngủ tiếp, giấc ngủ 16 chữ và 4 tốt. Đây có thể là giấc ngủ ngàn thu của Đảng TA !!!

Khách Lê Đăng Thích (khách viếng thăm) gửi lúc 23:56, 29/07/2012 - mã số 64036

Có một đồng chí thương binh đã nhắc lại kỷ niệm thời chiến: bắt được tù bính địch thì reo lên sung sướng: "Ô địch nó là ta, nó đồng hương với mình!" Nghe vừa buồn cười vừa thấy đau xót. Nó vừa thể hiện tình người của người nông dân cầm súng, vừa thể hiện sự thiếu hiểu biết, thật đáng thương của con người bị lừa. Ai gây ra cảnh này?
Có điều phải suy nghĩ trước những gì diễn ra trước mắt: đối với đồng bào thì căm thù lẫn nhau, đối với kẻ thù đang có dã tâm xâm lược nước ta thì đớn hèn. Sao lại thế? Có gì uẩn khúc trong sự việc này?
Người đã chết không chứng kiến những gì đang xẩy ra, nhưng người còn sống, nhất là những người đã hy sinh một phần cơ thể thì nhiều khi vẫn tự hỏi: Ta đã hy sinh cả thời trẻ tuổi để ngày nay thế này ư? "Thắng giặc Mỹ ta sẽ xây dựng hơn 10 ngày nay" đó là lời Hồ chủ tịch nói khi cụ còn sống, nhưng "xây dựng hơn 10 ngày nay" thì ta được hưởng cái gì? Hay là ta bị cướp đất để cho những ngôi nhà cao tầng đua nhau mọc lên và làm giầu cho những kẻ chưa từng biết cảnh "Hồn tử sĩ gió ù ù thổi"
Hồn tử sĩ gió ù ù thổi
Mặt chinh phu trăng dõi dõi theo.
Chinh phu tử sĩ mấy người
Nào ai tạc mặt nào ai gọi hồn
Chiến tranh là thế đấy, còn có kẻ hưởng thụ thì chỉ bầy vẽ hình thức, có khi còn lợi dụng mượn cớ "mượn gió bẻ măng" để trục lợi. Đạo đức giả. Sau cuộc chiến mới biết ai được, ai mất.

Nguyễn Thọ (khách viếng thăm) gửi lúc 22:34, 29/07/2012 - mã số 64026

Huynh đệ tương tàn, nồi da xáo thịt, để rốt cuộc 40 năm sau đem lại một đất nước độc tài, mục ruỗng, và vẫn là một nước nghèo nàn lạc hậu, chia rẽ. Thế mà vẫn có những người chưa tỉnh ra...

Gửi phản hồi mới (xin gõ tiếng Việt có dấu và tuân thủ Nguyên tắc Dân Luận để được chấp nhận)

Bạn có thể bịa một địa chỉ email bất kỳ, ví dụ test@gmail.com. Thông tin này sẽ không xuất hiện công khai khi phản hồi được đăng.
  • Bạn có thể sử dụng các thẻ BBCode trong bài. Các địa chỉ URL sẽ được tự động chuyển thành liên kết.
  • Bạn có thể trích bài của người khác bằng thẻ [quote], ví dụ: [quote]Nội dung muốn trích dẫn[/quote]
  • Bạn có thể sử dụng những thẻ HTML sau: <a> <em> <strong> <ins> <b> <i> <u> <br> <cite> <code> <ul> <ol> <li> <dl> <dt> <dd> <h1> <h2> <h3> <h4> <h5> <table> <tbody> <td> <tr> <pre> <img> <div> <span> <object> <hr> <center> <font> <blockquote> <strike> <embed> <param> <del> <ins> <sub> <sup>
  • Bạn có thể chèn video vào bài viết bằng thẻ [video:địa_chỉ_url_của_video]
  • Cách dòng và cách đoạn sẽ được tự động chuyển thành xuống dòng.

Nhấn vào đây để biết thêm chi tiết về cách định dạng bài viết...

To prevent automated spam submissions leave this field empty.
CAPTCHA
Bạn bắt buộc phải trả lời câu hỏi kiểm tra dưới đây. Nó giúp chúng tôi nhằm lọc bỏ các nội dung spam do robot tự động thực hiện.
8 + 2 =
Giải bài toán đơn giản này và nhập kết quả vào ô phía trên. Ví dụ, nếu thấy 1+3, thì hãy nhập 4.

Bấm vào đây để xem thể lệ cuộc thi sáng tác video Quyền Con Người và Tôi 2013

Suy ngẫm

Không có nhà độc tài nào mạnh. Chỉ có các lực lượng đối kháng chưa mạnh. Các lực lượng đối kháng chưa mạnh không phải vì họ ít mà là vì họ chưa tập trung. Tất cả các nỗ lực duy trì quyền lực của các nhà độc tài là, bằng mọi cách, ngăn cản tiến trình tập trung ấy. Họ biết họ chỉ tồn tại cho đến khi những kẻ đối kháng không còn phân tán nữa.

— Nguyễn Hưng Quốc

Mới Mới Mới

Thống kê truy cập

Hiện có 1 thành viên564 khách truy cập.

Thành viên online

Admin

Kỷ lục: Có 2315 người ghé thăm vào 11-03-2013 lúc 13h29.