Thông Luận - Cảnh giác với Nguyễn Tấn Dũng!

Chia sẻ bài viết này
“…từ ngày ông Dũng trở thành nhân vật quyền lực nhất chính sách đàn áp những người dân chủ đã hung bạo hơn hẳn…”

Trong lúc này, khi mà tình hình kinh tế nguy ngập, vật giá leo thang, hàng loạt công ty phá sản hoặc hấp hối, các ngân hàng trong tình trạng báo động đỏ vì nợ xấu chồng chất, đa số các nhà đầu tư rời Việt Nam, các vụ bê bối liên tục được phơi bày vì không thể che giấu được nữa, nếu thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng bị mất uy tín và bị đả kích gay gắt thì cũng là một điều dễ hiểu. Nhiều người cho rằng ông đang gặp khó khăn lớn, thậm chí có thể mất chức. Ngược lại cũng có ý kiến cho rằng phải ủng hộ ông Dũng vì dù sao ông cũng là người đang cố gắng thoát ra khỏi thế lệ thuộc Trung Quốc để đến gần với Hoa Kỳ và các nước dân chủ.

Như trong mọi tình huống tranh tối tranh sáng chúng ta cần hết sức cảnh giác.

Việc ông Dũng tham nhũng và bao che tham nhũng là điều mà không ai, dù bênh ông, có thể chối cãi. Bảy năm trước khi lên làm thủ tướng ông đã dõng dạc cam kết sẽ bài trừ tham nhũng và còn tuyên bố sẽ từ chức nếu không đẩy lùi được tham nhũng, nhưng suốt bảy năm qua tham nhũng đã không ngừng gia tăng và gia tăng với một vận tốc chóng mặt. Cũng không ai có thể phủ nhận ông không có khả năng để lãnh đạo một đất nước gần một trăm triệu người với vô số vấn đề phức tạp trong một bối cảnh toàn cầu hóa. Vinashin, Vinaline, EVN chỉ là vài thí dụ. Thành tích nổi bật của chính phủ Nguyễn Tấn Dũng là đã biến Việt Nam thành nước rủi ro nhất trong vùng cho đầu tư mặc dù mới chỉ là một trong những nước nghèo nhất. Trong bất cứ một nước bình thường nào một thủ tướng như ông Dũng chắc chắn đã phải từ chức hoặc bị cách chức từ lâu. Nhưng ông Dũng vẫn còn đó. Không những thế quyền lực của ông còn mạnh lên. Ông nắm được cả quân đội, công an và tài phiệt. Ông lấn áp cả đảng cộng sản. Việt Nam đang chuyển hóa từ độc tài đảng trị sang độc tài cá nhân. Không có gì đáng ngạc nhiên nếu Nguyễn Tấn Dũng bị chống đối bởi cả nhân dân Việt Nam lẫn đa số đảng viên cộng sản.

Có hai loại người bênh Nguyễn Tấn Dũng. Trước hết, và phần chính, là những người mà quyền lợi và địa vị gắn chặt với ông Dũng. Sau đó là một số ít những người tin rằng ông Dũng đang cố gắng gia tăng quan hệ với các nước dân chủ. Hai loại người này rất khác nhau nhưng sử dụng cùng một lâp luận: nếu ông Dũng bị loại, các thế lực thủ cựu thân Trung Quốc sẽ thắng và Việt Nam sẽ còn lệ thuộc Trung Quốc với tất cả nhục nhằn và mất mát trong một thời gian dài.

Lập luận này dù xuất phát từ thiện chí hay quyền lợi bất chính cũng không thuyết phục. Thời gian bảy năm vừa qua, khi ông Dũng là thủ tướng gần như toàn quyền, cũng là thời gian mà chính quyền cộng sản Việt Nam tỏ ra khiếp nhược nhất đối với Trung Quốc. Đó cũng là thời gian mà Việt Nam cho Trung Quốc thuê dài hạn nhiều khu rừng có giá trị chiến lược trên thượng nguồn, cho Trung Quốc đấu thầu khai thác mỏ bô-xit ở Tây Nguyên, để hàng lậu Trung Quốc tràn ngập Việt Nam, và chấp nhận một quan hệ ngoại thương bệnh hoạn trong đó thâm thủng ngoại thương với Trung Quốc bằng tổng số thâm thủng ngoại thương của Việt Nam. Cũng nên nhớ là nếu dự án bô-xit Tây Nguyên sau cùng đã được giảm thiểu thì đó là vì ông Dũng đã phải nhượng bộ những áp lực từ xã hội Việt Nam được sự khuyến khích của những đối thủ của ông Dũng trong ban lãnh đạo cộng sản. Ông Dũng và những người ủng hộ ông có thể biện luận rằng đó là những quyết định tập thể trong đó ông Dũng chỉ có một phần trách nhiệm, nhưng nói như thế là quên rằng ông Dũng có ảnh hưởng lớn nhất thì cũng có trách nhiệm lớn nhất và hơn nữa, trái với một vài người khác trong bộ chính trị, ông Dũng tuyệt đối chưa hề biểu lộ một chống đối nào, thậm chí một sự dè dặt nào trong những chọn lựa này.

Nhưng còn một sự kiện nghiêm trọng khác chứng tỏ một cách rõ rệt ông Dũng không hề có ý định tách khỏi quỹ đạo Trung Quốc và đến gần với các nước dân chủ. Đó là từ ngày ông Dũng trở thành nhân vật quyền lực nhất chính sách đàn áp những người dân chủ đã hung bạo hơn hẳn. Các vụ án chính trị nhiều hơn, các cáo trạng tùy tiện hơn, các phiên tòa trơ trẽn hơn, các bản án nặng gấp ba bốn lần thời gian trước đó. Về điểm này chính ông Dũng chứ không phải ai khác phải chịu trách nhiệm, và nó chứng tỏ một cách dứt khoát rằng ông Dũng không hề chuẩn bị để thắt chặt quan hệ với các nước dân chủ. Một người chuẩn bị để đến gần các nước dân chủ không hành động như thế.

Phải rất cảnh giác. Con người chống dân chủ hung bạo nhất trong các cấp lãnh đạo cộng sản hiện nay là Nguyễn Tấn Dũng. Và nếu chúng ta lý luận rằng đã chống dân chủ tất nhiên phải dựa vào Trung Quốc thì Nguyễn Tấn Dũng cũng chính là người thân Trung Quốc nhất.

Thông Luận

Admin gửi hôm Chủ Nhật, 09/09/2012
Bạn đánh giá bài viết này thế nào?

Hồ Cương Quyết (André Menras) - Đại hội XI ĐCSVN: “Cẫn như vũ”?

Nghiêm Huấn Từ - Ới đảng! Nghe đây: Hãy thôi thờ Stalin như cố nội mình

Tạ Phong Tần - 9.000 giáo sư, phó giáo sư để làm gì?

Tưởng Năng Tiến - Tiếng Cú

Lữ Phương - Vì đâu nên nỗi?


PT CĐVN (khách viếng thăm) gửi lúc 03:43, 11/09/2012 - mã số 67324
Thăng_Long viết:
nguyễn tâm bảo viết:
...Tất nhiên là nếu chúng ta đủ trưởng thành và thoát khỏi tình trạng vị thành niên, trở thành một đất nước hoàn toàn độc lập, thì lúc đó chúng ta sẽ tự tìm ra CON ĐƯỜNG RIÊNG cho mình để không nằm trong quĩ đạo của Trung Quốc tham lam, cũng chẳng cần phải lo tìm cách đến gần các nước dân chủ đạo đức giả, mà vẫn hiên ngang và ung dung tồn tại trong thế giới này.

Nhưng bao giờ chúng ta mới trưởng thành đây?

Phần đầu bài này của Nguyễn Tâm Bảo tôi không tán thành lắm, đoạn kết tambao muốn chúng ta sẽ tự tìm CON ĐƯỜNG RIÊNG thì theo tôi ngay từ bây giừ hãy vận động toàn dân đi theo con đường của Cụ Phan Chu Trinh vạch ra cách đây gần một thế kỷ "Khai dân trí, Chấn dân khí, Hậu dân sinh". Hay đi theo Phong trào "Con Đường Việt Nam" của những Hậu duệ Phan Chu Trinh sáng lập: "Hiểu biết để Tự tin để Làm giàu cuộc sống". Với mục tiêu "Làm cho Quyền Con Người được tôn trọng và bảo vệ trên hết, bình đẳng tại Việt Nam để người dân có thể tự tin sử dụng đầy đủ mọi quyền pháp định của bản thân để làm chủ đất nước và làm chủ cuộc sống của mình".

Đây là CON ĐƯỜNG RIÊNG khả dĩ nhất hiện nay có thể, nếu như không muốn tiếp tục đổ máu vô ích của đồng bào cả nước để rồi cuối cùng những chế độ độc tài khác nhau thay nhau cai trị nước ta; nếu như không muốn đồng bào ta làm nô lệ mãi cho ngoại bang.

Chỉ có đoạn cuối của nguyễn tâm bảo là còn được chứ những đoạn đầu thì ấm ớ, nguy hiểm.

PT CĐVN là hợp lý cho CON ĐƯỜNG RIÊNG, tại sao nguyễn tâm bảo không tham gia ?

Thăng_Long (khách viếng thăm) gửi lúc 10:20, 10/09/2012 - mã số 67271
nguyễn tâm bảo viết:
...Tất nhiên là nếu chúng ta đủ trưởng thành và thoát khỏi tình trạng vị thành niên, trở thành một đất nước hoàn toàn độc lập, thì lúc đó chúng ta sẽ tự tìm ra CON ĐƯỜNG RIÊNG cho mình để không nằm trong quĩ đạo của Trung Quốc tham lam, cũng chẳng cần phải lo tìm cách đến gần các nước dân chủ đạo đức giả, mà vẫn hiên ngang và ung dung tồn tại trong thế giới này.

Nhưng bao giờ chúng ta mới trưởng thành đây?

Phần đầu bài này của Nguyễn Tâm Bảo tôi không tán thành lắm, đoạn kết tambao muốn chúng ta sẽ tự tìm CON ĐƯỜNG RIÊNG thì theo tôi ngay từ bây giừ hãy vận động toàn dân đi theo con đường của Cụ Phan Chu Trinh vạch ra cách đây gần một thế kỷ "Khai dân trí, Chấn dân khí, Hậu dân sinh". Hay đi theo Phong trào "Con Đường Việt Nam" của những Hậu duệ Phan Chu Trinh sáng lập: "Hiểu biết để Tự tin để Làm giàu cuộc sống". Với mục tiêu "Làm cho Quyền Con Người được tôn trọng và bảo vệ trên hết, bình đẳng tại Việt Nam để người dân có thể tự tin sử dụng đầy đủ mọi quyền pháp định của bản thân để làm chủ đất nước và làm chủ cuộc sống của mình".

Đây là CON ĐƯỜNG RIÊNG khả dĩ nhất hiện nay có thể, nếu như không muốn tiếp tục đổ máu vô ích của đồng bào cả nước để rồi cuối cùng những chế độ độc tài khác nhau thay nhau cai trị nước ta; nếu như không muốn đồng bào ta làm nô lệ mãi cho ngoại bang.

nguyễn tâm bảo (khách viếng thăm) gửi lúc 09:07, 10/09/2012 - mã số 67267

"Nhưng còn một sự kiện nghiêm trọng khác chứng tỏ một cách rõ rệt ông Dũng không hề có ý định tách khỏi quỹ đạo Trung Quốc và đến gần với các nước dân chủ." - Thông luận.

Đến gần các nước dân chủ để làm gì?

Châu Phi từ bao năm nay vẫn được các nước dân chủ cai trị, rồi định hướng, rồi trợ giúp nhân đạo ... để rồi đói nghèo vẫn hoàn đói nghèo. May sao hơn 10 năm gần đây bắt đầu chán ngấy với các ông chủ cũ da trắng để tìm đến với quĩ đạo Trung Quốc mà kinh tế khởi sắc hẳn lên.

Chúng ta cũng đã được một nước dân chủ ở châu Âu cai trị hơn 80 năm, kết quả là chỉ dưới 5% dân số biết đọc biết viết, đủ để làm thông, làm phán, làm bồi giúp Tây. Sau đó chúng ta cũng được một nước dân chủ lớn mạnh nhất thế giới bồi tiếp cho một lượng bom đạn dồi dào đến nỗi suýt nữa thì đã trở về thời đồ đá.

Thế mà còn ham hố đến gần các nước dân chủ làm gì? Để lại trở thành tiền đồn chống Trung Quốc à? Để rồi cái tinh thần dân tộc cộng với chủ nghĩa bài Hán âm ỷ trong máu lại bị lợi dụng để phục vụ cho lợi ích của các nước dân chủ lớn mạnh trong cuộc ganh đua quyền lợi và địa vị thống trị thế giới với Trung Quốc?

Việt Nam rất cần phải củng cố vị trí vệ tinh trong quĩ đạo Trung Quốc. Thế kỷ 22 sẽ là thế kỷ của Trung Quốc. Người Việt phải hãnh diện là một học trò xuất sắc nhất của nền văn minh Trung Quốc. Tại sao chúng ta cứ kình chống Trung Quốc làm gì? Chỉ để vuốt ve lòng tự ái vốn được nhồi nhét vào đầu chúng ta bởi các chế độ phong kiến cầm quyền, luôn lấy việc chống đối Trung Quốc làm sự chính danh để củng cố vương quyền. Còn người Việt bình thường thì ai ai cũng mê Trung Quốc, cũng muốn được giống như người Trung Quốc, học theo họ từ ngôn ngữ, phong tục, tập quán, văn hóa, và say mê lịch sử Trung Quốc cũng như hàng hóa tiện nghi mà rẻ tiền từ Trung Quốc. Nếu không sống bên cạnh Trung Quốc, thì chúng ta cũng chẳng khác gì một bộ lạc mông muội ở Công Gô hay Sô Ma Li.

Tất nhiên là nếu chúng ta đủ trưởng thành và thoát khỏi tình trạng vị thành niên, trở thành một đất nước hoàn toàn độc lập, thì lúc đó chúng ta sẽ tự tìm ra CON ĐƯỜNG RIÊNG cho mình để không nằm trong quĩ đạo của Trung Quốc tham lam, cũng chẳng cần phải lo tìm cách đến gần các nước dân chủ đạo đức giả, mà vẫn hiên ngang và ung dung tồn tại trong thế giới này.

Nhưng bao giờ chúng ta mới trưởng thành đây?

D-L (khách viếng thăm) gửi lúc 23:40, 09/09/2012 - mã số 67253
Trích dẫn:
Phải rất cảnh giác. Con người chống dân chủ hung bạo nhất trong các cấp lãnh đạo cộng sản hiện nay là Nguyễn Tấn Dũng. Và nếu chúng ta lý luận rằng đã chống dân chủ tất nhiên phải dựa vào Trung Quốc thì Nguyễn Tấn Dũng cũng chính là người thân Trung Quốc nhất.

Một khi đã chứng minh được các điều về ông TT Dũng (không còn nghi ngờ gì nữa) thì tại sao lại còn "cảnh giác"?

Tác giả không tự tin chăng? Hay có ý gì khác (như thật ra muốn bảo ông Dũng cần cảnh giác về sự chống đối)?

Gửi phản hồi mới (xin gõ tiếng Việt có dấu và tuân thủ Nguyên tắc Dân Luận để được chấp nhận)

Bạn có thể bịa một địa chỉ email bất kỳ, ví dụ test@gmail.com. Thông tin này sẽ không xuất hiện công khai khi phản hồi được đăng.
  • Bạn có thể sử dụng các thẻ BBCode trong bài. Các địa chỉ URL sẽ được tự động chuyển thành liên kết.
  • Bạn có thể trích bài của người khác bằng thẻ [quote], ví dụ: [quote]Nội dung muốn trích dẫn[/quote]
  • Bạn có thể sử dụng những thẻ HTML sau: <a> <em> <strong> <ins> <b> <i> <u> <br> <cite> <code> <ul> <ol> <li> <dl> <dt> <dd> <h1> <h2> <h3> <h4> <h5> <table> <tbody> <td> <tr> <pre> <img> <div> <span> <object> <hr> <center> <font> <blockquote> <strike> <embed> <param> <del> <ins> <sub> <sup>
  • Bạn có thể chèn video vào bài viết bằng thẻ [video:địa_chỉ_url_của_video]
  • Cách dòng và cách đoạn sẽ được tự động chuyển thành xuống dòng.

Nhấn vào đây để biết thêm chi tiết về cách định dạng bài viết...

To prevent automated spam submissions leave this field empty.
CAPTCHA
Bạn bắt buộc phải trả lời câu hỏi kiểm tra dưới đây. Nó giúp chúng tôi nhằm lọc bỏ các nội dung spam do robot tự động thực hiện.
1 + 2 =
Giải bài toán đơn giản này và nhập kết quả vào ô phía trên. Ví dụ, nếu thấy 1+3, thì hãy nhập 4.

Bấm vào đây để xem thể lệ cuộc thi sáng tác video Quyền Con Người và Tôi 2013

Suy ngẫm

Xin nhớ: Hiến Pháp không tạo nên dân chủ, mà chính dân chủ tạo nên hiến pháp.

— Benjamin Barber

Mới Mới Mới