Trần Mạnh Hảo - Bàn qua về hội chứng tuyệt đối "Chủ nghĩa duy ác" của Marx

Chia sẻ bài viết này

Tác giả gửi đến Dân Luận

(Viết nhân dịp kỷ niệm 195 năm ngày sinh của Karl Marx (5.5.1818 – 5.5.2013) và kỷ niệm 130 năm ngày mất của ông (14.3.1883- 14.3.2013)

Triết gia phương Tây
Thế kỷ 19
Karl Marx
Tên: Karl Heinrich Marx
Sinh: 5 tháng 5, 1818 (Trier, Đức)
Mất: 14 tháng 3, 1883 (64 tuổi) (Luân Đôn,

"Cái Tuyệt đối, ấy là thực tính của mi!
(lời phán của thần Apollon được ghi trong đền Delphes)

Ngày 14-3- 2013 vừa qua là ngày giỗ lần thứ 130 năm của Karl Marx – ngày giỗ năm chẵn, một ngày giỗ tổ quan trọng nhất của những người cộng sản Việt Nam. Lạ thật, tịnh không thấy báo Nhân Dân, Tạp chí cộng sản, báo Quân đội nhân dân hay Hà Nội mới, Sài Gòn giải phóng, Công an nhân dân, Công an TP.HCM…những tờ báo cuối cùng ở Việt Nam thề quyết bảo vệ chủ nghĩa cộng sản tới chết nhắc tới ngày giỗ tổ của đảng cộng sản Việt Nam. Chúng tôi đã vào công cụ tìm kiếm http://google.com đánh mã tìm kiếm: “kỷ niệm 130 năm ngày mất của Karl Marx và 195 ngày sinh của Marx” hiện ra 18 đề mục, chỉ có câu lạc bộ chơi tem Việt Nam ( CLB Viet Stamp) nhắc đến hai ngày này bằng con tem có hình Marx mà thôi. Vì sao Đảng cộng sản Việt Nam lại lờ tịt ngày giỗ tổ, không thèm thắp cho cụ cố tổ “thiêng liêng” của mình một nén nhang? Có phải Đảng cộng sản Việt Nam đã chủ động bỏ ngày giỗ tổ, dấu hiệu cho thấy Marx đã bị chính những người cộng sản Việt Nam khai tử ? Họ chỉ còn dùng tên ông và chủ nghĩa của ông để làm bình phong giữ đặc quyền đặc lợi mà thôi. Cũng có thể đảng cộng sản Việt Nam thấy đảng cộng sản Trung Quốc trong Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XVIII ngày 17-12-2012 vừa qua đã im lặng từ bỏ Marx- Lenine- Mao Trạch Đông, không còn nhắc tên ba ông tổ này trong các văn kiện chính thức của đại hội, nên đảng cộng sản Việt Nam cũng a tòng noi theo chăng ? Qủa thực, từ năm 1978, đảng cộng Trung Quốc đã chôn sống chủ nghĩa Marx bằng cách xây dựng kinh tế thị trường, tức kinh tế tư bản. Đảng cộng sản Việt Nam cũng đã chôn chủ nghĩa cộng sản bằng cách xây dựng xã hội tư bản chủ nghĩa vào năm 1986. Bởi, chủ nghĩa Marx về bản chất là một học thuyết kinh tế. Họ bỏ giỗ ông tổ Marx là quá logic.

Nhân ngày giỗ lần thứ 130 năm của Marx 14-3-2013 vừa qua và sắp tới là ngày 5-5-2013, kỷ niệm 195 năm ngày sinh của vĩ nhân trên, chúng tôi viết bài báo này gồm có mấy phần sau:

1-TỪ HI LẠP ĐẾN MARX, TRIẾT HỌC PHƯƠNG TÂY LUÔN HƯỚNG VỀ CÁI TUYỆT ĐỐI

2- TÁCH TÂM RA KHỎI VẬT, ÁP ĐẶT Ý ĐỊNH CHỦ QUAN LÊN VẠN VẬT LÀ SỰ KHỐN CÙNG CỦA TRIẾT HỌC TỪ PROTAGORAS TỚI MARX

3 – MARX TIẾP THU ( LẤY) MỌI HỌC THUYẾT TRƯỚC MÌNH, TRỪ CHỦ NGHĨA NHÂN ĐẠO

4 – NHỮNG CÁI SAI CĂN BẢN ( SAI GỐC) CỦA HỌC THUYẾT MARX

Xin quý độc giả đọc nội dung chính của bài viết:

1- TỪ HI LẠP ĐẾN MARX, TRIẾT HỌC PHƯƠNG TÂY LUÔN HƯỚNG VỀ CÁI TUYỆT ĐỐI


Câu thần chú:
- Cái Tuyệt đối, ấy là thực tính của mi - được cho là của thần Apollon (tiếng Hy Lạp: Απόλλων Apóllon) là thần ánh sáng, chân lý và nghệ thuật) tuyệt đối hóa cái tuyệt đối trong bản thể vũ trụ ám ảnh nền văn minh Hi Lạp từ buổi bình minh con người, khiến con người suốt cả mấy nghìn năm luôn luôn thao thức đi tìm linh hồn mình trong tuyệt đối Thượng đế, trong tự nhiên và trong chính xã hội mà nó cư trú…

Diogenes Sinope, trong tiếng Hy Lạp cổ Διογένης / Diogenes ( Sinope v 413 - Corinth , ca 327 trước Công nguyên ), một tông đồ của thần Apollon, mỗi ngày lại mang cây đèn đi khắp hang cùng ngõ hẻm thành Athènes đầy ắp người ta, để tìm một con người tuyệt đối giữa ban ngày nhưng tuyệt nhiên không thấy. Hình như toàn bộ nền triết học Hi Lạp (và cả châu Âu sau này), cũng bị hội chứng đi tìm con người tuyệt đối, xã hội tuyệt đối, thiên đường tuyệt đối trên mặt đất của Diogène làm cho mất ăn mất ngủ…

Protagoras (pron.: / p r oʊ t æ ɡ ə r ə s / ; Hy Lạp :. Πρωταγόρας, ca 490 TCN - 420 TCN) [1] nhà triết học Hy Lạp trước Socrates, triết gia duy vật sơ khai, tuyệt đối tự tin đến mức chủ quan, đẩy con người vượt lên cả Thượng đế, kích thích chú bé Hi Lạp ấu thơ hãy vươn lên thành người khổng lồ cai trị vũ trụ : “Con người là thước đo của vạn vật”

Thalès de Milet gọi là Ta-Lét (tiếng Hy Lạp: Θαλῆς ὁ Μιλήσιος; khoảng 624 TCN – khoảng 546 TCN), triết gia khởi nguồn văn minh Hi Lạp coi nước là tuyệt đối vũ trụ thì Heraclite coi lửa là tuyệt đối của vạn vật. Anaximandros, coi tuyệt đối là cái tuyệt đối không thể tìm thấy trong một vũ trụ tuyệt đối bất định. Democritos lại đi tìm bản nguyên vũ trụ thông qua tuyệt đối-nguyên tử, phần tử nhỏ nhất của vũ trụ tuyệt đối không thể bị chia cắt.

Xenophanes của Colophon (tiếng Hy Lạp: Ξενοφάνης ὁ Κολοφώνιος; 570 - 475 TCN) cho rằng tuyệt đối nằm trong thực tại khách quan chứ không nằm trong tay thần linh với câu nói nổi tiếng
: “Nếu con ngựa, con bò biết vẽ, chúng sẽ vẽ thần linh của chúng có hình ngựa, hình bò!”.

Pythagoras (tiếng Hy Lạp: Πυθαγόρας; sinh khoảng năm 580 đến 572 TCN - mất khoảng năm 500 đến 490 TCN) nhà toán học vĩ đại lại đi tìm tuyệt đối trong các con số, trong phép mầu toán học.

Sokrates hay Socrates
(Về năm sinh của ông hiện vẫn chưa có sự thống nhất giữa năm 469 hay 470. (469–399 TCN), (470–399 TCN) - triết gia khởi nguồn túi khôn Hi Lạp đã bị tử hình vì dám đưa tinh thần Hi Lạp từ trong đền thờ Apollon ra xã hội con người, khuyên người ta nên đi tìm cái đẹp linh hồn trong thân xác, để thấy linh hồn đồng nhất với thượng đế tuyệt đối. Ông tuyệt đối hóa vai trò của trí tuệ để đi tìm chân lý tuyệt đối…

Platon (tiếng Hy Lạp: Πλάτων, Platōn, "Vai Rộng"), khoảng 427-347 TCN lại đi tìm một thế giới tuyệt đối ý niệm trong linh hồn bất tử. Ông là người đầu tiên chỉ hướng cho nhân loại đi tìm một xã hội tuyệt đối thiên đường, tuyệt đối hoàn thiện hoàn mỹ là xã hội cộng sản tuyệt đối không còn tư hữu, được sinh ra trong ý niệm duy tâm của ông qua tác phẩm trứ danh “ Cộng Hòa”. Có điều xã hội cộng sản của Platon là một xã hội cộng sản nhân đạo, tuyệt đối cấm giết người. Marx, hơn 2000 năm sau đã lấy ý tưởng này của Platon để xây dựng chủ nghĩa cộng sản bằng “vũ khí duy ác”, bằng phương pháp duy nhất là giết người “ chôn tư bản”, giết tất cả các giai cấp khác trừ giai cấp vô sản. Con đường đi vào thế giới cộng sản của Platon có Thượng Đế và tình thương yêu nhân loại đi kèm, tuy chỉ là một xã hội giả tưởng. Ngược lại, con đường đi lên thế giới đại đồng, đi lên thiên đường cộng sản của Marx là con đường đầy máu và nước mắt với những núi núi sọ người như đã từng xảy ra ở Nga cộng, Tàu cộng, Triều cộng, Cu cộng, Việt cộng… và như hậu duệ cuối cùng của Marx là Pôn-pốt Iêng-xa-ri vừa thực hiện thiên đường cộng sản là những cánh đồng chết với sự tham gia của qủy dữ.

Triết gia hàng đầu của triết học Kinh Viện Thánh Aurielius Augustinus (sinh ngày 13 tháng 11, mất ngày 354 - 28 tháng 8, 430) - người đã Platon hóa thần học Thiên Chúa giáo và ngược lại ( sau này Thánh Thomas Aquin cũng làm như vậy với Aristote), tìm tuyệt đối trong linh hồn thánh thiện, từng phán: “Làm cho chính mình trở thành chân lý” (Vé rum tacere se ipsum); rằng khi có Chúa tồn tại trong anh em, linh hồn anh em là một với tuyệt đối Thiên Chúa. Sau này, Marx đã lấy câu kinh trên của Thánh Augustinus sau khi xua đuổi Chúa Trời để biến các ảo tưởng duy tâm cực đoan của mình thành chân lý duy nhất, chân lý vĩnh hằng giúp các hậu duệ chân truyền của ông như Lenine, Stalin, Mao Trạch Đông…tiêu diệt những kẻ bất đồng chính kiến bằng gông cùm tù tội bắn giết.

René Descartes (sinh ngày 31 tháng 3 năm 1596 – mất ngày 11 tháng 2 năm 1650) tuyệt đối hóa tư duy, cho tư tưởng con người thể hiện trong khoa học là cái tuyệt đối với hai câu nói nổi tiếng vượt qua những rào cản của thần học, tôn sùng một Thượng đế khác là lý trí : “Tôi tư duy, tôi tồn tại”, hoặc: “Trừ tư tưởng của ta, chẳng có gì tuyệt đối nằm trong tay ta”

Immanuel Kant, (sinh ngày 22 tháng 4 năm 1724 tại Königsberg; mất ngày 12 tháng 2 năm 1804 tại Königsberg) triết gia vĩ đại nhất của nước Đức và châu Âu, người từng muốn dung hòa hai cực đoan duy vật và duy tâm trong triết học phương Tây bằng sự “phê phán lý trí thuần túy”, hướng con người về thế giới “tiên nghiệm” với thuyết : Lệnh thức tuyệt đối (kategorischer Imperativ) cho rằng tuyệt đối không thể nhận thức được “vật tự nó”. Nhưng từ I. Kant, hình như triết học truy tìm cái tuyệt đối bản thể vũ trụ phương Tây thiếu tự tin, toan tìm một lối rẽ sang phương Đông khi ông tương đối hóa cái toàn thể : “Từ “toàn thể”luôn luôn chỉ có nghĩa tương đối…”

Georg Wilhelm Friedrich Hegel (27 tháng 8 năm 1770 - 14 tháng 11 năm 1831) – người đã từng tuyên bố biện chứng pháp của tôi là lấy từ triết gia Heraclitus Êphêsô (Hy Lạp cổ đại Ἡράκλειτος không Ἐφέσιος / Hêrákleitos Ephésios ho) là một nhà triết học Hy Lạp từ cuối thế kỷ thứ sáu trước Công nguyên.). Hegel đã phát triển biện chứng pháp của Héraclite tới mức hoàn thiện, tất nhiên là biện chứng pháp tinh thần theo ý niệm tuyệt đối của ông. Sau này, một người học trò của Hegel là K. Marx đã lật ngược biện chứng pháp tinh thần của Hegel để thành biện chứng pháp duy vật của Marx.

Hegel đã tìm ra quy luật chung của phép biện chứng trong tư duy, trong tự nhiên và xã hội với sự hỗ trợ của Thượng Đế. Hegel đã dùng khái niệm Thượng Đế của Spinoza (Benedictus de Spinoza hay Baruch de Spinoza (24/2/1633 - 21/2/1677) là một nhà triết học người Hà Lan gốc Do Thái.) để làm một cuộc cách mạng thực sự của thần học có phần nghiêng về thuyết phiếm thần, chỉ bước nửa bước nữa là tới vô thần. Spinoza cho rằng Thượng Đế không phải là một cá thể toàn năng, độc thần, tuyệt đối như quan niệm của Do Thái giáo, Thiên Chúa giáo và Hồi giáo; mà Thượng Đế chính là toàn thể vũ trụ, toàn thể thế giới tự nhiên trong đó có con người sinh sống. Hegel chỉ ra lịch sử loài người có thể phát triển tới cái tuyệt đối toàn thiện toàn mỹ ( một thiên đường dưới thế) với sự hướng dẫn của Thượng Đế theo hướng chỉ đường của tính thiện căn tức chủ nghĩa nhân đạo Thiên Chúa giáo.

Marx từ bỏ đạo đức Thiên Chúa giáo của Hegel, quyết mang thiên đường từ trời xuống thế để tìm cái tuyệt đối nơi trần gian, thánh hóa con người bằng bạo lực, quyết dùng máu của giai cấp tư bản để xây dựng xã hội cộng sản ảo tưởng bằng Ý NIỆM TUYỆT ĐỐI DUY VẬT. Marx, một lần nữa, lặp lại hình ảnh triết gia Diogen của Hi Lạp xa xưa, cầm đèn đi giữa ban ngày để tìm kiếm giấc mơ cộng sản của mình trên mặt đất duy ác.

2-TÁCH TÂM RA KHỎI VẬT, ÁP ĐẶT CHỦ QUAN CON NGƯỜI LÊN VẠN VẬT LÀ SỰ KHỐN CÙNG CỦA TRIẾT HỌC TỪ PROTAGORAS ĐẾN MARX:

Triết học phương Tây từ Hi Lạp tới Marx mắc một căn bệnh trầm kha, đưa tới sự cáo chung của triết học, ấy là căn bệnh tách TÂM (duy tâm) ra khỏi VẬT (duy vật). Bệnh này đưa đến cuộc truy nguyên (tranh cãi) vô hồi kỳ trận trong triết học: TÂM có trước hay VẬT có trước, VẬT sinh TÂM hay TÂM sinh VẬT ? Rằng trứng đẻ ra gà hay gà đẻ ra trứng ? Rằng con người sinh ra từ con khỉ (Darwin) hay có một Đấng toàn năng nào đó nặn ra con người từ đất sét như Do Thái giáo, Thiên Chúa giáo đã tin tưởng ? Cho đến nay, khoa học thực nghiệm phương Tây vẫn còn ngơ ngác hỏi: vũ trụ này, tồn tại này sinh ra do TẤT ĐỊNH (do Chúa, do Đấng Toàn Năng) hay do NGẪU NHIÊN (do vụ nổ lớn Big Bang) tạo ra ? Cho đến nay, câu hỏi của người Sume mở đầu văn minh Lưỡng hà ( mở đầu văn minh nhân loại ?), sắc dân tìm ra chữ viết để viết trên gốm sớm nhất, rằng: con người từ đâu đến, đến đây làm gì và đi về đâu vẫn chưa được các nền văn minh hậu bối trả lời, kể cả Einstein hay đức Đạt Lai Lạt Ma….

Chỉ biết rằng, cho tới hiện nay, khoa học thực nghiệm phương Tây đã dẫn dắt nhân loại qua những bước tiến khổng lồ về vật chất như tìm được bản đồ gen người, sinh sản vô tính, đưa người lên vũ trụ, dùng kính viễn vọng nhìn ra vũ trụ khôn cùng…Ngược đời thay, khoa học càng ngày càng tiến lên càng thấy mình gần với tôn giáo…Khoa học tò mò hé mắt qua kính viễn vọng thiên văn Hubble, hoặc kính viễn vọng khổng lồ Alma nhìn ra vũ trụ để thấy trái đất này, thái dương hệ này cũng chỉ là kiếp hạt bụi tí con con; hoặc bồi hồi tìm ra hạt Higgs (hạt của Chúa Trời)…chợt sợ hãi nếu đột nhiên mình lại tìm ra hạt của qủy sứ…Nhưng khoa học thực nghiệm chừng như đã bất lực, khi nó lơ mơ cảm thấy rằng hình như vũ trụ này đã được một lực lượng siêu nhiên nào đó lên chương trình từ A tới Z, đã mã hóa mọi hoạt động của con người và tự nhiên từ mở đầu đến kết thúc?

Công cuộc tách TÂM ra khỏi VẬT của nền triết học phương Tây ngót ba nghìn năm nay giờ đã đến lúc nhận lấy một hậu quả kinh hồn: toàn bộ nền văn minh vật chất đã dùng khoa học thực nghiệm đưa con người vượt lên phía trước với tốc độ siêu âm, bỏ lại nền văn minh tinh thần tiến như rùa bò vẫn còn cố níu lấy luân lý và đạo đức thế kỷ ánh sáng thứ 17, tiếc nuối thế kỷ thứ 18 của cách mạng Pháp và tuyên ngôn độc lập Hoa Kỳ hào sảng tính nhân văn ? Trong con tàu vũ trụ trái đất bay đến tương lai, dường như tinh thần nhân loại đã bị văn minh vật chất bỏ lại ở rất xa trong quá khứ, có cơ hồn sẽ lìa khỏi xác, một nhân loại DUY VẬT không có DUY TÂM đi kèm, một nhân loại ác không có thiện đi kèm, phải chăng là dấu hiệu của ngày tận thế?

Nhân loại đang tới gần nguy cơ tự hủy diệt khi thân xác bỏ rơi linh hồn, khi khoa học bỏ rơi tôn giáo, khi cái ác bỏ rơi cái thiện, khi VẬT bỏ rơi TÂM, khi loài người sắp đánh mất tuổi thơ, đánh mất tôn giáo và Thượng Đế…?

Tách TÂM ra khỏi VẬT (và ngược lại) thì TÂM ấy không còn là TÂM, VẬT ấy cũng không còn là VẬT nữa ? Tách TÂM ra khỏi VẬT ( và ngược lại) khác nào tách HỒN ra khỏi XÁC. Một cái xác không hồn, cái xác ấy là một vật chết, quyết không còn là con người nữa. Một cái hồn không có xác để cư trú, cái hồn ấy chỉ có thể là hư vô.

TÂM và VẬT, HỒN và XÁC là quá trình đồng thời, tuyệt nhiên không thể dùng phương pháp phân tích theo kiểu mổ xẻ: trước hết là TÂM hay trước hết là VẬT theo kiểu triết học phương Tây đã quan niệm và cãi nhau chí chết để cùng nhau treo cổ triết học vậy.

Người phương Đông quan niệm TÂM với VẬT là một. Tôi đang bàn về Vật, cũng có nghĩa là tôi đang nói về Tâm đấy. Người phương Đông cho con người là tiểu vũ trụ nên tạo ra một tam vị nhất thể ( tam tài) thống nhất THIÊN ĐỊA NHÂN. Người phương Đông coi con người là con đẻ của tự nhiên, từ tự nhiên mà sinh ra, rồi lại quay về với tự nhiên, không bao giờ coi mình cao hơn tự nhiên hay bá chủ tự nhiên như triết học phương tây quan niệm.

Bằng một danh ngôn vĩ đại, triết gia Protagoras đã chỉ hướng cho nền văn minh phương tây tha hồ áp đặt chủ quan của con người lên toàn thể vũ trụ: “Con người là thước đo vạn vật”. Sao lại lấy cái giới hạn làm thước đo cái vô hạn? Con người là tùy thể của vũ trụ hay ngược lại ? Con người sinh ra vũ trụ hay ngược lại mà lại lấy con người làm thước đo vũ trụ?

Lấy VẬT phủ nhận TÂM, dùng vật chất phủ nhận mọi giá trị tinh thần con người, áp đặt chủ quan vô cùng duy tâm của mình lên mọi vật rồi gọi là duy vật chủ nghĩa, áp đặt rất nhiều điều phi lý, không tưởng của mình lên con người, lên xã hội và lịch sử con người rồi gọi là duy vật biện chứng, phủ nhận lịch sử nhân loại trước mình rồi gọi là duy vật lịch sử, Marx và Engels đã biến chủ nghĩa hoang tưởng của mình thành đoạn đầu đài để hành hình triết học, để đưa triết học phương tây vào huyệt mộ của bế tắc bằng vũ khí duy nhất là cái ác.

3 – MARX TIẾP THU (LẤY) MỌI HỌC THUYẾT TRƯỚC MÌNH, TRỪ CHỦ NGHĨA NHÂN ĐẠO

Karl Marx tiếp thu (lấy) hơn 90 % học thuyết Hegel làm học thuyết của mình, trừ Thượng Đế và chủ nghĩa nhân đạo. (Nói đến Marx, cũng có nghĩa là nói đến Engels, vì hai ông là đồng tác giả của chủ nghĩa cộng sản bạo lực. Chúng tôi không bàn đến các đao phủ thủ của chủ nghĩa duy ác là Lenine, Stalin, Mao Trạch Đông và hàng tá các đao phủ thủ tí con con Âu Á cộng sản khác …)

Ngay cả ba phạm trù nổi tiếng của Marx được cho là phương pháp luận khoa học như : lượng biến thành chất, sự phủ định của phủ định và sự đấu tranh giữa các mặt đối lập thống nhất từng là những phát hiện của Héraclite và Hegel.

Karl Marx đã xua đuổi chủ nghĩa nhân đạo ra khỏi thuyết duy vật còn biết thương người của Feuerbach (Ludwig Andreas von Feuerbach (ngày 28 tháng 7 năm 1804 - ngày 13 tháng 9 năm 1872) là một nhà triết học Đức và nhà nhân chủng học) sau khi tiếp thu (lấy) 90% học thuyết duy vật của Feuerbach thể hiện trong tác phẩm “Hệ tư tưởng Đức” của Marx. Marx đã kết hợp biện chứng Hegel với duy vật Feuerbach để tạo ra duy vật biện chứng và duy vật lịch sử.

Marx quét sạch chủ nghĩa nhân văn (nhân đạo) ra khỏi học thuyết cộng sản trong tác phẩm “Cộng Hòa” của Platon (Platon (tiếng Hy Lạp: Πλάτων, Platōn, "Vai Rộng"), khoảng 427-347 TCN, nhà triết học cổ đại Hy Lạp được xem là thiên tài trên nhiều lĩnh vực, có nhiều người coi ông là triết gia vĩ đại nhất mọi thời đại cùng với Socrates (Σωκράτης) là thầy ông.) để lấy nguyên mẫu mô hình xã hội cộng sản này của Platon, xin trích:

“PLATON : Lí tưởng cộng sản lần đầu tiên được Platon định danh về mặt lí luận trong các trước tác của mình. Trong tác phẩm Cộng hoà, thông qua Socrates, Platon khẳng định rằng bất hoà và chiến tranh có nguồn gốc từ sở hữu:

“Sự khác nhau như thế thường xảy ra do bất đồng về những từ như ‘của tôi’ và ‘không phải của tôi’, ‘của anh ta’ và ‘không phải của anh ta’… Chả lẽ việc xây dựng một nhà nước, nơi đa số người cùng sử dụng những từ như ‘của tôi’ và ‘không phải của’ đối với cùng một loại đồ vật không phải là cách làm tốt nhất hay sao?”

Trong các phẩm Các qui luật, Platon còn dự báo một xã hội, nơi người ta không những sở hữu chung tất cả, kể cả vợ con mà còn:

“riêng tư và tư hữu bị loại bỏ khỏi đời sống, những thứ về bản chất là riêng, thí dụ như mắt và tay cũng trở thành của chung và ở mức độ nào đó người ta cùng nhìn, cùng nghe và cùng hành động, tất cả mọi người cùng ca tụng hay cùng lên án, cùng vui cùng buồn vì cùng những lí do như nhau”

Aristotle, học trò của Platon, lại ngờ rằng cái Utopia cộng sản đó sẽ không đem lại hoà bình vì một lí do đơn giản là khi cùng sở hữu thì người ta dễ sinh ra cãi cọ hơn là tư hữu. Hơn nữa, ông khẳng định rằng nguồn gốc của các tranh chấp không nằm ở sự tư hữu mà ở ước muốn được sở hữu: “không cần cào bằng sở hữu mà phải san bằng ước muốn của con người”.

(Richard Pipes - Chủ nghĩa cộng sản)- Phạm Minh Ngọc dịch
http://www.talawas.org/talaDB/showFile.php?res=10911&rb=08
(hết trích)

Marx cũng tiếp thu (lấy) ý tưởng về một xã hội tuyệt mỹ “ thiên đường cộng sản Thiên Chúa giáo” trong khái niệm Utopia của Thomas More (Sir Thomas More (/ m ɔr / 07 Tháng 2 1478 - 06 Tháng 7 năm 1535), được biết đến với Công giáo La Mã như Thánh Thomas More từ năm 1935)

Thomas More đã sáng tác cuốn tiểu thuyết giả tưởng có tên Utopia, mô tả một xã hội thiên đường cộng sản hữu thần, ai không tin vào Chúa sẽ bị chém đầu.Trong “Utopia xã” với quyền sở hữu đất, sở hữu tư nhân không tồn tại, nam giới và phụ nữ được giáo dục như nhau, một xã hội làm theo năng lực hưởng theo nhu cầu, con người gần như đã biến thành các vị thánh. Marx đã lật ngược xã hội thiên đường cộng sản hữu thần của Thomas More để trở thành xã hội thiên đường cộng sản vô thần của mình, nơi tôn giáo bị triệt tiêu, cá nhân bị triệt tiêu, cái riêng bị triệt tiêu, gia đình bị triệt tiêu, nhà nước bị triệt tiêu, giai cấp bị triệt tiêu, kỷ luật và hiến pháp bị triệt tiêu, tòa án, quân đội, công an, nhà tù, hình phạt bị triệt tiêu, cái ác, cái giả, cái xấu bị triệt tiêu, biện chứng bị triệt tiêu, trần gian bị triệt tiêu …

Cứ đà này, học thuyết Marx có thể sẽ tiến lên một bước là triệt tiêu con người vì Marx (lấy ý của Hegel) nói rằng lúc xã hội loài người phát triển đến mức tuyệt hảo là thiên đường cộng sản thì lịch sử nhân loại dừng lại, không còn sự tiến hóa nào hiện hữu nữa. Lịch sử theo ý Marx đến đây là điểm kết thúc, điểm chết. Mà lịch sử loài người biến mất thì con người sẽ cư trú trong hư vô hay trong cõi chết ư ? Thật là hoang đường và phi lý (!)

Marx tiếp thu ( lấy) khái niệm đấu tranh giai cấp từ nhiều triết gia trước Marx làm của mình, trong đó có ba vị tiền bối được gọi là ba nhà của chủ nghĩa xã hội không tưởng lớn nhất: Saint Simon, Fourier, Owen rồi đuổi cổ chủ nghĩa nhân đạo ra khỏi khái niệm đấu tranh giai cấp ôn hòa ( phi bạo lực) của ba ông thầy này.

Marx đã lấy tư tưởng xã hội chủ nghĩa là một xã hội có nền nền kinh tế thống nhất có kế hoạch trên quy mô một quốc gia và quy mô thế giới, lần đầu tiên do Saint Simon (1760 - 1825) sáng tạo ra để làm của mình, sau khi đã xóa bỏ tính nhân đạo của học thuyết Saint Simon.

Marx đã lấy học thuyết Charles Fourier (1772 - 1837) làm của mình, trong đó có một phát minh quan trọng nhất của bậc tiền bối này, rằng tiến trình lịch sử xã hội loài người trải qua bốn giai đoạn: mông muội, dã man, gia trưởng và văn minh. Văn minh là giai đoạn tư bản chủ nghĩa, gia trưởng là xã hội phong kiến, dã man là xã hội chiếm hữu nô lệ và mông muội là xã hội cộng sản nguyên thủy. Ngay cả ý tưởng công xã (Học thuyết của Fourier về một xã hội mới là hệ thống công nghiệp mới hay chủ nghĩa công nghiệp mới theo cách gọi của ông. Đơn vị cơ sở của xã hội mới ấy bắt đầu từ các phalanges (phalănggiơ - một kiểu công xã) của Fourier) Marx cũng lấy làm của mình. Ý tưởng phải thay thế chế độ tư bản một cách triệt để bằng phương pháp hòa bình của Fourier cũng được Marx trưng thu sau khi đã đuổi chủ nghĩa nhân đạo ra khỏi học thuyết Fourier.

Học thuyết cho rằng chế độ tư hữu là nhân tố chính của sự suy đồi về đạo đức cần phải được tiêu diệt bằng phương pháp hòa bình đã được Marx lấy làm của mình sau khi đã xóa bỏ tình thương con người phi giai cấp của Owen (Robert Owen (1771 - 1858) mà Marx gọi là cải lương, thỏa hiệp, là không triệt để.

Tư tưởng “Xã hội mới đó vận hành hợp lý đó theo nguyên tắc sở hữu chung và lao động chung, kết hợp lao động trí óc và chân tay, sự phát triển toàn diện của cá nhân, bình đẳng về quyền lợi và nghĩa vụ. Xã hội không có giai cấp ấy là một liên minh tự do của các công xã tự quản” của Owen cũng được Marx lấy làm của mình sau khi đã từ bỏ phương pháp thiện căn của Owen để dùng bạo lực xây dựng xã hội mới do Marx chủ trương.

Học thuyết kinh tế của Marx là bắt nguồn từ hai nhà kinh tế học lớn nhất của chủ nghĩa tư bản là Adam Smith và David Ricardo.

Adam Smith, FRSE (rửa tội ngày 16 tháng 6 năm 1723, hay 5 tháng 6 năm 1723 trong lịch Julian; mất ngày 17 tháng 7 năm 1790) là nhà kinh tế chính trị học và triết gia đạo đức học lớn người Scotland; là nhân vật mở đường cho phát triển lý luận kinh tế. Bộ sách Bàn về tài sản quốc gia (Inquiry into the Nature and Causes of the Wealth of Nations) đã giúp tạo ra kinh tế học hiện đại và cung cấp một trong những cơ sở hợp lý nổi tiếng nhất của thương mại tự do, chủ nghĩa tư bản, và chủ nghĩa tự do - http://vi.wikipedia.org/wiki/Adam_Smith

Adam Smith là lý thuyết gia số một đặt nền móng cho kinh tế tư bản chủ nghĩa. Ông sinh trước Marx 95 năm và 28 năm sau khi ông mất, Marx mới ra đời. Trước Adam Smith, kinh tế phương Tây còn mang đặc thù của nền kinh tế phong kiến tuy đã manh nha nền kinh tế thương mại tư bản tư nhân còn nhỏ lẻ.

Trước Adam Smith, chủ nghĩa tư bản sơ khai đã có một số nhà kinh tế bàn đến vấn đề tự do kinh tế và tự do thương mại, bàn về các khế ước xã hội trong mối quan hệ giữa tư bản và lao động. Nhưng chính từ Adam Smith lần đầu tiên các lý thuyết về tự do kinh tế, tự do thương mại được hệ thống hóa, điều kiện hóa, xã hội hóa và quốc tế hóa. Đó là những vấn đề sống còn của chủ nghĩa tư bản nhân đạo trong mối quan hệ giữa đạo đức và kinh tế, giữa lý thuyết về giá trị lao động và thị trường tự do tự điều tiết mọi mâu thuẫn lao động và tư bản, về vấn đề chuyên môn hóa sản xuất quốc tế và sự phân công lao động, về nhân tố sản xuất quan trọng hơn nhân tố mậu dịch, về thuyết trọng thương đã vượt qua thuyết trọng nông trong tích lũy tư bản, về “lý thuyết lợi ích tuyệt đối” trong vai trò điều tiết của nhà nước trong kinh doanh quốc tế, về sức lao động là giá trị đầu tiên của nền tảng sản xuất tư bản.

Vấn đề quan trọng nhất mang tính đạo đức trong kinh tế luận Adam Smith là mối quan hệ giữa tăng trưởng kinh tế và giải phóng con người khỏi nô lệ thân xác. Thương nghiệp và công nghiệp thành thị chỉ có thể phát triển khi nó gắn liền với tự do cá nhân, quyền tư hữu tối thượng và pháp lý dân chủ đại nghị. Adam Smith còn khuyến cáo nền kinh tế tư bản rằng kinh tế chỉ có thể phát triển nếu việc trả lương lao động hợp lý trở thành tiêu chuẩn mang tính lịch sử để tiến lên hữu sản hóa giai cấp vô sản. Adam Smith trong kinh tế luận của mình đã coi hợp tác trong cạnh tranh là vấn đề sống còn của xã hội tư bản.

Marx, từ người học trò trở thành người phản biện học thuyết kinh tế AdamSmith. Marx luôn luôn nói đến duy vật biện chứng và duy vật lịch sử nhưng trong cách hành xử và lập luận của mình, Marx lại là người chủ quan phi biện chứng và phi lịch sử hơn ai hết. Marx áp dụng biện chứng pháp Hegel vào mọi vấn đề để đi đến công thức cứng ngắc và thiếu khoa học là tư bản thì tuyệt đối xấu còn vô sản thì tuyệt đối tốt, rằng tư bản bóc lột dã man vô sản bằng “giá trị thặng dư”, rằng nhất định vô sản sẽ chôn tư bản để xây dựng một nền kinh tế chỉ huy, một nền kinh tế kế họach hóa toàn cầu phi cạnh tranh, một nền kinh tế xóa bỏ hoàn toàn tư hữu… Marx, bằng định kiến cố hữu đã đóng đinh tư bản vào một chỗ “bóc lột dã man” mà không cho nó sự vận động để tự sửa chữa tốt hơn.

Thực tế đã chứng minh Marx hoàn toàn sai lầm về học thuyết kinh tế duy tâm chủ quan thiếu luận chứng khoa học của mình. Học thuyết kinh tế tự do và nhân đạo của Adam Smith đã chiến thắng học thuyết chôn tư bản của Marx. Chính Marx từng nói: “ Thực tế là thước đo chân lý”. Ngày nay bốn nước cộng sản cuối cùng của thế giới là Trung Quốc, Việt Nam và bước đầu với Cuba và Bắc Triều Tiên đã từ bỏ ( và dần dần từ bỏ) kinh tế tập trung, kinh tế phi cạnh tranh, kinh tế bị chính trị hóa, phi tư hữu hóa của Marx để thực thi học thuyết kinh tế tự do và nhân đạo tư bản chủ nghĩa của Adam Smith.
Nói tóm lại, hầu hết tư tưởng của Marx là lấy từ các học phái trước Marx, sau khi ông đã chối bỏ mọi điều thiện của các bản chính để duy ác hóa chủ nghĩa xã hội rất thiếu lý tính, thiếu lẽ phải của mình, rồi gọi chúng là chủ nghĩa xã hội khoa học.

4– NHỮNG CÁI SAI CĂN BẢN (SAI GỐC) CỦA HỌC THUYẾT MARX

Trong các trước tác của Marx – Engels, khái niệm “đấu tranh giai cấp” luôn luôn được đồng nghĩa với khái niệm “ bạo lực cách mạng” với các từ “duy ác” như “ tiêu diệt”, “giết sạch”, “chôn”, “tước đoạt”, “ cướp”…tức là tuyệt đối hóa hành vi giết người, hành vi tước đoạt, cướp bóc của giai cấp này với các giai cấp khác trong công cuộc tiến lên thiên đường cộng sản. Marx chỉ ra rằng lối lên thiên đường duy nhất của giai cấp vô sản chính là địa ngục của giai cấp tư sản.

Marx trong tuyên ngôn của đảng cộng sản do Engels chắp bút ( trích từ “ Thư Viện Marx-engels” trên Internet) đã tuyệt đối hóa CÁI ÁC, coi CÁI ÁC là động lực duy nhất của sự phát triển lịch sử nhân loại, khi ông viết:

“Lịch sử tất cả các xã hội tồn tại từ trước đến ngày nay chỉ là lịch sử đấu tranh giai cấp.”

(http://www.marxists.org/vietnamese/marx-engels/1840s/tuyen/phan_01.htm)

ĐẤU TRANH GIAI CẤP BẰNG TUYỆT ĐỐI HÓA BẠO LỰC – MỘT HỌC THUYẾT PHI NHÂN

Đây chính là sự sai lầm hệ trọng nhất trong nhận thức luận của Marx về lịch sử, một sai lầm gốc trong các sai lầm gốc khác nơi Marx (xóa bỏ tư hữu, giá trị thặng dư, chuyên chính vô sản, mô hình phi nhân về con người phi biện chứng, phi lịch sử, phi logic trong xã hội bịa đặt có tên là thiên đường cộng sản… )

Lịch sử loài người là lịch sử của các cuộc đấu tranh kép ( vừa hòa bình vừa bạo lực) giữa văn minh và dã man, giữa cái thiện và cái ác, giữa cái chân và cái giả, giữa cái tốt và cái xấu, giữa cái vị tha và cái vị kỷ…

Việc tuyệt đối hóa cuộc đấu tranh giai cấp bằng bạo lực - tức sự giết người hay CÁI ÁC là động lực duy nhất của lịch sử tiến hóa nơi con người là một lý giải sai lầm lớn nhất của Marx để biến học thuyết cộng sản của ông thành HỌC THUYẾT DUY ÁC.

Về phát kiến tai hại này của Marx, trước hết lại bắt đầu từ lời giải thích của thầy ông là triết gia duy tâm Hegel, xin trích :
“Trong "Lutvich Foiơbăc và sự cáo chung của triết học cổ điển Đức", Enghen đã nhắc lại quan điểm của Hêghen (F. Hegel) về sự đối lập giữa thiện và ác và ông đã phân tích như sau: "Hêghen viết: "Người ta tưởng nêu được một chân lí vĩ đại khi nói con người bẩm sinh là thiện, song người ta quên rằng người ta còn nêu được một chân lí vĩ đại hơn nữa với lời nói này: "Con người bẩm sinh là ác". Theo Hêghen, ác là hình thức, trong đó biểu hiện động lực của sự phát triển lịch sử. Thật ra câu nói đó bao hàm hai ý nghĩa: một mặt, mỗi bước tiến mới tất nhiên là một tội ác chống lại trật tự cũ đang suy đồi, nhưng được tập quán thần thánh hoá. Mặt khác, từ khi sự đối lập giữa các giai cấp xuất hiện thì chính những dục vọng xấu xa của con người – lòng tham và sự thèm muốn quyền thế – đã trở thành đòn bẩy cho sự phát triển lịch sử".” (hết trích) - http://daitudien.net/triet-hoc/triet-hoc-ve-cai-thien-va-cai-ac.html

Qua Engels ta mới biết chính Hegel, một con người luôn vịn vào vào Thượng đế để đi tìm tuyệt đối trong ý niệm, trong xã hội tuyệt hảo do ý niệm tuyệt đối dẫn đường, người hình như vẫn còn tin vào thiện căn con người, lại xúi giục Marx dùng cái ác để giải thích lịch sử của loài người là một lịch sử duy ác, do cái ác làm tiến hóa xã hội con người. Đây là một ngụy lý của thầy trò Hegel- Marx, gây ra sự tai hại vô song về sau cho những hậu duệ dùng học thuyết phi khoa học này để cải tạo thế giới bằng biện pháp duy ác, không còn chỗ cho cái thiện cư trú trong học thuyết Marx.

Trong triết học Trung Hoa, Mạnh tử (372 trước TL – 298 trước TL) một học phái Nho gia nổi tiếng nhất từng nói : “ Nhân chi sơ tính bản thiện”. Tuân tử (313 trước TL – 238 trước TL) cũng một học phái Nho gia khác sinh sau Mạnh tử 59 năm lại nói ngược rằng : “ Nhân chi sơ tính bản ác”. Từ đó, có nhiều người suy ra rằng Mạnh tử chủ trương thiện còn Tuân tử chủ trương ác. Sở dĩ Tuân tử nói như trên là để cân bằng với quan niệm duy thiện của Mạnh tử, rằng con người sinh ra đã sẵn cả tính thiện và tính ác. Bởi, thiện ác là bản năng tự nhiên tạo hóa ban cho muôn loài.

Vấn đề DUY ÁC của học thuyết Marx đấu tranh giai cấp bằng bạo lực trong việc giải thích lịch sử loài người là ông đã lấy học thuyết “đấu tranh sinh tồn tàn bạo, đào thải của tự nhiên tàn nhẫn và tồn tại của giống thích ứng với môi trường ác liệt” của Charles Robert Darwin (12 tháng 2, 1809 – 19 tháng 4, 1882) làm thành học thuyết đấu tranh giai cấp bạo lực của mình.

Darwin sinh trước Marx 9 năm và mất sau Marx một năm. Mặc dù tác phẩm trứ danh nhất của Darwin là “ Nguồn gốc các loài” in lần đầu tiên năm 1859, trong khi “ Tuyên ngôn của đảng cộng sản” của Marx –Engels in trước đó 11 năm, tức năm 1848, thì sao lại có chuyện Marx lấy ý tưởng của Darwin?

“Nguồn gốc các loài” là cuốn sách tổng kết những thành quả của những khám phá, nhìn nhận, ghi chép, suy đoán, kết luận của Darwin trong chuyến đi gần 5 năm, từ 1831 đến 1836, trên hải trình của tàu Beagle vòng quanh thế giới; và ông đã liên tục công bố các bài báo nhỏ về các kết quả nghiên cứu này trên báo để thăm dò phản ứng của các nhà khoa học. Marx đã lấy các ý tưởng của Darwin từ các bài báo này về sự tiến hóa của các loài qua phép thử của cái ác đặng tăng thêm tự tin để ông công bố kết luận gây choáng: lịch sử loài người là lịch sử của cái ác. Chúng ta hãy nghe Engels kể lại:

“Trên các ấn phẩm của Nguồn gốc, Marx đã tham gia vào các công việc khác. Nhưng khi ông đã có một cơ hội để đọc nó một năm sau đó, đánh giá của nó cũng tương tự như của Engels, người mà ông đã viết trên 19 tháng 12 năm 1860:

"Trong thời gian thử nghiệm của tôi [bệnh] trong bốn tuần tôi đã đọc tất cả các loại vật. Trong số những người khác, cuốn sách về chọn lọc tự nhiên của Darwin. Mặc dù nó được phát triển một cách thô tiếng Anh, đây là cuốn sách có chứa các nền tảng tự nhiên lịch sử của quan điểm của chúng tôi. "

Một tháng sau, vào ngày 16 Tháng 1 năm 1861, ông đã viết cho Lassalle trong điều kiện tương tự:

"Công việc của Darwin là quan trọng nhất và phù hợp với mục đích của tôi ở chỗ nó cung cấp một cơ sở khoa học tự nhiên cho lịch sử đấu tranh giai cấp. Một, tất nhiên, không phải đưa lên với phong cách tiếng Anh vụng về của các đối số. Mặc dù tất cả các thiếu sót của nó, nó là ở đây, lần đầu tiên, 'mục đích luận trong khoa học tự nhiên là không chỉ là một đòn chết, nhưng cũng hợp lý, ý nghĩa của nó được giải thích theo kinh nghiệm."

BLOG của Đảng xã hội chủ nghĩa thế giới ( Mỹ): www.wspus.org:
Thứ Hai 16 Tháng Ba, 2009 - http://translate.google.com.vn/translate?hl=vi&sl=en&u=http://theworldsocialist.blogspot.com/2009/03/marx-and-engels-on-origin-of-species.html&prev=/search%3Fq%3Dmarx%2Bengels%2Bdarwin%26hl%3Dvi%26biw%3D1024%26bih%3D605&sa=X&ei=F0tNUYf4DpCUiQf7oYCoBg&ved=0CFUQ7gEwBQ

(hết trích)

Chính Engels nói trong bài phát biểu trước mộ Marx trong đám tang của ông này, khẳng định Marx đã tiếp thu học thuyết đấu tranh sinh tồn nơi thực động vật làm học thuyết đấu tranh giai cấp trong xã hội loài người : "Giống như Darwin phát hiện ra quy luật của sự tiến hóa tự nhiên đấu tranh sinh tồn, do đó, Marx phát hiện ra quy luật của của sự tiến hóa trong lịch sử nhân loại”
http://translate.google.com.vn/translate?hl=vi&sl=en&u=http://www.workers.org/2009/world/marx_darwin_0219/&prev=/search%3Fq%3Dmarx%2Bengels%2Bdarwin%26hl%3Dvi%26biw%3D1024%26bih%3D605&sa=X&ei=F0tNUYf4DpCUiQf7oYCoBg&ved=0CEQQ7gEwAw

Darwin và Marx trong việc tuyệt đối hóa cái ác trong sự tiến hóa của tự nhiên và sự tiến hóa của xã hội loài người đã có sai lầm đáng tiếc.

THIỆN & ÁC là phạm trù của thế giới tự nhiên và dĩ nhiên là của cả xã hội loài người.

Văn minh Ấn Độ ( gần như đồng thời với văn minh Lưỡng Hà, trước văn minh Ai Cập và Hi Lạp) đã theo đạo Bà La Môn với quan niệm Thượng Đế tam vị nhất thể gồm thần sáng tạo Brahma, thấn Ác Shiva và thần Thiện Vishnu. Như vậy, Thiện và Ác chính là hai mặt của sinh diệt có sẵn trong thế giới tự nhiên trước khi con người xuất hiện. Trong thần thoại và trong các tôn giáo của nhân loại từ bình minh của lịch sử đều có thần ác, thần thiện, ông Thiện và ông Ác…Chúa và Phật, Thánh Ala của tiên tri Mohamed, Lão tử và Khổng tử…đều dạy con người hướng thiện và đấu tranh loại trừ cái ác.

Chỉ có học thuyết sinh vật học của Darwin và học tuyết cộng sản của Marx không có chỗ cho cái thiện cư trú, là hai học thuyết toàn ác, duy ác, tuyệt đối ác…

Thiện Ác gần như là một bản năng tạo hóa ban cho muôn loài từ thực vật, động vật đến con người đều dùng chung quy luật tự nhiên này. Ngay ở trong các loài thực vật, động vật quy luật tiêu diệt nhau (cái ác) để tồn tại và quy luật khoan hòa, bao dung (cái thiện) để cộng sinh hòa trộn vào nhau để cùng sinh tồn là điều không còn phải bàn cãi. Trong rừng cây nhiệt đới năm, sáu tầng mọi loài cây đều tranh nhau vươn lên để độc chiếm ánh sáng mặt trời; tuy nhiên bằng cách nào đấy, chúng vẫn để những kẽ hở cho ánh sáng mặt trời lọt xuống tận các loài cỏ, loài tảo, nấm dưới mặt đất. Đấy phải chăng chính là biểu hiện của tính thiện trong thế giới tự nhiên?

Có rất nhiều loài cây nhỏ ví như phong lan mọc ký sinh trên các thân cây cổ thụ và chúng biết sống thân thiện, hòa bình với nhau suốt đời, tuy nhiên cũng có loài cây mọc ký sinh như cây si, cây đa, cây đề đã tiêu diệt cây chúng sống nhờ (nhưng loài ký sinh duy ác này rất ít so với các loài ký sinh duy thiện).

Loài vật, ngay cả các loài ăn thịt sống bên nhau như sư tử, cọp, gấu, chó sói… cũng ít muốn gây chiến tranh với đồng loại và các loài khác giống, trừ trường hợp chúng tranh mồi hay tranh chấp con cái, tranh nhau lãnh thổ…Hầu hết các loài ăn cỏ từ voi, hưu nai, trâu, bò, dê, ngựa… chọn lối sống hòa bình trên đồng cỏ, ít khi dùng bạo lực để tranh nhau nguồn sống. Các loài ăn thịt cũng biết cách ứng xử bao dung với loài ăn cỏ. Chúng chỉ bắt loài ăn cỏ để ăn đủ no chứ không bao giờ tàn sát hàng loạt loài thú ăn cỏ như con người tàn sát đồng loại để trả thù hay để thỏa mãn tính ác. Nhờ có loài ăn thịt sống chung mà loài ăn cỏ thoát chết hàng loạt vì nạn nhân mãn, sinh sản quá nhiều không đủ cỏ để ăn. Loài ăn thịt và loài ăn cỏ ngoài cách giết nhau để làm mồi mà ta gọi là ác, chúng còn biết sống cộng sinh, bao dung nhau, che chở nhau để cùng tồn tại.

Có loài cá nhỏ chuyên môn sống trong miệng loài cá mập ( sát thủ của biển) để sống bằng nghề xỉa răng cho loài cá dữ. Lại có những loài cá nhỏ sống quanh, sống trên lưng loài cá lớn để làm nghề dọn vệ sinh cho bọn ác ngư mà vẫn chung sống hòa bình với nhau từ đời này đến đời khác…

Hãy nhìn đàn cá voi săn mồi bằng cách dồn các đàn cá nhỏ lại thành một vòng tròn đen đặc; nhưng chúng chỉ ăn đủ no và bao giờ cũng để lại một phần đàn cá nhỏ kia để loài này tồn tại và phát triển.
Thiên nhiên đã tự cân bằng sinh thái, bảo đảm cho sự tồn tại của muôn loài bằng quy luật thiện ác, quy luật vừa hủy diệt vừa bao dung, vừa tàn phá vừa che chở để muôn loài cộng sinh và phát triển, tránh được sự tự hủy diệt của nạn nhân mãn.

Rất tiếc, học thuyết tuyệt đối hóa cái ác trong các quy luật tàn bạo của hội chứng móng và vuốt (chữ của Darwin) trong đấu tranh sinh tồn mạnh được yếu thua, cá lớn nuốt cá bé, trong sự tàn nhẫn vô lương tâm của tự nhiên khi chọn lọc giống loài…của Darwin là một cái nhìn phiến diện, thiếu tính khoa học.

Marx đã lấy học thuyết duy ác trong các quy luật tồn tại của thực vật và động vật trong tự nhiên của Darwin áp dụng vào thế giới con người để thành thuyết đấu tranh giai cấp là một sai lầm lớn nhất trong thế giới quan duy ác của ông, tạo ra các xã hội thống trị bằng cái toàn ác, không bao giờ quan tâm đến cái thiện là chủ nghĩa nhân văn đã làm nên nhân loại.

Stephen William Hawking (là một nhà bác học lỗi lạc, nhà vật lý người Anh sinh năm 1942. Trong nhiều thập kỉ, ông được coi là ông hoàng vật lý lý thuyết của thế giới. Hawking hiện là giáo sư Lucasian, chức danh dành cho giáo sư toán học của Đại học Cambridge. Từng đảm nhiệm vị trí này là những nhà khoa học xuất chúng như Isaac Newton và Paul Dirac) trong bài: “ Lược sử thời gian” viết rằng về già, Darwin đã sám hối vì nhận ra sai lầm của học thuyết vô thần tuyệt đối hóa cái ác trong chọn lọc tự nhiên, trong đấu tranh sinh tồn của sinh vật, như sau:

“Về già Darwin lại viết:

“Có một lý lẽ rất mạnh nữa khiến tôi tin ở Thượng đế, đó là lý lẽ lý trí chứ không phải lý lẽ cảm tính. Người ta rất khó, thậm chí hầu như không thể, quan niệm được rằng: cả cái vũ trụ mênh mông và kỳ diệu này, trong đó con người với khả năng nhìn lùi lại quá khứ và hướng về tương lai, lại có thể là kết quả của một sự ngẫu nhiên mù quáng hay một tất yếu. Sau khi suy nghĩ miên man như vậy, tôi tự cảm thấy phải tin rằng có một cội nguồn khởi thủy có trí thông minh tương tự như người, nghĩa là tôi tin có thượng đế. Trong thời gian viết bộ Nguồn gốc các chủng loại, tôi nhớ là tâm trạng của tôi là như vậy. Tuy nhiên qua nhiều diễn biến thăng trầm về sau, niềm tin của tôi không còn được như trước. Đến đây lại nảy sinh một mối hoài nghi: Tôi tự hỏi làm sao có thể tin được rằng linh hồn con người, thoạt đầu không khác gì linh hồn các loài vật hạ đẳng nhất, lại có thể suy luận tới những kết luận bao la như vậy?”

Darwin không trả lời câu hỏi và kết luận như sau:

“Tôi không có tham vọng rọi sáng những vấn đề trừu tượng đó. Chúng ta không thể biết nổi nguồn gốc của vạn vật và tôi đành cam nhân mình là người theo chủ trương lý trí hữu hạn” -
http://tusach.thuvienkhoahoc.com/wiki/L%C6%B0%E1%BB%A3c_s%E1%BB%AD_th%E1%BB%9Di_gian,_Stephen_Hawking/14

Từ học thuyết đấu tranh giai cấp bằng tuyệt đối hóa sự giết chóc, Marx đã đưa giai cấp vô sản lên thành giai cấp lãnh đạo tuyệt đối bằng chuyên chế độc tài. Đây chính là vấn nạn khổ đau vô tận cho người dân phải sống trong địa ngục chuyên chế vô sản duy ác trong các chế độ cộng sản đã và đang bị cả loài người văn minh lên án..

(hết trích)

XÓA BỎ TƯ HỮU – MARX XÓA BỎ CHÍNH CON NGƯỜI

Kết luận của Marx: “Lịch sử loài người là lịch sử đấu tranh giai cấp”, mà khái niệm “đấu tranh” của Marx đồng nghĩa với bạo lực, với cái ác, với sự giết người hàng loạt không hề biết thương xót; đây là một lý giải quá tầm bậy của ông. Lấy cái ác để giải thích sự phát triển của lịch sử nhân loại, Marx chính là một kẻ phi nhân.
Marx thể hiện sự phi nhân khác của mình khi ông giải thích chính tư hữu ( sở hữu) là nguyên nhân gây ra sự phân chia giai cấp trong xã hội, tức là nguyên nhân mọi đau khổ của con người. Trong tuyên ngôn của đảng cộng sản, Marx viết:

“Theo ý nghĩa đó, những người cộng sản có thể tóm tắt lý luận của mình thành một luận điểm duy nhất này là: xoá bỏ chế độ tư hữu. - http://www.marxists.org/vietnamese/marx-engels/1840s/tuyen/phan_02.htm

Nói tóm lại, ông buộc tội chúng tôi là muốn xoá bỏ sở hữu riêng của các ông. Quả thật, đó chính là điều chúng tôi muốn.” - http://www.marxists.org/vietnamese/marx-engels/1840s/tuyen/phan_02.htm

Khi nghiên cứu tác phẩm “ Cộng Hòa” của Platon ( như vừa dẫn), Marx thấy Platon nói rằng vì con người có ý thức về tư hữu, sở hữu nên mới sinh ra tranh giành cướp đoạt của nhau; rằng muốn xây dựng một chế độ cộng sản lý tưởng thì phải xóa bỏ tư hữu. Ý tưởng này của Platon đã được các tiền bối của phái chủ nghĩa xã hội không tưởng trước Marx nhắc lại và đưa vào học thuyết giả tưởng của mình, nên Marx nhất quyết xóa bỏ tư hữu nơi con người nếu con người đó bị buộc phải vào sống trong thế giới cộng sản của ông.

Vả, nhà chủ nghĩa xã hội không tưởng trước Marx là Charles Fourier từng cho rằng trong xã hội mông muội của loài người ( tức xã hội cộng sản nguyên thủy theo cách gọi của Marx) con người chưa từng biết tư hữu về tư liệu sản xuất và công cụ sản xuất, nên Marx coi đây là một bằng chứng của chân lý.

Marx lại nghiên cứu những bài báo của Lewis H. Morgan, nhà nhân chủng học người Mỹ sinh cùng năm với Marx ( 1818) và chết trước ông hai năm, từng viết rằng, trong xã hội cộng sản nguyên thủy con người chưa biết tư hữu. Từ đây, Marx tưởng mình đã đầy đủ dẫn chứng nhân chủng học khi ông lấy ý này của Morgan làm căn cứ khoa học của mình. Chúng ta hãy theo dấu Engels để biết Marx bị ảnh hưởng từ Morgan:

“Dựa trên các kết quả và phát hiện của Lewis H. Morgan (Lewis Henry Morgan (21 tháng 11 1818 - ngày 17 tháng 12 năm 1881) là một nhà nhân chủng học người Mỹ tiên phong và lý thuyết xã hội đã làm việc như một luật sư đường sắt .), Friedrich Engels đã phân tích lịch sử nhân loại trong những giai đoạn sớm nhất của nó, luận chứng quá trình tan rã của chế độ công xã nguyên thủy và quá trình hình thành của xã hội có giai cấp, dựa trên chế độ tư hữu. Ông cũng vạch rõ những đặc trưng của xã hội đó, giải thích sự phát triển của các quan hệ gia đình trong các hình thái kinh tế - xã hội khác nhau, chỉ ra nguồn gốc và bản chất của Nhà nước, chứng minh sự tất yếu diệt vong của Nhà nước và xã hội có giai cấp nói chung.

Engels bắt đầu viết cuốn này từ cuối tháng Ba năm 1884, và tới hết tháng Năm năm đó thì hoàn tất. Khi đọc các bản thảo viết tay của Marx, Engels đã tìm thấy một bản tóm tắt cuốn "Xã hội Cổ đại" của L.H. Morgan, nhà khoa học tiến bộ người Mỹ, được Marx ghi trong các năm 1880-1881, có nhiều nhận xét phê phán và luận điểm của chính Marx.

Sau khi đọc bản tóm tắt, Engels nhận thấy cuốn sách của Morgan đã xác minh quan điểm duy vật lịch sử và các quan điểm về xã hội nguyên thủy của Marx và mình đề xuất, và thấy cần viết một tác phẩm riêng, sử dụng các tài liệu và kết luận của Morgan và Marx.” - http://vi.wikipedia.org/wiki/Friedrich_Engels

(hết trích)

Thưa rằng, kết luận của Morgan và Marx khi hai ông cho rằng con người mông muội ăn chung ở chung ngủ chung làm chung (cộng sản nguyên thủy) không biết tư hữu là một kết luận sai lầm đến mức ấu trĩ.

Tư hữu, sở hữu là bản năng tạo hóa dành cho muôn loài từ cây cỏ, muông thú đến con người. Từ con kiến, con ong , đến con chim, con chuột, con cọp, con sư tử …đều biết sở hữu tổ của mình. Chúng có thể chiến đấu đến chết để bảo vệ tổ, bảo vệ con cái của mình, bảo vệ các con của mình. Ngay cả loài cây, tức là các loài thực vật… đều biết sở hữu vùng ánh sáng, tranh nhau vùng ánh sáng và dùng rễ để tranh nhau các chất màu trong đất.

Bản năng tư hữu, sở hữu đã có trong cả thế giới khoáng vật, động thực vật, sao đến loài động vật cao cấp là con người dù con người trong thời mông muội ( cộng sản nguyên thủy) lại quên đi một bản năng tồn tại là bản năng sở hữu, tư hữu như hai ông mạo danh khoa học kết luận là ông Morgan và Marx là sao?

Hai đứa bé sinh đôi trong bụng mẹ chưa chào đời còn có bản năng sở hữu, tư hữu khi chúng đá nhau tranh giành không gian chật chội, xin trích:

“Nếu như bạn không tin thì hãy đến với đoạn video thú vị dưới đây được các nhà nghiên cứu Anh quay lại được. Đáng chú ý của cặp song sinh này chiến đấu với nhau để có chỗ duỗi chân thoải mái trong bụng mẹ vốn đang chật chội. "Cuộc chiến" của cặp sinh đôi này xem ra bất phân thắng bại.

Cảnh quay trong video cho thấy đôi chân của bào thai nhỏ hơn đang duỗi chân ra về phía bào thai to, như thể nó đang rất cố gắng để đẩy chân hoặc đá chân vào người anh chị em mình, mặc dù sự thật, diễn giải này không phải là chắc chắn đang xảy ra giữa các bào thai.

"Nếu bạn đang mang thai sinh đôi thì chúng không thể đứng yên một vị trí nhất định", tiến sĩ Marjorie Greenfield, giám đốc bộ phận sản khoa nói chung và phụ khoa nói riêng tại Đại học Trung tâm y tế ở Cleveland (Luân Đôn, Anh) cho biết.

Greenfield, mẹ của cặp song sinh ban đầu còn tỏ ra do dự, không tin vào mắt mình khi tận mắt chứng kiến video cảnh hai đứa con của mình đá nhau. Greenfield nói rằng: "Hai đứa trẻ đã đá vào bụng tôi, chúng đang đấu đá nhau. Trải nghiệm thú vị này, chỉ bây giờ tôi mới có được". - http://hn.eva.vn/ba-bau/cap-song-sinh-dau-vo-trong-bung-me-c85a119841.html

Hình ảnh được chụp lại từ video. (Theo ABC news)

Nếu con ong, con chim, con thú…không có bản năng tư hữu, sở hữu, khi đi kiếm ăn ở những vùng xa tổ của nó, xa hang của nó có khi cả trăm cây số, chắc là nó không thèm quay về, hoặc không còn thiết tha với cái tổ, với lũ con không thuộc sở hữu của nó, thì muôn loài chắc đã bị hủy diệt từ lâu?

Con người (cũng như cây cỏ muông thú), được tạo hóa ban cho bản năng gốc là bản năng tư hữu (sở hữu). Cái sở hữu đầu tiên của con người là tôi chính là của tôi, thân xác tôi, tay tôi, mắt tôi, tư tưởng của tôi là sở hữu của chính tôi; rồi vợ của tôi, con của tôi, nhà của tôi, đất nước của tôi...Đến ngôn ngữ cũng có động từ, danh từ sở hữu huống nữa là con người. Nếu theo Marx, thử bỏ các từ “của” đi thì cuốn “ Tư bản luận” sẽ thành vô nghĩa. Con người bị Marx xóa đi cái sở hữu, tức là xóa cái tôi, tức xóa chính nó, xóa cá nhân, tức xóa chính con người.

Đưa con người trở về thời đại hão huyền bịa đặt là cộng sản nguyên thủy để xóa tư hữu, tức là Marx xóa chính con người. Do đó học thuyết Marx là một học thuyết phi nhân.

CHỦ NGHĨA MARX XÓA BỎ TÔN GIÁO, XÓA BỎ ĐẠO ĐỨC, XÓA BỎ LỊCH SỬ THÀNH VĂN NHÂN LOẠI, XÓA BỎ GIA ĐÌNH, XÓA BỎ TỔ QUỐC, XÓA BỎ NHÀ NƯỚC, XÓA BỎ ĐIỀU THIỆN, XÓA BỎ NHÂN TÍNH, XÓA BỎ PHÉP BIỆN CHỨNG…TỨC MARX MUỐN XÓA BỎ LOÀI NGƯỜI

Từ học thuyết “tha hóa” và học thuyết “phủ định của phủ định” của Hegel, Marx tiến tới xã hội cộng sản tước bỏ tư pháp, tước bỏ đạo đức, tước bỏ gia đình, tước bỏ xã hội công dân, tước bỏ nhà nước, tước bỏ lịch sử thế giới:

“C.Mác cũng đã vạch ra quan niệm của Hêghen về tha hoá trong xã hội: “Chẳng hạn như trong triết học pháp quyền của Hêghen, - C.Mác viết -, tư pháp đã bị tước bỏ là đạo đức, đạo đức đã bị tước bỏ là gia đình, gia đình đã bị tước bỏ là xã hội công dân, xã hội công dân đã bị tước bỏ là nhà nước, nhà nước đã bị tước bỏ là lịch sử thế giới. Trong hiện thực thực tế, tư pháp, đạo đức, gia đình, xã hội công dân, nhà nước, v.v. tiếp tục tồn tại như trước, chúng chỉ trở thành những nhân tố, những hình thức sinh tồn và hình thức tồn tại hiện có của con người, những hình thức và nhân tố này nếu cô lập với nhau thì không có sức mạnh, chúng xoá bỏ lẫn nhau, sản sinh lẫn nhau v.v. những nhân tố của vận động”” - http://www.vientriethoc.com.vn/?vientriet=articles_deltails&id=1302&cat=52&pcat=

(hết trích)

Trong “Tuyên ngôn của đảng cộng sản”, Marx từng tuyên bố những người cộng sản ( đảng của giai cấp công nhân) không có tổ quốc :
“Công nhân không có tổ quốc. Người ta không thể cướp của họ cái mà họ không có. Vì giai cấp vô sản mỗi nước trước hết phải giành lấy chính quyền, phải tự vươn lên thành giai cấp dân tộc[9], phải tự mình giành dân tộc, tuy hoàn toàn không phải theo cái nghĩa như giai cấp tư sản hiểu.” - http://www.marxists.org/vietnamese/marx-engels/1840s/tuyen/phan_02.htm

Cho nên cờ của các đảng cộng sản trên thế giới đều là cờ búa liềm, cờ của Liên Xô. Từ khi Liên Xô sụp đổ (1991), những người cộng sản trên khắp thế giới đều mồ côi tổ quốc.

Cũng trong “Tuyên ngôn của đảng cộng sản” Marx tuyên bố thẳng thừng những người cộng sản triệt để xóa bỏ các thành tựu nhân văn của quá khứ:

“Cách mạng cộng sản chủ nghĩa là sự đoạn tuyệt triệt để nhất với những quan hệ sở hữu kế thừa của quá khứ; không có gì đáng ngạc nhiên khi thấy rằng trong tiến trình phát triển của nó, nó đoạn tuyệt một cách triệt để nhất với những tư tưởng kế thừa của quá khứ.” - http://www.marxists.org/vietnamese/marx-engels/1840s/tuyen/phan_02.htm

Khi người cộng sản tuyên bố đoạn tuyệt với các tư tưởng kế thừa của quá khứ, tức họ đoạn tuyệt với các tư tưởng nhân văn quá khứ đã làm nên nhân loại; họ xóa bỏ và đoạn tuyệt với các nền văn minh tiền Marx như văn minh Lưỡng Hà, văn minh Ai Cập, văn minh Hi-La, những giá trị nhân bản vô cùng của thời Phục Hưng, thời Ánh Sáng…Và các tư tưởng nhân văn của Cách mạng Pháp với khẩu hiệu Tự do-Bình đẳng-Bác ái cũng bị Marx đoạn tuyệt và xóa bỏ. Như thế này, chính Marx đã xóa sổ học thuyết của ông toàn bắt nguồn từ các dòng tư tưởng xưa cũ. Chính Marx đã khai tử duy vật lịch sử và duy vật biện chứng của ông vậy.

Marx và những người cộng sản tuyên bố thẳng thừng họ chỉ có một biện pháp duy ác dùng bạo lực để lật đổ thế giới cũ . Con đường họ tiến lên xây dựng thiên đường cộng sản là con đường đẫm máu các giai cấp hữu sản:

“Những người cộng sản coi là điều đáng khinh bỉ nếu giấu giếm những quan điểm và ý định của mình. Họ công khai tuyên bố rằng mục đích của họ chỉ có thể đạt được bằng cách dùng bạo lực lật đổ toàn bộ trật tự xã hội hiện hành. Mặc cho các giai cấp thống trị run sợ trước một cuộc Cách mạng cộng sản chủ nghĩa! Trong cuộc cách mạng ấy, những người vô sản chẳng mất gì hết, ngoài những xiềng xích trói buộc họ. Họ sẽ giành được cả thế giới.

Vô sản tất cả các nước, đoàn kết lại!

http://www.marxists.org/vietnamese/marx-engels/1840s/tuyen/phan_04.htm

Marx từng viết về việc xóa bỏ tôn giáo với hai lời tuyên bố rùng rợn như sau:

“Điều kiện tất yếu đầu tiên cho hạnh phúc của nhân dân là sự bãi bỏ tôn giáo.

The first requisite for the happiness of the people is the abolition of religion.”

“Tôn giáo là thuốc phiện của nhân dân.

Religion is the opium of the masses.”

http://www.tudiendanhngon.vn/tabid/88/itemid/5382/search/karl-marx/default.aspx

Tôn giáo là bước phát triển văn hóa lớn nhất của con người từ mông muội đến văn minh. Cứ giả sử như không có Thượng Đế đi chăng nữa, thì sự sáng tạo ra Thượng Đế là sự sáng tạo lớn nhất của con người nhằm thiêng liêng hóa hình ảnh của mình, giúp con người khác xa con vật. Nhờ có tôn giáo, nhờ có Thượng Đế làm chỗ dựa tinh thần, làm cứu cánh giúp con người thoát khỏi mọi nỗi sợ hãi, thoát khỏi cô đơn, giải tỏa được nỗi sợ chết có thể làm con người điên loạn mà tự hủy diệt mình. Tôn giáo chính là con đường nhân loại cởi bỏ lốt thú vật để khoác lên mình bộ cánh thiên giới bay đến chân trời văn minh hôm nay. Xóa bỏ tôn giáo, khác gì Marx đã xóa bỏ chính con người.
Ta mới hiểu vì sao các xã hội cộng sản hậu bối của Marx thực thi mệnh lệnh tiêu diệt tôn giáo khủng khiếp nhường vậy. Xin bạn đọc vào công cụ tìm kiếm http://google.com rồi đánh tên tác giả và tác phẩm : “ Tân tử Lăng Mao Trạch Đông ngàn năm công tội” do Thông tấn xã Việt Nam dịch và in năm 2009, sẽ thấy Mao Trạch Đông và cộng sản Trung Hoa phá nát đình chùa miếu mạo nhà thờ trên đất Trung Hoa khủng khiếp ra sao.

Ở Việt Nam, chính người viết bài này đã mục kích cảnh đảng ra lệnh cho dân quân phá hủy nhà thờ, chùa chiền hồi cải cách ruộng đất tàn bạo vô cùng. Hãy đọc một đoạn nhà văn Đỗ Chu kể lại chiến dịch đảng cộng sản Việt Nam ra lệnh đốt phá các chùa chiền trên núi Yên Tử ra sao:

“Hỏi các vị bô lão trong vùng mới biết có chỗ là do Tây đốt, có chỗ là do ta đốt, ta đốt phá mới nhiều mới dữ. Một cụ chống gậy lọm khọm bước đến trước tôi kể, chính tôi hồi ấy đã được cấp trên gọi đi đốt phá cả chục ngôi chùa, tượng lớn tượng nhỏ cho trôi sông tuốt. Rồi ông cụ tặc lưỡi cười rất thành thực, thì cái thời nó thế, tôi lúc đó trẻ đang hăng lắm, được phong làm trưởng ban phá hoại huyện”

(trích bài “ NĂM THÁNG GỌI VỀ” –ĐỖ CHU báo Văn Nghệ số Tết 2013) - http://www.vanvn.net/news/9/3118-nam-thang-goi-ve.html

Xin hãy nghe nhà văn Võ Văn Trực kể như sau:

“Ở làng tôi, đền chùa miếu mạo, nhà thờ họ, mộ cổ, rừng cổ, cây cổ thụ đã bị phá trụi, không còn gì để phục hồi nữa”

(Chuyện Làng Ngày Ấy của Võ Văn Trực do NXB Lao Động ấn hành tháng 6 năm 1993)

Marx viết : “Chế độ cộng sản bãi bỏ những chân lý muôn thưở, nó bãi bỏ tôn giáo và đạo đức thay vì cải cách nó; và nó đi ngược lại tất cả những phát triển lịch sử trước nó” (Marx et Engels – Manifeste du Parti communiste – trang 51. www.librio.net)

Có phải vì những lời giáo huấn duy ác này của Marx mà ta thấy trong các chế độ cộng sản cái ác lên ngôi, cái đểu lên ngôi, cái xấu lên ngôi, cái giả lên ngôi, cái dối trá lưu manh lên ngôi hay không ?
Marx chính trị hóa triết học, cách mạng hóa lý thuyết ảo tưởng của mình bằng hai câu nói mà nhiều người khen là tuyệt vời hơn các triết gia khác : “Các nhà triết học đã chỉ giải thích thế giới bằng nhiều cách khác nhau, vấn đề là cải tạo thế giới “…“Giống như triết học thấy giai cấp vô sản là vũ khí vật chất của mình, giai cấp vô sản cũng thấy triết học là vũ khí tinh thần của mình “ - http://vi.wikipedia.org/wiki/Tri%E1%BA%BFt_h%E1%BB%8Dc_M%C3%A1c_-_L%C3%AAnin

Chính khái niệm “cải tạo thế giới” bằng triết học này của Marx đã góp phần làm hỏng cả triết học lẫn con người. Biến triết học còn nhiều điều chưa hợp lý, chưa khoa học, thậm chí chỉ là những giả định,những ý niệm chủ quan duy tâm của mình thành vũ khí giết người của Marx thì lý thuyết này khác gì tòa án giáo hội thời trung cổ dùng giàn hỏa thiêu để thực thi đức tin tôn giáo độc quyền của nhà thờ. Thực ra, bản chất triết học nói cho cùng chính sự hoài nghi của con người về tồn tại. Không thể có một học phái triết học nào trở thành chân lý tuyệt đối. Lấy thuyết cộng sản của mình làm chân lý tuyệt đối để tiêu diệt các học phái triết học khác, chính Marx mới là ngụy triết học, phản triết học.

Theo Engels định nghĩa triết học: “Vấn đề cơ bản lớn của mọi triết học, đặc biệt là triết học hiện đại, là vấn đề quan hệ giữa tư duy và tồn tại”. Lấy tư duy về tồn tại để cải tạo thế giới là một sự lầm lạc đáng tiếc gây ra cái chết đau thương cho hàng trăm triệu con người là nạn nhân của chủ nghĩa cộng sản do Marx vẽ vời ra để các nhà cách mạng đồ tể thực thi.

Rất tiếc, 05 tháng trước khi qua đời, Engels đã nhận ra sai lầm của mình và Marx khi ông viết “ Tuyên ngôn của đảng cộng sản”, rằng học thuyết dùng cái ác, dùng bạo động để giành chính quyền của giai cấp vô sản đã bị thời đại bỏ qua, đã bị chủ nghĩa tư bản nhân đạo bỏ qua:

“Ngày 6-3-1895, trong lời nói đầu của cuốn : “Đấu tranh giai cấp ở Pháp”, Engels viết : “Lịch sử chứng tỏ chúng ta từng mắc sai lầm. Quan điểm của chúng ta hồi đó chỉ là ảo tưởng. Lịch sử còn làm được nhiều hơn. Phương pháp đấu tranh năm 1848 nay đã lỗi thời về mọi mắt…” ( Engels qua đời 5-8-1895)

Engels còn kể lại có vẻ khôi hài rằng: “Marx nói với Lafargue: «Tôi, Karl Marx, không phải là người Marxiste » – Thư Engels gửi Berstein - 3/11/1882”

Sự sám hối của Engels hình như đã muộn, học thuyết duy ác của các ông đã bị Lenine bắt cóc đưa về Nga để làm cuộc tàn sát vĩ đại con người có tên là cộng sản.

Tại quê hương Marx sinh ra, vùng Trèves, người ta có dựng lên một bức tượng của Marx, nhưng người ta có đề hàng chữ ở dưới chân tượng: « Đây là nơi sinh ra Marx, nhưng ở đây không chấp nhận tư tưởng của ông ta. »…

Những nhà xã hội chủ nghĩa dân chủ nhân đạo như Karl Kautsky, Wilhelm Liebknecht , August Bebel, Ferdinand Lassalle…đồng thời với Marx hay sau Marx đã chia tay học thuyết xã hội chủ nghĩa bạo lực của Marx để xây dựng một xã hội chủ nghĩa dân chủ, bác bỏ thuyết đấu tranh giai cấp, bác bỏ chuyên chính vô sản, bác bỏ xóa tư hữu, bác bỏ kinh tế tập trung của Marx, chủ trương đa nguyên kinh tế và đa nguyên chính trị để giúp giai cấp vô sản đấu tranh bằng nghị trường ôn hòa. Những nhà xã hội chủ nghĩa dân chủ nhân đạo trên từng bị Marx, Engels, Lenine nguyền rủa nặng nề nhưng hướng đi của họ là đúng, đã dẫn dắt châu Âu và chủ nghĩa tư bản đến thành công mỹ mãn như hôm nay, chiến thắng hoàn toàn học thuyết dùng cái ác để cải tạo thế giới của Marx.

Ngày 25 tháng 1 năm 2006, tại thành phố Strasburg (Pháp), Hội đồng châu Âu (tiếng Anh: Parliamentary Assembly of the Council of Europe; tiếng Pháp: Assemblée parlementaire du Conseil de l'Europe), một cơ quan dân cử của 46 quốc gia châu Âu, đã có cuộc họp thường niên (bốn lần trong một năm) bỏ phiếu và thông qua (99 phiếu thuận, 42 phiếu chống) Nghị quyết 1481 (2006) [2] với các điều khoản lên án chủ nghĩa cộng sản và đồng nhất chủ nghĩa này với tội ác chống lại loài người. - http://vi.wikipedia.org/wiki/Ngh%E1%BB%8B_quy%E1%BA%BFt_1481_c%E1%BB%A7a_H%E1%BB%99i_%C4%91%E1%BB%93ng_ch%C3%A2u_%C3%82u

Để kết thúc bài viết, chúng tôi xin trích lời của hai nhà văn quân đội, hai vị cựu đại tá là nhà văn Tân Tử Lăng bên Trung Quốc ( hiện đang sống tại Trung Quốc và không bị bắt bớ vì dám nói thật) và nhà văn cựu đại tá Nguyễn Khải ( đã mất) của Việt Nam, từng viết như sau:

Đây là lời của nhà văn đại tá Tân Tử Lăng Trung Quốc:

“Thiên đường cộng sản chủ nghĩa do chính Mao thiết kế và lãnh đạo xây dựng đã biến thành địa ngục trần gian.” - http://www.viet-studies.info/kinhte/MaoTrachDong_NganNamCongToi.htm#Chuong_18

(Mao Trạch Đông ngàn năm công tội- Tân Tử Lăng – Thông tấn xã Việt Nam dịch và in 2009)

“Phải tiến hành một cuộc chuyển đổi ý thức hệ sâu sắc, tuyên bố công khai và rõ ràng trước toàn đảng, toàn dân: từ bỏ những giáo điều “tả” khuynh từ Mác, Ăng-ghen, Lenin, Stalin đến Mao Trạch Đông - những lý luận đã mấy chục năm đưa Trung Quốc vào con đường sai lầm, đem lại cho Trung Quốc nghèo nàn, rối loạn và chuyên chế, đến nay vẫn cản trở và phủ định công cuộc cải cách-mở cửa.” (Tân Tử Lăng- sách đã dẫn)

Và đây là lời trăn trối lại trước khi chết của nhà văn Việt Nam đại tá Nguyễn Khải:

“Những gì mà chủ nghĩa cộng sản hứa sẽ thành hiện thực trong tương lai thì cái hiện thực ấy sẽ giết chết cả loài người….Quả thật dân tộc Việt Nam đã thắng lớn trong phong trào chiến tranh giải phóng nhưng lại thua đậm trong công cuộc xây dựng một xã hội tự do và dân chủ. Thoát ách nô lệ của thực dân lại tự nguyện tròng vào cổ cái ách của một học thuyết đã mất hết sức sống”

(trích bài : “ĐI TÌM CÁI TÔI ĐÃ MẤT” của nhà văn Nguyễn Khải – giải thưởng Hồ Chí Minh về văn học nghệ thuật)

Sài Gòn ngày 10-04-2013

Trần Mạnh Hảo

Khách gửi hôm Thứ Năm, 11/04/2013
Bạn đánh giá bài viết này thế nào?

Một nền văn hoá Tây Nguyên đang chết dần

Hình ảnh giáo dân Thái Hà phản đối báo ANTĐ

Trồng cao su ở Bình Dương

Chiến lược thâu tóm của Trung Quốc gặp trở ngại

Khủng hoảng, châu Á và Việt Nam


Đức Hướng (khách viếng thăm) gửi lúc 16:04, 09/09/2013 - mã số 97064

CHỈ CÓ THỂ LÀ THẰNG KHÙNG MỚI NGHĨ NHƯ VẬY
Khổ Qua (21/5/2013)
Ngôn ngữ bình dân gọi người mắc bệnh tâm thần là bị điên, người miền Nam thì gọi là khùng, nếu là đàn ông thì gọi là thằng khùng. Theo y học thì bệnh tâm thần- điên- khùng là do hoạt động não bộ bị rối loạn gây nên những biến đổi bất thường trong lời nói, suy nghĩ, hành vi, tác phong, tình cảm... tóm lại là không kiểm soát được hành vi của mình. Khi đọc bài của Trần Mạnh Hảo (TMH) viết về C. Mác vừa qua thì người ta nghĩ TMH quả là thằng khùng thật sự. Y đã “cóp”, cắp, lượm lặt những điều xuyên tạc, vu khống Mác một cách bẩn thỉu để đưa vào bài viết của mình.
Trước khi nói về bài viết của TMH, xin được cung cấp một thông tin: Năm 1996, Nhà xuất bản Viên Thông tin KHXH giới thiệu một công trình nghiên cứu về Mác: “MAR NHÀ TƯ TƯỞNG CỦA CÁI CÓ THỂ”( NXB Viện thông tin khoa học xã hội, Hàn Nội, 1996) của một nhà triết học lớn của Pháp- GS MICHEL VADÉE. Ông là thành viên của trung tâm nghiên cứu khoa học quốc gia Pháp. Trong Dẫn luận, GS. PAU VALÉRY viết: “Sau thời đại chủ nghĩa giáo điều macxit ngự trị”, đến thời kỳ thứ hai “ những kiểu diễn giải tự do” về Chủ nghĩa Mác…”, và ngày nay “ phải chăng chúng ta đang bước vào một kỷ nguyên mới nhận thức về Mác?”. Trong công trình nghiên cứu nói trên, GS. MICHELVADÉE chỉ đặt ra cho mình một nhiệm vụ khoa học khiêm tốn: đọc lại, trích dẫn lại đúng Mác và cũng chỉ đưa ra một ý tưởng khoa học: Mác “nhà tư tưởng của cái có thể”. Trong phần giới thiệu, Ông đã còn chỉ rõ những chú thích của ông được lấy ở hai bộ sách: Bộ “ Tác phẩm Mác-Ăngghen, xuất bản ở Đức từ năm 1956, gồm 39 tập”; Bộ MEGA: “ Toàn tập Mác-Ăngghen, xuất bản ở Đức từ 1975, (bằng các ngôn ngữ mà Mác và Ăngghen trực tiếp viết), gồm 100 tập. Nói tóm lại để Hiểu Mác quả thật không dễ và phê phán Mác lại càng khó, nếu không nói là không thể đối với những người không đủ ngôn ngữ, thời gian để đọc Mác. Nói đơn giản muốn phê phán Mác, thì người ta phải có bản lĩnh khoa học và một nhân cách chính trị nhất định, chứ không thể chỉ cut-paste như TMH được.
Vậy TMH “ viết “ về Mác như thế nào? và viết nhằm mục đích gì?
TMH là thằng khùng về nhân cách, nhưng căn cứ vào logic bài viết thì TMH xuất phát từ động cơ chính trị khá “ sáng suốt”, rõ ràng. Có thể nói đây là một nỗ lực “ đến hơi thở cuối cùng” của Y trong việc chống lại Đảng cộng sản Việt Nam. TMH hy vọng làm mất lòng tin của nhân dân vào hệ tư tưởng của Đảng để từng bước xóa bỏ vai trò lãnh đạo của đảng này. Nhưng TMH chỉ là “trâu chậm” nhưng lại đòi uống nước trong- được nhiều người tán thưởng. Vì trước TMH đã có không ít kẻ té nước theo mưa- phê phán Mác vào thời kỳ Liên Xô tan rã Đông Âu sụp đổ, chắc chắn TMH chỉ là học trò nhỏ của những kẻ đó thôi.
Khoa học đòi hỏi phải khách quan. Bởi vậy xin được cung cấp một số đánh giá về Mác, từ nước ngoài: Năm 1999, đại học Cambridge (Anh) đã tổ chức điều tra dư luận xã hội và công bố kết quả bình chọn nhà tư tưởng số một của thiên niên kỷ (XX), kết quả là Marx đứng đầu, còn Einstein, nhà khoa học lớn, người phát minh học thuyết tương đối đứng thứ hai.
Bước sang thế kỷ XXI, vào tháng 7 năm 2005, Đài BBC cũng tổ chức bình chọn với câu hỏi tương tự. Kết quả có 27.9% thính giả của chương trình In Our Time trên kênh Radio 4 (của BBC) đã chọn Marx là nhà “tư tưởng ưa thích” của họ, và vẫn là đứng đầu. David Hume, nhà triết học Scotland đứng thứ hai chỉ đạt 12,6% số phiếu, đứng sau Marx.
Thật là bất hạnh cho dân tộc ta đã sinh ra những con người với nhân cách như TMH. Trong khi ở nhiều nước phát triển, người ta tiếp tục học tập, nghiên cứu, xây dựng viện bảo tàng, tôn tạo tượng đài Mác, chẳng hạn như: “ Không gian Mác” ở Pháp, Tượng đài Mác- Ăngghen, Đại lộ C.Mác ở Béc- lin, Đức…Ở nhiều trường đại học, nhiều công trình của C.Mác vẫn là tài liệu nghiên cứu và tham khảo bắt buộc đối với sinh viên, nghiên cứu sinh môn kinh tế và kinh tế chính trị ở Đức, Pháp, Anh, Hoa Kỳ…thì mấy con “ếch” ngồi “đáy giếng” ở Việt Nam- những kẻ trở cờ xám hối như TMH lại lên giọng phê phán Mác.
Không phủ nhận rằng tất cả các thiên tài đều bị lịch sử hạn chế, quy luật này không loại trừ Mác. Nhưng có lẽ không có ai bằng Mác mà tư tưởng khi sinh thời lại tồn tại lâu bền như vậy. Một thái độ khoa học, một nhân cách chân chính đòi hỏi khi xem sét, đánh giá một thiên tài là: 1- phải hết sức cẩn trọng, khiêm tốn và 2- phải có quan điểm lịch sử cụ thể. Không thể ngồi vỉa hè uống café tán róc với mấy ông bạn cùng hội cùng thuyền, tán dương lẫn nhau bàn chuyện chính trị, khoa học như kiểu TMH.
Lại nói về giá trị đương đại Tư tưởng C.Mác: Năm 2005, nhà báo lão luyện Thomas L. Priedman của tờ The New York Times đã cho ra mắt công trình :” Thế giới phẳng”. Khi chuẩn bị xuất bản công trình này, Ông đã trao đổi với GS.Chính trị học nổi tiếng –Michael J.Sandel Đại học Hardvaard. Qua cuộc trao đổi ông mới biết rằng, quá trình “làm phẳng” thế giới mà ông phát hiện đã được C.Mác và Ph. Ăngghen viết trong Tuyên ngôn của đảng Cộng sản. Với thái độ công bằng, khách quan trong công trình của mình ông đã trân trọng trích dẫn nhiều trang và bình luận về Mác. Ông viết:” Tôi hơi giật mình khi nhận xét rằng quá trình làm phẳng mà tôi mô tả thực ra đã được C. Mác và Friedrich Engels đưa ra lần đầu tiên trong cuốn “Tuyên ngôn của đảng cộng sản”. Thomas L. Priedman, hứng thú khi trích lại đoạn: ” Giá rẻ của các sản phẩm của giai cấp ấy là trọng pháo bắn thủng những bức vạn lý trường thành và buộc những người dã man, bài ngoại một cách ngoan cường nhất cũng phải phục tùng…” ( Tr 351).
Trần Mạnh Hảo phê C.Mác là “ hội chứng tuyệt đối trong “ chủ nghĩa duy vật”. Vậy TMH lấy gì để phủ nhận tư tưởng đó? Chẳng có gì! Ngoài những đoạn coppy của những kẻ chống C.Mác trước đây. TMH nói Mác tách “tâm” ra khỏi “ vật”…, áp đặt chủ quan con người lên vạn vật” …Chẳng lẽ TMH tin là có “ma”, có “ thượng đế”. Phát minh quan trọng nhất của Mác là tìm ra quy luật lịch sử tự nhiên của xã hội, của loài người: Sự phát triển của xã hội dựa vào sự phát triển của công cụ sản xuất, rồi đến quan hệ sản xuất ( quan hệ con người ); Kinh tế hàng hóa, cơ chế thì trường, phân hóa xã hội nảy sinh giầu nghèo và bóc lột…điều đó chẳng lẽ không được thực tế xác nhận? Đấu tranh giai cấp, đấu tranh dân tộc chẳng lẽ không phải là một thực tế trong suốt chiều dài lịch sử cho đến nay đó sao?
Trần Mạnh Hảo nói: “ Mác tiếp thu mọi học thuyết trước mình, trừ chủ nghĩa nhân đạo”. Đây lại thêm một sự vu cáo bẩn thỉu nữa đối với Mác. Đấu tranh giai cấp, đấu tranh giải phóng dân tộc bằng nhiều hình thức, trong đó có bạo lực là một quy luật. Thực tế cho thấy người ta chỉ có 2 lựa chọn: 1 là cam chịu mãi kiếp sống nô lệ; 2 là đứng lên đấu tranh. Trong cuộc đấu tranh đó tất yếu phải dùng bạo lực để lật đổ sự thống trị của giai cấp thống trị và sự áp bức của chủ nghĩa đế quốc. Vấn đề là ở chỗ- không kẻ thống trị nào từ bỏ quyền lực và lợi ích của chúng cả. Nguyễn Ái Quốc chẳng đã từng nghĩ rằng có thể bằng khuyến nghị, bằng yêu sách để có được độc lập và nhân quyền cho nhân dân Việt Nam đó sao. Trần Mạnh Hảo hẳn đã biết “ Bản yêu sách 8 điểm của nhân dân An Nam” gửi đến Hội nghị Véc xây do Nguyễn Ái Quốc ký. Rút cuộc chẳng ai cho dân tộc này cái gì cả! Chính vì vậy mà phải có “cái ác”, có cách mạng và kháng chiến, có đổ máu! Chủ nghĩa nhân đạo là một giá trị cao quý của nhân loại nhưng đó không phải là chìa khóa vạn năng cho giải phóng dân tộc và giai cấp. Nếu nó có thể giúp cho các dân tộc thoát khỏi ách nô lệ thì làm gì có chiến tranh và cách mạng. Phải chăng vì loài người chưa được TMH dậy bảo nên mới có cái ác, mới có chiến tranh và cách mạng!
Trần Mạnh Hảo hay nói đến tôn giáo như là một bằng chứng về cái “ tâm”, cái thiện, và chủ nghĩa nhân đạo! Những người có đôi chút hiểu biết về lịch sử thế giới đều biết rằng trong suốt trong hai thế kỷ từ 11 đến 13 (1096-1291) đã diễn ra nhiều cuộc “ Thập tự chính” của người theo đạo Thiên chúa châu Âu chống lại Hồi giáo. Các cuộc “ Thập tự chính” này đã gieo rắc biết bao kinh hoàng tang tóc cho những người Hồi Giáo Ả Rập. Nói cách khác đâu phải tôn giáo thì nhân đạo!
Những người có tâm, có nhân cách đều nhận thấy chủ nghĩa nhân đạo của Chủ nghĩa Mác là một giá trị. Tất nhiên đó là chủ nghĩa nhân đạo hiện thực. Chủ nghĩa nhân đạo đó không hạ thấp con người xuống sự thấp hèn, van xin giai cấp thống trị và chủ nghĩa đế quốc để có cuộc sống nô lệ.
Lại nói về TMH phê Mác:“ Xóa bỏ tư hữu, Mác xóa bỏ chính con người”. Phải nói ngay rằng đây là một sự xuyên tạc trắng trợn tư tưởng đích thực của Mác. Mặt khác chứng tỏ Trần Mạnh Hảo thiếu hụt những kiến thức sow đẳng về lịch sử loài người. TMH đã cắt gọt văn cảnh lập luận của Mác-Ăngghen, giống như những kẻ chống Mác hàng thế kỷ trước đây, rằng “ Chủ nghĩa Mác xóa bỏ sở hữu tư nhân”, “ xóa bỏ kinh tế thị trường”v.v… Thật ra trong Tuyên ngôn của đảng Cộng sản Mác viết: “Chủ nghĩa Cộng sản không tước bỏ của ai cái quyền chiếm hữu những sản phẩm xã hội cả. Chủ nghĩa Cộng sản chỉ tước bỏ quyền dùng sự chiếm hữu ấy để nô dịch lạo động của người khác…”. Tất nhiên nếu như “xóa bỏ tư hữu là xóa bỏ chính con người” như TMH nói thì làm gì có nhân loại. Đơn giản vì thời đại nguyên thủy làm gì có tư hữu. Thậm chí cho đến nay ở Châu Phi và trong vùng Đông Nam Á vẫn còn những bộ lạc mà ở đó sở hữu vẫn là của chung, của cộng đồng. Sở hữu tư nhân là một phạm trù lịch sử. Nó ra đời và sẽ mất đi cùng với giai cấp và sự phát triển của một phương thức quản lý của nền văn minh trong tương lai là hoàn toàn có thể…Và nếu như Mác dự báo sẽ đến lúc nào đó xã hội không còn tư hữu, không còn giai cấp thì có gì sai? Có lẽ TMH chỉ biết tôn sùng chủ nghĩa tư bản xem đó là “ Sự tận cùng của lịch sử” như Phu-cua- yama đã viết. Tất nhiên trong xã hội đó, nhân cách con người bị hạ thấp- chấp nhận ách thống trị giai cấp và dân tộc và hoặc chỉ có thể trở thành những thằng khùng như TMH.

Khách Tôn Kính Đảng (khách viếng thăm) gửi lúc 11:38, 22/04/2013 - mã số 85007

Tôi có một số ý ý kiến khác với nhiều người đã nói, tôi cho rằng thực tế là phòng thí nghiệm kiểm tra những quan điểm và ý tưởng. CN Mác đúng, sai, tốt xấu thế nào thì thế giới bàn nát ra rồi. Chủ nghãi Mác đồng hương với chủ nghĩa phát xít là nước Đức, thế nhưng người Đức cũng như nhiều dân tộc ở những nước văn minh tiên tiến khấc đều không theo. Chỉ có những nước nghèo nàn lạc hậu theo chủ nghĩa Mác thì lịa nghèo nàn, lạc hậu và chậm tiến mãi. Như vậy thì nên bàn nhiều về những nước theo CN Mác hơn là cứ khoe hiểu biết về CN Mác. Bàn nhiều về lý thuyết mác- xít là điều vô bổ, mầ nên phê phán và lên án những người lãnh đạo dẫn dắt dân tộc mình theo chủ nghiã Mác thì tốt hơn, thiết thực hơn. Những người theo CN Mác ở nước ta đã gây ra bao tội ác đối với dan tộc. Nay cơ hội xóa bỏ cái chủ nghĩa quái gở này ở nước ta đang có cơ may là sửa hiến pháp.
Trong thực tế thì nước ta đang có xu hướng tiến theo CNTB bằng cách ngày càng mở rộng cổ phần hóa các cơ sở kinh tế quốc doanh, mở rộng quan hệ với các nước tư bản, nhờ các nước tư bản "giẫy chết" cho vay không hoàn lại và đàu tư, con cái các quan chức sang các nước tư bản họ tập ngày càng nhiều, trong hàng ngũ lãnh đạo thì không có bóng dáng giai cáp công nông. Thế nhưng các nahf lãnh đạo vãn khư khư giữ cái đảng mang tên CS độc quyền lãnh đạo và quốc hữu hóa tư liệu sản xuất cảu nông dân tạo điều kiện dễ dàng cướp đất của nông dân, rồi lại có thị trường chứng khoán, có nước XHCN nào trước đây có những điều ấy đâu? Như vậy cần vạch trần bộ mặt bỉ ổi lừa bịp của những người lãnh đạo hơn là lên án chủ nghĩa Mác. Ông Mác chỉ đưa ra những quan điểm như những nhà triết học khác, còn theo hay không là tùy ở từng dân tộc, từng quốc gia. Cái mô hình XHCN chưa hình thành , vậy mà các nhà lãnh đạo cứ hô hào "Vì CNXH thanh niên anh dũng tiến lên" là kiểu Đông ky sốt đánh nhau với cối xay gió. Nếu như đặt lợi ích của đất nước , cuả dân tộc lên hàng đầu thì chủ nghiã này hay chủ nghiã nọ phải vì ta, tức vì dân tộc, vì đất nước ta, chứ không phải ta vì chủ nghiã giống như Khơ me đỏ trước kia "chỉ cần một triệu người xây dựng CNXH". Những người CS đã lầm đường lạc lối trầm trọng rồi, hãy mở mắt ra nhìn ra thế giới mà quay đàu lại, đừng mắc thêm tội ác với dan tộc nữa. Có từ bỏ chủ nghĩa Mác, bỏ cái áo khoác đảng viên ra, để ai có tài, có đức thì lên lãnh đạo thì nước ta mới tiến lên được. Cứ ngồi mà tranh luận về CN Mác đúng, sai là việc làm vô bổ. Có người kiến thức nọ kiến thức kia đầy bồ, nhưng những cái thiết thực càn cho đời sôgns mà nhân dan càn và lên tiếng hỏi thì cứ im re.
Nhân tiện đay có vài lời hỏi bác Hảo (một người hiểu nhiều biết rộng) người ta thấy chỉ có nhưgnx học giả, những nhà triết học mới bàn về cái cười (le rire) vì đó cũng là thể hiện cahs nhìn đời. Nhiều người muốn dùng cái cười để lên án chế độ thối nát này (thời nào chế độ thối nát thì hay xuất hiện những truyện cười châm biếm hài hước). Có người hỏi về cách viết truyện cười, bác Hảo là nhà văn, bác chỉ giáo cho người ta vài lời về cáh viết văn (hay truyện) hài hước châm biếm xem sao. Bác nên có lời bàn về thể loại hài hước châm biếm thời nay để định hướng cho người đời thì hay biết mấy, nó có ích hơn những bài phê bình các tác phảm văn học thuộc thể loại khác khư thơ, tiểu thuyết...

Đỗ Xuân Thọ (khách viếng thăm) gửi lúc 19:09, 21/04/2013 - mã số 84952

Các bác cứ tranh luận xa chủ đề quá. Bác Hảo nói Mác là DUY ÁC. Bác nào không đồng ý thì cứ phang vào cái đó nhé

Tôi có một suy tư lạc quan thế này xin các bạn phải hết sức kiên nhẫn và uống nhâm nhi nhé :
Khi CÁCH MẠNG DÂN CHỦ THÀNH CÔNG chúng ta giải phóng xong HOÀNG SA, TQ bị xé làm nhiều quốc gia độc lập như thời ĐÔNG CHU LIÊT QUỐC. Chúng ta dồn 3 triệu Đảng viên ĐCSVN ra Hoàng Sa để họ xây dựng CNXH sau đó tiến lên CNCS. Còn trong nước ta dùng Hiến Pháp của Mỹ để xây dựng một quốc gia như Mỹ.
Tôi đảm bảo có hàng triệu Đảng viên ĐCSVN xin ra khỏi Đảng!!!!!

Ôi ông Marx ơi (khách viếng thăm) gửi lúc 19:09, 20/04/2013 - mã số 84882
VN2006A viết:

Thứ 2 không ai bảo Marx hoàn toàn đúng. Nhưng có những cái nó đúng, có thể tìm đọc trong giáo trình của nhiều trường ĐH. 1 trong những cái lý thú của Marx là chỉ ra chỉ lao động sống mới tạo ra giá trị.

Bạn 6 vẫn quyết chí tin vào sự đúng đắn của quy luật giá trị của Marx nhỉ?
Hôm rồi mình chạy đủ các cửa hàng để bán cuốn sách "Chủ tich Hồ Chí Minh vì sao sáng nhất Vũ trụ" của mình. Đây là công trình lao động nghiêm túc, mình phải bỏ ra hơn 10 năm, ngày viết 10 tiếng, viết đi viết lại mấy chục lần (cũng một phần mình không có khiếu văn học với lại nghề chính là hoạn lợn) thế nhưng đến nhà xuất bản nào chúng nó cũng bảo:"Sách của ông ít giá trị lắm không in được." Mình kể với thằng bạn, nó bảo: "Chúng nó nói thế là lịch sự đấy. Nếu là tao thì tao bảo: thứ mày viết để chùi đít cũng không đáng." Nghe xong hoang mang quá, chẳng lẽ lao động 10 năm của mình đek sinh ra chút giá trị nào hay sao. Hay giá trị là cái gì đó có thể quy ra tiền mà cũng có thể không. Làm thế nào để phân biệt được chúng để kiếm tiền bậy giờ.

Khách Dân luận (khách viếng thăm) gửi lúc 18:27, 20/04/2013 - mã số 84881
VN2006A viết:

Trước hết phải định nghĩa như thế nào là bóc lột!!!

Chủ nghĩa Tư bản là gì?
Blog: Christscha, http://christscha.wordpress.com

Khi nghe từ "Chủ nghĩa Tư bản" người ta thường nghĩ đến một cái gì đó xấu xa. Có vẻ như không ai tự nhận mình theo CNTB. Tuy nhiên hầu như chẳng ai hiểu cụ thể CNTB thực sự là gì. Đây đúng là một lỗ hổng lớn trong giáo dục phổ thông về kinh tế. Điều này liên quan tới việc định nghĩa một cách sai lệch của CNXH và của Cánh Tả.

Nếu chúng ta hỏi, CNTB là gì, chúng ta thường nhận được câu trả lời, đó là một hệ thống kinh tế xây dựng trên việc chạy theo lợi nhuận. Tuy nhiên Ludwig von Mises đã chỉ ra, rằng việc chạy theo lợi nhuận không hề là đặc trưng của hình thái kinh tế này. Bởi vì lợi nhuận là cái gì? Lợi nhuận là chênh lệch giữa vốn đầu tư được đưa vào sử dụng và kết quả đạt được. Nếu một ai đó quyết định trồng táo chẳng hạn và đến mùa anh ta có thu nhập. Giả sử, vì táo có giá trị "nhiều" hơn là hạt giống. Anh ta đã có được thu nhập / lợi nhuận. Ở đây ai cũng đều nhận thấy rõ ràng, rằng cả ở CNXH lẫn CNTB cây ăn quả đều có thể được trồng, có nghĩa là chạy theo lợi nhuận không phải chỉ riêng ở CNTB, đặc biệt cho dù là CNXH người ta cũng phải chạy theo lợi nhuận nếu không dân chúng sẽ chết đói - chúng ta mở rộng ví dụ cây táo vào lĩnh vực nông nghiệp nói chung.

Gesine Lötzsch, cựu chủ tịch đảng cánh Tả trước đây, cho rằng là CNTB "nếu như người ta làm giàu trên sự tổn hại đến người khác". Điều này có phần đáng ngạc nhiên, cứ như là Nhà nước - mà trước hết là nhà nước theo Chủ nghĩa Trọng thương" - đã vận dụng nguyên tắc này. Chúng ta dĩ nhiên đều tin rằng Nhà nước không có tính tư bản. Bởi vì các Nhà tư bản đều ủng hộ việc thu nhỏ nhà nước.

Vậy có phải CNTB là một hệ thống của sự tham lam? Chúng ta cũng bác bỏ định nghĩa không đúng này. Bởi vì tham lam không phải là CNTB, tham lam là một tính chất của con người. Trong mọi hình thái kinh tế chúng ta đều nhìn thấy có sự tham lam và vụ lợi. Ngoài ra "vụ lợi" còn có nghĩa - như vợ chồng Friedman đã chỉ ra - không là lòng tham ngắn hạn mà còn là việc theo đuổi một mục tiêu riêng, nó dĩ nhiên cũng có thể mang tính xã hội. Điểm đặc biệt của thị trường là tạo nên một sự trật tự, mặc dù mỗi một các nhân theo đuổi một mục đích riêng. Mục đích này có thể là việc nuôi sống gia đình, có thể là cuộc sống tu hành, có thể là tiếp tục việc kinh doanh của gia đình cho đến chỉ đơn giản là mong muốn kiếm được tiền.

Có người khác định nghĩa CNTB là một trật tự kinh tế trong đó vốn đầu tư [Kapital] chiếm vị thế quyết định. Ở đây ta phải làm rõ vốn đầu tư là gì, để có thể nhận ra được cái sai của định nghĩa này. Do bởi vốn đầu tư là trang thiết bị để sản xuất: Tiền, Máy móc, Công cụ... Nói đơn giản: cùng có kinh nghiệm săn bắn như nhau, thời đồ đá người nào có vũ khí tốt hơn anh ta sẽ vượt trội hơn so với người khác. Việc vốn đầu tư đóng vai trò quyết định và là yếu tố cơ bản của sự tiến bộ nằm trong bản chất tự nhiên của sự việc chứ không ở CNTB. Ngay cả trong CNXH vốn đầu tư cũng chiếm vị thế "quyết định". Tất cả những điểm nêu ra ở trên tự nó không liên quan gì đến CNTB. Chúng chỉ gắn cho nó những cái, thực ra lại liên quan đến những yếu tố khác; "dĩ nhiên người ta có thể quy trách nhiệm cho "CNTB" về mọi khổ đau trên thế giới, nếu như trước đấy người ta gán tất cả chúng vào khái niệm [CNTB]." (1)

Vậy đến đây CNTB là gì? Câu trả lời hoàn toàn đơn giản: Là Sở hữu tư nhân và Trao đổi. Con người bản thân nó có tài sản tự có và của cải đến từ bên ngoài. Họ trao đổi các của cải của mình. Qua đó hình thành nên thị trường và hệ thống giá cả, là cái phản ánh tính khan hiếm. Điều đáng buồn là it thấy một câu trả lời đơn giản như vậy mà chỉ toàn là những ngôn từ mang tính ý thức hệ.

(1) Wilhelm Röpke – Civitas Humana, S. 45

Khách-SJ (khách viếng thăm) gửi lúc 15:03, 20/04/2013 - mã số 84862

Rất đồng ý với các lý luận bài Mác của ông Slinkee! Chính xác là như ông đã trình bày. Tôi ngạc nhiên là đến nay vẫn còn có người cho là lý thuyết của Mác có phần có giá trị trên DL này!

Về những điều “thắng lợi” của lớp công nhân, nông dân (giai cấp “không tư bản”) hậu-Mác trong thế kỷ qua mà có người (TTN ?) đã quy cho ảnh hưởng của tư tưởng Mác thì đây đúng là một ngộ nhận sai lầm lớn.

1/ Hệ thống chính trị dân chủ đã tự nó có tác dụng điều chỉnh chất hoang dã của tư bản từ thời Magna Carta của Anh, bắt đầu từ cấp bá tước và xuống dần cấp thường dân; đến khi Mỹ lập HP dân chủ cũng thế, sự khác biệt nhận thức đạo đức về việc người nô lệ giữa khối trí thức và tư bản Anh + Bắc Bang Mỹ và khối Nam Bang Mỹ đã đưa đến nội chiến và bãi bỏ chế độ nô lệ, chẳng có tranh đấu giữa hai giai cấp ở đây; các thắng lợi về quyền đàn bà và giới da đen sau này là tranh đấu mang tính cách xã hội (phẩm cách, danh dự con người, chủng tộc, giới tính) hơn là kinh tế, tuy lợi lộc về kinh tế có đi theo nhưng đó chỉ là động lực kèm sau, không là căn bản triết lý; đó là những cuộc cách mạng tranh đấu giai cấp mà hệ thống dân chủ là cái khuôn để giải quyết vấn đề ít đổ vỡ cho XH. Các hiệp hội công nhân có tác dụng tốt một phần nhưng cũng có tác dụng không tốt cho chính cơ sở của họ như đã từng trải; vấn đề là biết làm sao dung hòa vũ khí này.

2/ Việc cảm thông với dân nghèo và đòi công bằng cho họ không đến từ Marxism hay Socialism nên cho nó credit (như bà TTN ?) trong quá trình của XH Âu Mỹ thì có lẽ có vấn đề về kiến thức! Những khái niệm này xưa như trái đất, nhưng việc hệ thống hóa nó trong tư tưởng và thực hành nó trong xã hội Âu Mỹ là từ đạo Công Giáo. Các trường học ở mọi nền văn hóa thường chỉ dành cho giới quí tộc, và các bệnh viện từ thời xa xưa thường có liên hệ đến tôn giáo (vì là nơi họ tin tưởng vào thần năng nên không lạ gì những bệnh viện lập ra là gần các đền thờ). Nhưng bắt đầu tạo ra những hệ thống trường học miễn phí phổ thông là từ đạo Công Giáo từ thời Trung cổ:

“Cathedral schools and monasteries remained important throughout the Middle Ages; at the Third Lateran Council of 1179 the Church mandated that priests provide the opportunity of a free education to their flocks, and the 12th and 13th century renascence known as the Scholastic Movement was spread through the monasteries.”
(http://en.wikipedia.org/wiki/History_of_education)

Và hệ thống các nhà thương miễn phí cũng từ các dòng tu, được quản trị và phục vụ bởi các tu sĩ nam nữ:

“Historically, hospitals were often founded and funded by religious orders or charitable individuals and leaders.”
(http://en.wikipedia.org/wiki/Hospital)

“In Europe the medieval concept of medical care by monasteries and religious orders was rejected by the Reformation, and most hospitals in Protestant areas were closed down.[32] Theology was the problem. The Protestant reformers rejected the Catholic belief that rich men could gain God's grace through good works—and escape purgatory—by providing cash endowments to charitable institutions, and that the patients themselves could gain grace through their suffering.”
(http://en.wikipedia.org/wiki/History_of_hospitals)

Khi các nước quân chủ thời đó – qua thời Reformation và chia ra phe Protestants như trên – tước đoạt đi các quyền và cơ sở của phe Công Giáo, các hệ thống trường học và nhà thương miễn phí công cộng do nhà nước đài thọ mới trở thành quốc sách. Từ đó trở đi, vấn đề ở Âu Mỹ là làm sao quân bình hóa những chi phí về việc này và đòi hỏi của công dân trong nước đó. Xu hướng đặt trách nhiệm hoàn toàn ở chính quyền không được ủng hộ ở mọi QG (như Mỹ ngày nay) và các nước Âu Châu thường có một hệ thống hybrid.

Về triết lý KT và vấn đề bảo đảm nghề nghiệp hay lương lậu xứng đáng thì các đạo TCG không có tư tưởng nào ngoài những giáo điều căn bản; có “liberation theology” phát xuất từ Nam Mỹ thời 50-60, nhưng không được Vatican chấp nhận. Tuy vậy tư tưởng socialism có gốc ảnh hưởng của Thiên Chúa Giáo (cả CG và Protestants) và nó đã tạo ảnh hưởng cho các nền KT ở Âu Châu. Riêng Anh và Mỹ có truyền thống đạo TCG nhưng vì Anh đã có hạt giống của dân chủ với Magna Carta từ thế kỷ 13 và Mỹ đặt HP dân chủ từ khi lập quốc, ảnh hưởng socialism không mạnh như ở các nước Âu kia.

Vì thế, tuy tôi không đồng ý với tác giả TMH ở phần đầu bài, tôi đồng ý với phần sau: Marxism có căn bản xã hội utopia của TCG nhưng loại bỏ Thượng Đế (!) và tôn giáo, áp dụng bạo lực duy ý chí để đi đến CS! Không cần đào thêm sâu các chi tiết lý luận về KT, nhưng người đủ tri thức và lương thiện – như ông Hà Sĩ Phú đã viết – không thể theo CS và chỉ có thể kết luận: đó là một sự điên rồ.

Các trí thức Âu Mỹ khuynh tả Mác trong thời 50-80 phần đông là người Do Thái (nổi tiếng là Noam Chomsky ở Mỹ) và những nhóm vô thần (Jean-Paul Sartre v.v.) nên họ không coi hệ thống tư tưởng TCG có giá trị, và vì thế có thiện cảm với Marxism dễ dàng; những người liberals của giới Hollywood (như Charlie Chaplin, Jane Fonda sau này, v.v.) cũng có thái độ tương tự một phần vì vô thần duy vật, một phần vì họ chưa hề hiểu nó được thực hiện như thế nào ở các nước CNCS cho đến khi hiện tượng tị nạn sau 75 và “Killing Fields” ở Cambodia.

Cũng cần phải nói thêm rằng, từ thời 60s-70s, giới sinh viên trẻ và trí thức Âu Châu có thiện cảm với miền Bắc (CSVN) vì họ đã lớn lên sau thời chống Phát Xít kinh hoàng của TC2 và cảm thấy tội lỗi về các chính sách thuộc địa mà cha ông họ đã làm (hầu hết các nước Âu Châu!) – và vì thế họ có động lực chống chiến tranh, chống Mỹ (= đế quốc), ủng hộ BV thống nhất VN. Ở Mỹ, động lực này không mạnh bằng các phong trào hippie, không muốn đi lính, hy sinh bảo vệ ý thức hệ dân chủ ở một nước không liên hệ máu mủ gì tới họ.

Tôi cũng rất ủng hộ ý kiến của hai ông Logik và Cụi về lý luận của vấn đề outsourcing! Gọi nó là một “bóc lột” của tư bản là một khuynh hướng lập lại luận lý Mác. Động lực kiếm lợi nhuận không thể tự nó là “bóc lột” khi khế ước trao đổi được thỏa thuận trong tự do. Đây là một từ được lạm dụng một cách vô lý.

Tôi xin góp một định nghĩa: bóc lột là khi một bên lợi dụng quyền hay thế của mình áp đảo, đánh lừa bên kia để bòn rút thêm giá trị hơn những gì đặt ra trong khế ước, hoặc đối xử họ một cách ác độc, vô nhân bản. Tỉ dụ: 1/ Chủ cậy thế, chửi bới hoặc đánh đập nhân viên vì không bằng lòng một vấn đề gì (dù có luật hay không có luật cấm việc này và dù có trả lương rất cao hơn TT), 2/ thợ sửa xe lợi dụng sự ngây thơ của khách hàng bày vẽ thêm bệnh để lừa lấy thêm tiền, 3/ chủ nhân ép người làm phải làm thêm giờ phụ trội ngoài khế ước và đe dọa đuổi nếu không tuân lời. Quyền người tư bản tìm lợi nhuận bằng outsourcing, dù có khả năng lời cao vì lương thấp, nhưng không vì vậy mà bảo đảm (guaranteed to make money) vì những rủi ro khác như về chính trị, safety của các nhân viên, cơ sở, v.v. Sự dại dột hay khôn ngoan của các công ty outsourcer họ sẽ phải lãnh chịu. Đây chỉ là một bước mới của toàn cầu hóa; thế giới đang chuyển mình (thay vì một QG chuyển mình khi kinh tế các vùng trong nước trao đổi với nhau) dù muốn hay không để tìm một trật tự mới, phạm vi thịnh vượng lớn hơn.

Hình như bà Trần Thị Ngự có ảo tưởng về chỗ đứng của Marxism trong các ĐH, ít nhất là ở Mỹ. Có thể có trường hợp ngoại lệ nào đó mà tôi không biết tới (vì khoa triết lý, chính trị và xã hội học không phải là loại khoa học chính xác nên vẫn có người chủ quan với giá trị riêng họ có), nhưng lý do ĐH Mỹ vẫn dạy về Mác ở các đại học không phải vì giá trị tích cực của nó, nhưng chỉ vì nó có giá trị quan trọng lịch sử và để dạy sinh viên tại sao nó sai để mà tránh đi vào vết bánh xe đó!! Họ chẳng cần lớn tiếng mạ lỵ Marx; logic biện chứng làm là đủ rồi. Hẳn quá khứ ôm ấp CNCS vẫn “đổi màu” (colored) viễn quang của bà?

slinkee (khách viếng thăm) gửi lúc 07:48, 20/04/2013 - mã số 84838

"Không có Mác sẽ không có xã hội học hiện đại" Trần Thị Ngự

Có Mác thì xã hội học nó thế này đây

http://boxitvn.blogspot.com/2013/04/tai-sao-khoa-hoc-xa-hoi-tut-doc.html

VN2006A gửi lúc 14:15, 19/04/2013 - mã số 84740
MuaQuit viết:
@VN2006A: Tôi thấy bác hơi có vẻ luyến tiếc quá khứ dù cho là hơi đau buồn của chủ nghĩa cộng sản ở Đông Đức nhỉ!

Chỉ muốn nhắn bác vài câu có vẻ hài hước tý cho cuộc tranh cãi đỡ căng thẳng: CN Marx cũng có chỉ ra vài điều hay và mới, tuy nhiên, điều hay thì không mới và điều mới thì chẳng hay ho gì cả (thậm chí còn mang tính khủng bố).

Có lẽ, đóng góp chủ yếu của Marx là tập Tư bản luận, nhưng ngay cả tập đó Marx cũng cóp nhặt từ một số tác giả tiền nhiệm và thêm vào đó những lý giải đầy ngộ nhận.

He he, bác nhầm!!!

Tôi không luyến tiếc cái gì của Đông Đức cả. Từ khi rời bỏ sang miền Tây sinh sống đến nay, chỉ quay về có vài lần, chủ yếu thăm bạn bè hoặc khi có người sang chơi dẫn đi loanh quanh.

Tôi cũng là người thích hài hước, không muốn tranh luận căng thẳng. Tuy nhiên thỉnh thoảng hơi bực mình chút xíu.

Đối với thế hệ chúng tôi, giờ đây bọn F1 (thế hệ kế tiếp) dần dần làm Abitur và bước vào Đại học. Những khi tụ tập với nhau, cha mẹ thường tán dóc: cho bọn nó học ngành gì???

Ai cũng bảo: cho học kinh tế!!! Học kỹ thuật hay Y khổ bỏ mẹ, nhỡ có chuyện gì trách nhiệm đè lên cổ, mà lại phải chính xác. Kinh tế không cần chính xác, lại dễ kiếm tiền bằng Bonus... Trừ trường hợp sập tiệm, còn không thì lúc nào cũng nhơn nhơn ra :-))

logik (khách viếng thăm) gửi lúc 13:07, 19/04/2013 - mã số 84737
VN2006A viết:
Mua khoai Tây dùng cho nhu cầu cá nhân khác với thu mua khoai Tây để xuất khẩu kiếm lời. Không thu mua, chưa chắc thằng nông dân đã kiếm được tiền với cái đống khoai Tây của hắn ta. Nhưng mua khoai tây của hắn ta để kiếm lợi nhuận cho mình, lập tức có yếu tố bóc lột trong đó, thế nó mới oái ăm.

Người nông dân không chỉ kiếm tiền mà chính xác là họ cũng đang kiếm lợi nhuận đấy bác ạ, họ không ngu bán lỗ vốn cho bác đâu. Bác nghĩ rằng mình mua được đống khoai rẻ (vừa để ăn vừa để bán kiếm lời khi về thành phố), còn đối với người nông dân thì bác chính là ông khách sộp bán được giá cao nhất trong ngày. Vậy người nông dân đó có đang "bóc lột" khách hàng không? Rốt cuộc ai đang bóc lột ai? Phải chăng cả xã hội này đang bóc lột nhau và tự bóc lột mình? Những lý thuyết phi lý kích động hận thù kiểu này (lợi nhuận = bóc lột) không làm xã hội loạn mới lạ.

Ở đây chỉ đang tấn công lý thuyết thôi, không tấn công cá nhân Marx. Tấn công không cần lý lẽ thì mới gọi là a dua bầy đàn, bác không nên đánh đồng. Những chuyện cá nhân như Marx có thời gian viết nhiều chẳng qua vì ăn bám vợ, sống bám bạn thì người ta cũng nói nhan nhản khắp nơi rồi, không ai muốn nhắc lại. Việc bảo vệ Marx thì cũng chưa đến lượt bác đâu, đã có Ban tuyên giáo của Đảng... lo.

MuaQuit (khách viếng thăm) gửi lúc 03:48, 19/04/2013 - mã số 84717

@VN2006A: Tôi thấy bác hơi có vẻ luyến tiếc quá khứ dù cho là hơi đau buồn của chủ nghĩa cộng sản ở Đông Đức nhỉ!

Chỉ muốn nhắn bác vài câu có vẻ hài hước tý cho cuộc tranh cãi đỡ căng thẳng: CN Marx cũng có chỉ ra vài điều hay và mới, tuy nhiên, điều hay thì không mới và điều mới thì chẳng hay ho gì cả (thậm chí còn mang tính khủng bố).

Có lẽ, đóng góp chủ yếu của Marx là tập Tư bản luận, nhưng ngay cả tập đó Marx cũng cóp nhặt từ một số tác giả tiền nhiệm và thêm vào đó những lý giải đầy ngộ nhận.

Dang (khách viếng thăm) gửi lúc 10:12, 18/04/2013 - mã số 84644
VN2006A viết:

Trước hết phải định nghĩa như thế nào là bóc lột!!!

Nếu không cùng quan điểm thì miễn tranh luận. Trong cái link có pdf-file đã đưa, có chỗ nói đến quan hệ dẫn nối giữa hiệu suất lao động và tiền lương. Outsourcing mục đích là phá vỡ mối quan hệ đó, để tăng lợi nhuận, tức là bóc lột và làm công cụ để thương lượng/đe dọa người làm. Bù lại, để đảm bảo sức mua, nhập hàng rẻ từ chính những chỗ Outsourcing ra.

Mua khoai Tây dùng cho nhu cầu cá nhân khác với thu mua khoai Tây để xuất khẩu kiếm lời. Không thu mua, chưa chắc thằng nông dân đã kiếm được tiền với cái đống khoai Tây của hắn ta. Nhưng mua khoai tây của hắn ta để kiếm lợi nhuận cho mình, lập tức có yếu tố bóc lột trong đó, thế nó mới oái ăm.

Vậy cái sự oái ăm trong cái dẫn chứng của việc mua khoai tây của bác nói lên được điều gì? Cái "thằng nông dân" đó cần bán được khoai tây hay là cần có người tới giải phóng cho nó thoát khỏi "sự bóc lột" oái ăm đó? Nên lưu ý là thực tế đã chứng minh khối "thằng nông dân" đó sau khi được giải phóng đã biết mình bị lừa gạt, cuối cùng thì "con vua thì lại làm vua, con tiểu ở chùa thì quét lá đa" thôi. Bản chất con người luôn bị cái tham, cái lười biếng, cái xu hướng thích hưởng thụ chi phối nên đa số đều sẵn sàng bòn rút, tham nhũng, để mình hưởng được nhiều hơn những người khác. Vì vậy một xã hội đại đồng mà Marx mơ tưởng là một xã hội chỉ có trên thiên đàng, sau khi chết mới hy vọng lên được thế giới đó.

VN2006A gửi lúc 04:32, 18/04/2013 - mã số 84622
logik viết:

"Chỗ nào đắt lên thì bỏ đi" không và chắc chắn không gọi là bóc lột bác công nhân cơ khí Sáu ạ. Chẳng lẽ "chỗ nào đắt lên thì tìm đến" sẽ được gọi là lương thiện, nhân đạo sao?

Mua khoai tây ở thành phố đắt quá, bác cứ việc về vùng chợ quê mà mua cho rẻ nếu bác có thời gian và phương tiện đi lại, không ai kết tội bác bóc lột nông dân đâu. Riêng thời gian và công sức bác bỏ ra cũng đủ để bác xứng đáng được mua hàng rẻ. Chẳng lẽ bác đang tự bóc lột thời gian và công sức của chính mình.

Trên thực tế thì "rẻ" chưa chắc người ta đã ham đâu. Samsung có thể đầu tư hơn 4 tỉ đô vào Việt Nam, nhưng thử kêu Apple vào coi, hơi bị khó. Intel đã phải ngậm bồ hòn làm ngọt rồi. Vấn đề kinh tế, xã hội tất nhiên ngày càng hay ho và phức tạp, chính vì thế càng không thể dùng một lý thuyết phiến diện sai ngay từ thế kỷ XIX để giải thích. Số lượng và chất lượng là hai chuyện hoàn toàn khác nhau, nói rằng Marx viết nhiều thì đúng, nhưng bảo rằng Marx viết chất lượng thì không.

Trước hết phải định nghĩa như thế nào là bóc lột!!!

Nếu không cùng quan điểm thì miễn tranh luận. Trong cái link có pdf-file đã đưa, có chỗ nói đến quan hệ dẫn nối giữa hiệu suất lao động và tiền lương. Outsourcing mục đích là phá vỡ mối quan hệ đó, để tăng lợi nhuận, tức là bóc lột và làm công cụ để thương lượng/đe dọa người làm. Bù lại, để đảm bảo sức mua, nhập hàng rẻ từ chính những chỗ Outsourcing ra.

Mua khoai Tây dùng cho nhu cầu cá nhân khác với thu mua khoai Tây để xuất khẩu kiếm lời. Không thu mua, chưa chắc thằng nông dân đã kiếm được tiền với cái đống khoai Tây của hắn ta. Nhưng mua khoai tây của hắn ta để kiếm lợi nhuận cho mình, lập tức có yếu tố bóc lột trong đó, thế nó mới oái ăm.

Thứ 2 không ai bảo Marx hoàn toàn đúng. Nhưng có những cái nó đúng, có thể tìm đọc trong giáo trình của nhiều trường ĐH. 1 trong những cái lý thú của Marx là chỉ ra chỉ lao động sống mới tạo ra giá trị.

vừa rồi Hannover Messe vừa quảng cáo 4. Industrielle Revolution với các hệ thống tự động có thể tự điều chỉnh và ra quyết định không cần người can thiệp, (có ngó sơ sơ qua chỗ bọn Siemens, nhưng không thấy đặc biệt lắm, có thể mình chưa quan tâm đúng mức). Nhưng bản thân nó vẫn không tạo ra giá trị thặng dư, ít nhất là theo Marx.

Thứ 3, vấn đề kinh tế XH tất nhiên là hay ho, phức tạp rồi!!! Nên không thể nói thánh tướng, quàng xiên, nhăng cuội được. Cả đống thằng có giải Nobel đeo lủng lẳng trước ngực, tạo ra trường phái này nọ hẳn hoi mà cuối cùng vẫn sai như thường.

Thế thì thử hỏi cái đám chém gió -trong đó có cả tôi, cho đỡ cãi nhé- trên DL là cái đinh gì???

Nói thế không có nghĩa là bác Sáu khinh người!!! Mà muốn nói là nên thận trọng và không nên có cái kiểu (không nói đ/c ở đây) đá xác chết theo bầy đàn, a dua!!!

Khách Diệu Anh (khách viếng thăm) gửi lúc 21:45, 17/04/2013 - mã số 84580

Mác xờ nói: “Tôn giáo là thuốc phiện của nhân dân." Người dân Việt Nam chứng kiến

CHỦ NGHĨA CỘNG SẢN LÀ THUỐC ĐỘC ĐỐI VỚI DÂN TỘC VIỆT NAM.

Cứ lên án CNCS bằng những gì đã xẩy ra ở nước ta thì gần gũi và người dân dễ hiểu và có lẽ hấp dẫn hơn những lý thuyết và người dân sẽ nâng lên sự chán ghét Đảng CS gấp nhiều lần.

Dang (khách viếng thăm) gửi lúc 21:09, 17/04/2013 - mã số 84577
Tran Thi Ngự viết:
logik viết:
Theo bác Ngự những người đó có còn muốn tái ngộ một người bạn...

Xin tuân lệnh. Từ nay tôi sẽ trách xa nick Logik ạ.

Tôi xin khuyên can hai bác, đừng vì bất đồng quan điểm mà trở thành nước với lửa. There are times we need to agree of our disagreement and leave it at that. Tuy bất đồng về vấn đề này nhưng biết đâu hai bác lại có chung quan điểm ở vấn đề khác, mà khi cả hai phát biểu ý kiến bổ sung cho nhau sẽ tốt hơn cho công cuộc "khai dân trí"? Cá nhân tôi đọc cuộc thảo luận của hai bác cũng cảm thấy có lợi ích. Chẳng hạn dù không đồng ý việc nhận định outsourcing theo quan điểm chính trị nhưng qua bác Ngự tôi có dịp để tìm hiểu xem người ta vận dụng lý thuyết của Marx trong vấn đề nà như thế nào. Tôi cảm thấy tiếc nếu chỉ vì bất đồng này mà từ đây sẽ không có dịp nghe ý kiến của cả hai bác trong 1 cuộc thảo luận như vậy nữa

Tran Thi Ngự gửi lúc 20:18, 17/04/2013 - mã số 84566
logik viết:

"Bửa" qua tôi bận không zô tiếp chiện bác được, bửa nay bác Ngự đã ngừng, hì. Ti nhiên, có tình huống này tôi muốn đặt ra luôn để bác Ngự suy ngẫm. Có bà kia cùng mấy người bạn gặp gỡ trong một đám cưới và ngồi chung một bàn tiệc. Một vài người nói không quen uống bia, nhưng rồi để vui cùng mọi người và cũng vì nể bà này mời mọc nhiều quá họ cũng uống đôi chút. Bà ta thấy vậy ôm bụng cười ngặt nghẽo cả buổi: "ối giời ôi, thế mà bảo không uống bia, mâu thuẫn chưa (hihi)". Theo bác Ngự những người đó có còn muốn tái ngộ một người bạn vô duyên như vậy không, người mà đầu óc hời hợt nông cạn đến phép lịch sự tối thiểu cũng không biết? Chắc chỉ trừ những lúc đụng nhau tình cờ bác Ngự nhỉ.

Xin tuân lệnh. Từ nay tôi sẽ trách xa nick Logik ạ.

logik (khách viếng thăm) gửi lúc 13:54, 17/04/2013 - mã số 84530
VN2006A viết:
Dĩ nhiên outsource là 1 khái niệm rộng, nhưng tập trung vào vấn đề chính, outsource sang các nước nghèo đói hoặc lương rẻ, trước đây là Đông âu, sau sang TQ, giờ chuyển dần sang Ấn độ...chỗ nào đắt lên thì bỏ đi. Như thế có gọi là bóc lột không???

"Chỗ nào đắt lên thì bỏ đi" không và chắc chắn không gọi là bóc lột bác công nhân cơ khí Sáu ạ. Chẳng lẽ "chỗ nào đắt lên thì tìm đến" sẽ được gọi là lương thiện, nhân đạo sao?

Mua khoai tây ở thành phố đắt quá, bác cứ việc về vùng chợ quê mà mua cho rẻ nếu bác có thời gian và phương tiện đi lại, không ai kết tội bác bóc lột nông dân đâu. Riêng thời gian và công sức bác bỏ ra cũng đủ để bác xứng đáng được mua hàng rẻ. Chẳng lẽ bác đang tự bóc lột thời gian và công sức của chính mình.

Trên thực tế thì "rẻ" chưa chắc người ta đã ham đâu. Samsung có thể đầu tư hơn 4 tỉ đô vào Việt Nam, nhưng thử kêu Apple vào coi, hơi bị khó. Intel đã phải ngậm bồ hòn làm ngọt rồi. Vấn đề kinh tế, xã hội tất nhiên ngày càng hay ho và phức tạp, chính vì thế càng không thể dùng một lý thuyết phiến diện sai ngay từ thế kỷ XIX để giải thích. Số lượng và chất lượng là hai chuyện hoàn toàn khác nhau, nói rằng Marx viết nhiều thì đúng, nhưng bảo rằng Marx viết chất lượng thì không.

logik (khách viếng thăm) gửi lúc 13:02, 17/04/2013 - mã số 84528
Tran Thị Ngự viết:
Ơ kià, lúc nào tôi chả nghiêm túc. Bác chỉ ra xem chổ nào tôi không nghiêm túc. Tôi chỉ buồn cười khi bác chê tôi chỉ biết copy/paste nhửng đường link vô hồn (hihi), các lý thuyết vớ vẩn mà sau đó thì bác lại ghi cho tôi 3 hay 4 đường link chi đó và tên vài lý thuyết nửa chứ, hihi.
Tran Thi Ngự viết:
Đối với tôi, cái quan trọng là có dịp trình bày một quan điểm khác biệt với đa số bạn đọc Dân Luận (tôi đóan là thế) và viết tới đó là đủ rồi. Do đó, tôi xin ngưng thảo luận về đề tài này ở đây. Cám ơn hai bác Cụi và Logik đã "tiếp chuyện" tôi một cách thật là "đầy đặn." Mong tái ngộ với hai bác vào dịp khác.

"Bửa" qua tôi bận không zô tiếp chiện bác được, bửa nay bác Ngự đã ngừng, hì. Ti nhiên, có tình huống này tôi muốn đặt ra luôn để bác Ngự suy ngẫm. Có bà kia cùng mấy người bạn gặp gỡ trong một đám cưới và ngồi chung một bàn tiệc. Một vài người nói không quen uống bia, nhưng rồi để vui cùng mọi người và cũng vì nể bà này mời mọc nhiều quá họ cũng uống đôi chút. Bà ta thấy vậy ôm bụng cười ngặt nghẽo cả buổi: "ối giời ôi, thế mà bảo không uống bia, mâu thuẫn chưa (hihi)". Theo bác Ngự những người đó có còn muốn tái ngộ một người bạn vô duyên như vậy không, người mà đầu óc hời hợt nông cạn đến phép lịch sự tối thiểu cũng không biết? Chắc chỉ trừ những lúc đụng nhau tình cờ bác Ngự nhỉ.

Tran Thi Ngự gửi lúc 07:59, 17/04/2013 - mã số 84503
Cụi viết:
Tran Thi Ngự viết:
Tại sao bác Cụi lại cho là cách tranh luận của tôi là evasive nhỉ. Bác hỏi đâu thì tôi trả lời ngay đó. Bác Logik chê là tôi chỉ lý thuyết xuông thì tôi phải "vận dụng" vào trường hợp ở Hoa Kỳ để giải thích outsourcing theo quan điềm Marxist một cách cụ thể (hihi)...

Nếu bác cho là outsourcing là tốt vì nó giúp nâng cao tay nghề, tích luỹ vốn, đầu tư hạ tầng, tăng phúc lợi thì bác giải thích thế nào về sự giảm phúc lợi của giới công nhân thể hiện qua sự gia tăng khoảng cách giàu nghèo ở Mỹ trong vòng 30-40 năm qua; sự gia tăng khoảng cách lương bổng giữa người công nhân và các CEO hiện nay là 400 lần, tăng hơn 20 lần so với 1960s.
Taì liệu về sự gia tăng khoảng cách giàu nghèo và bất bình đẵng xã hội ở Mỹ trong 40 năm qua ở đây: http://www.census.gov/prod/2012pubs/p60-243.pdf

http://en.wikipedia.org/wiki/Outsourcing#Reasons_for_outsourcing

Ngay chính trong cái đoạn trích trên đây lối tránh luận đánh trống lãng của bà nó hiển hiện ra rõ ràng.

Tôi bảo rằng outsourcing làm chuyển dịch các công việc sản xuất hàng hóa, dịch vụ từ các quốc gia phát triển sang các nước đang phát triển, tạo ra dòng vốn đầu tư, chuyển giao công nghệ, phổ biến tri thức, nâng cao tay nghề, xây dựng hạ tầng, ... giúp các nước đang phát triển ngày càng tiến bộ hơn. Bà không đồng ý với ý kiến này của tôi thì phản biện ngay vào đấy, cớ sao lại lãng sang chuyện phân hóa giàu nghèo ở Mỹ có ăn nhập gì đâu. Đó là kiểu tranh luận evasive.

Nếu 'rộng rãi' ra thì tôi có thể dành cho bà cái benefit of doubt là bà đã hấp tấp, vội vàng 'phản biện' mà không thực sự nắm bắt cái 'mạch' câu chuyện của người đối thoại.

Riêng về những vấn nạn mà outsoursing gây ra cho các nước phát triển, tôi không phải không biết, mà ngược lại, còn nhận thức rất rõ ràng 'động lực học' của vấn đề. Tôi đã thể hiện rõ quan điểm của mình qua trường hợp giả định một ông chủ có thể trả lời như thế nào khi gặp sự phản ứng của các nhân viên bị mất việc vì outsourcing. Tôi cho rằng loại vấn đề xã hội như thế là thuộc loại 'vấn đề lớn', sẽ tồn tại mãi mãi, chỉ có thể chấp nhận sống chung thích nghi với nó, nỗ lực để hạn chế tối thiểu thiệt hại, và tận dụng tối đa lợi ích nếu có thể. Bà có thể giữ quan điểm riêng của mình, tôi không tranh cãi về chuyện này.

Cách nhìn vấn đề của tôi khác với bác Cụi chứ không phải là tôi đánh trống lảng. Bác Cụi bảo tôi giải thích "outsourcing" theo quan điểm Marxist thì tôi giải thích. Trong khi bác Cụi giải thích outsourcing là gì, hay mục đích của outsourcing là gì, thì tôi nhìn outsourcing như một hiện tượng xã hội trong đó có mục đích, nguyên nhân và hậu quả. Với một cách nhìn toàn diện như vậy, người ta có thể giải thích cặn kẽ các khiá cạnh của hiện tượng xã hội liên hệ tới outsourcing (như nạn thất nghiệp, sự thay đổi tính chất của thị trường lao động, tính chất của các công việc mới phát sinh để thay thế các công việc bị mất đi do outsourcing, tăng hay giảm thu nhập của các gia cấp khác nhau trong xã hội, và sự gia tăng bất bình đẵng xã hội trong vòng 30-40 năm gần đây ở Hoa Kỳ). Ỡ đây, tôi dùng quan điểm Marxist và cố ý liên hệ tới hậu quả xã hội của outsourcing để tìm hiểu sâu rộng về nguyên do và mục đích của chính sách kinh tế này. Dĩ nhiên cái nhìn theo quan điểm kinh tế của bác (mà tôi không biết xuất phát từ lý thuyết hay quan điểm kinh tế nào) thì khác với cách nhìn của xã hội học theo quan điểm Marxist, nên có viết đến cả ngàn trang cũng không đi đến một điểm chung được.

Đối với tôi, cái quan trọng là có dịp trình bày một quan điểm khác biệt với đa số bạn đọc Dân Luận (tôi đóan là thế) và viết tới đó là đủ rồi. Do đó, tôi xin ngưng thảo luận về đề tài này ở đây. Cám ơn hai bác Cụi và Logik đã "tiếp chuyện" tôi một cách thật là "đầy đặn." Mong tái ngộ với hai bác vào dịp khác.

Cụi (khách viếng thăm) gửi lúc 22:26, 16/04/2013 - mã số 84476
Tran Thi Ngự viết:
Tại sao bác Cụi lại cho là cách tranh luận của tôi là evasive nhỉ. Bác hỏi đâu thì tôi trả lời ngay đó. Bác Logik chê là tôi chỉ lý thuyết xuông thì tôi phải "vận dụng" vào trường hợp ở Hoa Kỳ để giải thích outsourcing theo quan điềm Marxist một cách cụ thể (hihi)...

Nếu bác cho là outsourcing là tốt vì nó giúp nâng cao tay nghề, tích luỹ vốn, đầu tư hạ tầng, tăng phúc lợi thì bác giải thích thế nào về sự giảm phúc lợi của giới công nhân thể hiện qua sự gia tăng khoảng cách giàu nghèo ở Mỹ trong vòng 30-40 năm qua; sự gia tăng khoảng cách lương bổng giữa người công nhân và các CEO hiện nay là 400 lần, tăng hơn 20 lần so với 1960s.
Taì liệu về sự gia tăng khoảng cách giàu nghèo và bất bình đẵng xã hội ở Mỹ trong 40 năm qua ở đây: http://www.census.gov/prod/2012pubs/p60-243.pdf

http://en.wikipedia.org/wiki/Outsourcing#Reasons_for_outsourcing

Ngay chính trong cái đoạn trích trên đây lối tránh luận đánh trống lãng của bà nó hiển hiện ra rõ ràng.

Tôi bảo rằng outsourcing làm chuyển dịch các công việc sản xuất hàng hóa, dịch vụ từ các quốc gia phát triển sang các nước đang phát triển, tạo ra dòng vốn đầu tư, chuyển giao công nghệ, phổ biến tri thức, nâng cao tay nghề, xây dựng hạ tầng, ... giúp các nước đang phát triển ngày càng tiến bộ hơn. Bà không đồng ý với ý kiến này của tôi thì phản biện ngay vào đấy, cớ sao lại lãng sang chuyện phân hóa giàu nghèo ở Mỹ có ăn nhập gì đâu. Đó là kiểu tranh luận evasive.
Nếu 'rộng rãi' ra thì tôi có thể dành cho bà cái benefit of doubt là bà đã hấp tấp, vội vàng 'phản biện' mà không thực sự nắm bắt cái 'mạch' câu chuyện của người đối thoại.

Riêng về những vấn nạn mà outsoursing gây ra cho các nước phát triển, tôi không phải không biết, mà ngược lại, còn nhận thức rất rõ ràng 'động lực học' của vấn đề. Tôi đã thể hiện rõ quan điểm của mình qua trường hợp giả định một ông chủ có thể trả lời như thế nào khi gặp sự phản ứng của các nhân viên bị mất việc vì outsourcing. Tôi cho rằng loại vấn đề xã hội như thế là thuộc loại 'vấn đề lớn', sẽ tồn tại mãi mãi, chỉ có thể chấp nhận sống chung thích nghi với nó, nỗ lực để hạn chế tối thiểu thiệt hại, và tận dụng tối đa lợi ích nếu có thể. Bà có thể giữ quan điểm riêng của mình, tôi không tranh cãi về chuyện này.

Trích dẫn:
Còn việc người ta tranh nhau xin vào làm việc với các công ty outsourcing không có nghĩa là outsourcing không phải vì lợi nhuận hay không có bóc lột.

Tôi đã hơn một lần khằng định rằng mục tiêu của outsourcing là tìm kiếm lợi nhuận, chứ không phải là nhằm 'chia rẻ' vô sản quốc tế hay khủng bố tinh thần giới làm thuê trong nước như bà từng nói.
Tôi cũng cho rằng tìm kiếm lợi nhuận không đồng nghĩa với bóc lột.
Bà làm ơn cho biết định nghĩa, theo bà, như thế nào là bóc lột để tôi đối chiếu với quan điểm của mình trước khi 'triển khai' tiếp vấn đề này.

Trích dẫn:
Đầu tư (investment) để phát triển khác với đầu tư chỉ để mua rẻ sức lao động. Mỹ chưa từng mua rẻ sức lao động ở Nam Hàn, Taiwan, Singapore. Các top destinations của outsourcing là Mexico, China, Eastern Europe, India, và Philippines, Argentina, Brazil, Bulgaria, Czech Republic, Hungary, Jordan, Lithuania, Slovenia, Russia, và Ukraine (http://www.fas.org/sgp/crs/misc/RL32292.pdf). Malaysia mới chỉ đạt lợi tức bình quân đầu người hơn 8 ngàn đô/năm, chưa thể gọi là phát triển.

Các công ty Nhật, Âu, Mỹ đã và đang đầu tư làm ăn tại các nước đang phát triển không phải là để làm từ thiện, họ đang kinh doanh và mục tiêu là kiếm lợi nhuận. Tuy nhiên trong khi tìm kiếm lợi nhuận thì họ cũng góp phần quan trọng thúc đẩy sự phát triển của các quốc gia mà họ bỏ vốn đầu tư vào.

Theo bà thì làm sao phân biệt đâu là nhà đầu tư ngoại quốc chỉ với mục đích phát triển các quốc gia khác, và đâu là nhà đầu tư chỉ để mua sức lao động rẻ ? Bà có cho rằng nếu mức lương ở VN, Thailand, Malaysia, Indonesia, Trung Quốc, Ấn Độ, Mexico, Brasil, Chile, Poland, Rumania, Hungaria, Nga, ... ngang bằng với mức lương ở Mỹ, Nhật, Đức, Anh, ... thì các nhà tư bản tại các quốc gia phát triển ấy sẽ vẫn outsource công việc sang các xứ này, sẽ vẫn đầu tư vốn liếng, công nghệ vào để giúp các xứ đấy phát triển ? Và nếu không có vốn liếng đầu tư, chuyển giao công nghệ từ các quốc gia phát triển, các nước chậm tiến, đang phát triển vẫn có thể tự mình vươn lên ngày càng giàu có, tiến bộ ?

Đặc biệt, bà có dữ liệu đáng tin cậy nào để dẫn chứng cho phát hiện rất lý thú về chuyện 'Mỹ chưa từng mua rẻ sức lao động ở Nam Hàn, Taiwan, Singapore' ? Phải chăng mức lương hiện nay tại các công ty Mỹ như IBM, HP, Microsoft, Oracle, GE, P&G, CocaCola, AIG, CityBank, ... ở các nước này là ngang bằng với mức lương cho vị trí tương đương ở Mỹ ?

Tran Thi Ngự gửi lúc 20:15, 16/04/2013 - mã số 84463
Tên tác giả viết:
"Vô sản toàn thế giới hãy tha thứ cho tôi?"
Lời bào chữa cho một triết gia bị kết án một cách oan ức.

Bài viết của: Dr. Michael Schmitdt-Salomon, Trier
http://www.schmidt-salomon.de/prol.htm

Cảm ơn bác khách đã dịch một bài phân tích rất có giá trị về Marxism và các sự ứng dụng lệch lạc của quan điểm này từ cách mạng Tháng Mười. Tôi đề nghị Dân Luận đưa bài này lên trang chủ như một phản biện chính thức với bài viết của Trần Mạnh Hảo.

VN2006A viết:
Bổ sung cho chị Ngự cái này nữa:

http://www.newamerica.net/publications/policy/america_s_exhausted_paradigm_macroeconomic_causes_financial_crisis_and_great_recession

Tôi không hiểu bon New America Foundation này có phải là bọn tử tế không, nhưng nhìn vào thấy toàn bọn có tên tuổi cả.

Trong bài có nói đến hệ quả của outsourcing, làm america mất máu 3 lần (3 cửa).

Nói chung kinh tế XH là 1 việc rất khó phân tích, đánh giá, là dân ngoại đạo, tôi không dám ké vào. Nhưng đủ sức biết là không thể đơn giản nói nhăng cuội được.

Sau 1929 người ta đi theo hướng nào (Keynes)?! đến năm 1970 lại bế tắc (Bretton Woods). Bắt đầu từ 1980 với Reagan, Thatcher, Kohl...đi theo hướng Neo-Liberal, giờ lại nằm trên đống gạch vụn.

Nói chung tôi có cảm giác cứ 30-40 năm lại phải điều chỉnh 1 lần!?

Tôi cũng không phải dân kinh tế, nhưng hậu quả xã hội của các chính sách hay mô hình kinh tế thuôc lãnh vực xã hội học, và Marxism được dùng để tìm hiểu những vấn đề này.

Neo liberalism (mô hình Neo-liberal) không những chỉ xảy ra trong lảnh vực kinh tế mà xảy ra trong khắp các lãnh vực khác như quản lý phúc lợi xã hội, giáo dục, quản lý an ninh và tội phạm, v.v. Những người chỉ trích Neo-liberalism cho đó là phản ứng của giai cấp đứng đầu trong xã hội (upper class & capitalists) khi cảm thấy bị đe doạ bởi các sự can thiệp của chính phủ và sự gia tăng sức mạnh của tầng lớp lao công thợ thuyền (ở Mỹ vào thập kỷ 1960 và đầu 1970s) nên đề ra một mô hình quản lý với nhiều sự tự do và ít sự can thiệp của chính quyền hơn.

Tặng Dận luận bài dịch này (khách viếng thăm) gửi lúc 15:54, 16/04/2013 - mã số 84439

"Vô sản toàn thế giới hãy tha thứ cho tôi?"
Lời bào chữa cho một triết gia bị kết án một cách oan ức.

Bài viết của: Dr. Michael Schmitdt-Salomon, Trier
http://www.schmidt-salomon.de/prol.htm

Bản cáo trạng dựa trên những chứng cứ khủng khiếp: Hàng triệu con người đã bị đàn áp, bị bắt cóc, bị tra tấn và bị sát hại. Nạn nhân của một học thuyết, mà công cụ tra tấn, sát hại chống lại con người của nó được chính thức lập luận dựa vào những tác phẩm của một con người, ở đây và hôm nay đang ngồi trên ghế bị cáo: Karl Marx.

Tôi có biết đến bị cáo từ nhiều năm nay. Cuộc gặp gỡ có chủ định lần đầu tiên của tôi với ông ta xảy ra khi tôi mới là một thanh niên 14 tuổi và lý do của nó chủ yếu xuất phát từ "lòng yêu nước tỉnh lẻ" của mình, một thanh niên tình cờ lớn lên trong cùng một thành phố và hơn nữa cũng học ở cùng cái trường mà chàng trai trẻ tên Marx đã từng học. Chính vì thế mà tôi, vốn dĩ chỉ do tò mò và hầu như không bị vướng mắc vào bất cứ một hệ tư tưởng nào, đã chọn đọc bài luận tiếng Đức tốt nghiệp trung học của người bạn cùng trường nổi tiếng đó. Cho đến nay tôi vẫn còn nhớ như in cái cảm giác hỗn độn khó tả, phần thì ngưỡng mộ phần thì đau đớn mà cái bài luận ấy của anh ta đã để lại trong tôi. Đặc biệt những câu cuối đã làm cho tôi vô cùng rúng động: "Những người được Lịch sử coi là vĩ đại, đó là những con người tự nâng mình lên mức cao quý bằng cách hoạt động vì cộng đồng; người đời tán dương họ là những con người hạnh phúc nhất, vì đã đem lại hạnh phúc cho hầu hết mọi người; (...) Nếu ta chọn một điểm đứng mà ở đó ta có thể tác động nhiều nhất cho con người, thì khi đó không có sức nặng nào có thể đè bẹp được chúng ta, bởi vì chúng chỉ là nạn nhân của tất cả; khi đó ta không phải đang hưởng một thứ niềm vui nghèo nàn, nhỏ mọn, và ích kỷ mà là hạnh phúc của chúng ta đã thuộc về hàng triệu con người, những hành động của chúng ta tồn tại một cách thầm lặng, nhưng chúng tiếp tục tác động mãi mãi, và thân tro của chúng ta sẽ thấm đẫm những giọt nước mắt nóng bỏng của những con người cao quý" (1)

Hôm nay, sau nhiều thập kỷ của chế độ độc tài Cộng sản (2), những dòng chữ lâm ly thống thiết của một cậu học trò 17 tuổi nghe có vẻ như nhạt nhẽo một cách kỳ lạ. Của đáng tội: thân tro của anh ta "thấm đẫm những giọt nước mắt nóng bỏng của những con người cao quý". Con số lên đến hàng triệu. Tuy nhiên điều xảy ra chắc chắn là đã không như cách mà Marx khi đó mơ ước.

Sau đây tôi sẽ cố gắng phác thảo một cách ngắn gọn lịch sử tác động đầy phức tạp của triết gia và kinh tế gia vùng Trier này. Tôi sẽ tiến hành điều này qua ba bước. Trước hết tôi sẽ giải thích sự khác biệt giữa chủ nghĩa Marx và chủ nghĩa Lenin và từ đó chỉ ra rằng, sẽ sai lầm nếu coi Marx phải chịu trách nhiệm đối với những tội ác mà hệ thống Bolshevik đã gây ra. Bước thứ hai tôi chứng minh, cũng có thể nói là bước củng cố cho luận điểm trên, rằng những người Marxist trong hệ thống XHCN hiện thực, chính là những con người không được hoan nghênh, điều ngược với huyền thoại lưu truyền. Vâng, chính là họ đã bị liệt vào những đối thủ chống lại giới cầm quyền Cộng sản cần phải đản áp một cách triệt đề nhất. Cuối cùng tôi sẽ thảo luận về những cơ hội và rủi ro khi tiếp nối lại các bước tư duy marxist và đặt ra câu hỏi, rằng những tác phẩm của Marx ngày này còn có thể có ích đến mức độ nào, khi đề cập đến việc xậy dựng một xã hội thực sự cởi mởi và công bằng.

1. Chủ nghĩa Marx - Chủ nghĩa Lenin? Một mối mâu thuẫn nội tại.

Rõ ràng rằng, Marx hôm nay ngồi trên ghế bị cáo, bởi vì người ta nhìn thấy ông chính là kẻ xúi dục về mặt tinh thần gây nên cái tai họa Cộng sản. Tuy nhiên ý tưởng cho rằng Marx chắc chắn phần nào đó là kể tội phạm bàn giấy, phải chịu trách nhiệm đối với những gì mà Lenin, Stalin và đồng bọn sau này có cái làm được có cái không, theo nhìn nhận của tôi xuất phát từ sự thiếu hiểu biết vừa đối với những gì Marx viết cũng như đối với quá trình lịch sử đã đưa đến sự thiết lập nên hệ thống cai trị Bolshevik.

Ngay từ chuyện luôn lạm dụng quá đáng thuật ngữ "Chủ nghĩa Marx-Lenin" đã thể hiện đó là một lớp nấm độc, một mâu thuẫn nội tại. Những khía cạnh cơ bản của triết học Marx và triết học Lenin thức tế không thể dung hòa với nhau. Điều này thể hiện không chỉ ở sự khác biệt về khái niệm xã hội hóa và nhà nước hóa.

Xã hội hóa theo Marx đó có nghĩa là một sự kết hợp tự nguyện giữa các nhà sản xuất với nhau, nhằm xóa bỏ những hình thức sản xuất và tiêu thụ gây nên sự tha hóa, là sự hiện thực hóa của cái tôi vừa là cá nhân vừa là con người đích thực [Gattungswesen: con người không bị tha hóa]. Để làm rõ vấn đề này, xin phép dẫn ra đây trích đoạn tương đối dài từ một bài viết thủa ban đầu của Marx:

"Giả sử rằng, vì chúng ta là con người nên phải tiến hành sản xuất: sự có mặt của mỗi chúng ta và những người khác trong sản phẩm làm ra là đã có sự đồng ý từ hai phía. 1) Trong quá trình sản xuất tôi đã hiện thực hóa cá nhân tôi cùng với những đặc tính của nó vào sản phẩm và do vậy không những tôi vui thích khi làm ra nó, mà cả khi ngắm nhìn nó tôi nhận biết niềm vui của riêng tôi, nhân cách của tôi là sức mạnh vật chất được cảm nhận một cách rõ ràng và vì vậy không còn gì để nghi ngờ. 2) Khi anh tiêu thụ hoặc sử dụng sản phẩm của tôi thì tôi đã có được niềm vui trực tiếp, trực tiếp [...] trong ý thức, bởi vì lao động của tôi đã thỏa mãn nhu cầu của người khác và vì tôi đã tạo ra được một sản phẩm để thỏa mãn nhu cầu của nó. 3) và cảm thấy vui vì được làm nhân vật trung gian giữa anh và con người, có nghĩa là tôi đã có được niềm vui rằng anh đã coi tôi là một sự làm giàu thêm cho con người của riêng anh và là một phần thiết yếu của anh. Cũng có nghĩa là tôi vui vì anh thừa nhận tôi qua suy nghĩ và tình yêu của anh (đối với tôi), và vì qua sự tự thể hiện mình tôi cũng đã đóng góp cho sự tự thể hiện mình của anh. Như vậy tôi vui vì, rằng trong hoạt động của cá nhân tôi, tôi đã tạo nên được bản chất của tôi, tạo nên bản chất người đích thực, tạo nên được ý nghĩa cộng đồng. [...]

Lao động của tôi là sự thể hiện tự do lối sống, do vậy là niềm vui cuộc sống. [...] Trong lao động [...] là tài sản của tính cách cá nhân tôi, bởi vì cuộc sống cá nhân tôi đồng ý như vậy. Lao động là thực chất tải sản tôi tạo nên. Trong điều kiện sở hữu tư nhân nhân cách của tôi đã bị tước đoạt đến độ, hoạt động đó làm cho tôi căm giận, đó là một sự hành hạ và hơn nữa chỉ là một hoạt động ảo, bởi vậy cũng chỉ là loại hoạt động cưỡng bức và cũng chỉ vì sự bức bách ngẫu nhiên đến từ bên ngoài chứ không phải do sự bức bách nội tại cần thiết đã bắt buộc tôi." (3)

Vận dụng nhà nước hóa, đương nhiên cần thiết phải có một hệ thống cai trị quan liêu rộng khắp, sẽ hầu như không thể đem lại một phương thức sản xuất nhằm tạo điều kiện cho sự tự phát triển của cá nhân con người như vậy được. Hoàn toàn ngược lại! Theo Marx, giai cấp vô sản về nguyên tắc đứng ở vị thế mâu thuẫn trực tiếp với hình thức, qua đó các cá nhân của xã hội cho đến nay cùng thể hiện thái độ, [mâu thuẫn trực tiếp] với nhà nước, và phải lật đổ nhà nước đề thể hiện nhân cách của họ." (4)

Không hề quanh co, Marx chia sẻ sự đồng tình với lòng thù hận của Công xã Paris đối với - nguyên văn của Marx trong bản thảo đầu tiên về "Nội chiến ở Pháp"- "bộ máy nhà nước tập trung với các cơ quan hiện diện khắp mọi nơi, đan chéo nhau giữa quân sự, hành chính quan liêu, tôn giáo, tư pháp như một con trăn quấn chặt lấy cái xã hội dân sự đầy sức sống."(5)

Người theo chủ nghĩa tự do có lẽ cũng không thể diễn đạt hay đến vậy. Một cách nhất quán, Marx đã giảnh một vài dòng sau đấy viết về sự đam mê nhà nước của các cuộc cách mạng trước đấy, và những lời của ông ta cất lên như một sự linh cảm khủng khiếp về nỗi tang thương năm 1917: "tất cả mọi cuộc cách mạng [...] (kết quả) chỉ hoàn thiện bộ máy nhà nước, thay vì phải loại bỏ cơn ác mộng nghẹt thở này. Các cánh trong quốc hội và các đảng phải của giai cấp thống trị, luân phiên nhau tranh dành quyền thống trị, coi việc kiểm soát và chiếm quyền lãnh đạo bộ máy nhà nước khổng lồ đó chiến lợi phầm chủ yếu. Trọng tâm hoạt động của họ là tạo nên một lực lượng quân đội thường trực khổng lồ, một đám vô cùng đông những kẻ ăm bám trong bộ máy nhà nước và một núi nợ công."(6)

Do vì những khuyết tật đó, Marx tin chắc, rằng một cuộc cách mạng thực sự của dân chúng phải đặc biệt chú tâm đến việc nhanh chóng triệt tiêu bộ máy nhà nước. Cũng bởi vây cho nên ông ta đã ngợi ca Công xã Paris. Phương châm chính đã được ông ta diễn đạt một cách không thể hiểu khác đi: "Triệt tiêu hệ thống phân cấp nhà nước nói chung và thay thế những kẻ cai trị dân chúng cao ngạo bởi những đầy tớ có thể thay thế bất cứ lúc nào, thay thế tính trách nhiệm giả tạo bằng tính trách nhiệm thực sự, bởi họ luôn luôn làm việc dưới sự giám sát của công chúng."(7)

Lenin nhìn nhận sự vật đã khác biệt như thế nào. Khi Marx đặt câu hỏi "Nhà nước hoặc Chủ nghĩa Cộng sản?", thì Lenin đã quyết định một cách rõ ràng đứng về phía Nhà nước chống lại Xã hội Cộng sản. Ở Liên bang Xô viết của Lenin Nhà nước đã trở thành nhà tư bản trừu tượng quyền lực vô biên, một dạng đặc biệt của Chủ nghĩa Cộng sản mà Marx đã mô tả một cách khi bỉ là "thô thiển", là "hình thức thể hiện sự đểu cáng của tư hữu", nó "phủ nhận tính cách của con người ở khắp mọi nơi". (8)

Günther Wagenlehner đã có lý khi chỉ ra, rằng điểm khác biệt chủ yếu trong các quan điểm của Marx và Lenin xét cho cùng được lập luận, rằng Lenin hoàn toàn không biết làm gì với khái niệm mấu chốt của Marx đối với xã hội Cộng sản, cụ thể là sự tự thực hiện hóa con người [Selbstverwirklichung des Menschen]. (9) Thực vậy: Lenin lúc sinh thời không hề nghiên cứu sự phân tích của Marx về vấn đề tự tha hóa của con người trong xã hội tư bản cũng như về đòi hỏi sự tự hiện thực con người trong xã hội Cộng sản. (Tuy nhiên ta cũng phải châm chước một điều, rằng một phần lớn những bài viết thủa ban đầu của Marx, mà trọng tâm đề cập của nó là những vấn đề này, thời Lenin còn sống chưa được công bố.)

Ngược lại với Marx, tư duy của Lenin không dựa trên truyền thống khai sáng của Châu Âu. Lòng nhiệt tình cách mạng của ông ta cũng không có nguồn gốc từ ý thức của một phong trào giải phóng tự do và nhân văn rộng khắp, mà chủ yếu là biểu hiện của một lòng hận thủ tầng lớp thống trị được kết tụ qua tiểu sử bản thân. Từ lâu trước khi ông ta bắt đầu đọc các tác phẩm của Marx và Engels, ông ta đã quyết đinh phải lật đổ bằng bạo lực chính thể Sa hoàng. Dưới sự dẫn dắt của người anh Alexander ông ta đẵ hăng hái đọc các tác phẩm của các lãnh tụ cách mạng Nga. Sự kiện đột phá để quyết định trở thành nhà hoạt động cách mạng chuyên nghiệp, đó là cái chết của người anh thân yêu, do tham gia vào vụ mưu sát Sa hoàng nên bị kết án tử hình. Anna, chị gái của Lenin đã mô tả tầm quan trọng của sự kiện này như sau: "Alexander Iljisch chết như một người anh hùng, máu của anh chói sáng như ánh hồng của ngọn lửa cách mạng so đường cho người em Wladimir tiếp bước" (10)

Lòng nhiệt tình cách mạng không gì ngăn cản nổi của Lenin sau này đã bị một số đông những người Nga marxist phê pphán kịch liệt. Người ta cáo buộc ông đã lợi dụng tác phẩm của Marx theo cách một chiều cho các mục đích cách mạng của mình. Những lý thuyết gia maxist hàng đầu như Rylow và Plechanow (ông này nổi bật với khái niệm Chủ nghĩa duy vật biện chứng) đã chỉ ra, rằng Marx hiểu cách mạng xã hội chủ nghĩa là sản phẩm cuối cùng của sự phát tư bản chủ nghĩa và rằng ở Nga điều kiện cho một sự phát triển như vậy về mặt khách quan chưa có. Do vậy, những người marxist Nga đã tự nguyện tham vào Chính phủ lâm thời được thành lập sau cách mạng tháng Hai, đặt nền móng cho một sự phát triển tư bản chủ nghĩa, nghị viện và dân sự ở nước Nga.

Lenin, tư tưởng của ông ta không phải là không bị ảnh hưởng đáng kể bởi nhân vật khủng bố Netschjew, không muốn dính dáng đến một kiểu chủ nghĩa Marx tư duy theo kiểu tiến hóa như vậy. Ngay trong phát biểu đầu tiên sau khi từ Đức trở về ông ta đã kêu gọi lật đổ Chính phủ lâm thời. Đa số thành viên của hội nghị toàn thể đã lên tiếng phản đối dữ dội. Bogdnow đã quát to: "Đó là những ào tưởng của một thằng điên!" và Goldenberg, cũng như Bogdanow là người cộng tác với Lenin trước đây đã nhận xét một cách giận dữ: "Tất cả những gì chúng ta vừa nghe là một sự chối bỏ triệt để toàn bộ học thuyết xã hội dân chủ, toàn bộ lý thuyết khoa học của chủ nghĩa Marx. Chúng ta vừa được nghe thấy một sự thừa nhận rõ ràng và không chút nghi ngờ đối với chủ nghĩa Vô chính phủ. Kẻ tuyên cáo của nó, kế thừa của Bakunin, chính là Lenin. Lenin, người Marxist, lãnh tụ của đảng Dân chủ Xã hội vũ trang của chúng ta không còn nữa. Một Lenin mới đã xuất hiện, Lenin, người theo chủ nghĩa vô chính phủ." (11) (12)

Như chúng ta đã biết, đa số xung quanh Bogdanow và Goldenberg đã không thể giành chiến thắng. Là một chiến thuật gia khôn khéo, trong giai đoạn sau đó Lenin đã biết cách lần lượt loại trừ các thành phần marxist đối lập trong nội bộ đảng của mình và tung hê mảng nấm độc của chủ nghĩa Marx-Lenin thành con ngựa kéo duy nhất thực sự của chủ nghĩa Cộng sản. Những người Marxist chân chính từ đó trở đi bị coi là những kẻ không được mong muốn.

2. Không hoan nghênh những người Marxist! Cuộc chiến chống lại những trí thức mang tư tưởng marxist trong CNXH hiện thực.

Lew Kopelew đã từng nói, chủ nghĩa chống cộng ở Liên xô thuộc vào loại cực đoan nhất thế giới. (13) Quả thực vậy, không có một đất nước nào lại nổi danh đến thế vì đã đàn áp và triệt tiêu một số lượng người cộng sản nhiều như Liên xô. Từ những cuộc bắt bớ hàng loạt vào năm 1917 rồi qua sự kiện đập tan cuộc nổi dậy ở Konstadt cho đến những cuộc xử án công khai mang tính bôi nhọ tại Moscou cuối những năm 30: Trong số những nạn nhân của các chiến dịch thanh trừng thường luôn thấy có mặt những người đại diện cho chủ nghĩa Marx đi chệch đường lối của đảng. (và chúng ta không được quên: "11 trong số ủy viên bộ chính trị của Thälmann thì 6 người bị Stalin và 5 người bị Hitler thủ tiêu." (14)

Sau khi Stalin chết, mặc dù các biện pháp thủ tiêu theo nghĩa đen những người chỉ trích chế độ ít còn được vận dụng như trước đây, tuy thế không phải đã hết nguy hiểm khi chỉ ra hàng loạt những mâu thuẫn giữa tác phẩm của Marx với thực tế của CNXH hiện thực. Những trường hợp được nêu ra sau đây chỉ là những trường hợp nổi tiếng, trong đó những nhà tư tưởng trung thành với chủ nghĩa Marx, tức là những nhà phê bình chủ nghĩa Bolshevik đã từng bị bắt tù hoặc ít nhất cũng đã bị cô lập: ở Liên xô có Sachrow và Kopelew, ở Nam tư có nhóm "Thực tiễn" của Gajo Petrovic, ở CHDC Đức có Ernst Bloch, Robert Havemann, Wolf Biermann và Rudolf Bahro.

Bằng việc gán mác "Chủ nghĩa xét lại tư bản" giới đầu sỏ cầm quyền cộng sản đã tìm cách xuyên tạc bôi nhọ những đại diện của chủ nghĩa Marx đã đặc biệt nguyện trung thành với các trước tác mang tính nhân đạo chủ nghĩa của Marx. Petrovic, trong tạp chí "Thực tiễn" của ông từng có mặt phần lớn những bài viết của những thành phần "Xét lại chủ nghĩa Marx" hàng đầu (trong số đó có Bloch, Lukacs, Fromm, Marcuse, Habermas, Kolakowski và Lefebvre), đã tóm lược sự đồng thuận cơ bản của những ngươi marxist bất đồng chính kiến vào hai điểm sau:

"1. Chủ nghĩa xã hội, theo như Marx từng hiểu, đó không phải là một nền độc tài quan liêu, mà là một cộng đồng nhân văn của những con người đã được giải phóng. Chính vì thế nó không thể được hình thành nên qua quy định của nhà nước đối với đời sống xã hội cũng như bằng các biện pháp cưỡng bức, mà chỉ có thể qua sự phát triển nền Dân chủ, qua sự tiêu vong của nhà nước và qua áp dụng việc tự quản của người lao động trong sản xuất.

2. Chủ nghĩa Stalin không phải là nấc thang cao hơn trong sự phát triển của chủ nghĩa Marx, mà thực ra là sự phủ nhận bản chất của nó. [...]
Chủ nghĩa Marx là một triết học nhân đạo của tự do, chủ nghĩa Stalin là sự biện hộ giả danh triết học cho chế độ nô lệ.

Ở CHDC Đức có hai trường hợp xét xử những người chỉ trích chính quyền bằng các luận điểm marxist đã làm cho mọi người xôn xao, đó là trường hợp của Biermann Havemann và Bahro. Để làm ví dụ tiêu biểu cho nhiều trường hợp khác, sau đây tôi sẽ kể lại sơ lược câu chuyện thảm thương của hai người cuối.

Trường hợp thứ nhất: Robert Havemann, đảng viên đảng CS Đức từ năm 1932, tham gia kháng chiến thời Đế chế thứ 3 và từ năm 1950 đến năm 1963 là đại biểu Quốc hội CHDC Đức, ông ta mọi người xa lánh, bởi năm 1962 trong bài giảng nổi tiếng về chủ đề "Khía cạnh khoa học tự nhiên của các vấn đề triết học" tại đại học Humboldt ông ta đã diễn giải về vấn đề nền tảng của một "Biện chứng không giáo điều". (16) Havemann lên tiếng chỉ trích, rằng chủ nghĩa Marx đã bị biến dạng thành một hệ tư tưởng, trong đó sự thật không được quyết định thông qua quá trình thảo luận một cách khoa học và lý tính, mà thông qua các chỉ thị của đảng và các quy định của chính quyền. Đã có thời bộ máy của đảng từng tuyên bố gần như toàn bộ những lý thuyết khoa học tự nhiên có ý nghĩa lớn lao (trong số này có thuyết tương đối của Einstein, thuyết lượng tử của Bohr, thuyết cộng hưởng của Pauling, thuyết di truyền của Mendel, thuyết điều khiển học của Wiener) là không marxist, không khoa học và là kẻ thù giai cấp. Sự tổn hại đối với xã hội là vô cùng lớn. Ngoài ra toàn bộ cách tiếp cận vấn đề của nó cũng rất không marxist: "Từ Karl Marx [...] chúng ta biết một điều, rằng ông ta là một nhà khoa học. Ông ta chỉ lên tiếng với những lập luận, với những bằng chứng, với các con số và không hề bao giờ tìm cách nghiền nát đối thủ của mình bằng những lời rao giảng đạo đức và những ngôn từ sáo rỗng. [...] "De omnibus dubitandum est" (hãy nghi ngờ tất cả) đó chính là phương châm khoa học của Marx. Dĩ nhiên tất cả các lý thuyết và tư tưởng có nguồn gốc từ Marx cũng phải chịu như vậy, hơn nữa không chỉ được phép nghi ngờ mà còn phải luôn luôn tiếp tục nghi ngờ, nếu như muốn chủ nghĩa Marx trường tồn và trở thành nền tảng khoa học được thừa nhận của xã hội loài người." (17)

Chỉ vì phát biểu như vậy và vì những phát biểu tương tự không hợp thời mà Havemann ngay từ những năm 60 đã bị lột sạch mọi phẩm hàm trong đảng, trong trường đại học cũng như trong viện Hàn lâm khoa học. Như vậy vẫn chưa đủ: việc ông lớn tiếng chống lại việc tước quốc tịch trục xuất Biermann đã dẫn đên phiên tòa tai tiếng năm 1976 với kết cục là ông bị lãnh án cấm cố tại gia. Havemann bị cách ly tuyệt đối, không được phép tiếp đón khách tới thăm, ông ta và cả gia đình bi giám sát 24/24. Việc cấm cố bị thế giới lên án này mãi đến năm 1978 mới kết thúc, 4 năm trước khi người cộng sản Đức kiên cường qua đời, người đã bị chính đảng CS đàn áp, mỗi chỉ vì ông ta luôn nghiêm chỉnh tuân theo Marx và lối tư duy của Marx.

Trường hợp thứ hai: Rudolf Bahro cũng giống như Havemann ban đầu là người bảo vệ nhiệt thành chính quyền. Ngay từ năm 16 tuổi ông ta đã là đảng viên đảng cộng sản Đông Đức. Thế nhưng càng tìm hiểu kỹ sự phát triển của Liên xô, của CHDC Đức và các nước khác thuộc khối Wasawar, ông ta càng thấy nghi ngờ cái công trình CNXH hiện thực. Bước chia thay thực sự với hệ thống cai trị cộng sản xảy ra cuối những năm 60, sau khi "Mùa xuân Prag" bị đánh bại. Bahro không muốn đồng tình với chế độ CS áp bức nữa. Ngoài công việc chính là trưởng phòng tại liên hợp cao su suốt chín năm ròng ông đã bí mật viết một tác phẩm tuyệt vời phê phán các tình trạng của CNXH hiện thực. Tác phẩm mang tiêu đề: "Các giải pháp thay thế - Phê phán CNXH hiện thưc". Do vì quyền sach với nội dung mang tính khiêu khích như vậy không thể nào được các nhà xuất bản quen tính đồng phục chính trị ở CHCD chấp nhận cho nên bản thảo đã được bí mật gửi sang Tây Đức. Năm 1977 nó ra mắt bạn đọc với số lượng được mua lên đến ba trăm ngàn bản, thuộc vào diện sách bán chạy.(18)

Một năm trước đó CHDC Đức đã tước quốc tịch trục xuất Wolf Biermann. Chính quyền Đông Đức vốn bị đau do bị một loạt cuộc phản kháng đã phản ứng một cách quyết liệt tương thích và đã cho Bahro nếm chịu sức mạnh của bộ máy đàn áp thuộc cái chính quyền mà trước đó ông ta đã phân tích: Gần 1 năm ông ta bị nhốt tù không có xét xử của tòa án. Phiên tòa xử kín đã kết án nhà chỉ trích chính quyền vào ngày 1.7.1978. Bahro bị lãnh 8 năm tù giam với lý do "Thu thập tin tức và tiết lộ bí mật". Nhờ có hàng loạt thỉnh cầu từ phương Tây Bahro đã không phải ngồi đủ thời gian kết án. Ngay năm 1979 ông ta đã bị trục xuất khỏi CHDC Đức sang Tây Đức. "Là người Đức theo chủ nghĩa xã hội, nếu đã vậy, anh ta phải thuộc về CHLB Đức", Bahro nói như thế - có thể không hoàn toàn vô lý - khi được trao sang Tây Đức.

Tôi làm quen với Bahro năm 1989 trước khi bức tường Berlin sụp đổ một chút và do vậy đây cũng là khả năng để quay trở lại Đông Berlin. Phải thừa nhận rằng, đôi khi cũng rất khó để có thể hiểu hết ông ta, bởi vì ông ta sau khi tiếp xúc với phong trào Bhagwan đã quen với một phong cách diễn đạt bí hiểm một cách không cần thiết, điều này đã thường xuyên gây nên lắm chuyện hiểu lầm. Tuy nhiên - cho dù lạ kỳ đến cỡ nào - bên kia lớp bao bọc của màn sương "thời đại mới" [Phong trào New-Age] và sau những khiêu khích chính trị ngây thơ vẫn là một Bahro, người bảo vệ nhiệt thành điều không tưởng của Marx về một "Đế chế của tự do" cho đến ngày ông ta qua đời vào tháng 12 năm 1997. Điều này chắc chắn đã làm cho ông ta trở nên nhà bất đồng chính kiến, kẻ ly khai, kẻ bị hiểu lầm cả ở bên Đông lẫn bên Tây. Người Marxist kiểu như vậy không được ưa chuộng ở cả hai phía của bức màn sắt.

3. Tóm lược và viễn cảnh: Các mối đe dọa và cơ hội của tư duy marxist

Chúng ta tóm lược lại những gì đã nói cho tới đây: Chúng ta đã xác định được, rằng chủ nghĩa Marx và chủ nghĩa Lenin có sự khác biệt nghiêm trọng trong khái niệm. Bởi vì Lenin nhầm lẫn giữa Xã hội hóa và Nhà nước hóa, cho nên ông ta ngay sau cách mạng đã phải tiến hành xây dựng một bộ máy nhà nước khổng lồ, chỉ huy tất cả mọi mặt của đời sống xã hội. Trong điều kiện như vậy cái đòi hỏi chắc chắn là không hay ho gì về một nền "Chuyên chính vô sản", mà đằng sau nó thực ra không có gì khác ngoài lời hiệu triệu "chống lại nền Dân chủ", đã bị lợi dụng để bào chữa cho chế độ độc tài đảng trị leninist. Qua đây đã hình thành một tập đoàn thống trị, tiến hành đúng những gì mà Marx đã từng phê phán đối với các cuộc cách mạng đam mê nhà nước trong quá khứ: Trọng tâm hoạt động của họ là tạo nên một lực lượng quân đội thường trực khổng lồ, một đám vô cùng đông những kẻ ăm bám trong bộ máy nhà nước và một núi nợ công."(20)

Các trí thức marxist từ rất sớm đã nhận thức được sự mâu thuẫn của phương thức leninist đối lý thuyết của Marx. Nhiều người trong họ đã coi cuộc cách mạng tháng 10 là sự kiện phản cách mạng đẫm máu, cái nó đạt được không có gì khác là thiết lập lại mối quan hệ phong kiến. Mặc dù giới thống trị CS đã tìm cách tiêu diệt triệt để một cách tàn bạo kiểu phê phán này, trong tất cả mọi quốc gia XHCN hiện thực liên tục tồn tại những thành phần đối kháng, họ chống lại hệ thống chỉ vì lẽ ở đó họ không làm thế nào để thấy được sự phù hợp của việc thực thi CNXH đối với nhận thức cơ bản về chủ nghĩa Marx của họ.

Chúng ta có thể nói: Trước hết có hai dấu hiệu, đủ để có thể giải thoát cho Marx khỏi việc phải chịu trách nhiệm về thảm cảnh mà những người CS đã gây ra: 1. Sự khác biệt rõ ràng giữa học thuyết Marx và thực tiễn của Lenin và 2. Việc nhận thức được, rằng hệ thống CS bản thân nó đã vận dụng sự tàn bạo khủng khiếp để đàn áp những trí thức có lập luận marxist.

Kết luận: Lời cáo buộc, Marx ở mức độ nào đó qua những bài viết của mình đã mắc tội xúi dục việc thảm sát hàng loạt trong chế độ CS, là không đứng vững. Tương tự cũng vô lý như vậy nếu khẳng định, rằng Nietzsche phải chịu trách nhiệm đối với việc sùng bái siêu nhân gốc Arier. Nhà bất đồng chính kiến người Nam tư, Gajo Petrovic đã có lý, khi ông ta viết, rằng một học thuyết chỉ phải chịu trách nhiệm, "với những gì trực tiếp nảy sinh từ nội dung của nó, chứ không phải cho tất cả mọi đúc kết mà một ai đó ( có thể là một cá nhân, hoặc một nhóm người, hoặc một tổ chức) đã rút ra từ nó." (21) Marx không thể bị buộc phải chịu trách nhiệm về những gì trái với học thuyết của ông ta.

Có phải, rằng như vậy, giờ đây việc hồi sinh tư tưởng Marx sẽ hoàn toàn không có vấn đề gì?

Chắc chắn rằng đối với câu hỏi này không thể trả lời đồng ý một cách chung chung được. Nó chủ yếu phụ thuộc vào cách thức làm việc với công trình của Marx. Một điều cực kỳ quan trọng đó là: Marx phải được đọc một cách có phê phán. Người ta sẽ làm hỏng hệ tư tưởng của ông ta, nếu như người ta bỏ qua sự thiếu sót, sai lầm và những mâu thuẫn nội tại của ông ta. Chỉ có đọc một cách có phê phán văn kiện của Marx mới có thể tránh khỏi cho chủ nghĩa Marx một lần nữa bị biến dạng thành một tôn giáo chính trị cực đoan. Quá là lâu, các linh mục của đảng CS đã chủ trì thánh lễ bạo lực. Quá là lâu có nghĩa là: Con sẽ tin vào điều đó hoặc là: Con sẽ tin vào điều đó!

Các nhà sử học gần đây với đề tài "CNXH Quốc gia là một tôn giáo chính trị" đã phác thảo một giải thích cực kỳ thúc vị cho những những vụ thảm sát tàn bạo trong Đế chế thứ ba. (22) Tôi nghĩ rằng, chủ nghĩa Bolshevik củng sẽ được hiểu rõ hơn, nếu như ta làm nổi bật lên được ý nghĩa tôn giáo của nó.

Không có gì để nghi ngờ, về việc Marx phải chịu trách nhiệm cho cách thức tiếp cận gần như kiểu tôn giáo trong các công trình của mình. Hệ tư tưởng Hegel, mà ông ta không hoàn toàn thoát ra khỏi, đã làm cho ông ta tin vào nguyên tắc thần học, rằng có những lối vào ưu tiên dẫn đến hiện thực tồn tại "tự trong nó". Marx quan niệm, rằng hệ tư tưởng của ông ta đã thể hiện đỉnh cao của một quá trình phát triển lịch sử lâu dài, rằng những kiến thức do ông phát triển ra trên cơ sở của việc loại bỏ các mâu thuẫn xã hội không còn bị trói buộc vào những thành kiến tư tưởng nữa và do đó "tự nó" đã là sự thật.

Như vậy cái mà Marx còn thiếu, đó là chút ít của thuyết bất khả tri, có nghĩa là, việc thấu hiểu cái giới hạn cần thiết có tính nguyên tắc của nhận thức con người. (23) Chủ nghĩa hoài nghi của Kant, bác bỏ về cơ bản nhận thức của "vật thể trong nó" [Ding an sich], là điều xa lạ đối với ông ta. Bởi vậy tư duy của ông ta cũng dễ bị tác động bởi chủ nghĩa giáo điều kiêu ngạo, một vướng mắc cơ bản của nhiều "triết gia thầy bói", điều mà trước hết là Karl Popper trong công trình nghiên cứu tuyệt vời của ông ta: "Xã hộ mở và kẻ thù của nó" đã chỉ ra.(24)

Điều chắc chắn: có nhiều khía cạnh trong công trình của Marx, đòi hỏi phải có sự phê phán cụ thể. Trong số đó có thể kể ra (1) sự nhấn mạnh thái quá vào yếu tố kinh tế, (2) việc mô tả các tác giả và lý thuyết khác mang tính diễu cợt, nhiều chỗ không đúng mực, (3) các mâu thuẫn phần nào quá rõ trong tác phẩm của Marx (ví dụ như CNXH xuất hiện khi thì là kết quả của một cuộc cách mạng bạo lực, khi thì là kết quả tiến triển lớn mạnh của sự phát triển TBCN). Và cuối cùng dĩ nhiên cũng phải nhắc đến những điểm yếu cũng như những lỗ hổng trong lý thuyết kinh tế (ví dụ mô hình khủng hoảng của CNTB quá đơn giản nên dẫn đến sai lầm, những đánh giá sai lầm về tốc độ phát triển lực lượng sản xuất, việc phân tích chưa đầy đủ hệ thống tiền tệ cũng như việc đánh giá cao quá mức tính kế hoạch hóa trong sản xuất và tiêu dùng).

Tuy nhiên, mặc cho tất cả những thiếu sót trên, Marx không có gì phải ngại ngần khi được so sánh mình với những những triết gia đầy uy tín như Nitzsche, Schoppenhauer hoặc Kant. (chỉ cần nghĩ đến hình mẫu người phụ nữ của những triết gia nổi tiếng này hoặc nghĩ đến đóng góp của họ vào vấn đề công bằng xã hội nói chung.)

Nhiều cái trong số Marx viết ra trước đây cỡ 150 năm, đến hôm nay vẫn còn mang tính thời sự nóng hổi. Cho phép tôi giải thích một cách ngắn gọn để kết thúc:

Hãy lẫy việc phê phán của Marx đối với tôn giáo làm ví dụ, do ý nghĩa ngày càng tăng của chủ nghĩa cực đoan mang tính tôn giáo trong nội bộ cũng như bên ngoài đạo Thiên chúa những phê phán đó còn xa mới bị coi là lỗi thời. Ai đã tửng tranh luận với một thành phần tôn giáo cực đoan (mà không bị rối trí), người đó sẽ phải đồng ý với điều Marx viết; rằng việc phê phán tôn giáo là "tiền đề của mọi việc phê phán". Giống như Feuerbach, Marx nhìn thấy trong thần thánh sản phẩn của óc tưởng tượng của con người. Tuy nhiên ông ta còn đi xa hơn Feuerbach, ở chỗ, trong các nghiên cứu của mình về sự khốn cùng mang tính tôn giáo - thay vì giả định có một con người trừu tượng có sẵn - ông ta đã dịch chuyển vị trí xã hội của con người có thực vào trung tâm điểm: "Tôn giáo là tiếng thở dài của chúng sinh bị áp bức, là tâm hồn của một thế giới không có trái tim, cũng giống như nó là tinh thần của những trật tự không có tinh thần. Tôn giáo là thuốc phiện của nhân dân. Sự xóa bỏ tôn giáo như là một ảo tưởng hạnh phúc của nhân dân là sự đòi hỏi về hạnh phúc hiện thực của họ. Việc đòi hỏi xóa bỏ những ảo tưởng lơ lửng trên tình cảnh của mình, là sự đòi hỏi phải xóa bỏ tình cảnh, mà ở đó cần phải có những ảo tưởng. Phê phán tôn giáo trong cội nguồn cũng là sự phê phán sự tích thung lũng khô cằn, mà vầng hào quang của nó là tôn giáo."

Marx không chỉ mang tính thời sự khi là nhà phê bình tôn giáo, mà ngay cả nhận thức cơ bản về luân lý, về tư tưởng có phê phán của ông ta vẫn không hề mất đi sức công phá. Nền tảng của toàn bộ tác phẩm của Marx chính là cái nhu cầu cấp thiết, cần ghi lòng tạc dạ để thực hiện, nghĩa vụ đầu tiên của người công dân thế giới, cụ thể là "phải xóa bỏ mọi mối quan hệ, trong đó con người trở thành sinh vật bị hạ nhục, bị nô lệ, bị ruồng bỏ và bị khinh bỉ." (27) Sẽ khác đi ra sao ví dụ như hệ thống khoa học của chúng ta, nếu như nhu cầu thiết yếu của Marx là xuất phát điểm của quá trình tìm kiếm nhận thức được chấp nhận. Khi đó sẽ không cần phải có những hội nghị, những đợt tập huấn, những hội thảo chuyên đề, nơi các nhà khoa học vật vã giải thích vể phạm trù "năng lực tương lai". Cho dù thế nào: nếu làm theo như Marx, thỉ phương thức phát triển bền vững, từ lâu đã thấm vào tim óc mọi người. Bởi vì hơn một thế kỷ trước khi các quốc gia trên thế giới tụ họp tại Rio năm 1992 tiến hành lựa chọn hình mẫu phát triển bền vững làm khuôn mẫu cho chính sách quốc tế và quốc gia, Marx đã biết: "ngay cả toàn bộ một xã hội, một quốc gia, cho đến tất cả mọi xã hội hợp lại, cũng không phải là chủ sở hữu của trái đất. Họ chỉ là kẻ chiếm hữu nó, kẻ hưởng lợi (từ nó), là người cha tốt trong gia đình, (họ) phải để lại cái được làm tốt hơn lên cho thế hệ tiếp theo." (28)

Sự phê phán CNTB của Marx xảy ra từ một nhận thức có tầm nhìn rất xa đối với thực trạng ngày ấy của toàn bộ vấn đề về kinh tế cũng như về xã hội của phương thức sản xuất TBCN. Cảnh báo của ông ta ngày ấy đến nay cũng vẫn cần phải ghi nhớ: "[...] mỗi một tiến bộ trong nông nghiệp tư bản không chỉ là tiến bộ trong nghệ thuật bóc lột người công nhân mà đồng thời cũng là sự tiến bộ trong nghệ thuật bóc lột đất đai; mỗi một tiến bộ trong sự gia tăng sản lượng của nó trong một giai đoạn xác định cũng là sự hủy hoại một cách lâu dài cội nguồn của sự gia tăng. [...] Phương thức sản xuất TBCN do vậy chỉ phát triển kỹ thuật và phát triển sự kết hợp các quá trình sản xuất trong xã hội, trong khi đó nó đồng thời chôn vùi nguồn sản sinh sự giàu có: trái đất và người lao động."

Dường như đối với tôi không quá xa vời để đem ra đây mà khẳng định, rằng CNTB lệ thuộc vào những người cảnh báo như Marx và điều này đến nay chắc chắn vẫn thế. Theo tôi ở đây chúng ta đã chạm đến một khía cạnh có lẽ thú vị nhất của tác động lịch sử mang tính biện chứng của công trình của Marx: nhiều tiên đoán của Marx sở dĩ không thành hiện thực lí do chỉ bởi một điều, Marx quá quả quyết bảo vệ cho những tiên đoán của mình. Nhiều chính trị gia và doanh gia "tư sản" hiểu Marx "của họ" rất rõ, họ đã được cảnh báo ở mức độ nào đó và do vậy đã có thể kịp thời áp dụng các biện pháp chống đỡ, để ngăn ngừa các tình trạng nguy hiểm. (ở đây chỉ cần nhắc đến phương sách "Kinh tế thị trường mang tính xã hội", được Müller-Armack phát triển ra trong quá trình tự giác nghiên cứu Marx. (30) Vì vậy tội xin nghiêng mình mà nói, rằng những ai, chống lại Marx bằng cách thức như vậy, về toàn cục họ đấu tranh cho Marx nhiều hơn là những ai - giống như Lenin - đã nhân danh ông ta để đấu tranh. Một trò chơi ảo thuật biện chứng thực sự diệu kỳ, Marx có lẽ chắc chắn sẽ vui vì nó.

Tôi đi đến kết luận: sẽ vô nghĩa, khi tiếp tục đặt Marx lên ghế bị cáo, bởi vì công trình của ông ta làm nên - như đã được trình bày - không chỉ là vũ khí cho những người chỉ trích chính quyền quan trọng nhất trong CNXH hiện thực, chúng cũng còn là tài sản vô cùng quý giá đối với việc xây dựng một hệ thống trợ cấp xã hội tại các nền Dân chủ phương Tây. Ngoài ra không đươc phép quên rằng ngành khoa học xã hội và nhân văn với dáng dấp hiện nay nếu không có cú hích của Marx thật khó tưởng tượng nổi. Tư duy phê phán - lịch sử, việc vượt qua chủ nghĩa duy tâm, việc thấu nhìn những khía cạnh tư duy khoa học: tất cả những cái đó là những thành tựu, mà trước hết chúng ta phải cám ơn những tác phẩm của Marx, con người đã phải hứng chịu nhiều điều chưởi rủa.

Chúng ta hãy giải thoát cho nhà triết học về với sự tự do hoàn toàn xứng đáng được hưởng. Ông ta là nạn nhân đã quá lâu của Nhà nước XHCN mang dấu ấn của Lenin. Hãy giành cho ông ta một vị trí xứng đáng trong lịch sử: cách xa với các môn đệ không xứng đáng như Lenin, Stalin, Trotzki và Mao, thay vi thế bên cạnh những Sokrastes, Demokrit, Epikur, Spinoza, Erasmus, Hume, Voltaire, và Kant, Bentham,Feuerbach, Mill, Dewey, Darwin Russel và Popper.

Nhà xuất bản của tạp chí "Khai sáng và Phê bình" đã đưa Marx vào lời nói đầu của bộ tộc phả tư duy phê phán xuất bản lần đầu. Một ví dụ các trường học nên làm theo.

-------------------

Ghi chú

Anmerkungen:

1) MEW Bd.40, S.594
2) Eindrucksvoll, wenn auch umstritten (siehe z.B. Mecklenburg/Wippermann 1998; Pfahl-Traughber 1998) dokumentiert im „Schwarzbuch des Kommunismus“ (Coutois et al 1998)
3) MEW Bd.40, S.462f.
4) MEW Bd.3, S.77
5) MEW Bd.17, S.538
6) a.a.O., S.539
7) a.a.O., S.544
8) MEW Bd.40, S.534f.
9) vgl. hierzu Wagenlehner 1971
10) zitiert nach Wagenlehner 1971, S.24
11) zitiert nach Shub 1976, S.222f.
12) Goldenbergs Vergleich des Staatssozialisten Lenin mit dem Anarchisten Bakunin klingt reichlich verrückt, ist jedoch nicht völlig unbegründet. Tatsächlich zählten Bakunin und Netschajew zu den Inspirationsquellen Lenins. Von ihnen übernahm er den Typus des Berufsrevolutionärs, sowie die Bereitschaft zu Terror und direkter Aktion - unabhängig davon, ob nach Marxscher Theorie nun eine revolutionäre Situation vorlag oder nicht. Letzteres war auch Auslöser der entrüsteten Widerrede Goldenbergs.
13) siehe Böll, Kopelew, Vormweg 1984.
14) Biermann 1980, S.253
15) Petrovic 1980, S.180
16) Zum Fall Havemann siehe Havemann 1964, 1977, 1978 und 1980
17) Havemann 1980, S.30
18) Die erste und einzige DDR-Ausgabe erfolgte nach dem Fall der Mauer 1990.
19) Engels z.B. weist in seiner Kritik des sozialdemokratischen Programmentwurfs dezidiert darauf hin, daß die „demokratische Republik“ die „spezifische Form der Diktatur des Proletariats“ sei (vgl. MEW Bd.22, S.233ff.).
20) MEW Bd. 17, S.539
21) Petrovic 1980, S.190
22) vgl. Ley/Schoeps 1997
23) Zum Versuch einer agnostischen und dennoch engagierten Wissenschafts- und Gesellschaftstheorie siehe Schmidt-Salomon 1998
24) vgl. Popper 1980
25) MEW Bd.1, S.378
26) a.a.O., S.378f.
27) a.a.O., S.385
28) MEW Bd.25, S.784
29) MEW Bd.23, S.529f.
30) siehe z.B. Müller-Armack 1966

VN2006A gửi lúc 14:10, 16/04/2013 - mã số 84431

Bổ sung cho chị Ngự cái này nữa:

http://www.newamerica.net/publications/policy/america_s_exhausted_paradigm_macroeconomic_causes_financial_crisis_and_great_recession

Tôi không hiểu bon New America Foundation này có phải là bọn tử tế không, nhưng nhìn vào thấy toàn bọn có tên tuổi cả.

Trong bài có nói đến hệ quả của outsourcing, làm america mất máu 3 lần (3 cửa).

Nói chung kinh tế XH là 1 việc rất khó phân tích, đánh giá, là dân ngoại đạo, tôi không dám ké vào. Nhưng đủ sức biết là không thể đơn giản nói nhăng cuội được.

Sau 1929 người ta đi theo hướng nào (Keynes)?! đến năm 1970 lại bế tắc (Bretton Woods). Bắt đầu từ 1980 với Reagan, Thatcher, Kohl...đi theo hướng Neo-Liberal, giờ lại nằm trên đống gạch vụn.

Nói chung tôi có cảm giác cứ 30-40 năm lại phải điều chỉnh 1 lần!?

Tran Thi Ngự gửi lúc 09:56, 16/04/2013 - mã số 84420
Cụi viết:

Bà có lối tranh luận kiểu evasive. Thử hỏi nếu không có vốn liếng, kỹ thuật công nghệ, hệ thống quản lý tiên tiến đưa vào các quốc gia đang phát triển thì các tài nguyên dưới lòng đất, cây, con ở các quốc gia này làm sao biến thành hàng hóa giá trị cao xuất bán ra ngõ hầu tạo công ăn việc làm, nâng cao tay nghề, kiến thức, tich lũy vốn, xây dựng hạ tầng, tăng phúc lợi, ...
Bà thử trả lời tại sao người lao động ở các quốc gia đang phát triển tranh nhau xin vào làm trong các công ty xí nghiệp sản xuất hàng hóa outsourced cho tư bản nườc ngoài để bị bóc lột ?

Tại sao bác Cụi lại cho là cách tranh luận của tôi là evasive nhỉ. Bác hỏi đâu thì tôi trả lời ngay đó. Bác Logik chê là tôi chỉ lý thuyết xuông thì tôi phải "vận dụng" vào trường hợp ở Hoa Kỳ để giải thích outsourcing theo quan điềm Marxist một cách cụ thể (hihi). Còn việc người ta tranh nhau xin vào làm việc với các công ty outsourcing không có nghĩa là outsourcing không phải vì lợi nhuận hay không có bóc lột.

Nếu bác cho là outsourcing là tốt vì nó giúp nâng cao tay nghề, tích luỹ vốn, đầu tư hạ tầng, tăng phúc lợi thì bác giải thích thế nào về sự giảm phúc lợi của giới công nhân thể hiện qua sự gia tăng khoảng cách giàu nghèo ở Mỹ trong vòng 30-40 năm qua; sự gia tăng khoảng cách lương bổng giữa người công nhân và các CEO hiện nay là 400 lần, tăng hơn 20 lần so với 1960s.
Taì liệu về sự gia tăng khoảng cách giàu nghèo và bất bình đẵng xã hội ở Mỹ trong 40 năm qua ở đây: http://www.census.gov/prod/2012pubs/p60-243.pdf

http://en.wikipedia.org/wiki/Outsourcing#Reasons_for_outsourcing

Cụi viết:
Đồng ý là có chuyện tham nhũng, hối lộ trong chính quyền ở các quốc gia đang phát triển. Tuy nhiên không thể từ vấn đề đó mà chụp ngay cho họ cái blanket là cấu kết với tư bản nước ngoài để bóc lột đồng bào lao động. Bà đã nhắc tới làn sóng outsourcing những năm 1970s 1980s, chính làn sóng đầu tư của tư bàn nước ngoài này đã góp phần quan trọng tạo nên sự tiến bộ, giàu có của các quốc gia Nam Hàn, Taiwan, Singapore, Malaysia hiện nay. Thế bà có cho rằng giới chức chính quyền ở các quốc gia này đã nhận outsourcing vào nước mình là nhằm cấu kết với tư bản ngoại quốc để bóc lột nhân dân lao động trong nước ?

Đầu tư (investment) để phát triển khác với đầu tư chỉ để mua rẻ sức lao động. Mỹ chưa từng mua rẻ sức lao động ở Nam Hàn, Taiwan, Singapore. Các top destinations của outsourcing là Mexico, China, Eastern Europe, India, và Philippines, Argentina, Brazil, Bulgaria, Czech Republic, Hungary, Jordan, Lithuania, Slovenia, Russia, và Ukraine (http://www.fas.org/sgp/crs/misc/RL32292.pdf). Malaysia mới chỉ đạt lợi tức bình quân đầu người hơn 8 ngàn đô/năm, chưa thể gọi là phát triển.

Hẵn nhiên, chủ nhân tư bản không phải có ba đầu sáu tay, muốn làm gì thì làm, mà sự "bóc lột" của chủ tư bản còn tùy thuộc vào sức mạnh của lực lượng lao động trong việc thương thảo (cũng Marxist nhá). Ở các quốc gia nghèo đói, thì người công nhân không có gì để thương thảo, đành phải chịu khuất phục và "xếp hàng xin vào làm ở các hãng công ty outsourcing" để bị "bóc lột."

Logik viết:
OK, đã giải thích ngắn gọn ở đây. Mong bác Trần Thị Ngự giữ thái độ thảo luận nghiêm túc. Tôi chỉ làm những gì bác đã hỏi xin và cảm ơn tôi. Tôi không nghĩ bác là người quen thói nuốt lời và thích tranh luận theo kiểu đứa trẻ vòng vo chạy quanh chiếc bàn.

Ơ kià, lúc nào tôi chả nghiêm túc. Bác chỉ ra xem chổ nào tôi không nghiêm túc. Tôi chỉ buồn cười khi bác chê tôi chỉ biết copy/paste nhửng đường link vô hồn (hihi), các lý thuyết vớ vẩn mà sau đó thì bác lại ghi cho tôi 3 hay 4 đường link chi đó và tên vài lý thuyết nửa chứ, hihi.

Bác thích dùng quan điểm kinh tế để giải thích outsourcing, vậy bác làm ơn trả lời câu hỏi của tôi với bác Cụi ở trên:"Bác giải thích thế nào về sự giảm phúc lợi của giới công nhân thể hiện qua sự gia tăng khoảng cách giàu nghèo ở Mỹ trong vòng 30-40 năm qua, và sự gia tăng khoảng cách lương bổng giữa người công nhân và các CEO hiện nay là 400 lần, tăng hơn 20 lần so với 1960s."

À quên, còn hai câu hỏi nữa cho cả hai bác Cụi và Logik: 1) taị sao sức mạnh của công đoàn ở Mỹ ngày một suy yếu, nhất là trong vòng 20 năm gần đây; 2) Mỹ được coi là một cường quốc kinh tế hàn đầu, nhưng mức lương tối thiểu ở Mỹ, thay vì đứng đầu, lại chỉ đứng hàng thứ 11 trên thế giới.

Dang (khách viếng thăm) gửi lúc 02:42, 16/04/2013 - mã số 84382
logik viết:
về căn bản, outsource là vấn đề kinh tế, tốt nhất hãy dùng lý thuyết về business model, business process để giải thích, không cần đao to búa lớn lồng ghép chính trị vào đây (nào là internationalism, nào là globalizationism, nào là bóc lột, nào là âm mưu chia rẽ công nhân quốc tế, nghe lùng bùng lỗ tai)...

Hoàn toàn đồng ý với bác logik. Chỉ xin góp 2 ý kiến:
1. Ngoại trừ đem lại việc làm cho người bản xứ, outsourcing còn giúp đẩy mạnh phát triển các kỹ năng & kiến thức liên quan đến công việc được giao. Chẳng hạn như việc các công ty Ấn Độ được các công ty IT của Mỹ giao cho nhiều công việc liên quan đến IT, từ phone supports đến thiết lập chương trình phần mềm. Điều này khiến công nhân, nhân viên của các công ty này phải trao dồi khả năng ngoại ngữ, học các tài liệu về phần mềm, updates their programming skills, tập viết technical reports in English.... Điều này khiến công nhân bản địa có giá trị hơn & được săn đón hơn, mở ra nhiều cơ hội nghề nghiệp cho họ hơn. Trong khi đó, như bác logik đã chỉ ra, có nhiều ngành nghề sau khi bị outsourcing thì các kỹ năng & kiến thức sẽ bị mất đi trên chính đất nước của chính chủ (ví dụ như manufacturing jobs trên đất Mỹ, hay khả năng sản xuất rare earth materials...)
2. Outsourcing cũng giống như các dịch vụ thương mại khác, đều là "thuận mua, vừa bán". Trước khi thiết lập 1 outsourcing contracts thì giá cả và điều kiện hợp tác đều phải được cả 2 bên đồng ý. Nếu quốc gia nào không muốn dân của họ bị bóc lột thì họ sẽ có pháp luật để bảo vệ dân của họ. Pháp luật có thể đưa ra mức lương tối thiểu, giờ giấc làm việc, chế độ bảo hiểm, nghỉ lễ ... Họ có quyền đưa ra mức lương mà họ cho là công bằng (bằng với mức lương của một công nhân trên đất nước của chính chủ chẳng hạn). Chẳng tên tư bản nào cản trở họ làm điều đó. Dĩ nhiên là bọn tư bản kia có quyền đi kiếm nơi khác, quốc gia khác ký hợp đồng. Thuận mua, vừa bán, không ồn ào, bạo lực. Có cần lên án, đả kích bọn tư bản đó muốn bóc lột sức lao động không, hay là nên lên án một quốc gia nào đó không bảo vệ được người dân của họ? Sao không nghe Mỹ than phiền quốc gia nào muốn bóc lột sức lao động của người dân Mỹ vậy?

VN2006A gửi lúc 02:23, 16/04/2013 - mã số 84377
logik viết:

Khái niệm outsource từ lâu không chỉ được dùng để nói về các dự án offshore thuê mướn nhân công rẻ ở các nước nghèo đói. Ngay trong một nước, giữa các vùng miền, nhiều công ty cũng outsource chéo công việc cho nhau. Quy trình sản xuất, lưu thông, phân phối sản phẩm dịch vụ ngày càng phức tạp và cạnh tranh, có nhiều lý do khác khiến người ta outsource một khâu nào đó trong quy trình hoặc toàn bộ quy trình chứ không phải chỉ vì giá rẻ hay "bóc lột". Các lý do phổ biến thường là sự đáp ứng nhanh các nguồn lực sản xuất, độ sẵn sàng cao, sự tiện lợi, linh hoạt, tiết kiệm thời gian và do đó tăng khả năng cạnh tranh của hãng so với đối thủ trên thị trường.

Nhân công chỉ là một phần trong tổng thể các nguồn lực sản xuất. Và "bóc lột nhân công" là câu chuyện hoàn toàn khác, như bao câu chuyện liên quan đến sự thiếu công bằng giữa người với người. Nhưng xưa nay "công bằng" vốn là khái niệm rất tương đối, mọi thứ dựa trên sự thỏa thuận, mặc cả. Ngay tại các nước phát triển như Hoa Kỳ, nhiều người sẵn sàng chịu thiệt thòi đi "làm chui" để có thêm thu nhập; nhiều CEO, CTO chấp nhận làm thêm giờ không nhận tiền cho các dự án cộng đồng. Tại Việt Nam, Trung Quốc, nhiều người đi làm không chỉ vì tiền, họ sẵn sàng nhận thu nhập thấp đủ tiêu xài miễn là có một công việc ổn định vì văn hóa trọng chữ danh, sợ mang tiếng "thất nghiệp"... Còn những người thấy bất công vì bị vi phạm hợp đồng lao động thì bây giờ họ cũng không ngọng, họ sẽ lên tiếng đấu tranh ngay. Từ xưa đã có câu "con khóc thì mẹ mới cho bú", biết đấu tranh hợp lý hợp tình thì mới có sự cải thiện. Đây là chuyện hết sức tự nhiên và bình thường trong xã hội loài người. Ngồi rảnh quá, dùng lý thuyết suông để vẽ ra con quỷ "bóc lột" rồi hô hào bạo lực đấu tranh giai cấp là rất nhảm nhí, càng nhảm nhí hơn khi nó "nhân danh" tình thương người lao động.

Dĩ nhiên outsource là 1 khái niệm rộng, nhưng tập trung vào vấn đề chính, outsource sang các nước nghèo đói hoặc lương rẻ, trước đây là Đông âu, sau sang TQ, giờ chuyển dần sang Ấn độ...chỗ nào đắt lên thì bỏ đi. Như thế có gọi là bóc lột không???

Trả lời không nên phụ thuộc vào chuyện thằng bị bóc lột có vui thích vừa lòng cho thằng khác bóc lột không??? Ai chẳng biết muốn được bóc lột phải có trình độ mới được bóc lột. Học dốt thì tư bản nó khuyên về nhà đi làm người tự do!!!

Nó cũng tương tự như việc cần phải chỉ ra những cái khiếm khuyết của XH Vietnam hiện nay, mặc dù có cả đống thằng vừa lòng với chế độ hiện tại, thậm chí còn thích chế độ này tồn tại mãi để chúng nó kiếm được nhiều tiền.

Giữa chuyện chỉ ra và chuyện những bên liên quan hài lòng với nhau là 2 chuyện khác nhau!!!

Chuyện thằng TB cũng phải có đầu óc, mất công sức mới làm ra lợi nhuận chắc cũng không ai thắc mắc đâu. Nhưng thằng TB nếu không có người làm cho nó, cũng giống như thằng tướng giỏi không có quân thì cóc làm được gì cả!!! Thế nên mới phải cãi nhau có bóc lột hay không có bóc lột???

Còn chuyện outsource giữa vùng miền hay trong 1 nước có lẽ cũng không phải lòng vòng, giải thích dài dòng.

Ví dụ cho những người ít quan tâm hiểu cho dễ:

BMW sản xuất xe BMW không có nghĩa là BMW phải sản xuất từng cái đinh ốc cho chiếc BMW, mà mua ở ngoài vào, của bọn supplier industry như Denso, Delphi, Bosch, Allied Signal, Honeywell...

Boeing, Airbus... cũng thế cả!!! Đó là cũng là outsource. Lý do thì tự tìm hiểu.

slinkee (khách viếng thăm) gửi lúc 02:06, 16/04/2013 - mã số 84376

Để rõ ra, việc giới nào lên cầm quyền không quan trọng. Nếu đặt nặng vấn đề giai cấp, tức là lãnh đạo phải phát xuất từ một giai cấp đặc biệt nào đó, sẽ rơi vào vấn đề phân biệt giai cấp, hay nói trắng ra chủ nghĩa lý lịch, tức là chủ nghĩa Mác 101. Chắc chắn bà Ngự không muốn rơi vào chuyện này . Cái chính là những người cầm quyền đã làm gì . Cái này thì không thể chối cãi họ đã áp dụng chủ nghĩa Mác cho tất cả những mặt và tầng lớp của xã hội . Họ đã áp dụng một chính thể độc tài mà chính Marx đã phát triển (Dictatorship of the Proletariat). Về vấn đề này, giới phong kiến (Lord Acton) nhận định chính xác hơn Marx, quyền lực tha hóa, quyền lực độc tài chắc chắn tha hóa . Họ đã áp dụng 10 điều răn của bản Tuyên Ngôn chính xác đến từng câu, từng chữ . Bây giờ khi sự thật đã đổ tung tóe ra trước mắt, không dám nhìn thẳng vào nó mà cố bảo rằng chúng phản bội ... chính là một thứ gian lận trí thức . Sao TTN không nhìn lại những năm 30-40 khi sự thật vẫn còn nằm trong cái lọ bị bịt kín ? Đọc để biết ngay cả những trí thức hàng đầu của Âu Mỹ cũng ca tụng về một chính quyền thật sự dân chủ và thật sự do dân lao động làm chủ của Stalin và Mao . Nhưng phải nhìn lại những ai còn sống trong đám đó ngày hôm nay . Tôi đã trích Jon Elster, còn nhiều, rất nhiều những người hối lỗi/hận đủ để làm cho những người như TTN trở thành thiểu số tội lỗi .

Quay lại vấn đề những chính quyền ấy là gì . Tôi không quan trọng hóa lý lịch giai cấp của đám lãnh đạo, nhưng khi họ áp dụng chủ nghĩa Mác lên những quốc gia mà họ cầm quyền, tôi bắt buộc phải nói chính quyền này là chính quyền Mác-xít . Kết quả y chang nhau chỉ khác về mức độ, phụ thuộc vào độ kiên định . Càng kiên định thiệt hại càng nặng . Toàn bộ "đổi mới" chỉ là những trò lăng ba vi bộ tránh càng xa chủ nghĩa Mác càng tốt .

Mức độ kiên định cũng có thể giải thích được cho những kèn cựa, cả về quân sự, giữa các chính quyền mác-xít với nhau . Để ý, mỗi lần cơm không lành, canh không ngọt họ lại chửi nhau ra rả là đã rời xa hoặc đi ngược lại những quy tắc của chủ nghĩa Mác và chủ nghĩa Cộng sản . Ở cấp độ nhỏ hơn, ngay trong một đảng Cộng Sản, phai nhạt hoặc đi ngược lại (deviate) lý tưởng cũng là một cái tội, ngày xưa mất mạng như chơi, ngày nay là một bộ phận không hề nhỏ . Tức là đụng tới chúng, chúng làm phản mất cả chì lẫn chài .

Ngay bây giờ, những điều lệ cuối cùng của chủ nghĩa Mác vẫn tác yêu tác quái ở VN, chế độ độc tài và điều lệ sở hữu đất đai . Theo TTN, chúng ta phải ủng hộ cho tới khi người nông dân cuối cùng bị đánh bật ra khỏi đất đai của họ ? Tức là những thiệt hại về người và của, quan trọng hơn, là tiềm năng phát triển của một quốc gia cho tới giờ vẫn chưa đủ, mà chúng ta phải kiên định chủ nghĩa Mác, và đẩy những lý luận của nó tới tận cùng ?

Your wish is not so far from mine. Tôi muốn chứng kiến 10 điều răn xảy ra một lần nữa, miễn là mình không phải nạn nhân . Một lần đủ tởn tới già . Đứng ngoài ăn mừng sự đau khổ của đất nước không thích thú gì, nhưng tối thiểu mình có được bragging rights để nói "I told you so". Cũng là một lý do rất chính đáng để ăn mừng . Vì đôi khi, thành công chỉ vì mình mắc ít lỗi nhất . Đàng này cứ theo đường tăm tối mà đi, tặc lưỡi mà tiếc thôi .

Cụi (khách viếng thăm) gửi lúc 01:58, 16/04/2013 - mã số 84375
Tran Thi Ngự viết:
Cụi viết:
Ờ thì tôi nghe lãnh đạo các nước xã hội chủ nghĩa nói thế, chỉ lặp lại chữ nghĩa của họ thôi, nhưng nếu các nước ấy không do nhân dân lao động làm chủ thì cũng chả sao. Như thế thì các nước xã hội chủ nghĩa ấy cũng giống như các nước không xã hội chủ nghĩa đang phát triển khác.

Lãnh đạo các nước này đang canh tranh ráo riết với nhau, ra sức mời gọi, lôi kéo giới tư bản nước ngoài đem vốn liếng, công nghệ, kinh nghiệm quản lý vào đầu tư, lập công ty, dựng xí nghiệp, outsource công việc sản xuât sang nước mình. Nhân dân lao động, nhất là tầng lớp có học thức cao, tay nghề giỏi ở các nước này đang chen nhau xin vào làm trong các công ty, xí nghiệp có 'vốn đấu tư nước ngoài' để được hưởng lương cao, điều kiện làm việc tốt.

Chúng ta đang chứng kiến chuyện cả giới chức chính quyền lẫn dân chúng ở các nước đang phát triển đang 'tích cực' 'chủ động' đi rước tư bản nước ngoài vào cấu kết với tư sản mại bản trong nước, để rồi tự mình tranh nhau xin vào làm thuê cho họ để bị bóc lột.

'Hiện tượng' này quả thật khó hiểu quá. Nếu còn Marx không biết ông ta sẽ 'biện chứng' về cái 'bản chất' của hiện tượng này như thế nào đây theo quan điểm đấu tranh giai cấp, dựa trên các khái niệm giá trị thặng dư, bóc lột, ...

Bác muốn hiểu các chổ bôi đậm trên thì bác nên đọc World System Theory để hiểu sự tương quan giửa các nước phát triển giàu mạnh (core countries) và các nước chưa phát triển hay còn nghèo đói (peripheral countries) và tương quan quyền lực về chính trị và kinh tế của các nước này. Các lãnh đạo ở các nước nghèo khó mời gọi tư bản đến để "bóc lột" công nhân trong nước nhưng cấp lảnh đạo không hề bị bóc lột. Trái lại giai cấp lảnh đạo và chủ nhân tư bản ở các nước phát triển cũng như chưa phát triển làm việc với nhau để tìm kiếm lợi nhuận trên sức lao động của công nhân. Bác có thể nhìn thấy viêc này dể dàng ở VN khi chính quyền ăn hối lộ đề cấp giấy phép đầu tư kinh doanh cho công ty nước ngoài, đề mặc công nhân bị chủ tư bản trả lương rẻ và đối xử tồi tệ, và khi công nhân đấu tranh còn bị bắt bỏ tù.

Tôi khẳng định là một quốc gia được giàu hay bị nghèo trước hết và quan trọng nhất là do trình độ năng lực của dân chúng nước đó. Nhật Bản và Hàn Quốc là hai bằng chứng quá đủ sức nặng để backup cho nhận định này của tôi.

Bà có lối tranh luận kiểu evasive. Thử hỏi nếu không có vốn liếng, kỹ thuật công nghệ, hệ thống quản lý tiên tiến đưa vào các quốc gia đang phát triển thì các tài nguyên dưới lòng đất, cây, con ở các quốc gia này làm sao biến thành hàng hóa giá trị cao xuất bán ra ngõ hầu tạo công ăn việc làm, nâng cao tay nghề, kiến thức, tich lũy vốn, xây dựng hạ tầng, tăng phúc lợi, ...
Bà thử trả lời tại sao người lao động ở các quốc gia đang phát triển tranh nhau xin vào làm trong các công ty xí nghiệp sản xuất hàng hóa outsourced cho tư bản nườc ngoài để bị bóc lột ?

Đồng ý là có chuyện tham nhũng, hối lộ trong chính quyền ở các quốc gia đang phát triển. Tuy nhiên không thể từ vấn đề đó mà chụp ngay cho họ cái blanket là cấu kết với tư bản nước ngoài để bóc lột đồng bào lao động. Bà đã nhắc tới làn sóng outsourcing những năm 1970s 1980s, chính làn sóng đầu tư của tư bàn nước ngoài này đã góp phần quan trọng tạo nên sự tiến bộ, giàu có của các quốc gia Nam Hàn, Taiwan, Singapore, Malaysia hiện nay. Thế bà có cho rằng giới chức chính quyền ở các quốc gia này đã nhận outsourcing vào nước mình là nhằm cấu kết với tư bản ngoại quốc để bóc lột nhân dân lao động trong nước ?

logik (khách viếng thăm) gửi lúc 01:36, 16/04/2013 - mã số 84373
Tran Thi Ngự viết:
logik viết:

Tôi không theo trường phái lý thuyết suông, tầm chương trích cú. Tôi không đánh giá cao những người chỉ biết copy/paste những đường link từ en.wiki một cách hời hợt vô hồn, một việc làm quá tầm thường. Tôi đánh giá cao những người thực tế, đọc nhiều nguồn, ghi chép lại, khi tranh luận thì tổng hợp, phân tích các nguồn tin đó dựa trên lập luận của chính mình. Các môi trường học thuật uy tín đều khuyến khích làm theo kiểu này chứ không phải kiểu ông A nói là, bà B bảo rằng... rồi chắp vá lại thành luận án tiến sĩ.

Search một số lý thuyết liên quan đến outsourcing:
Resource Based View (RBV)
Transaction Cost Economics (TCE)
Agency Theory

Cũng xem thêm:
http://www.streetdirectory.com/travel_guide/18827/outsourcing/do_you_understand_outsourcing.html
http://www.outsourceprofessionalservices.com/why_outsource.htm

Tôi vốn dốt và không có nhiều thì giờ để đọc hết các tài liệu từ link và các lý thuyết do bác đưa ra (có tầm chương trích cú không nhỉ, hihi), nên nhờ bác vui lòng giải thích ngắn gọn với sự tổng hợp bằng chính sự hiểu biết của bác.

OK, đã giải thích ngắn gọn ở đây. Mong bác Trần Thị Ngự giữ thái độ thảo luận nghiêm túc. Tôi chỉ làm những gì bác đã hỏi xin và cảm ơn tôi. Tôi không nghĩ bác là người quen thói nuốt lời và thích tranh luận theo kiểu đứa trẻ vòng vo chạy quanh chiếc bàn.

logik viết:
Tôi đã nêu quan điểm của mình ở còm bên dưới, có lập luận, có dẫn chứng, nếu bác Ngự chưa đọc hoặc đọc không hiểu thì cứ nói, tôi có thể lặp lại. Còn về cơ sở lý thuyết thì cũng không khó khăn gì để xem ngoài kia đang có những lý thuyết nào support cho cách nghĩ thực tế của mình. Nhưng về căn bản, outsource là vấn đề kinh tế, tốt nhất hãy dùng lý thuyết về business model, business process để giải thích, không cần đao to búa lớn lồng ghép chính trị vào đây (nào là internationalism, nào là globalizationism, nào là bóc lột, nào là âm mưu chia rẽ công nhân quốc tế, nghe lùng bùng lỗ tai)...
logik viết:
Khái niệm outsource từ lâu không chỉ được dùng để nói về các dự án offshore thuê mướn nhân công rẻ ở các nước nghèo đói. Ngay trong một nước, giữa các vùng miền, nhiều công ty cũng outsource chéo công việc cho nhau. Quy trình sản xuất, lưu thông, phân phối sản phẩm dịch vụ ngày càng phức tạp và cạnh tranh, có nhiều lý do khác khiến người ta outsource một khâu nào đó trong quy trình hoặc toàn bộ quy trình chứ không phải chỉ vì giá rẻ hay "bóc lột". Các lý do phổ biến thường là sự đáp ứng nhanh các nguồn lực sản xuất, độ sẵn sàng cao, sự tiện lợi, linh hoạt, tiết kiệm thời gian và do đó tăng khả năng cạnh tranh của hãng so với đối thủ trên thị trường.

Nhân công chỉ là một phần trong tổng thể các nguồn lực sản xuất. Và "bóc lột nhân công" là câu chuyện hoàn toàn khác, như bao câu chuyện liên quan đến sự thiếu công bằng giữa người với người. Nhưng xưa nay "công bằng" vốn là khái niệm rất tương đối, mọi thứ dựa trên sự thỏa thuận, mặc cả. Ngay tại các nước phát triển như Hoa Kỳ, nhiều người sẵn sàng chịu thiệt thòi đi "làm chui" để có thêm thu nhập; nhiều CEO, CTO chấp nhận làm thêm giờ không nhận tiền cho các dự án cộng đồng. Tại Việt Nam, Trung Quốc, nhiều người đi làm không chỉ vì tiền, họ sẵn sàng nhận thu nhập thấp đủ tiêu xài miễn là có một công việc ổn định vì văn hóa trọng chữ danh, sợ mang tiếng "thất nghiệp"... Còn những người thấy bất công vì bị vi phạm hợp đồng lao động thì bây giờ họ cũng không ngọng, họ sẽ lên tiếng đấu tranh ngay. Từ xưa đã có câu "con khóc thì mẹ mới cho bú", biết đấu tranh hợp lý hợp tình thì mới có sự cải thiện. Đây là chuyện hết sức tự nhiên và bình thường trong xã hội loài người. Ngồi rảnh quá, dùng lý thuyết suông để vẽ ra con quỷ "bóc lột" rồi hô hào bạo lực đấu tranh giai cấp là rất nhảm nhí, càng nhảm nhí hơn khi nó "nhân danh" tình thương người lao động.

http://www.tuaw.com/2012/01/22/why-apples-products-are-designed-in-california-but-assembled/
http://gizmodo.com/5878209/why-apple-doesnt-make-the-iphone-in-america
http://sohoa.vnexpress.net/cong-dong/blog/tai-sao-apple-san-xuat-tai-trung-quoc-1499645.html

logik viết:
Nếu các bác là chủ một hãng 30.000 nhân viên, ông nào cũng có cái "tôi" quá lớn, mè nheo đủ trò, đòi hỏi quyền lợi đủ điều, động tí là dọa đưa các sếp ra tòa, công ty sẽ đi về đâu? Phá sản là cái chắc. Không còn sức để cạnh tranh. Không còn hứng thú để sáng tạo.

Các hãng lớn chuyển hướng thuê mướn lao động là vì vậy. Một phần vì lý do giá rẻ, nhưng lý do lớn hơn là vì họ thấy dễ thở, có khả năng cạnh tranh và đặc biệt có thể sống sót. Họ sống sót thì còn đóng thuế được cho nhà nước, họ phá sản thì không còn gì.

Người ta chỉ thấy giới chủ thu lợi nhuận, nhưng ít ai nhìn thấy những áp lực và bất công mà giới chủ phải chịu đựng. Marx kết tội họ bóc lột, OK, họ không thèm bóc lột nữa, chuyển hướng bóc lột đi chỗ khác. Thật bi hài, người lao động tại các nước tư bản lập tức khóc lóc thảm thiết xin hãy quay về bóc lột chúng tôi, đừng bỏ rơi chúng tôi.

Rất may, khâu tiếp thị, phân phối, cung ứng, chăm sóc khách hàng mới chính là những khâu cuối cùng trực tiếp sinh lợi nhuận và tiền thuế. Người lao động tại chính quốc sẽ tham gia vào khâu này, còn khâu sản xuất chỉ là một phần của toàn bộ quy trình. Khâu sản xuất gian khổ, ô nhiễm, độc hại đó, rất tiếc, lại không trực tiếp sinh ra lợi nhuận, chỉ toàn chi phí và chi phí. Vì thế, việc outsource khâu sản xuất ra nước ngoài thực chất chỉ là sự nhanh nhạy thích ứng hoàn cảnh để cạnh tranh và tồn tại, trách móc hay kết tội giới chủ là dại, không hiểu bản chất vấn đề.

Cụi (khách viếng thăm) gửi lúc 01:33, 16/04/2013 - mã số 84370
Tran Thi Ngự viết:
Cụi viết:
Xin thưa tôi không dám đưa ra lý thuyết nào cả, chẳng có sức lực, thời gian.

Tôi thấy cách trả lời của bác Cụi không công bằng và không nghiêm túc trong thảo luận. Bác Cụi đề nghị tôi (có vẻ như thách thức) giải thích outsourcing theo quan điểm Marx. Tôi đã làm như bác yêu cầu và bác chê cách giải thích theo quan điểm Marx không đúng. Đến khi tôi đề nghị bác đưa ra cách giải thích hay hơn Marxism thì bác nói là bác không có thì giờ và đã có nhiều ý kiến chống Marx. Khi bác cho rằng cách giải thích của Marx không đúng thì bác phải biết cái gì hay và đúng hơn chứ, tại sao bác không đưa nó ra.Các thảo luận khác có nói về outsourcing đâu. Marx sai về chế độ cộng sản nhưng điều đó không có nghĩa là Marx sai toàn tập và phải vất Marx vào sọt rác. Đấy là điều mà tôi muốn nói.

Khi bác nói rằng động cơ của outsourcing là lợi nhuận thì chính bác đã đồng ý với Marx rồi đó, bởi cái lợi nhuận đó không phải do lao công rẻ thì do cái gì. Mời bác đọc Marx viết về sự liên hệ lương bổng và lợi nhuận của Marx ở đây: http://www.marxists.org/archive/marx/works/1865/value-price-profit/ch01.htm#c2

Tôi tự nhận là không đủ sức để đưa ra một 'lý thuyết' để thay thế tất cả những gì Marx đã tốn cả đời để tạo ra thì có gì là không nghiêm túc ?!
Chuyện tôi không sánh được với Marx không có nghĩa là không thể phản bác những quan điểm sai, lỗi thời của ông ta.
Tôi cho rằng giới tư bản outsource là vì mục tiêu lợi nhuận VÀ như thế không có nghĩa là họ bóc lột ai cả. Giá lao động rẻ là rẻ so với mức nào ? có thể là rẻ đối với người này, chỗ này nhưng là vừa phải với kẻ khác, nơi khác. Chúng ta đi mua thức ăn hàng ngày cũng cố tìm nơi mua rẻ, cố trả giá hời dù chỉ vài đồng, khác gì dân kinh doanh sản xuất muốn tối đa hóa lợi nhuận chừng nào mà luật pháp còn cho phép họ làm như thế. Period !

Các khái niệm giá trị thặng dư, bóc lột và quan điểm của Marx về đấu tranh giai cấp đã lỗi thời, không phản ánh đúng thực tiễn kinh tế chính trị xã hội hiện nay. Cứ tìm đọc các bài vở liên quan và các lời phản biện trên diễn đàn này thì rõ, tôi không muốn mất thời gian lặp lại chứ chẳng phải muốn né tránh gì cả.

Đừng có 'nâng quan điểm' rằng thì là tôi muốn đả phá toàn bộ những gì Marx nói và viết ra từ xưa đến nay, trừ khi cho rằng các vấn đề outsourcing, đấu tranh giai cấp, tranh giành quyền lực giữa các quốc gia, mà bà cho rằng tôi đang 'thách thức' bà, là toàn tập của Marx. Nếu tôi không hề viết như thế thì xin đừng kê thêm vào trong những dòng phản biện lại tôi. Đây mới chính là thái độ tranh luận không đàng hoàng !

Trích dẫn:
Với lao động rẻ ở nước ngoài, công nhân trong nước thất nghiệp thì buộc lòng hoặc phải đi tìm viêc khác hay bằng lòng làm việc với số lương ít hơn. Ở tại Hoa Kỳ, outsourcing bắt đầu từ nhửng ngành kỷ nghệ nặng và kỷ nghệ hàng hoá tiêu dùng bền vửng (sắt thép, xe hơi, máy lạnh, v.v.] những từ thập kỷ 1970s.

Tầng lớp công nhân (blue collar workers) vốn được hưởng thành quả của nền kinh tế phát triển sau thế chiến thứ hai lần lần mất việc khi chủ tư bản mang dây chuyền sản xuất ra nước ngoài để tìm lao động rẻ. Những công nhân mất việc phải tìm việc làm trong khu vực bán lẻ phục vụ (service sector)hay sản xuất nhỏ không có những bảo đảm phúc lợi như các công việc trong sản xuất trước đây (như bảo hiểm, quỷ hưu bổng) và củng không có cơ hội gia nhập công đoàn. Cứ so sánh mức lương của GM hay Boeing (nơi có công đoàn từ lâu) với mức lương và phúc lợi ở các siêu thị bán lẻ như Walmart, các dây chuyền fast food như McDonald và Burger King (không có công đoàn) thì thấy ngay sự khác biệt. Việc tái cấu trúc kinh tế (economic restructuring) ở Hoa Kỳ liên hệ tới Outsourcing đã đưa công nhân vào một vị thế yếu kém trong việc thương thảo giá lao động (lương bổng) với chủ nhân do sức ép của outsourcing trên thị trường lao động trong nước, nhất là khi công nhân không được tổ chức công đoàn (luật không cấm, nhưng hảng xưởng tìm các ngăn cản, như trường hợp Walmart).

Xin lỗi, tôi không muốn dài dòng, chỉ xin được nói như thế này, giả dụ tôi là một ông chủ tư bản ở các nước phát triển đang có kế hoạch outsource bớt công việc ra nước ngoài mà gặp phải sự phản đối của 'cán bộ, công nhân viên', tôi có thể nói thẳng mực tàu với họ như thế này, công nhân, kỹ sư ở Trung Quốc, Ấn Độ, Mexico, Brasil, Chile ... có kỹ năng, tay nghề tương đương hoặc cao hơn quí vị, cũng làm ra được sản phẩm, cung cấp dịch vụ như quí vị, tinh thần hăng hái, thái độ chuyên cần, thì lí do gì buộc tôi phải trả cho quí vị số tiển lương bằng bốn năm lần lương của họ để giữ công việc tại chỗ ? Thời buổi cả thế giới là ngôi làng, thuận mua vừa bán, theo qui luật cung nhiều thì giá giảm, quí vị muốn giữ giá của mình thì phải nâng phẩm chất bản thân, hãy cố mà chuyển sang những ngành nghề cao cấp hơn để có thể duy trì 'tiêu chuẩn sống cao' của quí vị so với các đồng nghiệp ở các quốc gia đang phát triển. Quí vị muốn khiếu kiện ra tòa thì tôi hầu, hoặc là cứ đi lobby các dân biểu để họ đệ trình dự án luật cấm outsourcing, nhưng trước mắt khuyên quí vị sớm đi khai thất nghiệp, nhận trợ cấp trong lúc tìm việc khác, hoặc đi học lại để chuyển nghề, Ok !

Nghe hợp lý đấy chứ ? Nhưng nếu có thực ở cương vị đó thì thú thật tôi đây sẽ không nỡ nào nói như thế cả.

PS: Mới lướt qua trang kiếm việc http://dice.com thấy toàn đăng tuyển công nhân kỹ sư lương trên dưới 6 con số, khắp nước Mỹ.

Tran Thi Ngự gửi lúc 01:02, 16/04/2013 - mã số 84367
logik viết:

Tôi không theo trường phái lý thuyết suông, tầm chương trích cú. Tôi không đánh giá cao những người chỉ biết copy/paste những đường link từ en.wiki một cách hời hợt vô hồn, một việc làm quá tầm thường. Tôi đánh giá cao những người thực tế, đọc nhiều nguồn, ghi chép lại, khi tranh luận thì tổng hợp, phân tích các nguồn tin đó dựa trên lập luận của chính mình. Các môi trường học thuật uy tín đều khuyến khích làm theo kiểu này chứ không phải kiểu ông A nói là, bà B bảo rằng... rồi chắp vá lại thành luận án tiến sĩ.

Search một số lý thuyết liên quan đến outsourcing:
Resource Based View (RBV)
Transaction Cost Economics (TCE)
Agency Theory

Cũng xem thêm:
http://www.streetdirectory.com/travel_guide/18827/outsourcing/do_you_understand_outsourcing.html
http://www.outsourceprofessionalservices.com/why_outsource.htm

Tôi vốn dốt và không có nhiều thì giờ để đọc hết các tài liệu từ link và các lý thuyết do bác đưa ra (có tầm chương trích cú không nhỉ, hihi), nên nhờ bác vui lòng giải thích ngắn gọn với sự tổng hợp bằng chính sự hiểu biết của bác.

Gửi phản hồi mới (xin gõ tiếng Việt có dấu và tuân thủ Nguyên tắc Dân Luận để được chấp nhận)

Bạn có thể bịa một địa chỉ email bất kỳ, ví dụ test@gmail.com. Thông tin này sẽ không xuất hiện công khai khi phản hồi được đăng.
  • Bạn có thể sử dụng các thẻ BBCode trong bài. Các địa chỉ URL sẽ được tự động chuyển thành liên kết.
  • Bạn có thể trích bài của người khác bằng thẻ [quote], ví dụ: [quote]Nội dung muốn trích dẫn[/quote]
  • Bạn có thể sử dụng những thẻ HTML sau: <a> <em> <strong> <ins> <b> <i> <u> <br> <cite> <code> <ul> <ol> <li> <dl> <dt> <dd> <h1> <h2> <h3> <h4> <h5> <table> <tbody> <td> <tr> <pre> <img> <div> <span> <object> <hr> <center> <font> <blockquote> <strike> <embed> <param> <del> <ins> <sub> <sup>
  • Bạn có thể chèn video vào bài viết bằng thẻ [video:địa_chỉ_url_của_video]
  • Cách dòng và cách đoạn sẽ được tự động chuyển thành xuống dòng.

Nhấn vào đây để biết thêm chi tiết về cách định dạng bài viết...

To prevent automated spam submissions leave this field empty.
CAPTCHA
Bạn bắt buộc phải trả lời câu hỏi kiểm tra dưới đây. Nó giúp chúng tôi nhằm lọc bỏ các nội dung spam do robot tự động thực hiện.
2 + 12 =
Giải bài toán đơn giản này và nhập kết quả vào ô phía trên. Ví dụ, nếu thấy 1+3, thì hãy nhập 4.

Bấm vào đây để xem thể lệ cuộc thi sáng tác video Quyền Con Người và Tôi 2013

Suy ngẫm

Sự phồn vinh của một quốc gia không quyết định bởi quốc khố giàu có, không quyết định bởi thành quách phòng thủ kiên cố, cũng không quyết định bởi sự tráng lệ của những công trình công cộng, mà quyết định bởi tố chất giáo dưỡng của công dân, tức là nền giáo dục mà mọi người được tiếp thu, ở kiến thức sâu rộng và nhân cách của mọi người. Đó mới chính là sức mạnh thực sự, là nguyên khí thực sự của đất nước!

— Martin Lodo

Mới Mới Mới

Thống kê truy cập

Hiện có 2 thành viên638 khách truy cập.

Thành viên online

Thuốc Lá, Biên tập viên

Kỷ lục: Có 2315 người ghé thăm vào 11-03-2013 lúc 13h29.

Độc giả Dân Luận từ đâu đến?

Locations of visitors to this page

Quỹ Dân Luận

Hãy bấm để ủng hộ tài chính cho Dân Luận. Thu chi quỹ Dân Luận được công bố công khai tại đây!