Hoàng Hưng - Đảng phải tự lột xác nếu không muốn bị lột xác

Hoàng Hưng
Chia sẻ bài viết này

Xin nói ngay rằng, đầu đề trên tôi lấy từ một ý kiến “góp ý với Đảng” trên báo Lao Động Chủ Nhật cách đây 20 năm, lúc làn gió “Đổi mới” đang ào ào trên khắp đất nước (chưa bị Đảng chặn lại và cố thổi ngược sau đó). Lúc ấy, nhiều đảng viên cũng như trí thức các cỡ vẫn còn tin/hy vọng Đảng “đổi mới” thực sự và toàn diện.

Nhưng sau một lúc hoang mang trước khủng hoảng chính trị của cả phe XHCN và tạm thoát khỏi khủng hoảng kinh tế nhờ đường lối tự do hóa, lại bấu chặt được vào kẻ thù chưa xa bỗng thành ra “bạn vàng” rất gần, Đảng trấn tĩnh lại và hạ quyết tâm chỉ đổi mới kinh tế, không đổi mới chính trị. Cho nên câu dự đoán táo bạo trên của một đảng viên tâm huyết tạm thời chưa đúng. Sau 20 năm, Đảng vẫn chưa bị lột xác, mà còn hăm hở lột xác ngày càng nhiều người bất đồng chính kiến.

Đến hôm nay, tình hình ra sao?

Đổi mới kinh tế sau 20 năm thu được một số thành tựu, nhưng đã nhanh chóng thụt lùi và lại đang ở đêm trước của cuộc khủng hoảng mới. Nguyên nhân chủ yếu: Đổi mới nửa vời, có tự do hóa (cho tư nhân kinh doanh) nhưng vẫn kiên trì “thành phần chủ đạo” kinh tế nhà nước. Kết quả đã biết trước: quả đấm “chủ đạo” này đấm thẳng như trời giáng vào nền kinh tế quốc dân.

Giờ Đảng lại phải sửa soạn cuộc “đổi mới” lần hai. Cũng vẫn tư duy cũ: chỉ đổi mới kinh tế (tiến thêm một bước: có thể không còn khẳng định “kinh tế nhà nước” là chủ đạo), còn chính trị thì đổi mới một cách rụt rè e thẹn (nhấn mạnh “trên giấy” quyền con người kèm theo đủ thứ ràng buộc để sẵn sàng tước bỏ trên thực tế,… nhưng vẫn khăng khăng “điều 4” hiến định sự độc quyền của Đảng).

Với tư duy ấy, kết quả những năm tới của đất nước cũng có thể biết trước: Nếu kinh tế nhà nước – tức sự độc quyền kinh tế - đã đấm nát nền kinh tế quốc dân, thì tới đây, độc quyền của Đảng trên lĩnh vực chính trị chắc chắn sẽ làm tan hoang toàn bộ đời sống xã hội vốn đang lao nhanh trên con đường băng hoại chưa từng thấy trong lịch sử dân tộc.

Nếu 20 năm trước, Đảng quyết định biến kẻ thù cũ thành “bạn vàng” để bấu vào mà tồn tại, thì tình thế hôm nay không cho phép nữa! Thực tế đã chứng tỏ chính sự bấu víu này là nguyên nhân đẩy nhanh đất nước đến nguy cơ mất mát lãnh thổ, mất quyền tự chủ và nhiều hiểm họa khôn lường khác. Lòng dân đang hết sức bức xúc! Trước nguy cơ đánh mất tính chính danh của một đảng từng tự hào có công giành độc lập dân tộc, Đảng đang rất lúng túng tìm cách thoát ra nghịch cảnh “còn Đảng mất nước, còn nước mất Đảng”.

Là một người cầm bút từng chịu sự lãnh đạo của Đảng gần hết đời (không tự nguyện nhưng biết là chưa thể khác, chỉ cố gắng giữ gìn “chút lòng trinh bạch” bằng cách không vào Đảng và không nhận bất cứ bổng lộc nào của Đảng), tôi vẫn băn khoăn “nghĩ hộ” Đảng (vô duyên?) cách thoát ra an toàn (vì nó cũng sẽ an toàn cho toàn dân tộc). Nhiều Đảng viên ưu tú đã chân thành vạch lối ra cho Đảng, nhưng Đảng chưa chịu nghe mà còn sách nhiễu họ đủ điều. Đảng còn quá tự tin vào “chính quyền trên mũi súng” của mình, còn quá khinh thường lòng dân?

Nhưng với bản Kiến nghị Sửa đổi Hiến pháp 2013 vừa đây, mới mấy ngày đã thu được hàng ngàn chữ ký, trong đó lần đầu tiên có các cựu quan chức cao cấp và rất nhiều Đảng viên cỡ bự tham gia bất chấp mười mấy điều cấm mà Đảng ban hành, hồi chuông cấp báo đã rung lên! Triệt để và mạnh mẽ hơn hẳn Hiến chương 77 mở đầu cao trào dân chủ dẫn đến sự sụp đổ của Đảng Cộng sản Tiệp Khắc, Kiến nghị Sửa đổi Hiến pháp 2013 là dấu son lịch sử của cách mạng Việt Nam. Rất có thể nó sẽ dẫn đến một cuộc thanh trừng khủng bố khốc liệt, rất có thể hàng trăm người bị bắt, bị truy bức, bị đưa vào trại “phục hồi nhân phẩm” hoặc “nhà thương điên”, bị đụng xe, bị côn đồ hành hung… nhưng sẽ không gì cưỡng nổi ngọn triều dân chủ cuồn cuộn mà Kiến nghị đã phát động.

Vào lúc này, tôi bỗng nhớ đến câu góp ý với Đảng trên báo Lao Động Chủ Nhật cách đây 20 năm. Tôi muốn lấy lại câu ấy để nói với Đảng nhân ngày kỷ niệm Đảng Cộng sản Việt Nam ra đời (3/2/1930 – 3/2/2013). Với tất cả sự chân thành. Vì nhớ đến những ngày tháng đẹp đẽ trong quá khứ của Đảng, với bao người con ưu tú đã hy sinh thân mình vì nền độc lập, vì nhớ đến lòng tin của bao nhiêu trí thức đã lựa chọn đi theo Hồ Chí Minh trong đó có cụ thân sinh ra tôi, vì nhớ đến những ngày tháng tanh xuân đẹp nhất của mình đã nghe lời kêu gọi của Đảng nguyện lên đường phục vụ công nông binh, vì lòng yêu mến nhiều người thầy, người anh, người bạn đã và đang là những đảng viên trung thực của Đảng. Vì tấm gương Myanmar trước mắt khi nhà độc tài và người đối lập bắt tay nhau xóa bỏ quá khứ hận thù để xây dựng một đất nước của tương lai.

ĐẢNG PHẢI TỰ LỘT XÁC NẾU KHÔNG MUỐN BỊ LỘT XÁC!

Mà trước mắt, hãy bước đi một bước nhỏ nhưng sẽ là bước nhảy vĩ đại: tự xóa bỏ “Điều 4” phi lý nực cười trong Hiến pháp. Nhân đây xin sửa câu nói thiếu thông minh của một người đồng tuế: “Bỏ điều 4 là tự sát” thành “Bỏ điều 4 là tự cứu”!

SG cuối tháng 1/2013

H. H.

Tác giả gửi trực tiếp cho BVN.

Admin gửi hôm Thứ Hai, 28/01/2013
Bạn đánh giá bài viết này thế nào?

Đinh Tấn Lực - Gửi Bạn Ở Nghi Sơn

Nguyễn Văn Tuấn - Sinh nhầm thế kỷ và sống nhầm chỗ

Tại sao sự trung thực của thầy lại bị săn đuổi?

Trực Ngôn - Thư gửi một người thất bại

Nguyễn Gia Kiểng - Tổ quốc ăn năn

Ngô Nhân Dụng - Tập sống tự do dân chủ mất bao lâu?


Trần Trùng Trục (khách viếng thăm) gửi lúc 08:08, 29/01/2013 - mã số 77854

Cháu nhận thấy là các bác đã lỡ lầm đường lạc bước hy sinh cuộc đời mình theo cộng sản, lúc còn địa vị và nắm quyền trong tay và lại là đảng viên thì lại không có dám nói gì và làm gì. Các bác các cụ chỉ đáng cho bọn trẻ tụi cháu khinh và cả mãi đời sau chúng nó cũng khinh. Nó khinh bỉ về cái gọi là đảng cộng sản, một quái thai của nhân loại.

Các cụ các bác hãy tự ngẫm nghĩ rằng cuộc đời theo đảng và kháng chiến nhằm hại nước hại dân trong bao năm qua đã như thế nào, đã làm được gì. Giờ các cụ các bác gia huyền già, hay còn gọi là các "A giành"[1], gần xuống lổ hay lên giàn thiêu vì biết mình lầm lỡ lạc bước, các cụ các bác lại vêu váu là đảng Cộng sản và nhà nước VN phải như thế này, như thế kia và đủ điều phân tích.

Điều tối quan trọng nhất là các cụ lại không có còn cái quyền gì để mà nói và phân tích vì rằng nay đã nghỉ hưu hay là thất thế. Các cụ kiểu như a giành Lê Đức Thọ, lúc gần chết mới mò vào nhà những người xét lại và xin lỗi và làm thân với người ta. Hại ngừoi, hại nước hại dân và nay lại sắp ngủm và mất quyền thì lại làm con chim nó hót vang trên con đường làng.

Cháu là cháu khinh các cụ a giành dỏm đời lắm đấy.

[1] A giành: Anh già. Anh già có dê gái hoặc dụ dỗ vợ bạn hay không thì chưa biết. Cũng có thể là a giành trâu già mà cứ thích gặm cỏ non lắm đấy. Gặp gái mắt cứ mở hau háu ra. Dạ vâng cháu cũng thế, cháu cũng mở mắt to hau háu ra khi gặp gái trẻ đẹp.

LêĐăngBích (khách viếng thăm) gửi lúc 07:19, 29/01/2013 - mã số 77850

Chưa bao giờ có hiện tượng bọn ăn bám, ăn boóng, ký sinh...tự ý từ bỏ quyền lợi. Đây là luật tự nhiên.
Tác giả (H.Hưng) là nhà Thơ, nên viết về thời cuộc cũng là nhà Thơ: "Giật mình một cái vỗ vai..."

"Nay trong Thơ cũng nên có Thép..."

Ông Kỳ Dị (khách viếng thăm) gửi lúc 19:09, 28/01/2013 - mã số 77803

Tôi cũng nhớ lại câu hỏi của TBT trong bài nói vừa rồi " sau này con cháu sẽ hỏi đây là Đảng của ai ". Thật ra câu hỏi rất chuẩn trên đây đã được đặt ra ngay từ bây giờ chứ không cần đợi đến sau này đâu. Thực tế chứng tỏ : đảng đang dần biến thành một tổ chức đại diện cho những nhóm lợi ích xấu xa đối lập với lợi ích dân tộc ,ra sức tung khói mù về CS, CNXH , ăn mày quá khứ nhằm bám lấy địa vị độc tôn để làm giàu bất chính trên lưng người lao động. Bởi vậy không thể so sánh đảng hiện nay với đãng của những người yêu nước, những chiến sĩ CS chân chính trước kia.
Vậy nếu có bị nhân dân "lột da ", tức không chấp nhận cho đứng trên HP,PL của dân thì cũng là điều may mắn cho vận nước lắm

Đỗ Xuân Thọ (khách viếng thăm) gửi lúc 17:10, 28/01/2013 - mã số 77796

Bài viết hay quá!!!
Đanh thép nhưng rất tình cảm!!!
Tôi đã chẩy nước mắt đấy bác ạ
Xin phép bác được đăng trên blog và FB của tôi

Gửi phản hồi mới (xin gõ tiếng Việt có dấu và tuân thủ Nguyên tắc Dân Luận để được chấp nhận)

Bạn có thể bịa một địa chỉ email bất kỳ, ví dụ test@gmail.com. Thông tin này sẽ không xuất hiện công khai khi phản hồi được đăng.
  • Bạn có thể sử dụng các thẻ BBCode trong bài. Các địa chỉ URL sẽ được tự động chuyển thành liên kết.
  • Bạn có thể trích bài của người khác bằng thẻ [quote], ví dụ: [quote]Nội dung muốn trích dẫn[/quote]
  • Bạn có thể sử dụng những thẻ HTML sau: <a> <em> <strong> <ins> <b> <i> <u> <br> <cite> <code> <ul> <ol> <li> <dl> <dt> <dd> <h1> <h2> <h3> <h4> <h5> <table> <tbody> <td> <tr> <pre> <img> <div> <span> <object> <hr> <center> <font> <blockquote> <strike> <embed> <param> <del> <ins> <sub> <sup>
  • Bạn có thể chèn video vào bài viết bằng thẻ [video:địa_chỉ_url_của_video]
  • Cách dòng và cách đoạn sẽ được tự động chuyển thành xuống dòng.

Nhấn vào đây để biết thêm chi tiết về cách định dạng bài viết...

To prevent automated spam submissions leave this field empty.
CAPTCHA
Bạn bắt buộc phải trả lời câu hỏi kiểm tra dưới đây. Nó giúp chúng tôi nhằm lọc bỏ các nội dung spam do robot tự động thực hiện.
12 + 1 =
Giải bài toán đơn giản này và nhập kết quả vào ô phía trên. Ví dụ, nếu thấy 1+3, thì hãy nhập 4.

Bấm vào đây để xem thể lệ cuộc thi sáng tác video Quyền Con Người và Tôi 2013

Suy ngẫm

Một xã hội mà công dân không được quyền sống thật, nói thật, nhà văn cũng không được quyền bộc bạch tâm sự riêng tư của mình trên trang giấy là một xã hội không có chân móng.

— Nguyễn Khải (tùy bút "Đi tìm cái tôi đã mất")

Mới Mới Mới

Thống kê truy cập

Hiện có 2 thành viên516 khách truy cập.

Thành viên online

Thuốc Lá, Tran Thi Ngự

Kỷ lục: Có 2315 người ghé thăm vào 11-03-2013 lúc 13h29.

Độc giả Dân Luận từ đâu đến?

Locations of visitors to this page

Quỹ Dân Luận

Hãy bấm để ủng hộ tài chính cho Dân Luận. Thu chi quỹ Dân Luận được công bố công khai tại đây!