Lữ Phương - Vài ý kiến về đề xuất thành lập một đảng chính trị mới cho Việt Nam

Lữ Phương
Chia sẻ bài viết này

Việc thành lập một đảng chính trị mới đang nói tới ở đây là một đảng giả định, mang tên “ Đảng Dân Chủ Xã hội ” do Lê Hiếu Đằng đề xuất. Anh Đằng là một cán bộ đã 45 tuổi Đảng, hoạt động ở các đô thị miền Nam trong thời kỳ chiến tranh “ chống Mỹ ”, sau 1975 từng đảm nhận vai trò lãnh đạo trong Mặt Trận Tổ quốc Thành phố Hồ Chí Minh suốt một thời gian dài. Đề xuất của anh đã làm dấy lên trong dư luận trong và ngoài nước một không khí tranh cãi sôi nổi, hào hứng, quyết liệt ít thấy. Là chỗ quen biết anh Đằng, sau khi theo dõi những cuộc tranh luận nói trên, tôi xin được góp thêm với công luận mấy ý kiến sau đây :

*

1. Điều tôi có thể khẳng định đầu tiên là đề xuất ấy chỉ là ý kiến đột xuất của riêng Lê Hiếu Đằng khi anh đối mặt với căn bệnh ngặt nghèo mà mình vướng phải, từ đó nẩy ra ý định nhìn lại cả một đời hoạt động đã qua và đã bày tỏ những dằn vặt cá nhân của mình về những hoạt động đó trong bài Suy nghĩ trong những ngày nằm bịnh. Khi bài này xuất hiện trên một trang mạng lập tức được anh Hồ Ngọc Nhuận – một nhà báo cũng là một nhân sĩ ngoài Đảng, thuộc “ lực lượng thứ ba ” đối lập với chính quyền Sài Gòn trước đây, sau 1975 đã cùng hoạt động với anh Đằng trong ban lãnh đạo Mặt trận Thành phố Hồ Chí Minh – lên tiếng tán thưởng bằng một bài viết hết sức nhiệt tình mang tên Phá Xiềng.

Sau bài viết đó của anh Nhuận, đây đó đã phát sinh dư luận cho rằng việc thành lập một đảng mới đối lập, đương đầu với Đảng Cộng sản đã là một thực tế đang được xúc tiến và xúc tiến bởi một nhóm người đang nuôi tham vọng nào đó về chính trị. Nhưng theo chỗ tôi biết thì trên thực tế chưa hề có một cá nhân nào hoặc một nhóm người nào đó thực sự có ý định kết tập nhau lại để bắt tay vào việc hình thành ra cái đảng chính trị này cả. Tất cả chỉ mới manh nha trong sự gợi ý từ bài viết của anh Đằng và riêng anh Đằng cũng cho biết, ngay cả khi có điều kiện để hiện thực hoá ý tưởng ấy thì trong tình trạng bệnh tật không biết đi đến đâu hiện nay, anh cũng không thể nào đứng ra đảm đương được. Anh Đằng không ngây thơ đến nỗi không hiểu tính chất đầy khó khăn và phức tạp của một dự án chính trị như vậy.

2. Qua việc tiếp xúc trực tiếp với anh và những văn bản mà anh đã công bố, tôi có thể khẳng định thêm rằng khi gợi ra vấn đề “ đa đảng ” nói trên, anh Đằng không hề đề ra mục tiêu lật đổ hay thay thế Đảng cộng sản đang lãnh đạo nhà nước và xã hội Việt Nam. Động lực thực sự của anh là muốn đưa ra một giải pháp thiết thực, góp phần dân chủ hoá đời sống chính trị của đất nước, từ đó cùng góp sức với Đảng cộng sản, tìm kiếm những giải pháp phù hợp thực tế để mau chóng đưa đất nước thoát ra khỏi cuộc khủng hoảng hiện nay. Suy nghĩ này của anh thật ra không có gì mới mẻ vì đã được nhiều nhân vật hoạt động và một số nhà nghiên cứu (kể cả những người trong Đảng) nói tới từ lâu, quan trọng nhất là chỉ ra được nguyên nhân mọi sai lầm lặp đi lặp lại của Đảng cộng sản cầm quyền: đó là việc Đảng đã coi cái ý thức hệ Mác-Lênin của riêng mình như chân lý duy nhất đúng, ép buộc toàn xã hội phải thừa nhận, căn cứ vào đó thiết lập quyền độc tôn lãnh đạo, không màng đến phản ứng của cuộc sống thực tiễn, nguyện vọng của đông đảo nhân dân.

Tất cả mọi sự phản biện dai dẳng đưa đến những đề xuất tìm kiếm một giải pháp điều chỉnh lại hướng đi cho đất nước cũng xuất phát từ đó : trong thời kỳ mới này, Việt Nam cần phải chuyển mình sang thể chế dân chủ để hình thành một tập hợp dân tộc đồng thuận, trong và ngoài nước, dựa trên đó cùng nhau tìm ra những giải pháp thoát khỏi được sự bế tắc bấy lâu nay. Trong ý hướng dân chủ hoá đời sống chính trị đó, vấn đề kiểm soát quyền lực – cụ thể là không để nhà nước dùng sự độc tôn quyền lực triệt tiêu sự sống độc lập của xã hội công dân, kết quả là biến sự độc tôn đó thành chỗ dựa cho các tập đoàn lợi ích cấu kết với nhau để thao túng nhà nước – đã được đặt ra ngày càng gay gắt, dưới nhiều hình thức, từ việc lên tiếng của những cá nhân đến những kiến nghị tập thể mở rộng cho nhiều người tham gia.

3. Vấn đề “ đa đảng ” mà Lê Hiếu Đằng nêu ra chỉ nhắc lại những suy nghĩ chung nẩy sinh từ quá trình thảo luận tìm kiếm con đường dân chủ hoá cho Việt Nam, diễn ra cả hơn hai thập kỷ đã qua. Và không phải chỉ như vậy vì có lúc các ý tưởng ấy đã thể hiện trong thực tế, cụ thể qua sự xuất hiện công khai một số đảng chính trị mà thách thức rất đáng chú ý là việc ông Hoàng Minh Chính một cựu đảng viên đứng ra “ phục hồi ” một đảng ra đời vào thời kỳ cách mạng 1945 mệnh danh là Đảng Dân Chủ. Gọi là “ phục hồi ” một đảng cũ (thực chất là do Đảng Cộng sản chủ động lập ra) nhưng trong khi đó ông Chính lại dời vị trí nội địa của nó ra hải ngoại để một số nhân vật bên ngoài chi phối, vì thế nỗ lực của ông đã không giữ được tính chính danh cần phải có để có thể hoạt động, nhất là không đủ thực lực để vượt qua được sự trấn áp của Đảng cộng sản.

Đảng chính trị mang tên “ Dân chủ Xã hội ” do Lê Hiếu Đằng đề xuất đã đi theo một hướng hoàn toàn khác : là kết quả của cuộc vận động trong nước nhưng không ra đời một cách tự phát từ cuộc sống xã hội mà lại bắt nguồn từ nội bộ Đảng cộng sản, cụ thể từ sáng kiến của những đảng viên bất đồng, xin ra khỏi Đảng với một số lượng tương đối nào đó để có thể khởi xướng và thành lập. Thực chất của cái thực thể chính trị được Lê Hiếu Đằng đề xuất đã bộc lộ rõ trong điều kiện giả định đó : Đảng Dân chủ Xã hội sẽ không thể nào trở thành hiện thực nếu chưa có đủ số đảng viên cộng sản ly khai cần thiết. Vì thế sẽ là tất nhiên khi thấy anh Đằng chưa nói gì đến cương lĩnh, tổ chức, điều lệ của đảng, và cũng là tất nhiên nữa khi chúng ta chưa thấy có dấu hiệu nào cho biết đã có một sự chuẩn bị tối thiểu để làm việc đó. Câu hỏi về sự chín muồi hay chưa của tình hình để sự đề xuất này có thể đi vào thực tế thiết tưởng cũng không có ý nghĩa bao nhiêu.

Vì thế, muốn nhìn ra cho rõ hình hài của cái thực thể chính trị mới này tôi thấy không dễ. Tuy vậy nếu cố gắng đi sâu vào những gì Lê Hiếu Đằng gợi ra qua các bài viết của anh, chúng ta vẫn có thể hình dung ra được đôi nét rất khái quát của nó. Khác hẳn về phương pháp hoạt động với Đảng cộng sản, đó là điều rõ ràng nhất : nếu một bên là chuyên chính, dựa vào đường lối từ bên trên để “ cải tạo ” bên dưới, buộc bên dưới phải vâng phục (cộng sản) thì một bên sẽ là dựa vào bên dưới – Lê Hiếu Đằng nói đến nhiều lần cái “ xã hội dân sự ” đang lớn mạnh – để hoạt động, lấy nguyện vọng của bên dưới hình thành đường lối, căn cứ vào đó tạo ra áp lực tác động lên trên, buộc Đảng cộng sản phải tiến hành những cải cách căn bản và thiết thực (dân chủ xã hội).

Khác nhau về phương pháp hoạt động nhưng xét về mặt mục tiêu, hai thực thể chính trị ấy vẫn có thể gặp nhau trên những định hướng lý thuyết khả dĩ về một mô hình xã hội chủ nghĩa truyền thống : hạn chế sự bóc lột mù quáng và vô độ của chủ nghĩa tư bản, đề cao quyền sở hữu về sức lao động của những người công nhân, bảo vệ môi trường tự nhiên, lành mạnh hoá môi trường văn hoá xã hội… Với những tương đồng giả định đó, nếu ra đời được, Đảng Dân Chủ Xã hội sẽ đảm nhận một chức năng đặc biệt trong mô hình “ lưỡng đảng ” kiểu Việt Nam, ở đó Đảng cộng sản vẫn là chủ thể lãnh đạo còn Đảng Dân chủ Xã hội sẽ giữ vai trò của một lực lượng “ đối trọng hợp pháp ”, không hoàn toàn là một thứ đảng bù nhìn vuốt đuôi (như ở Trung quốc) nhưng cũng không phải là một đảng chống đối nhằm “ giải thể ” Đảng cộng sản để thay thế như người ta có thể tưởng tượng ra.

4. Nhìn chung lại, tôi thấy đề xuất thành lập Đảng Dân chủ Xã hội của Lê Hiếu Đằng đã đặt nền trên mấy nhận định sau đây :

+ Sự lãnh đạo của Đảng cộng sản hiện nay đã tỏ ra hoàn toàn bất lực trong công cuộc phát triển lành mạnh của đất nước, vì vậy đang đưa dân tộc vào một cuộc khủng hoảng xã hội trầm trọng, có nguy cơ để mất chủ quyền vào thế lực bành trướng phương Bắc.

+ Tình trạng đó được quy về phương thức lãnh đạo chuyên chính của Đảng cộng sản với một đường lối áp đặt, xa rời thực tế, mất lòng dân, cho nên biện pháp dân chủ hoá sự lãnh đạo của Đảng cộng sản là điều kiện cấp bách để giải quyết cuộc khủng hoảng nói trên.

+ Trong tình thế cực đoan như hiện nay, sự ra đời của một đảng mới gần gũi với Đảng cộng sản về mục tiêu nhưng khác về phương pháp là phương thức tốt nhất, để vừa dân chủ hoá thể chế chính trị ở Việt Nam, vừa tạo ra một môi trường cạnh tranh thúc đẩy Đảng cộng sản tự dân chủ hoá và canh tân.

Qua sự tìm hiểu như trên, giả sử như tiếp cận được gần đúng suy nghĩ của Lê Hiếu Đằng, nếu bỏ qua một số biểu đạt có tính chất cảm tính vì những bức xúc đặc biệt của anh, tôi cho rằng những suy nghĩ ấy cần được đón nhận một cách thiện chí vì bản thân cái phần cốt lõi trong bài viết của anh đã bắt nguồn từ một thiện chí không thể không ghi nhận. Những anh em quen biết anh Đằng lâu năm đều nhận thấy anh thuộc loại đảng viên ít chịu khoan nhượng trước những sai trái, cho nên hoạt động trong một môi trường phải tận mắt chứng kiến quá nhiều những điều đi ngược lại lý tưởng ban đầu của anh, nghiêm trọng, dai dẳng đến phi lý, anh không thể không tiếp nối những người đi trước (như tướng Trần Độ đã mất), lên tiếng phê phán những sai trái ấy với tinh thần trách nhiệm cao nhất của một đảng viên mà cũng là của một công dân. Gọi anh là kẻ “ phản bội ”, “ chuyển hệ ” hoặc theo đuôi các “ thế lực thù địch ”, xuyên tạc tư tưởng để bôi nhọ nhân thân của anh v.v… là những quy kết đầy ác ý.

Còn về vấn đề “ đa đảng ” mà anh xới lên, như đã nói ở trên, thật sự đó vẫn chỉ là một đề xuất giả định, đúng hơn là một khuyến cáo có tính chất định hướng cho Đảng cộng sản – chứ không phải cho những thực thể chính trị khác – mà anh vẫn còn là một thành phần, mục đích không có gì khác hơn là thúc đẩy sự canh tân thể chế, vì lợi ích của dân tộc mà cũng là vì Đảng của anh. Vốn là một khuyến cáo công khai đề xuất trực tiếp, nếu không đồng ý với anh thì điều quan trọng nhất để những nhà lãnh đạo Đảng ứng phó là chỉ đạo những nhà lý luận của mình, dưới hình thức một cuộc đối thoại cũng công khai, minh bạch trả lời từng điểm một các vấn đề đã được nêu ra, nhân dịp này thành thật công bố đường lối giải quyết những khó khăn hiện nay của Đảng (nhất là với chủ nghĩa bành trướng phương Bắc), không phải chỉ với riêng anh mà với cả đông đảo những người thuộc nhiều thế hệ khác nhau, đã nghĩ như anh và tạo ra động lực để anh bộc lộ. Không làm như vậy mà lại né tránh các vấn đề đó, trong khi đó lại cho mở ra chiến dịch công kích anh hết sức thô bạo – cơ sở lập luận không dựa vào đâu ngoài những công thức tuyên truyền xa rời thực tế (như tính chất “ khoa học ” của chủ nghĩa Mác-Lênin, sự chọn lựa của Đảng và của nhân dân là một, cổ vũ đa đảng là làm rối loạn xã hội v.v…), đương nhiên coi đó như những chân lý quyền uy, không cần thuyết phục – những nhà lý luận của Đảng đã không gặt hái được gì ngoài những chống trả quyết liệt của nhiều xu hướng phản biện khác nhau.

5. Để giữ tính chất nghiêm túc cho đề xuất của Lê Hiếu Đằng, thiết nghĩ chúng ta cần vượt lên cuộc tranh cãi ồn ào đang diễn ra để tìm hiểu thêm vấn đề này theo một viễn cảnh chuyển đổi xã hội rộng lớn hơn mà ở Việt Nam hiện nay đang đặt ra ngày càng rõ ràng, đặc biệt là những ý hướng canh tân mạnh mẽ xuất phát từ trong nội bộ Đảng cộng sản. Trong xu thế ấy, việc đề xuất công khai và trực tiếp của Lê Hiếu Đằng về vấn đề “ đa đảng ” là một đột biến quan trọng, có khả năng mở ra một hướng mới cho quá trình đấu tranh trong nội bộ Đảng về sự cần thiết phải có những chuyển hoá triệt để về lãnh đạo : cuộc đấu tranh dân chủ hoá đời sống chính trị của đất nước từ nay trở đi sẽ không chỉ giới hạn trong việc “ phản biện ” trên lời nói về những chính sách sai lầm của Đảng mà cần tranh đấu tạo ra một định chế phân tán quyền lực để ngăn chặn những sai lầm ấy một cách có hiệu lực. Việc kiểm soát quyền lực này không đụng chạm tới cương lĩnh của Đảng cộng sản (đó là chuyện nội bộ của những người cộng sản) mà chỉ đặt vấn đề thiết lập một định chế mới để buộc Đảng cộng sản phải tuân thủ những quy định dân chủ về “ kiểm soát và cân bằng quyền lực ” khi đem cương lĩnh của mình ra thực hiện.

Trước một xu thế như vậy, sự phản ứng quyết liệt của một số cán bộ Đảng, quen bám víu (một cách lén lút) vào thứ lý luận giáo điều về “ chuyên chính vô sản ”, dứt khoát không chia quyền với bất cứ ai, là hoàn toàn dễ hiểu. Nhưng nhìn vào lịch sử của phong trào cộng sản thế giới, người ta nhận thấy quan niệm ấy không phải lúc nào cũng được áp dụng một cách tuyệt đối, máy móc, nhất là trong những tình thế khó khăn cần linh động nhân nhượng để đừng mất tất cả (“dĩ bất biến ứng vạn biến” như Hồ Chí Minh hay nói) : việc Đảng cộng sản Đông Dương, cuối năm 1945 ra thông báo căn cứ vào “tình hình thế giới và hoàn cảnh trong nước” bấy giờ để tự giải tán là một thí dụ. Trong những tình hình như vậy, vấn đề “ đa đảng ” không còn là một khái niệm phải lẩn tránh, một nguyên tắc bất dịch mà là một công cụ trong đấu tranh, cần phải được sử dụng để bảo vệ mục đích theo đuổi của mình. Vấn đề thành công hay thất bại trong trong việc quyết định này hoàn toàn tuỳ thuộc vào bản lĩnh của những người có đảm lược sử dụng công cụ đó.

Ngay trong điều kiện đã giành thắng lợi rồi mà muốn bảo vệ quyền lực một cách lâu bền, công cụ đó vẫn không thể tiên quyết coi như một cấm kị. Thực tế cho chúng ta biết có khá nhiều hình thức “ đa đảng ” đã được những đảng cầm quyền sử dụng có lợi cho mình. Có thể cho phép một loạt đảng “ hiệp thương ” tồn tại để làm “ kiểng ” cho chế độ một đảng độc tài. Cũng có trường hợp các đảng gọi là “ đối lập trung thành ” được luật pháp cho hoạt động công khai nhưng trên thực tế đã bị đảng cầm quyền khống chế (một cách hợp pháp và cả bất hợp pháp) để duy trì quyền lãnh đạo thống trị của mình. Cũng có trường hợp công cụ đa đảng được dùng trong thể chế “ đa nguyên đa đảng ” ở đó các đảng đối lập, vì một lý do văn hoá, lịch sử nào đó, luôn chiếm vị trí thiểu số, nhưng cũng có những trường hợp được sử dụng trong thể chế “ nhất nguyên đa đảng ”, ở đó chỉ có hai đảng thay nhau cầm quyền bằng những phương pháp khác nhau nhưng có cùng mục đích bảo vệ những giá trị chung của một chế độ cả hai đều chia sẻ. Trước thực tế phức tạp của cuộc đấu tranh quyền lực, việc tuyệt đối hoá một quan niệm “ độc đảng ” có nội dung nào đó để duy trì sự độc tôn quyền lực cho Đảng của mình trong mọi trường hợp là một thái độ không thực tế. Nhất là lại thuần tuý bằng trấn áp và bạo lực thì không những không thực tế mà còn nguy hiểm : đảng chính trị đó chỉ tích tụ những toan tính bạo lực ngược chiều, trước sau gì cũng “ quỵ sụm ” hoặc bị đánh đổ bằng con đường bạo lực do mình tạo ra.

*

Sẽ là một thiếu sót nếu bài này chấm dứt mà không có vài lời sau đây xin thưa cùng những người quen hay không quen đã bày tỏ thái độ đồng tình, cổ vũ đề xuất của Lê Hiếu Đằng : a) Đề xuất của anh chỉ là một khuyến cáo với Đảng cộng sản. Tán thành nhưng xem đây chỉ như một sáng kiến “ cải lương ”, “ thoả hiệp ” hoặc “ ảo tưởng ” cũng không sao, nhưng đừng quên rằng đây là một hình thức tranh đấu mới nẩy sinh từ bên trong hàng ngũ những người cộng sản trước tình thế mới. b) Thực chất của đề xuất đó là chuyển hoá thể chế chuyên chính sang dân chủ pháp quyền, ở đó hình thức đa đảng là một công cụ đấu tranh thực hiện bằng phương pháp nội tại của những người cộng sản bất đồng. Cần xuất hiện những suy nghĩ khác có nội dung phù hợp với những bước đi thích hợp hơn. c) Công việc cực kỳ khó khăn, xin đừng quá bồng bột coi đề xuất này như một thứ phép màu mang đến khả năng chấm dứt ngay được di sản nặng nề của độc tài, chia rẽ, hận thù do quá khứ để lại. Cũng đừng quên trong chính trị, vấn đề “ đa đảng ” chỉ là một công cụ đấu tranh : viễn cảnh về một xã hội mà công cụ đó cần vượt qua và nhắm tới mới là mục tiêu quan trọng hơn.

2-9-2013

Lữ Phương

Thuốc Lá gửi hôm Thứ Tư, 04/09/2013
Bạn đánh giá bài viết này thế nào?

Đồng Phụng Việt - Trương Tấn Sang, hãy nhớ anh là “con nhà luật”!

Nguyễn Vạn Phú - Việt Nam có báo tư nhân không?

Nguyễn Ngọc Già - Thư gửi không chỉ riêng Bùi Thị Minh Hằng

Nguyễn Xuyến - Tư tưởng Quyền Con Người trong Tuyên Ngôn Độc Lập của Bác Hồ

Nguyễn Ngọc Già: Trần Huỳnh Duy Thức - Tình Yêu Kỳ Diệu


VC hoặc CC ? (khách viếng thăm) gửi lúc 04:43, 18/09/2013 - mã số 97729
PVĐ viết:
Tư tưởng lý luận của ông Lữ Phương, trăn trở của ông Lê Hiếu Đằng .. cùng sẽ bị VC và CC cho là nhảm nhí và họ không cần nghe đâu. Nếu nhìn thấy phiến quân ở Syria chưa có tư chất người mà đã vội phá hủy chế độ Assat thì không biết ai là nạn nhân khi sự đối kháng xảy ra.

Bạn PVĐ, đại đa số dân VN có phải là VC hoặc CC đâu ?
Hơn nữa ở VN làm gì còn CS thứ thiệt mà chống, phải không NiNi ?

Ở VN chỉ còn một bọn độc tài, giả dối, tham nhũng, vi phạm pháp luật, phản nhân dân, tự phong đội lốt là CS Mac-Lê và đòi làm lãnh đạo. Có chống là chống cái đám độc tài đẻ ra chế độ độc tài, chứ không phải ai cũng chống CN CS

Kháchxyz (khách viếng thăm) gửi lúc 03:41, 18/09/2013 - mã số 97726
Trích dẫn:
Nhất là lại thuần tuý bằng trấn áp và bạo lực thì không những không thực tế mà còn nguy hiểm : đảng chính trị đó chỉ tích tụ những toan tính bạo lực ngược chiều, trước sau gì cũng “ quỵ sụm ” hoặc bị đánh đổ bằng con đường bạo lực do mình tạo ra.

Lý luận cao siêu rồi cũng trở về đồng ý với cách hành xử của người dân đen nhu các anh Vươn, Viết: với tình thế này thì bạo lực là con đường phải theo.

Hoanh (khách viếng thăm) gửi lúc 01:25, 18/09/2013 - mã số 97720
PVĐ viết:
Tư tưởng lý luận của ông Lữ Phương, trăn trở của ông Lê Hiếu Đằng .. cùng sẽ bị VC và CC cho là nhảm nhí và họ không cần nghe đâu. Nếu nhìn thấy phiến quân ở Syria chưa có tư chất người mà đã vội phá hủy chế độ Assat thì không biết ai là nạn nhân khi sự đối kháng xảy ra.

Lí luận lằng nhằng cũng không qua được nòng súng đâu !

Lênin đã chỉ dẫn như thế, Xít Ta Lin đã cho thấy như thế, Mao chủ tịch cũng đã nhắc lại như thế, Hồ chủ tịch thì đã nói mấy ông đó hễ đã dạy điều gì thì ắt không thể sai đâu !

Lại hoan hô anh Vươn, anh Viết.

Biết làm gì chưa nào ?

Nguyễn Quang Duy (khách viếng thăm) gửi lúc 22:54, 17/09/2013 - mã số 97712

Ý kiến của bạn quá hay.

PVĐ (khách viếng thăm) gửi lúc 14:00, 17/09/2013 - mã số 97688

Tư tưởng lý luận của ông Lữ Phương, trăn trở của ông Lê Hiếu Đằng .. cùng sẽ bị VC và CC cho là nhảm nhí và họ không cần nghe đâu. Nếu nhìn thấy phiến quân ở Syria chưa có tư chất người mà đã vội phá hủy chế độ Assat thì không biết ai là nạn nhân khi sự đối kháng xảy ra.

Nam Trọc gửi lúc 12:27, 17/09/2013 - mã số 97686

Chào chú Lữ Phương!
Cho phép cháu gọi chú bằng chú vì cháu tình cờ đã nhìn thấy ảnh chú trên Internet (mặc dù trước đây cháu đã nghe kể nhiều về chú)
Sau khi đọc ý kiến của chú viết trên bài được được đăng ngày 02/09/2013 bởi viet-studies và danluan.org, cháu xin được nêu vài ý kiến hoặc nếu chú cho rằng quan điểm riêng của cháu cũng không sao!
Cháu không đọc những bài trước chú viết, cháu chỉ đọc bài viết hôm 02/09/2013 (bởi bản di chúc sau bao giờ cũng có giá trị hơn bản di chúc trước). Trong tình trạng tinh thần hoàn toàn minh mẫn và không bị ai ép buộc khi chấp bút. Ở đây với bản thân chú là sự tự nguyện, trườc hết là vì bản thân mình, sau đó mới vì dân, vì nước, vì những người có cùng tư tưởng, quan điểm như chú và thêm nữa là tạo ra sự dân chủ mà kết quả là sự ra đời của Đảng Dân Chủ Xã Hội (DCXH).
Cháu đồng ý sự ra đời của Đảng DCXH không phải để đối đầu với Đảng Cộng sản (ĐCS), mà cả 2 cùng nhau hợp sức lực, tinh thần để lo cho cuộc sống của dân ta, đồng bào ta được nâng lên, được cải thiện hơn hiện nay. Chứ đa đảng để rồi lai "nồi da , xáo thịt" ư? hay để xưng hùng, xưng bá, nếu vậy thì chú quên tư tưởng đó đi .
Chú còn nhớ Cụ Hoàng Văn Hoan ngày ấy chứ, xưa kia cũng có tư tưởng đó, đa nguyên, đa đảng, để rồi chết khô xác bên xứ người, hay mới đây như Luật sư trẻ Lê Công Định? hỏi làm được gì? kết cục như thế nào chú cũng biết rồi, không cần phải bàn thêm, nói như vậy bởi vì một con én sao làm nổi mùa xuân. Như trên cháu đã nói bản di chúc sau bao giờ cũng có giá trị hơn bản di chúc trước, vận dụng vào đây thì bài viết sau phải hay hơn bài viết trước, vậy mà ở đây (phần đầu) cháu không nhận thấy quan điểm hoặc chính kiến của chú mà toàn dựa vào anh nọ , anh kia mà cụ thể là : ông Lê Hiếu Đằng (LHĐ) hay ông Hồ Ngọc Nhuận (HNN) cả thôi, là sao vậy chú ? .
Chính kiến của ông (LHĐ) cũng chỉ là tư tưởng, là quan điểm bởi thân cô, thế cô, hay chỉ với mấy bài phỏng vấn của mấy tay phóng viên bên đài RFI, BBC, cộng thêm tình trạng sức khỏe và tự hiểu ra rằng mình không làm nổi, không cáng đáng nổi sự nghiệp chính trị lớn, mặc dù biết rằng xu thế chính trị trong và ngoài nước cũng như lòng dân bức xúc như thế nào!
Còn chú, chú cũng bức xúc, cũng đường lối, cũng phân tích, nhưng theo cháu chú chỉ dựa vào cái gì có sẵn mà thôi, sự sáng tạo, dám nghĩ, dám làm có không? hay chỉ là đánh bóng tên tuổi, mà chú thì lớn tuổi rồi làm việc đó hỏi được gì? rồi kết quả ra sao?, hay lại như ông (LHĐ) không biết đi đâu, về đâu ?
* Ý kiến thứ 2 của chú cũng vậy, chú cũng chỉ mượn lời ông (HNN), vậy ý kiến của chú ở đâu?
Theo cháu, sự phản biện đều có trên rất nhiều lĩnh vực trong cuộc sống ví dụ như : văn hóa nghệ thuật, xây dựng, bóng đá... vậy thì trong tính đảng phản biện âu cũng là lẽ thường. Mà muốn phản biện được thì phải có đối trọng, mà để có đối trọng thi phải có một tổ chức mới. Tạm cho là một đảng ra đời (it nhất là một đảng) thì có gì là xấu, là không được, bởi mục đích ra đời của nó vẫn là vì dân, vì vận mệnh đất nước mà thôi. Chứ ngồi một chỗ rồi chỉ trích người nọ, người kia, tổ chức nọ, tổ chức kia thì được gì? Tại sao chú không lập một diễn đàn như (Diễn Đàn Công Dân) chẳng hạn, để nghe những kiến nghị, ý kiến đóng góp của công dân, hòng để cải thiện cuộc sống cho người dân.
Lại cũng chú nói việc ông (LHĐ) muốn có Đảng DCXH, theo cháu thì 1 đảng, 2 đảng, 3 đảng hay nhiều đảng hơn nữa... thì mục tiêu chính vẫn là cải thiện đời sống của dân và đưa nền kinh tế nước nhà ngày một hưng thịnh. Chứ không phải sinh ra để đối đầu nhau.
--> Ý kiến của chú cháu không đồng tình vì đâu cần phải lôi kéo đảng viên Cộng sản mà hãy để họ tự nguyện, lôi kéo sau này có thể họ là nhân tố chống lại chính (DCXH). Trước hết muốn thành lập và để nhiều người tham gia thì phải có tổ chức, kinh phí, điều lệ của đảng, cương lĩnh, tiêu chí như thế nào? và quan trọng sau khi có kinh phí hoạt động, thì ai là người đứng ra, nói thi ai chả nói được, để tránh váo vết xe đổ như Lê Công Định thi cũng cần phải có luật sư giỏi và am hiểu về Luật pháp để không bị quy kết vào tội chống phá nhà nước VN và phải có thế lực mạnh từ nước ngoài hỗ trợ về kinh phí, tính pháp lý của cương lĩnh, về điều lệ Đảng DCXH, kêu gọi chung chung vậy, không giải quyết vấn đề gì đâu! chưa có sự chuẩn bị thì lại "xây nhà từ nóc thôi". Bất luận là một việc gì thì việc khởi đầu là rất quan trọng , người xưa đã có câu : "Vạn sự khởi đầu nan ", chưa kể đám bên An ninh nữa sẽ lại "soi" vào mình. Cháu nhận thấy một điều: ĐCS rất "khó chịu" khi có một đảng khác ra đời để cạnh tranh với họ mặc dù là "cạnh tranh lành mạnh" theo kiểu nền kinh tế thị trường "định hướng XHCN".
Lại bàn về vấn đề Xã Hội Dân Sự và Dân Chủ Xã Hội! Cộng sản ư? Cộng sản dựa vào nền chuyên chính để cai trị dân, hay nói cách khác, họ dựa vào hệ thống pháp luật Pháp luật để bắt người khác phải tuân thủ, vậy nếu ra đời thì Đảng DCXH sẽ dựa vào đâu để điều hành đất nước? Câu hỏi để chú trả lời! Còn cháu thừa hiểu.
Cháu không bàn nhiều về phạm trù, nhưng cháu hiểu về phạm trù đơn giản nó là hai mặt của sự đối lập, nhưng là một thực thể thống nhất. Chú đang trách ĐCS, không phục ĐCS, chú muốn có sự ra đời DCXH ,vậy có phải là Đảng đối lập ĐCS? câu trả lời là nhường phần chú.
Theo cháu mặc dù có khác nhau về phương thức hoạt động, về cương lĩnh, về hành vi, nhưng đều có chung một mục tiêu đó là đưa đất nước đi lên, người dân được hưởng một nền Dân chủ đích thực, có phải vậy không chú?
Quan điểm của cháu nếu DCXH ra đời thì DCXH & ĐCS phải ngang tầm chứ không phải là "đặc biệt, đối trọng" vì như trên cháu đã nói bởi đó là phạm trù mà, chứ nói như chú thì DCXH ra đời thi cũng chỉ quẫy đuôi cho ĐCS mà thôi, vậy có cần thiết phải ra đời khi mà nhiệm vụ chính chỉ là quẫy đuôi.
* Ý kiến thư 5 của chú cũng lại dựa vào ông LHĐ, những ý tưởng cách tân, đa đảng đã có từ lâu chứ không phải đột biến, quan trọng như chú nói đâu. Như trên cháu đã nói, trước 1975: đã có Cụ Hoàng Văn Hoan học ở Trung Quốc cũng đã đề xuất đa đảng để rồi số phận như thế nào chắc chú rõ hơn cháu, vậy thì sao nói là đột biến, quan trọng được, không hiểu chú viết bài này chú ở cương vị nào, có mượn tư tưởng của ai không? Vấn đề ở đây là làm, là hành động, là với hành vi cụ thể cho việc "Kiểm soát và Cân bằng quyền lực", điều này cháu đồng tình với chú.
Nhưng chưa xong bước 1 mà đã nói tới bước 2, chú mớm làm gì? chưa ra đời được DCXH đã bàn đến cho ra đời Đảng Hiệp thương, ảo tưởng quá đi chú ơi! Cháu những tưởng một người như chú với kinh nghiệm và bản lĩnh như vậy tại sao không dám đứng lên giương cờ, tụ nghĩa mà phải nói dựa,thế mới biết luật sư Lê Công Định tuy trẻ người nhưng dám làm việc lớn , mặc dù biết là nhóm người của mình sẽ gặp nguy hiểm và thật sự là đã gặp rồi. Thật tiếc cho một con người trẻ có nhiệt huyết , nhưng chưa gặp thời và chẳng có mấy ai hưởng ứng.
* Tóm lại : có rất nhiều ý kiến của chú mà cháu không đồng tình, để cho ra đời được DCXH mà nói như chú thì quên đi sự hiện diện của nó và có chăng nó chỉ có ra đời ở trong lời nói, trong ý tưởng khi trà dư tửu hậu thì OK!
Cần thiết phải đa đảng đó là chủ trương và chính sách hợp lòng dân, hợp với xu thế chung của thời đại, nhưng ai là người phất cờ , hay những người phất cờ chỉ nhìn được tới vành móng ngựa với tội danh: "chống phá Nhà nước VN , hay làm nguy hại đến nền ANQG" , tội nghiệp cho mấy đứa trẻ như Phương Uyên, Nguyên Kha... muốn làm mà không biết làm từ đâu, làm với ai? Ai ? Ai ? Ai ? ..........
Mấy lời cháu viết gửi chú, nếu có gì không phải hay làm chú bực mình, hoặc mất thời gian thì cháu thật thà xin lỗi chú! Chúc chú và những người cùng quan điểm vững bước trên con đường chông gai và nguy hiểm. Tất cả hãy vì DCXH và sự hình thành của nó trong tương lai không xa.
Kính chú.

Tâm 8x (khách viếng thăm) gửi lúc 13:46, 04/09/2013 - mã số 96745

Không còn gì để nói thêm!

Gửi phản hồi mới (xin gõ tiếng Việt có dấu và tuân thủ Nguyên tắc Dân Luận để được chấp nhận)

Bạn có thể bịa một địa chỉ email bất kỳ, ví dụ test@gmail.com. Thông tin này sẽ không xuất hiện công khai khi phản hồi được đăng.
  • Bạn có thể sử dụng các thẻ BBCode trong bài. Các địa chỉ URL sẽ được tự động chuyển thành liên kết.
  • Bạn có thể trích bài của người khác bằng thẻ [quote], ví dụ: [quote]Nội dung muốn trích dẫn[/quote]
  • Bạn có thể sử dụng những thẻ HTML sau: <a> <em> <strong> <ins> <b> <i> <u> <br> <cite> <code> <ul> <ol> <li> <dl> <dt> <dd> <h1> <h2> <h3> <h4> <h5> <table> <tbody> <td> <tr> <pre> <img> <div> <span> <object> <hr> <center> <font> <blockquote> <strike> <embed> <param> <del> <ins> <sub> <sup>
  • Bạn có thể chèn video vào bài viết bằng thẻ [video:địa_chỉ_url_của_video]
  • Cách dòng và cách đoạn sẽ được tự động chuyển thành xuống dòng.

Nhấn vào đây để biết thêm chi tiết về cách định dạng bài viết...

To prevent automated spam submissions leave this field empty.
CAPTCHA
Bạn bắt buộc phải trả lời câu hỏi kiểm tra dưới đây. Nó giúp chúng tôi nhằm lọc bỏ các nội dung spam do robot tự động thực hiện.
4 + 14 =
Giải bài toán đơn giản này và nhập kết quả vào ô phía trên. Ví dụ, nếu thấy 1+3, thì hãy nhập 4.

Bấm vào đây để xem thể lệ cuộc thi sáng tác video Quyền Con Người và Tôi 2013

Suy ngẫm

Dân chủ là một hình thức chính quyền tồi, nhưng các hình thức khác mà nhân loại đã từng thử nghiệm còn tồi hơn.

— Sir Winson Churchill

Mới Mới Mới

Thống kê truy cập

Hiện có 1 thành viên446 khách truy cập.

Thành viên online

Admin

Kỷ lục: Có 2315 người ghé thăm vào 11-03-2013 lúc 13h29.

Độc giả Dân Luận từ đâu đến?

Locations of visitors to this page

Quỹ Dân Luận

Hãy bấm để ủng hộ tài chính cho Dân Luận. Thu chi quỹ Dân Luận được công bố công khai tại đây!