Đỗ Việt Khoa - Diễn giải văn bản nội dung clip: "Sự trăn trở của kẻ lười biếng"

Chia sẻ bài viết này

1) Phần 1: "Học kiến thức cơ bản đến lớp 9 là đủ"!

Trước hết không có gì gọi là mới mẻ khi than vãn kiến thức thừa ở THPT hiện nay. Những kiến thức đó rất bổ ích nhưng nó cần ở với mỗi mức độ nào của mỗi người thì lại là một vấn đề khác. Con người ta sinh ra là khác nhau, tại sao tất cả lại phát triển theo cùng một hướng giống nhau? Phải chăng chúng ta đang quy quá nhiều kiến thức vào hai chữ "cơ bản".

Nếu mỗi người hỏi tôi kiến thức học đến lớp mấy thì là "cơ bản", với tôi mỗi lớp đều có kiến thức cơ bản riêng nhưng song hành với chúng lại có quá nhiều kiến thức không cơ bản chút nào.

Nếu có người hỏi tôi lớp mấy là đủ, tôi trả lời lớp 9 là đủ. Vì sao lại là lớp 9 vì tôi tin rằng tuổi 14, 15 xác định được mục tiêu nghề nghiệp của mình. Có người muốn làm lập trình viên, đầu bếp nhà hàng, giám đốc ngân hàng, thiết kế thời trang, thậm chí Bộ trưởng Bộ Giáo dục, đâu phải nghề nào cũng cần biết đến phương trình chuyển động? Một kỹ sư vật lý liệu có cần phân tích hình tượng nghệ thuật trong một bài văn hay không? Một nhà văn có cần biết phương trình của một loạt các phản ứng hóa học?

Với vốn hiểu biết hèn mọn của mình, tôi không tin có một nghề nào cần đến toàn bộ kiến thức THPT. Giáo viên hay giáo sư cũng đi theo một vài kiến thức chuyên môn của mình, kiến thức liên ngành rộng đến đâu cũng tùy vào tầm của mỗi người. Vậy mà học sinh lại phải đáp ứng bài tập, bài học của hơn một chục môn học thì phải làm thế nào?

Biết nhiều thì cũng tốt thôi nhưng để làm gì? Làm bài tập, làm kiểm tra, làm bài thi, thi đỗ rồi thì làm gì với chúng nữa? Nếu không làm được gì có ích cho bản thân thì cuối cùng anh học để làm gì? Đánh giá nhau không quan trọng là anh biết được bao nhiêu, mà là anh làm được bao nhiêu với những gì anh biết? Học về thuyết lượng tử ánh sáng mà không lắp được bóng đèn thì học làm gì? Học về phương pháp lai phân tích, quy luật di truyền mà trồng một cái cây không lớn nổi thì học làm gì?

Kiến thức chỉ có ích khi áp dụng vào thực tiễn, dù là lao động trí óc hay lao động chân tay. Học thì phải đi đôi với hành, có hành thì mới có hứng, không đủ điều kiện mà học thì chỉ có hạn.

Học phải có mục đích, mỗi bài học phải tỏ rõ được vai trò của nó đối với 100% học sinh. Cho đến bây giờ tôi nhớ, không có một giáo viên nào đề cập được đến mục đích thực dụng của môn học đó. Họ chỉ nói, hãy học đi, không đủ trưởng thành nên phải học tiếp, tiếp, tiếp mới chọn được con đường cho mình. Nếu cho rằng đây là một giai đoạn lựa chọn cho tương lai thì tại sao điểm số là một gánh nặng đòi hỏi phải cân bằng tất cả các môn?

Kiến thức SGK toàn lý thuyết thiếu thực tiễn, nhiều chỗ mang tính chất hàn lâm mà đâu phải ai cũng đầy đủ năng lực và niềm yêu thích. Quỹ thời gian thì không đủ, nhiều bạn trẻ thức thâu đêm học bài, như thế chỉ tổn thọ chứ chẳng được cái lợi lộc gì. Giáo viên nào thông cảm thì lại dạy cho có hình thức, học sinh như thế lại thiếu tôn trọng môn học, ảnh hưởng đến tinh thần đối phó trong công việc. Làm như thế mà mong có một tương lai sáng lạn. Thật là thê thảm!

Trong một cộng đồng đều có người giỏi ở lĩnh vực này, người khá ở lĩnh vực kia, không cần đến một thế hệ con người biết đầy đủ mọi điều. Chúng ta cộng hưởng với nhau để cùng phát triển một cách tốt nhất. Không cần đến một thế hệ mà con người phải được đào tạo tất cả mọi thứ, rồi đến khi nhiều người không biết mình sẽ làm các công việc gì, mong muốn đạt được điều gì, mục đích sống trên đời là gì?

Đến khi vào đại học, tùy những trường khác nhau, những kiến thức khác nhau, thứ mà chúng ta đã bỏ đến 3 năm trời nhồi nhét lại dần trở nên vô nghĩa, lãng quên.

Vì sao quên? Không phải vì không bao giờ dùng đến, không phải vì vượt quá dung lượng bộ nhớ cho phép, quên vì đa phần học không phải mở mang hiểu biết mà lao vào chạy đua thành tích với các loại cuộc thi. Mười hai năm học là 12 năm chạy đua với các kỳ thi bao gồm: Kiểm tra miệng 15 phút, 45 phút, học kỳ 1, học kỳ 2, cuối năm, thi tốt nghiệp, thi chuyển cấp, thi vào, thi ra, thi lên, thi xuống…

2) Phần 2: "Học để thi tạo ra thế hệ đối phó với mọi thứ"

Mục đích cao cả của việc học là trang bị cho người ta năng lượng sống thì bây giờ việc học biến dạng thành một mục tiêu khác là: Học để thi; Học để kiểm tra; Học vì đơn giản ai cũng như thế. Học để không bị tách rời số đông, làm theo số đông. Học để được an toàn. Học để có một cái bằng, để người ta nhìn mình với con mắt bao dung hơn. Hay nói cách khác học để đối phó với cuộc đời mà không có niềm đam mê. Học sinh cứ cắm đầu vào mà đối phó, đó là học thụ động, tư duy thụ động chỉ có làm nô lệ mà thôi. Trong khi chúng ta, theo cách mà người ta gọi là những chủ nhân tương lai của đất nước.

Chính nền giáo dục này đã tạo tiền đề cho tính cách đối phó hoành hành. Cách học ở trường cũng chỉ là đối phó. Đối phó là sự đặc trưng điển hình của sự bị động. Nó thể hiện vị thế bị động của cá thể trước tác nhân không mong muốn. Đối phó tồn tại hai mặt có ích và có hại. Khi nó giúp chúng ta sinh tồn, chống lại, chiến đấu với các mối đe dọa ở nhiều mặt, kết quả mang lại cải thiện được cuộc sống của ta, đó là có ích. Nhưng sẽ có hại khi nó trở thành bản chất, bạn đời chung thủy trong lối sống, nó biến ta thành bị động trước mọi vấn đề của xã hội. Nếu không nhận thức được rõ nó rất dễ bị chi phối.

Có lẽ ai cũng biết rằng cách mà chúng ta đang học ở trường cũng chỉ là đối phó. Ở đây tôi không nói đến việc mang phao vào trước mỗi giờ kiểm tra, bởi đó là điều hiển nhiên, tất yếu. Điều tôi muốn hỏi những ai là học sinh: Nếu sáng mai không kiểm tra thì hôm nay bạn có học không? Nếu mai được nghỉ mà ngày kia cũng chẳng kiểm tra môn gì thì bạn có mở sách ra để học không? Nếu không có bất cứ một khái niệm nào trong thi cử, bạn có mở sách ra để làm giàu cho bản thân mình không? Nếu có thì rất tốt, bởi cuộc đời này cần đến những con người như bạn. Còn nếu không thì bạn cũng giống như tôi và tuyệt đại đa số đều học để đối phó với các kỳ thi.

Chúng ta đều tạo điều kiện cho tính đối phó được ký sinh trong nhân cách, trong lối sống của mình. Như một cơn mưa dầm thấm lâu và nếu nặng hơn thì cả đời cũng sẽ chỉ làm hời hợt cho qua, không bao giờ toàn tâm, toàn sức với công việc được giao. Thật đáng sợ nếu một ngày kia ta lại đối phó với chính lĩnh vực mà mình đam mê, từng yêu thích. Nhưng xét cho cùng thì biết làm sao được. Đó là hậu quả của kiểm tra liên miên, kiến thức nặng nề và đặc biệt là những đòi hỏi về điểm số của cả gia đình và nhà trường.

Nhìn mặt ai cũng sáng sủa thế thôi, nhưng thực sự giáo dục đã biến học sinh thành những con lừa lười biếng và dối trá, phải đánh, phải thúc, phải ép mới chịu đi. Sẽ như thế nào khi đây là viễn cảnh của những con người sẽ phục vụ đất nước trong tương lai? Vì khi đó chúng ta không đối phó với giáo viên, với nội quy mà chúng ta đối phó với tất cả mọi thứ.

Người ta vẫn hay nói “học thì ấm vào thân”, không thể phủ nhận câu này. “Ấm” là cảm giác có thực khi sau rất nhiều ngày bạn giải được một bài toán, cảm giác vui vui, ấm áp lan tỏa. Bạn cảm thấy thoải mái với môn học này hơn, những ý niệm về sự đáng ghét chắc không còn, bạn khoái chí với bản thân mình, với môn học. Nhưng rốt cục, cảm giác ấm áp đó xuất phát từ đâu? Nguồn gốc sâu xa của nó là cảm giác bạn được an toàn trước mỗi bài kiểm tra, trước mỗi kỳ thi. Nó khác với sự hưng phấn mà chúng ta có được khi đánh được một bản nhạc yêu thích. Cái sự ấm áp đó như là chỉ là túp lều bé con để bao bọc cho mình trước sự khắc nghiệt trên hòn đảo mà ta ghét cay, ghét đắng. Thế thì đó là gì nếu không là một biểu hiện khác của sự đối phó. Trừ khi môn học đó trở thành niềm đam mê yêu thích của bạn. Có lẽ nhiều người không còn thấy khác biệt giữa điều mình muốn đạt được so với cảm giác làm được điều người ta muốn mình phải làm được.

3) Phần 3: Ôi bằng cấp, điểm số, bệnh thành tích!

Thi cử là cái gì mà con người ta phải đối phó với nó? Trong tình huống buộc phải đối mặt thì chúng ta lại đối phó. Thi cử là bắt buộc, không thi thì làm sao có điểm, làm sao có bằng, không thì thì làm sao vào trường, ra trường, làm sao có thể thi tiếp? Bản chất của cuộc thi là tìm ra ai là người chiến thắng, cuộc tranh đua của những người cùng chung một niềm đam mê, khát khao khẳng định bản thân, khát khao được về đích với vị trí thứ nhất. Còn thi cử trong học hành ngày nay là xem ai có thể vuốt mồ hôi mà thở phào nhẹ nhõm. Một đằng hoàn toàn chủ động, một đằng hoàn toàn bị động.

Vậy ý nghĩa của giáo dục có phải là đẩy con em vào sự căng thẳng, mệt mỏi sau mỗi kỳ thi, mỗi ngày lên lớp? Thay vì học sinh hào hứng giơ tay đóng góp thì thực tế học sinh chỉ sung sướng khi được thông báo nghỉ học. Người ta chào đón, hào hứng để tham gia các cuộc thi khác bao nhiêu thì học sinh lại phát ớn trước mỗi kỳ thi bắt đầu bấy nhiêu. Tại sao chúng ta lại sợ nó đến vậy? Điểm số là nguyên nhân! Điểm số là khái niệm đầy bất cập. Trước hết ta tạm chấp nhận nó như một chiếc thước minh bạch và sáng suốt để đo trình độ của con người (tạm chấp nhận thôi nhé). Ta chấp nhận nó đại diện cho lý tính, tài giỏi thì điểm cao, dốt nát thì điểm thấp, trắng đen rạch ròi. Nhưng không, để phủ nhận cho chính lý tính đó, thì từ trước đến nay điểm số luôn dính dáng phần nào đến cảm tính, nó có thể được nâng lên nâng xuống, được trừ một, được cộng hai, là công cụ bày để tỏ tình thương hoặc bày tỏ lòng từ bi, hay thậm chí để đem ra dọa nhau. Điểm cao cũng có thể đạt được bằng gian lận mà thôi.

Vậy chiếc thước này đã mất đi tính chất thứ nhất, đó là minh bạch. IQ chỉ là một phần nhỏ để đánh giá cá nhân, bài kiểm tra phụ thuộc vào tâm trạng và vốn hiểu biết tức thời của người chấm. Vậy thì cớ gì mà điểm số giữ được tính sáng suốt của nó? Điểm số bản thân nó đã là công cụ để phân loại con người, hiển nhiên sẽ phát sinh sự bất bình đẳng, sự tự phụ, tự ti, tị nạnh, cạnh khóe. Đó là điều không đáng có ở bất kỳ đâu, đặc biệt là bậc Tiểu học.

Tóm lại là nó không minh bạch, không sáng suốt, không có gì tốt đẹp. Chúng ta cuống cả lên để chạy theo một giá trị hão mà tưởng rằng là đang khẳng định bản thân mình. Nếu lúc nào cũng lăn tăn ba thứ điểm cao thấp thì có lẽ cuộc sống sẽ luẩn quẩn trong những thứ vô vị.

Bệnh thành tích ở đâu mà ra? Sẽ không có bệnh thành tích nếu chúng ta không biến bằng cấp thành tiêu chuẩn của quy chế để xét tuyển. Muốn không như thế ta phải cắt bỏ cái gốc, cái rễ, tức là căn bệnh thành tích. Muốn cai nghiện đương nhiên phải ngừng cung cấp thuốc cho con nghiện, người ta đánh giá nhau chủ yếu qua bằng cấp mà không phải qua năng lực. Đó không chỉ là tâm lý chung mà còn là quy định chính thức ở nhiều nơi.

Xét trong một ngành nghề, một cơ quan, chỉ có những thằng ngu mới không biết thằng nào là thằng giỏi. Một người tài giỏi khi đứng ở vị trí lãnh đạo sẽ biết dùng góc quan sát và năng lực của chính bản thân để đánh giá năng lực của người khác. Còn một thằng ngu sẽ phải dựa dẫm vào địa vị, bằng cấp, học hàm để mà tuyển dụng nhau. Vậy thì chúng ta còn tiếp tay cho những thằng ngu mà làm cái gì? Hay chúng ta lại muốn tiếp tay cho những thằng tham ô, hối lộ?

Không muốn có bệnh thành tích, chúng ta phải cắt bỏ bệnh thành tích, với tư tưởng đó xét trong phạm vi nhà trường thành tích chính là điểm số. Đừng tạo ra những điểm số. Đi học mà không có điểm nghe có vẻ điên rồ, với tôi điểm số có cũng được nhưng đừng quan trọng hóa nó. Điểm số thực chất chỉ là kết quả của một bài kiểm tra mà ở trường, ngoài môn thể dục, bài kiểm tra là tập hợp định nghĩa những câu hỏi có tính hệ thống. Những câu hỏi này đặt ra có sẵn đáp án, câu trả lời cố định để tính điểm.

Như vậy điểm số chỉ thể hiện năng lực ghi nhớ những cái đã được học mà không nói lên được những năng lực khác, thậm chí không kiểm chứng được việc anh có hiểu những gì mà anh nhớ hay không. Vì điểm số người ta sẽ tìm ra nhanh nhất câu trả lời có sẵn vào bài kiểm tra bao gồm các hình thức học tủ, học vẹt, gian lận. Làm như thế này không hề mang tính nghiên cứu và sáng tạo. Nó đã và đang xảy ra ở hầu hết các môn trong trường học. Thậm chí những môn khoa học tự nhiên, tưởng như nó đòi hỏi tư duy logic rất cao nhưng cũng phải thuộc lòng các công thức để áp dụng giải bài tập.

Không muốn làm bài tập cuối cùng lại bị đánh giá là yếu kém về tư duy, thế thì quá mỉa mai và không đời nào tôi ủng hộ. Một khi đã có điểm người ta chỉ học vì điểm. Hãy để cuộc đời cho điểm mỗi cá nhân, nâng tất cả lên cao rồi sẽ biết ai là người có đôi cánh.

Năng lực rất đa dạng, có bao nhiêu hoạt động thì có bấy nhiêu năng lực. Nói chung muốn đánh giá hãy nhìn sự tồn tại của mỗi cá nhân và ảnh hưởng của sự tồn tại ấy đến xã hội và môi trường xung quanh. Ảnh hưởng đó là gì, là công việc, là giá trị sản phẩm họ tạo ra. Sản phẩm có ảnh hưởng lớn là có giá trị cao, không có ảnh hưởng là đồ vô dụng. Những thứ có giá trị ảnh hưởng không bao giờ là những thứ có sẵn bày ra như đáp án trong bài kiểm tra"

4) Phần 4: "Người vô đạo đức thì tạt axit, tấn công bằng bom nguyên tử"

Một con người có thể nói là được cấu thành bởi 2 yếu tố: Tri thức và đạo đức. Nhà trường phải là cái nôi trau dồi cả về tri thức và đạo đức đối với học sinh. Bàn về đạo đức, thực ra không thể đổ lỗi hết cho gia đình khi một đứa trẻ tỏ ra vô lễ. Trẻ em không có quyền chọn cha mẹ, may thì được nhờ, rủi thành chịu, cha mẹ không tốt, không dạy được con, nhà trường phải là nơi làm điều đó. Trong gia đình những thứ tình cảm như tình mẫu tử, tình phụ tử ta đều tìm thấy được ở những động vật bậc thấp. Nhà trường phải là nơi giúp các em thành người. Đạo đức rất quan trọng.

Nếu tri thức là một cỗ xe thì đạo đức là vô-lăng, nếu tri thức là chiến mã thì đạo đức là dây cương. Với đạo đức, tri thức sẽ hướng thiện. Một người không có tri thức cùng lắm là gây hại một cách vô ý. Một người không có đạo đức thì cố ý hại người khác thì tạt axit, thì tấn công bằng bom nguyên tử.

Nền tảng đạo đức được hình thành rất sớm từ những năm tháng đầu đời, nó có khuynh hướng trở thành bản chất cố định, khó thay đổi. Chính vì vậy, phải giáo dục cho học sinh về đạo đức, số phận con người.

Nhà trường có 1000 học sinh, 1000 số phận khác nhau, số phận cá nhân sẽ quyết định số phận của cả một dân tộc. Một đứa trẻ hư chứng tỏ nhà trường thất bại, nhà trường thất bại chứng tỏ cả dân tộc thất bại.

Việt Nam đứng thứ 13 trong số những nước vô cảm nhất thế giới. Tôi không quan tâm đến những lời ngụy biện để phủ nhận con số đó, một thực tế văn hóa đạo đức xuống cấp đến mức nào cũng chẳng cần kể ra. Chúng ta hô hào báo chí đủ các kiểu nhưng hầu như không có kết quả nào ra hồn. Tất cả đều có nguyên nhân khởi phát từ giáo dục.

Bắt đầu mỗi năm học mới luôn có một cái bản mà giáo viên đọc cho học sinh chép vào vở, đó là nội quy nhà trường. Nội quy nhà trường luôn có mối quan hệ chuẩn mực văn hóa cơ bản, như là giữ gìn vệ sinh chung. Nhưng không nhiều người làm được đó vì mối quan tâm của người đi dạy và đi học vẫn là điểm số. Mặt khác nội quy thuộc về luật pháp, luật pháp đứng đằng sau đạo đức, khi nào đạo đức không thể cứu vớt được nữa thì luật pháp mới can thiệp.

Chúng ta lại cứ thích kỷ luật và cấm đoán nhiều hơn là cảm hóa. Nhìn thẳng mà nói, môn Giáo dục công dân từ lâu đã là môn kém coi trọng nhất trong bảng điểm, việc học nó chỉ mang tính hình thức và đối phó. Tôi nói không phải ủng hộ môn này sẽ thành trọng tâm để mà chúng ta thi đua nhau, như vậy sẽ chỉ khiến cho học sinh khổ thêm. Điều quan trọng cần nhìn rõ là có học chăm như thế nào đi chăng nữa cũng không bao giờ là đủ. Cách học của đạo đức không giống tri thức. Nếu tri thức chỉ đọc hiểu qua lý trí thì đạo đức biểu lộ qua trái tim. Để hình thành một con người đạo đức, không thể việc chỉ bắt người ta đọc ê a những đạo lý, những phần ghi nhớ cuối bài, không thể hiểu qua lý thuyết suông hay 10 phẩy trung bình môn. Tất cả những thứ đó không có liên quan đến tiêu chí đạo đức trong con người ta, mà chỉ có nguy cơ biến họ thành những kẻ đạo đức giả.

Trong suy nghĩ của đại bộ phận hiện nay thì “đầu tiên là tiền đâu”. Sống vì lợi ích bản thân, giữa xã hội sống đầy lý tính này thì đạo đức chỉ là thứ gì đó mơ hồ và xa xỉn. Khi ta cho một thứ, lý chí bảo rằng có nên không? Có nhận lại được điều gì không? Có được trả ơn không? Chúng ta không tin rằng khi làm việc tốt sẽ được trả ơn và có được sự thanh thản trong tâm hồn.

Chỉ có trải nghiệm mới khiến ta thực sự hiểu đạo đức là gì. Vậy trách nhiệm cao cả của giáo viên là tìm ra con đường dẫn đến trái tim của học sinh, khơi gợi tình thương yêu giữa con người với con người, với con người và vạn vật, và thực sự có nhiều hơn một con đường như thế. Các môn văn học, xã hội khác cũng là để nuôi dưỡng tâm hồn. Nhưng chúng ta không làm được, học chỉ là miễn cưỡng, học thuộc lòng cả tiểu sử, cả một bài dài. Các giá trị nhân văn rất khó đi vào lòng người khi chỉ nói suông, tự ca như những con vẹt.

Thế hệ đi sau không thể bồi hổi nhớ lại ký ức của thế hệ đi trước. Trách làm sao được khi giới trẻ chỉ nhìn thấy hàng hiệu, xe tay ga, đâu biết được nước mắt của người mẹ già thời kháng chiến. Tâm hồn sẽ càng mai một đi khi những giá trị rất đẹp lại bị mai một vì học thuộc lòng một cách vô cảm. Bản sắc dân tộc cũng vì đó mà rơi vào hố đen.

Tất cả nguyên nhân cũng chỉ vì cắm đầu vào những kỳ thi. Thầy giáo, cô giáo, những ngày đầu bước chân vào ngành sư phạm ai cũng muốn được cống hiến, được đóng góp, có thiên lương cao đẹp. Nhưng rồi thời gian lại trôi đi, cái lúc mà trời nắng chang chang, mồ hôi nhỏ giọt, lấy cái gì mà làm động lực?

Tất cả sẽ mãi chỉ là viển vông khi lương của giáo viên vẫn còn thấp như vậy. Mà lương lại là vấn đề của kinh tế, kinh tế có vấn đề phần nhiều là do tham nhũng, những kể tham nhũng muốn đứng được ở vị trí có thể tham nhũng ít nhất cũng phải trải qua 12 năm giáo dục. Vòng tuần hoàn này cứ luẩn quẩn một cách thật ảm đạm, thảm hại.

Chúng ta học rất nhiều nhưng học rất ít về con người. Trí thông minh của con người được chia làm 8 phần: ngôn ngữ, cảm nhận không gian, âm nhạc, vận động cơ thể, tương tác giữa các cá nhân, cảm nhận thiên nhiên, nội tâm, logic toán. Trong khi những môn trọng tâm như toán, lý, hóa đều học chuẩn phải có trí thông minh logic toán. Để trở thành một người văn minh, văn hóa phải có trí thông minh nội tâm, con người phải hiểu chính bản thân con người để có sự tự vấn, giằng xé trong tâm can để vạch rõ đúng sai, thiện ác, trụ vững trong một xã hội với phần đông là những kẻ vô văn hóa, vô đạo đức.

Càng hiểu rõ bản thân hơn ta càng có đề kháng với những thói hư tật xấu ở đời mà cái đó ở trường không có ai dạy. SGK chỉ quan tâm đến những con số và những con chữ. Cái khó của giáo dục không phải làm sao để học sinh thi đỗ mà dạy sao cho học sinh nên người mới đúng.

Admin gửi hôm Thứ Năm, 18/04/2013
Bạn đánh giá bài viết này thế nào?

Bút Chì - Kể chuyện em nghe, từ nước Mỹ

Nguyễn Quang Đồng - NGO ở Việt Nam: Anh là ai?

Đào Tiến Thi - Tôi nghĩ Đảng CSVN không chủ trương tẩy chay Xã Hội Dân Sự

Tùng Lâm - Khi đàn trâu dàn hàng ngang

Cầu Nhật Tân - Kế hoạch bắt Nguyễn Đức Kiên được Bộ trưởng CA giữ tuyệt mật


Tran Thi Ngự gửi lúc 19:50, 23/04/2013 - mã số 85133
Khách Khứa viết:

Bịa đặt: Có phù hợp với "băng tần" độc giả DL không? Phù hợp. Chính bạn xác nhận lại rằng đúng là DL hướng tới giới trẻ. Tôi không quan tâm bạn giải thích "nhưng mà" thế này thế kia... đó là chuyện của bạn. Tôi chỉ biết bạn đã thừa nhận DL hướng tới giới trẻ, trong khi trước đó bạn nói không phù hợp "băng tần" DL.

Trần Thị Ngự viết:
Mỗi trang mạng có một số thành phần độc giả với những quan tâm khác nhau. Bài nói chuyện của ĐVK có thể không đi vào đúng "băng tần" của độc giả Dân Luận.

Bạn đọc kỹ đi nhé. Tôi phỏng đoán chứ tôi không xác nhân. Hơn nữa quan tâm đến giới trẻ không có nghĩa là chỉ chú ý đến vấn đề giáo dục hay cái bài diển thuyết của một học sinh mà còn nhiều vấn đề khác.

Trích dẫn:
Cẩu thả: Bạn có xem kỹ không? Xem rồi có hiểu không? Không hiểu thì có ngồi im dựa cột như bạn nói không? Không. Tự bạn thừa nhận bạn chỉ xem qua vì dài quá, trong khi thực tế nó chia nhiều phần. Tự bạn thừa nhận xem mà không hiểu rõ và không dám bình luận, nhưng rồi bạn vẫn bình luận, so sánh với bên Mẽo thế nọ thế kia bất chấp chưa hiểu rõ. Tôi không quan tâm lý do bạn "thật thà" nghĩ rằng thế nọ thế kia. Tôi chỉ biết bạn đã xác nhận bạn chỉ xem qua loa và bình luận, thậm chí giải thích cho công chúng khi chưa hiểu rõ.

Tôi xem trong 15 phút thì tôi phê bình dựa theo cái tôi xem trong 15 phút. Tôi không hiểu thì tôi nói tôi không hiểu, và tôi hoàn toàn không phê bình về nội dung bài nói chuyện. Nhưng 15 phút thì đủ để tôi nhận xét là cái body language quá lố (và cũng vì thế mà tôi thấy mệt quá, không muốn xem nữa). Còn so sánh với bên Mỹ thì là tôi trả lời bạn Teen vì bạn ấy nói rằng bài nói chuyên "gây sốt," mà tôi xem trong vòng 15 phút thì chằng thấy nó gây sốt nên không muốn xem nữa. Hình như bạn không hiểu tôi viết gì thì phải.

Khách Khứa (khách viếng thăm) gửi lúc 11:27, 23/04/2013 - mã số 85099
Tran Thi Ngư viết:
Một lần nữa, yêu cầu bạn "khách khưá" chỉ ra chổ nào tôi "cẩu thả," "diển giải sai lạc," và "bịa đặt thông tin." Xin trích dẩn đàng hoàng nhé, đừng nói chung chung. Nếu không trích dẩn được tức là vu khống nhé.

Bạn lạ nhỉ, bạn nghĩ bạn là cái gì mà người khác phải mất thì giờ đi "vu khống" bạn? Dường như bạn còn không hiểu hai chữ "vu khống" nghĩa là gì. Tôi không "vu" gì cho bạn cả, đều là bạn tự xác nhận rồi.

Sai lạc: Có phải ông Đỗ Việt Khoa nói không? Không. Bạn đã tự xác nhận bạn sai. Tôi không quan tâm bạn giải thích do thế này do thế khác, tưởng thế này tưởng thế kia... đó là việc của bạn. Tôi chỉ biết bạn đã xác nhận bạn sai.

Bịa đặt: Có phù hợp với "băng tần" độc giả DL không? Phù hợp. Chính bạn xác nhận lại rằng đúng là DL hướng tới giới trẻ. Tôi không quan tâm bạn giải thích "nhưng mà" thế này thế kia... đó là chuyện của bạn. Tôi chỉ biết bạn đã thừa nhận DL hướng tới giới trẻ, trong khi trước đó bạn nói không phù hợp "băng tần" DL.

Cẩu thả: Bạn có xem kỹ không? Xem rồi có hiểu không? Không hiểu thì có ngồi im dựa cột như bạn nói không? Không. Tự bạn thừa nhận bạn chỉ xem qua vì dài quá, trong khi thực tế nó chia nhiều phần. Tự bạn thừa nhận xem mà không hiểu rõ và không dám bình luận, nhưng rồi bạn vẫn bình luận, so sánh với bên Mẽo thế nọ thế kia bất chấp chưa hiểu rõ. Tôi không quan tâm lý do bạn "thật thà" nghĩ rằng thế nọ thế kia. Tôi chỉ biết bạn đã xác nhận bạn chỉ xem qua loa và bình luận, thậm chí giải thích cho công chúng khi chưa hiểu rõ.

Bạn thấy ở đây có ai cứ kẻ cả bắt người khác phải mất thì giờ nói đi nói lại những điều đã tranh luận ở dưới như bạn không? Khả năng đọc hiểu, kỹ năng tranh luận của bạn dường như có vấn đề, không hiểu người khác nói gì, không nhớ chính mình đã nói gì.

unknown gửi lúc 00:21, 23/04/2013 - mã số 85062

Tôi nghĩ bác Huân và BBT của Dân Luận nên quản lý chặt hơn nữa việc "bỏ banh, đá người" ở một số bài viết dạo gần đây! Tôi đọc mà có cảm tưởng như đang đọc bài ở x-cafe dạo gần đây! :(

Nguyễn Ngọc Già (khách viếng thăm) gửi lúc 22:39, 22/04/2013 - mã số 85055
Hoàng Ngọc Sắp Già viết:

Bạn làm tôi buồn cười với cái nick của bạn.:D

neofob (khách viếng thăm) gửi lúc 20:42, 22/04/2013 - mã số 85039

Ý tưởng "học đến lớp 9" na ná như giáo dục của nước Đức. Người có khả năng về học thuật sẽ đi theo con đường đến học đại học. Những người còn lại đi học nghề.

Ở Đức không phải ai cũng đi học ĐH nhưng kinh tế và khoa học kỹ thuật cũng "không đến nỗi tệ" so với những nước hạng nhất hạng nhì trên thế giới về kinh tế.

Nước Đức:
Dân số: 81 triệu
Diện tích: 357 km2

Việt Nam:
Dân số: 90 triệu
Diện tích: 331 km2

Tran Thi Ngự gửi lúc 20:18, 22/04/2013 - mã số 85036

Có một còm bên trang Hiệu Minh, xin post lại ở đây để rộng đường dư luận:

Tên tác giả viết:
Người nhà quê says:
April 19, 2013 at 5:21 am

Thực tình tôi hơi hoài nghi về khả năng của em này. Có thể đây là một bài viết sẵn của một ai đó , mà em chỉ là cái loa học thuộc rồi ”phát” lại. Cũng mong là phán đoán của tôi sai, nhưng mọi sự đều có thể sảy ra không thể loại trừ. Chừng nào ta chưa được chứng kiến và tiếp xúc trực tiếp. Nếu đúng em này viết ra một bài luận văn này đọc 1 tiếng đồng hồ như vậy, cũng đủ để khẳng định có khả năng tư duy xuất sắc, chưa cần đứng để diễn thuyết lâu như vậy. Do vậy mà tôi nghi ngờ. Ngày trước chúng tôi được nghe nhà thơ Việt Phương làm diễn giả về tình yêu một buổi sáng. Ông đứng nói không cần đến giấy tờ, mà ông nói không thừa hay ê a một tiếng nào, hội trường thì liên tục vỗ tay. Chúng tôi đã phục ”lác mắt ”. Sau này nghe nói ông nói về đề tài này cho thanh niên ở nhiều nơi … Vậy thì có thể ông đã “thuộc giáo án” !?

http://hieuminh.org/2013/04/18/joel-osteen-xu-viet/#comments

Một thời có một bài văn mang nhửng tư tưởng "đột phá" được coi là của một học sinh tiểu học và lưu truyền trên mạng. Nhiều người tấm tắc khen hay, nhưng sau đó mới phát hiện ra đây là một bài đã được đăng trên trang "Tin Khó Tin" mấy tháng trước đó.

Khách Khứa viết:

Ha ha ha, này bạn Ngự, bạn xem qua quít cẩu thả như vậy thì biết gì hiểu gì mà khen với chê. Khen hay chê là việc của bạn, không ai quan tâm. Cái tôi phê phán ở đây là thái độ cẩu thả của bạn trong việc thu nhận thông tin để rồi diễn giải sai lạc bịa đặt thông tin đó nơi công cộng, không đúng những gì nó truyền tải. Đó chính là điểm bạn sai. Nếu một người khác không xem kỹ mà chỉ dựa vào những lời "giải thích giúp" hời hợt nhạt nhẽo của bạn thì họ đã không hiểu đúng vấn đề. Nghiêm trọng hơn, người trong nước họ có thể nghĩ cái DL này tụ tập một đám lẩm cẩm, ngớ ngẩn, không có óc.

Bạn dám nói thì hãy dám chịu trách nhiệm về lời nói của mình, đâu thể spam lăng nhăng như vứt rác nơi công cộng rồi lẩn tránh được. Không muốn bị phê phán thì đừng vứt rác, vậy thôi. Tôi không comment sớm vì tôi không gặp chủ đề này sớm, đơn giản vậy mà cũng phải hỏi sao? Ngược lại, bạn tỏ ra rất rành rẽ tường tận, lại còn hăm hở đi giải thích cho công chúng, nhưng là giải thích bậy.

Một lần nữa, yêu cầu bạn "khách khưá" chỉ ra chổ nào tôi "cẩu thả," "diển giải sai lạc," và "bịa đặt thông tin." Xin trích dẩn đàng hoàng nhé, đừng nói chung chung. Nếu không trích dẩn được tức là vu khống nhé.

Hoàng Ngọc Sắp Già (khách viếng thăm) gửi lúc 11:57, 22/04/2013 - mã số 85011

Thưa anh Nguyễn Ngọc Già,
Theo tôi thì cậu bé này như thế là quá giỏi rồi, chẳng còn đòi hỏi gì hơn. Ở VN, mới lớp 12 mà làm được như thế thì thực xuất sắc.
Chỉ có điều, chúng ta có thể góp ý (chứ không phải là nhận xét, chấm điểm) cho các cháu lần sau như anh nói thôi, để các cháu rút kinh nghiệm cho giỏi hơn nữa, hay hơn nữa...
Tôi nghĩ, bất kể một bài diễn thuyết nào, bài viết nào (nhất là báo in, báo mạng), tác phẩm văn học nào, trừ các bản luận văn, phóng sự, nghiên cứu theo chuyên đề, thì không nên dài dòng. Viết dài, nói dài thì đâm miên man, dễ sa vào vụn vặt, loãng chủ đề, người đọc không đủ kiên nhân theo dõi. Rất rất nhiều người, trong đó có tôi, thấy nói cái video clip này của cậu bé hay, ý nghĩa lắm nên vào xem, nhưng khi vào thấy nó dài quá tới hơn 1 tiếng, thì chỉ dám xem có 1 phút thôi! Nó dài quá nên không thèm xem nữa. Nhiều bài báo in và báo mạng cũng vậy. Tôi chẳng dám xem những bài quá dài ! Sợ mất thời gian đọc, mất thời gian tóm lược thông tin...
Sự đời nó là thế đấy !

Khách Khứa (khách viếng thăm) gửi lúc 10:47, 22/04/2013 - mã số 85000
Trần Thị Ngự viết:
Là một bạn đọc, tôi rất thật thà nêu ra ý kiến và giải thích tại sao tôi không phản biện bài nói chuyện của môt bạn nào đó (tôi lầm với thày giáo Đổ Việt Khoa). Bạn "khách khưá" nên phản biện đúng vào những ý kiến của tôi và chỉ ra những ý kiến nào của tôi là sai. Bạn không nên vì không thích ý kiến của tôi (không khen mà cũng không thấy "gây sốt") mà đả kích tôi một cách chung chung. Tôi đã giải thích lý do tại sao tôi không góp ý, nhưng bạn không hài lòng, vậy xin bạn giải thích tại sao mọi người lại lặng yên như tờ, trong đó có bạn, cho đến khi bạn Teen lên tiếng. Và thay vì góp ý về bài viết, bạn lại quay ra "góp ý" với tôi. Rất là buồn cười về thái độ của bạn.

Ha ha ha, này bạn Ngự, bạn xem qua quít cẩu thả như vậy thì biết gì hiểu gì mà khen với chê. Khen hay chê là việc của bạn, không ai quan tâm. Cái tôi phê phán ở đây là thái độ cẩu thả của bạn trong việc thu nhận thông tin để rồi diễn giải sai lạc và bịa đặt thông tin đó nơi công cộng, không đúng những gì nó truyền tải. Đó chính là điểm bạn sai. Nếu một người khác không xem kỹ mà chỉ dựa vào những lời "giải thích giúp" hời hợt nhạt nhẽo của bạn thì họ đã không hiểu đúng vấn đề. Nghiêm trọng hơn, người trong nước họ có thể nghĩ cái DL này tụ tập một đám lẩm cẩm, ngớ ngẩn, không có óc.

Bạn dám nói thì hãy dám chịu trách nhiệm về lời nói của mình, đâu thể spam lăng nhăng như vứt rác nơi công cộng rồi lẩn tránh được. Không muốn bị phê phán thì đừng vứt rác, vậy thôi. Tôi không comment sớm vì tôi không gặp chủ đề này sớm, đơn giản vậy mà cũng phải hỏi sao? Ngược lại, bạn tỏ ra rất rành rẽ tường tận, lại còn hăm hở đi giải thích cho công chúng, nhưng là giải thích bậy.

Tran Thi Ngự gửi lúc 01:59, 22/04/2013 - mã số 84976
Nguyễn Ngọc Già viết:
@ Chị Ngự: Đỗ Việt Khoa là ông thầy giáo lớn tuổi đã đưa bài này, không phải cậu bé trong clip.

Cám ơn bác Già. Bác không nhắc thì tôi cũng không biết là tôi lầm vì xem cái video cũng không thấy diễn giải tự giới thiệu tên của mình. Trong khi ấy thì bài viết của thày giáo Đổ Việt Khoa cũng không giới thiệu tên của diễn giả luôn, hihi.

Khách Khứa viết:
Ha ha ha, bạn Ngự ạ, chính bạn cũng không hiểu bạn đang nói cái quái gì thì làm sao còn hy vọng giải thích cho người khác hiểu. Đây không phải clip hùng biện của thầy giáo Đỗ Việt Khoa. Đây là bài nói của một học sinh lớp 12 tại Việt Nam, không cần cúi gằm mặt nhìn giấy đọc như nhiều thằng người lớn vẫn làm. Tại Việt Nam người ta vẫn nghĩ học sinh lứa tuổi này chỉ biết thụ động học vẹt, xem Kpop, chơi game... Nhưng thực sự cũng có những bạn trẻ rất chăm đọc báo lề dân và đúc kết thành "lý luận" riêng, chặt chẽ, tự tin, thuyết phục. Một tín hiệu rất tốt cho xã hội, những người đấu tranh dân chủ trong nước không thể không vui mừng. Còn những kẻ "đấu tranh" ở bển thì tất nhiên chẳng thấy cái mẹ gì hay.

Với cái lối đọc qua, xem lướt, chê dài quá .v.v. của bạn thì mãi mãi chỉ viết được những câu hời hợt vô thưởng vô phạt mà thôi. Điểm nhấn trong bài nói của cậu này là giải phóng giới trẻ trong việc tiếp nhận tri thức, sự tự học dựa trên niềm hứng thú, chống áp đặt... Đó chẳng phải là những gì giới trẻ ở Bắc Âu, Anh, Mỹ... đang được hưởng và nhờ đó họ chín chắn sớm, có thể ra đời tự lập sớm và dựng lên những công ty lừng danh đó sao? Trên cái nền tự do học tập đó, người ta có thể học suốt đời, sinh viên có thể 20 tuổi nhưng cũng có thể 30, 40, 50 tuổi mà không bị những thành kiến xã hội cản trở. Nó hoàn toàn phù hợp với mục tiêu "khai dân trí" của phong trào dân chủ.

Bạn trẻ này cũng nhận thức rất tốt về tham nhũng, sự vô đạo đức của đám chóp bu, biết rõ có những ai đang nỗ lực nhằm thay đổi xã hội (những cái tên như Hồ Ngọc Đại, Phạm Toàn, Nguyễn Quang A, Nguyên Ngọc, Phạm Anh Tuấn... được nhắc đến trong clip). Một số người tự nhận đang ở Anh, Pháp, Mỹ nhưng nhận thức có vẻ rất kém, thua cả một đứa trẻ trong nước. Có lẽ vì họ đã quen hưởng thụ những thứ có sẵn.

Là một bạn đọc, tôi rất thật thà nêu ra ý kiến và giải thích tại sao tôi không phản biện bài nói chuyện của môt bạn nào đó (tôi lầm với thày giáo Đổ Việt Khoa). Bạn "khách khưá" nên phản biện đúng vào những ý kiến của tôi và chỉ ra những ý kiến nào của tôi là sai. Bạn không nên vì không thích ý kiến của tôi (không khen mà cũng không thấy "gây sốt") mà đả kích tôi một cách chung chung. Tôi đã giải thích lý do tại sao tôi không góp ý, nhưng bạn không hài lòng, vậy xin bạn giải thích tại sao mọi người lại lặng yên như tờ, trong đó có bạn, cho đến khi bạn Teen lên tiếng. Và thay vì góp ý về bài viết, bạn lại quay ra "góp ý" với tôi. Rất là buồn cười về thái độ của bạn.

Khách lưu vong viết:
Ơ, thế không phải Dân Luận là trang mạng hướng đến giới trẻ trong nước à?
Trích dẫn:
Dân Luận viết:Đối tượng chủ yếu mà Dân Luận hướng tới là thanh niên Việt Nam đang sinh sống và học tập ở trong nước.

Theo tôi hiểu, Dân Luận có mục đích hường tới các bạn trẻ trong nước, nhưng có nhiều cách để hướng tới. Bạn cứ đọc hết những bài đăng trên DL để biết DL hướng tới các bạn trẻ trong nước bằng cách nào. Có điều tôi chắc chắn rằng ban Biên Tập DL không ra nghị quyết, hạ quyết tâm và định hướng các bài đăng trên trang chủ hay các thảo luận là phải hướng tới bạn đọc trong nước.

khách lưu vong viết:
Mới chuyển thành trang phục vụ các ông cụ các bà già hải ngoại ngồi ăn cắp thời gian công sở vào ăn tục nói phét, khoe khoang bản thân, lý thuyết sáo rỗng à?

Bạn khách lưu vong nên cẩn thận lời ăn tiếng nói. Bạn có bằng chứng gì về câu bạn viết được bôi đậm ở trên? Nếu chỉ vì bạn đọc không phản ứng khen chê với cái mà các bạn ở VN cho là "gây sốt" mà bạn đã dùng những lời lẽ không tốt đẹp với bạn đọc Dân Luận thì tôi sợ rằng bạn sắp đi vào con đường độc tài. Nếu độc giả không phản ứng về bài nói chuyện, bạn nên tự hỏi tại sao, chứng không nên "xỉ vả" người khác chỉ vì người ta không quan tâm đến mình.

Cựu Học Sinh (khách viếng thăm) gửi lúc 12:40, 21/04/2013 - mã số 84928
unknown viết:
Có một câu mà cậu nhỏ này nói mà tôi lúc còn ở VN đã học mấy thằng bạn học kèm chung với tôi, giỏi hơn tôi nhưng không giải thích được. Tôi hỏi bọn nó là ý nghĩa của đạo hàm là gì, có ứng dụng gì trong thực tế (vì quả thật là tôi dốt hơn bọn nó vì không có tiền học kèm nhiều như đám bạn.) Tụi nó không trả lời được là đạo hàm hay tích phân có ý nghĩa gì, được ứng dụng gì thực tiễn. Nhưng bọn chúng làm bài thì rất nhanh như những con vẹt vì học nhiều thầy, nhiều loại đề ---> biết cách giải bài nhanh.

Tôi qua Mỹ, học course Calculus I đầu tiên, thì đã được giải thích ý nghĩa của đạo hàm, tích phân....từ gốc rễ do cách diễn giải của sách giáo khoa và từ vị giáo sư khả kính!

Khó có thể phản bác được nhận định rằng giáo dục VN hiện đang có nhiều khuyết điểm nghiêm trọng.
Tuy nhiên riêng chi tiết trên đây thì có chỗ chưa chính xác.
Sách giáo khoa dạy về đạo hàm, tích phân cho học sinh lớp 12 ở VN có dẫn nhập cụ thể rõ ràng các khái niệm này thông qua bài toán vật lý tính vận tốc tức thời tại một thời điểm (dy/dt), và cách tính diện tích của hình phẳng được giới hạn bởi một đoạn đồ thị f(x) trong đoạn [x1, x2] và trục x.
Có thể do giáo viên dạy kém, không truyền đạt được 'ý nghĩa' của kiến thức môn học cho học sinh.

Nguyễn Ngọc Già (khách viếng thăm) gửi lúc 12:40, 21/04/2013 - mã số 84927

Kỹ thuật trìhn diễn bị hạn chế nhiều:

- Nói quá nhanh. Đặc tính chung của người miền Bắc. Cần giảm tốc độ để đảm bảo truyền tải đến người xem.

- Ngôn ngữ hình thể (như chị Ngự nói) hơi bị lố, có vẻ diễn hơi bị cương quá mức cần thiết. Cần tiết chế động tác nhiều hơn. Tự tin nhưng không nên quá đà, mạnh mẽ nhưng cần giảm bớt thô cứng. Thoải mái nhưng không tỏ ra ngông nghênh.

- Kỹ thuật hùng biện chưa nhắm vào và tạo ra những điểm nhấn như là nét chấm phá trên bức tranh để cho thấy nét thật riêng của diễn giả nhằm để lôi kéo người xem. Chỉ biết là cậu bé lên án và kêu gọi giới học sinh hãy mạnh mẽ, tự tin, sáng tạo, đừng cúi đầu chấp nhận giáo điều bấy lâu nay cùng với việc chỉ trích thói mê thành tích, bằng cấp, danh hiệu dẫn đến suy đồi như hiện nay. Đó là điểm đáng biểu dương.

Dù còn nhiều hạn chế về kỹ thuật, nội dung cần chỉnh sửa và gọt dũa hơn, ngắn hơn, cô đọng hơn (chỉ khoảng 15 phút là tối đa) sẽ giúp cậu gây ấn tượng hơn nữa trong những lần sau. Ngắn mà đủ, khúc chiết và cô đọng bao giờ cũng khó khăn hơn.

@ Chị Ngự: Đỗ Việt Khoa là ông thầy giáo lớn tuổi đã đưa bài này, không phải cậu bé trong clip.

Khách lưu vong (khách viếng thăm) gửi lúc 11:27, 21/04/2013 - mã số 84920
Tran Thi Ngự viết:
1. Mỗi trang mạng có một số thành phần độc giả với những quan tâm khác nhau. Bài nói chuyện của ĐVK có thể không đi vào đúng "băng tần" của độc giả Dân Luận.

Ơ, thế không phải Dân Luận là trang mạng hướng đến giới trẻ trong nước à? Mới chuyển thành trang phục vụ các ông cụ các bà già hải ngoại ngồi ăn cắp thời gian công sở vào ăn tục nói phét, khoe khoang bản thân, lý thuyết sáo rỗng à?

Muốn thực hiện mục tiêu thiết nghĩ trang này cần phải thay đổi cơ cấu nội dung, đăng nhiều bài gần gũi với đời sống thường ngày của giới trẻ trong nước, đời sống của giới trẻ nước ngoài, kích thích giới trẻ so sánh, thống kê, phân tích và phát biểu chính kiến.

Nguyên tắc chung Dân Luận viết:
Đối tượng chủ yếu mà Dân Luận hướng tới là thanh niên Việt Nam đang sinh sống và học tập ở trong nước.
Khách Khứa (khách viếng thăm) gửi lúc 10:52, 21/04/2013 - mã số 84918
Tran Thi Ngự viết:
Hy vọng phản hồi của tôi giúp bạn Teen hiểu được phản ứng của bạn đọc với bài nói chuyện của ĐVK.

Ha ha ha, bạn Ngự ạ, chính bạn cũng không hiểu bạn đang nói cái quái gì thì làm sao còn hy vọng giải thích cho người khác hiểu. Đây không phải clip hùng biện của thầy giáo Đỗ Việt Khoa. Đây là bài nói của một học sinh lớp 12 tại Việt Nam, không cần cúi gằm mặt nhìn giấy đọc như nhiều thằng người lớn vẫn làm. Tại Việt Nam người ta vẫn nghĩ học sinh lứa tuổi này chỉ biết thụ động học vẹt, xem Kpop, chơi game... Nhưng thực sự cũng có những bạn trẻ rất chăm đọc báo lề dân và đúc kết thành "lý luận" riêng, chặt chẽ, tự tin, thuyết phục. Một tín hiệu rất tốt cho xã hội, những người đấu tranh dân chủ trong nước không thể không vui mừng. Còn những kẻ "đấu tranh" ở bển thì tất nhiên chẳng thấy cái mẹ gì hay.

Với cái lối đọc qua, xem lướt, chê dài quá .v.v. của bạn thì mãi mãi chỉ viết được những câu hời hợt vô thưởng vô phạt mà thôi. Điểm nhấn trong bài nói của cậu này là giải phóng giới trẻ trong việc tiếp nhận tri thức, sự tự học dựa trên niềm hứng thú, chống áp đặt... Đó chẳng phải là những gì giới trẻ ở Bắc Âu, Anh, Mỹ... đang được hưởng và nhờ đó họ chín chắn sớm, có thể ra đời tự lập sớm và dựng lên những công ty lừng danh đó sao? Trên cái nền tự do học tập đó, người ta có thể học suốt đời, sinh viên có thể 20 tuổi nhưng cũng có thể 30, 40, 50 tuổi mà không bị những thành kiến xã hội cản trở. Nó hoàn toàn phù hợp với mục tiêu "khai dân trí" của phong trào dân chủ.

Bạn trẻ này cũng nhận thức rất tốt về tham nhũng, sự vô đạo đức của đám chóp bu, biết rõ có những ai đang nỗ lực nhằm thay đổi xã hội (những cái tên như Hồ Ngọc Đại, Phạm Toàn, Nguyễn Quang A, Nguyên Ngọc, Phạm Anh Tuấn... được nhắc đến trong clip). Một số người tự nhận đang ở Anh, Pháp, Mỹ nhưng nhận thức có vẻ rất kém, thua cả một đứa trẻ trong nước. Có lẽ vì họ đã quen hưởng thụ những thứ có sẵn.

unknown gửi lúc 12:10, 21/04/2013 - mã số 84916

Đoạn video quá dài, mà độc giả của dân luận thì quả không có đủ thời gian và kiên nhẫn để nghe hết 1 tiếng đồng hồ.

Hôm nay mới kiên nhẫn ráng nghe rất đây! Một chủ đề với các tư tưởng khá mới mẻ so với học sinh ở VN, nhưng có lẽ khá bình thường ở xứ Âu Tây, nên các độc giả ở các xứ này không biết phải bình luận gì bởi nó không có gì là đột phá...

Ở Mỹ, từ lớp 9-12 thì học sinh có thể tự chọn cho mình lớp học + hướng đi mà học sinh ấy cảm thấy thích thú + vừa khả năng hấp thụ của mình. Đây là điều mà cậu học sinh này mơ ước, cho rằng phải là hướng đi của nền giáo dục VN thì các nước phương Tây đã áp dụng (hay ít ra theo tôi biết là ở Mỹ này) từ lâu.

Chính vì lẽ này nên tôi không biết phải viết gì, ngoài hai chữ "tội nghiệp" cho đám con nít ở VN quá đỗi.

Có một câu mà cậu nhỏ này nói mà tôi lúc còn ở VN đã học mấy thằng bạn học kèm chung với tôi, giỏi hơn tôi nhưng không giải thích được. Tôi hỏi bọn nó là ý nghĩa của đạo hàm là gì, có ứng dụng gì trong thực tế (vì quả thật là tôi dốt hơn bọn nó vì không có tiền học kèm nhiều như đám bạn.) Tụi nó không trả lời được là đạo hàm hay tích phân có ý nghĩa gì, được ứng dụng gì thực tiễn. Nhưng bọn chúng làm bài thì rất nhanh như những con vẹt vì học nhiều thầy, nhiều loại đề ---> biết cách giải bài nhanh.

Tôi qua Mỹ, học course Calculus I đầu tiên, thì đã được giải thích ý nghĩa của đạo hàm, tích phân....từ gốc rễ do cách diễn giải của sách giáo khoa và từ vị giáo sư khả kính!

Tran Thi Ngự gửi lúc 09:02, 21/04/2013 - mã số 84911
Teen viết:
Thật kỳ lạ và cũng thật kinh ngạc, chủ đề này trên Dân Luận không nhận được bất kỳ một lời bình luận nào!!!???? Trong khi nó đã và đang gây sốt ở nhiều diễn đàn khác.

Có lẽ BBT Dân Luận nên có vài lời tựa để độc giả biết nó là cái gì và đóng ghim thành chủ đề ưu tiên vài ngày.

Hay người ta cho rằng đây là chuyện trẻ con, rằng chuyện tầm phào, rằng hỷ mũi chưa sạch thì biết gì mà chém gió? Không, đây mới chính là những trụ cột của nền dân chủ Việt Nam trong tương lai gần.

Đây là sự lên tiếng "đanh thép" của một bạn trẻ miền Bắc, hy vọng sắp tới sẽ được nghe tiếng nói của thật nhiều, thật nhiều các bạn trẻ như vậy tại miền Nam và trên mọi miền đất nước.

Bạn Teen,

Video về bài nói chuyện của Đỗ Việt Khoa không có phản hồi nào ở Dân Luận có thể vì những lý do sau đây:

1. Mỗi trang mạng có một số thành phần độc giả với những quan tâm khác nhau. Bài nói chuyện của ĐVK có thể không đi vào đúng "băng tần" của độc giả Dân Luận.

2. Bái nói chuyện dài quá (hơn một tiếng). Cá nhân tôi có xem qua cái clip, nhưng phải bỏ dở. Tôi chỉ có ít thời giờ để đọc Dân Luận trước giờ làm việc, trong lúc ăn trưa hay sau giờ làm việc buổi tối. Do đó, khó mà có đủ kiên nhẫn bỏ ra hơn một giờ để nghe hết bài nói chuyện. Vì nghe chưa hết nên không dám bình luận. Bạn Teen có thể check các documentary ở YouTube để thấy thời gian gần đây, các video thường dài trong khoảng 10-30 phút. Ít có cái dài hơn thế.

3. Tôi không biết bài nói "gây sốt" ở điểm nào. Tôi thấy bác Bọ Lập Quê Choa khen ĐVK có tài hùng biện. Tôi cũng đồng ý với bác Bọ Lâp, nhưng không thấy nó "gây sốt," có lẽ vì tôi sống ở Mỹ đã lâu và thấy chuyên hùng biện của sinh viên ở Mỹ là bình thường. Trường của tôi (và củng như những trường khac) có một đội hùng biện (do sinh viên tự lập và tự sinh hoạt với sự hổ trợ của trường). Đội này đi thi đấu hàng năm với các trường khác, và tôi thỉnh thoảng cũng làm cố vấn cho họ khi đề tài hùng biện thuộc chuyên môn của tôi.

4. Tôi xem cái video khoảng 15 phút và không thấy lôi cuốn lắm vì ĐVK xử dụng "body language" ở nhiều chổ hơi quá lố và nó làm tôi mất tập trung vào nội dung.

5. Tôi đả lắng nghe trong vòng 15 phút nhưng vẩn không nắm bắt được điểm chính của bài nói chuyện là gì. Hình như ĐVK nói đến nhiều vấn đề quá, nên ý không được tập trung. Tôi thấy ĐVK nói chỉ cần học đến lớp 9 là đủ. Cái này tôi có thể không đồng ý, vì ở Hoa Kỳ, các kiến thức phổ thông được dạy cho tới lớp 12. Tuy nhiên vì tôi không biết rõ chương trình giáo dục ở VN nên tôi không thể bình luận. Các cụ xưa đã nói: biết thì thưa thốt, không biết thì dựa cột mà nghe. Vì không biết rõ nên tôi đành dựa cột.

6. Theo sự "tường thuật" của bác Innova thì ĐVK cho rằng thời nay, thiếu niên 14 hay 15 tuổi đã biết hướng đi của mình. Tôi không nghĩ điều đó có thể áp dụng cho mọi người. Các sinh viên trong trường của tôi, nhiều người học hết hai năm đầu đại học (khoảng 20 hay 21 tuổi) mà vẩn chưa biết mình muốn đi ngành nào. Nhiều người sau khi làm viêc một thời gian mới nhận ra rằng con đường mình đang đi là không đúng nên tìm cách xoay hướng khác. Ở Mỹ có một cái gọi là middle-age career change, tức là những người muốn đổi nghề khi đã ở tuổi trung niên và được chính phủ tích cực hổ trợ nhất là đối với nhửng người khi còn trẻ không có cơ hội theo đuổi ngành nghề mà mình mong muốn.

Hy vọng phản hồi của tôi giúp bạn Teen hiểu được phản ứng của bạn đọc với bài nói chuyện của ĐVK.

Trí Luận gửi lúc 06:57, 21/04/2013 - mã số 84907

Ý kiến viết nhanh

Tôi rất tâm đắc với ý kiến bác Teen (84889). Xin chia sẻ ngắn như sau:

+
Học/dạy gồm các bước: (phát/nhận) Thông tin - Xử lý (suy ngẫm, bàn thảo) - Nhận thức (tri thức thành hệ thống; từng bước/cấp một).
Thông tin được đăng tải mà không có ý kiến phản hồi thì coi như nó không được sự quan tâm của môi trường phát. Một môi trường lấy tiếng là quảng bá cho chủ trương “khai dân trí” mà không quan tâm đến đề tài giáo dục thì chưa thực chất.

+
Ý kiến “(chương trình ‘phổ thông’) chỉ học đến lớp 9 là đủ” có lý do đúng.
(Bài của VNN dùng chữ “Với giọng lưỡi” là thiếu tôn trọng và ... vô văn hóa!)
Tôi khảo lại “Hệ thống Giáo dục Đức” (Bildungssystem in Deutschland; http://de.wikipedia.org/w/index.php?title=Bildungssystem_in_Deutschland&oldid=117640779) thì thấy sự phân cấp hướng nghiệp khá chi tiết cho từng năm/cấp học.
Xin giới thiệu thêm 1 ý kiến nhỏ về Gymnasium của Đức: http://www.talawas.org/talaDB/suche.php?res=13256&rb=08

+
Cách thuyết trình đã là kỹ năng “phổ thông” trong xã hội Đức. Có thể học qua internet hoặc qua chương trình trên tivi với từ khóa “Präsentation”.
Tôi không coi clip; Nhưng các nghiên cứu và tổng kết truyền thông chỉ ra: Các tập phim (clip) chỉ kéo dài trong khoảng 45 phút. Các tiết học trong nhà trường cũng có thời gian như thế là vì cùng một lý do chăng?
Kỹ năng diễn thuyết chưa được quan tâm và giảng dạy ở Việt Nam cũng là THIẾU SÓT LỚN.

Thân mến.

Innova gửi lúc 04:13, 21/04/2013 - mã số 84903

Ý kiến cá nhân của tôi là người làm clip có khả năng nói tốt, chủ đề rộng, lý luận rõ ràng. Tuy nhiên hơi khó hấp thụ vì nó quá dài và chủ đề quá rộng, chắc do tác giả có quá nhiều điều cần trình bày.

Thứ nhất về cách trình bày, tôi thích hơn nếu tác giả trình bày nhẹ nhàng và hài hước, thí dụ như theo kiểu JNevermind. Chủ đề đã quá khô mà nếu trình bày thiếu hài hước thì khó khiến người ta theo dõi.


Thứ hai về các câu chuyện được nhắc đến, phần lớn nó đã được thảo luận trên các diễn đàn báo chí trong nước. Nó không chạm đến bất cứ chủ đề cấm kỵ nào như Nguyễn Tiến Trung đã làm.

Nếu có gì khác biệt, đây là một học sinh lớp 12 và em thi thoảng dùng những từ mạnh hay những câu mạnh khiến báo chí giật tít "gây sốc". Các cấp lãnh đạo từ giáo viên, hiệu trưởng, sở, bộ đều biết chương trình giáo dục của mình vô dụng, nhưng khi nghe một em lớp 12 thể hiện mạnh mẽ thế này thì cũng hơi nhột.

Innova gửi lúc 04:01, 21/04/2013 - mã số 84902

Clip mang tên “Sự trăn trở của kẻ lười biếng” dài hơn 1 tiếng được quay bởi một nam sinh tự xưng là học sinh lớp 12, trong đó bày tỏ những quan điểm về việc học tập, về những bất cập, yếu kém của giáo dục Việt Nam.

Được đăng tải trên Youtube vào ngày 13/4, clip này đã nhận được hơn 60.000 lượt like, hàng nghìn lượt bình luận, được chia sẻ ở nhiều trang web khác, đồng thời thu hút rất nhiều tranh luận trái chiều từ người xem.

Mở đầu “bài diễn thuyết” của mình, nam sinh này nói: “Tôi là một học sinh lớp 12. Ở Việt Nam thì đây là giai đoạn khắc nghiệt nhất trong đời mỗi học sinh. Và chính sự khắc nghiệt này khiến cho những câu hỏi tích tụ qua bao tháng ngày dài sẽ phải bật ra ngoài thành những quan điểm…”

Với giọng lưỡi chất chứa đầy bức xúc, ngôn ngữ cơ thể sinh động, nam sinh này cho rằng “những gì mà chúng ta đang gọi là giáo dục là hậu quả không hề tươi sáng với bất kỳ thành phần nào của xã hội”.

Thừa nhận rằng tất cả những kiến thức đang được giảng dạy trong nhà trường hiện nay là những kiến thức nên biết, tuy nhiên nam sinh này cho rằng những kiến thức đó cần thiết ở mức độ nào đối với mỗi người thì lại là một vấn đề khác. “Con người ta sinh ra là khác nhau, tại sao tất cả lại phải phát triển theo cùng một hướng giống nhau?” – cậu học trò này đặt câu hỏi.

Giống như nhiều phân tích khác về chương trình sách giáo khoa hiện nay, người thuyết trình khẳng định rất nhiều kiến thức phải học hiện nay “chẳng hề cơ bản chút nào” và thực sự “không cần thiết”.

Chỉ cần học hết lớp 9 là đủ?

Phát ngôn “gây sốc” nhất của cậu là “chỉ cần học đến lớp 9 là đủ”, bởi theo cậu, ở tuổi 14, 15, nhiều người đã biết xác định được khả năng và lối đi riêng cho mình. Cậu khẳng định không nghề nào cần đến toàn bộ kiến thức THPT. Vậy mà học sinh lại phải đáp ứng bài tập, bài học của hơn một chục môn học?

Cậu khẳng định, trong một cộng đồng, không cần đến một thế hệ con người biết đầy đủ mọi điều, mà cộng hưởng với nhau để cùng phát triển một cách tốt nhất.

Tiếp đó, nam sinh này chỉ ra bệnh thành tích và hình thức của giáo dục hiện nay, bởi hầu hết học sinh học là để thi, để kiểm tra, để không bị tách rời khỏi đám đông, để được an toàn…. chứ không phải xuất phát từ mong muốn học để lấy kiến thức.

“Nếu sáng mai không kiểm tra thì hôm nay bạn có học không? Nếu mai được nghỉ mà ngày kia cũng chẳng kiểm tra môn gì thì bạn có mở sách ra để học không? Nếu không có bất cứ một khái niệm nào trong thi cử, bạn có mở sách ra để làm giàu cho bản thân mình không?”. Cậu đặt ra những câu hỏi khiến không ít người giật mình.

Nam sinh lớp 12 cũng cho rằng nguyên nhân khiến học sinh sợ các kỳ thi là do “điểm số” bởi “điểm số là khái niệm đầy bất cập”. Điểm số có thể bị ảnh hưởng bởi cảm tính, bị thay đổi bởi gian lận – và thứ được cho là thước đo ấy đã mất đi sự minh bạch. Theo nam sinh tự nhận là “kẻ lười biếng” này thì IQ chỉ là một phần nhỏ để đánh giá một cá nhân. Vậy thì cớ gì mà điểm số giữ được tính sáng suốt của nó? Cũng từ đó, cậu chỉ ra điểm số gây ra sự bất bình đẳng, sự tự phụ, tự ti, tị nạnh… - một điều không đáng có, đặc biệt là ở cấp tiểu học.

Không chỉ đưa đề xuất “học đến lớp 9 là đủ”, hay “không nên tạo ra điểm số”, cậu còn đưa quan điểm các cơ quan, doanh nghiệp không nên tuyển người qua bằng cấp. Một người lãnh đạo giỏi ắt sẽ biết đánh giá năng lực của người khác, và chỉ có những “thằng ngu” mởi tuyển dụng nhau bằng bằng cấp, học hàm, học vị.

Kết thúc bài thuyết trình, nam sinh này khẳng định muốn đánh giá một cá nhân, hãy nhìn vào những giá trị sản phẩm mà họ tạo ra. “Sản phẩm có ảnh hưởng lớn là có giá trị cao, không có ảnh hưởng là đồ vô dụng. Những thứ có giá trị ảnh hưởng không bao giờ là những thứ có sẵn bày ra như đáp án trong bài kiểm tra".

http://vietnamnet.vn/vn/giao-duc/117756/nam-sinh-luan-ve-giao-duc-viet-gay-choang-vang.html

Teen (khách viếng thăm) gửi lúc 22:47, 20/04/2013 - mã số 84889

Thật kỳ lạ và cũng thật kinh ngạc, chủ đề này trên Dân Luận không nhận được bất kỳ một lời bình luận nào!!!???? Trong khi nó đã và đang gây sốt ở nhiều diễn đàn khác.

Có lẽ BBT Dân Luận nên có vài lời tựa để độc giả biết nó là cái gì và đóng ghim thành chủ đề ưu tiên vài ngày.

Hay người ta cho rằng đây là chuyện trẻ con, rằng chuyện tầm phào, rằng hỷ mũi chưa sạch thì biết gì mà chém gió? Không, đây mới chính là những trụ cột của nền dân chủ Việt Nam trong tương lai gần.

Đây là sự lên tiếng "đanh thép" của một bạn trẻ miền Bắc, hy vọng sắp tới sẽ được nghe tiếng nói của thật nhiều, thật nhiều các bạn trẻ như vậy tại miền Nam và trên mọi miền đất nước.

Gửi phản hồi mới (xin gõ tiếng Việt có dấu và tuân thủ Nguyên tắc Dân Luận để được chấp nhận)

Bạn có thể bịa một địa chỉ email bất kỳ, ví dụ test@gmail.com. Thông tin này sẽ không xuất hiện công khai khi phản hồi được đăng.
  • Bạn có thể sử dụng các thẻ BBCode trong bài. Các địa chỉ URL sẽ được tự động chuyển thành liên kết.
  • Bạn có thể trích bài của người khác bằng thẻ [quote], ví dụ: [quote]Nội dung muốn trích dẫn[/quote]
  • Bạn có thể sử dụng những thẻ HTML sau: <a> <em> <strong> <ins> <b> <i> <u> <br> <cite> <code> <ul> <ol> <li> <dl> <dt> <dd> <h1> <h2> <h3> <h4> <h5> <table> <tbody> <td> <tr> <pre> <img> <div> <span> <object> <hr> <center> <font> <blockquote> <strike> <embed> <param> <del> <ins> <sub> <sup>
  • Bạn có thể chèn video vào bài viết bằng thẻ [video:địa_chỉ_url_của_video]
  • Cách dòng và cách đoạn sẽ được tự động chuyển thành xuống dòng.

Nhấn vào đây để biết thêm chi tiết về cách định dạng bài viết...

To prevent automated spam submissions leave this field empty.
CAPTCHA
Bạn bắt buộc phải trả lời câu hỏi kiểm tra dưới đây. Nó giúp chúng tôi nhằm lọc bỏ các nội dung spam do robot tự động thực hiện.
2 + 1 =
Giải bài toán đơn giản này và nhập kết quả vào ô phía trên. Ví dụ, nếu thấy 1+3, thì hãy nhập 4.

Bấm vào đây để xem thể lệ cuộc thi sáng tác video Quyền Con Người và Tôi 2013

Suy ngẫm

Từ ngày đi sứ tới Tây kinh
Thấy việc Âu Châu phải giật mình

Kêu tỉnh đồng bang mau kíp bước
Hết lòng năn nỉ chẳng ai tin...

— Phan Thanh Giản - đại thần Triều Nguyễn

Mới Mới Mới

Thống kê truy cập

Hiện có 1 thành viên563 khách truy cập.

Thành viên online

Thuốc Lá

Kỷ lục: Có 2315 người ghé thăm vào 11-03-2013 lúc 13h29.

Độc giả Dân Luận từ đâu đến?

Locations of visitors to this page

Quỹ Dân Luận

Hãy bấm để ủng hộ tài chính cho Dân Luận. Thu chi quỹ Dân Luận được công bố công khai tại đây!