Nguyễn Văn Thạnh - Nhật ký làm việc với PA61 - An ninh thành phố Đà Nẵng

Nguyễn Văn Thạnh
Chia sẻ bài viết này


Từ khi đăng ký tham gia phong trào Con đường Việt Nam, tôi biết việc đó sẽ xảy ra.

15h30 ngày 15/01/2013:

- Cốc, cốc, cốc,….có anh Thạnh ở nhà không?

- Vâng, có tôi đây. Ai đó?

- Em là N công an phường An Hải T, có giấy mời cho anh.

- Mời anh vào nhà.

- Dạ.

Anh công an viên đến đưa giấy mời tôi còn khá trẻ, nhỏ hơn tôi, mặc thường phục chỉ có vớ màu xanh đặc trưng ngành công an.

- Anh là công an sao không thấy mặc quân phục, phù hiệu?

- Dạ, em đưa giấy mời cho anh thôi.

Tôi xem qua giấy mời:

…..

Kính mời: ông (bà) Nguyễn Văn Thạnh

….

Đúng 08 giờ 00 ngày 16.01.2013

Có mặt tại công an Tp ĐN, địa chỉ 80 L.L, quận H.C

Để làm rõ một số vấn đề liên quan đến Câu lạc bộ máu khó đông.

…..

Tôi hơi ngạc nhiên vì Câu lạc bộ Máu Khó Đông tôi và một số bạn thành lập từ năm 2006, lúc còn là sinh viên, để truyền bá thông tin về bệnh máu khó đông và kêu gọi một số chính sách cho bệnh nhân. Câu lạc bộ đã lâu không có sinh hoạt mà chỉ duy trì thông tin tại website: www.maukhodong.org.

- Câu lạc bộ này tôi thành lập đã lâu-gần 7 năm rồi- lâu nay không thấy công an làm việc, nay sao lại mời làm việc?

- Việc này em không biết, em chỉ đưa giấy mời cho anh thôi.

Sau khi mời anh công an ngồi, tôi xem lại giấy mời rồi nói:

- Hiện tại tôi không có thời gian để sáng mai đến trụ ở công an làm việc được.

- Anh là công dân, cơ quan nhà nước có giấy mời anh, anh phải có nghĩa vụ đến làm việc.

- Tôi nghĩ thế này: trong nhà nước pháp quyền-dân chủ, công dân với nhà nước phải bình đẳng. Công dân có công việc, cuộc sống của công dân, nhà nước có công việc nhà nước, công dân đóng thuế để thuê nhân viên nhà nước làm các công việc chung như giữ gìn trật tự, bảo đảm an ninh. Nhân viên nhà nước cũng phải có trách nhiệm với công việc, các anh không thể “thảy” một giấy mời là công dân phải chạy lên để “hầu chuyện”, hình ảnh đó chỉ có thể có ở thời Vua chúa độc tài mà thôi.

- Công dân phải có trách nhiệm phối hợp với cơ quan nhà nước.

- Tôi nghĩ, tôi là công dân tự do, không phải là tên tội phạm, đây chỉ là giấy mời, tôi chỉ có thể phối hợp làm việc với tinh thần tự nguyện, thiện chí mà thôi. Hiện nay tôi không có thời gian nên không phối hợp làm việc được. Còn nếu các anh muốn tôi bỏ công việc lên để phối hợp với anh các làm việc, nghĩa là được việc cho các anh mà hỏng việc tôi thì các anh phải bồi thường thiệt hại do tôi nghỉ việc, số tiền bồi thường phải dựa trên sự thỏa thuận.

- Vậy anh cứ nhận giấy mời, sáng mai lên cơ quan báo cáo các anh là anh bận. Anh ghé đó 10 phút thôi.

- Không, tôi đang bận, tôi không đi được nên tôi không nhận giấy mời được.

Tôi với anh công an viên đã tranh cãi một lúc về vấn đề trên. Anh công an thì viện lý do anh là đại diện cơ quan nhà nước, đến gửi giấy mời, tôi phải nhận, không có thời gian thì lên hẹn lại. Tôi thì lấy lý lẽ tôi là người tự do, không phải tên tội phạm, trong nhà nước pháp quyền tôi bình đẳng với nhà nước, tôi không có thời gian để hợp tác với chính quyền thì tôi không đi và không nhận giấy mời. Cuối cùng anh an ninh đi về.

Chiều đó tôi có việc đi đến 9h tối mới về.

7h30 tối đó, vợ tôi được anh M, tuyên giáo quận S.T gọi điện mời đi uống café trao đổi một số việc. Trước đó, khi tôi mới tham gia vào phong trào CĐVN công khai tên tuổi thì công an tỉnh có về xã tôi ở Bình Định để tìm hiểu lý lịch tôi xem gia đình, dòng họ có ai theo Ngụy, theo phản động không, việc này gây sức ép rất lớn lên ba má tôi. Ba má tôi liên tục gọi điện cho tôi, thậm chỉ cử em tôi đến đòi tịch thu máy tính để tôi không có phương tiện liên lạc với “phản động”. Không những gây sức ép lên gia đình ở quê, công an còn đến gia đình vợ tôi, đến cơ quan vợ để làm việc. Thời gian đó không khí rất căng thẳng, cả nhà làm như tôi là tên phản động chuyên nghiệp, tên ngu dại làm chuyện bao đồng lo thiên hạ để thiệt thân, sắp bị bắt đi tù tới nơi. Phải tốn một thời gian rất lâu mọi người trong gia đình mới phần nào yên tâm.

Vợ tôi là một giáo viên có năng lực, thuộc diện cảm tình Đảng, nhà trường có kế hoạch kết nạp vào Đảng. Anh M là tuyên giáo quận nên cũng đã nhiều lần làm việc với nhà trường và vợ tôi.

Đi uống café ngoài anh M còn có anh T, cán bộ công an Tp ĐN. Hai anh trao đổi với mục đích vợ tôi về thuyết phục tôi hợp tác làm việc với công an. Được mời đi uống café như thế vợ tôi rất lo lắng.

Tối đó vợ tôi, các em tôi đều rất lo lắng và sợ, cho rằng tôi chống lại lệnh của công an nên sẽ bị bắt. Tôi thì thuyết phục mọi người rằng chẳng việc gì phải sợ, nhà nước cũng phải làm việc theo luật, mình là người tự do, mình có quyền từ chối làm việc theo giấy mời, với lại mình phải làm thế để họ biết là nhà nước pháp quyền thời nay khác với thời vua chúa. Họ cần phải tôn trọng công dân, tôn trọng thời gian, cuộc sống, công ăn việc làm, lâu nay nhiều người sạt nghiệp vì bị mời đi làm việc mà không biết quyền từ chối của mình.

Tôi chẳng có gì phải sợ.

15h chiều ngày hôm sau 16.01.2013.

- Cốc, cốc,… có anh Thạnh ở nhà không?

- Có, ai đó.

- Chúng tôi là công an Tp, công an phường đến làm việc với anh.

- Mời các anh vào nhà, đợi tôi thay đồ xíu.

Tôi mời họ vào nhà, họ lần lược giới thiệu tên, gồm có công an phường, công an khu vực, công an phòng PA61, đại diện tổ dân phố. Trong đó công an phường, công an khu vực có mặc quân phục, mang số hiệu, một người tự giới thiệu là thượng tá thuộc phòng PA61 chỉ mặc thường phục.

Họ đưa tôi giấy mời như hôm trước, giấy mời ghi “mời lần 2”, yêu cầu tôi 8h sáng hôm sau lên công an Tp làm việc. Lần này có nhiều công an, có cán bộ cao cấp, có đại diện tổ dân phố nên họ có vẻ làm căng, hùng hổ, họ nhân danh nhà nước, họ nói công dân có trách nhiệm làm việc khi nhà nước có giấy mời.

Với lý lẽ như hôm trước, tôi bác bỏ kiểu quan hệ bất bình đẳng, muốn làm “ông nội” của nhà nước, tôi kiên quyết không nhận giấy mời, không đi làm việc. Họ lập biên bản việc tôi không nhận giấy mời, họ yêu cầu tôi ký vào. Tôi yêu cầu được nhận một bản sao biên bản nhưng họ không đồng ý. Họ nói tôi từ chối nhận giấy mời của cơ quan nhà nước, họ lập biên bản và tôi không có quyền giữ biên bản. Tôi lý luận rằng nhà nước và công dân bình đẳng, biên bản này có liên quan đến tôi nên tôi có quyền giữ một bản, nếu không tôi không ký, cuối cùng tôi không ký và họ về.

Mục đích của tôi là muốn cho họ thấy là cơ quan công quyền cần thay đổi quan điểm, cần tôn trọng công dân, nếu muốn hợp tác thì thỏa thuận trước với công dân, không thể thảy giấy mời là công dân phải đi làm, điều này rất vô lý, gây ảnh hưởng rất lớn đến công việc người dân, tạo ra cơ hội sách nhiễu, lạm quyền của cơ quan nhà nước.

Cả nhà rất lo lắng nhưng tôi thì bình thường.

Hai hôm sau, buổi sáng vợ tôi được một thầy phụ trách bên Chi bộ trường mời đi uống café, biết có việc liên quan tôi nên vợ đề nghị tôi đi cùng, vợ tôi cũng gọi điện mời anh M đi luôn.

Buổi café diễn ra trên tinh thần vui vẻ, mỗi bên đều nói lên quan điểm của mình. Sau buổi café tôi đồng ý sẽ sắp xếp thời gian để làm việc với cơ quan an ninh, thể hiện trách nhiệm, thiện chí công dân và cũng là để cơ quan an ninh hiểu công việc của tôi hơn. Hơn nữa tôi đang thuê trọ, vợ tôi làm việc cho nhà nước nên cũng không muốn gây căng thẳng với cơ quan an ninh.

8h sáng, ngày 22.01.2013 tôi đến trụ sở công an phường An Hải T. Tiếp tôi có anh T, anh C, xưng là công an PA61-công an TP Đ.N. Tôi hỏi về quân phục và số hiệu, hai người bảo làm việc không cần mặc quân phục, tôi yêu cầu đọc số hiệu, họ nói có nói cũng không để làm gì. Tôi nói như vậy là không chuyên nghiệp, thời buổi lừa đảo khắp nơi ai biết được thật giả lẫn lộn. Họ có đọc số hiệu của họ nhưng tôi không quan tâm lắm vì không có gì để kiểm chứng. Tuy nhiên tôi vẫn vui vẻ ngồi vào bàn làm việc.

Họ đặt máy quay hình, tôi ngồi đối diện, anh T ghi biên bản, anh C hỏi tôi. Tôi cũng dùng máy điện thoại để ghi âm cuộc làm việc vì tôi biết ngành an ninh VN có thành tích tráo trở rất đáng ngờ. Các câu hỏi đáp liên quan đến quá trình tôi có ý tưởng đến việc thành lập câu lạc bộ máu khó đông, hoạt động, đóng góp của tôi vào việc truyền thông căn bệnh này trong xã hội. Vai trò của tôi trong việc thúc đẩy thành lập Hội rối loạn đông máu di truyền Việt Nam, những thành quả mà hiện nay người bệnh máu khó đông hưởng được so với trước kia,….

Cuối buổi làm việc, họ hỏi tôi đọc báo mạng ở các web, blog nào, có dùng facebook không? Tôi cũng kể vài web hay vào xem như: thanhnien, tuoitre, truongduynhat và nhiều blog khác nhau.

Đến 10h 30 tôi đề nghị về với lý do tôi có việc bận. Họ đề nghị 14h buổi chiều làm việc tiếp. Tôi không đồng ý vì tôi là công dân tự do, không phải tội phạm, tôi có công việc của tôi, tôi sắp xếp được thì hợp tác, không thì hẹn khi khác. Lại xảy ra tranh luận giữa tôi với họ. Họ bảo tôi có nghĩa vụ hợp tác vì họ làm việc là đại diện cho nước, tôi là công dân phải có trách nhiệm làm việc. Tôi bác bỏ với lý lẽ công dân đóng thuế để mướn các anh lo việc an ninh cho xã hội, nhiệm vụ của các anh là phải theo dõi, điều tra, tìm hiểu, phải làm việc mình tốt nhất chứ không phải bắt công dân “hầu” mình. Công dân còn phải sống, làm ăn có thu nhập để đóng thuế. Sẽ như thế nào nếu các anh cứ lười nhác ngồi đây gọi công dân hầu mình? Họ đuối lý nên xuống giọng hỏi tôi “vậy khi nào anh có thể làm việc được”. Đang bực tức tôi đáp “tôi chưa biết, khi nào tôi sắp xếp được thì sẽ liên lạc lại”. Họ bảo tôi đừng làm căng thẳng làm gì, cũng nên hợp tác giúp họ tìm hiểu vài thông tin để hoàn thành nhiệm vụ. Tôi suy nghĩ lát rồi hẹn họ sáng thứ 6 (25.01.2013).

Cuối buổi làm việc, sau khi đọc qua biên bản do anh T ghi, tôi có ký xác nhận những lời nói của mình.

Hai bên vui vẻ đồng ý, tôi ra về.

Tôi biết mục tiêu của họ là muốn hỏi tôi những việc khác chứ không phải câu lạc bộ máu khó đông. Câu lạc bộ này tôi lập cách đây gần 7 năm để truyền bá kiến thức bệnh máu khó đông và vận động các chính sách cho đối tượng bệnh này trên toàn quốc. Thời gian tồn tại cả 7 năm chẳng ai quan tâm nay khi không lại tìm hiểu? Tôi biết mục đích của họ nhưng tôi chẳng việc gì phải sợ.

Ngày thứ 5, anh T gọi điện cho tôi thông báo là cơ quan có việc bận, không làm việc được theo hẹn nên muốn hẹn lại buổi khác, anh hỏi tôi khi nào làm việc được. Tôi suy nghĩ lát rồi trả lời có thể sáng thứ 2 (28.01.2013).

8h sáng thứ 2 ngày 28/01/2013 tôi đến trụ sở công an phường An Hải T, hai anh T và C đã đợi sẵn, vẫn ăn mặc thường phục, không phù hiệu. Sau một màn chào hỏi nhau, bắt đầu ngồi làm việc. Họ vẫn bố trí máy ghi hình, vị trí ngồi làm việc vẫn như buổi trước. Tôi vẫn dùng điện thoại để ghi âm. Bắt đầu buổi làm việc tôi xin phát biểu trước.

Tôi nói “tôi đến đây làm việc không phải là một tên tội phạm hay một người mất tự do, tôi đến làm việc với một thiện chí của một công dân mong muốn cùng cơ quan nhà nước hoàn thành công việc trị an chung. Buổi làm việc hôm trước anh có ghi hình và có lập một biên bản, tôi có ký vào biên bản đó, để bảo đảm công bằng tôi đề nghị được sao lưu file ghi hình và biên bản để giữ”.

Bị bất ngờ, hai anh công an bảo “anh là công dân, chúng tôi là đại diện nhà nước, chúng tôi mời anh làm việc, anh có nghĩa vụ hợp tác, anh không có quyền đòi hỏi tài liệu làm việc”.

- Nếu anh nhân danh nhà nước, thì tôi nhân danh công dân, nhân dân. Trong nhà nước pháp quyền: nhà nước và công dân phải bình đẳng trước luật pháp. Tôi hợp tác làm việc với anh để ra một tài liệu chung, tôi đã ký xác nhận, anh giữ một bản thì tôi có quyền giữ một bản. Đây không những bảo đảm nguyên tắc bình đẳng mà còn là cơ sở bảo đảm an toàn cho công dân. Các anh nên biết thêm là trong nhà nước pháp quyền, vị trí công dân là vị trí vững chắc nhất. Tất cả các vị trí còn lại được sinh ra là để phục vụ, bảo vệ vị trí này. Các anh có thể là cán bộ nhưng rồi các anh cũng sẽ nghỉ hưu, các anh cũng là công dân, gia đình, người thân các anh cũng là công dân. Chúng ta cần làm việc có nguyên tắc, nguyên tắc trên hết là tôn trọng, phục vụ công dân, có như vậy xã hội, đất nước mới tốt đẹp, người dân mới có tự do.

- Luật pháp không qui định chúng tôi cung cấp tài liệu làm việc cho anh.

- Đây là quá trình tự nguyện làm việc, chứ không phải tôi là tội phạm. Nếu anh đồng ý yêu cầu của tôi thì chúng ta làm việc tiếp, nếu không tôi xin dừng tại đây để tôi đi gặp đại biểu quốc hội của tôi hoặc tôi gửi thư cho quốc hội để làm rõ tại sao lại có điều luật bất công đến như vậy. Khi nào có sự công bằng giữa nhà nước và công dân thì tôi mới làm việc được.

- Anh Thạnh, tôi nói với anh điều này. Anh không là gì cả, anh chỉ là một hạt cát nhỏ trong đất nước, anh là thiểu số, anh phải phục tùng đa số. Luật đã qui định, anh phải chấp hành pháp luật.

- Đúng, tôi chỉ là hạt cát nhỏ, không là gì cả nhưng chúng ta phải trân trọng từng hạt cát, chúng ta không thể vứt đi. Về việc thiểu số phục tùng đa số là một nguyên tắc của nền dân chủ, tuy nhiên không phải thiểu số phục tùng đa số vô điều kiện, thiểu số phải có quyền của họ. Sẽ như thế nào nếu 90% nhân danh điều gì đó ra quyết định giết 10% còn lại? Thật phi lý 10% chấp nhận chết. Còn về vấn đề luật pháp, đúng ra tôi có thể yêu cầu các anh trưng ra điều luật nào qui định như vậy. Tuy nhiên tôi nghĩ cũng không cần thiết. Luật pháp luôn luôn thiết lập điều mới hoặc sửa chữa cho phù hợp cuộc sống. Hiện nay, ở nước Việt Nam này, Quốc Hội là cơ quan quyền lực nhất, cơ quan có quyền ra luật và sửa luật. Đại biểu Quốc Hội là người tôi bầu và ủy quyền cho họ làm việc này, tôi là công dân, tôi thấy luật thiếu sót hay bất công tôi phải gặp họ để hỏi, để đề nghị thêm hay sửa luật. Nếu Quốc Hội chưa có kỳ họp thì tôi viết thư cho thường vụ Quốc Hội việc này. Khi nào có luật pháp công bằng thì tôi hợp tác làm việc với các anh, không thì tạm dừng lại.

Chúng tôi tranh cãi với nhau, thấy đuối lý, họ bảo tôi ngồi đó đợi họ tý, hai người đi ra ngoài. Tôi ngồi lát rồi đi ra, vừa bước chân ra, có một anh công an hỏi tôi đi đâu. Tôi trả lời “tôi là công dân tự do, tôi đến đây hợp tác làm việc, tôi không phải tên tội phạm, không còn làm việc tôi có thể đi”.

- Mời anh vào phòng làm việc, tôi được phân công ngồi đây với anh đợi lãnh đạo hội ý.

Tôi với anh công an đó ngồi với nhau tầm 15 phút thì cửa mở, 3 người bước vào. Ngoài hai người làm việc với tôi, một người đứng tuổi lịch sự, nhã nhặn xưng là thượng tá P. A, cán bộ phòng PA61, công an TP ĐN. Tôi trình bày lại yêu cầu của tôi với lời lẽ như trước.

Anh thượng tá này đồng ý, bảo không quay phim (tự tay anh tắt và cất máy quay), không lập biên bản, chỉ làm việc miệng, mục đích là trao đổi, tôi giúp họ tìm hiểu một số vấn đề họ đang quan tâm. Anh P.A cũng đồng ý vấn đề sao lưu nhưng ngày mai sẽ cung cấp.


Với sự cởi mở và đồng ý như vậy, tôi tiếp tục trao đổi với họ. Họ bắt đầu hỏi tôi những vấn đề liên quan đến mạng internet, đến website. Ban đầu liên quan đến vấn đề máu khó đông như: đọc tài liệu ở đâu? Hay vào web nào?....từng bước chuyển sang chủ đề khác như facebook, blog,…. Tôi biết ý của họ là dần đến cái đích là thông tin về phong trào Con đường Việt Nam. Và đúng là đã đến lúc như vậy:

- Anh có biết Lê Thăng Long, Trần Huỳnh Duy Thức không?

- Biết, tôi có vô gặp anh Long và gia đình anh Thức.

- Anh biết khi nào?

- Tôi biết khi nổ ra vụ án trộm cắp cước viễn thông nhưng sau đó các anh lại bị tuyên án hoạt động lật đổ chính quyền nhân dân. Thấy lạ tôi lên mạng tìm hiểu và biết phần nào sự thật về vụ án. Nhất là khi đọc các bài do các anh viết, phân tích về khủng hoảng kinh tế, tôi khâm phục sự dũng cảm, trí tuệ và tấm lòng của các anh. Sau khi anh Long ra tù, có dịp công tác trong Sài Gòn tôi ghé thăm anh. Lúc đó anh đang chăm sóc mẹ anh bị bệnh ung thư, tôi khâm phục anh vì sự hiếu thảo.

- Anh có biết họ bị phạm tội? Anh nghĩ gì về tội của họ?

- Tôi không có thông tin đầy đủ nên không thể nói được, tuy nhiên lịch sử cho thấy nền tư pháp Việt Nam không độc lập và có tiền sử dựng chuyện nên không đáng tin cho lắm. Nói hiểu rõ tất cả về con người và tính cách thì tôi không biết đầy đủ, tuy nhiên tôi ngưỡng mộ các anh đó ở một số điểm như anh Long ở sự hiếu thảo, sự dấn thân, anh Thức ở kiến thức kinh tế rộng và sự dũng cảm. Tôi thấy rất tiếc và tức giận là những cảnh báo của anh không được lắng nghe để bây giờ khủng hoảng kinh tế trầm trọng, phá sản, thất nghiệp, trộm cắp như rươi. Tôi nghĩ đến thăm các anh không vi phạm pháp luật.

- Anh thấy đấy, nước ta được như hôm nay rất là mừng, trước dân ta rất khổ. Việc khủng hoảng kinh tế không chỉ có ở nước ta, châu Âu, Mỹ cũng đang khốn đốn.

- Tôi nghĩ anh đã nhầm lẫn triệu chứng với nguyên nhân, như các anh nói thì bất kỳ một nước châu Phi nghèo đói, độc tài nào cũng có thể vênh váo nói rằng ở đâu cũng có đói nghèo, khủng hoảng kinh tế, mọi nơi cũng như họ.

- Cũng có người hết lòng với đất nước nhưng cũng có nhiều kẻ cơ hội, đầu cơ chính trị, phản động chống phá đất nước.

- Theo tôi, việc theo dõi bọn phản động, cơ hội chính trị là việc của các anh, tôi là công dân tôi có quyền đến thăm, giao lưu bất cứ ai miễn điều tôi làm pháp luật không cấm.

- Trước khi mời anh lên đây làm việc, chúng tôi đã biết một số thông tin về anh, xã hội bây giờ rất phức tạp, con người có lúc này, lúc khác, nếu chúng ta không cảnh giác thì sẽ đi vào tội lỗi.

- Tôi xin cảm ơn. Hiện nay tôi là một người trưởng thành, thần kinh bình thường, tôi có thể suy nghĩ để hành động, để chịu trách nhiệm về bản thân mình. Tôi biết một công dân có quyền làm bất cứ điều gì luật pháp không cấm.

- Chúng tôi cũng chỉ muốn tốt cho anh.

- Xin cảm ơn, nhưng tôi biết cái gì đúng, cái gì sai. Nếu các anh quan tâm quá tôi thấy mất tự do.

- Anh nghĩ thế nào về các ông Long, Thức, họ có thật lòng yêu nước?

- Tôi giả thuyết thế này: anh là một cô gái xinh đẹp, có chàng trai đến tán tỉnh nói yêu anh. Anh ta yêu anh thật hay chỉ âm mưu chiếm đoạt anh, có trời mới biết, đúng không? Sông sâu còn có máy dò, không ai lấy thước mà đo lòng người. Tôi nghĩ chỉ có tôn giáo mới bắt con chiên xưng tội, và tìm hiểu tư tưởng con người. Nền pháp trị sẽ không như thế. Với tôi, họ yêu nước thật hay cơ hội, tôi không quan tâm và nếu quan tâm thì cũng không thể biết nổi, tôi chỉ thấy ở họ có những điểm hay thì tôi khâm phục, giao lưu, còn họ có điểm xấu thì pháp luật chế tài. Việc theo dõi phản động, cơ hội chính trị là việc các anh, tôi mong các anh làm tốt, nhưng phải cẩn thận và trách nhiệm đừng để trông gà hóa cuốc làm hại người yêu nước chân chính.

Trao đổi thêm vài câu hỏi đáp linh tinh nữa, lấy lý do bận việc, tôi đề nghị dừng buổi làm việc. Lúc đó 9h30. Họ bảo còn một vài thông tin họ muốn biết, hỏi tôi là có thể làm việc vào lúc nào? Tôi trả lời là sáng thứ 6 ngày 01.02.2013. Tôi nói với họ là tôi không rảnh và có nhiều thời gian, tôi chỉ có thể tình nguyện hợp tác có giới hạn chứ không thể kéo dài miết, thật bất công một bên được nhà nước trả lương hậu hĩnh, còn một bên phải kiếm sống. Các anh ăn tiền thuế thì phải làm việc có trách nhiệm chứ không phải bất tài rồi lại hành dân.

- Họ nói: chúng tôi làm việc để bảo vệ an ninh đất nước.

- Tôi: vậy tôi còn phải làm việc để sống, để đóng thuế xây dựng đất nước.

Theo lịch hẹn sáng thứ 6 ngày 01.02.2013, tôi đến trụ sở công an phường A.H.T, làm việc với tôi cũng là hai cán bộ công an: T và C.

Bắt đầu làm việc, tôi yêu cầu được nhận bản sao biên bản làm việc và file video như cam kết. Họ bắt đầu đổi ý, họ lại vịn vào lý do là pháp luật không qui định cung cấp các tài liệu này. Tôi rất bực mình, tôi nói thỏa thuận không được tôn trọng thì tôi không thể làm việc. Lại xảy ra tranh cãi. Tôi kiên quyết không làm việc nếu không cùng giữ chứng cứ.

Thấy căng thẳng, anh thượng tá P.A lại vào, sau một hồi nói về trách nhiệm công dân, trách nhiệm đất nước, anh này còn ám chỉ là tôi không chỉ sống cho mình tôi mà còn vợ, anh em,…. làm trong cơ quan nhà nước, đừng để ảnh hưởng đến người thân. Tôi biết thâm ý trong lời nói đó, tuy nhiên tôi lại lấy lý lẽ như trước và đòi phải được giữ chứng cứ.

Cuối cùng họ nại lý do là ngành họ có qui định không được sao lưu biên bản, họ chỉ có thể đồng ý hủy biên bản và video. Thấy họ thỏa hiệp, tôi cũng không muốn làm căng thẳng, tôi đồng ý phương án này. Chúng tôi lập biên bản cho vấn đề này, trong biên bản ghi rõ video và biên bản đó không có giá trị gì.
Sau khi lập biên bản xong, chúng tôi bắt đầu làm việc.

- Ngoài tham gia hoạt động câu lạc bộ máu khó đông, anh còn tham gia tổ chức nào không?

Tôi biết họ lân la bắt đầu cái mà họ muốn.

- Tôi không tham gia tổ chức nào cả, tuy nhiên tôi có tham gia rất nhiều diễn đàn, ví dụ diễn đàn tin học, diễn đàn “tán gái”, và một số diễn đàn thảo luận khác như Phong trào con đường Việt Nam.

Nghe đến đây, họ vui vẻ hẳn ra, có vẻ như đơm trúng lưới.

- Anh tham gia phong trào con đường VN khi nào?

- Tôi nghĩ thế này, anh mời tôi lên đây làm việc ghi rõ là “làm việc về câu lạc bộ máu khó đông”, chúng ta cần tập trung nội dung như trong giấy mời, anh không thể mời một đằng làm việc một nẻo.

- Ngoài thông tin câu lạc bộ máu khó đông, chúng tôi còn muốn tìm hiểu về một số việc khác, anh phải có nghĩa vụ trả lời cho cơ quan an ninh.

- Tôi nghĩ tôi không có nghĩa vụ như vậy, anh mời tôi vấn đề gì tôi hợp tác vấn đề đó, anh muốn tôi làm việc khác thì phải ghi rõ trong giấy mời, nếu không có thì thôi.

- Ok, tôi mời anh lên đây làm việc vấn đề an ninh. Vấn đề an ninh không chỉ là câu lạc bộ máu khó đông.

- Vậy anh phải có giấy mời cho việc này.

- Anh yêu cầu giấy mời thì được thôi, nhưng năm hết, tết đến rồi, chúng tôi còn rất nhiều việc, chúng tôi còn phải lo bảo đảm an ninh cho bà con đón tết. Anh cần giấy mời khác thì chúng tôi đáp ứng ngay nhưng anh cố gắng hợp tác làm việc ngày nay cho xong.

Thấy cũng không nên căng thẳng, tôi đồng ý làm việc sau khi họ gọi điện cho bộ phận chuyên môn mang cho tôi một giấy mời làm việc mới, đóng dấu đỏ chói, mục làm việc ghi “làm việc về vấn đề an ninh”, thâm tâm tôi sẽ lấy giấy mời này chụp ảnh minh họa cho bài viết này (tuy nhiên sau đó họ không cho tôi giữ lại giấy mời, lý do họ đưa ra là tôi phải mang giấy mời đến cơ quan, cơ quan lại thu hồi giấy mời. Nghe cũng có lý nhưng thật lòng vòng. Tôi đề nghị vậy phải photo cho tôi một bản. Con dấu trở nên đen sì, không còn đỏ chót như trước).

- Anh tham gia phong trào Con Đường Việt Nam khi nào?

- Tôi không nhớ rõ lắm, tầm tháng 7, tháng 8 gì đó.

- Sao anh biết nó (PT), anh có liên lạc trước đó với ông Long, ông Thức không?

- Bây giờ tin tức như thác lũ trên mạng, một ngày facebook tôi cập nhật tin tức về phong trào, sau khi xem kỹ thông tin về nó: chủ trương, mục đích, cách thức tham gia,…. thấy chủ đề cổ xúy của phong trào là “quyền con người” tôi thấy rất hay, cái mà lâu nay không ai nói cho tôi biết. Tuy nhiên tôi cẩn thận tìm hiểu qui định của hiến pháp, pháp luật VN hiện hành và các công ước quốc tế mà VN tham gia, tôi thấy PT hoàn toàn không qui phạm hiến pháp, pháp luật VN. Một thông tin đặc biệt giờ tôi mới biết là VN đã tham gia công ước quốc tế về quyền con người từ năm tôi sinh-1982-vậy mà học xong đại học tôi cũng không biết, tôi còn biết khi VN ký tham gia công ước thì phải tôn trọng thực thi, nếu pháp luật VN có mâu thuẫn thì thực hiện theo công ước trước. Điều này chứng tỏ pháp luật VN còn thua cả công ước và thật sự tôi thấy pháp luật VN có nhiều điều rất là vớ vẩn nếu so với thế giới văn minh hiện đại.



Họ có vẻ khó chịu với điều tôi nói vừa rồi, họ đánh lảng sang một câu hỏi khác

- Anh tự tham gia hay được mời gọi?

- Tôi thấy tin trên mạng, đọc, tìm hiểu và tự tham gia. (Họ hỏi nhiều câu xoáy vào chuyện này, có vẻ họ muốn tìm một cứng cớ về sự lôi kéo chẳng hạn).

- Anh tham gia PT với vai trò gì, có phải là thành viên không?

- PT không chủ trương là một tổ chức, một đảng phái, người tham gia không có liên hệ chặc chẽ như các thành viên Đảng Cộng sản. Người tham gia thấy thích, thấy PT hợp với mình thì tham gia, không thích thì thôi, không có ràng buột gì hết. Cái chữ thành viên một phong trào trên mạng nó khác hoàn toàn một thành viên như chúng ta thường thấy trong cuộc sống, ví dụ là một thành viên ĐCS, anh có rất nhiều ràng buộc, anh phải trung thành, phải có trách nhiệm, phải có kỷ luật,…. còn thành viên trên mạng thì không thế, anh có thể đăng ký tên, nick thì đã là thành viên. Anh có thể sinh hoạt thường xuyên nếu anh thích, chán thì anh có thể không tham gia nữa. Rất tự do, rất lỏng lẻo. Là thành viên của PT, tôi có thể chia sẻ, đọc tin tức, nhận xét, viết bài có chủ đề về quyền con người, cũng có thể thời gian dài tôi không tham gia do bận công việc hoặc tôi cảm thấy không thích thú, không có gì ràng buộc tôi cả.

- Anh có biết hết những người tham gia PT không? Họ là ai, làm gì anh có biết không?

- Tôi tham gia PT là trên quan điểm nội dung nó khởi xướng, cổ xúy chứ không phải tham gia một tổ chức, đảng phái. Ai, làm gì, tôi không quan tâm, miễn họ có cùng suy nghĩ về quyền con người giống tôi là được. Như anh thấy đấy, xã hội rất đa dạng, nhiều khi anh kết bạn, giao lưu, hợp tác làm ăn với một người vì thấy họ “hợp” với mình một điều gì đó, còn cuộc sống họ làm sao mình biết hết được, miễn lĩnh vực họ đến với mình không phạm pháp là được, còn chuyện khác họ phạm pháp thì có nhà nước chế tài. Xưa nay tôi thấy an ninh VN hay suy diễn: chơi với một người mà nếu phát hiện họ xấu là anh cũng xấu, họ là tội phạm thì anh cũng là tội phạm,….tôi nghĩ ngày nay không thể như thế được khi mà xã hội vô cùng đa dạng, con người có rất nhiều hoạt động, chúng ta không thể biết hết được, chúng ta chỉ có thể thấy hợp điểm nào thì chơi điểm đó. Còn họ phạm luật ở đâu thì nhà nước tóm cổ và trừng phạt ở đó. Tất nhiên trong PT tôi có biết một vài người như bác Huỳnh-bố anh Thức hay anh Long,….

- Anh tham gia có được nhận tiền không?

- Tôi tham gia với sự tình nguyện, tôi thấy PT cổ xúy quyền con người, hợp với suy nghĩ tôi thì tôi tham gia, nếu sau này PT không còn hợp nữa thì không tham gia. Còn chuyện tiền bạc thì anh em quen biết nhau có thể mượn tiền qua lại như chuyện cá nhân, bạn bè mượn tiền nhau.

- Là một người từ quê ra đây sinh sống, anh còn ở nhà trọ, sao không lo làm ăn mà tham gia vào phong trào, có thể gặp nhiều rắc rối? Anh có học, vợ anh cũng có năng lực, nếu phấn đấu thì thành công rất lớn, đối tượng như anh có thể được TP hỗ trợ, anh có hộ khẩu chưa?

- Tất nhiên là chuyện làm ăn là chuyện lớn của mỗi người, chúng ta trước phải sống cho người thân: gia đình, bố mẹ, vợ con. Tuy nhiên tôi thấy, trong một đất nước người trí thức, hiểu biết không phải là nhiều, chúng ta cần có trách nhiệm với cuộc đời. Như tôi, lúc khó khăn được rất nhiều người giúp đỡ, khi tôi bị chảy máu (tôi bị bệnh máu khó đông, rất hay xuất huyết trong) thì dòng máu tôi truyền cũng được nhiều người-họ là đồng bào-hiến máu cho, có thể rất nhiều người trong số họ rất nghèo, cuộc sống khó khăn, nếu những người như tôi im lặng, làm ngơ thì ai lên tiếng cho họ, làm sao đất nước có công bằng, phát triển để người nghèo đỡ khổ?

- Tất nhiên là đất nước nào cũng có vấn đề của nó, châu Âu, Mỹ cũng vậy, rồi cũng sẽ được khắc phục và tốt dần lên (lý sự cùn kiểu này tôi rất hay gặp ở những người ủng hộ đảng, suy cho cùng thì họ đuối lý nên quơ càng quấy vá mà thôi). Tham gia phong trào, anh có viết bài không?

- Có, tôi có viết một số bài.

- Anh viết bài với nội dung gì?

- Tôi viết nhiều nên không nhớ, có thể xoay quanh các chủ đề như quyền con người, luật pháp, một số bài liên quan đến các nhân vật tôi ngưỡng mộ như Kim Ngọc, Trần Huỳnh Duy Thức.

Nghe đến chuyện tôi viết bài họ có vẻ rất mừng, họ hỏi xoáy như cố móc ra một số bài tôi viết. Tôi trả lời là tôi viết nhiều, đã lâu nên không nhớ được, tùy theo sự kiện, cảm xúc mà tôi viết.

Họ lấy trong cặp ra 4 bài in sẵn lấy từ web con đường VN và dân luận: “từ Trần Huỳnh Duy Thức nghĩ về Kim Ngọc”, “luật pháp và kẽ hở của luật pháp”, “quyền con người hay số phận”, “quyền con người-vũ khí chống cường quyền”, họ hỏi tôi có phải tôi viết những bài này không? Tôi xem qua thấy tiêu đề và nội dung là của tôi. Tôi trả lời đó có thể là bài tôi viết vì tiêu đề và nội dung tổng quát thì tôi nhớ, còn chính xác từng câu chữ có thêm bớt thì tôi không thể nhớ được.

Lấy lý do đến giờ tôi làm việc khác, tôi đề nghị dừng buổi làm việc, họ có vẻ không hài lòng nhưng như các lần trước, họ đồng ý.

- Anh thấy đó, chúng tôi làm việc rất thoải mái, rất tôn trọng anh, giờ giấc do anh quyết định, chúng tôi chỉ muốn tìm hiểu và giúp anh, không có ý hại anh, anh cần phải tin chúng tôi, anh không cần căng thẳng, cảnh giác.

- Tôi không có gì phải căng thẳng. Lê nin đã nói “tin tưởng là tốt nhưng kiểm soát còn tốt hơn”, tôi là fan của Lê nin nên tôi phải kiểm soát vấn đề, việc tôi đòi giữ một bản sao tài liệu làm việc cùng là để kiểm soát vấn đề. Là một kỹ sư, tôi quan tâm đến hệ thống: trong một hệ thống tồi thì vài chi tiết tốt cũng bỏ của. Các anh có thể là người tốt, nhưng biết đâu mai các anh bị chuyển đi nơi khác, một người lạ đến làm việc, họ không tốt, họ có âm mưu xấu, muốn dựng chứng cứ hại tôi thì sao?

Nghe tôi nói thế, sếp cao nhất ở đó nói:

- Một nhà nước luôn muốn tốt cho công dân mình, không bao giờ muốn hại công dân mình,…

- Trước tôi có thể tin câu đó nhưng nay thì tốt hơn là nên cảnh giác, kiểm soát hơn là tin tưởng. Nói thật quê tôi có rất nhiều vụ công an đánh chết người trong đồn, nhiều người đi tù oan mà chẳng làm được gì. Ngày nay trên mạng tôi thấy vấn đề này còn kinh sợ hơn.

- Có người này, người nọ, xưa thì có thể, nay thì không còn vậy nữa, anh làm sai anh phải chịu trách nhiệm. Như vừa rồi ở Quảng Ngãi có vụ cưỡng chế vườn cây cảnh sai, phải xin lỗi và bồi thường dân.

- Tôi nghĩ là nên thế nhưng với tôi, câu nói Lenin vẫn còn nguyên giá trị.

- Anh nên giữ kín chuyện làm việc này, chúng tôi cũng chỉ tìm hiểu vài vấn đề liên quan đến anh, tìm hiểu chứ cũng không làm gì, anh thông báo cho nhiều người biết thì nhiều khi có rắc rối sẽ không lường trước được. Rồi anh xem, sau khi làm việc xong anh thấy chỉ tốt cho anh. Chúng tôi biết anh đóng góp rất lớn cho cộng đồng máu khó đông trên cả nước nói chung và ĐN nói riêng. (nghe đến đây, tôi mỉm cười chợt nghĩ, không biết có khi nào đảng đang thấy một tài năng gì đó ở tôi, muốn tìm hiểu thông tin việc tôi làm, tìm hiểu tư tưởng của tôi, xong đâu vào đó, bố trí cho tôi một chức vụ cao, lương hậu hĩnh?)

- Tôi nghĩ thế này: trong hệ thống tư pháp không độc lập, chính quyền trên dưới một giuột, để bảo vệ mình không gì tốt hơn là dựa vào công luận. Tất nhiên là tôi đã chia sẻ thông tin làm việc với vài anh em phòng ngừa bị bắt cóc đi tù hay chết mà chưa có ý định tự tử thì còn có người biết.

Ý thì như vậy nhưng giọng nói tôi nửa đùa, nửa thật nên cũng tạo không khí vui vẻ chứ không phải căng thẳng, sau khi trao đổi thêm vài điều và hẹn ngày làm việc tiếp, tôi ra về.

Máy điện thoại trong túi vẫn miệt mài làm phận sự của nó, tất nhiên không phải hàng chuyên nghiệp nên chất lượng không được tốt lắm.

Tôi lại nghĩ đến Lenin, thật là một thiên tài hiểu đời khi nói “tin tưởng là tốt nhưng kiểm soát còn tốt hơn”. Tôi lại suy ngẫm “tại sao thiên tài như ông lại xây dựng nên một nhà nước với lỗ hổng chết người là người dân không có cách gì kiểm soát một hệ thống mà trên dưới một giuột với nhau”. Nghĩ đến đây tôi lại nhớ lời một người bạn “con người, dù thiên tài hay “thánh thần” đều bị quyền lực mê hoặc. Quyền lực tuyệt đối thì u mê tuyệt đối”.

Ngày làm việc tiếp theo là 8h sáng ngày 06.02.2013, không biết sẽ như thế nào? Có trắc trở gì sẽ xảy ra không? Như nghệ sĩ K.C đã nói “sự tráo trở của lòng người còn khó đỡ hơn đường đạn”. Đó chỉ là những suy nghĩ cảnh giác theo kiểu Lenin “tin tưởng là tốt nhưng kiểm soát còn tốt hơn” chứ những cán bộ an ninh làm việc với tôi rất thân thiện, tôn trọng công dân, hiểu biết luật pháp chứ không “càn” như suy nghĩ của tôi lâu nay về những cán bộ an ninh của VN. Trong họ cũng có tâm tư với thời cuộc, với khó khăn của dân chúng, họ cũng mong muốn đất nước phát triển, nhân dân được ấm no hạnh phúc. 2 trong 3 người cũng đã đứng tuổi (trên 50), họ đã trải qua thời chiến tranh, thời gian khó của đất nước, đã “hưởng” sự khó khăn-khốn khổ của một thời “hoang tưởng vĩ đại”. Với sự hiểu biết về lịch sử, nắm rõ nhiều sự kiện trong quá khứ nên khi tôi nói, họ đều có vẻ lắng nghe và chấp nhận.

________________________________________________________________



By Nguyen Van Thanh

English Version by Tâm Như, Editor of Dan Luan On Line News

Nguyen Van Thanh – My Diary About The Meetings with PA61 – The Security Agency of Da Nang City.

The author sent to Dan Luan News On Line

Since I registered to be the member of The Vietnam Path Movement, I knew those things did happen.

3:30pm January 15, 2013

-(The sounds knocked the door) "Mr. Thanh’s at home?"

-"Yes, I am. Who’s that?"

-"My name’s N, the policeman works at An Hai Ward. We have the invitation paper to hand you."

-"Come in, please."

-"Yes"

The policeman, who gave me the invitation paper, was younger than me, he wore casual clothes but dark green socks, which symbolized the police.

-"You are the policeman, why you don’t wear your uniforms and badges."

- "Well, I just give you the invitation paper. That’s it."

I took a look the paper

To: Mr (Mrs) Nguyen Van Thanh

………

8am January 16, 2013, please come to The Police Agency of Da Nang City
Address: 80 L. L. H.C District

Reason: Clarifying some of issues related to Hemophilia Club.

What a little bit surprise! The Hemophilia Club was formed in 2006, when my friend and I was students. Our purpose targeted to explain a genetic disorder of the mechamism of blood clotting, and suggested (Heath Department) to give some medical policies for the patients. But our club no longer worked, we just kept our information in our website: www.maukhodong.org.

-"This club was formed for a long time – nearly seven years- The policemen never cared what’s going on, why all of you involed ours in this time?"

-"I know nothing. All I have to do gives you the invitation paper."

After the policeman sat on the chair, I saw the paper, and said:

-"I have no time now. I can’t come to the police office tomorrow morning."

"-You’re a citizen, any time the authority gives you the invitation paper, you have to oblige to present on time."

-"I think that, according to democratic constitutions of our state, citizens and authorities are equal. Citizens have to take care of their own lives and duties. The authorities have to pay attention to their own responsibilities. Citizens pay their taxes to hire state employees to take care of public tasks, such as: preventing social security, assured social order. The employees of government have to take attentive of what they were doing their duties. You can’t "throw" your paper, and demand some one else to hurry to see you, and say "Your Majesty." That image only sees in a monarch or a dictatorial regime."

-"Citizens have to be responsible to coordinate with agencies of government."

- "I do be the liberal citizen, not a criminal. This is only an invitation paper. I’d like to volunteer coordinating with the authority. I have no time now. If you want me to go with you, that means I have to cancel my job. That’s fine! But I do claim my interest loss, and you have to pay the compensation for me. The amount of money depends on our agreement."

-"Well, take your invitation paper. Tomorrow morning you only spend ten minutes, pass by our station, and let my chiefs know you’re busy."

-"No, I’m busy. No can take any invitation in this time."

During the time the young policeman and I argued about the liberty, the equality, the democratic constitutions of our state, the authorities’ tasks, the citizens’ duties, etc. I firmly defended my opinions. Finally he left.

Formerly, when I have just joined The Viet Nam Path Movement, and publicly announced my name, the policemen came my native village at Binh Dinh province to investigate my background. They also examined systematically whether any one in my big families and relatives, who used to be military officers, or senior officers of the old government before April 30, 1975, or who were reactionaries. Their actions made my parents feel nervous. They had to face intensifying pressure. They endlessly called me, asked my young brother came my house to take away my computer, they wanted to shut down any kinds of means, let me no could link "reactionaries." My family’s atmostphere of that time was really escalating high tension. Not only had my family to face severe stress, but my wife’s also suffered the same bad stituation. The policemen wanted to force all of us under their surveillance. I suddently became a bad guy, a menacing figure, who "idleness is the root of all evil." I also was a "professional reactionary," a stupid man who was going to jail. From that day until now, gradually my family could recognize what and why I did, and they could take it easy.

After saying bye the policeman, I went out and came back my home at 9pm. My wife told me that at 7:30pm Mr. M - the political propagandist of district - invited my wife to go to the coffee shop for discussing some things. Accompany with my wife and Mr. M was Mr. T, the police officer’s Da Nang Police Station. They asked her to persuade me to work together the security officers. My wife was prominent teacher, who was going to be nominated the member of Communist Party. What they talked made her worry and fear.

My wife and brothers were so nervous. They meant that, my attitude was a backlash against the security officers, and I might be detained. Otherwise I convinced them "only thing we have to fear is fear itself." The authority had to act by law. We had the right to life, liberty and security person. We had the right to refuse what we didn’t like. The authority of democratic constitutions of our state was different the monarch. They must respect their citizens, respect their times and jobs. There were many people who were broken because they didn’t know how to say No, as the authority gave them the invitation paper.

I have nothing to fear.

3pm January 16, 2013

-(The sounds knocked the door) "Mr. Thanh’s at home?"

-"Yes, I’m here. Who's that?"

-"We’re police officers of local and city government. We’d like to talk to you."

-"Come in and take a seat. I’d like to change my clothes."

They themselves introduced their names, including the ward officer, the local officer, the officers’ PA 61, representatives’s neighborhood. Local police officers who wore their uniforms and badges, but the man who himself introduced Colonel’s PA61 wore his casual clothes.

They gave me another invitation paper, emphasizing "the second time," asked me to see them at their headquaters’ Da Nang city. On behalf of the state they proved their power, they seemed aggressive, they meant citizens had to coordinate with agencies of government any time the authorities requested.

I continued to defend my opinions, rejected their unequal relationship that looked like "grandpa" of the authority. I firmly refused their invitation paper. They made the report, asked me to sign. I requested the copy but they said no. I argued that according to democratic constitutions of our state, citizens and authorities are equal. I’d like to sign if I had the copy. Finally, I didn’t sign and they left.

My target was to tell them, the authorities needed to change their viewpoints. They had to respect the citizens, if they’d like them to coordinate to do something. It was so ridiculous if they "throw" their invitation paper, and we had to hurry up to see them, even though day time or night time. They had to know their action were still gauging the impact on the lives of people, creating chances for harassment, abuse of power by state agencies.

So nervous was my family! But I was calm.

Two days later, the teacher who was the cell secretary of my wife’s school invited her to go to the coffee shop. Knowing what related to me, she asked me to accompany with her. She also called Mr M, asked him to go along with us.

We had leisure time at the coffee shop. We felt free to speak out our views. After that I agreed to set up my time to see police officers’ headquarters. I’d like to show my willingness and responsibility towards the authority. By the way, I was temporary residency, my wife was employee of state, I didn’t want to raise high tension with security agencies.

8:00am January 22, 2013

At 8:00am January 22, 2013, I came to Police Station of An Hai Ward. I met Mr T., Mr C., they themselves introduced police officers of PA 61, Da Nang City. When being asked why they didn’t wear their uniforms and their badges, they said no need. In my opinion, the way they did no professional. Nowadays, it was so hard to distinguish between real officers or fake ones. They listened to me, and then claimed their own badges. But I ignored because how I could find out their identities. On the other hand, I felt free to meet them.

They set up the camera. I sat opposite them. Mr.T took notes. Mr. C asked me. I also used my phone to record our conversation. Because I heard and knew that, the Vietnamese security sector was excellent showing a skillful use of underhanded tactics to achieve their goals. We talked about my Hemophilia Club, the process my friends and I established it, the way we contributed and transmitted Hemophilia is a genetic disorder - usually inherited - of the mechanism of blood clotting in our society. They would like to know my role in forming our club, what were our achievements when we explained the cause and symptoms, the diagnosis and treatment to the patients, and what were their benefits, if comparing with the days before, etc.

At the end of the conversation, they asked me what kinds of newspapers, website, and blogs I’d like to read. And I did have my own facebook or not? I let them knew some, such as Thanh Nien News, Tuoi Tre News, Truong Duy Nhat’s facebook and several various others.

At 10:30am I wanted to end our meeting for I was busy. They suggested we continued ours at 2:00pm. I said no! I meant I did be the liberal citizen, not a criminal. I had my own business. If I could set up my time I would come, if not I refused, that’s it! The debate broke out between them and me. They used the same ideas the young policeman used to talk with me. I also did expressed my own opinions (that I used to show with their buddy) for they understood what were their duties. They shouldn’t ask citizens "serve" them, because serving people really was their major jobs. Finally, they asked me: "When you can come?" I thought a little bit, and replied: "Friday 25 January 2013."

Before leaving, I read Mr T’s record, signed to confirm what I said. We all were happy, and I left.

I knew they wanted to ask the another issue. Hemophilia Club was only the reason they began their investigation. But I didn’t care. Before our appointment, Mr.T called let me knew they had to do their duties, requesting an another. We set up Monday 28 January 2013.

8:00am January 28, 2013

At 8:00am Monday 28 January 2013, I came to see them again at the same location. Nothing changed. Both of them, neither their uniforms nor badges, ready to talk to me. They still set up their camera. I still sat opposite them, and recorded our conversation by my phone.

I told them, I’d like to copy their tape and report for backup file and keeping records. They surprised, and said: "You’re a citizen, we’re representatives of the state. We invite you, you have to be responsible to coordinate with agencies of government. You have no right to ask our documents."

I replied: "If you’re representatives of the state, I’m representative of citizens and people. According to democratic constitutions of our state, authorities and citizens are equal before the law. We’re partners in our meeting. You keep our detail documents, why I can’t? This is not only the principle of equality, but also the basis to protect citizens’ security. The citizen’s position is the most solid one. The others just serve and protect this. You’re officers of government now, but you’ll retire, you’re also citizens. The most important principle is to protect and serve citizens. If we can serve like this, our society will be prosperous, our country will be peaceful, our people will be free and equal in dignity and rights."

-"The law doesn’t stipulate us to provide our documents to you."

-"I volunteer to meet you, I’m not a criminal. If you agree my request, we continue our talks. If not, I leave. I’ll meet my Congressman, or send my letter to Congress for clarifying why our law is so unjust. I can’t coordinate any thing if I'm not treated fair and equal."

-"Mr. Thanh, let me tells you, you’re nothing. You’s just a small grain of sand in our country. You’re the minority, you have to obey the majority. That’s the law of our country. You must accept."

-"Well, I’m a small grain of sand, I’m nothing. But we have to respect each of small grain of sand. We can’t throw it way. Yes, the minority submit the majority that’s the principle of democracy, but they submit with their conditions. Who are the minority, they also have their rights. What do you think if 90 percent of the majority claim something, and announce to kill 10 percent of the minority? Laws can add the new rule, or change the old. All I have to do is making an appointment with my Congressman for requesting add, change, or veto some things in our laws. When our laws are fair and equal, we continue our talks."

During the time we argued, they couldn’t "veto" my incisive disputation, they asked me waiting for them a few minutes, and then went out. I also left my seat, but one policeman stopped me, and asked where I went. I meant I was liberal citizen, not a criminal. I came here for coordinating with his security officers. Now, all done! I left. He said:

-"Oh, no. I was in charge of staying with you. Please, be patient. Our chiefs are talking with each other."

We sat around fifteen minutes. The door opened, two officers came back with the new one. He was the old gentleman, and introduced himself Lieutenant-Colonel P., the senior security officer’s PA 61A of Police Station - Da Nang City. I restated what I said.

The Lieutenant-Colonel agreed: no camera, no record, nothing. (He turned off the camera and took it out.) Mr. P also agreed to give me the copy as I requested, and all will be provided tomorrow. We just talked with each other now. They would like me to help them to know some issues they concerned.

Talking with the open-minded person like Mr.P, I felt free. They began asking me about internet, web site. They initially questioned about hemophilia issues such as where I research documents related to this disease...They moved step by step on the other issues like facebook, blogs, etc. I knew they’d like to know what is the Vietnam Path Movement.

-"You know Le Thang Long, Tran Huynh Duy Thuc, don’t you?"

-"Yes, I met Mr. Long and Mr.Thuc’s family."

-"At what time you know them?"


-"I knew them when their case about theft of telecommunication charges broke out, then they were accused of plotting to overthrow the government of Viet Nam. I surprised, searched on line for understanding, and I knew a part of the truth in their case. Reading their articles, I really admired their courage, wisdom, and especially their great mind. As Mr. Long was released from the prison, I visited him when I had a chance to go to Sai Gon for working. That time he took care of his mother, who suffered with her cancer. I admired him for witnessing he devoted his filial piety to his mother."

-"You know they’re charged guilty? What do you think about their penal offense?

-"I don’t catch up complete informations, so I can’t say any thing. However, our historical records state that our justice isn’t independent, but it’s good at to accuse falsely of an offender, and shift the responsibilities for it onto his/ her/ them, etc. I don’t know too much about them, but I really admire them. I admire Mr Long for his filial piety. I admire Mr Thuc for his profound knowledge and courage. Any time I remind what he warned about our economy of society, I feel sorry and angry so much. If our government pays attention to what he concerned, may be our country doesn’t fall deeply into serious economic crisis, brankruptcy, unemployment; besides theft and robbery can illustrate high and dry. These helpless situations are without obvious solutions. I think it doesn’t matter if I visit them, and of course, I’m not violating our laws."

- "You see, we should be happy with our country’s present situation. Our people are miserable that day. The economic crisis breaks out every where, not only our country but Europe and the United States of America are also poverty-stricken."

-" Maybe you’ve confused between symptoms and cause. If thinking like you, any poor African country or a dictatorial regime can hold up their heads, and claim vainglorious that, every where is poverty and economic crisis as like as theirs."

-"Well, there’re some people who devote their lives to the country, but there’re also many opportunists, political speculatists, reactionaries against the state. No doubt about it!"

-"In my opinion, tracking the reactionaires or political opportunists are your duties. I’m a citizen I have the right to visit, or have relationship with any one I admire, on condition that what I do no prohibited by law."

-"Before meeting you, we know some informations about you. Our society is so complex now. People are now good now bad. If we’re not watchful over our own wrong thinking, we’ll have a mistake."

-"Thanks for your advise. I’m mature and normal man. I have to be responsible what I do. I also recognize that, the citizen can do what law no prohibits."

-"We’d like to see every thing’s good for you."

-"I appreciate your care, but I know what’s right, what’s wrong. I feel uncomfortable, if I was watched out attentively."

-"What do you think about Mr. Long and Mr. Thuc? Are they real patriots?"

-"Supposing like this: You're a beautiful lady, a man flirts and says 'I love you.' He really loves you, or just pretends for plotting to 'abuse' or 'to molest' you? Heaven only knows! If you don’t know beans about something, you know nothing about it. You see, not know beans about. Just the priest or the church asked the worshipers to confess, and exploxe their thoughts (for guiding and helping them to solve their own problems). The state rules by law no need and no can do like this. Mr Long and Mr. Thuc are real patriots or they’re just opportunists, I have no idea and no concern because I can’t see hand in front of face. By the way, I admire them not because I know exactly what they do or think, but because I recognize their excellent characters. If they do something wrong, they’ll be remedied by law. And this is your duties. But I hope all of you do your good jobs. Be careful and be responsible. Don’t get the wrong track for harming true patriots."

They and I’m chatting some more, then citing so busy I suggested to finish our talks at 9:30am. They meant they’d like to catch up some more facts, and asked me for another meeting. I would see them one more time on Friday 1 February 2013. But I said firmly that I was really busy, I didn’t want to come again and again. It was so unfair they’re paid generously "to explore" me, and I lost my interests for chewing the fat.

They said: "We work to protect the security of our state."

I replied: "And I have to work for earning money to survive, and pay tax to build our country."

Friday 1 Frebruary 2013

On Friday 1 February 2013 I came to Police Station of An Hai Ward talking with with Mr T. Mr C.

Starting our conversations, I asked to get the copy of my old report and video tape as they pledged. But they changed their mind, and repeated their statements "The law doesn’t stipulate us to provide our documents to you." So uncomfortable was I! I immediately claimed that I ended up our talks. They also aggressive argued. That's too bad. It sounded like I was led by the nose by trick security officers. I determined that I said nothing if I didn’t get my proofs.

When escalating high tensions, Lieutenant Colonel P.A came in. After talking about citizens’responsibilities, he suggested I was not only responsible to myself, but aslo taking care of my wife, children and relatives. He secretly reminded me "don’t make them to be involved by my opposite reactions." I knew what was threaten, but I led with my chin, firmly defended my decision.

Finally they meant their department baned to copy any documents. They would only destroyed my video and report. That’s it! I accepted their compromise. Another report was made which determined that, all records and video on 8am January 22, 2013 were no longer valid. We continued our talks.

-"Besides your hemophilia club, you still attend to any kinds of organizations, don’t you?"

-"Nothing. But I’d like to participate in many forums, for example information technology forum, "flirting" forum, and some of discussing ones like The Viet Nam Path Movement."

- "When did you jointed The Viet Nam Path Movement?"

-"You invited me for "clarifying some of issues related to Hemophilia Club," we need to focus this matter, don’t go against the grain."

-"In additional to know what’s the activities of your hemophilia club, we’d also like to find out other issues. You should be obliged to answer for security agency."

-"I’m sorry, I have no such obligation. You invited me talking about what, I was willing to mention it. If you’d like to talk another topic, why you didn’t write clearly your target in my invitation paper?"

-"You know, we’d like to ask you about security issues, they’re not only touching your hemophilia club, but also others."

-"Alright! I’d like to get an invitation paper for this."

-"No problem. You’ll come across with paper you’re looking for. But time flies, Tet will come soon. Our major point is concerning about security for people to celebrate our traditional holidays. How come we don’t solve what we’re talking first?"

No need to argue too much, I agreed. They called their administrative department of security agency, and I got another invitation paper very quick. It stamped Police Agency’s red sign with clearly reason "meeting about security issues." I’d like to use it to illustrate this article, (but they kept it back after our meeting. Reason: I had to show my invitation paper when entering their office, and they need to collected it. I got a copy but its seal was dark, no longer red like the origin.)

- "What time you joined The Viet Nam Path Movement?"

- "I’m not sure. Around July or August..., or something like that."

- "How do you know The Viet Nam Path Movement? Have you ever contacted Mr. Long, Mr. Thuc previously?"

-"Oh, LOL! Sources of any kinds of informations are like massive flood on internet. Just a day I can update the Viet Nam Path Movement’s news, its policy and purporse, and how to register to be its member through my facebook. Its principles promote "Human Rights" that sound very interesting. Nobody shows me those in the past. I study carefully the Constitution of Viet Nam, current laws of Viet Nam, the Universal Declaration of Human Rights...,I know The Viet Nam Path Movement completely no violate our state’s constitution and laws. You know, Viet Nam was member state of the United Nation since 1982 - that year I was born - but I know nothing, even though I graduated my university. I still know Viet Nam has pledged itself to achieve, in co-operation with the United Nations, and it has to respect and carry out its. If law of Viet Nam was contradictories, the Universal Declaration of Human Right has to apply priority. You know, I really see our laws have many unclear things, if comparing with modern and civilized world."


They seemed uncomfortable because of my voice. They transferred another question.

- "You yourself joined it or you’re persuaded to do this?"

-"I myself study and joined it. (They questioned so much about this, it seemed they wanted to prove I was induced, for example.)

-"What’s your role in the Viet Nam Path Movement? Are you its member?"

-"The Viet Nam Path Movement is neither an organization nor a party. People joined no related to closely as members of the Communist Party, for example. If you like, be its participant. If not, forget it. It has no rules, no structure permanent membership or regulation. We no need to be responsible, faithful, disciplined, constrainable, etc. Being its member, I can share, read, comment, write articles about human rights. If I’m so busy, I ignore it. That’s it."

-"You know every one, don’t you? Who are they? What are they?"

- "Well, I joined because of its point-of-view. It’s not only me, those who share its goals can be its members. Who are who, what they do, I have no mention. All I surely recognize is they think about human rights like me. You know, life is large than we think. Some times you’d like to keep in touch or coordinate to do business with some one else, not because you know exactly what they want, but because you feel "harmonizable" with his / her. I’m sorry but I need to say one thing. I see our security officers usually assume that: if you related to a criminal that means you’re a criminal, too. No! You’re wrong if you think like this. By the way, I know some people of the Viet Nam Path Movement. They’re Mr. Huynh - Mr.Thuc’s father - and Mr. Long."

-"You got payment when being its member?"

-"I volunteer to join the Viet Nam Path Movement, for its goals match my opinions. Payment? No! Money? Oh yeah, I think a friend in need is a friend indeed. That’s it."

-"You’re from your village to the city for living, you’re temporary residency, you should focus your business, no need to involve or joint any kinds of movements, you may be have trouble. You’re an educated man. Your wife’s nominated to be member of the Communisty Party, and you can get benefit. You have Resident Registration Book, don’t you?"

-"Thank you for your comments. Of course, we should have to take care of our family, our parents, and our children. The business is the most important thing to every one. But in our state the intellectuals’ circles, or those who can understand and recognize human rights are not much. We’re educated, we have to be responsible sharing what we know for every organ of society. Fox example, I was inherited hemophilia, I may bleed inside my body (internally). I only can live because of method of screening and treating donated blood. May be those who donate their blood for surviving me are poor and miserable, but they’re willing to help patients like me. If I know "All human beings are born free and equal in dignity and rights. They are endowed with reason and conscience and should act towards one another in a spirit of brotherhood." *, and I say nothing. Who’ll voice to poor and illiterate people? How our coutry can get process mesures for changing the fate of the poor?"

-"It’s obviously each country each difficulty. Europe or North America is the same. But every thing will be fine, life’ll be happier." (They used their casuistries, the way I usually heard supporters of the Communist Party said).

- "You write articles, when you joint it?"

-"Yes, I do write some."

-"What’re kinds of topics you write?"

-"I can’t remember for writing a lot. But my topics mention human rights, laws, some relate to prominent figures I admire such as Kim Ngoc, Tran Huynh Duy Thuc."

They’re happy, try to concentrate and emphasize what I wrote.

They took four articles out of their portfolio; all of them were printed from Viet Nam Path Movement and Dan Luan forums, such as: "Looking At Tran Huynh Duy Thuc and thinking of Kim Ngoc," "Law and its loopholes," "Human Rights or Fate," "Human Rights, arms fight against abuse of power." They asked me whether I have written them? I replied maybe they’re mine, but I only remembered general titles and contents. I couldn’t get exactly every single words, and I also couldn’t find out even though they’re changed or added.

Suggesting stop our talks for I had my own affairs. As like as last times they seemed unpleasant, but agreed. They said:

-"You see, we’re open minded, respect you, depend on your time for setting up our meeting. Don’t be stress, please. We no intend to hurt you. You should believe us."

-"I have nothing to be nervous. Lenin said: "Trust is good. But control is better." I’m Lenin’s fan, I have to control matters. Requesting one copy I want to protect myself and control what we talked together. Being an engineer, I pay attention to the system. If you’re in bad system of human resource management, even though your organization has some good people or elements, all were nothing, they would be eliminated. You may be good officers, but who never know what’ll be tomorrow. One day you’ll be transferred another place. Newcomers succed your positions, and they’re bad persons. If they want to build the evidence against me, how can I do?"

Listening to me, the top senior officer among them said:

-"The authority always hopes the best things for its citizens, never want to harm them."

-" The day before I can believe what you say, but now it’s better to keep a weather eye on every thing / everyone than trust them. Honestly, my village has many police officers who beat the citizen to death in their station. Many people are victims of glaring injustice, had to go the prison, no can defend themselves. Nowadays searching for clues on internet, I know this issue is really add fuel to the fire."

-"On the one hand you saw several security officers handled their duties so good, but on the other hand you also witnessed the others acted so cruel. But those things happened in the past. Now, if government made mistake, it had to be responsible. For example, people were coercived their bonsai garden in Quang Ngai, the authority had to apologize and compensate to them."

- "Yes, they had to claim for being responsible. But with me, what Lenin said are worthwhile."

-" You should keep secret what we talk. We only want to know some matters relating to you, just find out them, no act any thing. If you speak out public, make them be concerned by the people as a whole, maybe they will create unforseen problems. Then you see, all were good for you after we met each other. Generally, we know you contributed so great about hemophilia symptom and cause in our state, particularly in Da Nang city." (I smiled in my sleeve when listening to what they said. Supposing whether the authority recognized what was my talent, they investigated my personel informations and thoughts, then appointed to me the high position with great salary and benefits.)

- "But I think our judicial system isn’t independent, the government from top to bottom look likes birds of a feather fly together, nothing is better than relying on public opinions to protect myself. I surely share our meeting with my buddies whether I would be kidnapped and put in prison, or I would dead even though no intending to commit suicide, etc. There’s still people who know my situation."

I said half joking half serious, so every one feel cheerful without tension. After talking some more and also making another appointment, I left.

My phone in my pocket wrapped up to record our conversation, even though it wouldn’t get high quality and its function wasn’t doing this. I though of Lenin, he obviously was wordly-wise as stating: "Trust is good. But control is better." I wondered why a great man like him to establish the state with fatal hole, and people had no ways to control the governmental authority deep will call to deep. My friend used to say that: "human beings even though talents or 'gods' were enchanted by power. The supreme power was sovereign dullness."

At 8am 06 February 02, 2013 would be my next appointment. I didn’t know what was going on? What obstacles would happen? As the actress K.C said: "Keeping safe from ballista is easier than to avoid people’s deviousness." Her comment was another expression what Lenin stated: "Trust is good. But control is better." Finally, I’d like to say that, the security officers who met and talked to me were friendly. All of them respected citizens, knew law of state, and no showed "mischievous" actions as I used to see some of their comrades did. They concerned about current events, and people’s hardships. They’d like to see the development of country, and hope people be happy, peaceful, and prosperous. Two persons among them were over 50-year-old. They spent their lives in war time, "benefitted" the difficulties of "great paranoia" time. They could listen to me and accepted what I meant, because they knew history and caught up clearly many facts in our past.

-------------------------

*.Article 1: THE UNIVERSAL DECLARATION OF HUMAN RIGHTS.

Khách gửi hôm Thứ Ba, 05/02/2013
Bạn đánh giá bài viết này thế nào?

Bài thơ của luật sư Lê Quốc Quân trước khi ra tòa

Tống Văn Công - Kính gửi Hội nghị Trung ương 8: Đất nước đòi hỏi phải đổi mới chính trị!

Phạm Chí Dũng - Ý nghĩa của Diễn đàn Xã hội Dân sự

Hoàng Đức Minh - Đất nước ta và những dòng chảy thú vị

Nguyễn Vạn Phú - Hai cột trụ của xã hội


Kiên nhẫn (khách viếng thăm) gửi lúc 20:26, 10/02/2013 - mã số 78905
Tâm Như viết:
2:50am Chủ Nhật ngày 10 tháng 2 năm 2013

Cập nhật bản tin.

Tâm Như

Bác Tâm Như dịch một bài dài như thế này qua tiếng Anh, thật là kiên nhẫn và nhiều khả năng chuyển ngữ.
Bên blog có tựa bài hiển thị bằng tiếng Anh cho cả độc giả nước ngoài biết đến bản tiếng Anh.

Tâm Như gửi lúc 17:51, 10/02/2013 - mã số 78902

2:50am Chủ Nhật ngày 10 tháng 2 năm 2013

Cập nhật bản tin.

Tâm Như

Rạch Chanh gửi lúc 08:32, 06/02/2013 - mã số 78564
DaoKiengXemHoa viết:
Bài tường trình rất chi tiết. Một kết luận duy nhất: so với cách đây 5 năm, 10 năm, 20 năm, và hơn thế nữa thì công an Việt Nam đã ngày càng tiến bộ và dân chủ hơn. Mặc dù còn phải thay đổi và học hỏi rất nhiều tôi cho rằng, ngoại trừ tụi ăn bẩn trên xương máu nhân dân, còn những cán bộ công nhân viên nhà nước không phải ai cũng tệ hại cả. Ngay cả ở các nước dân chủ, khi có trát đòi thì, với vài trò là công dân, anh phải đi hoặc xin hoãn với lý do chính đáng chứ không có cái kiểu "cù nhày" như thế được - công an họ đối với anh Thạnh như thế, theo tôi, là văn minh lắm rồi. Luật pháp là dựa trên số đông (tạm cho là như thế và tạm cho là bầu cử đúng đắn), nếu cá nhân nào cũng muốn làm gì tùy ý thì còn kỷ cương nỗi gì.

Ông này là "dư luận viên" nè. Hehe. Giấy mời khác giấy triệu tập ông ơi. Mời thích thì tui đi, không thì thôi.

Đàn ông của ĐCS hèn dữ. Mời không được thì quậy phá gia đình nhà người ta. Ai cũng biết hết rồi.

Khách nguoimoi (khách viếng thăm) gửi lúc 08:30, 06/02/2013 - mã số 78563

Ông bạn Thạnh hay thiệt chớ! ông đã thể hiện được thái độ bảo vệ nhân quyền của mình mà cũng mang ý nghĩa "Giáo dục Quyền Con Người từ Tôi" qua những tiếp xúc với an ninh Đà nẵng.
Ông bạn dễ nể thiệt!
Việc làm này có thể làm mẫu, góp thêm kinh nghiệm cho bà con, cho những ai đang bị an ninh hoạnh họe, quấy nhiễu, hạch sách vô lối.

Rạch Chanh gửi lúc 08:10, 06/02/2013 - mã số 78561
Hồ Gươm viết:
Hai em đã ra!


Cám ơn những người bạn tốt bụng.

trát đòi ? (khách viếng thăm) gửi lúc 05:53, 06/02/2013 - mã số 78555
DaoKiengXemHoa viết:
Bài tường trình rất chi tiết. Một kết luận duy nhất: so với cách đây 5 năm, 10 năm, 20 năm, và hơn thế nữa thì công an Việt Nam đã ngày càng tiến bộ và dân chủ hơn. Mặc dù còn phải thay đổi và học hỏi rất nhiều tôi cho rằng, ngoại trừ tụi ăn bẩn trên xương máu nhân dân, còn những cán bộ công nhân viên nhà nước không phải ai cũng tệ hại cả. Ngay cả ở các nước dân chủ, khi có trát đòi thì, với vài trò là công dân, anh phải đi hoặc xin hoãn với lý do chính đáng chứ không có cái kiểu "cù nhày" như thế được - công an họ đối với anh Thạnh như thế, theo tôi, là văn minh lắm rồi. Luật pháp là dựa trên số đông (tạm cho là như thế và tạm cho là bầu cử đúng đắn), nếu cá nhân nào cũng muốn làm gì tùy ý thì còn kỷ cương nỗi gì.

Trát là của tòa án chứ đâu phải của an ninh ?

Ở các nước tương đối dân chủ như Đức, Pháp, Anh làm gì có chuyện tào lao là an ninh hoạnh họe dân, bắt lên gặp mặt chỉ để hỏi những quan hệ cá nhân hoặc hỏi sắp tới có đi biểu tình không ?

An ninh ở các nước này không phải là công an, họ hoạt động kín đáo chứ không ra tay trắng trợn bắt lên đồn công an gặp mặt như thế

Tôi không nói là những cán bộ công nhân viên nhà nước đều tệ hại nhưng thủ tục, cách làm việc của họ không tôn trọng dân, hoạnh họe.

Hồ Gươm gửi lúc 00:26, 06/02/2013 - mã số 78534

Hai em đã ra!


trát đòi ? (khách viếng thăm) gửi lúc 00:23, 06/02/2013 - mã số 78530
DaoKiengXemHoa viết:
Bài tường trình rất chi tiết. Một kết luận duy nhất: so với cách đây 5 năm, 10 năm, 20 năm, và hơn thế nữa thì công an Việt Nam đã ngày càng tiến bộ và dân chủ hơn. Mặc dù còn phải thay đổi và học hỏi rất nhiều tôi cho rằng, ngoại trừ tụi ăn bẩn trên xương máu nhân dân, còn những cán bộ công nhân viên nhà nước không phải ai cũng tệ hại cả. Ngay cả ở các nước dân chủ, khi có trát đòi thì, với vài trò là công dân, anh phải đi hoặc xin hoãn với lý do chính đáng chứ không có cái kiểu "cù nhày" như thế được - công an họ đối với anh Thạnh như thế, theo tôi, là văn minh lắm rồi. Luật pháp là dựa trên số đông (tạm cho là như thế và tạm cho là bầu cử đúng đắn), nếu cá nhân nào cũng muốn làm gì tùy ý thì còn kỷ cương nỗi gì.

Trát có phải là của tòa án ?
Ở đây là giấy mời làm việc với an ninh.

Tiến bộ cái gì hả bác ? Hoặc là bác tôn trọng công dân, tôn trọng nhà nước pháp quyền hoặc là không chứ nửa nạc nửa mỡ để làm gì ?

Ở các nước dân chủ, làm gì có chuyện an ninh hoạnh họe công dân nhiều như ở VN ? Chưa đi biểu tình cũng bị an ninh bắt làm việc ! An ninh ở các nước dân chủ họ hoạt động rất kín đáo chứ không làm phiền thường xuyên công dân như an ninh VN và họ không phải là công an (cảnh sát).

Cách đây vài tuần lễ, tivi nơi tôi cư ngụ có trình bày một vấn đề về giấy mời của cảnh sát địa phương với hàng chữ "khẩn" cho ngày mai dd-mm-yyyy. Người nhận giấy phải phone với chủ xin nghỉ phép một ngày vì giấy mời khẩn của cảnh sát mà giấy không ghi rõ việc gì. Kết quả là chẳng có việc gì quan trọng đến mức khẩn và sự việc đưa ra báo chí. Cảnh sát trưởng địa phương phải gởi giấy xin lỗi nạn nhân vì cảnh sát vi phạm luật. Cảnh sát khi mời họp nếu có chữ khẩn thì phải ghi rõ việc gì, theo điều luật nào và đề nghị ngày giờ với ghi chú là công dân có quyền lựa chọn ngày giờ phù hợp với họ. Và nếu công dân không chịu đi họp thì hồ sơ sẽ chuyển cho cơ quan nào để tiến hành tố tụng, về việc gì ?

Còn cái chuyện bắt họp tới họp lui để hỏi quan hệ với ai thì xin lỗi không cần phải họp dài dòng nhiều lần như thế vì nó mang tính khủng bố, vi phạm quyền tự do cá nhân nếu chưa có tội trạng chính thức của tòa để tiến hành điều tra. An ninh không phải là quan tòa

Hồ Gươm gửi lúc 23:25, 05/02/2013 - mã số 78529

Người Buôn Gió

ngày xưa bọn thực dân nó chôn rượu lậu vào vườn nhà người ta, rồi hôm sau dẫn quân đến khám bắt tội chủ nhà.

Chế độ sau này tốt hơn, côn đồ ở đâu bất ngờ đánh sinh viên làm từ thiện. Công an đến bắt người bị đánh về giam để tra xét về tội gây rối. Lý do công an đưa ra là- nếu chúng mày ở nhà, không đến đấy thì ai vào nhà mà đánh, mày ra chỗ công cộng để bị đánh có phải nguyên nhân từ mày ra đầu tiên không, bọn tao phải điều tra rõ, cứ ở đây xem xét.

Giờ này vẫn bị giam giữ trong đồn trái phép!

http://www.youtube.com/watch?v=lJ9s7dlb76A

Admin gửi lúc 22:59, 05/02/2013 - mã số 78528

Dân đang xúm đông trước cửa đồn CA. Chí Đức bị doạ đánh.

Theo Lã Việt Dũng

Nguyễn Ngọc Già (khách viếng thăm) gửi lúc 22:24, 05/02/2013 - mã số 78525
kieunguyen viết:
Cách ứng xử của Thạnh với an ninh Đà Nẵng rất hay. Đề nghị của Bác NNG, anh Thạnh cũng nên tham khảo. Tuy nhiên nếu áp dụng cách của Bác NNG thì bỏ lỡ một dịp vận dộng an ninh Vn tham gia vào PTCĐVN. Chúc Thạnh khỏe mạnh và vượt qua mọi thử thách!

Không đâu bạn ơi! Chính ra, cách chúng ta không tranh luận thắng thua lại trở thành cách thuyết phục họ nhất đó.

VÍ dụ họ nói anh Thạnh là hạt cát.

Nếu là tôi tôi sẽ nói: vâng, tôi chỉ là hạt cát.

Nếu lý sự hơn và khá nhẹ nhàng, hãy nói: vâng, tôi là hạt cát và hy vọng tất cả chúng ta đều là hạt cát thì VN mình sẽ có một biển cát.

Đó là cách ta kéo họ vào chung vì đất nước này đâu của riêng ai.

Nguyễn Ngọc Già (khách viếng thăm) gửi lúc 21:44, 05/02/2013 - mã số 78524

Bác Diệu Anh ơi!

Ông già mà bác nói phải là ông Phạm Chuyên hông? Giờ thì sáng con mắt ếch ra hỉ?

Admin gửi lúc 21:39, 05/02/2013 - mã số 78523

Tin nóng: Bà con dân oan khổ thế này nhưng khi người Hà nội đang mang quần áo ấm đến đùm bọc giúp đỡ họ tại Ngô Thì Nhậm - Hà Đông thì lại đang bị công an đàn áp... (Không hiểu chúng là người hay thú dữ đây?)

Theo Mai Dũng

Gió lang thang và Hư vô đang bị bắt vào đồn công an phường Quang Trung - Hà Đông... Hư vô vừa bị đánh vào mặt... Ứng cứu khẩn cấp...

Theo Người Buôn Gió

Admin gửi lúc 21:15, 05/02/2013 - mã số 78521

KHẨN: Nguyễn Văn Phương vừa báo đang cùng mấy anh em trẻ đi trao quà dân oan ở Ngô Thì Nhậm Hà Đông thì bị công an và côn đồ vây đánh. Tình hình rất khẩn cấp, mọi người loan tin và đến ngay nhé! Cụ Lê Hiền Đức đã gọi cho quận trưởng Hà Đông nhưng chưa có phản ứng gì.

Theo Lã Việt Dũng

Tin khẩn từ Hà Đông. Mọt số bạn trẻ mang quà Tết cho dân oan tại Hà Đông, đang bị côn đồ bao vây. Anh em nào gần đó di chuyển gấp về Ngô Thì Nhậm, Hà Đông. Xin chia sẻ tin này. Liên hệ số điện 0974542143.

Theo Người Buôn Gió

kieunguyen (khách viếng thăm) gửi lúc 19:19, 05/02/2013 - mã số 78513

Cách ứng xử của Thạnh với an ninh Đà Nẵng rất hay. Đề nghị của Bác NNG, anh Thạnh cũng nên tham khảo. Tuy nhiên nếu áp dụng cách của Bác NNG thì bỏ lỡ một dịp vận dộng an ninh Vn tham gia vào PTCĐVN. Chúc Thạnh khỏe mạnh và vượt qua mọi thử thách!

Khách Diệu Anh (khách viếng thăm) gửi lúc 18:21, 05/02/2013 - mã số 78510

Có một bác già trước đây đã từng là sĩ quan cao cấp của ngành công an, nhưng nay cũng lại bị "mấy chú công an" đến quấy rầy vì bác đi biểu tình chống Trung quốc. Họ đưa giấy mời và ghi rõ lý do mời sẽ thông báo sau. Bác trả lời ngay vào giấy mời "Phải cho biết lý do trước thì tôi mới trả lời. Nếu không thì tôi không đến." Họ đến ngoài giờ hành chính, bác bảo đến ngoài giờ, đến chơi thì được, đến làm việc thì phải trong giờ hành chính. Họ mời làn thứ ba ghi rõ nội dung là bác đi biểu tình chống chủ trương của Đảng và nhà nước. Bác già hỏi lại:

- Đảng là gì? Nhà nước là gì?

Mấy "chú công an" lúng túng không trả lời được. Bác bảo bao giờ trả lời bác thì bác trả lời. Ngồi một lúc, công an chuyển sang các câu hỏi khác. Cứ đưa ra câu hỏi nào thì bác vặn lại câu hỏi ấy, như "tại sao anh hỏi tôi câu hỏi này? Hỏi để làm gì? Anh chuẩn bị câu hỏi này từ bao giờ?... Chứ bác hoàn toàn không trả lời các câu hỏi của công an. Ngồi chán rồi, công an mời bác về, bác đòi phải làm biên bản, cuối cùng công an xin vái bác, bác mới ra về. Chắc khi đương chức chính bác cũng hỏi người khác như mấy "chú công an" hỏi bác bây giờ nên bác có kinh nghiệm. Sau này khi các "chú công an" về hưu, thành ra ông, ra cụ biết đâu đó lại có "mấy chú công an" đến hỏi các ông các cụ trước là công an.

Nguyễn Ngọc Già (khách viếng thăm) gửi lúc 17:13, 05/02/2013 - mã số 78504

Anh Thạnh hãy chú ý hơn trong lúc làm việc với CA. Không để rơi vào thế bị động và gài bẫy, "mớm cung", "dụ cung" theo kiểu anh Đinh Đăng Định. Tôi muốn chia sẻ với anh bài viết về anh Đinh Đăng Định. Mong anh tìm từ khóa bút danh Nguyễn Ngọc Già hay Đinh Đăng Định.

Thêm nữa. Đúng như Diệu Anh nói, không nên giảng giải, tranh luận, chia sẻ tâm tình gì cả. Đây không phải là chuyện cá nhân vài người bạn. Anh phải giữ vững lập trường từ đầu tới cuối: Anh - Công dân. Họ - đại diện nhà nước. Cứ giữ mấu chốt cơ bản này mà làm việc.

Không căng thẳng, muốn tránh điều này, anh phải nói ít, hít thở sâu và luôn uống một ngụm nước trước khi nói chuyện và chỉ đi vào trọng tâm câu hỏi họ bằng luật, điều nào khoảng mấy. Đừng bày tỏ theo cách mà tôi cho là hơi trịch thượng như câu sau đây (của anh): (trích)

"Còn về vấn đề luật pháp, đúng ra tôi có thể yêu cầu các anh trưng ra điều luật nào qui định như vậy. Tuy nhiên tôi nghĩ cũng không cần thiết. " (hết trích)

Cứ hỏi thẳng (thật tâm, không khiêu khích, không ra vẻ gì cả): điều nào luật nào, vì Thạnh không phải là luật sư nên không thể nắm hết được, cho dù là LS, cũng không chắc nắm hết, họ có thòi gian chuẩn bị, thì họ phải chuẩn bị tất cả các điều luật để phục vụ cho anh - công dân. Tóm lại, họ có bổn phận dẫn luật nào điều mấy khoản gì để giải đáp cho anh.

Người thông minh nhất là người chân thật nhất - ngạn ngữ

Hy vọng Thạnh suy nghĩ kỹ câu ngạn ngữ trên. Chân thật nhất không có nghĩa là trong bụng ta có 100 điểu ta móc ra nói hết, mà tôi nghĩ, chân thật nhất là những điều ta quyết nói ra đều là thật.

Xin nhớ, đừng lý luận, tranh luận, bày tỏ, thuyết phục, diễn giải, trình bày kiến thức, khả năng chính trị gì cả.

Luôn chủ động (không phải là cãi hăng), nhẹ nhàng trong mọi tình huống.

Chúc anh Thạnh vững vàng mạnh khỏe.

de com (khách viếng thăm) gửi lúc 15:15, 05/02/2013 - mã số 78499

Tôi cũng là người ở Đà Nẵng, cũng ở quận Sơn Trà...
Phục anh...
Tôi thấy việc anh làm rất đúng
Tại sao công dân không có quyền bày tỏ chính kiến của mình? Và, chính quyền nào có chủ trương bịt mồm dân đích thị là hậu duệ của chính quyền phát xít Hít-le.

Khách Diệu Anh (khách viếng thăm) gửi lúc 14:28, 05/02/2013 - mã số 78496

Trước đay đã có một số còm nêu lên những kinh nghiệm rất hay khi "làm việc" với bọn công an. Giá như bác thạnh đọc những còm ấy thì sẽ tránh được trạng thái bị động và mắc kế bọn chúng. Tôi chỉ nhớ mang máng vái ý trong các còm ấy là trước từ trả lời những câu vớ vẩn chúng nêu ra, tránh tranh luận với chúng, càng nói ít càng tốt, không nên tranh luận, lý sự, giảng giải cho bọn chó má đó làm gì, khi đi nhớ mời theo nhà báo hoặc người nào thông hiểu luật. Nếu chúng khước từ thì nói: "Các anh làm việc khuất tất nên các anh né tránh người khác chứng kiến, còn tôi làm việc đường đường chính chính nên tôi muốn công khai...". Nếu nó hỏi cái gì ngoài lề thì nói: "Các canh muốn hỏi gì thì ghi vào giấy, tôi mang về nghĩ rồi trả lời sau" và hỏi lại chúng, ví dụ "Anh mời tôi hỏi về máu không đông, tại sao anh lại hỏi tôi tham gia CĐVN...Cứ nói vài câu lại đòi đi vệ sinh làm cho chúng phát ngán.

Xã hội bay giờ nhố nhăng lắm mà chính là cán bộ nhà nước các cấp gây ra nhố nhăng. Có người dân đã tổng kết: trước kia thì chỉ xa lãnh 4 loại người là cờ bạc, trai gái, rượu chè, nghiệm hút, bây giờ còn phải xa lánh người yêu nước thì mới được yên thân !!!

DaoKiengXemHoa (khách viếng thăm) gửi lúc 13:53, 05/02/2013 - mã số 78495

Bài tường trình rất chi tiết. Một kết luận duy nhất: so với cách đây 5 năm, 10 năm, 20 năm, và hơn thế nữa thì công an Việt Nam đã ngày càng tiến bộ và dân chủ hơn. Mặc dù còn phải thay đổi và học hỏi rất nhiều tôi cho rằng, ngoại trừ tụi ăn bẩn trên xương máu nhân dân, còn những cán bộ công nhân viên nhà nước không phải ai cũng tệ hại cả. Ngay cả ở các nước dân chủ, khi có trát đòi thì, với vài trò là công dân, anh phải đi hoặc xin hoãn với lý do chính đáng chứ không có cái kiểu "cù nhày" như thế được - công an họ đối với anh Thạnh như thế, theo tôi, là văn minh lắm rồi. Luật pháp là dựa trên số đông (tạm cho là như thế và tạm cho là bầu cử đúng đắn), nếu cá nhân nào cũng muốn làm gì tùy ý thì còn kỷ cương nỗi gì.

Gửi phản hồi mới (xin gõ tiếng Việt có dấu và tuân thủ Nguyên tắc Dân Luận để được chấp nhận)

Bạn có thể bịa một địa chỉ email bất kỳ, ví dụ test@gmail.com. Thông tin này sẽ không xuất hiện công khai khi phản hồi được đăng.
  • Bạn có thể sử dụng các thẻ BBCode trong bài. Các địa chỉ URL sẽ được tự động chuyển thành liên kết.
  • Bạn có thể trích bài của người khác bằng thẻ [quote], ví dụ: [quote]Nội dung muốn trích dẫn[/quote]
  • Bạn có thể sử dụng những thẻ HTML sau: <a> <em> <strong> <ins> <b> <i> <u> <br> <cite> <code> <ul> <ol> <li> <dl> <dt> <dd> <h1> <h2> <h3> <h4> <h5> <table> <tbody> <td> <tr> <pre> <img> <div> <span> <object> <hr> <center> <font> <blockquote> <strike> <embed> <param> <del> <ins> <sub> <sup>
  • Bạn có thể chèn video vào bài viết bằng thẻ [video:địa_chỉ_url_của_video]
  • Cách dòng và cách đoạn sẽ được tự động chuyển thành xuống dòng.

Nhấn vào đây để biết thêm chi tiết về cách định dạng bài viết...

To prevent automated spam submissions leave this field empty.
CAPTCHA
Bạn bắt buộc phải trả lời câu hỏi kiểm tra dưới đây. Nó giúp chúng tôi nhằm lọc bỏ các nội dung spam do robot tự động thực hiện.
8 + 1 =
Giải bài toán đơn giản này và nhập kết quả vào ô phía trên. Ví dụ, nếu thấy 1+3, thì hãy nhập 4.

Bấm vào đây để xem thể lệ cuộc thi sáng tác video Quyền Con Người và Tôi 2013

Suy ngẫm

Người La Mã có câu "Lịch sử là thày dạy của cuộc đời". Người Việt Nam lại coi "lịch sử là sọt rác để phi tang quá khứ". Như vậy, con cháu chúng ta luôn học những bài học từ sọt rác?

Mới Mới Mới

Thống kê truy cập

Hiện có 1 thành viên557 khách truy cập.

Thành viên online

Đỗ Chí Việt

Kỷ lục: Có 2315 người ghé thăm vào 11-03-2013 lúc 13h29.

Thực đơn của bạn