Người Buôn Gió - Chiều 28 Tết đọc sách

Người Buôn Gió
Chia sẻ bài viết này

Chiều 28 Tết. Ngồi đọc sách khi đã dọn dẹp nhà cửa xong xuôi. Tìm trong giá sách xem có cuốn gì đáng đọc lúc này. Rồi tìm ra cuốn này.

Sở dĩ vì sao tìm cuốn này, vì nó có đoạn.

Tám điều yêu sách của Nguyễn Ai Quốc gửi hội nghị Véc-Xây tính đến nay đã hơn 90 năm. Gần một thế kỷ đã trôi qua. Nhưng 8 điều yêu sách Nguyễn Ái Quốc có còn giá trị hay không?

Chiều 28 Tết, mọi nhà sum họp, những đứa con đi làm xa đã trở về mái nhà với quà Tết, cành đào, những bà mẹ túi bụi bên món măng nấu, nồi bánh chưng, thái thịt thủ gói giò xào, ngâm miến, mộc nhĩ, nấm hương, rang hạt tiêu, cắm hoa... Những chàng trai, cô gái soạn quần áo, thử bộ cánh mới. Những em bé hí hửng mừng rỡ trước đủ thứ hấp dẫn mà anh chị, bố mẹ mang về.

Nhưng ở nơi nào đó xa xôi.

Có bao nhiêu người con trai, con gái của dân tộc Việt Nam ngày hôm nay, đang đón Tết mới bằng tuổi thanh xuân của mình ở trong chốn lao tù, vì những tội đòi tự do báo chí, tư tưởng, tự do lập hội, tư do cư trú và tự do đi ra nước ngoài. Ngoại trừ điều thứ 8, còn 7 điều trước đó đều là những điều mà những người tù nhân này đòi hỏi y như gần một thế kỷ trước Nguyễn Ái Quốc đã đòi hỏi với chế độc thực dân cai trị. Chế độ hiện hành trả lời họ bằng những bản án tù dài đến mười mấy năm bởi chế độ cho đó là "âm mưu lật đổ chế độ".

Năm 1961 Nguyễn Ái Quốc trở thành chủ tịch Hồ Chí Minh, đứng đầu chính quyền. Ở vị trí tối cao này khi về thăm lại hang Pắc Pó, Hồ chủ tịch hứng khởi làm thơ.

Hai mươi năm trước ở nơi này
Đảng vạch con đường đánh Nhật, Tây
Lãnh đạo toàn dân ta chiến đấu
Non song gấm vóc có ngày nay.

Hay nhất câu kết, rất văn hoa trái với những câu trên không có tính mỹ miều. Hồ chủ tịch nhắc tới Giang Sơn, Gấm Vóc có ngày nay. Ngày nay của Hồ Chủ Tịch vào lúc đó là năm 1961., tính đến ngày hôm nay 2013 cũng hơn nửa thế kỷ. Ngay nay một người tù là nhà văn Xuân Nghĩa miêu tả về giang sơm, gấm vóc thế này.

Tổ quốc tôi như miếng da lừa
Mỗi lần ước mất đi một góc
Ước phồn vinh rừng mất cây, biển mất cá
Ước vẹn toàn mất biển đảo, cao nguyên...

Nhà văn người Hải phòng này hiện đang bị giam với mức án tù 6 năm trong trại Thanh Chương, một huyện heo hút miền núi tỉnh Nghệ An. Với tội danh tuyên truyền chống phá nhà nước hiện nay.

Tổ quốc lâm nguy là thế nào,những người dân thường rất khó có thể thấy được điều đó. Bởi chế độ cai trị vẫn hàng ngay ra rả xuyên tạc rằng đất nước đang ổn định, đời sống nhân dân đang cao, các cuộc tổ chức vui vẫn được nhà nước cai trị tổ chức rầm rộ. Điều đó đã từng xảy ra ở hơn 90 năm trước khi mà Việt Nam dưới sự cai trị của thực dân Pháp qua một chế độ bù nhìn do chúng dựng lên. Qua cách tuyên truyền như thế, chuyện một số người không thấy tổ quốc lâm nguy là điều tất nhiên. Nhưng nếu để ý sẽ thấy, nếu như nhiều người bị bắt tù vì yêu sách với chế độ hiện hành, ấy là lúc tổ quốc lâm nguy. Hồ chỉ tịch và nhiều đồng chí của mình chính là những người tù như vậy.

Còn hôm nay, tổ quốc của ta vẫn gấm vóc lắm, vẫn phì nhiêu, phồn thịnh, có tự do tư tưởng, có tự do báo chí, lập hội, có tự do đi ra nước ngoài và có rất nhiều trò vui chơi, giải trí trên khắp nơi.

Và tổ quốc hôm nay cũng có nhiều bọn "phản động" yêu sách đòi hòi chế độ này nọ về quyền tự do, báo chí, tư tưởng, lập hội. Chúng đã bị Đảng và nhà nước ta xử lý nghiêm khắc để mang lại ổn định, chính trị cho đất nước.

Chưa có con số thống kê về những người yêu sách ngày xưa với chế độ thực dân và số người yêu sách với chế độ bây giờ. Con số nào bị bắt tù nhiều hơn. Áng chừng có khi cũng bằng nhau rồi cũng nên. Chẳng biết là vui hay buồn, vì dù ở chế độ nào thì đó cũng là những người Việt Nam, cùng dân tộc, màu da, huyết thống với chúng ta.

Nếu chúng ta đang hân hoan đón năm mới, xin một phút lắng lòng nhớ tới những người ở trong tù ở chế độ thực dân tàn ác trước kia cũng như đang ở trong tù của chế độ mới CNXH tươi đẹp này.

______________________

Trần Minh Khôi - Ở tù

(Những ngày cuối năm, nghĩ đến những người đã từng ở tù, vừa ra tù, hoặc đang ở tù cho niềm tin của chúng ta.)

Nói gì thì nói, một đất nước sẽ không thay đổi cho đến khi có đủ người đi ở tù cho nó. Thời đại nào cũng thế, quốc gia nào cũng thế.

Ở tù là làm nhân chứng cho những giá trị mới định hướng cho tương lai của một quốc gia. Ở tù là đóng góp lớn nhất có thể có của một cá nhân cho niềm tin vào tương lai chung của đất nước.

Chúng ta mang ơn họ và chúng ta không có quyền đòi hỏi gì thêm ở họ. Nếu họ không làm gì thêm nữa thì họ cũng là làm xong trách nhiệm của họ đối với đất nước.

Những năm tháng ở tù trở thành vốn liếng chính trị của những cá nhân chấp nhận tù tội và, quan trọng hơn, chúng trở thành vốn liếng tinh thần của một quốc gia. Chúng chứng thực rằng quốc gia đó vẫn còn những người dám sống cho niềm tin của mình. Chúng chứng thực rằng quốc gia đó có tương lai.

Điều này quan trọng. Nó gợi ý rằng những người sở hữu thứ vốn liếng này phải ý thức được rằng họ đang giữ một thứ tài sản chung. Thứ tài sản này không thuộc riêng họ, và họ không có quyền phung phí nó vào những chuyện bá vơ.

Tạo ra vốn đã khó, gìn giữ vốn khó hơn. Vốn liếng chính trị cũng như những thứ vốn liếng khác, nếu không biết gìn giữ thì sẽ hao mòn, nếu đem đánh cuộc vào những canh bạc hão huyền thì sẽ thua lỗ, nếu dùng nó cho quyền lợi phe phái thì sẽ bội tín.

Những năm tháng sau khi ở tù, do đó, là những năm tháng của những thử thách khác lớn hơn nhiều.

Chân cứng đá mềm.

Theo blog Trần Minh Khôi

Khách gửi hôm Thứ Sáu, 08/02/2013
Bạn đánh giá bài viết này thế nào?

Nguyễn Trung - Nỗi lo chệch hướng

Lê Anh Tuấn - Đất nước Việt Nam dân chủ phải là mảnh đất "tôn trọng sự khác biệt"

Đào Tuấn - Lương tâm mèo

Tống Văn Công - Từ chỗ tối nhất nhìn ra

VoA phỏng vấn BS Phạm Hồng Sơn - 'Tư tưởng Hồ Chí Minh' và Dân chủ Việt Nam


Nguoi hen thu 2 (khách viếng thăm) gửi lúc 01:44, 09/02/2013 - mã số 78819

Vâng! Thế là một năm nữa lại đã sắp trôi qua!
Cảm ơn Người Buôn Gió đã nhắc cho Chúng tôi về những Ngưởi Con của Đất Việt đang còn phải nằm trong chốn Lao tù trong những ngày này.
Không! Có lẽ xin lỗi Người Buôn Gió cho phép riêng Tôi không cần Cảm ơn Anh! ( và tôi rất mong rằng không phải Riêng tôi mà con Rất.., Rất nhiều người nữa). Bởi vì với Tôi từ nhiều năm lại đây thì mỗi lần Tết sắp đến bên cạnh niềm vui được sum họp bên Gia đình, thì về đêm như lúc này đây tôi lại càng Nhớ đến các Bác, các Anh, các Chị, các Em những Người Con của Đất Việt đã vì Tôi, vì tương lai cho Con cháu tôi ... vì Đất nước và tương lai cho Đất nước Việt Nam này, vì sự Toàn vẹn lãnh thổ Việt Nam mà các bậc Tiền Nhân đã đổ ra không biết bao nhiêu xương, máu giữ gìn để để lại cho các thế hệ Con Cháu muôn đời sau; Nhớ đến những Con Người đang còn phải nằm trong chốn Lao tù trong những ngày cuối năm, Tết đến này.
Vâng! Cho tôi xin được phép Xin lỗi các Bác, các Anh, các Chị, các Em và Xin lỗi tất cả Mọi người.. bởi vì tôi là một Thằng Hèn, quá Hèn. Tôi đã không làm được như Họ, không dám làm như Họ... và không dám đứng lên để Bảo vệ Họ; bảo vệ những Con Người mà vì Tôi, vì Con, Cháu tôi mà lúc này đây đang nằm trong chốn Lao Tù!.
Vâng! Viết đến đây (cũng như đã nhiều đêm) nước mắt tôi lại đang rơi ra! Rơi bời vì tôi đã từng nhiều lần có Mong Ước là Ngày mai,một ngày mới của một năm mới năm sẽ có một điều kỳ diệu nào đó, có một Ai đó sẽ đứng lên tuyên bố: Nhân danh ... Tất cả các Anh (Chị) được Tự do!. Nhưng Không đấy mãi chỉ là Mơ ước của riêng tôi còn Danh sách những Người Tù lại càng dài thêm: một Người hôm Nay được ra - 14 người hôm Qua phải vào....
Vâng! Cho dù biết là tôi Hèn, tôi không thể làm gì hơn được. Nhưng xin mọi Người hãy vẫn cho tôi được một điều Ước vào ngày cuối năm này: Ước sao cho những Giọt nước mắt đang lăn trên má tôi đây chảy dài thành lát Gừng cay, hat Muối mặn ... được gửi vào chốn Lao Tù cho các Bác, các Anh, các Chị, các Em, để nó thay cho lời Cảm ơn của tôi đến Họ và tôi cũng mong và tin rằng Họ sẽ Ấm lòng hơn trước cái Lạnh giá ngày Tết nơi chôn Lao tù!
Vâng! Xin lúc này đây cho tôi được Hát cho các Bác, các Anh, các Chị, các Em nghe trong khi những giọt nước mặt đang tràn lăn lời Bài hát: Ai cũng dành việc nhẹ nhàng, gian khổ biết dành phần ai ... ai cũng một thời trẻ trai, cũng từng nghĩ về đời mình .... và Bài hát: "Nhân dân và Tổ quốc sẽ Phá án cho TÔI".

Gửi phản hồi mới (xin gõ tiếng Việt có dấu và tuân thủ Nguyên tắc Dân Luận để được chấp nhận)

Bạn có thể bịa một địa chỉ email bất kỳ, ví dụ test@gmail.com. Thông tin này sẽ không xuất hiện công khai khi phản hồi được đăng.
  • Bạn có thể sử dụng các thẻ BBCode trong bài. Các địa chỉ URL sẽ được tự động chuyển thành liên kết.
  • Bạn có thể trích bài của người khác bằng thẻ [quote], ví dụ: [quote]Nội dung muốn trích dẫn[/quote]
  • Bạn có thể sử dụng những thẻ HTML sau: <a> <em> <strong> <ins> <b> <i> <u> <br> <cite> <code> <ul> <ol> <li> <dl> <dt> <dd> <h1> <h2> <h3> <h4> <h5> <table> <tbody> <td> <tr> <pre> <img> <div> <span> <object> <hr> <center> <font> <blockquote> <strike> <embed> <param> <del> <ins> <sub> <sup>
  • Bạn có thể chèn video vào bài viết bằng thẻ [video:địa_chỉ_url_của_video]
  • Cách dòng và cách đoạn sẽ được tự động chuyển thành xuống dòng.

Nhấn vào đây để biết thêm chi tiết về cách định dạng bài viết...

To prevent automated spam submissions leave this field empty.
CAPTCHA
Bạn bắt buộc phải trả lời câu hỏi kiểm tra dưới đây. Nó giúp chúng tôi nhằm lọc bỏ các nội dung spam do robot tự động thực hiện.
9 + 11 =
Giải bài toán đơn giản này và nhập kết quả vào ô phía trên. Ví dụ, nếu thấy 1+3, thì hãy nhập 4.

Bấm vào đây để xem thể lệ cuộc thi sáng tác video Quyền Con Người và Tôi 2013

Suy ngẫm

Cách sử dụng bạo lực để đạt được bình đẳng / công bằng (ở đây chỉ công bằng xã hội) sẽ hủy diệt tự do. Bạo lực đó được hô hào với mục đích tốt đẹp cuối cùng sẽ nằm trong tay những kẻ dùng nó để làm lợi cho chính họ.

— Milton Friedman

Mới Mới Mới

Thống kê truy cập

Hiện có 2 thành viên596 khách truy cập.

Thành viên online

Biên tập viên, Thuốc Lá

Kỷ lục: Có 2315 người ghé thăm vào 11-03-2013 lúc 13h29.

Độc giả Dân Luận từ đâu đến?

Locations of visitors to this page

Quỹ Dân Luận