Nguyễn Xuyến - Tư tưởng Quyền Con Người trong Tuyên Ngôn Độc Lập của Bác Hồ

Nguyễn Xuyến
Chia sẻ bài viết này

Dân Luận: Nhân sự kiện buổi dã ngoại tìm hiểu về Quyền Con Người của các Công Dân Tự Do ngày Chủ nhật 5/5 vừa kết thúc, Dân Luận xin giới thiệu tới độc giả một bài viết đánh giá quan điểm của Hồ Chí Minh về Quyền Con Người để thấy rằng chính quyền và Đảng CSVN hiện nay có phải thực sự học theo tư tưởng Hồ Chí Minh hay không.

Trong tư tưởng cách mạng Nguyễn Ái Quốc - Hồ Chí Minh, vấn đề quyền con người đã chiếm vị trí quan trọng đặc biệt. Trong dòng chảy của lịch sử tư tưởng Việt Nam về quyền con người, Bác Hồ là người đã tiếp cận một cách khoa học nhất, đầy đủ nhất và nhân văn nhất. Nó bắt đầu bằng Bản yêu sách của nhân dân An Nam năm 1919 và phát triển đến đỉnh cao xán lạn là Bản Tuyên ngôn Độc lập ngày 2.9.1945.

1289866586.nv_.gif

Trong Bản yêu sách của nhân dân An Nam gửi Hội nghị Versailles vào đầu năm 1919, sau cuộc thế chiến lần thứ nhất, do Nguyễn Ái Quốc khởi thảo, gồm 8 điểm mà điểm thứ hai là yêu cầu “cải cách nền công lý ở Đông Dương bằng cách cho người bản xứ cũng được quyền hưởng những đảm bảo về mặt pháp luật như người Âu châu”, bảo đảm “tự do báo chí và tự do ngôn luận; tự do lập hội và hội họp; tự do cư trú ở nước ngoài và tự do xuất dương; tự do học tập, thành lập các trường kỹ thuật và chuyên nghiệp ở tất cả các tỉnh cho người bản xứ”. Nội dung đấu tranh đầu tiên của Nguyễn Ái Quốc là đòi hỏi thực dân Pháp cải cách nền công lý nhằm bảo đảm các quyền con người.

Trong Bản yêu sách của nhân dân An Nam, Bác Hồ đã gắn liền vấn đề “độc lập dân tộc” với vấn đề “các quyền tự do dân chủ của nhân dân”. Bác Hồ vừa biết chiếm lĩnh đỉnh cao về “quyền dân tộc” và “quyền tự do dân chủ”, vừa biết kết hợp tài tình hai mặt tất yếu không thể tách rời đó: quyền sống, tự do của dân tộc và quyền sống, tự do của con người.

Ngày 2.9.1945, tại quảng trường Ba Đình lịch sử, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã đọc Bản Tuyên ngôn Độc lập, khai sinh ra nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa.

Bản Tuyên ngôn Độc lập năm 1945 là kết quả tuyệt vời của trí tuệ, điểm hội tụ tư tưởng thời đại, tư tưởng nhân văn cách mạng tư sản cận đại Âu - Mỹ, tư tưởng nhân văn truyền thống phương Đông và tư tưởng nhân văn Mác-Lênin hiện đại.

Mở đầu Bản Tuyên ngôn Độc lập là hai câu được trích dẫn từ “Tuyên ngôn Độc lập” của Hợp chủng quốc Hoa Kỳ (1776) và “Tuyên ngôn Nhân quyền và Dân quyền” của cách mạng Pháp (1791) đều nói đến quyền con người. Chủ tịch Hồ Chí Minh đã nhìn thấy trong hai bản Tuyên ngôn nổi tiếng này những giá trị vững bền, đó là “Tất cả mọi người sinh ra có quyền bình đẳng. Tạo hóa cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được, trong những quyền ấy, có quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc”. Từ đó, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã khẳng định một sự thật hiển nhiên, đó là “tất cả các dân tộc trên thế giới đều sinh ra bình đẳng, dân tộc nào cũng có quyền sống, quyền sung sướng, quyền tự do”. Người đã mở rộng quyền của con người thành quyền của dân tộc. Quyền lợi của mỗi cá nhân được coi là cơ sở cho quyền lợi của dân tộc. Tất cả mọi dân tộc đều có quyền tự quyết định lấy vận mệnh của mình. Đó là sự thống nhất giữa quyền sống của mỗi con người và quyền độc lập của dân tộc.

Một trong những tư tưởng nổi tiếng, mang tầm vóc thời đại của Chủ tịch Hồ Chí Minh trong Tuyên ngôn Độc lập là đã nêu lên một luận điểm hoàn toàn mới về quyền con người: Quyền con người không chỉ là quyền của cá nhân mà còn là quyền tự quyết của mỗi dân tộc, thể hiện rõ tính thống nhất biện chứng không thể tách rời giữa quyền con người, quyền công dân và quyền dân tộc thiêng liêng.

Luận điểm nhân quyền nói trên là kết quả kiểm nghiệm và nghiên cứu lý luận, lịch sử trong hơn 30 năm của Người, kể từ ngày ra đi tìm đường cứu nước (1911).

Trước toàn thế giới, Tuyên ngôn Độc lập ngày 2.9.1945 là hòn đá tảng pháp lý đầu tiên khẳng định cả trên nguyên tắc, cả trên thực tế, quyền sống trong độc lập, tự do và hạnh phúc của dân tộc Việt Nam.

Chủ tịch Hồ Chí Minh đã nâng vấn đề quyền tự nhiên của con người lên một tầm cao mới về chất, dưới ánh sáng của thế giới quan khoa học, phản ánh đúng thực trạng đặc thù của dân tộc Việt Nam. Người đã nhận thức hết sức đúng đắn mối quan hệ biện chứng giữa tự do cá nhân và tự do của cộng đồng, giữa giải phóng cá nhân và giải phóng toàn xã hội. Người khẳng định rằng, muốn giải phóng toàn bộ những lực lượng xã hội, muốn xã hội phát triển, thì trước hết phải giải phóng toàn diện cá nhân - con người, tạo ra những tiền đề cho sự phát huy cao độ những khả năng tiềm tàng trong mỗi cá nhân. Và chỉ khi đó, quyền con người mới được hiện thực hóa.

Qua thực tiễn đấu tranh cách mạng lâu dài, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã chứng minh một cách hùng hồn rằng: Ngọn cờ độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội là ngọn cờ bảo vệ quyền con người chân chính. Và cũng chính vì vậy mà bản Tuyên ngôn Độc lập năm 1945 có thể được coi như là bản Tuyên ngôn về quyền con người của các dân tộc thuộc địa.

Sau bản Tuyên ngôn Độc lập ngày 2.9.1945 của Chủ tịch Hồ Chí Minh, vào ngày 10.2.1948, Đại hội đồng Liên hiệp quốc thông qua “Tuyên ngôn toàn thế giới về nhân quyền”. Nhưng rất tiếc là, văn kiện này đã không tránh khỏi khiếm khuyết cơ bản, đó là, khái niệm nhân quyền chỉ là quyền của cá nhân, không tính đến các điều kiện chính trị, xã hội, lịch sử, văn hóa... của mỗi dân tộc, trong đó có quyền dân tộc tự quyết.

Năm 1966, Liên hiệp quốc lại thông qua 2 công ước quốc tế được coi là “Bộ luật nhân quyền quốc tế”. Đó là Công ước quốc tế về các quyền dân sự, chính trị (1966) và Công ước quốc tế về các quyền kinh tế, xã hội và văn hóa (1966). Năm 1993, Liên hiệp quốc lại ra Tuyên bố Viên và Chương trình hành động. Những văn kiện này đã xác định: Quyền dân tộc tự quyết là một quyền con người. Điều 1 của hai công ước trên đã khẳng định: “Tất cả các dân tộc đều có quyền dân tộc tự quyết...”. Tuyên bố Viên và Chương trình hành động đã nhấn mạnh: “Việc khước từ quyền dân tộc tự quyết là sự vi phạm nhân quyền”. Như vậy, rõ ràng, tư tưởng về quyền dân tộc tự quyết trong Tuyên ngôn Độc lập của Chủ tịch Hồ Chí Minh đã đi trước nhận thức chung của Liên hiệp quốc hơn 20 năm. Đó là đóng góp lớn lao của Chủ tịch Hồ Chí Minh trong việc phát triển sáng tạo tư tưởng quyền con người của nhân loại trong thế kỷ 20.

Tư tưởng quyền con người của Chủ tịch Hồ Chí Minh không chỉ ở trong Tuyên ngôn Độc lập mà còn được thể hiện phong phú trong suốt cuộc đời hoạt động cách mạng lâu dài của Người, cả trên lĩnh vực lý luận và thực tiễn, là tài sản vô giá của Đảng và nhân dân ta.

NGUYỄN XUYẾN

__________________________

Nguyễn Ái Quốc - Yêu sách của Nhân dân An Nam (1919)

Từ ngày Đồng minh thắng trận, tất cả các dân tộc bị lệ thuộc đều chứa chan hy vọng rằng theo những lời cam kết chính thức và trịnh trọng mà các cường quốc Đồng minh đã tuyên bố với toàn thế giới, trong cuộc đấu tranh của Văn minh chống Dã man, thì tiền đồ một thời đại công lý và chính nghĩa nhất định là phải đến với họ.

Trong khi chờ cho nguyên tắc dân tộc sẽ từ lĩnh vực lý tưởng chuyển vào lĩnh vực hiện thực do chỗ quyền tự quyết thiêng liêng của các dân tộc được thừa nhận thật sự, nhân dân nước An Nam trước kia, nay là xứ Đông – Pháp, xin trình với các quý Chính phủ trong Đồng minh nói chung và với Chính phủ Pháp đáng kính nói riêng, những yêu sách khiêm tốn sau đây:

1. Tổng ân xá cho tất cả những người bản xứ bị án tù chính trị;

2. Cải cách nền pháp lý ở Đông Dương bằng cách cho người bản xứ cũng được quyền hưởng những đảm bảo về mặt pháp luật như người Âu châu; xoá bỏ hoàn toàn các toà án đặc biệt dùng làm công cụ để khủng bố và áp bức bộ phận trung thực nhất trong nhân dân An Nam;

3. Tự do báo chí và tự do ngôn luận;

4. Tự do lập hội và hội họp;

5. Tự do cư trú ở nước ngoài và tự do xuất dương;

6. Tự do học tập, thành lập các trường kỹ thuật và chuyên nghiệp ở tất cả các tỉnh cho người bản xứ;

7. Thay chế độ ra các sắc lệnh bằng chế độ ra các đạo luật;

8. Đoàn đại biểu thường trực của người bản xứ, do người bản xứ bầu ra, tại Nghị viện Pháp để giúp cho Nghị viện biết được những nguyện vọng của người bản xứ.

Đưa ra những yêu sách trên đây, nhân dân An Nam trông cậy vào chính nghĩa thế giới của tất cả các cường quốc và đặc biệt tin vào lòng rộng lượng của nhân dân Pháp cao cả, tức là của những người đang nắm vận mệnh của nhân dân An Nam, của những người, do chỗ nước Pháp là một nước Cộng hoà, nên được coi là những người bảo hộ cho nhân dân An Nam. Khi nhân dân An Nam nhắc đến sự “bảo hộ” của nhân dân Pháp, thì không lấy thế làm hổ nhục chút nào mà trái lại còn lấy làm vinh dự: vì nhân dân An Nam biết rằng nhân dân Pháp đại biểu cho tự do và công lý, và không bao giờ từ bỏ lý tưởng cao cả của mình là tình bác ái toàn thế giới. Vì thế, nghe theo tiếng nói của những người bị áp bức, là nhân dân Pháp sẽ làm tròn nhiệm vụ của mình đối với nước Pháp và đối với Nhân loại.

Thay mặt nhóm những người yêu nước An Nam
NGUYỄN ÁI QUỐC

__________________________

Diễn Ca "Mười chính sách của Việt Minh" của Hồ Chí Minh

Việt Nam độc lập đồng minh

Có bản chương trình đánh Nhật, đánh Tây.

Quyết làm cho nước non này,

Cờ treo độc lập, nền xây bình quyền:

Làm cho con cháu Rồng, Tiên,

Dân ta giữ lấy lợi quyền của ta.

Có mười chính sách bày ra,

Một là ích nước, hai là lợi dân.

Bao nhiêu thuế ruộng, thuế thân,

Đều đem bỏ hết cho dân khỏi phiền.

Hội hè, tín ngưỡng, báo chương,

Họp hành, đi lại, có quyền tự do.

Nông dân có ruộng, có bò

Đủ ăn, đủ mặc, khỏi lo cơ hàn.

Công nhân làm lụng gian nan,

Tiền lương phải đủ, mỗi ban tám giờ.

Gặp khi tai nạn bất ngờ,

Thuốc thang chính phủ bấy giờ giúp cho.

Thương nhân buôn nhỏ, bán to

Môn bài thuế ấy bỏ cho phỉ nguyền.

Nào là những kẻ chức viên,

Cải lương đãi ngộ cho yên tấm lòng.

Binh lính giữ nước có công,

Được dân trọng đãi, hết lòng kính yêu.

Thanh niên có trường học nhiều,

Chính phủ trợ cấp trò nghèo, bần nho.

Đàn bà cũng được tự do,

Bất phân nam nữ, đều cho bình quyền.

Người tàn tật, kẻ lão niên,

Đều do chính phủ cất tiền ăn cho.

Trẻ em, bố mẹ khỏi lo,

Dạy nuôi, chính phủ giúp cho đủ đầy.

Muốn làm đạt mục đích này,

Chúng ta trước phải ra tay kết đoàn.

Sao cho từ Bắc chí Nam,

Việt Minh có hội muôn vàn hội viên.

Người có sức, đem sức quyên,

Ta có tiền của, quyên tiền của ta.

Trên vì nước, dưới vì nhà,

Ấy, là sự nghiệp, ấy là công danh.

Chúng ta có hội Việt Minh

Đủ tài lãnh đạo chúng mình đấu tranh

Rồi ra sự nghiệp hoàn thành

Rõ tên Nam Việt, rạng danh Lạc Hồng

Khuyên ai nên nhớ chữ đồng,

Đồng tình, đồng sức, đồng lòng, đồng minh ».

Admin gửi hôm Chủ Nhật, 05/05/2013
Bạn đánh giá bài viết này thế nào?

Một cuộc phỏng vấn hay trên Tuần Việt Nam: Cựu Bộ trưởng Tư pháp bàn về Dân chủ và Pháp quyền

Lê Anh Tuấn - Đáp án là dân chủ!

Giáp Văn Dương - Học gì từ Nguyễn Trường Tộ?

Nguyễn Đại - Kém hiểu biết hay Thiếu trách nhiệm?

Lê Hoài Nguyên - Vụ Nhân Văn Giai Phẩm từ góc nhìn một trào lưu tư tưởng dân chủ, một cuộc cách mạng văn học không thành (5)


tò mò (khách viếng thăm) gửi lúc 09:49, 11/06/2013 - mã số 89976

Tui tin là khi Admin đưa bài lên, Admin đã suy nghĩ nhiều về lợi/hại
cuả sự việc.
Tui cũng không thấy cần nhìn đây là 1 cơ hội để đả phá thần tượng HCM.
Về ý tưởng dùng như "lá chắn" hoặc như 1 hình thức "gậy ông đập lưng ông", cho công tác dã ngoại, thì cũng là 1 cách như mặc áo đỏ sao vàng
hay/và mang cờ đỏ sao vàng đi biểu tình chống Trung Cộng xâm lược.....
Nhìn lực lượng cầm quyền phản ứng thế nào thì đã rõ rồi đấy thôi.
Về việc có là thần tượng hay không thì Ô. HCM cũng đã là quá khứ rồi.
Ngay cả các siêu thần tượng "tiền bối cộng sản thế giới" giờ cũng đã là các đống sắt vụn. Lên đó, xuống đó. Chỉ để hậu bối chúng ta chiêm nghiệm mà hành xử cho phải đạo con người mà thôi. Yêu cộng cực đoan
thì có chống cộng cực đoan, và ngược lại. Đeo kính cực đoan thì thấy
sự vật trước mắt là cực đoan, vậy thôi.

tò mò (khách viếng thăm) gửi lúc 09:48, 11/06/2013 - mã số 89975

Tui tin là khi Admin đưa bài lên, Admin đã suy nghĩ nhiều về lợi/hại
cuả sự việc.
Tui cũng không thấy cần nhìn đây là 1 cơ hội để đả phá thần tượng HCM.
Về ý tưởng dùng như "lá chắn" hoặc như 1 hình thức "gậy ông đập lưng ông", cho công tác dã ngoại, thì cũng là 1 cách như mặc áo đỏ sao vàng
hay/và mang cờ đỏ sao vàng đi biểu tình chống Trung Cộng xâm lược.....
Nhìn lực lượng cầm quyền phản ứng thế nào thì đã rõ rồi đấy thôi.
Về việc có là thần tượng hay không thì Ô. HCM cũng đã là quá khứ rồi.
Ngay cả các siêu thần tượng "tiền bối cộng sản thế giới" giờ cũng đã là các đống sắt vụn. Lên đó, xuống đó. Chỉ để hậu bối chúng ta chiêm nghiệm mà hành xử cho phải đạo con người mà thôi. Yêu cộng cực đoan
thì có chống cộng cực đoan, và ngược lại. Đeo kính cực đoan thì thấy
sự vật trước mắt là cực đoan, vậy thôi.

dyp (khách viếng thăm) gửi lúc 09:45, 10/06/2013 - mã số 89903

Thành ra, không cứ các nhà chính trị/lãnh đạo tuyên bố cái gì là dân được hưởng liền ngay cái đó. Người da đen ở Mỹ phải mất cả trăm năm với nhiều máu và nước mắt (cùng với sự tủi nhục) mới có quyền đi bầu, mặc dù Hiến Pháp Hoa Kỳ quy định cho họ cái quyền đó từ năm 1776.

To be correct, technically slaves did not have a right to vote.

dyp (khách viếng thăm) gửi lúc 09:30, 10/06/2013 - mã số 89902

Quần đảo GULAG, "The GULAG Archipelago"

Thái (khách viếng thăm) gửi lúc 11:11, 10/05/2013 - mã số 86754

Bác Tran Thị Ngự nói: Tôi cũng không đọc bài chủ mà chỉ đọc phản hồi để giải trí thôi. Tư tưởng HCM thì thiệt là hay, nhưng nói cho hay thì dễ, như tôi chém gió trên mạng vậy. Quan trọng là cái tư tưởng đó đã được đem ra áp dụng vào các chính sách của chính phủ Hồ Chí Minh như thế nào.

Tôi đoán rằng bác Ngự đang sống ở nước ngoài, giống như chị gái tôi. Có điều, bác Ngự quan tâm tới tình hình trong nước, còn chị gái tôi thì bất cần biết về CS và chống CS là cái mô tê gì.

Tôi cũng hay đọc các comments, cũng để giải trí (như bác Ngự) nhưng tôi giải trí bằng cách phân loại "khẩu khí" người comment, để biết:
- ai đang sống trong nước, ai đang sống ở nước ngoài
- ai BÊNH CS cực đoan và ai CHỐNG CS cực đoan
Với sự nghiệp dân chủ, tất cả những phát biểu và bài viết của tất cả các vị thuộc cả 2 phe nói trên đều vô tích sự.

Bác Ngự nhận mình "chém gió". Tôi chúc những lời "chém" của bác sẽ được hàng triệu người khen (như chém gió của ông Hồ).

Tran Thi Ngự gửi lúc 07:29, 10/05/2013 - mã số 86722
Nguyễn Ngọc Già viết:
Bài này đăng ở trang "đinh" đã 4 ngày mà có hơn 1.600 lượt đọc, chưa tính mỗi người gởi phản hồi vô, ra để xem và tranh luận. Vậy, số lượt đọc quá ít. Không biết lý do có phải ngay từ cái tựa đã làm dị ứng nhiều người không?

Tôi cũng không đọc bài chủ mà chỉ đọc phản hồi để giải trí thôi. Tư tưởng HCM thì thiệt là hay, nhưng nói cho hay thì dễ, như tôi chém gió trên mạng vậy. Quan trọng là cái tư tưởng đó đã được đem ra áp dụng vào các chính sách của chính phủ Hồ Chí Minh như thế nào. Giá mà tác giả viết một bài về tư tưởng quyền con người trong chính sách cải cách ruộng đất, cải tạo văn nghệ sĩ trong vụ Nhân Văn Giai Phẩm, v.v. của "bác Hồ" thì chắc chắn sẽ có nhiều người đọc hơn.

Trần Hưng (khách viếng thăm) gửi lúc 00:56, 10/05/2013 - mã số 86707

Bài này, tác giả Nguyễn Xuyến không có "sáng tạo" gì nhiều.
Nhưng phải công nhận rằng bác Nguyễn Xuyến đã gom góp rất đầy đủ những gì ông Hồ từng nói và từng viết, liên quan tới nhân quyền.
Đáng lưu ý là ông Hồ có nhiều ý tưởng phù hợp với Bản Tuyên Ngôn NQ, thậm chí có trước khi Tuyên Ngôn ra đời (1948).
Nhưng ông Hồ chưa thực hiện được những điều mình nói ra. Đó là điều được nhiều người "vận dụng" để kết luận ông ta NÓI mà không LÀM; thậm chí kết tội ông ta giả dối.

Đến đây, đủ để chúng ta chia rẽ. Phe thích thú những phát ngôn của ông Hồ thì khen, kể cả ca ngợi ông; còn phe đối lập thì chê ông, kể cả chửi ông - để tương xứng với những lời tâng bốc ông (của phe kia).

Tôi nghĩ, thuyết phục nhau mới khó, chứ chửi bới để hả tức lẫn nhau xét ra chẳng có lợi gì, mà còn có hại cho sự nghiệp chung.
Bác Nguyễn Ngọc Già là một ví dụ. Bác Nguyễn Xuyến gọi "bác Hồ" trong bài đăng của mình, đủ khiến bác Già (còn trẻ?) thấy "dội".

Bình tĩnh lại, tôi thấy Dân Luận đăng bài này có tác dụng tốt. Ít nhất, nó là bằng chững để những bạn trẻ đang công khai dấn thân tổ chức các buổi "dã ngoại nhân quyền" dùng làm lá chắn tự bảo vệ mình; thậm chí thuyết phục lực lượng đàn áp.

Về chuyện phê phán ông Hồ, tôi thấy bài của bác Thao Thao rất đáng để chúng ta suy nghĩ. Nó ở đây (DL đã đăng):
http://danluan.org/tin-tuc/20100713/thao-thao-phe-phan-ong-ho-the-nao-cho-thuyet-phuc

Nguyễn Ngọc Già (khách viếng thăm) gửi lúc 07:25, 09/05/2013 - mã số 86641
Vô Hình viết:
Thật lạ cho bác Nguyễn Ngọc Già. Cách nói của bác khiến tôi chưa thấy bác chưa thật già!

Bài của Nguyễn Xuyến đăng ở Trường ĐH Kinh Tế (Sài Gòn), lề phải 100%, mà bác lại chê rằng dùng “bác HỒ”? Và trách rằng sao không dùng “ông Hồ” để câu view… Dùng "ông Hồ" như bác xui, liệu có được đăng?

Xin bác nhớ cho rằng nếu cần câu view, cần phải câu view đồng bào quốc nội mới quan trọng, chớ các bạn đọc hải ngoại dẫu có xúm vào đọc bài của bác cũng rất ít tác dụng thực tế. Sống ở hải ngoại, dẫu họ không đọc bài của bác, họ đã từ lâu thừa giác ngộ rồi. Giác ngộ đống bào trong nước (nhất là những người không biết cách vượt tưởng lửa, thậm chí không có điều kiện dùng NET) mới đem lại nhiều hiệu quả.

Bác viết nhiều đấy; nhưng cùng một nội dung (cổ vũ dân chủ) bác hãy viết sao cho lề phải vẫn đăng được, để số người được đọc tăng vọt lên; chớ chục ngàn ở lề trái đã thấm vào đâu.

Tôi kính phục các tác giả đăng bài ở lề phải và ngay sau đấy lề trái cũng thấy thích hợp (và đăng lại).

Cám ơn lời khuyên của bạn, nhưng tôi viết là trước hết cho tôi.

Vô Hình (khách viếng thăm) gửi lúc 02:10, 09/05/2013 - mã số 86626

Thật lạ cho bác Nguyễn Ngọc Già. Cách nói của bác khiến tôi chưa thấy bác chưa thật già!

Bài của Nguyễn Xuyến đăng ở Trường ĐH Kinh Tế (Sài Gòn), lề phải 100%, mà bác lại chê rằng dùng “bác HỒ”? Và trách rằng sao không dùng “ông Hồ” để câu view… Dùng "ông Hồ" như bác xui, liệu có được đăng?

Xin bác nhớ cho rằng nếu cần câu view, cần phải câu view đồng bào quốc nội mới quan trọng, chớ các bạn đọc hải ngoại dẫu có xúm vào đọc bài của bác cũng rất ít tác dụng thực tế. Sống ở hải ngoại, dẫu họ không đọc bài của bác, họ đã từ lâu thừa giác ngộ rồi. Giác ngộ đống bào trong nước (nhất là những người không biết cách vượt tưởng lửa, thậm chí không có điều kiện dùng NET) mới đem lại nhiều hiệu quả.

Bác viết nhiều đấy; nhưng cùng một nội dung (cổ vũ dân chủ) bác hãy viết sao cho lề phải vẫn đăng được, để số người được đọc tăng vọt lên; chớ chục ngàn ở lề trái đã thấm vào đâu.

Tôi kính phục các tác giả đăng bài ở lề phải và ngay sau đấy lề trái cũng thấy thích hợp (và đăng lại).

Khách 12345 (khách viếng thăm) gửi lúc 19:54, 08/05/2013 - mã số 86588
Dang viết:
Khách 12345 viết:
Để rộng đường ... thảo luận, xin lưu ý các bác một số điểm sau:

....

Thành ra, không cứ các nhà chính trị/lãnh đạo tuyên bố cái gì là dân được hưởng liền ngay cái đó. Người da đen ở Mỹ phải mất cả trăm năm với nhiều máu và nước mắt (cùng với sự tủi nhục) mới có quyền đi bầu, mặc dù Hiến Pháp Hoa Kỳ quy định cho họ cái quyền đó từ năm 1776.

Xin hỏi bác muốn thảo luận về điều gi? ....

Câu trả lời của tôi đã nằm trong phần trích dẫn của bác.

Dang viết:
Tốt nhất là ta nên để dành thời gian và tâm trí để giúp nhân dân được tự do hơn, và giúp đất nước thoát khỏi nạn xâm lăng của bọn bành trướng Bắc Kinh.

Tôi hoàn toàn đồng ý với ý kiến của bác. Trong những bài liên quan đến cuộc trao đổi giữa ông Nguyễn Thành Công và ông Đặng Văn Âu, tôi đã vài ba lần nêu lên ý kiến này. Tiếc thay, một số bác chống cộng "mù quáng" vẫn cứ khăng khăng gán ghép cho bằng được chuyện đả phá thần tượng HCM với chuyện vận động dân chủ. Các bác này còn bóng gió chụp mũ những ai không chịu đả phá thần tượng HCM tại thời điểm này là thân cộng, là phò cộng, là tiến hành mục tiêu dân chủ bằng phương tiện lừa bịp giả dối, bla bla bla...

Lý luận của các bác chống cộng "mù quáng" ấy đưa ra nôm na là HCM đưa ra những mục tiêu dân chủ, nhân quyền trong Tuyên Ngôn Độc Lập 1945 nhưng thực tế là HCM chưa thực hiện được bao nhiêu.

Lập luận của tôi là, ngay cả những vị soạn thảo Hiến Pháp của Hoa Kỳ, Pháp, Thụy Sĩ,... cũng thế (tức cũng chẳng khác chi HCM trong chuyện đưa ra các mục tiêu dân chủ, nhân quyền cho đất nước mình). Một vài lĩnh vực xem ra HCM xuất sắc hơn hẳn; chẳng hạn việc phụ nữ có quyền bầu cử: Hoa Kỳ, Pháp, Thụy Sĩ,... mất cả trăm năm (sau khi công bố Hiến Pháp), còn VN thì chỉ có trăm ngày. Hơn quá đi chứ!

Nói cách khác, tôi muốn nói với các bác chống cộng "mù quáng" rằng thì là ... đả phá thần tượng HCM vào lúc này là chưa cần thiếtkhông tưởng (khó hơn như húc đầu vào bức tường đá). Lý do: các bác chưa đủ chứng cớ (chưa có khả năng/quyền hạn biết chi tiết về cuộc đời và sự nghiệp của HCM mà Đảng CSVN chưa bạch hóa hết). Những lập luận mà lâu nay các bác ấy bám vào để đả phá thần tượng HCM chẳng qua cũng chỉ đủ ru ngủ, nhồi sọ, "tự sướng" với nhau mà thôi. Những lập luận này dễ bị "đối thủ" bóp vụn ra như cám, chẳng thuyết phục được những người dân có học trong nước. Đặt bài viết (Trách nhiệm với non sông) của một cây bút già dặn ở hải ngoại - cựu sĩ quan VNCH Đặng Văn Âu bên cạnh bài viết tương ứng của Cựu bộ đội - dân oan Nguyễn Thành Công thì chúng ta sẽ thấy rõ ràng ngay điều này.

Các bác chống cộng "mù quáng" cứ rêu rao là không thể có được tự do dân chủ trên nền tảng ngu dân (ý nói là không chịu đả phá thần tượng HCM) nhưng chính các bác lại đang khập khểnh (và tự sướng) đứng trên nền tảng đó!

Có thể sẽ có lúc thần tượng HCM bị sụp đổ, nhưng dứt khoát chưa phải là lúc này. Lý do: thiếu chứng lý thuyết phục. Do vậy, theo tôi:

1- Bác nào muốn đả phá thần tượng HCM xin cứ tiếp tục, nhưng xin đừng ngụy biện, tùy tiện gán ghép hay kéo rê đến việc vận động cho nhân quyền, dân chủ, tự do hiện nay ở VN. Suy cho cùng, đây là hành vi phá hoại, gây chia rẽ, đâm sau lưng chiến sĩ và ... thật ... "mù quáng" (hoặc tệ lậu hơn thế nữa).

2- Việc đả phá thần tượng HCM trong bài này là làm loãng mục tiêu đang được hướng tới (cộng với cả máu, nước mắt, sức khỏe, tài sản,...) của nhiều người đang đấu tranh ở trong nước (như những người đã tham gia dã ngoại vừa rồi), bởi vì ông Amind đã nhắc đi nhắc lại rồi (nhiều người tỏ ra chậm hiểu một cách kỳ quái):

Admin viết:
Chúng tôi đưa bài này lên để những người trân trọng buổi dã ngoại có thể sử dụng nó làm chứng cứ nói rằng nhân quyền cũng chính là mục tiêu của các tiền bối Đảng CSVN. Không có lý do gì để coi đó là sản phẩm của thế lực thù địch.
Vô Tình (khách viếng thăm) gửi lúc 18:30, 08/05/2013 - mã số 86576

Những ý tưởng mà ông Hồ nêu ra trong Tuyên Ngôn Độc Lập, Hiến Pháp 1946 (mà ông là linh hồn), trong đòi hỏi Nhân Quyền… đều là rất cao cả, là chân lý trường tồn. Đó là trên giấy.
Ông nói có thật bụng không? Xin nói rằng những ý tưởng trên xuất hiện từ 1946 về trước. Thậm chí khi nước ta còn thuộc Pháp: Nói ra, bị Pháp bỏ tù như chơi - nhưng ông cứ nói.

Ai có cơ hội viết Tuyên Ngôn Độc Lập hoặc chỉ đạo soạn Hiến Pháp đầu tiên, đều tự hiểu rằng đây là văn bản “để đời” - phải dốc hết tâm huyết và trí tuệ (không thể giả dối được). Và tự hiểu rằng hậu thế sẽ đánh giá. Nhận định này vẫn có thể phản bác; nhưng đây không phải chỗ.

Dẫu sao, đến nay, người đời không thể chê những gì ông Hồ đã NÓI; mà chỉ còn cách phê ông Hồ “NÓI mà không LÀM”. Hoặc nói mà không thật bụng (ai ngồi trong bụng ông vậy?).

Nhưng LÀM những điều đã NÓI có khi rất tốn thời gian - như cụ Vô Đề đã nêu (ý tưởng giải phong nô lệ phải 200 năm mới hoàn tất - khi Obama thành tổng thống). Nói khác, hậu duệ nhiều đời có trách nhiệm thực hiện ý tưởng cao cả của bậc tiền bối - nếu bọn này vẫn coi người phát ngôn ý tưởng vẫn còn là tiền bối của họ.

Tôi đồng ý ông Hồ có hai thời kỳ (sau 1941): a) 1941-1952 và b) sau 1952. Từ vị trí thực quyền, ông chuyển sang biểu tượng. Dẫu sao, đây không phải chỗ tốn công làm sáng tỏ vấn đề. Mà chỉ là nơi được tận dụng để bày tỏ thái độ riêng với ông Hồ mà thôi. Có những người BÊNH hoặc CHỬI ông Hồ bất cứ dịp nào. Đây là một dịp.

Xin hãy bàn vào bài viết của bác Nguyễn Xuyến. Những nội dung bác nêu có đúng là ý tưởng của ông Hồ (hay bác bịa?). Nếu bác trung thực, thì bàn tiếp: Bài này có tác dụng gì trên thực tế? Lợi cho ai? Hại cho ai?...

Admin gửi lúc 15:17, 08/05/2013 - mã số 86554

Bác Khách Qua Đường đọc lại câu tôi viết: "Chúng tôi đưa bài này lên để những người trân trọng buổi dã ngoại có thể sử dụng nó làm chứng cứ nói rằng nhân quyền cũng chính là mục tiêu của các tiền bối Đảng CSVN", và xin bác nói hộ tôi trong câu này có đoạn nào chứng tỏ TÔI NGHĨ RẰNG "mục tiêu của các tiền bối Đảng CSVN là quyền con người" không?

Một luật sư đưa ra bằng chứng chứng minh ông A vô tội không nhất thiết phải TIN hay NGHĨ rằng ông A thực sự vô tội. Bác có nhận thấy 2 vấn đề đó khác nhau không?

Những người đấu tranh cho dân chủ và quyền con người ở Việt Nam không nhất thiết phải tin hay nghĩ rằng Hồ Chí Minh là người tốt, là một tấm gương về dân chủ và quyền con người.

Nhưng họ có thể sử dụng những câu nói, những bài viết của ông để chứng minh cho những người khác, vốn tin vào Hồ Chí Minh, hoặc lợi dụng Hồ Chí Minh để tạo chính danh cho mình, rằng những gì họ đòi hỏi cũng là những gì Hồ Chí Minh từng đòi hỏi.

Sử dụng vũ khí của đối phương để phản bác lại luận điệu tuyên truyền của đối phương, để chia rẽ đối phương, để lôi kéo các hồng vệ binh của đối phương về phe mình có gì là sai? Chúng tôi không thần tượng hóa ông Hồ, mà chỉ đơn giản nói rằng: Đấy, ông Hồ đã từng nói như thế, khác gì với chúng tôi bây giờ, tại sao các ông lại cấm chúng tôi? Chả lẽ đó cũng được gọi là "thần tượng hóa"? Chả lẽ đó cũng được gọi là "tuyên truyền sai sự thật"?

Khách Qua Đường viết:
Admin viết:
Xin các bác để ý cho mục đích của Dân Luận khi đưa bài này lên. Chúng ta đã có khá nhiều thread khác để phê phán Hồ Chí Minh, rồi phân tích xem ông Hồ là người cộng sản hay dân tộc, có thực sự có tư tưởng gì không v.v... Ở đây mục đích của Dân Luận không phải là để tiếp tục phê phán. Chúng tôi đưa bài này lên nhân dịp buổi dã ngoại 5/5 vừa kết thúc, bởi lẽ nhiều thanh niên nghĩ rằng nhân quyền là chiêu bài của thế lực thù địch chống phá Việt Nam. Chúng tôi đưa bài này lên để những người trân trọng buổi dã ngoại có thể sử dụng nó làm chứng cứ nói rằng nhân quyền cũng chính là mục tiêu của các tiền bối Đảng CSVN. Không có lý do gì để coi đó là sản phẩm của thế lực thù địch.

Trời ơi! Nếu "nhân quyền cũng chính là mục tiêu của các tiền bối Đảng CSVN" như bác Nguyễn Công Huân (và nhiều người khác) NGHĨ, thì thật là tội nghiệp cho hai chữ nhân quyền. Trước hết, nhân quyền có phải đúng là MỤC TIÊU của "kụ" Hồ và các "kụ" tiền bối trong ĐCSVN hay không khi mục tiêu CHÍNH THỨC của các "kụ" vào thời đó (1945-46) chỉ đơn giản là đuổi Pháp giành độc lập. Xin hỏi giết hại tất cả mọi người yêu nước không theo đường lối của Đảng có phải là tôn trọng, trân quý nhân quyền hay không? Có phải việc tước đoạt mọi quyền TỰ DO của người dân trong suốt 21 năm "kụ" Hồ và các đồng chí tiền bối này cầm quyền, có phải là thực hiện mục tiêu NHÂN QUYỀN của quý "kụ" lão thành cách mạng hay không? Thử hỏi, gần 70 năm có ĐẢNG, nhân dân VN đã hưởng được tí xíu nhân quyền nào hay chăng? Hay chỉ toàn là những chiếc BÁNH VẼ "treo đầu dê bán thịt chó" dụ khị dân ta hy sinh máu xương để bảo vệ quyền uy, lợi ích và sự cuồng tín về thiên đường CS của "kụ" Hồ và quý "kụ" tiền bối cách mạng này (trong đó, buồn thay, có nhiều vị trong gia tộc tôi).

Dang (khách viếng thăm) gửi lúc 14:05, 08/05/2013 - mã số 86550
Khách 12345 viết:
Để rộng đường ... thảo luận, xin lưu ý các bác một số điểm sau:

HOA KỲ: Tuyên ngôn độc lập của Hoa Kỳ (1776) là văn bản chính trị tuyên bố ly khai khỏi Anh của 13 thuộc địa Bắc Mỹ, Nước Mỹ bấy giờ không thể được gọi là đế quốc Mỹ.

Tuyên ngôn độc lập của Hoa Kỳ viết:
"Tất cả mọi người đều sinh ra có quyền bình đẳng. Tạo hóa cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được; trong những quyền ấy, có quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc".

- Gần 90 năm sau, Tu chính án 13 mới tuyên bố bãi bỏ chế độ nô lệ (1865).
- Gần 100 năm sau, Tu chính án 13 (năm 1886) mới trao quyền “được luật pháp bảo vệ một cách bình đẳng” cho tất cả các công dân và Tu chính án 14 (năm 1870) mới tuyên bố "Quyền đầu phiếu không còn bị giới bởi chủng tộc".
- Gần 150 năm sau, Tu chính án 14 (năm 1920) mới công nhận quyền bầu cử của phụ nữ.

PHÁP: Tuyên ngôn Nhân quyền và Dân quyền (Déclaration des droits de l'Homme et du citoyen) là văn bản nền tảng của Cách mạng Pháp (1789) , trong đó qui định các quyền cá nhân và quyền tập thể của tất cả các giai cấp là bình đẳng. Nước Pháp bấy giờ không thể được gọi là thực dân Pháp.

Ngày 21 tháng 4 năm 1944, Quốc hội Pháp chấp nhận quyền bầu cử cho phụ nữ Pháp (tức là sau khi có "Hiến Pháp" tới 155 năm)

THỤY SĨ: Hiến pháp Liên bang được ban hành từ 1847. Sau đó 124 năm, Thụy Sĩ mới chấp nhận quyền bầu cử cho phụ nữ (năm 1971). Khi phụ nữ VN được đi bầu thì cách sau 26 năm phụ nữ Thụy Sĩ mới được cầm lá phiếu đi bầu.

Việt Nam tuyên bố độc lập ngày 2/9/1945 (Quãng Trường Ba Đình, Hồ Chí Minh) và ngay lập tức không có sự phân biệt đối xử đối với phụ nữ và các sắc dân thiểu số.

Thành ra, không cứ các nhà chính trị/lãnh đạo tuyên bố cái gì là dân được hưởng liền ngay cái đó. Người da đen ở Mỹ phải mất cả trăm năm với nhiều máu và nước mắt (cùng với sự tủi nhục) mới có quyền đi bầu, mặc dù Hiến Pháp Hoa Kỳ quy định cho họ cái quyền đó từ năm 1776.

Xin hỏi bác muốn thảo luận về điều gi? Là VN có nhân quyền sớm hơn các nước Mỹ, Pháp, vv...? Hay là tư tưởng của HCM .... nhân đạo hơn? Tôi nghĩ tốt hơn hết là đừng ... thảo luận về HCM và vấn đề nhân văn, nhân quyền trong tư tưởng của ông ta nữa vì các chuyện xảy ra từ khi HCM lên làm chủ tịch nước đến khi qua đời đã bị mổ xẻ quá nhiều rồi. Hầu hết các người khen và bênh vực ông HCM đều dẫn chứng những gì ông ta hô hào, tuyên truyền chứ không đưa ra được dẫn chứng hành động cụ thể nào của ông ta (trong cương vị chủ tịch nước) để đem lại dân chủ cho nhân dân. Trái lại có quá nhiều câu hỏi được đặt ra mà không có câu trả lời xác đáng có tính chất thuyết phục. Chẳng hạn: tại sao không để dân biểu quyết HP 1946? Tại sao tự sửa chữa HP năm 1959? Tại sao loại trừ những trí thức, những chính trị gia không có chung lý tưởng CS với ông ta? Tại sao can tâm nghe lệnh Nga, Tàu tiến hành CCRĐ giết chết nhiều ân nhân của ông ta và đồng chí của ông ta như bà Nguyễn Thị Năm? Vân vân và vân vân...

Tốt nhất là ta nên để dành thời gian và tâm trí để giúp nhân dân được tự do hơn, và giúp đất nước thoát khỏi nạn xâm lăng của bọn bành trướng Bắc Kinh.

Khách 12345 (khách viếng thăm) gửi lúc 11:00, 08/05/2013 - mã số 86533

Đính chính:

Trong ý kiến mã số 86527 của tôi có một chi tiết sai, ở phần HOA KỲ. Xin viết lại (sửa số 14 thành số 19):

- Gần 150 năm sau, Tu chính án 19 (năm 1920) mới công nhận quyền bầu cử của phụ nữ.

Xin cáo lỗi.

Hanh Dao (khách viếng thăm) gửi lúc 10:30, 08/05/2013 - mã số 86528

CS "giỏi" & thắng cuộc nhờ những chiếc "bánh vẽ". Câu hỏi là, đòi quyền con người của dan tộc, có nên, cần nhờ cái bánh vẽ "tư tưởng HCM" không? Có chắc nhờ nó sẽ được cấp giấy phép qua sông không? Em không nghĩ vậy. ĐCS dùng "tư tưởng HCM" đế làm bình phong nhai đi, nhai lại, họ có thật tin có cái tư tưởng nó không? nếu không nói, họ tin & theo "phương thức" của HCM đó là ...nói 1 đằng, làm 1 nẻo là đủ đạp đổ hết chính mấy cái tư tưởng HCM!
Còn như dùng nó đế làm chiếc khiên, đế "tranh luận" lại uổng công. Họ có tôn trọng luật pháp, có dùng lý lẽ không?
Biết sai, biết vô dụng mà vẫn sài, là gạt mình, gạt người.

Khách 12345 (khách viếng thăm) gửi lúc 10:22, 08/05/2013 - mã số 86527

Để rộng đường ... thảo luận, xin lưu ý các bác một số điểm sau:

HOA KỲ: Tuyên ngôn độc lập của Hoa Kỳ (1776) là văn bản chính trị tuyên bố ly khai khỏi Anh của 13 thuộc địa Bắc Mỹ, Nước Mỹ bấy giờ không thể được gọi là đế quốc Mỹ.

Tuyên ngôn độc lập của Hoa Kỳ viết:
"Tất cả mọi người đều sinh ra có quyền bình đẳng. Tạo hóa cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được; trong những quyền ấy, có quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc".

- Gần 90 năm sau, Tu chính án 13 mới tuyên bố bãi bỏ chế độ nô lệ (1865).
- Gần 100 năm sau, Tu chính án 13 (năm 1886) mới trao quyền “được luật pháp bảo vệ một cách bình đẳng” cho tất cả các công dân và Tu chính án 14 (năm 1870) mới tuyên bố "Quyền đầu phiếu không còn bị giới bởi chủng tộc".
- Gần 150 năm sau, Tu chính án 14 (năm 1920) mới công nhận quyền bầu cử của phụ nữ.

PHÁP: Tuyên ngôn Nhân quyền và Dân quyền (Déclaration des droits de l'Homme et du citoyen) là văn bản nền tảng của Cách mạng Pháp (1789) , trong đó qui định các quyền cá nhân và quyền tập thể của tất cả các giai cấp là bình đẳng. Nước Pháp bấy giờ không thể được gọi là thực dân Pháp.

Ngày 21 tháng 4 năm 1944, Quốc hội Pháp chấp nhận quyền bầu cử cho phụ nữ Pháp (tức là sau khi có "Hiến Pháp" tới 155 năm)

THỤY SĨ: Hiến pháp Liên bang được ban hành từ 1847. Sau đó 124 năm, Thụy Sĩ mới chấp nhận quyền bầu cử cho phụ nữ (năm 1971). Khi phụ nữ VN được đi bầu thì cách sau 26 năm phụ nữ Thụy Sĩ mới được cầm lá phiếu đi bầu.

Việt Nam tuyên bố độc lập ngày 2/9/1945 (Quãng Trường Ba Đình, Hồ Chí Minh) và ngay lập tức không có sự phân biệt đối xử đối với phụ nữ và các sắc dân thiểu số.

Thành ra, không cứ các nhà chính trị/lãnh đạo tuyên bố cái gì là dân được hưởng liền ngay cái đó. Người da đen ở Mỹ phải mất cả trăm năm với nhiều máu và nước mắt (cùng với sự tủi nhục) mới có quyền đi bầu, mặc dù Hiến Pháp Hoa Kỳ quy định cho họ cái quyền đó từ năm 1776.

Khách Qua Đường (khách viếng thăm) gửi lúc 06:07, 08/05/2013 - mã số 86509
Admin viết:
Xin các bác để ý cho mục đích của Dân Luận khi đưa bài này lên. Chúng ta đã có khá nhiều thread khác để phê phán Hồ Chí Minh, rồi phân tích xem ông Hồ là người cộng sản hay dân tộc, có thực sự có tư tưởng gì không v.v... Ở đây mục đích của Dân Luận không phải là để tiếp tục phê phán. Chúng tôi đưa bài này lên nhân dịp buổi dã ngoại 5/5 vừa kết thúc, bởi lẽ nhiều thanh niên nghĩ rằng nhân quyền là chiêu bài của thế lực thù địch chống phá Việt Nam. Chúng tôi đưa bài này lên để những người trân trọng buổi dã ngoại có thể sử dụng nó làm chứng cứ nói rằng nhân quyền cũng chính là mục tiêu của các tiền bối Đảng CSVN. Không có lý do gì để coi đó là sản phẩm của thế lực thù địch.

Trời ơi! Nếu "nhân quyền cũng chính là mục tiêu của các tiền bối Đảng CSVN" như bác Nguyễn Công Huân (và nhiều người khác) NGHĨ, thì thật là tội nghiệp cho hai chữ nhân quyền. Trước hết, nhân quyền có phải đúng là MỤC TIÊU của "kụ" Hồ và các "kụ" tiền bối trong ĐCSVN hay không khi mục tiêu CHÍNH THỨC của các "kụ" vào thời đó (1945-46) chỉ đơn giản là đuổi Pháp giành độc lập. Xin hỏi giết hại tất cả mọi người yêu nước không theo đường lối của Đảng có phải là tôn trọng, trân quý nhân quyền hay không? Có phải việc tước đoạt mọi quyền TỰ DO của người dân trong suốt 21 năm "kụ" Hồ và các đồng chí tiền bối này cầm quyền, có phải là thực hiện mục tiêu NHÂN QUYỀN của quý "kụ" lão thành cách mạng hay không? Thử hỏi, gần 70 năm có ĐẢNG, nhân dân VN đã hưởng được tí xíu nhân quyền nào hay chăng? Hay chỉ toàn là những chiếc BÁNH VẼ "treo đầu dê bán thịt chó" dụ khị dân ta hy sinh máu xương để bảo vệ quyền uy, lợi ích và sự cuồng tín về thiên đường CS của "kụ" Hồ và quý "kụ" tiền bối cách mạng này (trong đó, buồn thay, có nhiều vị trong gia tộc tôi).

HongLac (khách viếng thăm) gửi lúc 08:15, 07/05/2013 - mã số 86422
Admin viết:

Chúng tôi đưa bài này lên để những người trân trọng buổi dã ngoại có thể sử dụng nó làm chứng cứ nói rằng nhân quyền cũng chính là mục tiêu của các tiền bối Đảng CSVN. Không có lý do gì để coi đó là sản phẩm của thế lực thù địch.

Nếu cái lý do mà bác Admin muốn đưa bài nầy lên là “nhân quyền cũng chính là mục tiêu của các tiền bối Đảng CSVN” (???), thì cái message nầy có thể nói là thừa nếu không muốn nói là nhầm!

Vì nếu tôi không nhầm thì học sinh và sinh viên của VNDCCH/CHXHCNVN đã được Đảng dạy từ lâu là “tư tưởng” ‘vĩ đại’ của Chủ tịch Hồ Chí Minh trong “Bản Tuyên ngôn Độc lập” năm 1945 của nước VNDCCH là đúc kết (mượn) từ “tư tưởng” trong bản “Tuyên ngôn Độc lập” năm 1776 của đế quốc Mĩ và “tư tưởng” trong bản “Tuyên ngôn Nhân quyền và Dân quyền” năm 1789 của cách mạng thực dân Pháp.

Như thế thì NHÂN QUYỀN đúng là “sản phẩm của các thế lực thù địch” mà bác Hồ chỉ “mượn” để “treo đầu heo, bán thịt chó” mà thôi chứ lúc Bác nắm quyền lực từ năm 1954 thì Bác và Đảng có bao giờ tôn trọng nhân quyền của nhân dân VNDCCH đâu mà bảo là “mục tiêu của các tiền bối Đảng CSVN” ???

Dang (khách viếng thăm) gửi lúc 04:02, 07/05/2013 - mã số 86404
KháchKuan viết:
Cãi nhau về CÔNG và TỘI của HCM vừa mất thì giờ lại vừa lạc đề.

Hoàn toàn đồng ý với bác KháchKuan. Tôi chưa từng tôn vinh hay chê bai, đả kích HCM (vì nhiều lý do của cá nhân tôi). Tôi phản biện lại bác Vô Đề vì bác ấy nhắc đến HP 1946 như là một minh chứng rằng HCM là người theo chủ nghĩa dân tộc; điều mà theo những nghiên cứu của tôi là không đúng sự thật.

KháchKuan viết:
Vấn đề cần trao đổi ở đây là bài này của tác giả Nguyễn Xuyến (đang sống trong nước, dùng tên thật, địa chỉ thật) có tác dụng TỐT hay XẤU cho cuộc đấu tranh đói Dân chủ và Nhân quyền cho nhân dân ta?

Theo tôi, nó có tác dụng TỐT. Nó nói lên đảng CS không thực hiện những điều mà lãnh tụ của họ đã phát ngôn. HCM chết, đảng CS phải thực hiện di ngôn, như họ đang tâng bốc lãnh tụ.
Vậy mà họ không làm.

Tôi nghĩ tác dụng TỐT XẤU của bài này không nhiều. Vì bản chất "nói một đường, làm một nẻo" của đảng CS thì hầu hết mọi người điều rõ cả rồi.

KháchKuan viết:
Ngoài ra, người dân có thể photcopy bài này và phát tán rộng rãi mà không lo bị bắt bớ. Bài loại này đăng ở "lề phải" sẽ có số người đọc nhiều gấp bội khi đăng ở "lề trái".

Đồng ý với bác đây là một trong những tác dụng tốt của bài viết này. Tuy nhiên tôi cũng sẽ không ngạc nhiên nếu CA cũng ngăn cấm phát tán bài này, giống như bản Tuyên Ngôn Nhân Quyền mà các bạn trẻ phát tán vừa qua

KháchKuan (khách viếng thăm) gửi lúc 01:49, 07/05/2013 - mã số 86388

Cãi nhau về CÔNG và TỘI của HCM vừa mất thì giờ lại vừa lạc đề.
Vấn đề cần trao đổi ở đây là bài này của tác giả Nguyễn Xuyến (đang sống trong nước, dùng tên thật, địa chỉ thật) có tác dụng TỐT hay XẤU cho cuộc đấu tranh đói Dân chủ và Nhân quyền cho nhân dân ta?

Theo tôi, nó có tác dụng TỐT. Nó nói lên đảng CS không thực hiện những điều mà lãnh tụ của họ đã phát ngôn. HCM chết, đảng CS phải thực hiện di ngôn, như họ đang tâng bốc lãnh tụ.
Vậy mà họ không làm.

Ngoài ra, người dân có thể photcopy bài này và phát tán rộng rãi mà không lo bị bắt bớ. Bài loại này đăng ở "lề phải" sẽ có số người đọc nhiều gấp bội khi đăng ở "lề trái".

Phiên Ngung gửi lúc 20:02, 06/05/2013 - mã số 86336

Theo Đặng Chí Bình kể lại trong tập hồi ký Thép đen, năm 1964, tức 10 năm sau khi cộng sản VN cai trị toàn cõi Bắc Việt, trong vụ án gián điệp, anh Căn bị tử hình. Nghe anh Căn than khóc, cán bộ quản giáo Hỏa lò bảo anh Căn còn có thể làm đơn xin chủ tịch nước ân xá. Anh Căn mếu máo bảo, chủ tịch nước (Hồ Chí Minh) đã có bao giờ ân xá cho ai đâu.

Đấy là tinh hoa dân chủ và tư tưởng quyền con người của Hồ Chí Minh.

Đến ân nhân mà còn đem làm vật tế thần cho cố vấn Tầu cộng thì chớ có đề cao tư tương quyền con người của HCM. Vì sao? Vì làm thế là xúc phạm đến vong hồn của hàng triệu nạn nhân oan uổng của đảng và nhà nước CSVN do HCM lập nên.

Trần Mạnh (khách viếng thăm) gửi lúc 17:48, 06/05/2013 - mã số 86325

Tôi nghĩ những tư tưởng Nhân quyền của Bác Hồ được trình bày trong bài này mang nặng những tư tưởng nhân quyền Tư sản mà Bác hấp thụ được khi còn ở nước ngoài. Sau này khi tìm hiểu kỹ càng chủ nghĩa Mác-Lênin Bác đã có những chuyển biến. Nội dung về nhân quyền sau này đều theo đúng chủ nghĩa Mác-Lênin và được thể hiện một cách kiên định suốt từ Hiến pháp 1956 cho tới tận các Hiến pháp sau này cũng như trong nhiểu phát biểu khác của Bác. Chuyện một người tự phủ định mình cũng là thường tình, tôi không thấy có bằng chứng nào chúng tỏ Bác bị ép buộc theo CN Mác-Lênin cả.

Mr. Nguyễn (khách viếng thăm) gửi lúc 17:22, 06/05/2013 - mã số 86322
Nguyễn Xuyến viết:
Bản Tuyên ngôn Độc lập năm 1945 là kết quả tuyệt vời của trí tuệ, điểm hội tụ tư tưởng thời đại, tư tưởng nhân văn cách mạng tư sản cận đại Âu - Mỹ, tư tưởng nhân văn truyền thống phương Đông và tư tưởng nhân văn Mác-Lênin hiện đại.

Bác nào biết tư tưởng nhân văn Mác-Lênin hiện đại ra răng giải thích cho tôi cái.

Đào Hữu Nghĩa Nhân gửi lúc 16:18, 06/05/2013 - mã số 86313

“Tất cả các dân tộc đều có quyền dân tộc tự quyết...”. Tuyên bố Viên và Chương trình hành động đã nhấn mạnh: “Việc khước từ quyền dân tộc tự quyết là sự vi phạm nhân quyền”. Như vậy, rõ ràng, tư tưởng về quyền dân tộc tự quyết trong Tuyên ngôn Độc lập của Chủ tịch Hồ Chí Minh đã đi trước nhận thức chung của Liên hiệp quốc hơn 20 năm."
Quyền tự quyết của dân tộc là chổ cực kỳ yếu của hiến chương nhân quyền LHQ. Bởi về thực tế khi đưa cái gọi là quyền tự quyết này vào sẽ rất dễ cho các chế độ độc tài toàn trị làm bình phong lợi dụng. Cụ thể như ở VN chẳng hạn. Đảng cộng sản hầu như cướp tất cả các quyền cơ bản của công dân. Từ quyền hội họp, mit tinh, biểu tình, tự do ngôn luận, kinh tế,việc lựa chọn đảng phái, chế độ,....đều bị cướp một cách trắng trợn. Thế nhưng mấy tay cướp này đều lu loa trên báo đài, thậm chí trên các cuộc họp thượng đỉnh của LHQ rằng dân tao tự quyết thế!
Bởi thế nếu nói quyền tự quyết dân tộc là tiến bộ, chỉ đúng với các nước có chế độ tam quyền phân lập. Còn ở VN nó chỉ tiến bộ với những kẻ thống trị vừa ăn cướp vừa la làng!

Vô đề (khách viếng thăm) gửi lúc 16:12, 06/05/2013 - mã số 86309

Từ NÓI đến LÀM: tốn bao nhiêu thời gian?
Còn tùy nội dung nói.
Lời nói phải đi đôi với việc làm. Khỏi cần bàn.
Nhưng có những việc có thể LÀM rất sớm sau khi NÓI. Có những việc lại không thể LÀM tút suỵt sau khi nói. Còn tùy nói gì.
Chủ trương giải phong nô lệ da đen ở Mỹ được NÓI từ rất sớm. Nhưng người đề xướng đã chết rất lâu mà chủ trương chưa thành hiện thực. Phải đợi đến đời "cháu nội" ông ta.
Chuyện Nam-Nữ bình đẳng cũng vậy. Nó còn tùy thuộc vào vô số điều kiện. Chuyện Nhân Quyền và Bình Đẳng giới tính ở một nước Khổng Giáo ngự trị lâu đời lại càng như vậy.
Cứ hỏi một người ít tuổi như ông Minh Võ sẽ rõ: Gia đình ông ta đã thật sự có nam nữ bình đẳng chưa? Thành khẩn đi. Nhưng ông ta vẫn có quyền NÓI rất nhiều về những điều còn vĩ đại hơn cả chuyện bình đẳng giới mà đến đời chắt ông ta mới thành hiện thực. Cách chửi bới có vẻ khoa học của ông Minh Võ khiến tôi xếp ông ta vào giới trẻ.

Cuộc sống của HCM là hữu hạn - kể từ khi ông ta 6 lần viết thư cho tổng thống Mỹ (1944-1945), cho tới khi ông ta bị đẩy xuống vị trí hữu danh vô thực (1953) - tính ra chỉ có 8 năm. Đòi hỏi HCM phải thực hiện những gì ông ta đã NÓI... chứng tỏ đó là những quý vị dưới 70 tuổi (chúc cho quý vị sống đến 90, hay 100). Tóm lại, từ vị trí thượng đỉnh, toàn quyền, HCM thất thế quá nhanh trong cái hữu hạn này.

Hãy tìm hiểu đi: HCM là linh hồn của HP 1946 - dù có cả một BAN soạn thảo (và là tác giả duy nhất của Tuyên Ngôn Độc Lập 1945, Kêu Gọi Kháng Chiến 1946).
Côngtội của HCM đều có cả, nhưng hôm nay chưa thể rạch ròi và công bằng, nhất là một bên muốn tự che chở bằng danh nghĩa HCM và bên kia thấy thế bèn uýnh đúng vô đó. Khốn nội, một phạm nhân rành rành cũng cần công bằng chứ? Huống hồ một người dấn thân như HCM?
Với người dưới 70 tuổi, có lẽ thích nhất là tha hồ kết tội, chửi bới, lại dùng nick hoặc đang ở hải ngoại thì khỏi lo. Còn quý vị chửi tác giả bài này, có lẽ thuộc một dạng khác.

Admin gửi lúc 14:59, 06/05/2013 - mã số 86300

Xin các bác để ý cho mục đích của Dân Luận khi đưa bài này lên. Chúng ta đã có khá nhiều thread khác để phê phán Hồ Chí Minh, rồi phân tích xem ông Hồ là người cộng sản hay dân tộc, có thực sự có tư tưởng gì không v.v... Ở đây mục đích của Dân Luận không phải là để tiếp tục phê phán. Chúng tôi đưa bài này lên nhân dịp buổi dã ngoại 5/5 vừa kết thúc, bởi lẽ nhiều thanh niên nghĩ rằng nhân quyền là chiêu bài của thế lực thù địch chống phá Việt Nam. Chúng tôi đưa bài này lên để những người trân trọng buổi dã ngoại có thể sử dụng nó làm chứng cứ nói rằng nhân quyền cũng chính là mục tiêu của các tiền bối Đảng CSVN. Không có lý do gì để coi đó là sản phẩm của thế lực thù địch.

Dang (khách viếng thăm) gửi lúc 14:46, 06/05/2013 - mã số 86298
Vô đề viết:
- không biết rằng HCM sau khi cố lái cách mạng VN theo con đường dân tộc không thành công (qua Tuyên Ngôn Độc Lập, Hiến Pháp 1946, Lời Hô Hào Kháng chiến...) đã buộc phải cầu viện Staline và Mao để tiếp tục cuộc kháng chiến. Từ đó, muốn hay không cũng phải thực hiện các chủ trương quá tả đẫm máu (mà Stalin chỉ đạo) - như quý vị đã nêu: Cải cách RĐ, Nhân Văn, Tước đoạt tư sản, Hợp tác hóa...

Hiến Pháp 1946 không phải của HCM viết. Xin bác đọc danh sách những người soạn thảo bản HP đó sẽ rõ. Bác cũng nên đọc hồi ký của nhà thơ Huy Cận để hiểu rõ hơn về quá trình soạn thảo HP 1946. Ngoài ra cũng có một số trí thức, học giả cũng có bài viết về vấn đề này.

Nhìn chung HCM đã không có quyết định, hành động thực tế nào cho thấy ông mong muốn 1 đất nước dân chủ trong suốt thời gian ông nắm vị trí chủ tịch nước. Ông HCM là một người rất giỏi hô hào, nhưng cũng giống như các lãnh đạo CS ở mọi nơi, đều là: "nói giỏi nhưng làm dở hoặc làm ngược lại với lời nói".

Vô đề (khách viếng thăm) gửi lúc 12:37, 06/05/2013 - mã số 86285

Những vị phê phán HCM như tội đồ thuộc 1 trong 4 dạng (hoặc kiêm 2, 3 và cả 4 dạng) nhân sự sau đây:
- trẻ hơn 80 tuổi. Kể cả Lữ Phương, Minh Võ...
- không sống những ngày tháng 8 1945 và trong kháng chiến chống Pháp, dưới sự lãnh đạo của HCM. HCM muốn đoàn kết, nhưng đông đảo đàn em (trẻ, sắt máu, tuyệt đối theo Mác Lê) lại quá thuộc bài "đấu tranh giai cấp".
- không biết rằng HCM sau khi cố lái cách mạng VN theo con đường dân tộc không thành công (qua Tuyên Ngôn Độc Lập, Hiến Pháp 1946, Lời Hô Hào Kháng chiến...) đã buộc phải cầu viện Staline và Mao để tiếp tục cuộc kháng chiến. Từ đó, muốn hay không cũng phải thực hiện các chủ trương quá tả đẫm máu (mà Stalin chỉ đạo) - như quý vị đã nêu: Cải cách RĐ, Nhân Văn, Tước đoạt tư sản, Hợp tác hóa...
- Không biết và không hiểu rằng HCM từ vai trò chủ tịch đảng (quyền quyết định tối hậu; rất lớn) sau khi bị Stalin phê phán năm 1950 đã bị Đảng Lao Động (với thế hệ CS sắt máu 1930-1936 vẫn còn nhan nhản) bị chuyển thành "chủ tịch ban chấp hành trung ương" chỉ còn oai về danh nghĩa (lúc này, phiếu của HCM chỉ giá trị như của mọi người = 1).

Lịch sử, sự kiện và sự thật chỉ có 1. Nhưng cách giải thích chúng thì có 1000.
Tôi đã quá già để chán ngấy sự chính trị hóa lịch sử của cả hai bên đối lập nhau - như ta thấy ở diễn đàn này.

Sống ở trong nước, vẫn cần cơm áo, cần gia đình... tác giả bài này dù không chia cuộc đời HCM làm hai giai đoạn nhưng vẫn biết dùng "gậy ông đập lưng ông". Nên hiểu tác giả thì có lợi cho sự nghiệp chung hơn là đả kích tác giả.

Khách Diệu Anh (khách viếng thăm) gửi lúc 10:18, 06/05/2013 - mã số 86270

Cụ Hồ viết yêu sách và diễn ca, thử xem cụ có thực hiện được những gì cụ hứa và nêu ra trong những yêu sách và trong diễn ca?
Nói xấu CS thì là chôgns cộng, không nói xấu mà nói ra sự thật của CS thì là chống cộng cực đoan. Xem trong thực tế tình hình hiện nay thì tháy chính quyền không còn đủ sức tuyên truyền nữa rồi mà chỉ dùng biện pháp độc nhát là bạo lực, đàn áp, bát chấp phấp luật, bất chấp lẽ phải. Điều này thể hiện chính quyền đã trở nên phản động và bất lực, nó bào hiệu ngày tàn của chế độ CS, ngày đó đến gần hay không lại phụ thuộc vào mữ độ đáu tranh của quần chúng.
CS làm sai, dân chỉ thể hiện nguyện vọng là chính quyền phải làm đúng. thế nhưng chính quyền không sửa sai mà lại đàn áp nhân dân, đây là biểu hiện của chính quyền lưu manh có mầu sắc mafia.
Đối ngoại thì ươn hèn trước ngoại bang có âm mưu thôn tính nước ta, đối nội thì đàn áp nhân dân. Đay là chủ trương của những người CS đang nắm chính quyền, vậy mà họ cứ nô mồm đòi quyèn lãnh đạo. Nếu để CS lãnh đạo thì dan còn khổ và có nguy cơ mất nước.

Điện Hải 1858 (khách viếng thăm) gửi lúc 08:37, 06/05/2013 - mã số 86265

Thưa cái ông Nguyễn Xuyến ! đọc xong bài chính luận, nịnh văn của ông , nghe cứ anh ách ở bụng dưới. Chắc hẳn ông là một trong đội ngũ đông đúc thợ viết của tạp chí Lý luận CS của Ban tư tưởng do Đinh đại huynh cầm đầu. Tình hình chất lượng tuyên truyền và uy tín của đảng hiện nay, không nên và không thể lấy các bài mẫu như thế này để cổ súy cho cái kim chỉ nam của ĐCSVN về nhân quyền, dân quyền. Nhân dân rất công bằng, bao dung và thực tế, không như các đ/c chuyên làm cái loa tuyên huấn giáo điều cũ mèm , ra rả mấy chục năm qua . Dân gian thường nói : "thùng rỗng kêu to", đảng ta hiện tại cũng như cái thùng rỗng mà thôi. "Trăm nghe không bằng 1 thấy và văn hoa không qua sự thật" . Hãy làm và làm bằng việc cụ thể: Chống và trị thẳng tay tập đoạn tham nhũng đang ngồi chễm chệ trong chính phủ, 63 tỉnh thành và các tập đoàn kinh tế nhà nước; lập lại kỷ cương phép nước; tôn trọng nhân quyền và dân quyền của Nhân dân; cải cách chính trị, thiết lập bộ máy nhà nước theo mô hình tam quyền phân lập; các đảng phái tự do lập và hoạt động tham gia quản lý điều hành đất nước vv và vv..Đó là những việc nhân dân và tổ quốc cần và cần làm ngay.

Gửi phản hồi mới (xin gõ tiếng Việt có dấu và tuân thủ Nguyên tắc Dân Luận để được chấp nhận)

Bạn có thể bịa một địa chỉ email bất kỳ, ví dụ test@gmail.com. Thông tin này sẽ không xuất hiện công khai khi phản hồi được đăng.
  • Bạn có thể sử dụng các thẻ BBCode trong bài. Các địa chỉ URL sẽ được tự động chuyển thành liên kết.
  • Bạn có thể trích bài của người khác bằng thẻ [quote], ví dụ: [quote]Nội dung muốn trích dẫn[/quote]
  • Bạn có thể sử dụng những thẻ HTML sau: <a> <em> <strong> <ins> <b> <i> <u> <br> <cite> <code> <ul> <ol> <li> <dl> <dt> <dd> <h1> <h2> <h3> <h4> <h5> <table> <tbody> <td> <tr> <pre> <img> <div> <span> <object> <hr> <center> <font> <blockquote> <strike> <embed> <param> <del> <ins> <sub> <sup>
  • Bạn có thể chèn video vào bài viết bằng thẻ [video:địa_chỉ_url_của_video]
  • Cách dòng và cách đoạn sẽ được tự động chuyển thành xuống dòng.

Nhấn vào đây để biết thêm chi tiết về cách định dạng bài viết...

To prevent automated spam submissions leave this field empty.
CAPTCHA
Bạn bắt buộc phải trả lời câu hỏi kiểm tra dưới đây. Nó giúp chúng tôi nhằm lọc bỏ các nội dung spam do robot tự động thực hiện.
5 + 8 =
Giải bài toán đơn giản này và nhập kết quả vào ô phía trên. Ví dụ, nếu thấy 1+3, thì hãy nhập 4.

Bấm vào đây để xem thể lệ cuộc thi sáng tác video Quyền Con Người và Tôi 2013

Suy ngẫm

Trong thế giới này, chúng ta xót xa không chỉ vì lời nói và hành động của những kẻ xấu, mà còn vì sự im lặng đáng sợ của cả những người tốt.

— Martin Luther King

Mới Mới Mới

Thống kê truy cập

Hiện có 1 thành viên564 khách truy cập.

Thành viên online

Thuốc Lá

Kỷ lục: Có 2315 người ghé thăm vào 11-03-2013 lúc 13h29.

Độc giả Dân Luận từ đâu đến?

Locations of visitors to this page

Quỹ Dân Luận

Hãy bấm để ủng hộ tài chính cho Dân Luận. Thu chi quỹ Dân Luận được công bố công khai tại đây!