Nguyễn Gia Kiểng - Việt Nam có một chính sách đối ngoại nào không?

Nguyễn Gia Kiểng
Chia sẻ bài viết này

Lý do gì đã khiến lãnh đạo cộng sản Việt Nam chọn theo hẳn Trung Quốc và thách thức Hoa Kỳ và ASEAN? Và một cách công khai thay vì chỉ thỏa hiệp ngầm? Có thể là do Tập Cận Bình ép buộc vì ông ta đang cần một thắng lợi ngoại giao để thực hiện những thay đổi nội bộ quan trọng, nhưng tại sao lãnh đạo Việt Nam lại chấp nhận? Hèn nhát hay khờ khạo?

Ngoại giao Việt Nam tỏ ra đặc biệt sôi động trong hai tháng qua. Chủ tịch nước đi Trung Quốc cuối tháng 6, một tuần sau đi Indonesia và một tháng sau đi Mỹ. Những chuyến công du ở cấp nguyên thủ quốc gia chắc chắn là phải được thỏa thuận từ lâu, sự dồn dập này nằm trong một kịch bản: Hà Nội biết trước rằng họ cần trấn an các đối tác quốc tế quan trọng cũng như dư luận quốc nội sau những thỏa hiệp rất nghiêm trọng với Trung Quốc.

Tại sao Indonesia và Hoa Kỳ lại là những nước cần được thăm viếng ngay sau chuyến đi Trung Quốc ? Đó là vì hai nước này có tầm quan trọng đặc biệt đối với Việt Nam.

Indonesia không phải là một nước phát triển giàu mạnh, trao đổi kinh tế và văn hóa với Việt Nam không đáng kể nhưng lại là nước có trọng lượng và tiếng nói áp đảo trong khối ASEAN vì dân số (gần một nửa dân số ASEAN) và vị trí chiến lược (3/4 hàng hóa đường biển của thương mại quốc tế đi ngang Indonesia).

Có thể nói ASEAN quan trọng đối với thế giới chủ yếu vì Indonesia. Văn phòng ASEAN đặt ở Djakarta. Việt Nam cần ASEAN như một không gian sinh tồn bắt buộc và vì ASEAN cũng là thị trường xuất khẩu thứ ba của Việt Nam sau Hoa Kỳ và Châu Âu. ASEAN có lý do để lo ngại sau những gì mà ông Trương Tấn Sang vừa thay mặt chính quyền Việt Nam thỏa thuận với Trung Quốc. Mục tiêu chính của ASEAN là liên kết các nước Đông Nam Á để cùng đương đầu với áp lực của Trung Quốc trong vùng.

Vậy mà Việt Nam đã thỏa thuận với Trung Quốc rằng "Hai bên nhất trí tăng cường điều phối và phối hợp tại các diễn đàn đa phương như Liên Hợp Quốc, Tổ chức Thương mại Thế giới, Diễn đàn hợp tác kinh tế châu Á - Thái Bình Dương, Diễn đàn hợp tác Á-Âu, Diễn đàn khu vực ASEAN, Hội nghị cấp cao ASEAN và Trung Quốc, Hội nghị cấp cao ASEAN và Trung-Nhật-Hàn, Hội nghị cấp cao Đông Á... (1). Thỏa thuận này trên thực tế có nghĩa là từ nay Hà Nội sẽ nhận chỉ thị của Bắc Kinh trong mọi quan hệ đối với ASEAN và các định chế chung quanh ASEAN; nó biến Việt Nam thành nội ứng của Trung Quốc trong lòng ASEAN và một cách tự nhiên nó khiến các thành viên ASEAN nhìn Việt Nam như một kẻ phản trắc. Trong dự tính của ban lãnh đạo cộng sản Việt Nam ông Sang cần đi Indonesia ngay sau chuyến đi Bắc Kinh vì ASEAN đang bị một cú sốc lớn.

Hoa Kỳ lại càng quan trọng hơn. Phải nói thẳng nếu không có Hoa Kỳ thì Trung Quốc đã chiếm hết Biển Đông rồi. Hoa Kỳ là bảo đảm cho hòa bình trên thế giới và trong vùng. Hoa Kỳ là thị trường xuất khẩu thuận lợi nhất đem lại thặng dư thương mại hơn 15 tỷ cho Việt Nam trong năm 2012 và quan hệ với Hoa Kỳ cũng quyết định quan hệ đối với Châu Âu, Nhật và các nước dân chủ khác. Ngoại thương với Hoa Kỳ và các nước này chiếm sấp sỉ 80% ngoại thương Việt Nam; điều này có nghĩa là nếu quan hệ với Hoa Kỳ vì một lý do nào đó xấu đi thì quan hệ của Việt Nam với các nước dân chủ cũng sẽ giảm sút, kéo theo những hậu quả năng nề, kể cả và trước hết về kinh tế.

Quan hệ giữa Hoa Kỳ và Việt Nam dĩ nhiên là bị thương tổn nặng sau những thỏa hiệp Trung - Việt vừa rồi. Từ hơn mười năm qua một sự kiện quan trọng đã diễn ra, đó là Hoa Kỳ, Châu Âu và các nước dân chủ dần dần nhìn Trung Quốc như một đe dọa. Không phải vì Trung Quốc tăng trưởng mạnh. Trước đây Đức và Nhật đã tăng trưởng rất mạnh nhưng thế giới không hề lo âu mà còn vui mừng. Lý do thực sự khiến Hoa Kỳ và các nước dân chủ lo ngại là vì, trái với dự đoán và hy vọng của họ, Trung Quốc mạnh lên mà vẫn không chuyển hóa về dân chủ, không những thế còn tăng cường sức mạnh quân sự, bênh vực các chế độ độc tài và ngày càng tỏ ra hung hăng.

Một phong trào bài Hoa không chính thức nhưng có thực đang hình thành trên khắp thế giới. Hầu như không có ngày nào không có những phát giác về sự độc hại của hàng hóa Trung Quốc, về sự bất chấp những chuẩn mực lao động và môi trường và về những vi phạm nhân quyền tại Trung Quốc; không có tuần nào không có những nghiên cứu báo động cho thấy Trung Quốc sẽ qua mặt Hoa Kỳ trong vòng hai thập niên, thậm chí ngay vào năm 2020. Phong trào bài Hoa này đã là thành quả nổi bật nhất của giai đoạn Hồ Cẩm Đào và đã có tác dụng là biến Trung Quốc thành một đe dọa cho thế giới.

Tại sao Hoa Kỳ chuyển trọng tâm chiến lược và sức mạnh quân sự sang Thái Bình Dương nếu không phải là vì lo ngại Trung Quốc?

Trong một bối cảnh thế giới như thế việc Việt Nam chấp nhận làm một chư hầu trọn vẹn của Trung Quốc, "thúc đẩy", "mở rộng", "tăng cường""làm sâu sắc thêm" mối quan hệ đối với Trung Quốc vốn đã là một quan hệ lệ thuộc, cam kết "điều phối""phối hợp" với Trung Quốc, nói cách khác nhận mệnh lệnh của Trung Quốc, trong khối ASEAN và trong các quan hệ đối với thế giới, kể cả tại Liên Hiệp Quốc, không thể không làm Hoa Kỳ bất bình. Càng bất bình vì về mặt quân sự Hà Nội và Bắc Kinh cũng đã thỏa thuận sẽ "tăng cường trao đổi và điều phối trong các vấn đề an ninh đa phương khu vực. Trao đổi nghiên cứu hình thức mới, nội dung mới trong triển khai hợp tác quốc phòng, làm sâu sắc thêm hợp tác giữa quân đội hai nước" (1).

Tất nhiên Hà Nội có nhu cầu phân bua. Nhưng ông Sang và lãnh đạo Việt Nam còn gì để nói với Indonesia và Hoa Kỳ? Sự thực đã quá rõ ràng qua tuyên bố chung Việt Nam - Trung Quốc. Có lẽ Hà Nội cũng muốn bày tỏ thái độ hữu nghị đối với hai nước chiến lược này, làm như không có gì xẩy ra. Tương tự như một cô gái tới gặp bạn trai sau khi vừa chính thức đính hôn và cố làm như mọi sự vẫn như cũ. Giả dối và vô duyên. Cả Indonesia và Mỹ đều đã chứng tỏ họ đã nhìn Hà Nội một cách khác. Ở cả hai nước ông chủ tịch nước Trương Tấn Sang đã chỉ được tiếp đón một cách lạnh nhạt và rẻ rúng, ở mức độ tối thiểu cần thiết. Cảm tưởng rõ rệt là họ không muốn gặp ông Sang và chỉ chấp nhận tiếp ông bởi vì cuộc thăm viếng đã được thỏa thuận từ trước. Tại cả hai nước dù mang theo một phái đoàn đông đảo ông Sang đã không ký kết được một hợp tác cụ thể nào cả, ngoài một tuyên bố chung ước lệ nói đến tăng cường "hợp tác toàn diện". Nhưng "hợp tác toàn diện" chỉ là một cụm từ rỗng nghĩa nếu không được cụ thể hóa bằng những hiệp ước và hợp đồng rõ rệt. Việt Nam không thể và cũng không cần hợp tác trên mọi mặt với Mỹ, thí dụ như dự án đưa người lên Hỏa Tinh. Chúng ta chỉ cần hợp tác trên một số mặt thôi, điều quan trọng là hợp tác đến mức độ nào.

Hai chuyến đi Indonesia và Mỹ của ông Sang đều có cùng một kết quả là một con số không bẽ bàng. Một tuần lễ trước khi ông Sang tới Mỹ ngân hàng US EXIM Bank, định chế tài trợ xuất khẩu của chính quyền Mỹ, đã từ chối tài trợ cho dự án xây dựng nhà máy nhiệt điện Thái Bình trị giá 1,6 tỷ USD viện cớ nhà máy này gây ô nhiễm cho môi trường. Ô nhiễm có thể chỉ là lý cớ, lý do thực sự có thể là Mỹ không muốn trợ giúp một chư hầu của Trung Quốc. Người ta vẫn để ông Sang đến nhưng tiếp ông một cách rẻ rúng như một lượng không đáng kể, nghe ông nói một cách lơ đãng, nhắc lại một cách ngắn gọn những lập trường nguyên tắc rồi nhanh chóng chia tay vì Việt Nam không còn gì đáng chú ý.

Tổng thống Obama cũng cho biết hai bên đã đề cập tới việc Việt Nam xin gia nhập khối Hợp Tác Xuyên Thái Bình Dương (TPP-Trans-Pacific Partnership) và nói là sẽ có gắng giải quyết vấn đề này trong năm nay. Cách giải quyết này rất có thể sẽ là một sự từ chối và như thế sẽ là một thiệt hại lớn cho Việt Nam. TPP là tổ chức hợp tác kinh tế của một số nước Châu Á và Châu Mỹ được thành lập năm 2006 với thỏa thuận ngay lập tức giảm ít nhất 90% và trong tương lai xóa bỏ hoàn toàn hàng rào quan thuế. Gia nhập TPP mở ra cho Việt Nam vô số cơ hội; ngay trước mắt quần áo và giầy dép Việt Nam xuất khẩu sang Mỹ và các nước TPP sẽ được giảm thuế một cách đáng kể, trong tương lai có thể không còn phải trả thuế. Mỹ tuy chưa phải là thành viên nhưng lại có tiếng nói quyết định trong việc thu nhận thành viên mới vì mọi thành viên TPP đều thân Mỹ và cần Mỹ. Người ta có thể nghĩ TPP là một tổ chức ra đời do sáng kiến của Mỹ để cô lập Trung Quốc, dù Mỹ không chính thức ra mặt.

Ngoài bốn nước sáng lập viên New Zealand, Chili, Brunei, Singapore, còn tám nước đang xin gia nhập: Úc, Mã Lai, Peru, Canada, Nhật, Mexico, Mỹ và Việt Nam; tất cả đều chắc chắn được chấp nhận trừ Việt Nam. Chính phủ Mỹ đã từng lặp lại nhiều lần, kể cả qua lời đại sứ Mỹ tại Việt Nam David Shear, rằng cải thiện tình trạng nhân quyền là điều kiện để Việt Nam được chấp nhận vào TPP, nhưng tình trạng nhân quyền tại Việt Nam đã không cải thiện mà còn tiếp tục xấu đi. Sự câu kết với Trung Quốc càng làm cho khả năng Việt Nam gia nhập TPP nhỏ lại. Trừ khi có một đảo ngược chính sách ngoạn mục, như hủy bỏ nghị định 72 và phóng thích một số đông đảo tù nhân chính trị, Việt Nam không có hy vọng.

Chắc chắn chẳng bao lâu nữa ban lãnh đạo cộng sản Việt Nam sẽ nhận ra rằng chính sách phục tùng toàn diện đối với Trung Quốc, và do đó gián tiếp đứng vào thế kình địch với Hoa Kỳ và các nước dân chủ, gây thiệt hại nhiều hơn họ tưởng.

Như đã nói ở trên, quan hệ hợp tác với Hoa Kỳ đi song song và nhịp nhàng với quan hệ hợp tác với Châu Âu, Nhật và các nước dân chủ khác. Các quan hệ này chỉ có thể xuống cấp từ nay với những hậu quả nghiêm trọng. Việt Nam là một trong số một vài nước lệ thuộc ngoại thương nặng nề nhất thế giới, hơn hẳn cả Trung Quốc. Tổng số xuất nhập khẩu của Việt Nam gần bằng 200% GDP trong khi mức trung bình thế giới của tỷ lệ này chỉ là 50%. Đã thế 90% xuất khẩu của Việt Nam là sang các nước dân chủ. Ngoại thương của Việt Nam và kinh tế Việt Nam nói chung sẽ ra sao trong những ngày sắp tới còn là một dấu hỏi và một lo âu lớn. Cho đến nay Mỹ và Châu Âu vẫn làm như không biết rất nhiều mặt hàng xuất khẩu mang nhãn Made in Vietnam thực ra chỉ là hàng Trung Quốc và Việt Nam hành xử như một trạm xuất khẩu của Trung Quốc. Sự dễ dãi này còn tiếp tục bao lâu?

Trong thế đối đầu đang hình thành Việt Nam có mọi lý do để dành ưu tiên cho quan hệ đối với Hoa Kỳ ngay cả nếu muốn giữ quan hệ hữu nghị với Trung Quốc. Chúng ta có rất nhiều điều để học hỏi ở Hoa Kỳ và các nước dân chủ phát triển, về khoa học và kỹ thuật cũng như về văn hóa, tổ chức và phương pháp. Hoa Kỳ đã là thị trường lớn và thuận lợi nhất của chúng ta và còn đầy hứa hẹn vì chúng ta chưa chiếm được 1% tổng số nhập khẩu của họ. Chúng ta bán cho Hoa Kỳ và Châu Âu 40 tỷ USD hàng hóa mỗi năm, gấp bốn lần kim ngạch xuất khẩu sang Trung Quốc, 80 tỷ USD nếu kể các nước dân chủ khác. Hoa Kỳ cũng không dòm ngó đất đai và biển đảo của chúng ta mà còn có thể bảo vệ chúng ta trước những âm mưu lấn chiếm từ bên ngoài. Quan hệ chặt chẽ với Hoa Kỳ không chỉ giúp chúng ta tăng cường sự hợp tác đối với Châu Âu và các nước phát triển khác mà còn là điều kiện để chúng ta có thể chung sống hòa bình với Trung Quốc.

Ngược lại chúng ta không có gì đáng kể để học hỏi và chỉ có thể thiệt thòi trong quan hệ đối với Trung Quốc. Hai xã hôi đồng dạng, chỉ khác nhau về mức độ. Những gì Trung Quốc có chúng ta đều có nhưng ở mức độ ít hơn và thấp hơn, những gì chúng ta làm ra Trung Quốc đều làm được nhưng tốt hơn và rẻ hơn. Quan hệ chỉ có thể thua thiệt. Một thí dụ cụ thể và đau nhức là thâm thủng ngoại thương. Chúng ta thâm thủng nặng đối với Trung Quốc và dù cả hai nước đều tuyên bố cần cân bằng cán cân thương mại, con số thâm thủng đã chỉ tiếp tục tăng lên. Năm 2012 chúng ta thâm thủng 17 tỷ USD. Con số này sẽ là ít nhất 22 tỷ năm 2013. Và quan hệ "đối tác chiến lược toàn diện" với Trung Quốc đã không ngăn cản Trung Quốc tiếp tục lộng hành trên Biển Đông.

Vậy thì lý do gì đã khiến lãnh đạo cộng sản Việt Nam chọn theo hẳn Trung Quốc và thách thức Hoa Kỳ và ASEAN? Và ngay cả nếu chọn lựa một cách tai hại như thế thì cái gì đã khiến họ nói ra một cách công khai trước dư luận Việt Nam và thế giới trong bản tuyến bố chung Việt Nam - Trung Quốc thay vì chỉ thỏa hiệp ngầm ? Có thể là do Tập Cận Bình ép buộc vì ông ta đang cần một thắng lợi ngoại giao để thực hiện những thay đổi nội bộ quan trọng, nhưng tại sao lãnh đạo Việt Nam lại chấp nhận ? Hèn nhát hay khờ khạo ?

Lý do đầu tiên đã được nhắc lại nhiều lần là họ đặt quyền lợi của đảng lên trên quyền lợi đất nước. Tiếp tục cầm quyền là ưu tư lớn nhất của họ và những người lãnh đạo cộng sản Việt Nam dù xung đột với nhau đến đâu cũng đều đồng ý là phải dựa vào Trung Quốc để giữ chế độ; đi với các nước dân chủ thì phải chấp nhận dân chủ hóa và họ biết đảng cộng sản không có tương lai trong một nước Việt Nam dân chủ. Điều này không cần bàn cãi thêm nữa. Chỉ cần nói thêm rằng nó cũng là một di sản văn hóa của chủ nghĩa cộng sản. Trong chủ nghĩa này không có quyền lợi quốc gia, chỉ có quyền lợi giai cấp. Ngày nay quyền lợi giai cấp được thay thế bằng quyền lợi của những người cầm quyền.

Nhưng còn hai lý do quan trọng khác.

Lý do thứ nhất là Đảng Cộng Sản Việt Nam chưa từng biết đến một chính sách đối ngoại đúng nghĩa. Ý thức hệ quyết định chính sách đối ngoại và đồng minh, một khi ý thức hệ đã được chọn lựa thì các đồng minh và kẻ thù cũng đã được chọn lựa (2). Cho tới thập niên 1980 ĐCSVN tự coi là mũi nhọn tiến công của chủ nghĩa Mác-Lênin và dĩ nhiên coi mọi nước xã hội chủ nghĩa là anh em, Hoa Kỳ và các nước dân chủ là thù địch. Bộ chính trị không cần nghiên cứu về thế giới để tìm ra một chính sách đối ngoại, bởi vì đường lối đối ngoại đã vạch sẵn rồi. Sau năm 1985 họ chọn "kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa" theo Trung Quốc và chính sách đối ngoại cũng đã quyết định xong, đó là chính sách trao đổi kinh tế với các nước dân chủ nhưng phủ nhận chế độ chính trị. Chính sách này cũng buộc họ phải coi các chế độ Cuba và Triều Tiên là anh em trong khi Hoa Kỳ và các nước dân chủ là những nguy cơ tiềm ẩn.

Lý do thứ hai là các cấp lãnh đạo cao nhất của đảng cộng sản đều thiếu hẳn sự hiểu biết về thế giới. Trong tiệc chiêu đãi tại bộ ngoại giao Hoa Kỳ ngày 25/7 vừa ông Trương Tấn Sang nói: "Sau hơn 25 năm thực hiện công cuộc đổi mới, từ một nước kém phát triển, Việt Nam đã vươn lên trở thành một nước có thu nhập trung bình với tốc độ tăng trưởng khá và đã đạt trước thời hạn nhiều mục tiêu thiên niên kỷ". Việt Nam có thu nhập trung bình ? Thu nhập trung bình trên thế giới là 10.000 USD trên mỗi đầu người, tại Việt Nam con số này chỉ là 1.200 USD. Và Việt Nam đã đạt mục tiêu thiên niên kỷ nào ? Tại sao một nguyên thủ quốc gia có thể nói một câu ngớ ngẩn như thế trước một cử tọa chọn lọc như thế ? Câu nói này tiêu biểu cho trình độ hiểu biết về thế giới của những người lãnh đạo cộng sản Việt Nam từ trước đến nay.

Đảng Cộng Sản Việt Nam và chế độ cộng sản Việt Nam đã là những sản phẩm của sự thiếu hiểu biết và sự thiếu hiểu biết đã luôn luôn hướng dẫn họ. Theo lời thuật của chính ông, Hồ Chí Minh đã khám phá ra chủ nghĩa cộng sản sau khi đọc một bài báo, ông đã say mê như người mất trí mà không biết rằng chủ nghĩa này đã bị cả lý luận lẫn thực tế phủ nhận từ lâu rồi. Năm 1975 khi Đảng Cộng Sản Việt Nam tưng bừng áp đặt chủ nghĩa Mác-Lênin trên cả nước và ca tụng nó như là một chủ nghĩa bách chiến bách thắng, đỉnh cao của trí tuệ thì nó đã bị vất bỏ từ đúng một thế kỷ rồi sau đại hội Gotha tại Đức năm 1875, và 15 năm sau nó sẽ sụp đổ hoàn toàn. Đầu thập niên 1980 họ còn tin tưởng vào thắng lợi không thể đảo ngược của Liên Xô để rồi ngay sau đó hoảng hốt nhìn Liên Xô tan vỡ và quay sang đầu hàng Trung Quốc. Năm nay, 2013, giữa lúc Trung Quốc sắp lâm vào khủng hoảng kinh tế nghiêm trọng và có nguy cơ tan vỡ luôn họ chọn lệ thuộc hoàn toàn vào Trung Quốc. Ngay cả nếu đảng cộng sản chỉ biết có quyền lợi của mình thì đây cũng là một chọn lựa dại dột. Càng dại dột vì cả Việt Nam lẫn thế giới đều đã thay đổi.

Như đã nói, mục đích của các chuyến đi Indonesia và Hoa Kỳ của ông Trương Tấn Sang cũng là để trấn an dư luận Việt Nam, trước hết là khối cán bộ đảng viên trẻ có học thức, rằng Việt Nam vẫn còn quan hệ đa phương bình thường với nhiều nước, nhưng kết quả đã ngược hẳn. Năm 1985 khi họ đem Nguyễn Văn Linh lên cầm quyền để đầu hàng Trung Quốc thì sự đầu hàng này được che đậy bởi chính sách "đổi mới". Dù sự đổi mới này chỉ là cóp nhặt theo Trung Quốc nó cũng đã ít nhiều có tác dụng cởi trói và cải thiện mức sống, vì thế đã làm mất cảnh giác. Năm nay sự thần phục Trung Quốc diễn ra trong bối cảnh kinh tế suy sụp và đàn áp gia tăng, nó lập tức bị nhận diện và bị lên án. Không phải là trong chế độ không có những người hiểu biết về thế giới. Bộ ngoại giao Việt Nam có khá nhiều chuyên viên quốc tế, nhưng họ không có tiếng nói.

Tuy vậy sự thiếu hiểu biết về thế giới không phải là độc quyền của đảng cộng sản. Nó là đặc tính chung cố hữu của chính trị nước ta. Triều Nguyễn giữa một buổi giao thời mãnh liệt và mặc dù những bài học cay đắng liên tục vẫn chỉ biết cố bám vào một Trung Quốc đang bối rối và bất lực. Chế độ Việt Nam Cộng Hòa trước đây dù sự sống còn tùy thuộc hoàn toàn ở Hoa Kỳ cũng không có lấy một cơ quan nghiên cứu, theo dõi và tranh thủ chính sách của Hoa Kỳ. Bao giờ cũng thế và dưới mọi chính quyền, chính sách đối ngoại của nước ta luôn luôn được quyết định một cách tùy tiện bởi những người thiển cận nhưng độc đoán, không biết và cũng không muốn biết về thế giới. Việt Nam chưa bao giờ có chính sách đối ngoại đúng nghĩa. Đảng cộng sản chỉ làm đậm hơn và lố bịch hơn một tâm lý ếch ngồi đáy giếng sẵn có.

Tương lai Việt Nam có lẽ sẽ không quá đen tối vì một lý do ngoài dự tính của những người cầm quyền. Có nhiều dấu hiệu cho thấy là chính Tập Cận Bình cũng đang tìm cách từ bỏ chính sách đối đầu của Hồ Cẩm Đào để hòa dịu với Hoa Kỳ và các nước dân chủ. Như thế Trung Quốc sẽ bớt chèn ép Việt Nam trên Biển Đông, dù chỉ là để không gây lo ngại cho Hoa Kỳ và các nước ASEAN. Cũng rất có thể chính sự thay đổi tại Trung Quốc sẽ buộc Việt Nam phải hội nhập vào thế giới dân chủ và chấp nhận dân chủ hóa.

Chúng ta có triển vọng thoát khỏi bế tắc, nhưng cần rút ngay ra một bài học lịch sử. Đó là từ nay nhất định không chấp nhận những người lãnh đạo thiếu văn hóa và tầm nhìn.

Nguyễn Gia Kiểng (8/2013)

  1. Tuyên bố chung Việt Nam - Trung Quốc sau chuyến công du của Trương Tấn Sang.
  2. Chủ nghĩa thực tiễn và trường hợp Obama, Thông Luận số 245, tháng 3-2010
Admin gửi hôm Thứ Tư, 07/08/2013
Bạn đánh giá bài viết này thế nào?

Nguyễn Đức Mậu - Hai cách nghĩ, hai cách hành xử trước thực tế mới: Nguyễn Trường Tộ và Fukuzawa Yukichi

Trần Mai Lan - Cảm xúc Euromaidan

Alan Phan - Một Quốc Gia Tình Nghĩa

Luật sư Hà Huy Sơn - Mấy ý kiến trước ngày mở phiên tòa "Trương Duy Nhất về Điều 258 Bộ Luật Hình Sự"

Đấu tranh bất bạo động hiệu quả hơn nhiều lần so với bạo động để lật đổ các chế độ độc tài


Xuyên qua bài viết! (khách viếng thăm) gửi lúc 04:19, 12/08/2013 - mã số 94996

Gửi ông CÃi Cối,

Với cách viết rất đầy tính trí thức của ông CÃi Cối và những luận điệu có vẻ ''phân tích'' và lý luận để khẳng định rằng ông Nguyễn Gia Kiểng còn thiếu support cần thiết. Buồn cười!
Tạm xin ông đọc link sau và mong ông CÃi Cối hãy cập nhật thêm vài tin tức từ bài viết sau của Huỳnh Tâm (lưu ý là bạn Huỳnh Tâm tuy có những lới nói rất quyết đoán và có vẻ ''cực đoan'' so với các bạn trí thức ''lưỡi gỗ'' nhưg các tư liệu khá chính xác vì HT đã nghiên cứu và biết khá sâu về các báo nguồn bộ quốc phòng Trung Quốc)

Ông CÃi Cố rất biết sử dụng 'lưỡi gỗ''! CÀng ngày càng tinh vi và có vẻ rất chất lượng các nhà phân tích và luật sư biện hộ cho ĐCS!

http://to-quoc.blogspot.com/2013/08/huynh-tam.html#more

CÃI CỐI (khách viếng thăm) gửi lúc 12:20, 09/08/2013 - mã số 94814

Thưa anh Cách,

Ước gì có được nhiều thì giờ hơn để được cùng trao đổi dài dòng hơn với anh và các vị độc giả khác quanh đề tài này.

Đúng là ông Kiểng đã " lấy thẳng nội dung các thoả thuận giữa Sang-Tập". Nhưng thế nào là " lấy thẳng"? Không thiếu trường hợp cùng từ một thông cáo chung giữa hai nguyên thủ quốc gia mà ngưòi ta bình luận và giải thích theo nhiều cách khác nhau.Lý do đơn giản là vì ngôn ngữ của các Joint Statements đó thường rất chung chung, nhiều khi mơ hồ. Những thoả thuận được cụ thể hoá thành hiệp ước, thật ra, mới là những văn bản quan trọng. Chẳng hạn những gì ông Kiểng trích đó về nào là " điều phối", " hợp tác", "phối hợp" giữa VN-Trung Quốc là những từ thông dụng, không chỉ được dùng trong thông cáo chung Sang-Tập, mà còn trong nhiều thông cáo chung khác, chẳng hạn trong thông cáo chung Mỹ-Trung năm 2009 khi Obama qua thăm TQ, người ta cũng nói nhiều về " co-operation", " co-ordination", " building bilateral strategic trust" ," respect each other core interests, v.v...(http://www.whitehouse.gov/the-press-office/us-china-joint-statement)

Nếu từ thông cáo chung Sang-Tập mà suy ra là VN từ nay nhận nhiệm vụ" thực hiện chỉ thị của TQ", vậy thì từ thông cáo chung Obama-Hồ Cẩm Đào chúng ta sẽ suy ra điều gì? Suy rằng Obama " bán " Biển Đông cho TQ sao?

Còn nhiều sự khẳng định khác của ông Kiểng thiếu hẳn những supports cần thiết, nhưng không tiện đi sâu vào từng điểm. Chẳng hạn Ông cho rằng sự thoả thuận Sang-Tập khiến Indonesia và Mỹ tỏ ngay thái độ lạnh nhạt, dẫn chứng là sự tiếp đón sơ sài của hai nước đó, và Mỹ chỉ tiếp Sang vì đã lỡ mời từ trước đó. Sự thật thì Sang đi TQ ngày 19 tháng Sáu, đến ngày 2-3 tháng Bảy White House đưa lời mời Sang, khoảng ngày 11-12 tháng Bảy thì Bộ Ngoại Giao VN trả lời chấp thuận, và nhân viên bộ này của VN và Mỹ chỉ có chưa đầy hai tuần để chưẩn bị cho sự tiếp đón. Ngoài ra, có thể là sự tiếp đón thì không long trọng, nhưng Obama đã hội kiến với Sang kéo dài quá thời hạn định trước đến 30 phút, khiến Obama phải hoãn đi Florida để diễn thuyết về vấn đề kinh tế. Điều đó có nghĩa rằng Obama đã không tiếp Sang quá lạnh nhạt như ông Kiểng khẳng định.

Thật ra,xin minh định là không phải tôi có ý bênh vực bên này hay bên kia, nhưng do tôn trọng tính logic trong thảo luận, tôi thấy có rất nhiều điểm đáng bàn trong bài viết của ông Kiểng, tiếc rằng như đã nói là tui không đủ thì giờ. Nếu weekend này có thì giờ và anh Cách vẫn muốn trao đổi tôi sẽ sẳn sàng bàn thêm.

Kính,
Cãi Cối.

Trần Long (khách viếng thăm) gửi lúc 09:13, 09/08/2013 - mã số 94810

Trong lời kêu gọi toàn quốc kháng chiến 12/ 1946 Bác Hồ cũng đã từng nói “Chúng ta muốn hoà bình, chúng ta phải nhân nhượng”. Điểm lại lịch sử, ngay sau thắng lợi giòn giã ở ải Chi Lăng chém cụt đầu tướng giặc Liễu Thăng nhưng hàng năm nhà Lê vẫn phải cống nạp người băng vàng cho nhà Minh. Tiếp đó, mùa xuân 1789 Quang Trung đại phá quân Thanh nhưng vẫn phải cử người sang nhà Thanh cầu hòa xin phong vương chứ không phải xưng đế. Đó lá chính sách nước nhỏ sống cạnh một nước khổng lồ đã được ông cha đúc rút kinh nghiệm qua hàng ngàn năm lịch sử. Nhưng cái gì cũng có giới hạn của nó, vì dân tộc Việt Nam, Bác đã từng nói: “Chúng ta thà hy sinh tất cả, chứ nhất định không chịu mất nước, nhất định không chịu làm nô lệ”

Bằng chính sách ngọai giao khéo léo, phương châm nhìn xa trông rộng của lãnh đạo Đảng và Nhà nước, mọi chính sách của Việt Nam trong quan hệ với Trung Quốc đang diễn ra rất đúng đắn, tuân thủ Luật pháp quốc tế, đồng thời cô lập kẻ thù và làm cho mối quan hệ hữu nghị hai nước ngày càng nồng thắm. Như vậy tuy còn nhiều bất đồng chưa được giải quyết chúng ta có thể tin rằng chiến tranh giữa hai nước không thể xảy ra trong thời gian ngắn.

Hy vọng mối quan hệ Việt – Trung sẽ luôn đi theo phương trâm "Láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng tới tương lai" do lãnh đạo Trung Quốc đưa ra nhằm mở ra cục diện phát triển mới cho quan hệ hai nước.

Trần Hữu Cách (khách viếng thăm) gửi lúc 00:09, 09/08/2013 - mã số 94793

@bác Cãi Cối,

Vì tôn trọng kiến thức của bác trong các vấn đề về chính trị và kinh tế Việt Nam, tôi xin hỏi bác một điều.

CÃI CỐI viết:
Ông Kiểng cho rằng ông Sang đã có những cam kết với Trung Quốc mang tính chất phản lại lập trường và quyền lợi chung của ASEAN và làm tổn hại mối quan hệ Việt-Mỹ. Lập luận đó e rằng không đúng,chứng cứ không mấy vững vàng.

Tôi thấy chứng cứ ông Kiểng đưa ra là rõ ràng, lấy thẳng từ nội dung các thỏa thuận giữa Sang-Tập. Nhưng ta hãy tạm gác lại chuyện đúng sai, vì có lẽ chỉ cần chờ một thời gian thì ai nấy sẽ thấy. Tôi muốn biết vì sao bác đánh giá lập luận và chứng cứ mà ông Kiểng đưa ra là "không mấy vững vàng"?

Phiên (khách viếng thăm) gửi lúc 20:10, 08/08/2013 - mã số 94782

Phải công nhận một điều là ông Kiểng có lối viết chính luận rất hay, trong sáng, khúc chiết, rõ ràng, dễ đọc, dễ hiểu cho dù có không hoàn toàn đồng ý với các luận điểm của ông.

Thực ra cộng sản Việt nam cũng không phải là quá ngu, nhưng cái bản tính láo lừa cố hữu không cải được vẫn cứ thể hiện ra trong mọi hành động, lời ăn tiếng nói.

Theo tôi thì hành vi của csvn hiện nay nói lên một điều là họ đang loay hoay chả biết đường ra nào cho dứt khoát, theo Tàu thì thất nhân tâm, theo Mỹ thì lo sợ cho vận mạng chính trị của đảng, có lẽ họ đang tính chơi trò cù cưa mua thời gian, một mặt để sắp xếp hậu sự cho 'chắc ăn', mặt khác chờ tình hình chín mùi, có đủ dữ kiện thì mới ra quyết định dứt khoát.

diệu nguyên (khách viếng thăm) gửi lúc 15:15, 08/08/2013 - mã số 94768

VẠCH TRẦN SỰ SAI TRÁI VÀ THÙ HẬN CỦA ÔNG SAM RAINSY

Diệu Nguyên

Trong cuộc trả lời phỏng vấn cho hãng tin BBC ngày 6-8, sau khi có kết quả bầu cử Quốc hội Camphuchia ngày 28-7 mà phần chiến thắng thuộc về đảng Nhân dân Campuchia (CPP) cầm quyền của Thủ tướng Hun Sen, ông Sam Rainsy lãnh đạo đảng Cứu nguy dân tộc đối lập tại nước này đã có những phát ngôn mang tính hận thù và vô trách nhiệm .
Không chỉ lên tiếng phản đối kết quả bầu cử, ông Sam Rainsy còn nêu ra những vấn đề có liên quan giữa hai nước Việt Nam-Camphuchia, cũng như vấn đề về Biển Đông. Khi trả lời câu hỏi của phóng viên BBC: Có tin nói trong một phỏng vấn mới đây dành cho truyền thông Trung Quốc, ông nói Trung Quốc là đồng minh quý báu của Campuchia và ủng hộ chủ quyền của Trung Quốc tại Biển Đông. Ông có nói như vậy không ạ? Ông Sam Rainsy đã nói : “Có, tôi có nói như vậy. Nguyên do là vì lâu nay, Trung Quốc vẫn ủng hộ Campuchia chống lại một số nước láng giềng đang tìm cách nuốt chửng đất nước chúng tôi. Hà Nội từng lấn chiếm đất đai của Campuchia, Hà Nội cũng chiếm các đảo của Trung Quốc”?!
Trước đó trả lời kênh truyền hình Phượng hoàng của Hong Kong ngày 29/7, Sam Rainsy nói rằng đảng Cứu nguy dân tộc Campuchia của ông sẽ xem Bắc Kinh là một đồng minh quan trọng...chúng tôi nghĩ là Trung Quốc có thể mang lại ảnh hưởng có tính cân bằng. Trung Quốc luôn luôn là đồng minh của Campuchia, giúp Campuchia bảo vệ độc lập, chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ của mình". Ông Rainsy còn nói Khmer Đỏ chỉ tồn tại ba năm nhưng Campuchia và Trung Quốc sẽ hợp tác lâu dài . Không những thế, Sam Rainsy cũng nói rất rõ rằng đảng Cứu nguy dân tộc Campuchia sẵn sàng ủng hộ Trung Quốc đối với tranh chấp trên Biển Đông khi ông ta trắng trợn nói rằng : “Đảng của chúng tôi ủng hộ Trung Quốc trong việc bảo vệ toàn bộ lãnh thổ của các bạn. Tất cả mọi hòn đảo do Trung Quốc bảo vệ là lãnh thổ của Trung Quốc. Chúng tôi lên án bất cứ hành động xâm lược nào. Những hòn đảo ấy là của Trung Quốc và chỉ thuộc về Trung Quốc mà thôi”?!
Có thể nói đây là phát ngôn sai trái, không có căn cứ , vô trách nhiệm và mang tính khiêu khích của ông Sam Rainsy, làm tổn hại tình cảm láng giềng giữa hai dân tộc Việt Nam- Campuchia , cũng như xúc phạm nghiêm trọng đối với nhân dân Việt Nam về chủ quyền lãnh thổ không thể tranh cải ở Biển Đông. Cái mà ông Sam Rainsy gọi “ Tất cả mọi hòn đảo do Trung Quốc bảo vệ là lãnh thổ của Trung Quốc. Chúng tôi lên án bất cứ hành động xâm lược nào” là điều phi lý.
Những sự thật về Biển Đông lâu nay dư luận Việt Nam và cộng đồng quốc tế đều thấy rõ âm mưu chiếm đoạt của Bắc Kinh. Việt Nam có đầy đủ cơ sở pháp lý và chứng cứ lịch sử để khẳng định chủ quyền không thể tranh cãi đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Việc Trung Quốc mở các cuộc tấn công quân sự xâm chiếm trái phép Hoàng Sa và các đảo ở Trường Sa của Việt Nam trước đây đã và đang bị quốc tế lên án mạnh mẽ.
Thế nhưng ông Sam Rainsy lại đổi trắng thay đen cho rằng vùng biển đó, các đảo đó là của Trung Quốc thì đó là hành động tiếp tay cho kẻ bá quyền, Đại Hán không hơn không kém.
Dư luận còn nhớ, ngày 25/10/2009, ông Sam Rainsy tới khu vực đang phân giới cắm mốc giữa tỉnh Long An của Việt Nam và tỉnh Svay Rieng của Campuchia, nhổ sáu cọc dấu tạm thời mang về Phnom Penh. Trước sự phá hoại này, chính quyền huyện Chantrea, tỉnh Svay Rieng làm đơn kiện ông ra tòa và Sam Rainsy bị kết án 2 năm tù ngày 27/01/2010. Để tránh bị bỏ tù, ông Sam Rainsy bỏ chạy sang Pháp định cư, vì ông mang hai quốc tịch (Pháp và Campuchia).
Không những vậy, từ trước đến nay ông Sam Rainsy luôn có tư tưởng bài Việt một cách có hệ thống nhằm đạt được những toan tính chính trị của mình. Trong đợt vận động bầu cử mới đây, ông Sam Rainsy không ngừng cỗ vũ cho sự bài xích, kỳ thị và gây thù hận với cộng đồng người Việt đang làm ăn sinh sống bình thường và có quan hệ tốt với bà con người Campuchia. Ông Sam Rainsy cố tình vẽ ra những điều sai trái trong quan hệ Việt Nam-Camphuchia để tạo nên sự nhận thức sai lệch nhằm tạo lợi thế cho ông và đảng của mình trong vận động tranh cử…
Thế nhưng ông Sam Rainsy đã quên sự kiện mang tính lịch sử là từ năm 1975 đến 1979, thực thi chính sách diệt chủng tàn bạo của Khmer Đỏ đã khiến gần 2 triệu người bị thiệt mạng do bị bỏ đói, tra tấn, làm việc quá sức và hành quyết. Hơn thế nữa, Khmer Đỏ còn phát động cuộc chiến tranh đẫm máu, xâm phạm chủ quyền, lãnh thổ Việt Nam, tàn sát hơn 20 nghìn dân thường Việt Nam trên vùng biên giới giữa hai nước.
Đáp lại lời kêu gọi khẩn thiết của mặt trận Đoàn kết Cứu nước Campuchia và của nhân dân Campuchia, quân đội Việt Nam đã thực hiện quyền tự vệ chính đáng, bảo vệ chủ quyền, lãnh thổ, đồng thời giúp đỡ nhân dân, đất nước Chùa Tháp thoát khỏi họa diệt chủng, đánh đổ chế độ diệt chủng giúp đất nước này hồi sinh.
Cũng từ đó, hai nước Việt Nam và Campuchia đã xây dựng tình hữu nghị bền chặt, phát huy những mối quan hệ truyền thống giữa hai dân tộc. Việt Nam luôn coi trọng, củng cố và tăng cường quan hệ tốt đẹp với Campuchia trên tất cả các lĩnh vực chính trị, kinh tế, thương mại, văn hóa, xã hội, khoa học kỹ thuật…, mang lại lợi ích to lớn cho hai nước.
Đối với cộng đồng người Việt làm ăn sinh sống ở Campuchia từ lâu nay đã tuân thủ luật pháp của nước sở tại, góp phần xây dựng nền kinh tế , xây dựng tình hữu nghị giữa nhân dân hai nước.
Đặc biệt, hai nước đã phối hợp chặt chẽ, tiến hành thành công công tác phân giới cắm mốc Việt Nam - Campuchia, xây dựng đường biên giới hòa bình, ổn định, hợp tác và phát triển, tạo điều kiện thúc đẩy các hoạt động phát triển kinh tế, xã hội ở khu vực biên giới giữa hai nước.
Thế nhưng những phát ngôn mới đây của ông Sam Rainsy thật sự là tiếng nói lạc lõng, vô căn cứ vì các toan tính chính trị thiển cận, đã làm tổn hại quan hệ hữu nghị truyền thống tốt đẹp giữa Việt Nam và Campuchia. Không những vậy, ông Sam Rainsy còn thô bạo, trắng trợn xúc phạm nghiêm trọng đến Chính phủ và tình cảm thiêng liêng của nhân dân Việt Nam về chủ quyền không thể chối cải của Việt Nam đối với các đảo và vùng biển trên Biển Đông .
Thái độ và hành động đó của Sam Rainsy cần phải vạch trần và lên án nghiêm khắc.

maile (khách viếng thăm) gửi lúc 12:14, 08/08/2013 - mã số 94764
CÃI CỐI viết:
Người Việt chúng ta vẫn còn chịu ảnh hưởng nặng của thế giới quan Nhị Nguyên, tức là lối nhìn thế giới chia làm hai, trước kia thì Chánh-Tà, Thiện-Ác, Tư Bản-Cộng Sản,Địch-Ta; nay thì Độc Tài-Dân Chủ, Bạn-Thù. Lối nhìn phân hai đó trước đây khiến người Việt tìm đi theo hoặc Nga-Hoa chống lại Mỹ, hoặc theo Mỹ chống Nga-Hoa; còn lúc này thì hoặc theo Trung Quốc (thì đương nhiên chống Mỹ), hoặc theo Mỹ (là đương nhiên chống TQ). Quan điểm của ông Kiểng, và của đại đa số người Việt chúng ta, chưa thoát ra khỏi lối nhìn Nhị Nguyên đó.

CÃI CỐI

Bác mần ơn chỉ ra cho bàng dân thiên hạ được biết một dân tộc nào, một quốc gia nào không có lối nhìn " Nhị Nguyên " bác nêu ra? Rùi phán một lời giải thích tại sao họ không có lối nhìn đó?

Trên thực tế, lối nhìn " Nhị Nguyên " là chủ trương của đảng cộng sản và chính quyền Việt Nam, từ ngày ông Hồ đem đảng CS về Việt Nam, dứt khoát muốn " giải phóng " miền Nam, cóc cần biết người dân miền Nam có muốn hay không muốn. Đảng đã định hướng, giáo dục người dân từ suốt 70 năm nay. Bác chỉ ra hậu quả nhưng không đặt vấn đề nguyên nhân!!

Người dân đòi hỏi đa nguyên nhưng đảng cộng sản Việt Nam cứ khư khư ôm goài cái độc quyền lãnh đạo, ai đi trật lề là đi đếm rệp trong nhà đá. Như dzậy, lỗi không phải ở dân đã không thoát ra được những định kiến hạn hẹp mà là là đảng cộng sản Việt Nam.

Bác hơi giống Gs Ngô Bảo Châu trong chiện này:

Gs Châu thì quàng Dân Tộc vào sự dối trá, bác quàng người dân vào lối nhìn " Nhị Nguyên ".

Tại sao không nói thẳng ra: Đảng Cộng Sản VN là nguyên nhân của mọi nguyên nhân mà cứ đem Dân Tộc và người dân vào những hậu quả của một nền giáo dục co cụm, dối trá, mang tính đấu tranh, giết chóc!

Một chính quyền do dân và vì dân phải nhìn người dân vừa là công cụ vừa là mục đích. Chứ chỉ coi dân là một công cụ, sử dụng dân cho mục đích của đảng và nhà nước thì thất bại là chiện đương nhiên.

khách truy cập (khách viếng thăm) gửi lúc 11:37, 08/08/2013 - mã số 94763
Trích dẫn:
Người Việt chúng ta vẫn còn chịu ảnh hưởng nặng của thế giới quan Nhị Nguyên, tức là lối nhìn thế giới chia làm hai, trước kia thì Chánh-Tà, Thiện-Ác, Tư Bản-Cộng Sản,Địch-Ta; nay thì Độc Tài-Dân Chủ, Bạn-Thù.

Nhưng người CSVN lại nặng về Nhất Nguyên: đó là đảng, tiền, quyền.

Trích dẫn:
Nhưng một cách công bằng, nên thừa nhận rằng không phải tất cả các vị lãnh đạo đảng CSVN đều bảo thủ, đều bị ý thức hệ che mờ lý trí. Trong họ vẫn có những người còn tỉnh táo, Trần Xuân Bách, Võ Văn Kiệt, và nhiều vị khác nữa là những bằng chứng.

Một vài cá nhân lẻ tẻ thì làm được gì với một tập đoàn ăn chia chặc chẽ với nhau? Hay họ bị bẻ gãy lập tức như từng cây đũa, từng mũi tên? Càng ít hơn nữa nếu chỉ kể những nhân vật bày tỏ chính kiến trong thời tại chức, chứ số khác chỉ lên tiếng khi đã về hưu.

Nói chung bài phản hồi của CÃI CỐI toả ra ý "hy vọng" may ra CSVN còn có chút tích cực. Chính những luận điệu kiểu này làm phân tâm, giảm nghi ngờ đường lối của đảng CSVN đối với Tàu từ sau hội nghị Thành Đô.

Đến nưóc này: hợp tác chiến lược toàn diện, về ngoại giao, về nội trị, ... thế mà vẫn còn hy vọng!!!

khách truy cập (khách viếng thăm) gửi lúc 11:18, 08/08/2013 - mã số 94762
Trích dẫn:
Hay nó chỉ "trá hàng" và đi theo những bước nhảy luân vũ hay cha cha cha quái đản vịn vào nhiều bạn nhảy cùng một lúc?

"Trá hàng" là chuyện vô lý! Trá hàng chỉ khi nào gặp quá nguy hiểm đương thời mà không có đường thoát nào khác. Còn VN đương thời đang gặp nguy hiểm gì với Tàu? Và lối thoát thì đâu có thiếu, chỉ thiếu dũng cảm đi theo những lối này thôi.

Trích dẫn:
Mỹ có nỡ từ chối Việt Nam vào TPP chỉ vì vấn đề nhân quyền?

Nhân quyền chỉ là cái cớ. Lý do thật có lẽ là Mỹ muốn VN giảm độc tài để đi theo mình, chứ không muốn VN tăng đàn áp dân để theo Tàu.

Cứ như điều kiện để Mỹ bán vũ khí sát thương cho VN là người mua phải tôn trọng nhân quyền. Hai cái này chẳng liên quan gì đến nhau: rõ ràng vấn đề nhân quyền chỉ là cái cớ.

Trích dẫn:
Hay vị trí của Việt Nam ở trong TPP có giá trị chiến lược khiến Mỹ khó bỏ qua và sẽ phải tìm mọi cách để đưa Việt Nam vào TPP?

Thiết nghĩ TPP chỉ là món mồi Mỹ dụ VN theo mình. Nay VN đã ra mặt ngả theo Tàu thì có thể coi như trớt quớt. Nhưng biết đâu Mỹ sẽ giúp nhận đưa VN vào TPP để họ có điều kiện thọc tay vào chính trị VN.

CÃI CỐI (khách viếng thăm) gửi lúc 09:09, 08/08/2013 - mã số 94757

Thưa ông Cách,

Tôi tôn trọng sự tin tưởng của ông, cũng như của mọi người khác, vì niềm tin là nơi kết thúc mọi thảo luận. Vì vậy tôi chỉ xin nêu vài điểm để cùng nhau suy ngẫm thôi.

1.-Hiện nay đa số người Việt chúng ta, do đối kháng ý thức hệ và do sự uy hiếp nhãn tiền của Trung Quốc,ai cũng cảm thấy sôi sục thái độ anti-China. Nhưng do tình cảm mãnh liệt,chúng ta hầu như quên đi lịch sử hàng ngàn năm của mối quan hệ Hoa-Việt, chỉ nhớ những chiến tích lừng lẫy nhưng nhất thời chống lại sự xâm lăng của Trung Quốc. Nói là nhất thời vì tổ tiên chúng ta chỉ kháng cự lại khi bị xâm lấn bằng quân sự và bị nguy cơ trực tiếp đô hộ đe doạ, còn trong trường kỳ thì dân Việt luôn chấp nhận phận chư hầu, cống nạp hàng năm và nhận sắc phong từ các hoàng đế Trung Hoa. Ngoài việc đó ra, về những mặt khác: văn hoá, hệ thống pháp luật, giáo dục, tôn giáo,lễ nghi, ngay cả phẩm phục, nhất nhất đều hoặc theo Tàu hoặc mô phỏng. Ngay cả chữ viết thì nếu không có Phương Tây tràn qua, thì giờ này có lẽ chúng ta cũng đang trao đổi với nhau bằng chữ Tàu! Nghiã là người Việt, khi ở cạnh Trung Hoa, chỉ cầu mong một điều; đó là được tự mình cai trị lấy mình, giữ yên bờ cõi, còn ngoài ra thì mọi cái đều theo Tàu. Triều đại cuối cùng là triều Nguyễn thì mọi thứ: tổ chức triều chính, hệ thống khoa cử, kinh sách, thi văn,v.v...đều theo Tàu; ngay cả vua quan thì cũng làm thơ chữ Hán giỏi hơn chữ Nôm! Và chính triều Nguyễn đa cho di dân Minh hương vào khai hoang lập ấp và làm quan trên mãnh đất chữ S này nữa.

Ngay cả ngày nay thì sự lệ thuộc văn hoá của người Việt đối với Tàu không hẳn đã phai tàn, ngay cả ở những nơi mà hiện nay người Việt chửi Trung Quôc không hết lời. Chẳng hạn tại trung tâm định cư của người Việt tị nạn CS ở Nam California vẫn chễm chệ biểu tượng của văn hoá Tàu: tượng Phước-Lộc-Thọ. Không những chỉ là ảnh tượng, mà ở đâu tập trung đông người Việt thì Hoa thương cũng đều là những chủ nhân ông! Miền Nam của VNCH trước dây cũng thế thôi, Hoa kiều nắm hầu hết vưạ lúa vùng đồng bằng sông Cữu Long! Còn ngày nay thì, sau khi Đổi Mới ra đời, Hoa kiều cũng nắm gần 60% cơ sở tư doanh ở Sài Gòn và các tỉnh lân cận!

Vắn tắt thì sự lệ thuộc của người Việt vào Trung Hoa về nhiều mặt đã và vẫn đang tồn tại, vượt lên cả chế độ chính trị. Đó là một thực tế, tuy nghe đau lòng.

Tất nhiên thừa nhận thực tế như vậy không có nghĩa là đành chấp nhận làm chư hầu cho Tàu và bào chữa cho những sai lầm đối ngoại của giới cầm quyền Cộng Sản VN. Điều tôi muốn nêu ra là chúng ta, người Việt nam trong thời đại ngày nay cần có một lập trường Quốc gia-Dân tộc đúng đắn, sáng suốt, xây dựng trên một nhận thức khách quan của lý trí,biết thừa nhận thực tại và phân tích thực tại ấy một cách khoa học và không để bị cảm tính hay sự mê mờ ý thức hệ chi phối và dẫn dắt một cách lầm lạc. Một lập trường như vậy sẽ rất là cần thiết để không chỉ chống sự xâm lăng quân sự của Trung Quốc, mà còn là để VN giành được độc lập thật sự về mọi mặt: kinh tế, văn hoá, xã hội; quan trọng nhất là văn hoá. Bởi vì một nước nhỏ sống sát nách nước lớn mà cứ lệ thuộc văn hoá của nước lớn đó thì sẽ mải không bao giờ giành được độc lập thật sự và lâu dài. Ý thức độc lập dân tộc phải nằm sâu trong tiềm thức của mỗi người Việt thì lúc đó nước Việt mới hoàn toàn độc lập; còn chỉ hô hào chiến đấu mỗi khi bị đe doạ xâm lăng không thôi, không đủ.

2.-Ông Kiểng cho rằng ông Sang đã có những cam kết với Trung Quốc mang tính chất phản lại lập trường và quyền lợi chung của ASEAN và làm tổn hại mối quan hệ Việt-Mỹ. Lập luận đó e rằng không đúng,chứng cứ không mấy vững vàng. Bởi cũng có nhận định, của những chuyên gia về ĐNA, cho rằng việc ông Sang đi Mỹ rất vội, chỉ trong vòng chưa đầy hai tuần kể từ lúc được mời đến khi nhận lời, là do thái độ rất cứng rắn của TQ trong cuộc gặp gỡ giữa Sang và Tập Cận Bình trên hầu hết mọi vấn đề. Có tác giả đã ví tình hình VN hiện nay trong quan hệ với Mỹ và Trung Quốc là " between rock and hard place", một dilemma.

Cũng có dư luận cho rằng sỡ dĩ VN gấp rút như vậy là vì tính toán muốn mời Obama ghé thăm VN nhân cuộc họp APEC vào tháng Mười tới đây, và đến lúc đó có thể Obama sẽ ký với VN một thỏa thuận về Strategic Partnership, là thỏa thuận mà VN cho đển nay đã ký với hơn 10 nước.

3.-Cũng cần đặt chuyến ông Sang đi Mỹ trong mối liên quan với những sự kiện khác: Diễn văn của ông Dũng ở Shangri La, Singapore, việc tướng Tỵ, Tham Mưu Trưởng VN thăm Bộ QP Mỹ đầu tháng Sáu. Quan trọng hơn là ngày 12 tháng Tư vừa rồi, Bộ Chính Trị đảng CSVN đã ra nghị quyết về International Integration-Hội nhập Quốc Tế, và đó là văn bản quan trọng nhất, có thể nói là " tiến bộ" nhất kể từ ngày chính sách Đổi Mới ra đời; một văn bản cho thấy rằng khuynh hướng " đổi mới" đang ngày càng có ưu thế hơn so với khuynh hướng bảo thủ trong nội bộ của giới lãnh đạo cao cấp nhất của đảng CSVN.

Xin dài lời góp thêm vài điểm như trên để cùng nhau suy ngẫm.

Kính,
CAĨ CỐI

Trần Hữu Cách (khách viếng thăm) gửi lúc 05:07, 08/08/2013 - mã số 94750
CÃI CỐI viết:
Nhưng một cách tổng quát, ở những nét chính yếu mang tính chiến lược, VN đang có hướng đối ngoại đúng. Một chính thể khác lên không chắc sẽ có một chính sách đối ngoại với những nét chiến lược khác biệt hơn nhiều.

Nếu nói Việt Nam đang "muốn" đối ngoại đa phương thì đúng. Nhưng những gì ông Sang ký kết với Trung Quốc hạn chế rất nhiều khả năng đối tác đa phương của Việt Nam. Ông Kiểng chỉ ra rằng, chính vì sự ký kết đầy lệ thuộc ấy, cho nên Chủ tịch Sang mới phải vội vàng đi thăm Indonesia và Mỹ. Tôi tin là một chính thể khác chắc chắn sẽ không ký kết như vậy với Trung Quốc.

TQVN (khách viếng thăm) gửi lúc 03:24, 08/08/2013 - mã số 94748

Trong bài nầy, phần đầu ông Nguyễn Gia Kiểng phân tích rất hay. Tuy nhiên, chắc cốt lõi của bài viết nầy nẳm ở đoạn cuối:

Chúng ta có triển vọng thoát khỏi bế tắc, nhưng cần rút ngay ra một bài học lịch sử. Đó là từ nay nhất định không chấp nhận những người lãnh đạo thiếu văn hóa và tầm nhìn.

Vấn đề là làm sao nhân dân Việt Nam “từ nay nhất định không chấp nhận những người lãnh đạo thiếu văn hóa và tầm nhìn”!!!

Thật ra thì về văn hóa hay học vị (?) thì lãnh đạo cấp trung của ĐCSVN ngày nay không thiếu! Còn về tầm nhìn thì “tầm” như thế nào? Nguyễn Tất Thành, rối Hồ Chí Minh có “tầm nhìn” hay không?

khách truy cập (khách viếng thăm) gửi lúc 02:58, 08/08/2013 - mã số 94746
Trích dẫn:
Chúng ta có triển vọng thoát khỏi bế tắc, nhưng cần rút ngay ra một bài học lịch sử. Đó là từ nay nhất định không chấp nhận những người lãnh đạo thiếu văn hóa và tầm nhìn.

Chưa chắc bài học này có thể được thực hiện. Thường thì giới trí thức chỉ giỏi về lý thuyết và vạch ra đưòng lối. Còn người giỏi làm chính trị và điều hành đất nước lại có những kỷ năng khác để vận động quần chúng.

Tốt nhất là giới lãnh đạo đức độ cần sáng suốt biết dùng người tài trí, hai giới kết hợp bổ sung cho nhau mới có thể khai dụng nội lực toàn dân.

Còn giới trí thức không thôi cũng sẽ gây bế tắc không kém. Ông Kiểng và các vị trí thức (nhất là các vị theo ông ta) nên suy ngẫm về điều này (tôi không dám chắc mình đúng). Thử hỏi về trường hợp ông Kiểng: ông ta có nhiều kiến thức, và lý luận, viết sách hay, nhưng ông có thể đứng ra diễn thuyết hàng giờ không cần nhìn vào giấy, lôi cuốn đám đông hàng ngàn, hàng vạn? Người lãnh đạo quần chúng cần có những kỹ năng như thế cũng như cần có "charisma" để chinh phục đám đông vốn thường là ít học và nặng về cảm tính. Chứ hô hoán ta đây có học thức, trí thức thì chẳng mấy ai theo.

khách truy cập (khách viếng thăm) gửi lúc 02:53, 08/08/2013 - mã số 94744
Trích dẫn:
Chúng ta có triển vọng thoát khỏi bế tắc, nhưng cần rút ngay ra một bài học lịch sử. Đó là từ nay nhất định không chấp nhận những người lãnh đạo thiếu văn hóa và tầm nhìn.

Chưa chắc bài học này có thể được thực hiện. Thường thì giới trí thức chỉ giỏi về lý thuyết và vạch ra đưòng lối. Còn người giỏi làm chính trị và điều hành đất nước lại có những kỷ năng khác để vận động quần chúng.

Tốt nhất là giới lãnh đạo đức độ cần sáng suốt biết dùng người tài trí, hai giới kết hợp bổ sung cho nhau mới có thể khai dụng nội lực toàn dân.

Còn giới trí thức không thôi cũng sẽ gây bế tắc không kém. Ông Kiểng và các vị trí thức (nhất là các vị theo ông ta) nên suy ngẫm về điều này (tôi không dám chắc mình đúng). Thử hỏi về trường hợp ông Kiểng: ông ta có nhiều kiến thức, và lý luận, viết sách hay, nhưng ông có thể đứng ra diễn thuyết hàng giờ không cần nhìn vào giấy, lôi cuốn đám đông hàng ngàn, hàng vạn? Người lãnh đạo quần chúng cần có những kỹ năng như thế cũng như cần có "charisma" để chinh phục đám đông vốn thường là ít học và nặng về cảm tính. Chứ hô hoán ta đây có học thức, trí thức thì chẳng mấy ai theo.

Trần Hữu Cách (khách viếng thăm) gửi lúc 02:44, 08/08/2013 - mã số 94743

Bài viết mở ra những góc nhìn khác đằng sau cả khối sự việc. Bộ mặt thật của Việt Nam rồi sẽ hiện rõ cho cả thế giới thấy: nó có phải là một tên người hầu cúc cung tận tuỵ với các xếnh xáng hay không? Hay nó chỉ "trá hàng" và đi theo những bước nhảy luân vũ hay cha cha cha quái đản vịn vào nhiều bạn nhảy cùng một lúc?

Có vài giả thiết cần phải được xét lại trong tương lai gần: Cuộc cải tổ nội bộ ở Trung Quốc thuộc loại gì mà Tập Cận Bình cần phải nắm Việt Nam trước rồi mới thực hiện? Sự tuân phục của Việt Nam có quan trọng đến mức ảnh hưởng lên chính sách đối nội của Trung Quốc? Mỹ có nỡ từ chối Việt Nam vào TPP chỉ vì vấn đề nhân quyền? Hay vị trí của Việt Nam ở trong TPP có giá trị chiến lược khiến Mỹ khó bỏ qua và sẽ phải tìm mọi cách để đưa Việt Nam vào TPP?

Mặt khác, việc ông Sang diễn giải bậy một số dữ kiện và bị vạch trần trong bài này, cho thấy người Việt Nam trong và ngoài nước nên tập cách kiểm chứng mọi dữ liệu và sự diễn dịch do các chính trị gia trong nước đưa ra. Thú thật tôi cũng có đọc các tường thuật về chuyến đi Mỹ của ông Sang, nhưng không nhận ra những điểm sai trong các phát biểu như được nêu ra ở trên. Có lẽ do tôi không ngờ một cấp lãnh đạo luôn có những chuyên viên đi bên cạnh lại có thể sai ở những chi tiết cơ bản như vậy.

khách truy cập (khách viếng thăm) gửi lúc 02:30, 08/08/2013 - mã số 94742

Biến cố VN ký hiệp ước hợp tác chiến lược toàn diện với Tàu cho thấy Mỹ bị thua một nước cờ vì hệ thống Sứ quán Mỹ ở VN đã không thể ngăn chận việc này xảy ra, ngay cả không tiên đoán được (nếu tiên đoán như thế có lẽ họ đã không nằng nặc đòi hỏi nhân quyền, và đã uyển chuyển hơn để VN có cơ hội ngã theo Mỹ phần nào).

Bây giờ sự việc lỡ vỡ thì chỉ có cách theo phương hướng hiện thời mà tiến tới, nghĩa là ủng hộ nhân quyền dẫn đến thay đổi thể chế.

CÃI CỐI (khách viếng thăm) gửi lúc 02:19, 08/08/2013 - mã số 94741

Người Việt chúng ta vẫn còn chịu ảnh hưởng nặng của thế giới quan Nhị Nguyên, tức là lối nhìn thế giới chia làm hai, trước kia thì Chánh-Tà, Thiện-Ác, Tư Bản-Cộng Sản,Địch-Ta; nay thì Độc Tài-Dân Chủ, Bạn-Thù. Lối nhìn phân hai đó trước đây khiến người Việt tìm đi theo hoặc Nga-Hoa chống lại Mỹ, hoặc theo Mỹ chống Nga-Hoa; còn lúc này thì hoặc theo Trung Quốc (thì đương nhiên chống Mỹ), hoặc theo Mỹ (là đương nhiên chống TQ). Quan điểm của ông Kiểng, và của đại đa số người Việt chúng ta, chưa thoát ra khỏi lối nhìn Nhị Nguyên đó.

Thật ra chính trị quốc tế nói chung, và hiện tình bang giao quốc tế ngày nay nói riêng, về bản chất, không hề mang tính chất Nhị nguyên như vậy.Cụ thể là quan hệ Mỹ-Hoa-Việt phức tạp hơn rất nhiều, có cả tranh chấp lẫn hợp tác, có cả song phương lẫn đa phương. Tỉnh táo mà xem thì không riêng VN hiện nay, mà hầu hết các quốc gia khác, kể cả trong khối ASEAN, cả Indonesia đều cùng áp dụng chính sách đối ngoại "di dây" đối với Mỹ và Trung Quốc. Ngay cả Úc và Nhật thì, căn cứ vào những động thái đối ngoại hiện hành, đều cùng xử sự " hàng hai" trong ứng xử với Trung Quốc và Mỹ. Vì vậy, chỉ căn cứ vào biểu hiện của vài chuyến công du của Chủ Tịch Sang qua TQ, rồi qua Mỹ, mà quả quyết rằng giới cầm quyền VN đã hoàn toàn đi hẳn với TQ , chống lại Mỹ thì e rằng quá vội vàng.

Nói vậy không có nghĩa là phủ nhận việc giới cầm quyền Hà Nội đã bị con ma ý thức hệ CS ám ảnh nên sau khi Liên Xô-Đông Âu sụp đổ đã vội vàng ngã vào vòng tay của Bắc Kinh. Sự mê muội ý thức hệ CS của các lãnh tụ CSVN thì đã hiển nhiên. Nhưng một cách công bằng, nên thừa nhận rằng không phải tất cả các vị lãnh đạo đảng CSVN đều bảo thủ, đều bị ý thức hệ che mờ lý trí. Trong họ vẫn có những người còn tỉnh táo, Trần Xuân Bách, Võ Văn Kiệt, và nhiều vị khác nữa là những bằng chứng. Chính nhờ những vị như vậy, những người mà có lẽ đức tin CS hơi yếu, nên không quá mê muội với ảo tưởng thiên đường Xã hội CN,mà còn giữ được ý thức dân tộc, nên chính sách đối ngoại của VN kể từ 1990 đã mở ra đa phương (diversification), quan hệ với mọi quốc gia, không liên minh với riêng cường quốc nào, và không còn đặt nền tảng của quan hệ đối ngoại trên cơ sở CS-TB nữa.

Bảo rằng giới cầm quyền Hà Nội không có chính sách đối ngoại thì có vẻ võ đoán quá. Không chối cãi là do bị sự ràng buộc ý thức hệ, Hà Nội đã phản ứng chậm, vấp nhiều sai lầm lớn, bỏ lỡ nhiều cơ hội rất tốt trong đối ngoại; các cơ quan đối ngoại không có hiệu năng thực hiện chính sách cao. Nhưng Hà Nội chắc chắn đã và đang có chính sách đối ngoại ngày càng tốt hơn. Nhược điểm sinh tử, hay đúng hơn là lực cản lớn, của chính sách đối ngoại hiện nay của VN là các quan điểm bị ý thức hệ chi phối vẫn còn ảnh hưởng mạnh, thành phần những kẻ lãnh đạo có khuynh hướng bảo thủ vẫn còn nhiều và có quyền lực lớn. Nhưng một cách tổng quát, ở những nét chính yếu mang tính chiến lược, VN đang có hướng đối ngoại đúng. Một chính thể khác lên không chắc sẽ có một chính sách đối ngoại với những nét chiến lược khác biệt hơn nhiều.

Việc VN nhanh chóng xin gia nhập TPP trước nhiều nước khác, trước cả Úc, Nhật là một bằng chứng về điểm vừa nêu ở trên. Nhật vừa mới xin gia nhập cách đây mấy ngày,chỉ sau khi đảng LDP của đương kim thủ tướng Abe toàn thắng trong kỳ bầu cử Quốc hội, và như vậy sẽ kết thúc đàm phán gia nhập sau VN. VN chắc chắn sẽ không gặp trở ngại nào trong việc trở thành thành viên của TPP. Điều đáng lo không phải là VN không vào được TPP, mà là làm sao VN có thể thương lượng để tránh cho mình những thiệt hại lớn khi gia nhập, ảnh hưởng đến đời sống của nhiều tầng lớp dân chúng cũng như những lãnh vực kinh tế còn non yếu trong Nước. Ở điểm này ông Kiểng ,cũng như nhiều người khác, có vẻ cũng hơi bị " ý thức hệ" che mờ, cứ tưởng rằng hễ được vào TPP, hễ tariff giảm thì đương nhiên là tốt cho mọi người, quên rằng khi tariff giảm thì cũng có kẻ hưởng lợi mà có kẻ thiệt thòi. Ví dụ: Với tariff giảm, đường ở Mỹ nhập vào VN rẽ hơn và cạnh tranh mạnh với đường nội địa, gây nguy cơ phá sản cho công nghiệp đường đang non yếu trong Nước. Hoặc GM fơod (Genetic Modified foods) của Mỹ sẽ tràn ngập thị trường với giá rẻ đè bẹp nông sản thực phẩm của nông dân sản xuất theo lối thủ công ở VN; chưa kể đến mức độc hại của các GM Fơods đó v.v... Có nhiều điều khác cần bàn nữa, ngoài vấn đề tariff ra, chẳng hạn vấn đề Intellectual Property Rights đối với y dược cũng là điều cần quan tâm để đối phó, bởi vì sẽ khiến giá y dược trong Nước gia tăng, gây khó khăn cho dân chúng.

Tóm lại gia nhập TPP, WTO, hay chính sách đối ngoại, là những đề tài cần được tìm hiểu và thảo luận với thái độ khách quan, đừng để bị rơi vào lối mòn suy luận theo thế giới quan Nhị Nguyên, bởi đó cũng là một biểu hiện của sự "mê muội ý thức hệ" theo hướng ngược lại vậy.

CÃI CỐI

khách truy cập (khách viếng thăm) gửi lúc 22:08, 07/08/2013 - mã số 94739

Một câu hỏi là Mỹ sẽ làm gì khi VN đã ra mặt theo Tàu hoàn toàn? Không lẽ họ la lối rùm beng qua vài nghị quyết của Quốc Hội là đủ? (tố cáo các vi phạm nhân quyền và đưa vài biện pháp như làm mạnh đài RFA, đề nghị đưa VN vào danh sách CPC để thực hiện bao vây kinh tế).

Hành pháp Mỹ sẽ làm gì? Chắc họ sẽ thực hiện theo đòi hỏi của Quốc Hội Mỹ, đó là mặt ngoài. Còn mặt trong, có lẽ họ sẽ kín đáo giúp đỡ các phong trào dân chủ, lao động, ... ngay cả tìm cách len lỏi vào bộ máy cầm quyền.

Chứ không lẽ họ ngồi yên để cho cái yết hầu của vùng Đông Nam Á bị đối thủ kiểm soát?

Còn chúng ta, những người Việt trong và ngoài nước sẽ làm gì?

Gửi phản hồi mới (xin gõ tiếng Việt có dấu và tuân thủ Nguyên tắc Dân Luận để được chấp nhận)

Bạn có thể bịa một địa chỉ email bất kỳ, ví dụ test@gmail.com. Thông tin này sẽ không xuất hiện công khai khi phản hồi được đăng.
  • Bạn có thể sử dụng các thẻ BBCode trong bài. Các địa chỉ URL sẽ được tự động chuyển thành liên kết.
  • Bạn có thể trích bài của người khác bằng thẻ [quote], ví dụ: [quote]Nội dung muốn trích dẫn[/quote]
  • Bạn có thể sử dụng những thẻ HTML sau: <a> <em> <strong> <ins> <b> <i> <u> <br> <cite> <code> <ul> <ol> <li> <dl> <dt> <dd> <h1> <h2> <h3> <h4> <h5> <table> <tbody> <td> <tr> <pre> <img> <div> <span> <object> <hr> <center> <font> <blockquote> <strike> <embed> <param> <del> <ins> <sub> <sup>
  • Bạn có thể chèn video vào bài viết bằng thẻ [video:địa_chỉ_url_của_video]
  • Cách dòng và cách đoạn sẽ được tự động chuyển thành xuống dòng.

Nhấn vào đây để biết thêm chi tiết về cách định dạng bài viết...

To prevent automated spam submissions leave this field empty.
CAPTCHA
Bạn bắt buộc phải trả lời câu hỏi kiểm tra dưới đây. Nó giúp chúng tôi nhằm lọc bỏ các nội dung spam do robot tự động thực hiện.
2 + 8 =
Giải bài toán đơn giản này và nhập kết quả vào ô phía trên. Ví dụ, nếu thấy 1+3, thì hãy nhập 4.

Bấm vào đây để xem thể lệ cuộc thi sáng tác video Quyền Con Người và Tôi 2013

Suy ngẫm

Định luật thứ nhất của một xã hội thực sự văn minh là: Hãy trân trọng sự khác biệt trong mỗi cá nhân.

— David Grayson

Mới Mới Mới

Từ khóa trong bài viết