Trịnh Hội - Định thân

Trịnh Hội
Chia sẻ bài viết này

Định thân,

Đây không phải là lần đầu tiên Hội viết thư cho Định. Hay về Định trong suốt 4 năm qua từ lúc Định vào tù. Nhưng đây là lần đầu tiên mà Hội viết với một tâm trạng rất vui mừng, rất hạnh phúc vì cuối cùng Định cũng đã được ra khỏi tù. Đã được đoàn tụ với gia đình, với mẹ già, với anh chị. Và tuy Định chưa được hoàn toàn tự do như mình mong ước nhưng chắc chắn là nó khá hơn nhiều so với 4 năm vừa qua. Khi mỗi ngày Định phải đối diện với bốn bức tường bất động. Với bao khó khăn, thể xác lẫn tinh thần, mà chỉ có Định mới có thể cảm nhận, thấu hiểu.

Nếu có phép thần thông ngay trong lúc này, Hội chỉ muốn được quàng tay ôm chặt Định vào lòng. Để bảo với bạn là mình cảm thấy vui sướng lắm, ấm áp lắm. Nhất là trong thời khắc thế này. Khi năm cũ sắp qua. Còn vài ngày nữa là Định sẽ có dịp rót trà chúc tết cho mẹ.

Đêm hôm qua đang ngồi ăn tối với hai đứa bạn ở Washington DC thì mình nhận được tin Định được cho về nhà. Thì ra những lời đồn đoán trong suốt tuần qua đã không sai. Không như lần trước ai cũng nghĩ là Định sẽ được thả.

Thật lòng mà nói ngay sau đó mình đã bước chân ra khỏi nhà hàng mà hoàn toàn không cảm thấy lạnh lẽo gì cả. Mặc dù tuần này ở DC ngày nào đêm cũng xuống âm độ C. Và ban ngày chỉ cần lên được vài độ là ai cũng hớn hở.

Mình hớn hở đến độ quên cả lấy cái áo jacket đang treo trước cửa ra vào. Báo hại sau một hồi lâu, sau khi vừa đi vừa líu lo thông báo với các anh em bạn bè cùng quen Định mình mới sực nhớ là đã bỏ quên cái áo ở nhà hàng. Thế là đành phải cuốc bộ quay trở lại vậy. Nhưng lòng thì vẫn rộn rã như chưa bao giờ.

Ai có thể ngờ là tim của thằng Trịnh Hội này, trong một đêm lạnh lẽo như thế này, lại có thể rộn ràng lên vì một thằng con trai hỉ?

Hội vẫn còn nhớ 5 năm về trước trong lần cuối cùng mình gặp nhau ăn trưa ở khách sạn Park Hyatt nằm ngay sau lưng Nhà Hát Lớn Thành Phố. Hôm đó Định dành trả tiền mặc dù lẽ ra mình phải là thằng lo trả vì cần sự cố vấn của Định về việc mình đang bị mấy anh công an quay lên quay xuống như dế non.

Mình vẫn còn nhớ lúc đó bạn khuyên mình nên nhẫn nại, nên cố gắng chấp nhận những khó khăn nhất thời. Và nhất là nên vững tin vào việc mình đã làm và không làm. Nếu có, nói có. Nếu không, nói không. Trong sự hòa nhã, lịch sự và thân thiện ngay cả khi bị vu khống.

Nếu được vậy, sẽ không có điều gì tồi tệ xảy ra. Mình vẫn còn nhớ lời khuyên đó. Mãi cho đến lúc mình bị buộc phải rời khỏi Việt Nam ngay lập tức, mình vẫn nghĩ là mình đã luôn cố gắng thực hiện lời khuyên của Định.

Thế vậy mà.

Chỉ vài tháng sau, điều tồi tệ nhất đã không xảy ra đối với mình mà là với Định. Thế mới buồn cười. Mặc dù trong câu chuyện này, ai cũng biết là chẳng có điều gì đáng cười cả. Kể từ khi Định bị bắt.

Mới thấy đó mà 4 năm đã trôi qua.

Định vào thì Đài được ra.

Nhưng hôm nay Định vừa ra thì Quân đã vào.

Cái vòng kim cô lẩn quẩn dành cho những luật sư Việt Nam dám nói, dám làm, dám đi trước thời cuộc biết đến bao giờ mới được tháo gỡ, Định nhỉ?

Nhưng mà thôi. Đấy là một câu chuyện khác mà sớm muộn gì chúng ta cũng sẽ tìm ra được giải pháp. Riêng trong lúc này mình chỉ mong là Định sớm phục hồi được sức khỏe, được yên ấm bên người thân, được ăn no, ngủ kỹ.

Và nếu có thể, một khi rảnh tay, nhớ lên mạng liên lạc lại với bạn bè khắp năm châu đang trông ngóng Định. Y như mình. Qua email: hoitrinh@hotmail.com hay skype.

Chắc Định vẫn còn nhớ chứ?

Khách gửi hôm Thứ Sáu, 08/02/2013
Bạn đánh giá bài viết này thế nào?

Lê Anh Tuấn - Đáp án là dân chủ!

Giáp Văn Dương - Học gì từ Nguyễn Trường Tộ?

Nguyễn Đại - Kém hiểu biết hay Thiếu trách nhiệm?

Lê Hoài Nguyên - Vụ Nhân Văn Giai Phẩm từ góc nhìn một trào lưu tư tưởng dân chủ, một cuộc cách mạng văn học không thành (5)

Lê Hoài Nguyên - Vụ Nhân Văn Giai Phẩm từ góc nhìn một trào lưu tư tưởng dân chủ, một cuộc cách mạng văn học không thành (4)


Cụi (khách viếng thăm) gửi lúc 10:52, 09/02/2013 - mã số 78842

Có lẽ anh Hội đang quá xúc động khi thổ lộ tâm tình với bạn vừa mới được ra tù nên anh ta dùng dấu chấm, dấu phẩy để ngắt hơi khi nói. Chỗ nào cần ngưng lại để lấy hơi lâu thì anh dùng dấu chấm, lấy hơi ít thì anh dùng dấu phẩy :)

Một cách sử dụng phép chấm phẩy xem ra rất lạ !

Khách 020813 (khách viếng thăm) gửi lúc 04:50, 09/02/2013 - mã số 78830

Cám ơn bác TM1111. Tôi trích sau đây một đoạn trong bài "Khôn Ngoan Đối Đáp Người Ngoài" của BS HH:

Tên tác giả viết:
Nếu vụ Tiên Lãng bạo lực là đạn hoa cải từ người dân bị cưỡng chế đất đai bắn ra không làm chết ai. Vụ Văn Giang lại có tiếng súng mà nghe ai cũng hiểu là súng thật và đạn thật sát thương, nhưng có lẽ bắn chỉ thiên. Điều đáng buồn là nhóm công an và người thi hành công vụ người Việt mặc thường phục, lại rất đông cùng nhau đánh đủ kiểu nào gậy, nào đấm đá một thường dân người Việt đang đứng trong sân nhà.
Xưa nhưng rất gần, nạn kiêu binh đã nổ ra khắp đất nước Việt vì người ta gọi là chống ngoại xâm. Nó đã nuốt vào lòng đất của xứ sở khổ đau này con số hàng triệu sinh linh. Máu đã đổ của bao thế hệ đi trước để có hòa bình, cho hôm nay có chút của hồi môn ông cha để lại. Nhưng của cải ấy bây giờ không ai được quyền sở hữu, mà chỉ được sử dụng, để rồi nay, diễn ra nạn kiêu binh.

Cũng là chuyện xưa ấy, cứ nghe là nạn kiêu binh vì giải phóng và thống nhất đất nước vì đánh ngoại xâm. Nhưng, nạn kiêu binh ấy cũng chỉ là nạn nồi da nấu thịt dân mình với nhau trong suốt từ 1954 đến 1975. Nay thì, nạn kiêu binh lại bị đẩy lên, vì chuyện dân mình theo đảng đấu với dân mình bảo vệ miếng đất cắm dùi kiếm cơm cháo qua ngày, trong cơn sụp đổ kinh tế do đảng làm ra có thể làm sụp đổ chế độ của đảng cầm quyền.

http://www.bshohai.blogspot.com/2012/04/khon-ngoan-oi-ap-nguoi-ngoai.html

Câu sai văn phạm, câu tối nghĩa quá nhiều chỉ trong một đoạn trích nầy. Điển hình nhất, khi viết một câu bắt đầu bằng chữ nếu thì phần một (phrase) phải tạm ngưng bằng một dấu phẩy (hay có thể không) rồi mới bắt đầu bằng qua phrase 2 cho biết kết quả của chữ nếu đó chứ không chấm. Viết "Nếu tôi không băng qua đường vào lúc đó. Tôi không bị xe đụng." là sai. Phải viết "Nếu tôi không băng qua đường vào lúc đó, tôi đã không bị xe đụng."

Mời các bác phân tích các đoạn sau nếu muốn.

TM1111 gửi lúc 04:00, 09/02/2013 - mã số 78825
NJ viết:
Khách 020813 viết:
... Trịnh Hội viết văn còn lủng củng lắm nhưng đọc trong đó thấy chân tình... nội dung thì phong phú nhưng câu cú thì "tá lả" luôn.

Bác chỉ ra chỗ nào lủng củng, chỗ nào tá lả.

Nguyễn Jung

Tôi cũng thấy hiện tượng "câu lả tả", chẳng hạn như trong đoạn đầu:

Trịnh Hội viết:
Đây không phải là lần đầu tiên Hội viết thư cho Định. Hay về Định trong suốt 4 năm qua từ lúc Định vào tù. Nhưng đây là lần đầu tiên mà Hội viết với một tâm trạng rất vui mừng, rất hạnh phúc vì cuối cùng Định cũng đã được ra khỏi tù. Đã được đoàn tụ với gia đình, với mẹ già, với anh chị. Và tuy Định chưa được hoàn toàn tự do như mình mong ước nhưng chắc chắn là nó khá hơn nhiều so với 4 năm vừa qua. Khi mỗi ngày Định phải đối diện với bốn bức tường bất động. Với bao khó khăn, thể xác lẫn tinh thần, mà chỉ có Định mới có thể cảm nhận, thấu hiểu.

1a) Đây không phải là lần đầu tiên Hội viết thư cho Định. Hay về Định trong suốt 4 năm qua từ lúc Định vào tù.

Câu thứ nhì không có chủ từ, động từ riêng để là một câu trọn vẹn có thể đứng độc lập một mình, nên ghép vào câu trước đó.

1b) Đây không phải là lần đầu tiên Hội viết thư cho Định, hay về Định trong suốt 4 năm qua từ lúc Định vào tù.

2a) Nhưng đây là lần đầu tiên mà Hội viết với một tâm trạng rất vui mừng, rất hạnh phúc vì cuối cùng Định cũng đã được ra khỏi tù. Đã được đoàn tụ với gia đình, với mẹ già, với anh chị.

Cùng nhận xét như trên, nên ghép hai câu chung vào một câu.

2b) Nhưng đây là lần đầu tiên mà Hội viết với một tâm trạng rất vui mừng, rất hạnh phúc, vì cuối cùng Định cũng đã được ra khỏi tù, đã được đoàn tụ với gia đình, với mẹ già, với anh chị.

3) Và tuy Định chưa được hoàn toàn tự do như mình mong ước nhưng chắc chắn là khá hơn nhiều so với 4 năm vừa qua.

Nên dùng một chủ từ rõ nghĩa hơn "nó".

4a) Khi mỗi ngày Định phải đối diện với bốn bức tường bất động. Với bao khó khăn, thể xác lẫn tinh thần, mà chỉ có Định mới có thể cảm nhận, thấu hiểu.

Hai câu cuối này là mệnh đề bổ nghĩa về thời gian và tình cảnh cho "4 năm qua" của câu trước đó, vì vậy không nên đứng độc lập. Nên ghép vào câu trước đó.

4b) Và tuy Định chưa được hoàn toàn tự do như mình mong ước nhưng chắc chắn là nó khá hơn nhiều so với 4 năm vừa qua, khi mỗi ngày Định phải đối diện với bốn bức tường bất động, với bao khó khăn, thể xác lẫn tinh thần, mà chỉ có Định mới có thể cảm nhận, thấu hiểu.

Đây chỉ là những nhận xét về cấu trúc cơ bản của câu cú. Dĩ nhiên có những người muốn tạo một style riêng cho mình bằng cách vượt khỏi cấu trúc bình thường.

NJ (khách viếng thăm) gửi lúc 02:08, 09/02/2013 - mã số 78822
Khách 020813 viết:
Như một thói quen, dù không chủ tâm nhưng khi đọc một bài viết, những lỗi văn phạm về câu cú cứ làm cho tôi có cảm giác như khi đang ăn cơm ngon mà nhai phải cục sạn. Trịnh Hội viết văn còn lủng củng lắm nhưng đọc trong đó thấy chân tình. Thôi thì lấy nội dung chân tình đắp qua hình thức lủng củng.

Những bài của Bác sĩ Hồ Hải cũng vậy, nội dung thì phong phú nhưng câu cú thì "tá lả" luôn. Thôi cứ chấp nhận coi như đó là cái style của mỗi người vậy.

Bác chỉ ra chỗ nào lủng củng, chỗ nào tá lả.

Nguyễn Jung

Khách 020813 (khách viếng thăm) gửi lúc 01:38, 09/02/2013 - mã số 78817

Như một thói quen, dù không chủ tâm nhưng khi đọc một bài viết, những lỗi văn phạm về câu cú cứ làm cho tôi có cảm giác như khi đang ăn cơm ngon mà nhai phải cục sạn. Trịnh Hội viết văn còn lủng củng lắm nhưng đọc trong đó thấy chân tình. Thôi thì lấy nội dung chân tình đắp qua hình thức lủng củng.

Những bài của Bác sĩ Hồ Hải cũng vậy, nội dung thì phong phú nhưng câu cú thì "tá lả" luôn. Thôi cứ chấp nhận coi như đó là cái style của mỗi người vậy.

Gửi phản hồi mới (xin gõ tiếng Việt có dấu và tuân thủ Nguyên tắc Dân Luận để được chấp nhận)

Bạn có thể bịa một địa chỉ email bất kỳ, ví dụ test@gmail.com. Thông tin này sẽ không xuất hiện công khai khi phản hồi được đăng.
  • Bạn có thể sử dụng các thẻ BBCode trong bài. Các địa chỉ URL sẽ được tự động chuyển thành liên kết.
  • Bạn có thể trích bài của người khác bằng thẻ [quote], ví dụ: [quote]Nội dung muốn trích dẫn[/quote]
  • Bạn có thể sử dụng những thẻ HTML sau: <a> <em> <strong> <ins> <b> <i> <u> <br> <cite> <code> <ul> <ol> <li> <dl> <dt> <dd> <h1> <h2> <h3> <h4> <h5> <table> <tbody> <td> <tr> <pre> <img> <div> <span> <object> <hr> <center> <font> <blockquote> <strike> <embed> <param> <del> <ins> <sub> <sup>
  • Bạn có thể chèn video vào bài viết bằng thẻ [video:địa_chỉ_url_của_video]
  • Cách dòng và cách đoạn sẽ được tự động chuyển thành xuống dòng.

Nhấn vào đây để biết thêm chi tiết về cách định dạng bài viết...

To prevent automated spam submissions leave this field empty.
CAPTCHA
Bạn bắt buộc phải trả lời câu hỏi kiểm tra dưới đây. Nó giúp chúng tôi nhằm lọc bỏ các nội dung spam do robot tự động thực hiện.
10 + 5 =
Giải bài toán đơn giản này và nhập kết quả vào ô phía trên. Ví dụ, nếu thấy 1+3, thì hãy nhập 4.

Bấm vào đây để xem thể lệ cuộc thi sáng tác video Quyền Con Người và Tôi 2013

Suy ngẫm

Chúng ta khai thác [khoáng sản, dầu mỏ, than đá, khí đốt, rừng...] nhưng phải để dành cho con cháu, chứ không phải là hoạt động kiểu lấy của thế hệ sau nuôi thế hệ hiện tại [như hiện nay]!

— PGS.TS Nguyễn Xuân Khiển, nguyên Viện trưởng Viện Khoa học Địa chất và Khoáng sản

Mới Mới Mới

Thống kê truy cập

Hiện có 0 thành viên236 khách truy cập.


Kỷ lục: Có 2315 người ghé thăm vào 11-03-2013 lúc 13h29.

Độc giả Dân Luận từ đâu đến?

Locations of visitors to this page

Quỹ Dân Luận

Hãy bấm để ủng hộ tài chính cho Dân Luận. Thu chi quỹ Dân Luận được công bố công khai tại đây!