Nguyễn Ngọc Già - Không cứu nổi "căn hộ"! (1)

Nguyễn Ngọc Già
Chia sẻ bài viết này

photo_2.jpg

Riverside Residence. Quy mô trên 1.200 căn. Có căn penthouse 770m2. Cao cấp. Giá bán từ 40 triệu/m2. Đã xong. Số căn hộ có người ở, khoảng 15%. Giá thuê: thấp nhất 1.200 USD, cao nhất 2.500 USD - 3.000 USD. Hầu như người nước ngoài thuê ở. Rất ít dân VN cư ngụ.

BÀI 1: NỀN VĂN HÓA NÔNG NGHIỆP, SÀI GÒN VÀ NHÀ CHUNG CƯ:

Đầu xuân, dạo quanh các trang báo, kể cả vài đài truyền hình, càng nhận thấy rõ, bất động sản (BĐS) vẫn là một cái bướu to đùng, ác tính trĩu nặng trên lưng các nhà đầu tư và giới cầm quyền VN! Cắt không được, gánh càng thêm nặng nhọc. Đó như là hình ảnh để chứng minh thị trường BĐS chỉ có... chết! Đôi khi sự hồi sinh lại được bắt đầu từ những cái chết cần thiết là thế!

Nhiều chuyên gia kinh tế đã không đặt chút hy vọng nhỏ nhoi nào cho các giải pháp cứu BĐS mà phía cầm quyền đưa ra. Các phương án cứu nguy chỉ là... "gãi ghẻ". Bạn biết rồi đó, "ghẻ", càng "gãi" thì càng "ngứa"... ác và lở lói thêm, trong khi chẳng giải quyết được gì cho cái bướu vừa ác tính vừa nặng nề!

Đã có khá nhiều kinh tế gia phân tích, đánh giá cái chết tất yếu của thị trường BĐS về chuyên môn, do đó, bài viết này không đi vào các học thuật như: dòng tiền (cash flow) đổ vào BĐS, phân khúc thị trường hay chu kỳ cho một dự án BĐS hoặc các thông số kinh tế (IRR, NPV...) khi làm một "project" mà chỉ góp thêm một góc nhìn "văn hóa nông nghiệp Việt Nam", để làm rõ thêm về cái chết tất yếu của các nhà đầu tư sản phẩm chung cư, được nhìn như các tay buôn "sang trọng".

Thị trường này sẽ tiếp tục chứng kiến sự đổ vỡ không cứu vãn nổi trong năm 2013 với hơn 100.000 căn hộ chung cư (số liệu có thể chưa đầy đủ, vì chưa tính sản phẩm dở dang) - nghĩa là phục vụ tối thiểu cho 400.000 người dân - nói theo ông Đặng Hùng Võ:

Về bản chất, chung cư là phục vụ cho tầng lớp những người có thu nhập trung bình và thấp. [1]

thì số căn hộ này chỉ để phục vụ cho dân nghèo tiểu thương và làm công ăn lương, công nhân viên chức.

Văn hóa người VN, cho đến nay vẫn là nền văn hóa nông nghiệp. Loại hình nhà chung cư lại không phải là sản phẩm do nền "văn minh lúa nước" đẻ ra. Mâu thuẫn tất yếu đó trở thành mấu chốt góp phần lớn cho ý thức "không gian sống" của người Việt cho đến ngày nay.

Do đó, phát ngôn của ông Đặng Hùng Võ có vẻ khá hời hợt và võ đoán dành cho thị trường nhà chung cư? Trước khi đi vào chứng minh lời ông Đặng Hùng Võ, hãy nhớ lại một thoáng lịch sử ra đời "chung cư" tại Sài Gòn.

Lịch sử "chung cư" tại Sài Gòn

Một dạo, người ta tranh luận giữa từ "chung cư" và từ "chúng (có dấu sắc) cư" [2], nhằm chỉ rõ tính chất loại sản phẩm này. Cuối cùng, dường như từ "chúng cư" vẫn không được nhìn nhận chính thức để sử dụng trong cuộc sống thực tế. "CHUNG CƯ" vẫn được nhiều người sử dụng như bao năm qua.

Theo tiếng Anh, người ta hay dịch chữ "apartment", "flat" ra "căn hộ" (sau này có thêm khái niệm penthouse mà nhiều người diễn nôm là "biệt thự trên cao") để chỉ một loại nhà mà ở đó, người dân cùng nhau sử dụng chung một mảnh đất với diện tích nhất định, sao cho hiệu quả nhất về chi phí bỏ ra, bảo đảm không gian chung phục vụ cho cộng đồng nhiều nhất, đặc biệt ưu tiên các tiện ích công cộng mà ngày càng trở nên quan trọng cho cư dân (những siêu thị mi ni, cửa hàng kinh doanh nhỏ (kiểu 24/7), nhà hàng, quán ăn, hồ bơi, sân vườn chung, lối tản bộ, sân tennis, khu vực tụ họp cộng đồng để bàn chuyện cho cả khu, thư viện, khu vui chơi cho trẻ em, phòng gym v.v...). Mục tiêu là phục vụ nhanh, tại chỗ, khá đầy đủ những nhu cầu thiết yếu nhất cho cư dân sống trong cùng một tòa nhà (building). Vì vậy, với tính chất, loại hình như trình bày, chúng ta thấy, "căn hộ" là sản phẩm từ nền văn hóa phương Tây mang đến, không phải từ những quốc gia có nền nông nghiệp lạc hậu, Việt Nam là một ví dụ điển hình cho thấy sống trong căn hộ hiện đại ngày nay, chưa phải là ý thức của đa số người dân VN, bất chấp có học thức cao hay danh vị lớn, ví dụ như ông Đặng Hùng Võ.

Phải chăng tính tư hữu, riêng rẽ đậm đặc chất tiểu nông, nghiêng về ích kỷ và co cụm đã đẩy phần lớn người VN hiện nay tránh xa "căn hộ" (dù hiện đại, văn minh), một khi có đủ khả năng (hoặc vay mượn thêm phần nào đó) để tậu một căn nhà cấp 4 be bé với diện tích đất 30 - 40 thước vuông, dù nó tọa lạc trong hẻm nhỏ chen chúc, chật hẹp, nguy cơ cháy nổ, xô bồ, cãi cọ, hoặc đầy tệ nạn xã hội v.v... vẫn đầy hấp dẫn, quen hơi hướm tựa như sự "nghiện ngập" qua câu ca dao:

"lia thia quen chậu, vợ chồng quen hơi"

làm cho người VN khó từ bỏ lối sống nông nghiệp lạc hậu, tiểu thương nhỏ lẻ?

Tuy nhiên, quay về lịch sử, tại Sài Gòn, khái niệm "chung cư" được sử dụng phổ biến rộng rãi, có lẽ từ sau cuộc tổng tấn công đẫm máu và tàn phá nhiều khu vực tại trung tâm thành phố này vào năm 1968 - biến cố "Tết Mậu Thân".

Tại Sài Gòn, chung cư vốn dĩ không phải là sản phẩm được "đẻ ra" dùng cho mua bán, tìm kiếm lợi nhuận. Chiến tranh đã sinh ra nó.

Thời bấy giờ, sau khi đẩy lui các cuộc tấn công; đứng trước nhiều khu phố bị đốt phá, nhiều chục ngàn người dân mất nhà, chính quyền VNCH nhanh chóng xây một số khu vực một loại nhà từ những mảnh đất hình chữ nhật khoảng 5.000 m2 - 10.000 m2, 1 trệt 3 lầu mà mỗi tầng khoảng 40 - 60 gian phòng, mỗi gian khoảng 30m2, với vách ngăn bằng gạch (đơn) 4 lỗ, sao cho bảo đảm thời gian ngắn nhất để an sinh cho người dân tức thời. Cần nhắc lại yếu tố khách quan, kỹ thuật và vật liệu trong xây dựng của hơn 40 năm trước còn khá lạc hậu, nó là một trở ngại lớn khi rút ngắn thời gian hoàn thành.

Với yêu cầu khẩn như thế, từng khoảnh đất lớn của các khu vực trong thành phố, một loại nhà như miêu tả (thô, khô khan và đầy chất dã chiến) mọc lên hàng loạt; không cần mỹ thuật, không có tiện ích gì khác ngoài cầu thang bộ dẫn lên các tầng trên, có điện nước, mỗi nhà chỉ có một phòng vệ sinh, đồng một diện tích (3mx10m). Mỗi tầng như thế là 4 mặt tiền hướng ra bốn hướng, hình chữ nhật, đều tăm tắp, cùng một kiểu cửa sổ cửa cái (hoa văn "lá sách"), một màu sơn, hàng lang bộ (khoảng 2m) dài dằng dặc, giúp cho cư dân có thể đi thông thống và vòng quanh, từ nhà mình ngang qua trước cửa hàng chục nhà hàng xóm.

Những người dân thời đó được báo là ở tạm trong khoảng 5 - 7 năm gì đó (tôi không còn nhớ chính xác thời gian) để chờ một chính sách dài hạn, quy củ hơn từ phía chính quyền, sau khi chiến tranh chấm dứt.

Quá trình ở như thế bắt đầu cho những cuộc sống của các gia đình "cháy nhà" (từ được dùng vào lúc bấy giờ - NV) từ năm 1970 cho đến (tất nhiên) 1975. Trong quá trình ở theo kiểu "cha chung không ai khóc", chờ cho đến khi chiến tranh kết thúc, nên tâm lý "ăn nhờ ngủ đậu" từ "hội chứng chiến tranh" lan tràn, làm cho những khu nhà chung cư [*] trở nên nhếch nhác, ồn ã, xô bồ và tạm bợ!

Vết tích của loại hình nhà này còn in dấu nhiều nơi hiện nay tại Sài Gòn với tên gọi: Chung cư Sư Vạn Hạnh (trước 1975 gọi là c/c Ấn Quang), Chung cư Ngô Gia Tự (trước 1975 gọi là C/c Minh Mạng), Chung cư Nguyễn Kim, Chung cư Nguyễn Thiện Thuật và nhiều khu khác trong nội hạt thành phố, chỉ bao gồm các quận nội thành lúc bấy giờ. Các khu vực Tân Bình, Bình Thạnh, Gò Vấp, lúc đó gần như được xem là khá xa trung tâm, gần với ngoại ô nhiều hơn [**]

Từ cuộc sống tạm bợ, xô bồ, phấp phỏng, thắc thỏm, bất an do chiến tranh mang lại mà những khu chung cư này không phải là nơi "đất lành chim đậu" như dân Sài Gòn mong muốn thời bấy giờ. Nó đã bị chiến tranh cộng với cuộc sống nơm nớp làm méo mó và nhịp sống người Sài Gòn trở nên vội vã hơn nhiều người tưởng khi bước chân vào chỗ ở mới. Khi nhà cửa tiêu tan hết sau trận chiến, người dân đành tạm chấp nhận một cuộc sống tạm bợ mà người ta nghĩ chỉ là nhất thời.

Tuy nhiên, những người bám trụ lại các chung cư dã chiến như thế, đa số là người lao động bình dân. Những người không chấp nhận lối sống tạm bợ và quá hỗn tạp (hiển nhiên) là người lao động trí óc (rất cần sự yên tĩnh cho công việc), họ quyết "sang tay" căn chung cư được cấp. Những người nhận việc "sang nhượng" một phần là người lao động chân tay, buôn bán nhỏ bình dân và một phần là dân ngoại ô, "dân tản cư" từ các vùng chiến sự của miền Nam khi xưa, người ta dạt về trung tâm Sài Gòn để tránh bớt nguy hiểm đối mặt hàng ngày, nếu có thể.

Đó là sự lựa chọn, mà người viết cho rằng hoàn toàn thuyết phục. Lựa chọn này không phải riêng những người lớn tuổi, có địa vị, có tiền, mà nó mặc định cho tầng lớp trung lưu, bình dân, nếu như họ có một cơ hội vào thời bấy giờ, trong khi chờ hòa bình đến.

***

Chiến tranh kết thúc vào 1975. Cuộc sống tại các chung cư vẫn tiếp diễn như bấy lâu nay. Sau 1975, thị trường chung cư vẫn tự phát và sơ khai như nhiều người thấy với lực lượng "cò nhà đất" mang chất nghiệp dư một thời kiếm sống khấm khá bằng những món hoa hồng 1 - 2% khi giới thiệu mua bán. Có những thời điểm, các "cò" này ăn hoa hồng cả 2 đầu (người mua và người bán).

Cuộc sống hậu chiến, bao cấp với "sổ gạo", "tem phiếu", "bán như cho mua như cướp" v.v... từ miền Bắc tràn vào và lên ngôi, người Sài Gòn ngẩn ngơ với biết bao điều vừa lạ vừa..."kỳ" mà lặng lẽ làm quen và thích nghi dần, một khi họ không thể tính chuyện vượt biên hay một cách gì hay hơn được!

Bên cạnh đó, từ lịch sử chung cư Sài Gòn như miêu tả trên, thì những khốn cùng của những khu nhà tập thể thời bao cấp ở Hà Nội mà nhắc tới môi trường sống bát nháo, ồn ào, hỗn độn, nhếch nhác, xô bồ theo kiểu "cha chung không ai khóc", có lẽ nó ám ảnh triền miên và kinh hoàng trong hàng chục năm, làm cho chung cư vẫn bị cái nhìn rẻ rúng cho đến sau này, theo kiểu Đặng Hùng Võ nói trên???

***

Trong khi ngày nay, chung cư có thể lên đến 10 tầng, 20 tầng, 30 tầng, trở thành không gian sống không bao giờ phù hợp nổi với tầng lớp nghèo, mưu sinh hàng ngày, dù cho đó là một chị bán xe bánh mì hay một anh chạy xe chở hàng, dù cho là một bác buôn hoa quả hay một cô bán hàng thịt. Những không gian vừa ở, vừa tiện cho việc vận chuyển, chứa hàng hóa, có vẻ cần cho họ hơn? Và cả tiết kiệm chi phí tối đa?

Nhà đầu tư có bao giờ nghĩ rằng, quả thật khó khăn, bất tiện và kỳ quái khi một chị bán xe bánh mì hay một bác buôn hoa quả mỗi ngày vào thang máy lên tầng 10 (đã xảy ra tại chung cư Miếu Nổi 18 tầng, Q. Bình Thạnh, Tp.HCM) với vật dụng lỉnh kỉnh, bộn bề, khó xoay trở trong phạm vi thang máy có hạn? Trước sau, họ cũng buộc tìm cách giải quyết sự "vô duyên" đó, một trong các cách đơn giản nhất là bán đi, tìm một căn nhà nhỏ khác, phù hợp việc mưu sinh.

Ngoài những bất tiện như trên; đối với người làm công, công nhân viên chức, cả những người lao động trí óc; thử hỏi bằng đồng lương eo hẹp, những khoản phí cho đội bảo vệ, bơm nước, điện thang máy, giữ xe, thắp sáng công cộng, vệ sinh khu vực sân, sảnh chung v.v... có phải trở thành gánh nặng mà họ chưa thật sự cần đến cho cuộc sống còn quá nhiều khó khăn?

Thay vì họ chi trả cho những khoản phí đó, họ dễ dàng chấp nhận để trước nhà xấu xí một chút bằng những bịch nilon chứa rác chờ công nhân vệ sinh đến lấy đi với mức phí khoảng 30.000 đồng/tháng, họ có thể nằm ngủ cạnh 2 chiếc xe gắn máy cà tàng trong gian nhà nhỏ hẹp để không phải tốn phí gửi xe, họ cũng chẳng cần vườn hoa be bé hay khu vực sân chung mỗi tối ra dạo mát, hàn huyên tâm sự chòm xóm để phải tốn phí dọn sân, tốn điện thắp sáng khu vực v.v... Nói chung, họ chấp nhận tiết giảm tối đa mọi khoản chi phí nhằm tiết kiệm lo cho gia đình và bản thân.

Nhu cầu giao lưu hàng xóm, một nét có thể gọi là "văn hóa nông nghiệp" người Việt, vừa không cần phải tốn tiền (như phân tích trên) vừa phù hợp theo góc nhìn không lạnh lùng với láng giềng như tục ngữ "tối lửa tắt đèn có nhau", "bán bà con xa mua láng giềng gần"v.v... là nhu cầu có thật. Không gian chung cư hiện đại ngày nay tỏ ra không phù hợp với nhu cầu này!

Ngoài việc tiết giảm chi phí hàng ngày càng nhiều càng tốt, không gian chung cư ngày nay không đáp ứng sự "gần gũi" "thân tình", bởi mỗi tầng chỉ có một số căn hộ nhất định (thường là 6 - 8 căn/tầng), và mỗi căn hộ đều khép kín, khi từ thang máy bước ra. Đây cũng là một nét đặc sắc của loại hình chung cư ngày nay, bởi nó ảnh hưởng từ văn hóa phương tây, thông thường được thiết kế theo dạng các khách sạn. Mỗi nhà hầu như tự thu xếp với nhau trong không gian sống riêng. Chính điều này trở nên gò bó và co cụm đối với người lao động nghèo cần hàn huyên, than vãn và chia sẻ, cảm thông với nhau theo kiểu "buôn dưa lê". Không gian chung cho những sinh hoạt như thế này càng trở nên bất tiện, không đủ và có vẻ lồ lộ những câu chuyện chỉ trong "xóm" biết nhau thôi.

Một nét văn hóa khác nữa, đó chính là tang chế. Một người thân trong gia đình, khi mất đi, chưa là nhu cầu cho các nhà đầu tư suy nghĩ giật thột khi yêu cầu kiến trúc sư tính tới trong thiết kế để phục vụ cho việc tưởng nhỏ mà RẤT LỚN này đối với người ở chung cư, theo phong tục ma chay của người Việt. Đa số các chung cư hiện nay, các chủ đầu tư không tính đến nơi công cộng cho 3 ngày hoàn người mất tại nhà, cũng không quan tâm tới việc làm sao đưa một chiếc quan tài từ tầng 15 hay 18 gì đó vào trong thang máy để đi chôn hay thiêu (!!!). Đó là khó khăn vô cùng quan trọng cho những ai quyết định chọn chung cư làm chốn dung thân! Điều này, ít khi người mua chung cư nghĩ tới, vì thói mê tín dị đoan quá lớn, khi nghĩ đến cái chết như một lời trù ẻo hơn là tính lo xa cần thiết vô cùng. Bạn sẽ "buồn" và... "chết cười" nếu như tôi nhắc thêm dàn kèn trống ầm ĩ trong ma chay! Nan giải đối với chung cư thời nay! Cò vẻ điều này sẽ làm một số người ngẩn ngơ khi nhu cầu mướn một "băng nhạc" hát trong đám ma và rong ruỗi trên đường đi tới nghĩa trang nào đó là nhu cầu... dứt khoát phải có :(. Đáng lo lắng đối với các chung cư hiện nay, khi nhu cầu này có thể trở thành tấn bi hài kịch có một không hai?! Và thế, những ai "chuộng" loại hình đám ma thế này sẽ giải quyết ra sao, nếu ở chung cư hiện đại?

Bên cạnh đó, các hủ tục như đốt vàng mã vào ngày lễ tết, cúng cô hồn, giỗ quảy v.v... có thể sẽ làm cho hệ thống báo cháy một phen hú hồn cùng những nỗi nháo nhào, bực mình cho cả ban quản lý, đội bảo vệ và cư dân v.v...

Đã nói tới cái chết bất tiện cho những cuộc đưa ma từ chung cư hiện nay, thì cũng nên nhắc về cái vui, đó là ... đám cưới! Với phong tục cưới hỏi còn nặng màu sắc văn hóa nông nghiệp lạc hậu (lễ mễ, cầu kỳ, mâm quả, rước dâu, ăn hỏi v.v...) nó trở thành một thách đố quá sức tưởng tượng về không gian chỉ khoảng 50 - 60 m2, phải chứa đựng khoảng vài chục người để đứng đón tiếp và cô dâu, chú rễ phải vái lạy tổ tiên ông bà trước khi "đưa nàng về dinh" (sau này ít nhất là ra nhà hàng với "công nghệ tiệc cưới" trở nên vô hồn và đầy chất ăn nhậu, mất tính thiêng liêng và nồng ấm của ngày vui trọng đại đời người!)

Thế nên, mơ về những chung cư, mà chủ đầu tư có lương tâm nghĩ đến xây một chung cư còn phải phục vụ cho cả những người khuyết tật trong việc di chuyển, những trường hợp cấp cứu y tế...quả thật khó như "hái sao trên trời"!

Một nét "văn hóa nông nghiệp" nữa, không thể không nhắc tới mà ông Đặng Hùng Võ cho rằng nhà chung cư chỉ phục vụ cho người thu nhập trung bình và thấp, đó là "văn hóa ăn uống".

Người thu nhập trung bình và thấp vẫn có nhu cầu tụ họp anh em, bè bạn cho những giỗ chạp, lễ tiết, liên hoan mừng nhà mới, thăng tiến trong nghề nghiệp. Do đó, họ có quyền tổ chức ăn mừng tại gia. Với không gian nhỏ hẹp, đó không phải là nơi cho những chú gà, chú vịt còn sống hay con cá tươi mua nguyên con từ chợ về để tiến hành một cuộc... nhổ lông cắt cổ, nạo vảy, cắt tiết v.v... như ở dưới quê! Đó là chưa kể, những màn "hậu ăn nhậu" như: karaoke, hát với nhau ồn ào, hỗn loạn, thậm chí có thể dẫn đến ẩu đả v.v... Không thể chối cãi "văn hóa ăn nhậu" kiểu Việt Nam hiện nay đã trở thành cản ngại quá lớn cho ai muốn một cuộc đổi đời hiện đại về chỗ ở từ các căn chung cư!

Rõ ràng, chung cư ngày nay đã quá khác xa, trong khi các chủ đầu tư không màng đến các yếu tố văn hóa, lịch sử Việt Nam mà chỉ thuần túy chạy theo món lợi mù quáng như bọt xà phòng để xây... một "đống" căn hộ ngất ngưởng cao và từ đó họ leo lên một căn penthouse nào đó và giờ đây nếu họ có nghĩ đến việc nhảy xuống từ chỗ cao nhất đó thì không có gì lạ!

Họ đã quá xem thường tư duy kinh doanh hiện đại kết hợp với phong tục, tập quán còn mang nặng chất tiểu nông lạc hậu của người Việt, bởi thế, họ có "chết" cũng là cái giá phải trả cho sự chủ quan, kém hiểu biết và ngạo mạn từ những "project", những chỉ số kinh tế đẹp như mơ, những bản vẽ thiết kế đậm mùi... "tây" cùng những vẽ vời nhăng nhố từ các nhà đầu tư nước ngoài "ăn xổi ở thì", nhào vào chụp giật" cùng với họ!

Và họ không chỉ "chết" từ những phân tích trên đây, họ còn "tiêu" vì điều khác...

(còn nữa)

Nguyễn Ngọc Già
__________________

https://danluan.org/lien-ket/20111220/gs-dang-hung-vo-nhan-dinh-thi-truong-chung-cu-se-vo-tran [1]

http://www.bachkhoatrithuc.vn/encyclopedia/4324-4324-633778050149843750/Hoi-dap-Dong-Tay/Hop-chung-quoc-hay-Hop-chung-quoc-Chung-cu-hay-chung-cu.htm [2]

[*] đúng nghĩa chung cư, vì hầu như các gia đình không hề có được chút không gian riêng tư gì. Dù cho đóng cửa lại (cửa cái và cửa sổ - vật liệu toàn bộ là gỗ thật nhưng không phải gỗ quý, hoa văn một kiểu là kiểu "lá sách" để lấy gió và đối lưu không khí) thì tiếng ồn, rao hàng, đùa giỡn, cãi vã v.v.. vẫn chói lói vào nhà mình. Có lẽ từ đó, trở thành nỗi ám ảnh cho cuộc sống không còn chút riêng tư gì cả, cho nên nhiều người đã sang tay (trong đó có gia đình tôi) để tự đi tìm một nơi ở mới. Xin nhấn mạnh, hầu hết là sang tay, vì chỉ có giấy cấp nhà của chính quyền VNCH thôi, nhưng chính quyền lúc bấy giờ không hề ngăn cấm người dân chuyển nhượng.

[**] Q.2, Q.7, Q.9, Q.12, Q. Bình Tân, Q. Tân Phú mãi sau này mới hình thành.

Khách gửi hôm Thứ Hai, 18/02/2013
Bạn đánh giá bài viết này thế nào?

Nguyễn Đại - Dân Chủ, Tự Do và Pháp Quyền

Kami - Sửa đổi Hiến Pháp, bước ngoặt quan trọng sự thay đổi của Việt nam!

Quốc hội nước Cộng Hòa Xã hội Chủ Nghĩa Việt Nam

N.T.T - Nợ của dân hãy để người dân quyết định!

Trang Hạ - Trưởng thành không đau đớn

Đinh Tấn Lực - Gửi Bạn Ở Nghi Sơn


Nguyễn Ngọc Già (khách viếng thăm) gửi lúc 15:34, 03/05/2013 - mã số 85983
Nguyễn Ngọc Già viết:
VN2006A viết:
Vấn đề chung cư mà NNG nêu ra, là khi có đám ma/người chết thang máy không chứa được quan tài nằm ngang, chỉ có cách dựng đứng!!!

Nếu nhớ không nhầm, trước đây mình đã gợi ý cho các chiến sỹ ở VN mở công ty sản xuất dù đặc nhiệm, buộc vào quan tài, thả qua cửa sổ cho bay lơ lửng xuống đất. Những người đưa đám chờ sẵn ở dưới, chỉ việc đưa luôn ra nghĩa địa!!!

Hoặc thuê công ty cứu hỏa có cần cẩu lớn, thò vào tận của sổ cẩu xuống cũng là 1 cách giải quyết!!!

He he he! Cái này ngó bộ hay à nghen! Gởi cho Đoàn Nguyên Đức, Cường đô la, Đinh La Thăng v.v... đi! Nhớ biểu bọn trọc phú này trả tiền bản quyền cho VN2006A :)

Ân hận khi ở chung cư
VietnamnetVietnamnet – Thứ năm, ngày 02 tháng năm năm 2013

“Nhớ lại cái cảnh, bố mất nhưng không được làm đám tang nên phải vờ như bố chưa mất, rồi cõng bố trốn chạy khỏi nhà là mình lại thấy ân hận...” - anh Phong (Hoàng Mai - Hà Nội) tâm sự...

Cõng xác bố suốt 9 tầng cầu thang

Gần 2 năm sau ngày mất của bố đẻ, anh Phong vẫn không thể quên được cái ngày anh cõng xác bố suốt 9 tầng cầu thang để đưa bố xuống xe cấp cứu chở về quê.

Anh Phong kể, “Hôm đó là 9h tối, cả nhà vừa ăn cơm xong thì ông cụ lên cơn ho dữ dội, rồi máu đen trào ra. Thấy vậy, tôi vội vàng ôm lấy bố, còn vợ tôi thì cuống cuồng gọi xe cấp cứu, và các anh em ruột thịt trong nhà. Nhưng xe cấp cứu chưa kịp đến thì ông cụ đã tắt thở. ..

Thang máy hỏng trong lúc đưa mẹ đi cấp cứu

Sống ở tầng 13 khu chung cư Mỹ Đình - Từ Liêm - Hà Nội, anh Quang chưa bao giờ cảm thấy hối hận vì đã mua được một căn hộ vừa với túi tiền của mình, nếu như hôm đó gia đình anh không gặp phải sự cố nguy cấp...

Anh Quang kể: "Hôm đó là cuối tuần, vợ mình dậy sớm đi chợ mua thức ăn để mời một số anh em bạn bè đến nhậu nhân dịp mình được thăng chức.

Mình thì mệt nên vẫn nằm nghỉ trong phòng, đang mơ mơ màng màng thì nghe tiếng kêu thất thanh của mẹ. Chạy ra thấy mẹ nằm sóng soài ở sàn nhà, bên cạnh là ấm nước sôi đổ tung tóe. Đầu mẹ bị đập xuống cạnh bếp nên máu bắt đầu rỉ ra.

Mình vội vàng sơ cứu cho mẹ trong lúc gọi xe cấp cứu. Nhưng đang đưa mẹ đi xuống thang máy thì thang máy đột ngột gặp phải sự cố, treo lơ lửng. Thế là tiến thoái lưỡng nan, phải đứng yên chờ người đến sửa mất hơn 1 tiếng đồng hồ. Lúc ấy, ruột gan nóng như lửa đốt mà không biết làm cách nào...

http://vn.news.yahoo.com/%C3%A2n-h%E1%BA%ADn-khi-%E1%BB%9F-chung-c%C6%B0-082305156.html

Tran Thi Ngự gửi lúc 21:19, 20/02/2013 - mã số 79611
Anh Minh viết:
Tôi đang phản biện về quan điểm của bác Ngự đấy chứ, chuyện phản biện không phải là đúng hay sai ,nhưng là giữ vũng lập trường và quan điểm của mình, dù có phải dùng hình ảnh, những câu nói để thuyết minh.
Tôi thì đồng quan điểm với bác Già, BDS ở VN sẽ chết, không cứu nỗi, nhưng bác lại nói thế này:
Tran Thi Ngự viết:
Cái chính là giá cả hợp với túi tiền, và khu vực chung cư có đủ các dịch vụ cung ứng cho nhu cầu đời sống hàng ngày (chợ buá, trường học, nhà thương, phương tiện di chuyển, v. .) thì tôi tin là người ta sẽ xếp hàng mà mua, chứ không thể bị ế.

Trong lần phản biện trước, tôi cũng đã so sánh sự khác biệt và khả thi thành công và thất bại giữa nhà nước VN và Mỹ khi họ nhẩy vào khâu BDS để vực dậy nền kinh tế.
Và trong chuyện tài trợ từ nhà băng qua chương trình vay 15 năm, bác nhấn mạnh VN cũng có chương trình này, tôi đã phải mượn chữ nghĩa từ bà phó Doan để nhấn mạnh, tự do triệu lần của bà phó Doan và 15 năm tài trợ để mua căn hộ, liệu nó có khả thi không ở VN?

Lại phản biện lần thứ ba để trình bày cách phản biện nói chung. hy vọng đây là lần cuối trong topic này.

Theo tôi, phản biện là phân tích và trả lời ý kiến của người khác. Tôi phản biện ý kiến của bác Già (chung cư không thích hợp với lối sống của người Việt Nam), bằng cách phân tích cho nhiều người, cả trẻ lẫn già, có học thức vẫn chọn ở chung cư, và nếu bây giờ người ta không mua chung cư vì giá quá mắc, hậu quả của việc đầu cơ nhà cửa đất đai và đầu tư không có kế hoach. Nếu bác trích ý kiến của tôi tức là bác muốn phản biện cái ý kiến đó. Việc bác trích bá Phó Đoan không ăn nhậu gì đến ý kiến của tôi, vì tôi có nói gì đến "tự do" đâu. Tôi đang nói về việc ở VN người ta có thể vay tiền ngân hàng để mua nhà trả góp, thì bác lại quàng sang chuyện bắt phải thế chấp và nhiều người không được vay tiền, và vay thì biết bao giờ trả được nợ.

Cũng có thể cách bác viết "xúc tích" quá mà tôi không hiểu được ý bác chăng. Nhưng phản biện là để hiểu vấn đề dưới nhiều góc cạnh (không phải là đúng hay sai, mà là từ nhiều cách nhìn) thì điều cần thiết là các ý kiến cần được trình bày rõ ràng mạch lạc để người khác có thể hiểu được. Đến bây giời tôi vẩn chưa hiểu ý bác muốn nói gì khi bác vác bà Phó Đoan vào đây.

Anh Minh (khách viếng thăm) gửi lúc 13:11, 20/02/2013 - mã số 79572
Tran Thi Ngự viết:
Tưởng phản biện hai lần đã đủ, nhưng thấy cách trả lời của bác khách Anh Minh lại phải lên tiếng.

Tôi đang phản biện về quan điểm của bác Ngự đấy chứ, chuyện phản biện không phải là đúng hay sai ,nhưng là giữ vũng lập trường và quan điểm của mình, dù có phải dùng hình ảnh, những câu nói để thuyết minh.
Tôi thì đồng quan điểm với bác Già, BDS ở VN sẽ chết, không cứu nỗi, nhưng bác lại nói thế này:

Tran Thi Ngự viết:
Cái chính là giá cả hợp với túi tiền, và khu vực chung cư có đủ các dịch vụ cung ứng cho nhu cầu đời sống hàng ngày (chợ buá, trường học, nhà thương, phương tiện di chuyển, v. .) thì tôi tin là người ta sẽ xếp hàng mà mua, chứ không thể bị ế.

Trong lần phản biện trước, tôi cũng đã so sánh sự khác biệt và khả thi thành công và thất bại giữa nhà nước VN và Mỹ khi họ nhẩy vào khâu BDS để vực dậy nền kinh tế.
Và trong chuyện tài trợ từ nhà băng qua chương trình vay 15 năm, bác nhấn mạnh VN cũng có chương trình này, tôi đã phải mượn chữ nghĩa từ bà phó Doan để nhấn mạnh, tự do triệu lần của bà phó Doan và 15 năm tài trợ để mua căn hộ, liệu nó có khả thi không ở VN?

Vũ Như Cẩn(khách viếng thăm) (khách viếng thăm) gửi lúc 12:21, 20/02/2013 - mã số 79567

Vừa vào DL thì thấy đồng chí Ngự " phản pháo " . Pháo rất rõ ràng , mạch lạc , chính xác . Âý thế mà vữn có khối đứa đek chịu hiểu . Quaí nhỉ !?

- Có thằng ngân hàng cá mập nào trên thế giới lại cho vay dưới chuẩn ? Ở đây , thuật ngữ được dùng phổ biến trong nguyên tắc cho vay là chuẩn vay . Thế chấp , tín chấp , các hình thức bảo lãnh tín dụng...vân vân đều phải nằm trong khung chuẩn vay .

Cho vay thế chấp là ...sao ? Bố khỉ , miễn giải thích nhá , bởi 1 nhẽ đơn giản độc giả DL và toàn thể các chiến sỹ đều trên 18 tuổi . Còn dưới vị thành niên thì hè hè , hè hè hè !!!

Các ngân hàng VN có cho vay tín chấp . Tín chấp có nghĩa là ...chã chấp cái mịe tài sản giề sất !!, Chỉ căn cứ vào mức lương , hóa đơn điện thoại , điện , và nếu có tham gia bảo hiểm nhân thọ thì ok duyệt cho vay ngay . Lãi xuất đương nhiên là cao và mức cho vay đương nhiên là ýt .

Tỷ như anh Cẩn ko ýt lần bực bội vì bọn ngân hàng cứ lè nhè phone trực tiếp hỏi cần tiền ko anh cần tiền ko anh . Cần chứ , tiền thằng nào ko cần , nhưng anh cần 10 tỷ !! Vậy anh có gì thế chấp ko ? Anh thế chấp hết mẹ rồi !! Vậy anh tín chấp đi . Lương anh bao nhiêu 1 tháng vậy . Anh có chơi bảo hiểm ko . Có chứ .Phí 1 tháng bao nhiêu anh ? Rồi , em duyệt cho anh ngay 100 triệu ông kụ !! Mẹ chú , anh đâu có nhu cầu mua thêm xe !!??

Tran Thi Ngự gửi lúc 11:13, 20/02/2013 - mã số 79563
Anh Minh viết:
Tran Thi Ngự viết:
Về tiền cho mua nhà, bác khách cho rằng ở VN người dân không được vay tiền ngân hàng mua nhà thì không chính xác. Bản tin ở báo Dân Trí cho biết ngân hàng có thể cho vay để mua nhà, trả dần tối đa trong 15 năm.

http://dantri.com.vn/kinh-doanh/ngan-hang-manh-tay-cho-vay-nguoi-mua-nha-van-tho-o-671306.htm.

Ở Việt Nam thứ gì mà không có.

Nguyễn Thị Doan: các quốc gia trên thế giới có tự do, “Việt Nam tự do dân chủ gấp triệu lần ".

Dân Trí: "Ngoài tài sản thế chấp, một số ngân hàng còn có chứng minh được thu nhập hàng tháng. Điều đáng nói, khi đề nghị thế chấp bằng chính căn hộ mà họ vay tiền mua thì các ngân hàng đều từ chối”, anh Cương (Hoàng Mai, Hà Nội), người đã tới ba ngân hàng để hỏi vay nhưng không được, nói."

Đem cả tài sản đi thế chấp, gọi là tài trợ ư ? Tài trợ thế này thì mấy năm nhỉ ?

Tưởng phản biện hai lần đã đủ, nhưng thấy cách trả lời của bác khách Anh Minh lại phải lên tiếng.

Tôi nghĩ bác khách nên chú tâm vào việc phản biện ý kiến của tôi (ở VN, ngân hàng có cho vay tiền mua nhà), và nếu tôi sai thì bác cứ chỉ ra chổ nào tôi không đúng. Việc bác trích bà Phó Đoan là lạc đề vì nó chẳng ăn nhậu gì đến chuyện chung cư và vay tiền mua nhà đang bàn ở đây. Cái chính của phản biện hay thảo luận là mở rộng sự hiểu biết bẳng cách trình bày vấn đế dưới mọi quan điểm và góc nhìn. Để đạt được mục đích đó, điều cần thiết là trung thực trong việc thông tin và tránh xuyên tạc hay cố ý hiểu sai ý của người khác vì bất cứ lý do gì.

Trở lại chuyện vay tiền mua nhà, khi tôi nói ở VN người ta có thể vay tiền để mua nhà thì không có nghĩa ai cũng vay được. Điều sơ đẳng mà ai cũng đều biết là người cho vay phải biết người đi vay có trả được nợ hay không, và có gì bảo đảm trong trường hợp người đi vay không trả được nợ. Ỡ Mỹ ngân hàng xem xét khả năng trả được nợ hàng tháng (thường là dựa vào mức thu nhập) và dùng ngay căn nhà người đi vay mua để làm vật thế chấp, nắm giử giấy tờ chủ quyền nhà cho tới khi người đi vay trả xong nợ mới đưa lại. Thực tế là ở Mỹ vẩn có nhiều người không vay được tiền từ ngân hàng để mua nhà vì không đủ điều kiện. Các vụ cho vay bừa bãi của ngân hàng ở Mỹ trong mấy năm vừa qua đã đưa đến tình trạng nhiều người không trả nổi tiền nợ chỉ một thời gian ngắn sau khi vay khiến các ngân hàng phải tốn công sức làm các thủ tục thu hồi và bán nhưng căn nhà đó để lấy lại nợ.

Ở VN, có nhửng ngân hàng cũng áp dụng các nguyên tắc bảo đảm tương tự:

Tên tác giả viết:
Theo Eximbank, ngân hàng này đã thực hiện triển khai chương trình cho vay mua nhà trả góp với lãi suất cho vay ưu đãi và thời hạn vay vốn lên tới 10 năm. Phương thức trả nợ vay: lãi và gốc trả hàng tháng dựa vào mức thu nhập ổn định hàng tháng của khách hàng. Điều này giúp cho khách hàng có thể chủ động được tài chính để trả nợ vay. Về tài sản đảm bảo thì khách hàng có thể thế chấp bằng chính bất động sản mua hay bằng bất động sản khác của chính mình (nếu có).

http://www.gdtd.vn/channel/2773/201208/Mua-nha-tra-gopHap-dan-nhung-khong-de-1962989/

Về chi tiết thì có thể khác hơn ở Mỹ. Bài báo có thông tin trên cũng cho biết mặc dù nghe có vẻ đơn giản, nhưng người đi vay vẫn còn gặp nhiều khó khăn. Tuy nhiên không thể nói là vì nó quá khó khăn mà không ai vay được hay là không có chuyện vay tiền mua nhà. Thủ tục khó khăn không đồng nghĩa với việc không có chuyện cho vay tiền mua nhà ở VN. Trường hợp một khách hàng dùng căn nhà đang ở để thế chấp mà không được ngân hàng chấp thuận cho vay tiến mua nhà mới có thề là giá trị căn nhà đang ở thấp hơn số tiền muốn vay.

Hơn nữa, khi nhận xét về điều kiện cho vay cũng phải xét trong khung cảnh riêng của từng xã hội. Các ngân hàng ở VN, nếu làm đúng nguyên tắc và đòi hỏi nhửng điếu kiện khó khăn hơn ở Mỹ củng là điêu có thể hiểu được. Ở Mỹ, có luật lệ rõ ràng, và người dân vốn có tinh thần thượng tôn luật pháp, nên khi người đi vay không trả được nợ, việc thu hồi nhà dù có tốn kém cũng vẩn thực hiện được khá dể dàng. Còn ở VN, tôi chưa tưởng tựong ra được trường hợp khi người mua không trả được nợ thì ngân hàng sẽ làm thế nào. Trục xuất người thiếu nợ để lấy lại nhà đem bán không biết có khả thi ở VN hay không.

Anh Minh (khách viếng thăm) gửi lúc 02:46, 20/02/2013 - mã số 79543
Tran Thi Ngự viết:
Về tiền cho mua nhà, bác khách cho rằng ở VN người dân không được vay tiền ngân hàng mua nhà thì không chính xác. Bản tin ở báo Dân Trí cho biết ngân hàng có thể cho vay để mua nhà, trả dần tối đa trong 15 năm.

http://dantri.com.vn/kinh-doanh/ngan-hang-manh-tay-cho-vay-nguoi-mua-nha-van-tho-o-671306.htm.

Ở Việt Nam thứ gì mà không có.

Nguyễn Thị Doan: các quốc gia trên thế giới có tự do, “Việt Nam tự do dân chủ gấp triệu lần ".

Dân Trí: "Ngoài tài sản thế chấp, một số ngân hàng còn có chứng minh được thu nhập hàng tháng. Điều đáng nói, khi đề nghị thế chấp bằng chính căn hộ mà họ vay tiền mua thì các ngân hàng đều từ chối”, anh Cương (Hoàng Mai, Hà Nội), người đã tới ba ngân hàng để hỏi vay nhưng không được, nói."

Đem cả tài sản đi thế chấp, gọi là tài trợ ư ? Tài trợ thế này thì mấy năm nhỉ ?

Nguyễn Ngọc Già (khách viếng thăm) gửi lúc 13:46, 19/02/2013 - mã số 79489
Khach123 viết:
Nguyễn Ngọc Già viết:
He he he! Cái này ngó bộ hay à nghen! Gởi cho Đoàn Nguyên Đức, Cường đô la, Đinh La Thăng v.v... đi! Nhớ biểu bọn trọc phú này trả tiền bản quyền cho VN2006A :)

Sao lại nói Đoàn Nguyên Đức là trọc phú, trong mắt của ông, ai ở VN này giàu cũng đều ... xin lỗi ... ngu ... à.

Trọc phú đâu phải chỉ là ngu?!

http://vn.answers.yahoo.com/question/index?qid=20090120004328AA0jQ7W

Bạn có nghe đời "ô trọc" chưa?

Khach123 (khách viếng thăm) gửi lúc 13:06, 19/02/2013 - mã số 79486
Nguyễn Ngọc Già viết:
He he he! Cái này ngó bộ hay à nghen! Gởi cho Đoàn Nguyên Đức, Cường đô la, Đinh La Thăng v.v... đi! Nhớ biểu bọn trọc phú này trả tiền bản quyền cho VN2006A :)

Sao lại nói Đoàn Nguyên Đức là trọc phú, trong mắt của ông, ai ở VN này giàu cũng đều ... xin lỗi ... ngu ... à.

TM1111 gửi lúc 10:32, 19/02/2013 - mã số 79471
VN2006A viết:
...
Căn hộ trở thành ký túc xá, chỉ biết kêu trời!!!
...

Đây cũng là điển hình của nếp sống nông nghiệp, làng xã của VN, "một người làm quan, cả họ được nhờ", "cái gì của anh là của tôi", nhà hay hộ gì cũng được tất, không thành vấn đề!

Ta cũng thường nghe những chuyện ngày xưa về những bậc kỳ tài xuất chúng, thuở nhỏ nhà nghèo, cha mẹ mất sớm, sau nhờ người chú, người bác đùm bọc trong nhà nên thi đỗ nghè, đỗ trạng, hiển vinh cho cả giòng họ, v.v.

Vấn đề là người cần được giúp có xứng đáng được giúp hay không, giúp đến đâu, và điều ấy xâm phạm đến hạnh phúc riêng tư của người có thể giúp đến mức độ nào...

Những người VN sống ở nước ngoài lâu năm quen theo lối sống tự lập của Âu Mỹ nên thường khó chịu với cách nhờ vả quá tự nhiên, đôi khi đến độ sỗ sàng, của người ở trong nước, nhưng đồng thời lại cảm kích vì "cái tình người" mỗi lần về thăm. Con tôi ngày còn bé về VN chơi lần nào cũng được tất cả mọi người xúm lại cưng chìu âu yếm, nên bây giờ đã lớn mà vẫn mong được về VN.

Không những những căn nhà, căn hộ ở các thành phố lớn VN được bà con làng quê ra "chiếu cố", mà các nhà ở Mỹ cũng vậy. Các gia đình bên Mỹ cũng hay được gửi gấm yêu cầu nhận con cháu sang học đại học. Tôi hiện có hai đứa cháu đang ở đi học. Được cái chúng rất ngoan, và đời sống bên này cũng khá cô đơn, nên "đôi bên cùng có lợi".

Tran Thi Ngự gửi lúc 11:07, 19/02/2013 - mã số 79470
Anh Minh viết:
Nguyễn Ngọc Già viết:
.

Đừng nói lớp trẻ là công nhân, lao động nghèo mà ngay cả lớp trẻ (Kiến Trúc Sư hẳn hòi nhé, cho đến cử nhân, kỹ sư, doanh nhân trẻ v.v...) họ vẫn tránh căn hộ một khi họ có điều kiện mua nhà riêng.

Tiêu chuẩn xây dựng chung cư ở VN hay ở Mỹ bây giờ không còn sai biệt lắm, cũng như dân VN mình sài điện thoại di động đôi khi còn ngon lành hơn ở Mỹ.

Qua bài viết " Bất động sản 2013 sẽ bùng nổ căn hộ giá bình dân?"
của tờ Sài Gòn Tiếp Thị "http://sgtt.vn/Kinh-te/174999/Bat-dong-san-2013-se-bung-no-can-ho-gia-binh-dan.html"

Và so sánh " thị trường bất động sản Việt Nam cũng có những vấn đề tương tự như thị trường bất động sản Hoa Kỳ đã trải qua." thì rỏ ràng đây là một chiêu PR nhữ khách hàng, kẻ không biết thì chỉ có chết đến bị thuơng, còn tiền thầy thì bỏ túi.
Sự so sánh láo lếu là ở điểm này . . .

Thế nào là giá phải chăng? giá hộ bình dân ở VN? lợi tức đầu người tính theo DGP 2013 là 1.500 dollars, dù nhu cầu nhà là thực nhưng ăn không xong thì tiền đâu mà mua nhà, nếu tính theo giá bèo của 10 hay 20 năm trước là 30.000 - 40.000 dollars cho một căn hộ. Nhà VN mua bán là tiền mặt, đâu có chuyện tài trợ từ nhà băng như bên Mỹ cho dân chúng, nhà băng VN chỉ làm ăn với công sưởng hay công ty xây dựng, tin nhà nước VN rót tiền vào BĐS là cho bọn xây dựng chứ có gì cho người dân. Cùng với bác Nguyễn Ngọc Già, cứu sao nổi, chỉ có chết, ấy thế mà lại hay?

Bài của tôi viết chỉ nhằm phản biện lại ý kiến của bác Già cho rằng chung cư chưa phù hợp với văn hoá và lối sống của người Việt, kể cả nhửng người thuộc thành phần trẻ, khá giả, và có kiến thức chuyên môn.

Ý kiến của tôi không bàn đến việc đầu tư, buôn bán nhà cửa ở VN trong thời gian gần đây. Tôi cũng không cho rắng kỹ thuật xây nhà ở VN gần bằng Mỹ. Tôi chỉ nói rằng khu chung cao cấp mà tôi tận mắt chứng kiến có tiêu chuẩn tiện nghi tương tự như các chung cư loại khá ở Mỹ. Nói như vậy không có nghĩa là tôi đang PR cho các chung cư đang xây nhưng bị ế khách ở VN. Đối với tôi những người tham gia vào việc buôn bán, xây cất hay đầu cơ (xin nhấn mạnh: đầu cơ chứ không phãi đầu tư) đất đai, nhà cửa mà không nghiên cưú thị trường một cách hợp lý, làm ăn cẩu thả, không đáp ứng được nhu cầu của khách hàng thì có chết cũng đáng đời, và tôi cho chết luôn.

Mặc dù tôi công nhận những bất tiện bác Già đưa ra về lối sống ở chung cư là đúng, tôi cũng nghĩ rằng ngoài những người buôn thúng bán bưng, xã hội VN còn có nhiều thành phần khác mà chung cư có thể đáp ứng được nhu cầu nhà ở của họ, như công nhân viên chức, nhửng người làm việc ăn lương, v. v. không có nhu cầu gồng gánh. Khi tôi đưa ra giá cả các chung cư cao cấp thì không có nghĩa là chung cư nào cũng phải mắc như vậy. Khu Miểu Nổi là khu mới phát triển sau này mà nhửng người buôn thúng bán bưng có thể mua được thì những người có thu nhập cao hơn nhửng người buôn thúng bán bưng cũng có thể mua được. Nhưng gần đây giá nhà được nâng cao một cách bất hợp lý, vượt quá sức mua của người dân thì không bán được đâu có gì là lạ.

Về tiền cho mua nhà, bác khách cho rằng ở VN người dân không được vay tiền ngân hàng mua nhà thì không chính xác. Bản tin ở báo Dân Trí cho biết ngân hàng có thể cho vay để mua nhà, trả dần tối đa trong 15 năm.

http://dantri.com.vn/kinh-doanh/ngan-hang-manh-tay-cho-vay-nguoi-mua-nha-van-tho-o-671306.htm.

Trích dẫn:
Còn bán cho Việt Kiều, chắc là bác Trần Thị Ngự cũng được một căn.

Tại sao lại có chuyện tôi "được" mua nhà ỡ VN nhỉ? Nó liên quan gì đến quan điểm trong bài viết của tôi? Bây giờ chính quyền ở VN có "mời" tôi mua nhà tôi củng không mua, đơn giản bởi vì tôi chưa có ý định về VN sinh sống. Tôi cũng chống lại những người không có ý định sống lâu dài ở VN, nhưng lại mua nhà để đầu cơ (chờ cho giá cao rồi bán). Chính nhửng việc làm này đã đóng góp phần nào vào việc làm xáo trộn thị trường nhà cửa, nâng giá nhà làm thiệt hại cho người dân đang cần nhà ỡ tại VN.

VN2006A viết:
PS.: về khoản chất lượng, thì tôi lại không cùng quan điểm với bác Ngự. Tôi đồng ý là chất lượng không kém Mỹ mấy nỗi, ví dụ tôi rất ngạc nhiên chất lượng nhà ở San jose.

Nhưng tại vì tôi ở Đức, nên nhòm chất lượng các nơi khác bằng con mắt bề trên!!! :-)

Tui hổng phải là chiên da xây dựng nên hổng giám nói vế chất lượng. Cái mà tui muốn nói là tiêu chuẩn tiện nghi. Nhưng sẵn đây thì nói chơi về cái dzụ chất lựong nhà ở Mỹ: hồi mới tới Mỹ, khi nhìn thấy người ta cất nhà, tui thất kinh vì thấy cái khung nhà sao nó giống cái . . . lồng đèn rằm tháng tám quá, hổng có bê tông cốt sắt như cách xây nhà ở VN hồi xưa. Nhưng ở riết thì tui lại khoái lối xây cất kiểu này vì nó rẻ, hợp với khả năng của đại bộ phần quần chúng nhân dân (65% dân Mỹ trên 25 tuổi làm chủ nhà riêng), mà vẫn đầy đủ tiện nghi. Mặc dù cái khung trông có vẻ giống cái khung . . . lồng đèn, nhưng cái nhà cũng sống dai cả 40 hay 50 năm củng chưa . . . xập. Mà nếu có xập thì cũng OK vì chủ nhà đã trả xong nợ rùi, nếu còn đủ tuổi thì tiếp tục đi vay đề xây nhà mới, hiện đại hơn. Thiệt tình mà nói, cứ khoảng 5 hay 10 năm thì kỹ thuật xây nhà ỡ Mỷ lại tiến bộ hơn trong việc giúp tiết kiệm năng lượng, và thiết kế nội thất cũng tiện nghi hơn, đáp ứng tốt các nhu cầu của dời sống càng ngày càng thay đổi.

Còn xây nhà kiên cố theo kiểu VN (hồi xưa) hay ở Âu châu thì khi sửa đổi củng khó khăn mà lại vô củng mắc, cỡ như tui chắc suốt đời ở nhà thuê. Hổng biết bên Đức thế nào chứ tui có cô bạn ở Genève, Thuỵ Sĩ, cả hai vợ chồng đều là dân professional mà vẫn cứ phải ở thuê (chung cư). Lúc đầu ở chung cư một phòng ngủ (họ không có con), khi dọn sang được căn hộ hai phòng thì mừng húm, để lỡ tui có qua chơi thì có chỗ cho tui ngủ. Còn một người quen khác cũng ở Geneve mua một căn nhà ba phòng ngủ giá gần một triệu đô. Ai chê nhà Mỹ thì cứ việc chê, chứ đối với tui, nhà cửa ở Mỹ là thiên đường, miễn là đừng ở New York, Boston, và một số nơi ở California.

Trần Trùng Trục (khách viếng thăm) gửi lúc 09:41, 19/02/2013 - mã số 79467

Cụ Trẻ ( Not Già) có đề cập ở phần đầu về đối tượng phục vụ là công nhân viên chức nhà nước.

Một công nhân viên chức nhà nước đi làm cho sở thương binh xã hội ở HN thì cũng moi được rất nhiều tiền từ những "dự án". Ở HN có câu nói là lương thì ít mà lậu thì nhiều. Chỉ cần lủng đoạn được dự án và ăn chia được dự án, khẩu phần, quyền lợi của các đối tượng xã hội là có thể mua chung cư vài tỉ VND trong vòng 2 năm.

Một ví dụ khác là ông xã trưởng, trưởng ban hậu cần dân vận đời sống hoặc là cán bộ ở xã huyện ở miền nam. Chính phủ đưa ra chuơng trình vay vốn hổ trợ nông dân với lãi thấp, ví dụ như là 100 triệu. Nhưng muốn được món tiền vay đến tay mình thì nông dân phải chi 10% cho ông này bà kia để đựoc chấp nhận cho vay.

Sự tham nhũng xảy ở mọi nơi, ở mọi miền , mọi cấp.

Vậy dự án BDS được đặt ra nhằm để phục vụ cho các đối tượng công nhân viên chức nhà nước và đầy tớ nhân dân.

Nguyễn Ngọc Già (khách viếng thăm) gửi lúc 06:41, 19/02/2013 - mã số 79457

Thân gửi chị Ngự, TM1111 và các độc giả vài hình ảnh về khu Phú Mỹ Hưng và vài cụm chung cư gần đó của HAGL, Kenton, Thảo Loan, và của Petroland thuộc về "mít tờ" La Thăng:

https://danluan.org/tin-tuc/20120330/nguyen-ngoc-gia-cuu-bat-dong-san-hay-cuu-ai-phan-1

https://danluan.org/tin-tuc/20120330/nguyen-ngoc-gia-cuu-bat-dong-san-hay-cuu-ai-ket

Anh Minh (khách viếng thăm) gửi lúc 05:24, 19/02/2013 - mã số 79455
Tran Thi Ngự viết:
Nguyễn Ngọc Già viết:
.

Đừng nói lớp trẻ là công nhân, lao động nghèo mà ngay cả lớp trẻ (Kiến Trúc Sư hẳn hòi nhé, cho đến cử nhân, kỹ sư, doanh nhân trẻ v.v...) họ vẫn tránh căn hộ một khi họ có điều kiện mua nhà riêng.

Tôi chưa có dịp quan sát kỹ lưỡng quan điểm và ý thích mua nhà, chọn nhà ở người dân ở VN, nhưng tôi một vài nhận xét sơ khởi xem ra không đúng với nhận xét của bác Già ở trên. Trước hết, ở các khu đô thị mới, như Phú Mỹ Hưng, người ta có xây rất nhiều chung cư gọi là "cao cấp" và nhửng căn hộ này không hề bị ế. Cách đây khoảng 10 năm, nghe nói một căn hộ một phòng ngủ ở đó giá khoảng 30,000-40,000 đô, nhưng bây giờ thì cao lên gấp mấy lần.

Trong lần về VN vừa qua, tôi có đến thăm một người bà con ở một căn hộ trong một chung cư được coi sang (thường gọi là chung cư Đài Loan ở gần đường Trần Hưng Đạo, quận 5). Chung cư có bảo vệ giữ gìn an ninh trật tự, có thang máy rất to, và hành lang giữa các căn hộ thật rộng và rất sạnh (phải đóng association fees để ban quản lý chung cư lo việc vệ sinh, quét dọn khu vực chung). Căn hộ tuy nhỏ (80 mét vuông) chỉ có hai phòng ngủ, nhưng thiết kế thật xinh xắn, có ban công ra ngoài, gió thổi lồng lộng. Xem ra thì tiêu chuẩn không thua gì các chung cư thuộc loại khá ở Mỹ.

Khi tôi ra Hanoi thì được biết một người em bà con vốn làm giám đốc một công ty dệt đã mua hai căn chung cư cao cấp ở Hanoi (đập tường ra để làm thành một căn để ở cho rộng) cách đây hơn hai năm để chuẩn bị lấy vợ. Lúc đó nghe nói hắn phải trả một triệu đô cho hai căn (bây giờ nghe nói giá trị còn có một nửa). Với số tiền đó, hắn thừa sức mua một căn biệt thự nguy nga ở ngoại ô, nhưng hắn cho biết hắn thích ở trong thành phồ hơn. Tôi cũng nghe nói chung cư Kenang (?) đo Đại Hàn kinh doanh cũng toàn giới trẻ có tiền và dân professional ở. Tôi có đến thăm một người bà con ở khu tập thể Định Công, hơi xa trung tâm thành phố. Đây cũng là một khu tập thể tương đối mới, cững có thang máy rộng đủ cho hai băng ca khiêng người cấp cứu một lúc, hành lang cũng thật rộng nhưng không được gọn ghẽ sạch sẽ như khu chung cư Đài Loan (có lẽ do thành phần dân cư ở có khác).

Tôi đồng ý với bác TM1111 là với dân số tăng thì chung cư là tất yếu đề giải quyết vấn đề nhà ở. Cái chính là giá cả hợp với túi tiền, và khu vực chung cư có đủ các dịch vụ cung ứng cho nhu cầu đời sống hàng ngày (chợ buá, trường học, nhà thương, phương tiện di chuyển, v. .) thì tôi tin là người ta sẽ xếp hàng mà mua, chứ không thể bị ế.

Tiêu chuẩn xây dựng chung cư ở VN hay ở Mỹ bây giờ không còn sai biệt lắm, cũng như dân VN mình sài điện thoại di động đôi khi còn ngon lành hơn ở Mỹ.

Qua bài viết " Bất động sản 2013 sẽ bùng nổ căn hộ giá bình dân?"
của tờ Sài Gòn Tiếp Thị "http://sgtt.vn/Kinh-te/174999/Bat-dong-san-2013-se-bung-no-can-ho-gia-binh-dan.html"

Và so sánh " thị trường bất động sản Việt Nam cũng có những vấn đề tương tự như thị trường bất động sản Hoa Kỳ đã trải qua." thì rỏ ràng đây là một chiêu PR nhữ khách hàng, kẻ không biết thì chỉ có chết đến bị thuơng, còn tiền thầy thì bỏ túi.
Sự so sánh láo lếu là ở điểm này:
Ở Mỹ, sau khi bong bóng BĐS bể và nền kinh tế suy thoái, để vực dậy nền kinh tế, khâu BĐS là một trong những huyết mạch lưu thông giòng tiền và kinh tế sẽ vẫn đình chệ nếu khâu BĐS không thông, chính vì vậy mà chính quyền liên bang Mỹ đã hạ lải xuất ngân hàng xuống thật thấp chỉ còn 3 tới 4 phần trăm, khuyến khích dân chúng mua nhà với tài trợ từ nhà băng qua chương trình 15 năm hay 30 năm, mua nhà lại còn được tặng 5 đến 10 ngàn dollars như là một lợi tức được trừ vào khoản thuế vụ. Đây là một hiển nhiên, người dân Mỹ sẽ mua nhà khi giá cả phải chăng, không còn giá trên trời, BĐS Mỹ lại sẽ sống vui sống mạnh, đâu lại vào đấy.

Còn VN, 10 năm, 20 mươi năm trước, nẩy ra từng lớp cocc, tầng lớp tham nhũng có dollars, một thiếu số rất nhỏ dân chúng ăn nên làm ra, nhu cầu để có một căn hộ chung cư sang là có thật, sống trong thành phố, tiện công ăn việc làm, và hơn nữa, nhu cầu bán qua bán lại của bọn thương lái BĐS để kiếm tiền hoa hồng, chung cư bán như tôm tươi là điều dĩ nhiên. Nay, chung cư mọc lên như nấm, nhu cầu của đám cocc, bọn tham nhũng đã hết, chúng nó đã biết chạy sang Mỹ để được an toàn, bọn thuơng giới BĐS thì bỏ của chạy lấy người, nhu cầu của người dân ăn nên làm ra đã hết, biết bán cho ai? thế nào là giá phải chăng? giá hộ bình dân ở VN? lợi tức đầu người tính theo DGP 2013 là 1.500 dollars, dù nhu cầu nhà là thực nhưng ăn không xong thì tiền đâu mà mua nhà, nếu tính theo giá bèo của 10 hay 20 năm trước là 30.000 - 40.000 dollars cho một căn hộ. Nhà VN mua bán là tiền mặt, đâu có chuyện tài trợ từ nhà băng như bên Mỹ cho dân chúng, nhà băng VN chỉ làm ăn với công sưởng hay công ty xây dựng, tin nhà nước VN rót tiền vào BĐS là cho bọn xây dựng chứ có gì cho người dân. Cùng với bác Nguyễn Ngọc Già, cứu sao nổi, chỉ có chết, ấy thế mà lại hay?
Còn bán cho Việt Kiều, chắc là bác Trần Thị Ngự cũng được một căn.

VN2006A gửi lúc 04:38, 19/02/2013 - mã số 79454

Tôi cũng có em ở HN mua căn hộ trong chung cư cao cấp, rộng 200 mét vuông, bằng giá tiền thằng anh xây nhà bên Đức. Mọi thứ khá là rộng rãi, kể cả hành lang, thang máy...v...v...

Bọn nó trước có nhà riêng 5 tầng, bàn thờ to đùng trên tầng năm, như bác Ngự mô tả. Nhưng đổi nhà ra căn hộ, như bác NNG nói, vì cái văn hóa An nam. Họ hàng, cháu chắt ở quê cứ kéo nhau ra ở nhờ.

Điên tiết, bọn nó chuyển xuống căn hộ, để chấm dứt nạn ở nhờ. Nhưng nghe chừng chỉ được 6 tháng, các cháu lại kéo ra, đầu tiên chỉ gửi nhờ cái chân, sau đó chui cả cái thân vào, rồi thì đến bố mẹ các cháu kéo ra chăm con. Căn hộ trở thành ký túc xá, chỉ biết kêu trời!!!

PS.: về khoản chất lượng, thì tôi lại không cùng quan điểm với bác Ngự. Tôi đồng ý là chất lượng không kém Mỹ mấy nỗi, ví dụ tôi rất ngạc nhiên chất lượng nhà ở San jose.

Nhưng tại vì tôi ở Đức, nên nhòm chất lượng các nơi khác bằng con mắt bề trên!!! :-)

Tran Thi Ngự gửi lúc 01:37, 19/02/2013 - mã số 79447
Nguyễn Ngọc Già viết:
.

Đừng nói lớp trẻ là công nhân, lao động nghèo mà ngay cả lớp trẻ (Kiến Trúc Sư hẳn hòi nhé, cho đến cử nhân, kỹ sư, doanh nhân trẻ v.v...) họ vẫn tránh căn hộ một khi họ có điều kiện mua nhà riêng.

Tôi chưa có dịp quan sát kỹ lưỡng quan điểm và ý thích mua nhà, chọn nhà ở người dân ở VN, nhưng tôi một vài nhận xét sơ khởi xem ra không đúng với nhận xét của bác Già ở trên. Trước hết, ở các khu đô thị mới, như Phú Mỹ Hưng, người ta có xây rất nhiều chung cư gọi là "cao cấp" và nhửng căn hộ này không hề bị ế. Cách đây khoảng 10 năm, nghe nói một căn hộ một phòng ngủ ở đó giá khoảng 30,000-40,000 đô, nhưng bây giờ thì cao lên gấp mấy lần.

Trong lần về VN vừa qua, tôi có đến thăm một người bà con ở một căn hộ trong một chung cư được coi sang (thường gọi là chung cư Đài Loan ở gần đường Trần Hưng Đạo, quận 5). Chung cư có bảo vệ giữ gìn an ninh trật tự, có thang máy rất to, và hành lang giữa các căn hộ thật rộng và rất sạnh (phải đóng association fees để ban quản lý chung cư lo việc vệ sinh, quét dọn khu vực chung). Căn hộ tuy nhỏ (80 mét vuông) chỉ có hai phòng ngủ, nhưng thiết kế thật xinh xắn, có ban công ra ngoài, gió thổi lồng lộng. Xem ra thì tiêu chuẩn không thua gì các chung cư thuộc loại khá ở Mỹ.

Khi tôi ra Hanoi thì được biết một người em bà con vốn làm giám đốc một công ty dệt đã mua hai căn chung cư cao cấp ở Hanoi (đập tường ra để làm thành một căn để ở cho rộng) cách đây hơn hai năm để chuẩn bị lấy vợ. Lúc đó nghe nói hắn phải trả một triệu đô cho hai căn (bây giờ nghe nói giá trị còn có một nửa). Với số tiền đó, hắn thừa sức mua một căn biệt thự nguy nga ở ngoại ô, nhưng hắn cho biết hắn thích ở trong thành phồ hơn. Tôi cũng nghe nói chung cư Kenang (?) đo Đại Hàn kinh doanh cũng toàn giới trẻ có tiền và dân professional ở. Tôi có đến thăm một người bà con ở khu tập thể Định Công, hơi xa trung tâm thành phố. Đây cũng là một khu tập thể tương đối mới, cững có thang máy rộng đủ cho hai băng ca khiêng người cấp cứu một lúc, hành lang cũng thật rộng nhưng không được gọn ghẽ sạch sẽ như khu chung cư Đài Loan (có lẽ do thành phần dân cư ở có khác).

Tôi đồng ý với bác TM1111 là với dân số tăng thì chung cư là tất yếu đề giải quyết vấn đề nhà ở. Cái chính là giá cả hợp với túi tiền, và khu vực chung cư có đủ các dịch vụ cung ứng cho nhu cầu đời sống hàng ngày (chợ buá, trường học, nhà thương, phương tiện di chuyển, v. .) thì tôi tin là người ta sẽ xếp hàng mà mua, chứ không thể bị ế.

KháchQuenQuen (khách viếng thăm) gửi lúc 01:25, 19/02/2013 - mã số 79445

Các cụ hiện đang bàn tính lợi hại vIệc cho VIệt Kiều mua BĐS.
Bác NNG nghĩ thể nào về việc này ?

Nguyễn Ngọc Già (khách viếng thăm) gửi lúc 23:22, 18/02/2013 - mã số 79436
VN2006A viết:
Vấn đề chung cư mà NNG nêu ra, là khi có đám ma/người chết thang máy không chứa được quan tài nằm ngang, chỉ có cách dựng đứng!!!

Nếu nhớ không nhầm, trước đây mình đã gợi ý cho các chiến sỹ ở VN mở công ty sản xuất dù đặc nhiệm, buộc vào quan tài, thả qua cửa sổ cho bay lơ lửng xuống đất. Những người đưa đám chờ sẵn ở dưới, chỉ việc đưa luôn ra nghĩa địa!!!

Hoặc thuê công ty cứu hỏa có cần cẩu lớn, thò vào tận của sổ cẩu xuống cũng là 1 cách giải quyết!!!

He he he! Cái này ngó bộ hay à nghen! Gởi cho Đoàn Nguyên Đức, Cường đô la, Đinh La Thăng v.v... đi! Nhớ biểu bọn trọc phú này trả tiền bản quyền cho VN2006A :)

VN2006A gửi lúc 23:10, 18/02/2013 - mã số 79434

Vấn đề chung cư mà NNG nêu ra, là khi có đám ma/người chết thang máy không chứa được quan tài nằm ngang, chỉ có cách dựng đứng!!!

Nếu nhớ không nhầm, trước đây mình đã gợi ý cho các chiến sỹ ở VN mở công ty sản xuất dù đặc nhiệm, buộc vào quan tài, thả qua cửa sổ cho bay lơ lửng xuống đất. Những người đưa đám chờ sẵn ở dưới, chỉ việc đưa luôn ra nghĩa địa!!!

Hoặc thuê công ty cứu hỏa có cần cẩu lớn, thò vào tận của sổ cẩu xuống cũng là 1 cách giải quyết!!!

Trần Trùng Trục (khách viếng thăm) gửi lúc 22:46, 18/02/2013 - mã số 79430

Năm Rồng cháu xin chúc cụ Nguyễn ngọc "Trẻ" luôn dồi dào sức khỏe. Những người như cụ cần phải được trẻ và khỏe để viết cho bọn trẻ như cháu đọc.

Trở lại vấn đề chung cư như trên có thể giải quyết được một số như sau

1. Tang Lể:

Nhà quàng có thể là dịch vụ công cộng dành cho mọi người. Nhà quàng có thể được sinh ra ở gần những nơi có chung cư và nhà thuê, nhằm phục vụ có các đối tượng có nhu cầu. Như vậy việc khiêng một quan tài từ tầng 18 xuống tầng 1 sẽ không là vấn đề và chẳng phải làm phiền ai.

Ai muốn đến viếng tang thì cứ đến nhà quàng. Tang lể có thể thông báo mở cửa theo giờ tại nhà quàng như vậy vừa tiện cho người viếng, vừa tiện cho thân nhân người chết.

Nếu nghèo quá thì sao ?

Mượn sân chùa/sân nhà thờ che một cái dù làm nơi quàng tạm.

2. Các đồ đạc lệch xệch như là chị bán bánh mì, bà bán cháo lòng ...

Những dụng cụ và đồ đạc của việc kinh doanh nhỏ lẻ không được phép mang vào chung cư mà chỉ được để lại ở nơi chứa gửi (storage) ở tầng một hoặc ở những nơi mà doanh nghiệp nhỏ lẻ đang hoạt động. Quy định rõ ràng chung cư chỉ được dùng làm nơi sinh sống, quy định và có điều luật về vệ sinh, an toàn, âm thanh, phơi quần áo, nấu nướng với mùi nước mắm, mắm tôm thịt chó, giết gà vịt, thải rác, chó tiểu tiện ... nhằm giảm thiểu những xung đột. Các quy định của chung cư được đặt ra và thi hành như là một hiến pháp của một quốc gia và buột mọi người phải tuân thủ. Không tuân thủ thì phạt tiền thật nặng. Mổi hộ phải buột có một tài khoản riêng biệt cho từng căn hộ và nếu vi phạm thì sẽ khấu trừ vào tài khoản đấy, tiền lãi của tài khoản ấy (nếu không bị phạt) thì sẽ thuộc về chủ nhân của tài khoản.

Ví dụ: Mổi hộ buột phải bảo trì một ngân khoảng 10 triệu VND và tiền lãi thuộc về chủ nhân. Nếu họ vi phạm điều luật của căn hộ đã đặt ra thì sẽ bị xử lý hành chính bằng cách phạt tiền do ban giám sát và quản lý. Anh để chó đi (ngoài) ở cầu thang máy thì chúng tôi sẽ dọn dẹp giúp cho anh sau đấy dùng tài khoản của anh để trả tiền dọn dẹp , cộng thêm tiền phạt.

Xử lý hành chính bằng công cụ tài chính tiền bạc sẽ là một biện pháp hữu hiệu nhất.

Nguyễn Ngọc Già (khách viếng thăm) gửi lúc 20:27, 18/02/2013 - mã số 79416

Bác TM1111!

Tôi ở SG, cho nên tôi khẳng định, nền văn hóa nông nghiệp hiện nay vẫn còn nặng lắm.

Các cặp vợ chồng trẻ, lẽ ra là đối tượng chính cho căn hộ, tuy vậy, văn hóa nông nghiệp lạc hậu vẫn còn bám họ nặng lắm, qua biểu hiện: mua cái nhà cũng phải có ý kiến ý cò của cha mẹ vợ, cha mẹ chồng, nhất là khi những bậc cha mẹ này cho họ môt phần tiền thì coi như có "quyền" can thiệp vào quyết định của họ, thậm chí quyết thay cho họ luôn, mua nhà thế nào, ở địa bàn nào v.v... kèm theo đó, không thiếu những cặp vợ chồng trẻ vẫn sống ỷ lại vào gia đình lắm, biểu hiện: muốn mua nhà gần cha mẹ để "nhờ vả" ví dụ: gửi con đi chơi, về ăn cơm chung khỏi nấu v.v... do đó, họ cũng dễ thỏa hiệp chìu theo ý cha mẹ.

Tôi không trách lớp trẻ VN trong nước hiện nay, bởi họ là sản phẩm tất yếu của văn hóa NN Việt Nam vẫn đầy dẫy đấy bác ạ!

Còn những chuyện hôn nhân, tang chế, hiếu hỉ, giỗ quảy thì xin lỗi chịu hổng nỗi! :)

Tôi rất mong bài viết này và phần sau sẽ đến với giới trẻ nhiều hơn để họ đọc và suy ngẫm.

Đừng nói lớp trẻ là công nhân, lao động nghèo mà ngay cả lớp trẻ (Kiến Trúc Sư hẳn hòi nhé, cho đến cử nhân, kỹ sư, doanh nhân trẻ v.v...) họ vẫn tránh căn hộ một khi họ có điều kiện mua nhà riêng.

TM1111 gửi lúc 20:03, 18/02/2013 - mã số 79414

Bác NNG đã phân tích rất khúc chiết tập quán làng xã của một xã hộ nông nghiệp, lấy tình hàng xóm lân bang, bí bầu làm căn bản cho cuộc sống.

Tuy nhiên trong khi dân số VN tăng vọt sau chiến tranh, (dân số Sài gòn bùng nổ hơn gấp đôi so với năm 1975, năm 2010 là 7 triệu tư), trong khi mặt bằng chỉ tăng với cấp số cộng (nhỏ giọt), thì không thể giải quyết thỏa đáng cho dân số tăng trưởng cấp số nhân được. Các nước châu Á chung quanh cũng đều có diện tích đất đai giới hạn, và để phục vụ thỏa đáng cho nhu cầu ở của dân chúng, người ta cũng đã phải "cơi lầu", lên hàng trăm tầng chứ không phải vài chục tầng tại các thành phố lớn , như tại Nhật, Singapore, Mã lai, Hàn quốc, v.v.

http://en.wikipedia.org/wiki/Ho_Chi_Minh_City

Dĩ nhiên chung cư có nhiều hạn hẹp, cản trở những sinh hoạt quan hôn tang tế truyền thống của dân tộc VN. Tại Mỹ các chung cư có những nhà sinh hoạt tập thể tại tầng trệt để các gia đình thuê sử dụng trong một hay vài ngày cho những dịp đặc biệt. Các nhà sinh hoạt có mặt bằng rộng có thể tiếp hàng trăm người, có nhà vệ sinh, bếp núc, bàn ghế đẹp, cạnh hố bơi hay công viên, v.v. Không biết các chung cư ở VN có nhà sinh hoạt như thế này không? Và các nhà thiết kế chắc cũng đã nghiên cứu học hỏi xem sinh hoạt xã hội tại các chung cư khủng ở Mã lai, Sing được phục vụ như thế nào?

Khênh quan tài lên xuống mấy chục tầng lầu? Nếu người ta khênh đồ dùng nội thất lên xuống được thì chắc sẽ có cách khênh được mọi thứ? Ngày nay hình như nhiều gia đình cũng tổ chức quàn tại chùa chứ không làm tại nhà riêng để tiếp tránh làm phiền hàng xóm?

Chuyện chung cư đang xây dở dang tại Sài gòn đang ngoắc ngoải là một hệ quả tất yếu, chủ yếu do giá cả quá nóng mà không có thực lực thị trường hỗ trợ trong những năm qua. Vì thế nên để cho chúng chết đi (chỉ chêt giá cả mà thôi) rồi hồi sinh lại là điều hợp lý. Còn mô hình chung cư thì có lẽ vẫn phải là giải đáp "an cư" cho dân chúng tại các thành phố lớn, nhất là cho những cặp vợ chồng trẻ?

Nguyễn Ngọc Già (khách viếng thăm) gửi lúc 17:14, 18/02/2013 - mã số 79401
Khách Ngô Văn Gạch viết:
Cứ nói chung cư (trước kia gọi là cư xá) có nhiều bất tiện, nhưng hiện nay là ước mơ của biết bao người rời nông thôn ra thành thị kiếm sống. Lại còn noí nhà cho người nghèo, nhưng giá trên trời cho những người hưởng lương dưới đáy bùn đấy. Dân nông thôn hay dân tình lẻ về các thành phố lớn kiếm sống mà tậu được một căn hộ trong chung cư là tốt lắm rồi, chỉ cần có chỗ chui ra chui vào để hàng ngày "đi cầy" là được. Khốn nỗi cái nhu cầu tối thiểu đó cũng chưa thực hiện được. Đảng ơi! Ối bác Hồ kính yêu ơi!!!

Khái niệm "cư xá" khác với "chung cư". Vì không nằm trong loạt bài này, nên tôi không định đề cập. Tuy nhiên, vì bạn đọc Ngô Văn Gạch (chắc là anh em sinh đôi với Ngô Văn Ngói? :)) đề cập tới, nên xin phép nói rõ thêm: Cư xá là một loại hình nhà liên kế một trệt 1 lầu, giống kiểu nhà liên kế hiện nay, tuy nhiên nó không đẹp vì kỹ thuật và vật liệu của hơn 40 năm về trước không thể bằng bây giờ. Điển hình có các khu cư xá như: cư xá Đô Thành (Q.3), cư xá Ngân hàng (Q.7 - trước đây là huyện Nhà Bè), cư xá Thanh Đa (còn gọi là cư xá Màu Xanh), Cư xá Bắc Hải (Q.10). Các cư xá này một phần là dạng khu gia binh ngày xưa, xây dựng cho các gia đình binh sĩ (thường là cấp úy trở lên mới được cấp nhà, tùy theo cấp bậc cấp úy thì cư xá không bằng cấp tá, cấp tá thì nhà không ngon bằng cấp tướng), thời nào cũng vậy thôi. Một phần các cư xá này là của các cơ quan công quyền (ví dụ cư xá ngân hàng, dành riêng cho công chức làm trong ngân hàng Quốc gia). Nhưng hầu như các cư xá này không nhiều, vì chính quyền VNCH không bao cấp toàn bộ nhà ở theo kiểu XHCN, mà chỉ phục vụ chủ yếu cho giới quân nhân.

Ngoài ra còn có những building phục vụ cho lính Mỹ, tập trung chủ yếu Q.1, Q.3 là nhiều. Hiện nay các khu này đã được chuyển qua làm nhà ở tập thể sau 1975, rệu rã, mục nát một phần dùng làm ký túc xá cho sinh viên một dạo (thời còn bao cấp).

Khách Ngô Văn Gạch (khách viếng thăm) gửi lúc 16:48, 18/02/2013 - mã số 79399

Cứ nói chung cư (trước kia gọi là cư xá) có nhiều bất tiện, nhưng hiện nay là ước mơ của biết bao người rời nông thôn ra thành thị kiếm sống. Lại còn noí nhà cho người nghèo, nhưng giá trên trời cho những người hưởng lương dưới đáy bùn đấy. Dân nông thôn hay dân tình lẻ về các thành phố lớn kiếm sống mà tậu được một căn hộ trong chung cư là tốt lắm rồi, chỉ cần có chỗ chui ra chui vào để hàng ngày "đi cầy" là được. Khốn nỗi cái nhu cầu tối thiểu đó cũng chưa thực hiện được. Đảng ơi! Ối bác Hồ kính yêu ơi!!!

An observer (khách viếng thăm) gửi lúc 13:51, 18/02/2013 - mã số 79384

Tuyệt vời bác Ngọc Già,

Năm mới kính chúc bác bút lực và trí lực mạnh mẽ và sắc sảo gấp năm gấp mười lần năm ngoái, để bác còn "đâm mấy thằng gian và ngu, mà bút chẳng tà"

Cháy rừng cây mọc nhanh hơn (khách viếng thăm) gửi lúc 10:05, 18/02/2013 - mã số 79374

Sự sống hồi sinh sau cái chết sẽ mạnh mẽ hơn. Hãy để cho rừng cháy đi rồi sau đó cây cối sẽ đâm chồi nảy lộc và phát triển nhanh, mạnh hơn. Đó là qui luật tiến hóa.

Hãy để cho thị trường BĐS chết đi và nó sẽ hồi sinh mạnh mẽ.

Chính phủ không cứu được nữa đâu. Phí công phí của mà thôi. Thế giới này phải có chết và có sống, không thể nào khác được.

Hãy dành tiền đầu tư cho nông lâm ngư nghiệp, công nghiệp chế biến, gia công, du lịch và công nghệ cao.

Thây kệ cho thị trường BĐS chết luôn đi và nó sẽ tự ngóc đầu dậy và phát triển sau một thời gian nhất định.

Khách nghichan (khách viếng thăm) gửi lúc 07:06, 18/02/2013 - mã số 79365

Bác Già đa năng thật!
Rất ngạc nhiên vì bác am hiểu rất nhiều lĩnh vực.
Trong bài viết này, bác đứng ở vai trò "một bác sĩ tài giỏi" đang bó tay trước căng bệnh ung nhọt nan y đầy ác tính của những căn hộ, tạo thành "một cái bướu to đùng, ác tính trĩu nặng trên lưng các nhà đầu tư". Một căn bệnh hết thuốc chửa, chỉ còn chờ ...chết.

Bác Già định bệnh hay quá làm cho tôi "chết cười" và trông cho cái thị trường BĐS chết tiệt ấy... chết thật. :D

Thanhkhon (khách viếng thăm) gửi lúc 04:31, 18/02/2013 - mã số 79359

Kính phục,Ngọc Già từ chính trị đến xã hội đều quá hay....

Gửi phản hồi mới (xin gõ tiếng Việt có dấu và tuân thủ Nguyên tắc Dân Luận để được chấp nhận)

Bạn có thể bịa một địa chỉ email bất kỳ, ví dụ test@gmail.com. Thông tin này sẽ không xuất hiện công khai khi phản hồi được đăng.
  • Bạn có thể sử dụng các thẻ BBCode trong bài. Các địa chỉ URL sẽ được tự động chuyển thành liên kết.
  • Bạn có thể trích bài của người khác bằng thẻ [quote], ví dụ: [quote]Nội dung muốn trích dẫn[/quote]
  • Bạn có thể sử dụng những thẻ HTML sau: <a> <em> <strong> <ins> <b> <i> <u> <br> <cite> <code> <ul> <ol> <li> <dl> <dt> <dd> <h1> <h2> <h3> <h4> <h5> <table> <tbody> <td> <tr> <pre> <img> <div> <span> <object> <hr> <center> <font> <blockquote> <strike> <embed> <param> <del> <ins> <sub> <sup>
  • Bạn có thể chèn video vào bài viết bằng thẻ [video:địa_chỉ_url_của_video]
  • Cách dòng và cách đoạn sẽ được tự động chuyển thành xuống dòng.

Nhấn vào đây để biết thêm chi tiết về cách định dạng bài viết...

To prevent automated spam submissions leave this field empty.
CAPTCHA
Bạn bắt buộc phải trả lời câu hỏi kiểm tra dưới đây. Nó giúp chúng tôi nhằm lọc bỏ các nội dung spam do robot tự động thực hiện.
1 + 5 =
Giải bài toán đơn giản này và nhập kết quả vào ô phía trên. Ví dụ, nếu thấy 1+3, thì hãy nhập 4.

Bấm vào đây để xem thể lệ cuộc thi sáng tác video Quyền Con Người và Tôi 2013

Suy ngẫm

Những người như chúng tôi hiện nay ở Việt Nam không nhiều, như cá nằm trên thớt và đặc biệt là rất đơn độc.

Trước đây chúng tôi hoạt động cách mạng, làm Việt Cộng, xuống đường đấu tranh. Khi bị bắt vô tù, quần chúng biểu tình đòi trả tự do rầm rộ, bây giờ thì không, xã hội im thin thít, gần như không phản ứng gì.

Trước đây ở tù, có đài Giải phóng, báo chí ủng hộ, nay thì ngược lại.

Mới Mới Mới

Thống kê truy cập

Hiện có 1 thành viên243 khách truy cập.

Thành viên online

TM1111

Kỷ lục: Có 2315 người ghé thăm vào 11-03-2013 lúc 13h29.

Độc giả Dân Luận từ đâu đến?

Locations of visitors to this page

Quỹ Dân Luận

Hãy bấm để ủng hộ tài chính cho Dân Luận. Thu chi quỹ Dân Luận được công bố công khai tại đây!