BS Nguyễn Quang Bình Tuy - Không phải thay đổi là rối loạn xã hội

BS Nguyễn Quang Bình Tuy
Chia sẻ bài viết này

Tướng Tô Lâm đã lập luận nếu “đặt vấn đề Hiến pháp mới quy định phi chính trị hóa lực lượng vũ trang” thì sẽ mắc phải “các âm mưu, hoạt động của các thế lực thù địch lợi dụng việc góp ý dự thảo sửa đổi Hiến pháp năm 1992 nhằm tiến hành các hoạt động chống phá cách mạng, gây bất ổn định chính trị, xã hội của đất nước”. Tôi xin phản biện ý của Tướng Lâm chung quanh vấn đề “thay đổi”.

Thay đổi từ trên cao xuống là thay đổi khôn ngoan nhất, không đổ máu và không gây rối loạn xã hội như người ta lo sợ. Myanmar là một thử nghiệm thành công, nên theo cách của họ. Đừng chủ quan rồi khư khư giữ lấy ghế của mình, để đến khi mất kiểm soát mới tính tới nhượng bộ (như Syria, Lybia thì đến độ không có đường lui để giữ mạng sống, buộc phải giữ “tới cùng”) thì không phải là cách làm khôn ngoan. Không một người dân nước nào muốn sống trong xã hội bị rối loạn, bất ổn, bạo lực, chiến tranh… Nhưng nếu bị buộc phải làm điều đó để có một tương lai tươi sáng hơn, thì họ sẽ làm, dù biết rõ phải hy sinh, nhưng khát vọng “tương lai tươi sáng hơn” giúp họ có nhiều nghị lực hơn gấp nhiều lần để làm bất cứ điều gì. Minh chứng cho điều này là các cuộc đánh giặc ngoại xâm, mà gần nhất là Pháp, mặc dù Pháp có cả trăm năm đô hộ với vũ khí hiện đại, nhưng cũng không làm họ nhụt chí. Chẳng phải họ muốn có một tương lai tươi sáng hơn cho không chỉ con cháu họ mà cho dân tộc Việt Nam mai sau hay sao? Họ hy sinh cả cuộc đời, hy sinh nhiều người trong gia đình, cũng là mong có được “tương lai tươi sáng hơn” cho con cháu, chứ bản thân họ cũng đâu có sống được bao lâu sau chiến tranh?

Tại sao chúng ta tốn trí tuệ, sức lực và cả xương máu để “giành độc lập cho dân tộc” nhưng rồi lại gắn thành quả ấy chỉ cho một nhóm “giai cấp”? Nay nhóm giai cấp này đã trở nên quyền lực và giàu có, và trở thành “nhóm lợi ích”. Nếu biết tình hình như hiện nay, chắc chắn không ai hy sinh cho cuộc chiến đó, bởi nó đã thành vô nghĩa, bởi những mục tiêu cao cả ban đầu “Độc lập, Tự do, Hạnh phúc” cho “cả dân tộc Việt Nam” nay chỉ còn thu nhỏ cho “nhóm lợi ích” đó, bỏ mặc những lực lượng xã hội khác. Chẳng phải mục tiêu của chúng ta là “Dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng văn minh” đó sao? “Dân giàu” khác xa với “nhóm lợi ích giàu”. Nay chúng ta đã và đang xây dựng một xã hội “nhóm lợi ích giàu”, không khác gì “cường hào ác bá” thời phong kiến, chỉ thay đổi hình thức và tên gọi mà thôi.

Thay đổi mà người dân mong đợi là tạo một xã hội tốt đẹp hơn, có nhiều sân chơi hơn cho nhiều người chứ không giành đặc quyền cho một nhóm người, xã hội mà mọi người đều có cơ hội làm giàu, miễn là họ “có tài”, chứ không phải “có quyền” và “có đặc quyền” như hiện nay. Nếu nhiều người giàu lên vì có quyền (điển hình là “nhóm lợi ích”) thì không được xã hội kiêng nể, trọng vọng mà trong thâm tâm người dân là khinh miệt họ, bởi biết rõ tiền họ có là do bòn rút, do “trộm cắp”, “cướp giật” và “hợp thức hóa” mà ra, chứ không phải do “tài năng”.

Nếu có ai đó nghĩ rằng không cần thay đổi, như hiện tại là tốt rồi, thì hãy nhìn sang các nước lân cận, không cần nhìn sang Âu Mỹ làm gì, và chỉ ra có nước nào nghèo và lạc hậu hơn Việt Nam trong số 10 nước Đông Nam Á không? Dân ở nước nào “sướng” hơn? Có một cán bộ tập kết cao cấp tôi kêu bằng Thím Ba (bạn thân của ba mẹ tôi), đi Thái Lan chơi (năm 2012) nhờ có con làm cho công ty nước ngoài có tiền tài trợ cho ba mẹ đi du lịch. Khi qua Thái Lan, Thím Ba nói với cậu con trai: “Sao dân người ta sướng quá, mà dân mình khổ quá vậy con?”. Tôi nghe kể mà ứa nước mắt, bởi đó cũng là cảm giác của tôi cách đây gần 20 năm khi mới vừa bước xuống sân bay Bangkok (lúc đó phải khai là “thất nghiệp” mới được đi nước ngoài, còn trí thức thì khó khăn lắm, gần như không thể đi). Một cảm giác như vừa trong môi trường thiếu oxy ngột ngạt bước vô phòng dưỡng khí. Trước đây, nói tới nước “có vấn đề”, nhất ASEAN, thì ai cũng nêu đích danh Myanmar. Nhưng nay thì Việt Nam đã thay vào chỗ đó, mặc dù không ai nêu tên chỉ mặt. Lãnh đạo các nước cũng tế nhị, nhưng họ cũng rất mong muốn Việt Nam “thay đổi” để ASEAN hùng cường, có sức nặng hơn trên trường quốc tế. “Tu thân, tề gia, trị quốc, bình thiên hạ”, nếu xem ASEAN là “gia” (một gia đình), trong gia đình còn có “đứa con” “khác người”, thì “ra ngoài đường” nói ai nghe, ai nể?

Thay đổi có “dễ sợ” như một số người vẽ ra không? Mà ngay khi họ vẽ ra điều đó, tôi tin chắc một ngày nào đó, họ sẽ phản đối lại chính điều họ đã vẽ ra, bởi lúc đó họ không còn hưởng lợi từ cái họ đã vẽ ra đó nữa. Mỗi người một nghề, một năng khiếu bẩm sinh. Làm sao để mỗi người phát huy hết khả năng của mình để đóng góp cho sự phát triển chung của xã hội, kể cả chính trị. Chính trị, kinh tế, nghệ thuật, kỹ thuật… đều phải có khiếu thì mới đạt đỉnh cao, đóng góp mới nhiều. Liệu những người phản đối thay đổi bây giờ, rồi con cháu họ có được như họ không, có khả năng làm chính trị như họ không hay lại thích nghệ thuật? Vậy thì cớ sao lại phải bảo vệ cái ghế ấy cho con mình, trong khi nó không có khả năng và cũng không thích ngồi cái ghế đó. Nó có thể làm cái khác tốt hơn nhiều, trở nên giàu có hơn và được xã hội trọng vọng hơn. Con cái trong một gia đình không nhất thiết phải theo nghề cha mẹ, đôi khi “tréo cẳng ngỗng” đến nỗi cha mẹ không nghĩ tới. Tôi tin là các bậc từng làm cha làm mẹ cũng thấu hiểu điều này, bởi con người sinh ra có một thiên hướng nghề nghiệp bẩm sinh, chỉ cần gặp môi trường thuận lợi, nó sẽ đâm chồi nẩy lộc và cho trái ngọt, hơn cả mong đợi. “Cha mẹ sinh con, trời sinh tánh” là vậy. Có thiên tài nào trên thế giới là con của một thiên tài không?

Vậy, xin phân tích thêm những khái niệm còn chưa rõ, mà nhiều người đôi khi còn nhầm lẫn.

1. Đảng phái chính trị có bất biến theo thời gian?

Phải nói ngay, đảng phái chính trị phải thể hiện là “trí tuệ” chứ không phải thể hiện “bạo lực, cơ bắp, hay vũ lực”!

Đảng phái là tập hợp một nhóm người gọi là “tinh túy của xã hội”, có khả năng đưa ra một cương lĩnh để lèo lái đất nước. Cương lĩnh, đường lối của một đảng phái nếu phù hợp với xu thế và nhu cầu của xã hội vào một giai đoạn nhất định, thì sẽ được lòng dân và dân hết lòng ủng hộ, bao bọc, che chở, và nhờ đó có đủ sức mạnh để thực hiện ý chí đó. Hay nói cách khác, nếu chỉ dựa vào sức lực của “một nhóm đảng viên” mà không có sự ủng hộ của dân, thì đảng phái đó cũng không làm được gì, cho dù có “quyết liệt” tới đâu, cương lĩnh có hay cách mấy.

Như vậy, công việc của đảng chủ yếu là “lãnh đạo” nhà nước, còn nhân dân mới là “người làm trực tiếp”. Nếu ai từng lãnh đạo điều hành công ty hay bất kỳ tổ chức nào (kể cả bệnh viện, trường học) thì sẽ thấy tầm quan trọng của “sức dân” như thế nào, và lãnh đạo phải mẫu mực và có đủ tầm, đủ tâm như thế nào thì mới tạo được sức mạnh cho tổ chức. Đừng dùng cách tuyên truyền kiểu “bịt tai che mắt” lỗi thời để áp dụng cho thời đại thông tin ngày nay. Bởi không khó để kiểm chứng thông tin chỉ qua vài cái nhấp chuột. Nếu là lãnh đạo, cần thận trọng trong từng lời nói, cử chỉ, hành động. Đừng ngây thơ nghĩ rằng “dân ngu” không biết gì, và phát ngôn và cư xử coi thường người dân, để rồi một ngày nào đó mới vỡ lẽ và tiếc rẻ “phải chi…”.

Trong quá khứ một đảng phái tốt, không nhất thiết hiện tại nó tốt. Nó phụ thuộc rất nhiều vào khả năng tập hợp quần chúng của đảng đó, khả năng chọn lãnh đạo là người tài trí đủ tầm và có tâm… Đó mới là sức sống của một đảng phái chính trị. Trong quá khứ, một đảng phái tập hợp được nhiều trí thức (kể cả du học nước ngoài), nhiều thành phần tiến bộ (kể cả tư sản) vào đảng và họ đã làm nên kỳ tích bởi thuyết phục được toàn dân chung sức chung lòng chống ngoại xâm. Dân thấy rõ điều đó. Nhưng hiện tại, đảng đó có lãnh đạo khác, con người khác, ban lãnh đạo đảng không phải là những tinh túy của đảng, và nội bộ đảng viên ai cũng thấy rõ điều đó. Hậu quả là ngay trong đảng cũng không đồng lòng, nói chi đến kêu gọi dân đồng lòng? Dân im lặng không phải là đồng ý, mà vì họ không muốn ảnh hưởng “miếng cơm manh áo”, vì họ sợ bị hành hung, sợ “bạo lực công quyền” mà thôi. Lãnh đạo phải sáng suốt nhận ra điều đó, thì mới là lãnh đạo có tầm và có tâm, xứng đáng lãnh đạo đất nước. Bản thân từ “chính trị” nên hiểu là “trị vì đất nước một cách chính danh” chứ không phải “tà trị” tức là “trị vì đất nước bằng bạo lực, uy hiếp, dọa dẫm”.

Không một đảng phái nào ở Mỹ khi vận động tranh cử lại đi nói “Washington từng là người của Đảng Dân Chủ (ví dụ vậy), ông ấy từng có công lập quốc, hãy bầu cho chúng tôi, chúng tôi là bản sao của ông ấy”. Thay vào đó, họ phải chứng tỏ tổ chức hiện tại của họ có đủ trí tuệ, đủ nhân lực, đủ tài, đủ phẩm chất để làm những gì người dân đang mong mỏi, đang khát khao muốn có. Việc lấy hình ảnh tốt đẹp trong quá khứ để che chắn cho thực tại thối nát (và có nguy cơ tan rã vì chính các thành viên trong đảng không còn thấy lý tưởng tốt đẹp nữa, không cảm thấy tự hào khi đứng trong tổ chức nữa, và họ cũng cảm thấy e ngại khi đi ra đường, khi về gia đình, cộng đồng) là điều tối kỵ trong chính trị. Thay vì phải “thể hiện” và “quyết tâm” làm trong sạch nội bộ, làm thuyết phục dân bằng cách đưa những gương mặt tiến bộ lên, thì họ đang “tô vẽ, sơn phết” bên ngoài cho thấy đẹp. Tiếc thay, những cách tô vẽ đó không thể nào qua được mắt dân, bởi chẳng ai “ngu” như người ta nghĩ.

2. Chính trị khác Nhà nước và Quân đội: chiến lược và chiến thuật - hành động

Chính trị khác Quân đội ở chỗ, chính trị đưa ra chiến lược, còn quân đội thi hành chiến lược đó. Chính trị sẽ có tầm bao phủ tất cả các lĩnh vực của một đất nước: kinh tế, giáo dục, y tế, văn hóa, an ninh, quân đội… Như vậy quân đội cũng như các lĩnh vực khác, là một bộ phận để thực thi các chiến lược của chính trị. Chính trị mà đại diện là “chính phủ” có thể thay đổi, mục tiêu cuối cùng là để chọn lựa một chiến lược tốt nhất thông qua việc nhân dân lựa chọn một đảng chính trị tốt nhất với cương lĩnh rõ ràng nhất.

Bản chất của chính trị là phải thay đổi, vì chiến lược quốc gia sẽ thay đổi theo từng thời kỳ, cần có một nhóm đủ tầm và đủ tâm để điều hành giai đoạn đó và đưa ra chiến lược phù hợp. Chiến lược không đúng, không sai, chỉ có chiến lược phù hợp với giai đoạn lịch sử nhất định, để giải quyết vấn đề của đất nước, của dân tộc, với mục tiêu tối thượng là “dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng, dân chủ, văn minh”. Bởi thế nên mới có cạnh tranh chính trị, bàn luận công khai mà không bị quy chụp kết tội là “phản động”, để mọi người, mọi giới, mọi tầng lớp trong xã hội soi xét để chọn cái nào có lợi nhất cho xã hội vào thời điểm đó. Cái khác là không đánh giá quá khứ đúng sai, mà đang tính những sách lược tương lai, đang vạch ra một con đường sáng cho mọi người, cho dân tộc mình bước tiếp.

Trong khi đó, quân đội là bất biến, với mục tiêu là bảo vệ đất nước, chủ quyền, chống ngoại xâm, giữ hòa bình để đất nước phát triển. Khi đất nước bình yên phát triển, thì chính sự giàu có chung của xã hội, sẽ có phần của quân đội trong đó, mà cụ thể là bản thân quân nhân, con cháu của quân nhân cũng sẽ được sống trong sung sướng.

3. Sự nguy hiểm của chính trị hóa quân đội

Bản chất của quân đội của bất kỳ nước nào cũng không có chính trị. Việc chính trị hóa quân đội có nghĩa là một nhóm chính trị nào đó nắm quyền điều hành quân đội để bảo vệ lợi ích chỉ của nhóm chính trị đó thôi. Việc trao cho Tổng thống quyền “tổng tư lệnh tối cao” khác hoàn toàn với việc “chính trị hóa quân đội” như hiện nay. Bởi vì Tổng thống là của đất nước, của dân, phụng sự vì dân vì nước, cho dù khi tranh cử là đảng viên của một đảng phái nào đó. Nhưng khi làm Tổng thống, ông không có quyền dùng quân đội để bảo vệ và phục vụ lợi ích của riêng đảng của mình. Tổng thống Ai Cập Mursi mắc phải sai lầm này, và đã bị phản đối.

Có lập luận cho rằng “các đảng phái đều có âm mưu tranh giành quyền điều hành quân đội”, phi chính trị hóa quân đội là “mắc bẫy”. Thực ra cách nói này không đúng, và sai về bản chất vấn đề. Việc phi chính trị hóa quân đội cũng giống như việc gỡ bỏ “vòng kim cô” trên đầu của quân đội mà thôi. Khi đó, quân đội sẽ không bị sai khiến bởi một đảng phái nào đó để phục vụ và bảo vệ cho lợi ích của riêng đảng phái đó, bảo vệ sự tồn vong của nhóm người đó (thiểu số) và vô tình quay lưng lại với nhân dân (đa số). Nhiệm vụ cao cả và thiêng liêng bảo vệ tổ quốc, bảo vệ nhân dân (trong đó có gia đình và người thân của quân nhân) nay không còn.

Nếu lập luận rằng “còn Đảng, còn ta” thì e rằng không thuyết phục. Bởi “Đảng” là đảng, còn “ta” là ta. “Ta” từ nhân dân mà ra, sinh ra để bảo vệ nhân dân, bảo vệ đất nước. Việc trả quân đội về “dân sự”, không “chính trị hóa” sẽ tăng quyền lực thực sự cho các chỉ huy, và có sức mạnh vượt bậc, không bị “một người không có chuyên môn, không biết gì về quân sự” “cỡi đầu cỡi cổ”.

Nếu chính trị hóa quân đội, thì mỗi đảng được lập ra sẽ kèm theo việc lập quân đội riêng để tăng sức mạnh cho đảng đó, nghĩa là sẽ dẫn tới nội chiến! Lúc đó, sức mạnh trí tuệ của đảng được thay thế bằng sức mạnh vũ lực của quân đội. Tức là thay vì thể hiện “trí tuệ hơn người”, thì các đảng phái sẽ tranh nhau thể hiện “cơ bắp hơn người”. Thế thì đất nước rơi vào nội chiến lần nữa chăng?

Các đảng phái tranh nhau bằng trí tuệ, chứ không phải tranh nhau bằng vũ lực. Một khi đã thể hiện vũ lực thì chỉ chứng tỏ cho dân thấy “trí tuệ mình kém hơn người khác”, và không tự tin nghĩ rằng mình sẽ thắng bằng trí tuệ.

4. Thay đổi từ cấp càng cao (chủ động thay đổi) thì càng ít rối loạn và ngược lại

Myanmar đã khôn ngoan, rất khôn ngoan để chọn một lối thoát cho sự bế tắc của họ. Cho đến giờ, sự thay đổi đó chưa tạo ra một rối loạn nào, mà ngược lại tăng uy thế trên trường quốc tế. Từ một nước bị cô lập, bị “đội sổ” trong 10 nước ASEAN, nay Myanmar đã thay đổi. Vậy ai sẽ thay thế? Việt Nam! Nói tới nước “có vấn đề” trong ASEAN, mọi ánh mắt đều dồn về “Việt Nam”. Những ánh mắt e ngại của cộng đồng quốc tế đã chuyển từ Myanmar sang Việt Nam. Sự thay đổi này không có ai “giật dây” cả, mà họ thấy cần thiết, thấy có lợi cho dân, và là lối thoát an toàn cho những lỗi lầm trước đây. Tại sao chúng ta cứ khư khư, liệu giấu mãi sai lầm được không? Sự khoan dung của người Việt sẽ an toàn cho tất cả, để cùng tự hào và không mặc cảm khi đi ra các nước.

Các nước bị rối loạn hầu hết là thay đổi chậm, và tệ hơn là thay đổi “từ dưới lên”. Bởi vì khi càng cố giữ, càng tỏ ra bạo lực, thì càng gây thù oán, càng xa dân mà thôi. Khi không có một đảng phái nào nổi trội hơn hẳn, ắt sẽ rối loạn. Cũng như phân tích trên, đảng phái cần được đa số dân ủng hộ thì mới “làm được việc”. Nếu để càng lâu, uy tín của Đảng Cộng sản (hiện nay đang ưu thế) ngày càng thấp sẽ là mối nguy cho xã hội. Thay đổi cũng chính là cơ hội để Đảng Cộng sản tự thay đổi chính tổ chức của mình, để trở nên vững mạnh và được dân tín nhiệm, thì cơ hội cầm quyền là chắc chắn. Khi nào Đảng Cộng sản còn kể công quá khứ, mà né tránh hiện tại, thì khi đó sẽ không thuyết phục được dân theo.

Một sự thay đổi gây rối loạn nữa là do gian lận và mất đi nền tảng pháp lý xã hội. Cứ nhìn những gì chính quyền đang đề nghị (công an được bắn trực tiếp vào dân khi “chỉ cần có dấu hiệu chống người thi hành công vụ”) cho thấy xu hướng bạo lực hóa xã hội ngày càng tăng. Đó là mầm mống của áp bức và bạo lực tự phát sẽ diễn ra. Lúc đó không còn luật pháp (mà hiện nay đã không còn), mọi người hành xử theo cảm xúc, miễn cho mình đúng thì có quyền bắn người khác (kể cả dân sẽ bắn công an – ai biết được!). Khi có nhiều người bức xúc và “chống người thi hành công vụ” thì nên xem lại đội ngũ “công chức” có hành xử đúng mực không. Bản thân “người thi hành công vụ” cũng phải làm đúng luật thì mới “tâm phục khẩu phục” được. Cứ hỏi cánh tài xế xem, có bao nhiêu biển báo giao thông bất hợp lý trên đường quốc lộ, và họ đã bị công an “làm tiền và móc túi” như thế nào, họ sẽ kể cả mấy ngày, nghe không hết. Tại sao phải tạo “nhiều cái bẫy” để công an kiếm tiền như vậy? Nhiều “cái bẫy” rõ đến mức chẳng cần học hành gì cũng biết.

5. “Thay đổi” chứ không phải “lật đổ”, không có nghĩa Đảng phải “chết”

Nếu Đảng Cộng sản chủ động thay đổi, đừng xem thường những ý phản biện, rồi mở chiến dịch công kích và bôi nhọ, thì sẽ tốt hơn nhiều. Đừng phản ứng thái quá, bởi lãnh đạo càng cao thì phải càng sáng suốt, lời nói “trước sau như một”, đừng tỏ ra bất nhất như vừa rồi. Các ông hãy hóa trang là người dân thường, đi uống cà phê, đi ăn bình dân… sẽ thấy cả mấy bác xích lô cũng bàn chuyện thay đổi. Tại sao chúng ta quy chụp, trích đoạn để bôi nhọ? Tại sao không cho đăng toàn văn những góp ý, rồi làm một cuộc khảo sát nghiêm túc “Bạn thấy có cần giữ điều 4 không?”, sẽ nhận được câu trả lời ngay. Để đỡ tốn kém, có thể khảo sát trên VNExpress cũng được. Tôi tin là chỉ trong vòng 1 ngày, sẽ có đầy ắp bình chọn. Điều đó cho thấy người dân quan tâm tới chính trị, tới đại cuộc quốc gia, tới tồn vong dân tộc đến mức nào.

Thay đổi tức là “cho phép người khác được nói” khác ý mình mà không bị cầm tù, không bị kết tội. Để qua đó đo lường được sự cần thiết như thế nào, chứ không phải chỉ nói những gì ta muốn nói. Không ai có thể “lật đổ” được Đảng Cộng sản hiện nay, vì những “lực lượng phản động” đã đi nước ngoài hết rồi. Sao lại phải sợ một người chỉ nói mà không có súng đạn trong người? Không lẽ họ nói quá đúng hay sao mà chúng ta lại úp úp mở mở, không công khai toàn văn “họ đã nói gì”?

Nếu Đảng Cộng sản khởi xướng thay đổi bằng việc góp ý sửa đổi Hiến pháp 1992, để rồi thấy “nguy cơ”, rồi “bịt miệng” lại hết, e rằng sẽ không ổn trong tình hình hiện nay. Thay vào đó, khôn ngoan hơn, tỏ ra mình có trí tuệ hơn người, bằng cách “tự thay đổi mà không cần một áp lực nào”, mới là thượng sách. Lúc đó, tôi tin rằng nhiều người sẽ vẫn bầu cho Đảng Cộng sản, chứ không phải một đảng phái nào khác, mà mình cũng không cần “ép dân bầu cho mình” bằng cách giữ điều 4. Tôi tin tỷ lệ đó vẫn là hơn 90%. Lúc đó công trạng của Đảng Cộng sản vẫn được giữ nguyên vẹn, chứ không khéo sau này, dân “tự xử” thì họ chỉ kể tội, mà quên công lao của Đảng Cộng sản là giành độc lập và thống nhất đất nước.

Đảng Cộng sản nếu chủ động tạo thay đổi, sẽ mãi “sống” trong lòng dân tộc, chứ không bao giờ “chết” như nhiều người lo sợ.

6. Gốc rễ của rối loạn xã hội sau chính biến: gian dối và tái lập lợi ích nhóm

Các cuộc chính biến gây rối loạn xã hội, nếu nhìn kỹ thì là do không có một nhóm nào áp đảo các nhóm còn lại, và xã hội đã bị chia rẽ nhiều, hoặc do gian lận với nhau, hoặc do quân đội can thiệp và thiên vị cho một nhóm chính trị nào đó.

Như đã nói trên, chính trị là phải thể hiện “trí tuệ”, phải “đấu trí” chứ không phải “đấu cơ bắp”. Khi tình hình ổn định, nên chủ động tạo ra cuộc đấu trí thực sự, chứ đừng để xã hội dẫn tới một cuộc “đấu súng” do bức xúc không được giải quyết thỏa đáng. Kinh nghiệm các nước cho thấy, rồi tới lúc quân đội cũng sẽ đứng về lẽ phải, về chính nghĩa, khi họ được biết rõ tình hình.

Sự gian dối, vì lợi ích cục bộ của nhóm mình, của riêng đảng mình… sẽ dẫn tới rối loạn sau bất kỳ một cuộc cách mạng nào, cho dù nó nhân danh mỹ miều đến mấy, để lôi kéo mọi người hy sinh giành thắng lợi. Nhưng trước sau thì người dân cũng biết, và động thái phản ứng lại, đòi thay đổi của các cựu đảng viên Cộng sản, các đảng viên hiện tại… là minh chứng cho điều đó. Đảng Cộng sản ngày càng xa dân, ngày càng gần quân đội. Đó là một sai lầm chiến lược. Và đó cũng là gốc rễ của sự chia rẽ, của rối loạn xã hội. Đảng Cộng sản cho rằng phi chính trị hóa thì quân đội sẽ trở thành “quân đánh thuê”. Nhưng đánh thuê cho ai? Cho nhân dân sao? Còn nếu chính trị hóa như hiện tại thì quân đội không phải là phục dịch, nô lệ cho Đảng Cộng sản sao? Mà nói trắng ra là toàn thể quân đội chỉ phục vụ cho một nhóm người cầm quyền của Đảng Cộng sản, những người có lợi ích, gọi là “nhóm lợi ích”. Quan hệ như vậy là “chủ tớ” rồi. Há chẳng phải là “đánh thuê” cho Đảng Cộng sản sao?

7. Thay đổi quan điểm quản lý quân đội, chứ không thay đổi bản chất quân đội

Thay đổi được kêu gọi là phi chính trị hóa quân đội, có nghĩa là trả quân đội lại về cho nhân dân – người chủ của đất nước. Tre già măng mọc, quân đội luôn từ nhân dân mà ra, luôn có sức mạnh của tuổi trẻ, trí tuệ của người già.

Quân đội vẫn là thể thống nhất chứ không hề yếu đi, không hề tan rã, mà ngược lại sẽ mạnh mẽ hơn rất nhiều lần. Bởi ai cũng ở đúng vị trí của họ, nên phát huy hết sức mạnh của mình, và chính vì vậy làm quân đội mạnh mẽ hơn. Việc phong hàm tướng tá không còn dựa vào ý kiến của Đảng Cộng sản, mà dựa vào thành tích và tài năng về quân sự của người đó.

Như vậy tiếng nói của các vị tướng tá sẽ được trọng vọng hơn, có sức nặng hơn, chứ không như hiện nay.

Bản chất quân đội là bảo vệ đất nước, bảo vệ nhân dân thì không hề thay đổi. Nếu quân đội lại chỉ bảo vệ Đảng Cộng sản và chống lại nhân dân, đồng nghĩa với phản bội dân tộc, phản bội tổ quốc.

8. Thay đổi có lợi cho con cháu của cả Đảng viên, quân nhân

Sự thay đổi sẽ tạo môi trường phát triển tốt hơn về mọi mặt: kinh tế, văn hóa, nghệ thuật, chính trị…, sẽ làm nảy sinh ra nhiều nhân tài, và từ họ sẽ tạo ra rất nhiều ngành nghề, nhiều công ăn việc làm. Chỉ cần có tài trong bất cứ lĩnh vực nào, mọi người bất kể nghèo hèn, bất kể địa vị, bất kể xuất thân là gì, miễn là có nỗ lực hết mình, có tài thì ắt sẽ trở nên giàu có. Đó mới là “xã hội dân sự” mà chúng ta cần xây dựng. Không như hiện nay, chỉ dựa vào mỗi quyền lực chính trị thì mới giàu, còn không thì sẽ bị “đập chết”. Hay nói cách khác, nếu bạn không thuộc hai nhóm này thì bạn không thể làm giàu: nước ngoài và tư bản đỏ!

Khi một người giàu có, thì sẽ kéo theo nhiều người khác có thu nhập cao hơn, và nâng mức sống xã hội lên ngày càng cao. Singapore chỉ cần 30-40 năm đã đạt đến thu nhập bình quân đầu người cao nhất nhì thế giới. Người Việt Nam không phải dở, chỉ cần có môi trường tốt, thuận lợi, thì họ sẽ làm việc cật lực để thay đổi cuộc đời. Đó là khát vọng của rất nhiều người Việt. Sinh ra là người Việt, dù ở đâu, cũng phấn đấu để vươn lên vị trí cao hơn, không đời mình thì đời con cháu mình phải đạt được. Đó cũng là ý chí của người Việt. Nhiều người thành đạt ở nước ngoài là vậy. Chỉ cần tạo môi trường tốt!

Có chắc gì con cháu sẽ theo nghề cha mẹ khi nó có một năng khiếu đặc biệt khác, không phải là chính trị? Nó có thể làm giàu bằng chính năng khiếu đó mà không cần dựa dẫm vào quyền lực của cha mẹ? Đó là một xã hội dân sự. Chỉ cần giỏi đá bóng là đủ giàu có, sống xa hoa. Liệu chừng nào cầu thủ Việt Nam có thể sống cả đời bằng chính tài năng của họ?

Sự giàu có chung của xã hội, kéo theo mặt bằng lương cao hơn, và dĩ nhiên lương của quân nhân cũng tăng theo. Chứ không như bây giờ, muốn tăng 100 ngàn là cả một vấn đề. Bởi vì có quá nhiều người đang sống bám vào quyền lực mà không làm gì hiệu quả để sinh ra của cải cho xã hội. Giống như một bầy muỗi hút máu vậy.

9. Xã hội dân sự tạo nhiều ngành nghề và tăng cạnh tranh quốc tế và vị thế quốc gia

Khi đã có tự do, sự sáng tạo của người Việt không bị bó hẹp nữa, sẽ bùng phát phát triển kinh tế, chỉ cần trong vòng 10-20 năm sẽ khác xa hiện nay. Nhiều ngành nghề mà người Việt giỏi thì sẽ được phát triển tối đa.

Sự phấn khởi của xã hội lên cao, niềm tin đã có do lãnh đạo tốt, sẽ kích thích họ làm việc. Và lúc đó không cần tuyên truyền “phải yêu nước” thì tự trong mỗi người cũng sẵn có rồi. Tự hào dân tộc lúc nào cũng có. Những ánh mắt e ngại, xem thường người Việt sẽ không còn, và vị thế quốc gia cũng tăng.

Cách đây 20 năm, tôi đến sân bay Bangkok, thấy người Myanmar nghèo khó ốm yếu nhìn mọi người với ánh mắt ái ngại, nhưng giờ họ có thể ngẩng cao đầu, mà không còn bị thế giới coi thường nữa. Đó là sự thay đổi dũng cảm, ngoạn mục, và của người có tầm, có tâm với đất nước, với dân tộc.

N. Q. B. T.

Tác giả gửi trực tiếp cho BVN.

Admin gửi hôm Thứ Năm, 28/03/2013
Bạn đánh giá bài viết này thế nào?

Nguyễn Quang Lập - Hãy nói dối tốt hơn nữa

Nelson Mandela

Nguyễn Đại - Con Người Vĩ Đại

Cách mạng Pháp

Chính quyền có thối nát hay không, suy từ tôi mà ra cả!

Luật sư Lê Thị Công Nhân

Luật sư Công Nhân: 'Đã hy sinh phải hy sinh đến cùng'

Nguyễn Ngọc Già - Thư gởi các vị Đảng Viên hưu trí


Như Ý (khách viếng thăm) gửi lúc 14:31, 18/09/2013 - mã số 97755

Đọc các comments của Bảo Trâm và Ng Tiêu tôi thấy hình như các quý vị chẳng hiểu thế nào là tiến bộ, thế nào là dân chủ và thế nào là đảng phấi cả mà chỉ theo lệnh đảng nói lấy được mà thôi. Các vị cứ như là ếch ngồi đáy giếng chẳng biết trời cao, đất rộng ra sao cả. Tôi đoan chắc cả hai quý vị chưa có ai thoát khỏi cái làng nhà VN nên cac vị không biết các nước trên thế giới đã tiến bộ như thế nào sau vài chục năm,còn ta đã gần 40 năm không chiến tranh rồi mà cứ ỳ ạch,ù lì như thế nầy mà bảo tiến là tiến như thế nào. Đồng ý không ai phủ nhận VN không có tiến bộ, nhưng mà tiến bộ cùa ta là ta so với ta chứ không phải so với thế giới, cũng giống như trước năm 1986 ĐCS bóp họng dân VN không cho thở, rồi sau đấy họ nới tay ra cho thở thì ta tưởng rằng ta đuợc tự do. Ở VN ta còn rất nhiều người lầm tưởng tự do và tiến bộ lắm vì họ bị bưng bít, bị che mắt với thế giơi bên ngoài. Cứ xem World Bank đánh giá VN ta ra sao trong bảng xếp hạng thì rỏ, hình như là top 10 từ chót đếm lên thì phải. Còn dân chủ , nhân quyền thì ô hô, khỏi phải bàn, thảm lắm. Là người VN tôi cũng đâu có muốn thấy nước mình bị người ta xem thường, nhưng thực tế là vậy. Đi ra nước ngoài người Việt mình bị người xem rẽ lắm hai vị BT và NT ạ.! Các vị viết theo lệnh đảng thì cứ viết nhưng tôi xin các vị hảy đọc nhiều các trang lề dân rồi bình tâm suy nghĩ, tôi tin rồi từ từ quý vị sẽ được mở mắt ra thôi, lúc đó chắc quý vị sẽ là Nguyễn Chí Đức, Vi Đức Hồi ... hay nhiều người giác ngộ khác. Tôi mong là như vậy.

DVM2013 (khách viếng thăm) gửi lúc 13:53, 18/09/2013 - mã số 97751

Kể từ khi có trái đất và loài người định hình ra biên giới quốc gia, tổ chức ra nhà nước và lực lượng quân đội. Mỗi quốc gia có một hình thức tố chức nhà nước và quân đội khác nhau, nhà nước nào thì quân đội ấy.
Nước VN ta cũng không ngoại lệ, mỗi triều đại có một thể chế tổ chức bộ máy nhà nước khác nhau và quân đội khác nhau, quân đội của các triều đại trước đây họ cũng có nhiệm vụ bảo vệ đất nước và nhà vua, khi đó họ không cần thi vị hóa nhiệm vụ của họ bằng các ngôn từ chìu tượng gọi là chính trị mỹ miều. Khi đó họ xác định rõ nhiệm vụ chính xác là bảo vệ đất nước và triều đại của họ.
Còn bây giờ, lực lượng quân đội được thành lập, lúc đầu cũng xác định một nhiệm vụ cụ thể là chiến đấu giành chiến thắng và bảo vệ đất nước, nếu thủa ban đầu đó, việc thành lập ra quân đội mà xác định nhiệm vụ bảo vệ tổ chức chính trị đảng phái, sau đó mới tới nhiệm vụ chiến đấu bảo vệ đất nước thì liệu có mấy ai theo.Vậy ta không thể kêu gọi quân đội của một tổ chức đảng phái từ bỏ nhiệm vụ chính yếu là bảo vệ sự tồn vong của đảng phái được, và cũng không thể lôi cái quân đội ấy ra khỏi tổ chức đảng phái được, điều này là không thể.
Duy nhất, khi đất nước lâm nguy, khi đó quân đội sẽ triển khai nhiệm vụ cuộc chiến tranh theo nhiệm vụ nào? và khi đó trong tay cầm khẩu súng dài ngó đi ngó lại bắn ai thế này?
Tới lúc này mới hiện rõ được nhiệm vụ nào là chính đáng nhất của lực lượng quân đội đối với đất nước.
Đất nước rất cần một vị tướng biết đau cái đau của người dân, biết nghĩ tới tương lai dân tộc này, trong đó có con em cháu chắt dòng tộc của vị tướng ấy. Tổ quốc này, dân tộc này rất cần một vị tướng như thế.

Bảo Trâm (khách viếng thăm) gửi lúc 16:11, 17/09/2013 - mã số 97697

Những ý kiến bình luận về hình ảnh Myanmar như là một vùng đất hứa của BS NQBT, cho rằng “Myanmar là một thử nghiệm thành công, nên theo cách của họ”.
Nghĩ cũng lạ. Khi thì người ta ca ngợi Mỹ, Pháp, Nhật, châu Âu... Bây giờ kinh tế các nước đó đang gặp khó khăn, cuộc khủng khoảng chưa có con đường thoát thì người ta lại quay sang ca ngợi Myanmar. Ngày mai, ngày kia khi Myanmar khủng hoảng như các nước Âu, Mỹ thì không biết họ ca ngợi ai đây? Tôi không biết BS Tuy đã đi Myanmar trong thời gian vừa qua chưa, nhưng đọc những gì ông viết thì có lẽ ông mê Myanmar lắm. Và BS NQBT đang muốn chúng ta thay đổi theo con đường Myanmar.
Ông nói rằng VN không có ý định thay đổi, và cho rằng không phải thay đổi là rối loạn xã hội. Không ai bảo thay đổi là rối loạn xã hội cả. VN đã thay đổi hơn ¼ thế kỷ rồi đấy thôi. Không thay đổi làm sao có được cuộc sống như hôm nay.
Ông không có ý định phủ nhận những thành tựu của VN qua hơn 25 đổi mới đấy chứ? Nếu không có đổi mới, làm gì ông có được người bạn (ông gọi bằng Thím Ba, bạn thân của ba mẹ ông) có con làm cho công ty nước ngoài có tiền tài trợ cho ba mẹ đi du lịch Thái Lan? Các công ty liên doanh, kinh tế tư nhân, kinh tế có vốn đầu tư nước ngoài là thành quả của đổi mới, của nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa đấy ông Bình Tuy ạ.
Ta không phủ nhận những mặt mạnh, thế mạnh của Âu, Mỹ, cả Myanmar, Thái Lan..., nói tóm lại là các nước theo hệ thống tư bản chủ nghĩa. Họ có cái gì mạnh, hay thì ta phải học. Điều đó không phải bây giờ ta mới nói mà nói từ khi bước vào đổi mới và có sẵn trong di sản của Bác Hồ. Học họ không có nghĩa là đi theo họ, bắt chước họ. Họ có gì hay, cái gì tốt ta tiếp thu có chọn lọc phù hợp với đặc điểm, hoàn cảnh nước ta. Myanmar có gì gì đi chăng nữa thì cùng lắm như Âu, Mỹ là cùng chứ gì? Nhưng Âu, Mỹ bây giờ đâu có phải là sự lựa chọn của nhân loại. Ông biết thừa tại sao lại khủng hoảng tài chính, kinh tế bắt đầu từ Mỹ và lan ra cả hệ thống tư bản chủ nghĩa? Vấn đề nợ công, câu chuyện Phố Warl, rồi thắt lưng buộc bụng ở Italia, v.v.. Tôi không biết ông đang ở VN hay nước ngoài. Nếu ở nước ngoài, ông hãy nghe theo một số ý kiến của người VN ở nước ngoài rằng hãy về VN một lần xem sao. Ông sẽ thấy những thay đổi nhờ đổi mới. Tôi không nói mọi thứ đều tốt đẹp. Tôi muốn nói nếu không có đổi mới thì sẽ không bao giờ có được bộ mặt VN ngày hôm nay.
Ta không phản đối thay đối nhưng không có nghĩa thay đổi bằng mọi giá, bất chấp điều kiện lịch sử, văn hóa, phong tục, tập quán VN. Thay đổi không có nghĩa là bắt chước, hôm nay theo nước này, ngày mai theo nước khác. Ta thay đổi có lộ trình, có nghiên cứu, không chụp giật, học tập, chắt lọc kinh nghiệm các nước nhưng phải luôn độc lập, tự chủ, sáng tạo. Ta thay đổi cách làm, không thay đổi mục tiêu hạnh phúc, tự do của nhân dân.
Ông ca ngợi Thái Lan, Myanmar nhưng tôi tin rằng bây giờ cho ông sang các nước đó ở chắc gì ông đã đi. Ông cũng sợ “áo vàng”, “áo đỏ” ở Thái Lan phải không? Ông sợ một ngày nào đó Myanmar trở thành nước Mỹ ở ASEAN thì lại sống trong bạo loạn của “văn hóa súng đạn”? V.v..
Tóm lại, tôi đồng tình với ông “không phải thay đổi là rối loạn xã hội” (và cũng không ai nghĩ, ai nói như vậy cả”. Chỉ có điều nếu thay đổi mù quáng, bắt chước, làm theo, không có tinh thần độc lập, tự chủ, sáng tạo, không phù hợp với hoàn cảnh nước mình, thay đổi cả mục tiêu thì nhất định không chấp nhận.
Thế giới còn đấy, các nước còn đấy. Rồi ông xem!

thichkhach (khách viếng thăm) gửi lúc 20:15, 06/08/2013 - mã số 94695
Nguyen Tieu viết:
Đảng Cộng sản Việt Nam là Đảng của giai cấp công nhân đồng thời là Đảng của dân tộc Việt Nam; đội tiên phong của giai cấp đồng thời là của dân tộc; đại biểu cho lợi ích của giai cấp và của cả dân tộc.
Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam là Nhà nước của nhân dân, do nhân dân, vì nhân dân dưới sự lãnh đạo của Đảng.
Quân đội nhân dân Việt Nam do Đảng Cộng sản Việt Nam sáng lập, lãnh đạo và rèn luyện, là quân đội nhân dân, từ nhân dân mà ra, vì nhân dân mà chiến đấu. Quân đội nhân dân Việt Nam không phải do một nhóm chính trị nào điều hành để bảo vệ lợi ích nhóm chính trị đó. Quân đội nhân dân Việt Nam cũng không phải bị sai khiến bởi một đảng phái nào để phục vụ và bảo vệ lợi ích của riêng đảng phái đó, bảo vệ sự tồn vong của nhóm người đó (ở ta không có các đảng phái theo cách hiểu của BS Nguyễn Quang Bình Tuy).
Quân đội ta bảo vệ lợi ích của Tổ quốc và nhân dân, bảo vệ chế độ xã hội chủ nghĩa, bảo vệ Đảng và Nhà nước (nhắc lại Đảng ta đại biểu lợi ích của giai cấp và dân tộc; Nhà nước ta là nhà nước của dân, do dân, vì dân).
Nói thực, nếu không có một quân đội dưới sự lãnh đạo của Đảng như quân đội ta thì bọn phản động, thế lực thù địch chế độ, những kẻ quay lưng lại với dân tộc và Tổ quốc còn chống phá điên cuồng hơn nữa chứ không chỉ như bây giờ đâu.
Ông có biết sở dĩ có công ty nước ngoài ở Việt Nam là nhờ đường lối đổi mới, mở cửa, hội nhập của Đảng Cộng sản Việt Nam không?
Chúng ta đã thực hiện đường lối đổi mới hơn 25 năm rồi và nhờ đó mới có thành tựu như ngày hôm nay. Chúng ta đổi mới, học tập kinh nghiệm các nước, tiếp thu chọn lọc tinh hoa nhân loại trên tinh thần độc lập, tự chủ, sáng tạo, không bắt chước, không theo đuôi. Myanmayr là gì so với Âu, Mỹ. Mà Âu, Mỹ ngày nay đâu có phải là “con đường tơ lụa” trong mắt nhân loại khi Chính phủ và nhân dân các nước đó còn phải thắt lưng buộc bụng mà chưa giải quyết được những khó khăn; khi còn nợ công và bạo loạn; khi khủng hoảng tài chính kinh tế còn chưa có lối ra...
Góp ý kiến, nhiều ý kiến và trao đổi là cần thiết nhưng phải có lý. Còn ý kiến nêu ra mà mâu thuẫn với chính mình, luẩn quẩn như dạng ý kiến của BS Nguyễn Quang Bình Tây thì còn gì mà tranh luận?

Cụ trả bài ẹ quá, loanh qoanh lẫn quẫn lợi dụng hoài cái điệp khúc do nhân dân vì nhân dân, nhờ ơn đảng... Cụ ca mà cụ không tự ngượng với chính mình. Đọc còm của cụ hiểu ngay đảng ta muôn đời là đỉnh cao trí tuệ như vẫn tự xưng, ta (được như) hôm nay (mất đất, mất đảo cũng là) nhờ ơn đảng. Thế thì còn gì để bàn cãi!
Quân đội của bọn tư bổn đek có thuộc đảng a, b,c nào cầm quyền, cụ nên học thuộc câu này nhá. Quân đội của chúng hoàn toàn phi chính trị. Đảng nào cầm quyền là chuyện của đảng đó. Đố thằng nào, con nào lên cầm quyền chi phối được quân đội nhá nhá.
Quân đội xứ lừa chỉ đuợc nghe lệnh đảng, được đem bổ sung đi cưỡng chế đất đai. Các tướng ta còn ra sáng kiến, tối kiến xúi dân ra biển hãy tự vệ lấy thân, bây sống chết là tại số giời, giời kêu ai nấy dạ, nhá. Hải quân ta (do nhân dân ta mà ra, dưng lại) trốn biệt lặn mất tăm khi bọn tàu đánh đập, bắt cóc ngư dân ta.
MK, dẽo tay, dẽo miệng tự lừa lấy thân chứ dưng lừa được ai?

Nguyen Tieu (khách viếng thăm) gửi lúc 15:41, 06/08/2013 - mã số 94691

LẨN QUẨN VỀ TƯ DUY PHI CHÍNH HÓA QUÂN ĐỘI

Đọc bài viết của BS Nguyễn Quang Bình Tuy “Không phải thay đổi là rối loạn xã hội” với 7 nội dung mà tác giả gọi là “xin phân tích thêm những khái niệm còn chưa rõ, mà nhiều người đôi khi còn nhầm lẫn”, tôi thấy chính tác giả nhầm lẫn, chưa rõ về khái niệm. Cách phân tích thì lẩn quẩn và mâu thuẫn.
Mục đích bài viết của tác giả là chứng minh cho việc phi chính trị hóa quân đội, nhưng chính bản thân tác giả chưa hiểu chính trị là gì, hoặc là hiểu mà cố tình viết như vậy. Tác giả viết: “Bản thân từ “chính trị” nên hiểu là “trị vì đất nước một cách chính danh” chứ không phải là “tà trị” tức là “trị vì đất nước bằng bạo lực, uy hiếp, dọa dẫm”. Tác giả duy danh định nghĩa theo kiểu: “trị” là trị vì đất nước; “chính” là chính danh thì quá buồn cười.
Không biết BS Nguyễn Quang Bình Tuy dựa theo từ điển nào hay là từ điển của tác giả N.Q.B.T để đạt được mục đích bài viết là phi chính hóa quân đội. Còn tất cả các từ điển không ai viết như thế cả. Theo các từ điển chính thống, khái niệm chính trị được hiểu như sau: (1) Những vấn đề về tổ chức và điều khiển bộ máy nhà nước trong nội bộ một nước, và về quan hệ về mặt nhà nước giữa các nước với nhau. (2) Những hoạt động của một giai cấp, một chính đảng, một tập đoàn xã hội nhằm giành hoặc duy trì quyền điều khiển bộ máy nhà nước. (3) Những hiểu biết về mục đích, đường lối, nhiệm vụ đấu tranh của một giai cấp, một chính đảng nhằm giành hoặc duy trì quyền điều khiển bộ máy nhà nước. (4) Những hoạt động nhằm nâng cao giác ngộ chính trị cho quần chúng, tổ chức quần chúng thực hiện một đường lối, những nhiệm vụ chính trị nhất định. (5) Sự khéo léo đối xử để đạt mục đích mong muốn.
Như vậy, nói đến chính trị là phải nói đến Nhà nước, giai cấp và chính đảng liên quan đến giành và điều khiển bộ máy Nhà nước. Vì vậy, đúng như ông viết, “chính trị là đưa ra chiến lược, còn quân đội thi hành chiến lược đó”; “quân đội cũng như các lĩnh vực khác là một bộ phận để thực thi các chiến lược của chính trị”. Viết như thế tức là ông đã thừa nhận một trăm phần trăm chính trị và quân đội gắn bó chặt chẽ với nhau, chính trị lãnh đạo quân đội và quân đội phục vụ chính trị, tức là nhất định phải chính trị hóa quân đội, chứ không thể phi chính trị hóa quân đội.
Trong bài viết ông cố tình nói đến “nhóm chính trị”, “lợi ích nhóm”, “nhóm người cầm quyền”. Đây không biết ông hiểu sai hay cố tình hiểu sai? Dù hiểu theo cách nào thì cũng phải nói cho rõ.
Đảng Cộng sản Việt Nam là Đảng của giai cấp công nhân đồng thời là Đảng của dân tộc Việt Nam; đội tiên phong của giai cấp đồng thời là của dân tộc; đại biểu cho lợi ích của giai cấp và của cả dân tộc.
Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam là Nhà nước của nhân dân, do nhân dân, vì nhân dân dưới sự lãnh đạo của Đảng.
Quân đội nhân dân Việt Nam do Đảng Cộng sản Việt Nam sáng lập, lãnh đạo và rèn luyện, là quân đội nhân dân, từ nhân dân mà ra, vì nhân dân mà chiến đấu. Quân đội nhân dân Việt Nam không phải do một nhóm chính trị nào điều hành để bảo vệ lợi ích nhóm chính trị đó. Quân đội nhân dân Việt Nam cũng không phải bị sai khiến bởi một đảng phái nào để phục vụ và bảo vệ lợi ích của riêng đảng phái đó, bảo vệ sự tồn vong của nhóm người đó (ở ta không có các đảng phái theo cách hiểu của BS Nguyễn Quang Bình Tuy).
Quân đội ta bảo vệ lợi ích của Tổ quốc và nhân dân, bảo vệ chế độ xã hội chủ nghĩa, bảo vệ Đảng và Nhà nước (nhắc lại Đảng ta đại biểu lợi ích của giai cấp và dân tộc; Nhà nước ta là nhà nước của dân, do dân, vì dân).
Trong bài viết ông cho rằng phải “trả quân đội về “dân sự”, “trả quân đội về cho nhân dân” thì quân đội ta vẫn của nhân dân đấy chứ. Ông thật sự không hiểu hay giả vờ không hiểu, đi đến phủ nhận vai trò của quân đội ta trong việc bảo vệ Tổ quốc, bảo vệ nhân dân, bảo vệ Đảng, Nhà nước và chế độ trong 2/3 thế kỷ qua. Nói thực, nếu không có một quân đội dưới sự lãnh đạo của Đảng như quân đội ta thì bọn phản động, thế lực thù địch chế độ, những kẻ quay lưng lại với dân tộc và Tổ quốc còn chống phá điên cuồng hơn nữa chứ không chỉ như bây giờ đâu.
Bài viết của BS Nguyễn Quang Bình Tuy đi từ chuyện này sang chuyện khác, tất nhiên với một chủ đích như đã nói là chứng minh “hùng hồn” cho thuyết phi chính hóa quân đội và muốn Việt Nam thay đổi theo con đường Myanmar. Nhưng vì sai từ gốc nhận thức nên lập luận mâu thuẫn. Ví dụ trong bài ông viết “chỉ dựa vào quyền lực chính trị thì mới giàu, còn không thì sẽ bị “đập chết”. Trước đó, ông lại “khoe” có một người bạn nhờ làm cho công ty nước ngoài nên giàu, có tiền tài trợ cho ba mẹ đi du lịch. Ông có biết sở dĩ có công ty nước ngoài ở Việt Nam là nhờ đường lối đổi mới, mở cửa, hội nhập của Đảng Cộng sản Việt Nam không?
Chúng ta đã thực hiện đường lối đổi mới hơn 25 năm rồi và nhờ đó mới có thành tựu như ngày hôm nay. Chúng ta đổi mới, học tập kinh nghiệm các nước, tiếp thu chọn lọc tinh hoa nhân loại trên tinh thần độc lập, tự chủ, sáng tạo, không bắt chước, không theo đuôi. Myanmayr là gì so với Âu, Mỹ. Mà Âu, Mỹ ngày nay đâu có phải là “con đường tơ lụa” trong mắt nhân loại khi Chính phủ và nhân dân các nước đó còn phải thắt lưng buộc bụng mà chưa giải quyết được những khó khăn; khi còn nợ công và bạo loạn; khi khủng hoảng tài chính kinh tế còn chưa có lối ra...
Góp ý kiến, nhiều ý kiến và trao đổi là cần thiết nhưng phải có lý. Còn ý kiến nêu ra mà mâu thuẫn với chính mình, luẩn quẩn như dạng ý kiến của BS Nguyễn Quang Bình Tây thì còn gì mà tranh luận?

Vũ Như Cẩn(khách viếng thăm) (khách viếng thăm) gửi lúc 11:31, 29/03/2013 - mã số 82843

Hôm qua trước khi về anh Cẩn có còng măng cái đề tài này , giờ xem lại thì ko thấy tăm hơi . Dạo này DL hình như có chút trục trặc và chú 13 cũng đã nói , đôi khi gởi bài từ xứ Lừa hơi khó .

Các chiến sỹ lưu ý . Đôi khi phải kiên nhẫn chờ xem thử hệ thống có phản hồi hay chưa . Phải kiên nhẫn thôi . Kêu gào bọn Đậu Hũ quá cũng ko được . Ai nấy cũng đều có gia đình , công việc cã .
-----------------

@ Lão Nị và các bạn . Chìa khóa của toàn bộ vấn đề này nằm ở chổ ...đo đó . Lão Nị và các bạn có thấy ko ? Nào , gợi hứng để vén tay xã luận 1 bài cho phổ cập với thời thế coi :)

ngocthach (khách viếng thăm) gửi lúc 14:25, 28/03/2013 - mã số 82762

Bài viết của BS Nguyễn Quang Bình Tuy hay qua, tôi đọc xong rồi còn muốn đọc nữa, cám ơn BS

Gửi phản hồi mới (xin gõ tiếng Việt có dấu và tuân thủ Nguyên tắc Dân Luận để được chấp nhận)

Bạn có thể bịa một địa chỉ email bất kỳ, ví dụ test@gmail.com. Thông tin này sẽ không xuất hiện công khai khi phản hồi được đăng.
  • Bạn có thể sử dụng các thẻ BBCode trong bài. Các địa chỉ URL sẽ được tự động chuyển thành liên kết.
  • Bạn có thể trích bài của người khác bằng thẻ [quote], ví dụ: [quote]Nội dung muốn trích dẫn[/quote]
  • Bạn có thể sử dụng những thẻ HTML sau: <a> <em> <strong> <ins> <b> <i> <u> <br> <cite> <code> <ul> <ol> <li> <dl> <dt> <dd> <h1> <h2> <h3> <h4> <h5> <table> <tbody> <td> <tr> <pre> <img> <div> <span> <object> <hr> <center> <font> <blockquote> <strike> <embed> <param> <del> <ins> <sub> <sup>
  • Bạn có thể chèn video vào bài viết bằng thẻ [video:địa_chỉ_url_của_video]
  • Cách dòng và cách đoạn sẽ được tự động chuyển thành xuống dòng.

Nhấn vào đây để biết thêm chi tiết về cách định dạng bài viết...

To prevent automated spam submissions leave this field empty.
CAPTCHA
Bạn bắt buộc phải trả lời câu hỏi kiểm tra dưới đây. Nó giúp chúng tôi nhằm lọc bỏ các nội dung spam do robot tự động thực hiện.
6 + 2 =
Giải bài toán đơn giản này và nhập kết quả vào ô phía trên. Ví dụ, nếu thấy 1+3, thì hãy nhập 4.

Bấm vào đây để xem thể lệ cuộc thi sáng tác video Quyền Con Người và Tôi 2013

Suy ngẫm

Thật may phước cho nhà cầm quyền nào có người dân không biết suy nghĩ!

— Adolf Hitler

Mới Mới Mới

Thống kê truy cập

Hiện có 1 thành viên491 khách truy cập.

Thành viên online

Admin

Kỷ lục: Có 2315 người ghé thăm vào 11-03-2013 lúc 13h29.