Vũ Thị Phương Anh - Đọc Bên Thắng Cuộc, nghĩ về bên thua cuộc

Vũ Thị Phương Anh
Chia sẻ bài viết này

Bên Thắng Cuộc (BTC) của Huy Đức (HĐ) từ lúc gần ra đời đến nay đã làm xôn xao dư luận - nói như một học giả người Mỹ trong Vietnam Studies Group (based tại ĐH Washington) thì cuốn sách là một sensation. Người khen thì rất nhiều, kẻ chê cũng không ít, nhưng dù yêu dù ghét thì mọi người đều phải đồng ý một điều: đây là cuốn sách đầy đủ nhất về lịch sử VN sau năm 1975, cho dù tất nhiên vẫn rất phiến diện, như chính tác giả cũng thừa nhận và dự liệu.

Như rất nhiều người Việt khác ở trong và ngoài nước, tôi cũng háo hức tìm và đọc cuốn sách này. Vì cuốn sách rất dày, nên tôi chỉ mới lướt qua toàn bộ cuốn sách (Phần 1: Giải phóng) và đọc kỹ những phần mình quan tâm nhất. Và có lẽ không giống với nhiều người khác, tôi không quan tâm nhiều đến những chương Cải tạo, Đánh tư sản, hay Nạn kiều. Những chi tiết trong các chương ấy đa phần tôi đã biết quá rõ và gần như có thể tự viết ra được mà chỉ dựa vào trí nhớ. Vì đó chính là một phần không bao giờ quên được của cuộc đời tôi.

Trước khi "giải phóng", tôi chỉ là một đứa trẻ con chưa đầy 15 tuổi, nhưng sau ngày 30/4/1975 tôi đã từ vai trò một đứa con thứ trong gia đình (tôi thứ ba, có cả anh trai và chị gái, nên hầu như chẳng bao giờ được giao việc gì quan trọng) bỗng trở thành một trụ cột, khi anh chị tôi đi "di tản" theo dòng đông nghẹt leo lên những chiếc tàu để chở quân nhân Mỹ rời VN vào chiều 29/4, còn ba tôi chỉ làm việc với chế độ mới không được bao lâu thì xin tự nghỉ việc vì "mất sức lao động" - ông có bệnh glaucoma (cao nhãn áp) từ trước, đến sau 30/4 thì trở nặng, phải vào Bệnh viện Bình Dân vài lần, tôi và mẹ tôi phải nuôi bệnh khá vất vả ít lâu. Ông ra viện, có đi làm thêm ít lâu nhưng đi làm về rất căng thẳng, hay kêu nhức đầu (từ trước 1975 ông đã bị "thiên đầu thống") rồi cuối cùng làm đơn xin nghỉ việc.

Lúc ấy, việc tự động xin nghỉ việc của ba tôi đã làm cho cả mẹ tôi có chút ít oán trách, vì không phải ai cũng được chế độ mới lưu dụng - thậm chí có thể nói là "trọng dụng" như ba tôi: ông là một công chức hành chính rất giỏi của chế độ cũ, tốt nghiệp Cao học Quốc gia Hành chính, trước năm 75 làm việc tại Sở Thuế Quận 5, sau năm 75 tôi còn nhớ ông làm tại Phòng Thu Quốc Doanh với trụ sở đặt trên đường Đồng Khởi, vì tôi có đến đó một vài lần để đưa giấy tờ gì đó trong thời gian ba tôi nằm bệnh viện. Tôi còn nhớ trước khi ông quyết định nghỉ thì ba mẹ tôi có tranh cãi với nhau ít nhiều về điều gì đó, và tôi vẫn còn nhớ mẹ tôi khuyên ông cố gắng đi làm vì con cái (lúc ấy là tôi) cần có lý lịch "làm việc cho nhà nước" để thi đại học, nhưng cuối cùng ông vẫn nghỉ và tôi đi thi đại học với cái lý lịch "mẹ buôn bán nhỏ, cha trước 1975 làm việc cho chế độ cũ, sau 1975 đi làm tại ..., đến năm 1977 nghỉ việc vì mất sức lao động." Mãi đến sau này, khi tôi quyết định nghỉ việc khỏi cơ quan cũ (cũng chính là trường đại học mà tôi đã thi vào, đậu, là sinh viên rồi sau đó được giữ lại làm giảng viên đến mấy chục năm), tôi mới nhớ lại hành động nghỉ việc của ba tôi hồi ấy, và tự hỏi, phải chăng ông đã quyết định nghỉ vì không thể chịu nổi những chính sách vô lý, vô nhân của chính quyền mới mà lúc bấy giờ ông phải cam tâm làm người thực hiện, và thậm chí phải đóng vai người tham mưu? Câu hỏi này không ai có thể trả lời cho tôi được, vì cũng như nhiều người thuộc bên thua cuộc còn ở lại VN sau năm 75, ông đã ra đi mang theo tất cả những suy nghĩ của ông về chế độ mới xuống tuyền đài.

Cũng vì rút hồ sơ để nghỉ việc nên tôi mới có dịp nhìn thấy trên tờ khai lý lịch đi thi đại học của tôi đã được cán bộ tuyển sinh năm ấy ghi chú ở trên là "con ngụy quyền". Chẳng rõ giòng chữ ấy trên lý lịch có làm ảnh hưởng gì đến "sự nghiệp chính trị" của tôi không, chỉ biết sau khi ở lại trường thì tôi luôn bị lẹt đẹt, chậm chạp hơn những bạn bè cũng lứa trong việc xét biên chế chính thức, xét tăng lương, xét cử đi học, v.v... Nhưng cũng chẳng hiểu tại sao tôi chưa bao giờ thắc mắc về những điều ấy cả, mà luôn chấp nhận đương nhiên bị đối xử tệ hơn, "vì mình là con ngụy, lý lịch lại xấu, anh chị đi di tản, định cư ở Mỹ" mà. Nên như tôi mà được đi học, rồi có việc làm trong nhà nước (thay vì phải đi buôn bán ở chợ như nhiều người khác cùng lý lịch), dù có bị kỳ thị đôi chút (!), lẹt đẹt đôi chút, cũng là đương nhiên, và thực ra là may mắn lắm rồi!

Nói thẳng thừng ra, thì chúng tôi còn sống sót đã là may mắn rồi, vì chúng tôi là bên thua cuộc!

Vâng, và suốt mấy chục năm đó từ ngày 30/4/1975, ở phía bên thua cuộc là tôi và gia đình tôi, rồi các chú, các bác, cô dì cậu mợ và con cháu của họ hàng tôi và sau này là gia đình ông xã tôi - vốn là một TNXP, đi theo lời kêu gọi của ông VVK để tìm cách gột rửa lý lịch như HĐ đã viết trong chương về thanh niên xung phong - có biết bao nhiêu là bi kịch đã xảy ra. Bà con tôi, bạn bè tôi và hàng xóm tôi có rất nhiều người phải đi học tập cải tạo, có người trốn trại cải tạo bị bắn chết, có người đi vượt biên bị bắt, khi công an còng tay đã nhảy xuống biển chết, có người đi vượt biên bị mất tích cả gia đình, có người bị đánh tư sản, tịch thu nhà cửa, mất toàn bộ gia sản nên phát điên, suốt ngày đi lang thang, nói năng lảm nhảm. Vụ vượt biên đi "bán chính thức" rồi chìm tàu ở SG (không rõ có phải là vụ Cát Lái trong sách của HĐ không?) tôi cũng biết rõ, vì lúc ấy ở khu Ông Tạ, Xứ An Lạc có nguyên cả một HTX đan len gồm mấy chục gia đình với cả trăm nhân mạng cùng đi và mắc nạn trong chuyến đi định mệnh ấy. Các xác chết được nhận về, đem về Nghĩa trang Chí Hòa (bây giờ là Công viên Lê Thị Riêng) "người nào người nấy đã trương lên, to như con bò", tôi nghe mấy đứa hàng xóm kể như vậy khi chúng rủ nhau lên nghĩa trang để xem, chúng rủ cả tôi nhưng tôi sợ ma, không dám đi. Khăn tang trắng cả một xóm, rất thê lương.

Mãi đến tận gần đây, khi có dịp nghĩ đến những sự kiện này, thỉnh thoảng tôi vẫn tự hỏi, những nạn nhân xấu số của bên thua cuộc ấy đã nghĩ gì, và cảm nhận những gì, trong những phút giây đau đớn cuối đời?

Nhưng rồi thì người ta cũng phải quên đi để mà sống. Trong số bạn bè có lý lịch thuộc "phía bên kia" giống tôi (có khá hơn tôi một chút, vì tôi còn là Bắc di cư, Công giáo, cha ngụy quyền, anh chị thì di tản), cũng có những người sau này vào Đảng, nắm giữ những chức vụ quan trọng. Đa số đi làm cho công ty nước ngoài khi VN bắt đầu mở cửa. Một số không nhỏ đi định cư ở nước ngoài theo diện HO của cha sau khi đi cải tạo về, hoặc lấy chồng, lấy vợ là con của những người HO và sau đó được bảo lãnh để đoàn tụ gia đình. Mọi việc rồi cũng nguôi ngoai, cuộc sống cứ tiếp diễn, bạn bè, đồng nghiệp, sui gia có nhiều người thuộc phe chiến thắng, là Đảng viên ĐCS ... Tưởng như cuộc chiến đã hoàn toàn qua đi, sự chia rẽ giữa những người Việt thực sự đã không còn... Mà cũng chẳng ai muốn nhớ đến hoặc nhắc đến những ngày tháng đen tối ấy để làm gì. Chỉ giữ ở trong lòng, vì nó là một phần cuộc đời mình, thế thôi.

Không ai trong chúng tôi lại có thể ngờ có ngày những ký ức và sự kiện lịch sử ấy lại được một người từ bên thắng cuộc viết ra. Những giòng chữ trong cuốn sách của HĐ được tác giả viết bằng giọng văn rất bình thản, khách quan, chẳng thấm vào đâu so với những ký ức đầy cảm xúc của chúng tôi, những người đã thực sự phải trải nghiệm những thí nghiệm của một chế độ mới đối với những người anh em thua cuộc của họ. Nhưng cũng chính vì giọng văn bình thản đó mà những sự vô lý đến không thể tưởng tượng và không thể tin được của những chính sách sau ngày "giải phóng" mới càng lộ rõ. Chúng không làm tôi xúc động - vì chăc chắn các chi tiết mà tôi có thể kể ra từ kinh nghiệm cá nhân còn lâm ly và kỳ bí hơn nhiều - mà chỉ làm cho tôi thắc mắc, liệu đến bao giờ thì những người anh em thắng cuộc thực sự hiểu những người thua cuộc đây?

Vì nếu bên thắng cuộc không chịu thực tình tìm hiểu, thì sẽ không bao giờ có sự hòa giải thực sự.

Để tồn tại, những người thua cuộc đã phải chấp nhận - dù muốn dù không - từ đó đến nay, đã cố nguôi ngoai để quên đi và chung sống, chắc chắn họ không cần sự hòa giải này, và những người thực sự cần hòa giải phải là bên thắng cuộc chứ không bao giờ là bên thua cuộc nữa. Bên thắng cuộc chỉ có một cơ hội duy nhất để có thể dễ dàng có được sự hòa giải thôi, đó là có sự độ lượng và công bằng đối với bên thua cuộc ngay khi họ vừa chiến thắng.

Và tôi tự hỏi, liệu ai sẽ là người đầu tiên viết lên những trang sử VN đương đại từ cái nhìn phía của những người thua cuộc, nhỉ?

Admin gửi hôm Thứ Hai, 17/12/2012
Bạn đánh giá bài viết này thế nào?

Nguyễn Đức Mậu - Hai cách nghĩ, hai cách hành xử trước thực tế mới: Nguyễn Trường Tộ và Fukuzawa Yukichi

Trần Mai Lan - Cảm xúc Euromaidan

Alan Phan - Một Quốc Gia Tình Nghĩa

Luật sư Hà Huy Sơn - Mấy ý kiến trước ngày mở phiên tòa "Trương Duy Nhất về Điều 258 Bộ Luật Hình Sự"

Đấu tranh bất bạo động hiệu quả hơn nhiều lần so với bạo động để lật đổ các chế độ độc tài


duong qua (khách viếng thăm) gửi lúc 12:58, 18/02/2013 - mã số 79377

Thật hợp ý với đánh giá của bác Ngu Sỹ về nỗ lực của nhà báo Huy Đức đã giữ nguyên những dữ kiện để chuyển đến người đọc, với phần cảm nhận đánh giá hay phán xét được dành nguyên vẹn cho người đọc.

Ngu Sỹ viết:
Huy Đức trước hết là nhà báo giỏi, anh đã tường thuật lại sự việc một cách trung thực nhất mà anh có thể, không để cảm xúc hay quan điểm riêng xen vào. Viết về sự kiện mà "triệu người vui, triệu người buồn ", anh không thể không bình thản được . Chắc gì Huy Đức đã không bị dằn vặt, lôi kéo, đã không vui buồn !
Ngu Sĩ (khách viếng thăm) gửi lúc 08:16, 18/02/2013 - mã số 79367

Tôi đã đọc xong cả 2 quyển "Bên thắng cuộc".

Quyển 1 có thể nói là như đọc "nhật ký đời tôi" vậy. Tôi có liên hệ trưc tiếp tới nhiều vụ việc, con người trong đó ... Tháng tư 75, tôi còn là sinh viên năm 3, cha cựu sĩ quan VNCH, anh công chức cao cấp ... đủ yếu tố để mình và các em còn lại trong gia đình lãnh phần của bên thua cuộc . Khác với tác giả bài viết, sau hơn chục năm cố gắng đóng góp trong xã hội mới, tôi đã bỏ cuộc.

Tác giả Phuơng Anh có ý trách ...

"Những giòng chữ trong cuốn sách của HĐ được tác giả viết bằng giọng văn rất bình thản, khách quan, chẳng thấm vào đâu so với những ký ức đầy cảm xúc của chúng tôi, những người đã thực sự phải trải nghiệm những thí nghiệm của một chế độ mới đối với những người anh em thua cuộc của họ"

... như là Huy Đức đại diện cho bên thắng cuộc. Tôi không nghĩ như vậy. Huy Đức trước hết là nhà báo giỏi, anh đã tường thuật lại sự việc một cách trung thực nhất mà anh có thể, không để cảm xúc hay quan điểm riêng xen vào. Viết về sự kiện mà "triệu người vui, triệu người buồn ", anh không thể không bình thản được . Chắc gì Huy Đức đã không bị dằn vặt, lôi kéo, đã không vui buồn !

Bên dưới cái bình thản đó, tôi nhận ra cái tâm của Huy Đức. Không có cái tâm lớn lao ấy, anh đã không làm được cái việc vô cùng khó khăn này. Giữa thời buổi anh có thể "ngậm miệng ăn tiền", anh đã chọn lên tiếng. Viết về bên thắng cuộc, anh đã thực sự lên tiếng cho bên thua cuộc.

Còn điều này nữa: Những năm sau này tôi nhận ra các cháu mình, là con cái của những anh chị em tôi còn kẹt lại, đều lớn lên thành người tử tế. Tôi cũng đã gặp nhiều họ hàng miền Bắc của vợ, (có cả ông làm tướng về hưu ) họ và con cái đều là những con người tử tế; bọn "thua cuộc" chúng tôi trong những năm khó khăn và cả tới bây giờ, gửi hàng hóa tiền của về giúp họ nhiều. Không có "bên" trong gia đình tôi, chỉ có những người tử tế với nhau; và tôi tin hàng triệu gia đình khác cũng thế. Những con người tử tế sẽ là tuơng lai của Việt Nam chứ không phải "bên" nào hết .

Doordie (khách viếng thăm) gửi lúc 06:04, 18/02/2013 - mã số 79363

Và tôi tự hỏi, liệu ai sẽ là người đầu tiên viết lên những trang sử VN đương đại từ cái nhìn phía của những người thua cuộc, nhỉ?

Hỏi để làm gì khi người thua cuộc đã bị những người tự nhận là anh em cùng dòng máu trừng phạt và tước đoạt tất cã. Bộ Vũ thị Phương Anh không có mắt để nhìn... có tâm hồn để cảm nhận qua cuốn sách bên người thắng cuộc viết sao mà phải cần bên thua cuộc viết lên nổi khổ của họ. Để nhỏ vài giọt lệ rồi quên đi phải không vậy?

Bên thua cuộc không cần phải viết một cái gì hết. Bên thắng cuộc đã bị hoen ố ngàn đời vì cách đối xử của họ đối với kẻ thua cuộc. Như vậy mà cũng dám gọi người anh em cùng dòng máu sao.. Shame on you!

Còn hỏi chừng nào bên thua cuộc viết lên cuốn sách của họ là đang cười cợt vào hàng triệu người đã bỏ mình trong một cuộc chiến phi lý và vô nghĩa.

Khách Ngô Văn Ngói (khách viếng thăm) gửi lúc 19:53, 17/02/2013 - mã số 79337

"Cổ NHÂN chinh chiến kỷ nhân hồi". Cái còm này lại gõ sai một từ, xin chữa lại cho đúng, đó là "Cổ LAI chinh chiến ..."

Khách Ngô Văn Ngói (khách viếng thăm) gửi lúc 15:55, 17/02/2013 - mã số 79316

TÔI NÓI ĐIỀU NÀY CÓ THỂ MỌI NGƯỜI CHO TÔI LÀ GÀN DỞ, có khi topic không được đăng, nhưng tôi cứ nói thật suy nghĩ của mình: Trong cuộc chiến Nam-Bắc ở thế kỷ XX CẢ HAI BÊN ĐỀU THUA, kẻ thắng có thể là Liên xô và Trung quốc. Nghĩa là cả dân tộc ta đều thua, Bên thắng cuộc là ngoại bang.

Nếu HAI BÊN KHÔNG THUA thì chỉ có gia đình tôi cũng như nhiều gia đình khác (ở BTC) đã thua một cách đau đớn. Gia đình tôi đông con, cả mấy anh em chúng tôi đều đang đi học thì rời nhà trường phổ thông nghe theo tiếng gọi bị lừa là lên đường cứu nước. Ra đi thì đều khỏe mạnh, nhưng lúc trở về thì chẳng đứa nào lành lặn, trừ những người đã nằm lại trên chiến trường, trong đó có ông chú tôi và mấy người anh em họ gần.

Lúc chúng tôi ra đi thì bố tôi (một thương binh chống Pháp) đau đớn nhìn những đứa con hồ hởi lên đường để bớt gánh nặng cơm áo cho gia đình và ngậm ngùi ngâm khe khẽ câu thơ của Lý Bạch thời Đường "Cổ nhân chinh chiến kỷ nhân hồi" (Xưa nay những người ra trận mạc mấy ai trở về). Bố tôi vốn là một ông đồ còn sót lại và cũng trải qua thời kỳ cầm súng đánh Tây.

Trong những ngày xuân này Đài truyền hình VN chiếu lại những phim về cảnh chiến trường Mậu thân với nhiều đièu tự hào. Mấy người trong gia đình tôi xem vừa buồn vừa căm ghét. Vì sao người ta tự hào khi người khác phải đổ xương đổ máu? Trong khi các nước tự hào về những thành tựu khoa học kỹ thuật trong nhiều lĩnh vực thì người mình chỉ tự hào về cảnh chém giết lẫn nhau? Ngày xuân cũng là ngày giỗ của mấy người trong gia đình và trong chi họ tôi, đều chết để mang lại "vinh quang" cho dân tộc.

Lưu Nguyễn Thiên (khách viếng thăm) gửi lúc 14:25, 17/02/2013 - mã số 79305

Cám ơn.

Cám ơn bài viết của Trương L.Dien, (làm tôi ngẫm nghĩ thêm).
Cũng trân trọng cám ơn bài viết của tác giả V.T.P.A.
Chúng ta là người Việt hết. Chả ai thắng, chả ai thua.

Cũng xin cám ơn là, có Dân Luận.
(Vì có D/L tôi mới được đọc những dòng chữ này.)

maile (khách viếng thăm) gửi lúc 21:52, 17/12/2012 - mã số 74863
Truong long dien viết:
Có thể Bạn bổ túc cho HUY ĐỨC để những lần xuât bản sau hoàn thiện hơn.Hoặc Bạn có thể mở đầu cho 1 tac phẩm mới "BÊN THUA CUỘC" (?) với hình thưc MỞ, nghĩa là những ai quan tâm có thể bổ túc dần.

Tôi có tham gia chiến tranh! Ngày 30/4 tôi ở BÊN THẮNG CUỘC!
nhưng giờ đây nhận ra mình mới là "BÊN THUA CUỘC"!
Cảm ơn PHƯƠNG ANH đã nghĩ tới điều nầy!

Em cũng đã mua và đang đọc. Thật tình sốc nhưng chưa ngủm.

Đề nghị của bác Diên hay Điên ( he he, cấm giận à) rất ư vượt chỉ tiêu. Bác P Anh xuất hành đi. Em rất muốn biết thêm những gì đã xẩy ra.

Em có đọc cuốn " Hoa Phượng đừng nở nữa " của nhà văn Nhã Ca. Viết về học sinh Sài Gòn sau 30.4.75.
Đọc xong, phải dùng bàn ủi, ủi lại những trang ướt nhẹp do nước mắt chẩy dài, khóc cho số phận của những người còn rất trẻ khi đó.
Nhà văn Nhã Ca lấy những sự thật từ cuộc sống viết thành truyện.

NiMarxNiJesus gửi lúc 20:34, 17/12/2012 - mã số 74858

Góp ý cho tác giả bài viết này :

1/ Trước 75; không gọi là SỞ thuế quận mà là CHI thuế vụ ... làm thuế vụ quận 5 thì coi như muốn gì được nấy . Trước 75, Sở là đơn vị hành chánh trung ương ( cấp quốc gia,hàng ngang : Bộ, nha, sở ) )

2/ Ba của bạn chắc chỉ là đốc sự hành chánh là cùng thôi chứ tốt nghiệp cao học hành chánh thời xưa thì phải giữ chức vụ cao hơn nhiều ( cho dù đói hơn ) vì tính cho đến 75, cả nước mới đào tạo được dưới 80 người ngành tài chánh, 8 khóa ra trường mỗi khóa tối đa 10 người . Ngay đến TRƯỞNG TY thuế vụ tỉnh Gia Định mà vẫn còn là tham sự ( dưới đốc sự ) và phó quận 5 là đốc sự thì không có chuyện trưởng chi tốt nghiệp cao học.

3/ Cho dù là được lưu dụng thì cũng chả thể ngồi ở ghế trưởng chi đâu mà chỉ xuống làm viên chức quèn, không hề có lưu dụng và được ở chức vụ cũ trừ y tế và giáo dục ( mà cũng chỉ 1 thiểu số ) cho nên xin nghỉ là đúng rồi , rất nhiều đốc sự được lưu dụng một thời gian rồi cũng được cám ơn cho về vườn sau khi " cách mạng " rành công việc . Chi thuế quận 5 coi như ... giàu nhất nước, chả ai để cho " Ngụy quyền " ngồi đó kiếm ăn đâu .

Bên thắng cuộc tự nhìn thấy đúng sai thì hay hơn phong trào tố cộng của bên thua cuộc .

Admin gửi lúc 19:38, 17/12/2012 - mã số 74856
Bộ đội làm báo viết:
Đọc một phần "Bên thắng cuộc" ở đây nhé
*link xóa vì tôn trọng quyền tác giả*

Đúng là cần tôn trọng công sức và chất xám của tác giả, các bác ạ. Tôi thấy cuốn sách này hay, cần giới thiệu tới nhiều người đọc hơn, mà giá sách ebook cũng rẻ, khoảng 10usd, do đó đã mua một số đầu bản quyền gửi cho các bạn bè, người thân để chia sẻ với họ mà vẫn không vi phạm bản quyền của tác giả.

Khi bản quyền chất xám được tôn trọng, thì sẽ có nhiều người đầu tư chất xám để đem lại những món ăn tinh thần bổ ích cho chúng ta. Ngược lại, nếu xã hội không biết tôn trọng bản quyền thì chúng ta sẽ toàn được ăn những món rẻ tiền nhưng cũng kém chất lượng thôi.

Ng.Việt (khách viếng thăm) gửi lúc 19:09, 17/12/2012 - mã số 74852
Bộ đội làm báo viết:
Đọc một phần "Bên thắng cuộc" ở đây nhé

Hồi nhỏ, từ "Bộ đội" thường gợi cho tôi một hình ảnh đẹp về những người lính hiền lành, dũng cảm. Sau này sang Đông Âu, tôi giật mình vì thấy người Việt lấy từ "Bộ đội" để ám chỉ mấy ông buôn lậu, chém thuê v.v.

Vào đây bật ngửa khi thấy ông "Bộ Đội" công khai khuyên mọi người đi ăn cắp trí tuệ của người khác.

Rồi ông ấy cũng sẽ bàn chuyện "Dân chủ", "Hòa giải"... như ai.

Hãy bắt đầu từ những việc nhỏ đi !

Bộ đội làm báo (khách viếng thăm) gửi lúc 17:41, 17/12/2012 - mã số 74849

Đọc một phần "Bên thắng cuộc" ở đây nhé
*link xóa vì tôn trọng quyền tác giả*

Khinhbibadinh (khách viếng thăm) gửi lúc 16:55, 17/12/2012 - mã số 74845

Huy Đức đã mở lại một cuộc tranh luận lịch sử rộng rãi trong lòng dân tộc.
Bên thua cuộc là toàn bộ dân tộc VN. Ai có điều kiện, cơ hội và khả năng viết lại toàn bộ sự não nề này của dân tộc, bao gồm văn hóa, đạo đức, tâm linh, kinh tế và cuối cùng là chủ quyền đất nước...tác giả chắc chắn sẽ đi vào lịch sử. Đó cũng chính là chiếc đinh thuyền lớn đóng vào chiếc quan tài chôn bọn Ba Đình.

Truong long dien (khách viếng thăm) gửi lúc 15:53, 17/12/2012 - mã số 74842

("Và tôi tự hỏi, liệu ai sẽ là người đầu tiên viết lên những trang sử VN đương đại từ cái nhìn phía của những người thua cuộc, nhỉ?")
PHƯƠNG ANH!
Bạn là người "trong cuộc"! Bạn có thể làm trong khả năng của mình, trong thực tế mà mình đã nếm trãi.
("Những chi tiết trong các chương ấy đa phần tôi đã biết quá rõ và gần như có thể tự viết ra được mà chỉ dựa vào trí nhớ. Vì đó chính là một phần không bao giờ quên được của cuộc đời tôi.")
Có thể Bạn bổ túc cho HUY ĐỨC để những lần xuât bản sau hoàn thiện hơn.Hoặc Bạn có thể mở đầu cho 1 tac phẩm mới "BÊN THUA CUỘC" (?) với hình thưc MỞ, nghĩa là những ai quan tâm có thể bổ túc dần.

Tôi có tham gia chiến tranh! Ngày 30/4 tôi ở BÊN THẮNG CUỘC!
nhưng giờ đây nhận ra mình mới là "BÊN THUA CUỘC"!
Cảm ơn PHƯƠNG ANH đã nghĩ tới điều nầy!

Khách Qua Đường (khách viếng thăm) gửi lúc 09:49, 17/12/2012 - mã số 74830

Thắng thua như một cuộc cờ
Hay chi lải nhải đến giờ chưa thôi
Non sông gấm vóc của tôi
Chiến tranh bằm nát, than ôi, còn gì
Ai ngon thì chống Tàu đi
Cho cây Tổ quốc xanh rì ngàn năm.

Gửi phản hồi mới (xin gõ tiếng Việt có dấu và tuân thủ Nguyên tắc Dân Luận để được chấp nhận)

Bạn có thể bịa một địa chỉ email bất kỳ, ví dụ test@gmail.com. Thông tin này sẽ không xuất hiện công khai khi phản hồi được đăng.
  • Bạn có thể sử dụng các thẻ BBCode trong bài. Các địa chỉ URL sẽ được tự động chuyển thành liên kết.
  • Bạn có thể trích bài của người khác bằng thẻ [quote], ví dụ: [quote]Nội dung muốn trích dẫn[/quote]
  • Bạn có thể sử dụng những thẻ HTML sau: <a> <em> <strong> <ins> <b> <i> <u> <br> <cite> <code> <ul> <ol> <li> <dl> <dt> <dd> <h1> <h2> <h3> <h4> <h5> <table> <tbody> <td> <tr> <pre> <img> <div> <span> <object> <hr> <center> <font> <blockquote> <strike> <embed> <param> <del> <ins> <sub> <sup>
  • Bạn có thể chèn video vào bài viết bằng thẻ [video:địa_chỉ_url_của_video]
  • Cách dòng và cách đoạn sẽ được tự động chuyển thành xuống dòng.

Nhấn vào đây để biết thêm chi tiết về cách định dạng bài viết...

To prevent automated spam submissions leave this field empty.
CAPTCHA
Bạn bắt buộc phải trả lời câu hỏi kiểm tra dưới đây. Nó giúp chúng tôi nhằm lọc bỏ các nội dung spam do robot tự động thực hiện.
2 + 17 =
Giải bài toán đơn giản này và nhập kết quả vào ô phía trên. Ví dụ, nếu thấy 1+3, thì hãy nhập 4.

Bấm vào đây để xem thể lệ cuộc thi sáng tác video Quyền Con Người và Tôi 2013

Suy ngẫm

Nho giáo chỉ thực sự suy tàn khi nó không còn là cần câu cơm nữa, tức là khi người ta bãi bỏ chế độ khoa cử, thôi không lấy nhà nho ra làm quan (ở Nam Bộ là từ năm 1915, ở Bắc Bộ từ năm 1917, Trung Bộ 1919), mà thay thế vào đó là chế độ giáo dục kiểu phương Tây.

— Đỗ Lai Thúy

Mới Mới Mới

Thống kê truy cập

Hiện có 2 thành viên623 khách truy cập.

Thành viên online

Thuốc Lá, Biên tập viên

Kỷ lục: Có 2315 người ghé thăm vào 11-03-2013 lúc 13h29.

Độc giả Dân Luận từ đâu đến?

Locations of visitors to this page

Quỹ Dân Luận

Hãy bấm để ủng hộ tài chính cho Dân Luận. Thu chi quỹ Dân Luận được công bố công khai tại đây!