Tiêu Dao Bảo Cự - Góp phần giải mã hiện tượng Lê Hiếu Đằng

Tiêu Dao Bảo Cự
Chia sẻ bài viết này

Thời gian gần đây có một số “hiện tượng” mang sắc thái chính trị đáng cho mọi người quan tâm: Huy Đức xuất bản cuốn sách “Bên thắng cuộc” bạch hóa một giai đoạn lịch sử Việt Nam, Nguyễn Đắc Kiên gay gắt phê phán trực tiếp Tổng bí thư Đảng Cộng Sản, Nguyễn Phương Uyên tuyên bố quan điểm chính trị chống đảng trước tòa án, hoạt động của Mạng lưới blogger với Tuyên ngôn 258 tố cáo với thế giới điều luật phản dân chủ của luật hình sự… và gần đây nhất là hiện tượng Lê Hiếu Đằng. Những hiện tượng này không phải “đột xuất” mà có nhưng chính là sự tiếp nối của quá trình đấu tranh dân chủ hóa đất nước của các tầng lớp nhân dân, đặc biệt là trí thức, qua mấy thập niên và cũng ghi dấu mở đầu cho một giai đoạn mới, trong đó điều nổi bật là một số người đã vượt qua nỗi sợ hãi do chế độ độc tài toàn trị áp đặt nặng nề lên toàn xã hội, nói lên chính kiến của mình ngược với quan điểm chính thống của chế độ.

Cũng đã gần một tháng trôi qua từ khi Lê Hiếu Đằng công bố bài viết “Suy nghĩ trong những ngày nằm bịnh” (17/8/2013), dư luận phản hồi từ nhiều phía đã phân tích, ủng hộ, phê phán bài viết cũng như tác giả, lại một lần nữa làm lộ rõ các loại “lập trường chính trị” trước hiện tình đất nước. Tuy nhiên trừ một số ít bài (như bài viết của Lữ Phương) nêu vấn đề một cách khách quan, sát thực tiễn, phần lớn các bài viết từ hai cực chính trị, tạm gọi là “chống cộng triệt để” và “cộng sản bảo thủ” đều không căn cứ vào bản chất của sự việc mà chỉ áp đặt cách suy luận và diễn dịch theo quan điểm chính trị của mình. Từ đó gán cho Lê Hiếu Đằng những gì ông không hề có như cò mồi lừa bịp của đảng, cơ hội chủ nghĩa… hay ngược lại như phản bội chống đảng, bị thế lực thù địch giật dây…

Thật đơn giản và rõ ràng khi người ta biết và chịu nhìn vào chính bản thân bài viết, ngay từ tựa đề “Suy nghĩ trong những ngày nằm bịnh”. Trong những ngày nằm bệnh Lê Hiếu Đằng có thời gian suy nghĩ để “tính sổ” đời mình, một việc quá tự nhiên và thông thường. Hồi tưởng về thời tuổi trẻ và quá trình cuộc sống, đấu tranh qua hai chế độ với những kỷ niệm và nhận thức qua mỗi thời kỳ, ray rứt về hiện tình đất nước dưới sự lãnh đạo của đảng cộng sản và một vài gợi ý để tìm lối thoát cho đất nước. Với ý tưởng chân thành, hành văn mộc mạc, đề cập nhiều vấn đề, đây là bài viết của một người đang nằm bệnh có tính cách tự sự chứ không phải chính luận hay cương lĩnh. Sao có thể đòi hỏi những gì không thể có qua một bài viết trong hoàn cảnh này.

Bài viết chứng tỏ tác giả là một con người có trải nghiệm thực tiễn, suy nghĩ tự do và tinh thần phản kháng. Mấy năm gần đây, Lê Hiếu Đằng nổi lên như một “nhân vật phản biện” với các bài viết, các cuộc trả lời phỏng vấn và cả việc tham gia biểu tình chống Trung Quốc xâm lược. Đối với những người có hiểu biết về ông, thực ra Lê Hiếu Đằng đã nổi tiếng phản biện từ nhiều năm trước trong các hoạt động ở guồng máy chính quyền Thành phố Hồ Chí Minh (mà ông đã có nhắc tới vài việc trong bài viết “Suy nghĩ…”) và điều này cũng là sự tiếp diễn của tinh thần đấu tranh và ý thức dấn thân thời trai trẻ. Đó không gì khác hơn là lòng yêu nước, tinh thần phản kháng trước bất công áp bức của rất nhiều thế hệ người Việt Nam.

Bài viết của Lê Hiếu Đằng có nhiều chi tiết dễ gây tranh luận nhưng điểm nút tạo ra cơn sốt chính là lời kêu gọi tập thể từ bỏ đảng Cộng sản và thành lập một đảng mới. Về đảng mới này ông chỉ viết “chẳng hạn như đảng Dân chủ Xã hội”. Rõ ràng đây chỉ là một gợi ý đầu tiên. Có thể sự gợi ý này bắt nguồn từ mấy nguyên nhân mà ông và bạn bè hay một số trí thức đã từng suy nghĩ : Đã từng có hai đảng Dân chủ và Xã hội hoạt động song song với đảng Cộng sản (cho dù chỉ là đảng cây cảnh); gốc gác của dân chủ xã hội cũng có chung cội nguồn với chủ nghĩa xã hội của cộng sản nên những đảng viên Cộng sản dễ chấp nhận; sự ưu việt hiện nay của các chế độ dân chủ xã hội, đặc biệt ở các quốc gia Bắc Âu đã được thừa nhận và có sức thuyết phục đối với toàn thế giới. Chỉ là một gợi ý, làm sao có thể đòi hỏi ông phải nêu cương lĩnh của đảng hay định hướng gì khác trong một bài viết tự sự khi đang nằm bệnh. Ông cũng không khẳng định đây là đảng mới duy nhất mà chỉ là thí dụ cho sự đối lập chính trị để kềm chế sự độc tài toàn trị của đảng Cộng sản.

Dĩ nhiên Lê Hiếu Đằng không còn ủng hộ đảng Cộng sản khi ông kêu gọi từ bỏ đảng nhưng ông cũng không kêu gọi lật đổ đảng Cộng sản. Đây không phải là thái độ lập lờ mà là căn cứ vào thực tiễn, không duy ý chí. Đảng CS còn tồn tại được bao lâu là điều không ai có thể nói trước chính xác nhưng thực tế là họ đang cầm quyền với một thế lực hùng mạnh, một bộ máy có mạng lưới rộng khắp, số đảng viên và những người ủng hộ chiếm thành phần không nhỏ trong dân số. Dĩ nhiên dù hùng mạnh tới đâu cũng có ngày sụp đổ như lịch sử của các đế quốc và các chế độ độc tài của loài người đã cho thấy. Giả thiết ngay cả khi đảng bị lật đổ, nghĩa là không còn nắm chính quyền, thì số đảng viên và những người ủng hộ họ vẫn còn đó như một thực thể chính trị. Trong công cuộc dân chủ hóa đất nước, thoát khỏi nạn độc tài toàn trị, như một ước mơ của đại bộ phận dân tộc, có nhiều cách nghĩ và phương thức để giải quyến nan đề này. Lê Hiếu Đằng chọn phương thức hình thành sức mạnh đối lập để chuyển hóa một cách hòa bình chứ không bạo loạn lật đổ. Không ai có thể đoan quyết phương thức nào là duy nhất đúng và lựa chọn là quyền của mỗi người. Nếu cùng một mục đích, các phương thức khác nhau có thể hỗ trợ cho nhau để tạo nên sức mạnh tổng hợp.

Lê Hiếu Đằng chỉ gợi ý chứ không phải tuyện bố tự mình đứng ra thành lập đảng mới. Ông chưa chuẩn bị sẵn sàng cho điều này. Việc thành lập đảng mới chỉ có thể được thực hiện khi có rất nhiều người tán thành, liên lạc với nhau và cùng chung tay hành động. Thời gian sẽ trả lời cho điều này. Nếu việc này được thực hiện, hay sẽ gợi mở cho việc hình thành các tổ chức và hoạt động khác của xã hội dân sự, đây sẽ là một đóng góp đáng kể vào việc tạo nên sức mạnh đối lập với chế độ toàn trị.

Trong việc dân chủ hóa chế độ và dân chủ hóa đất nước, những người cộng sản cấp tiến có thể đóng một vai trò đáng kể. Tuy nhiên lại có người nói cộng sản không thể thay đổi, chỉ có thể xóa bỏ. Đây cũng là vấn đề cần thảo luận.

Trước đây khi những người cộng sản nói về cộng sản, người ta thường trích dẫn các “ông Tây cộng sản râu dài râu ngắn”. Bây giờ những người chống cộng lại trích dẫn các ông Tây khác, cộng sản cũng như không cộng sản. Các kiểu trích dẫn này thực chất cũng không khác mấy với các kiểu “Tử viết” (Khổng tử nói rằng) thời phong kiến, phần nào mang tính chất nô lệ về tư tưởng. Dĩ nhiên những tư tưởng lớn đáng cho mọi người suy gẫm nhưng không phải tất cả đều là chân lý phổ quát. Một tư tưởng cần hiểu trong bối cảnh của nó và khi áp dụng cần so sánh, đối chiếu với thực tiễn. Từ đó trở lại với câu hỏi cộng sản có thể thay đổi không?

Cộng sản từ Karl Marx đến Lenine, Staline, Khrutchov rồi Gorbachov, Eltsine có gì khác biệt và thay đổi? Cộng sản từ ước mơ thế giới đại đồng đến “chủ nghĩa xét lại hiện đại” rồi đế quốc cộng sản Nga, đế quốc cộng sản Tàu, chủ nghĩa xã hội mang mầu sắc Trung Quốc có gì thay đổi? Cộng sản Việt Nam từ kinh tế tập thể sang kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa có thay đổi không? Người vạch trần rõ ràng nhất “bản chất phản động” của chủ nghĩa cộng sản trong tác phẩm “Giai cấp mới” có phải là Milovan Djilas, một lãnh tụ cộng sản cấp cao, Phó tổng thống nước Nam Tư? Người góp phần quyết định làm sụp đổ hệ thống xã hội chủ nghĩa trên toàn thế giới có phải là hai tay cộng sản gộc Gorbachov và Eltsine? Những công thần cộng sản kiên định như Hoàng Minh Chính, Trần Độ, Nguyễn Hộ cuối đời đã khước từ chủ nghĩa cộng sản, những đảng viên cộng sản nhiệt thành cũ và mới đã quyết định từ bỏ đảng như Huỳnh Nhật Tấn, Huỳnh Nhật Hải, Phạm Đình Trọng, Nguyễn Chí Đức có phải đã thay đổi? Đó là nói cộng sản một cách chung chung chứ đúng ra phải phân tích một cách rạch ròi về lý tưởng cộng sản, chủ nghĩa cộng sản, chế độ cộng sản, đảng cộng sản, đảng viên cộng sản ở từng quốc gia, từng thời kỳ mới có thể kết luận cộng sản có thay đổi hay không.

Sự vật trên đời này chẳng có gì không thay đổi sao lại khẳng quyết cộng sản không thể thay đổi trong khi thực tế đã không là như thế. Xóa bỏ được cộng sản là điều tốt nhưng khi không hoặc chưa xóa bỏ được thì làm cho nó thay đổi hướng về điều thiện phải chăng là việc cũng nên làm? Đó không phải là thỏa hiệp với cái ác mà chính là hóa giải cái ác một cách hòa bình.

Vấn đề trung tâm của đất nước ta là dân chủ hóa, thoát khỏi độc tài toàn trị. Chế độ này do đảng cộng sản cai trị nhưng thực ra hiện nay chất cộng sản còn rất ít, chỉ là một bộ máy thống trị hà khắc của những kẻ nắm quyền lực muốn “muôn năm trường trị” để trục lợi cho cá nhân và phe nhóm. Những người nắm quyền lực thống trị kiểu này không phải chỉ có cộng sản. Các “lãnh tụ độc tài” ở các nước Bắc Phi và Trung Đông đã và đang bị lật đổ gần đây đều từng là anh hùng dân tộc được nhân dân ủng hộ và tôn vinh nhưng về sau trở thành tội đồ dân tộc. Có người đã nói đại ý khi quyền lực tuyệt đối, tha hóa cũng tuyệt đối. Và lòng tham của con người là vô đáy, bất kể cộng sản hay tư bản. Chuyện “lương khủng” (lương một năm của giám đốc bằng 83 năm của nhân viên bình thường) của mấy công ty nhà nước ở TP/HCM vừa được phát hiện gợi nhớ đến chuyện các ông trùm ngân hàng gây ra khủng hoảng kinh tế ở Mỹ mấy năm trước khi ngân hàng phá sản còn tự thưởng cho mình hàng triệu đô la. Một số công ty tư bản nước ngoài hối lộ cho quan chức Việt Nam để trúng thầu, các công ty khác trốn thuế, gây ô nhiễm mội trường để tăng lợi nhuận và một viên chức Tòa Lãnh sự Mỹ ở Sài Gòn cũng nhận hối lộ hàng triệu đô la để cấp visa lậu vào nước Mỹ. Chế độ nào cũng có kẻ xấu.

Việc cần làm là xây dựng một chế độ chính trị pháp trị thực sự có cơ chế hãm để ngăn chặn lạm dụng và lòng tham cá nhân. Trên thế giới có nhiều mô hình nhưng không có mô hình nào là tuyệt đối hoàn hảo và còn cần phải phù hợp với đặc điểm riêng của từng dân tộc, không thể bắt chước một cách máy móc. Với Việt Nam để tiến đến đó sẽ phải qua những bước nào? Chuyển hóa, diễn biến hòa bình hay bạo loạn lật đổ? Cách mạng nhung, cách mạng hoa lài hay diễn biến từ thượng tầng? Có nhiều phương thức nhưng chắc chắn điều tốt nhất là không hay ít tốn xương máu, không gây nội chiến, không kéo dài thù hận. Lê Hiếu Đằng chọn điều này nên ông đã đưa ra gợi ý thành lập đảng mới để đối lập với đảng cộng sản. Dĩ nhiên việc này không phải là lối thoát duy nhất cho tình hình và chưa biết lúc nào có thể được thực hiện nhưng đó là một gợi ý tốt và khả thi, ít ra đối với những đảng viên cộng sản cấp tiến, khi họ có đủ nhiệt tình, dũng cảm và số đông cần thiết. Gợi ý này cũng có thể “kích hoạt” hình thành các tổ chức xã hội dân sự để từng bước xây dựng xã hội công dân có khả năng kháng cự lại những lạm dụng của nhà cầm quyền.

Trong ba bài viết của Nguyễn Minh Cần nhân chuyện Lê Hiếu Đằng (Chuyện dài ra Đảng và đa đảng), tác giả có trích câu nói của Viện sĩ Andrei Sakharov khi trả lời phỏng vấn các phóng viên nước ngoài trong thời kỳ đen tối của phong trào dissident dưới chế độ toàn trị Liên Xô: “Giới trí thức biết làm gì? Họ chỉ biết làm một việc là xây dựng lý tưởng, cứ để cho mỗi người làm được điều gì anh ta có thể làm được”. Suy nghĩ một lúc, ông nói thêm: “Nên biết rằng những con chuột chũi đào hang ngầm dưới đất có thể làm sụp đổ những thành trì lịch sử”. Điều này có lẽ thật đúng cho Lê Hiếu Đằng và những trí thức có tâm huyết với đất nước như ông. Không thể đòi hỏi nhiều hơn vì chuyện đất nước là trách nhiệm của toàn xã hội, không của riêng ai.

Biến cố mới nhất (ngày 9/11/2013) là vụ Ông Đặng Ngọc Viết xông vào trụ sở Ủy Ban Nhân Dân Tỉnh Thái Bình dùng súng bắn vào 5 cán bộ Trung tâm Phát triển Quỹ đất, làm hai người chết, sau đó tự sát. Nguyên nhân là do việc thu hồi đất, giải tỏa, đền bù không được đáp ứng thỏa đáng. Đây là sự phản kháng quyết liệt trong bước đường cùng, gióng lên một hồi chuông báo tử cho chính nạn nhân và cả chính sách thất nhân tâm của nhà cầm quyền. (Trong cùng thời gian này, hàng ngàn thanh niên nam nữ háo hức mong đợi gặp “Trai đẹp Ả Rập bị trục xuất” và đã đội mưa hàng giờ liền dưới sân khấu ngoài trời để chờ xem chàng trai đẹp người mẫu này xuất hiện chừng 10 phút ướm thử chiếc áo???!!!)

Có lẽ đã đến lúc những người cộng sản phải nghĩ đến khẩu hiệu “thay đổi hay là chết”. Tuy nhiên người dân không chỉ trông chờ vào sự thay đổi tự thân của nhà cầm quyền mà người dân cũng phải “thay đổi hay là chết”. Nếu đại bộ phận nhân dân cứ thờ ơ, vô cảm hay cúi đầu chấp nhận những bất công áp bức đè lên số phận mình thì không ai có thể cứu được.

Đà lạt 15/9/2013

T.D.B.C.

Thuốc Lá gửi hôm Thứ Hai, 16/09/2013
Bạn đánh giá bài viết này thế nào?

Nguyễn Hưng Quốc - Một dân tộc vô cảm

Nguyễn Quang Lập - Hãy nói dối tốt hơn nữa

Nelson Mandela

Nguyễn Đại - Con Người Vĩ Đại

Cách mạng Pháp

Chính quyền có thối nát hay không, suy từ tôi mà ra cả!

Luật sư Lê Thị Công Nhân

Luật sư Công Nhân: 'Đã hy sinh phải hy sinh đến cùng'


v-n (khách viếng thăm) gửi lúc 12:29, 28/09/2013 - mã số 98493

Xin góp ý giải mã hiện tượng LHĐ:
Ông LHD viết bài “Suy nghĩ trong những ngày nằm bịnh” làm dư luận ồn ào nổi lên một thời gian. Khi bị công an chính trị gõ đầu thì ông có cớ nói:

- Ơ...ơ... Tui viết bài ấy trong thời gian bịnh nên trí óc không tỉnh táo. Nếu có điều chi sơ xuất xin niệm tình thông cảm. Ví dụ như tui có đề cập đến chuyện "tính cái sổ hưu" của tui nhưng lộn xộn quá nên viết thiếu chỉ còn "tính sổ"... Mấy đồng chí thấy chưa?

Điện Hải 1858 (khách viếng thăm) gửi lúc 11:40, 17/09/2013 - mã số 97681

" dậy mà đi hỡi đồng bào ơi, ai chiến thắng mà không hề chiến bại, ai khôn mà chẳng dại một lần, dậy mà đi.." . Bài hát "Dậy mà đi" ở miền nam trước 1975 nay vẫn còn tiếp tục rền vang trong hàng trái tim tuổi trẻ VN, đòi quyền sống tự do, công bằng, văn minh, hạnh phúc. Ông L.K.Đằng bằng tất cả sức lực còn lại của người cựu đảng viên CS, đã dũng cảm lên tiếng , tự sám hối , tự giải thoát cho chính mình. Đó là đốm lửa nhỏ trên thảo nguyên cỏ khô xác xơ , sẽ bùng cháy thành bão lửa một ngày không xa.

Khácho (khách viếng thăm) gửi lúc 07:16, 17/09/2013 - mã số 97661

Người Cộng Sản, theo tự điển, là người tin vào lý tưởng Cộng Sản, gia nhập những tổ chức Cộng Sản và dùng một phần lớn thời gian để thực hiện lý tưởng của mình . Còn nếu theo Marx, là những người cho là xấu hổ nếu dấu diếm mục đích của mình là lật đổ trật tự thế giới bằng bạo lực cách mạng . Những người chết chưa chắc muốn người ta nhớ mình như người Cộng Sản . Ông Lê Hiếu Đằng tính sổ sau cơn bạo bệnh, theo ý tôi đánh giá qua những gì ông viết, ông không muốn người ta nhớ mình như một người Cộng Sản . Tất nhiên, có những người chỉ muốn gặp Mác-Lê-Mao-Xít sau khi chết, và đồ đệ ông ta xem đó là thế giới người hiền . Là một tay cướp mới vào nghề, được gặp tướng cướp Bạch Hải Đường là một vinh dự .

Từ Cộng Sản không vô can . Nếu nó vô can thì từ "tướng cướp", "đạo tặc", "sư hổ mang" hay cái tên Jeffrey Dahmer cũng vô nghĩa .

Hanh Dao (khách viếng thăm) gửi lúc 05:10, 17/09/2013 - mã số 97650

Không hành động, hành động, thì "hiện tượng" Lê Hiếu Đằng" không thể khác, sáng, lấp lánh hơn những "hiện tượng" Trần Độ, Hoàng Minh Chính, Nguyễn Thanh Giang, Hà Sĩ Phu, cả bác TDBC ( nhóm LiangBiang), Vi Đức Hồi.
Còn người ngoài đcs như Phạm Hồng Sơn, Lê Công Định, Trần Huỳnh Duy Thức, Nguyễn Tiến Trung, Lê Thăng Long, Cù Huy Hà Vũ, Điếu Cày, Anh Ba SG, Lê Thị Công Nhân, Phạm Văn Đài, Đỗ Thị Minh Hạnh, Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, Đoàn Huy Chuơng, Phạm Thanh Nghiên, Phạm Xuân Nghĩa, Phương Uyên, Đinh Nguyên Kha...(xin lỗi không thể kể hêt), không phải là những hiện tượng hay sao? Dù lớn nhỏ, tiếng vang, ảnh hưởng có khác, mỗi 1 người, sự can đảm, dấn thân của họ cho chúng ta hy vọng.

Lương Tâm (khách viếng thăm) gửi lúc 04:45, 17/09/2013 - mã số 97647

Ngôn ngữ nhiều lúc không truyền tải đúng đắn và đầy đủ những điều chúng ta muốn chia sẻ, đồng thời người tiếp thu nhiều khi không tiếp thu thông tin theo hướng người truyền đạt. Đó là sự bất cập của ngôn ngữ.

Con người là một sản phẩm tinh túy nhưng đồng thời cũng là một thực thể phức tạp. Muốn người ta hành động theo một hướng nào đó, trong nhiều trường hợp, không phải là sự diễn đạt để thấu hiểu, mà đơn giản chỉ là sự ám thị. Tuy nhiên, để đạt được sự tiến bộ bền vững thì đòi hỏi phải có sự nhận thức đúng đắn.

Là một nhà nghiên cứu, để được hậu thế vinh danh, chúng ta phải tạo ra sự nhận thức đúng đắn. Là một người cầm quân, để đạt được mục đích, có thể chỉ cần sự ám thị.

Cộng sản là ai? Rõ ràng tính đến thời điểm này, đã có ai được xem là người cộng sản. (Muốn có xã hội cộng sản thì phải có con người cộng sản. Đã có con người cộng sản thì phải có xã hội cộng sản).

Cái được gọi là đảng cộng sản chỉ là tập hợp những người muốn hiện thực hóa lý tưởng cộng sản. Những đảng viên chưa phải là những người cộng sản, họ chỉ là chỉ kẻ học việc. Người cộng sản chỉ được thừa nhận sau khi người này đã chết. Để rõ hơn, có thể mượn hình ảnh Đức Phật và thầy chùa, không ai gọi thầy chùa là Phật, ngay cả đức Thích Ca, chỉ có thể gọi là Phật khi ngài đã nhập Niết Bàn. (Hãy chiêm nghiệm câu nói: Chín mươi chưa gọi là lành).

Chính vì lẽ đó, hãy cố gắng hiểu đúng khi sử dụng câu nói: cộng sản không thể sữa chữa, chỉ có xóa bỏ.

Hai tiếng cộng sản vô can
Vì ai nên mới vinh quang – tội đồ.

Khácho (khách viếng thăm) gửi lúc 22:39, 16/09/2013 - mã số 97636

Cộng sản từ Karl Marx đến Lenine, Staline, Khrutchov rồi Gorbachov, Eltsine có gì khác biệt và thay đổi?

Có, nó càng ngày càng thoái hóa vì bị thực tế liên tục đánh cho thất điên bát đảo .

Thoái hóa là từng bước chuyển biến qua phía đối lập .

Nghịch lý con tàu Theseus, nếu ta thay một bộ phận của con tàu, con tàu đó vẫn là con tàu . Nhưng ta cứ tiếp tục thay, cho tới một lúc nào đó, với tất cả những thứ đã được/bị thay, ta có thể ráp được một con tàu mới, tức là ta có 2 con tàu . Câu hỏi đặt ra: con tàu nào mới đúng là con tàu nguyên thủy ban đầu ? Câu hỏi đặt ra cho những người Cộng Sản như ông Tiêu Dao Bảo Cự là với tốc độ diễn biến như hiện nay, cho tới bao giờ họ nhận ra lý tưởng Cộng Sản là vớ vẩn .

Khách Lê Văn Mọi (khách viếng thăm) gửi lúc 22:14, 16/09/2013 - mã số 97630

Bài viết của ông Đằng khi bị ốm (bệnh) rỏ như ban ngay trên “giấy trăng mực đen” (nói theo kiểu khi chưa có máy tính), chẳng có điều gì gì bí ẩn mà phải “giải mã”. Thế nhưng có một số người cố tình hiểu sai và xuyên tạc, bị ngiều người lên tiếng phản đối nên những người đó đã im rồi.

Tuy vậy bài này góp thêm ý kiến cũng tốt, mà bài lại có nhiều ý hay và sau sắc, đồng thời cũng mạnh dạn, nhưng bên cạnh đó cũng có vài ý chưa sát thực tế. Tác gải nhận định: “thực tế là họ (Đảng CS) đang cầm quyền với một thế lực hùng mạnh, một bộ máy có mạng lưới rộng khắp, số đảng viên và những người ủng hộ chiếm thành phần không nhỏ trong dân số.”

Theo tôi thì hiện nay chính quyền do Đảng lãnh đạo đang lung lay và đã đến lúc SOS rồi, khủng hoảng kinh tế, khủng hoảng chính trị, khủng hoảng lòng tin. Chính quyền này có triệu chứng điên khùng kiểu giẫy chết, còn bao giờ mới chết thì chưa biết. Khi chính quyền chỉ dùng biện pháp đàn áp thì là lúc chính quyền không đủ sức mạnh lý lẽ thuyết phục người dân. Chính quyền mất lòng dân, không được dân ủng hộ thì sớm muộn sẽ chết, đó là trên lý thuyết. Chính quyền này còn tồn tại chẳng qua vì họ còn lừa dối được nhiều người trình độ dân trí chưa cao, không dám đấu tranh mà chính quyền thì lại tăng cường đàn áp, làm cho người dân sợ.
Đội ngũ trí thức sớm nhận ra bộ mặt thật của Đảng và dám dấn thân đấu tranh ngày càng nhiều, thế nhưng lực lượng còn quá mỏng, chưa đủ sức làm thay đổi tình hình. Tác giả có đề xuất một ý kiến: “Việc thành lập đảng mới chỉ có thể được thực hiện khi có rất nhiều người tán thành, liên lạc với nhau và cùng chung tay hành động.” Nhưng nhìn đại trà thì thấy trí thức lên tiếng trên công luận thì nhiều mà bắt tay vào việc làm cụ thể thì chưa có kinh nghiệm, chưa tìm ra biện pháp đấu tranh hiệu quả. Đây là một thiếu sót lớn, có thể là lớn nhất. Hiện tượng trông chở Đảng CS thay đổi “Sự vật trên đời này chẳng có gì không thay đổi sao lại khẳng quyết cộng sản không thể thay đổi trong khi thực tế đã không là như thế.” Về vấn đề Đảng thay đổi thì đúng như tác giả đã nói nhưng thay đổi theo chiều hướng tích cực hay tiêu cự, thay đổi tốt hay thay đổi xấu mới là vấn đề. Nếu cứ nhìn thực tế khách quan mà nói thì thấy Đảng thay đổi theo chiều hướng xấu nhiều hơn. Nói thẳng ra là Đảng đã biến chất và thoái hóa, điều này thì chính các quan chứ cao cấp của Đảng cũng nhận thấy. Cũng có thể đây lại là biểu lộ của bản chất cũng nên như tác giả đã nêu: “Chế độ này do đảng cộng sản cai trị nhưng thực ra hiện nay chất cộng sản còn rất ít, chỉ là một bộ máy thống trị hà khắc của những kẻ nắm quyền lực muốn ‘muôn năm trường trị’ để trục lợi cho cá nhân và phe nhóm. Những người nắm quyền lực thống trị kiểu này không phải chỉ có cộng sản.” Chỉ thấy CS trên đanh nghĩa mà thôi. Thực chất xã hội này tập trung tất cả những gì thối nát nhất. Thế mà tác gải còn đặt ra ván đề: “Việc cần làm là xây dựng một chế độ chính trị pháp trị thực sự có cơ chế hãm để ngăn chặn lạm dụng và lòng tham cá nhân”. Đã pháp trị thì không có Đảng trị. Như vậy thì chỉ có thể thay sự lãnh đạo của Đảng bằng một hình thức khác, hoặc là mở rộng dân chủ để đa đảng, hoặc là tách Đảng ra khỏi chính quyền, bước đầu phải thực hiện các cơ quan chính quyền thì không phân biệt người có Đảng hay không Đảng, ai có tài thì lên, chỉ cơ quan Đảng mới độc quyền cho đảng viên. Đây là biện pháp đấu tranh mềm và sẽ đem lại hiệu quả cho công việc.
Đảng đã thực hiên một thay đồi về hình thức sinh hoạt là họp chi bộ thì trả về tổ dân phố, hai là không còn treo ảnh hai anh Tây trong các cơ quan, ngay cả Đại hội Đảng cũng vắng bóng hình anh hai anh Tây trên sân khấu hướng mắt xăm soi xuống hội trường.
Nay cần đấu tranh tiến thêm điều nữa là trong các cơ quan chỉ thấy người làm việc như các công ty nước ngoài trên đất nước ta. Ta cứ đấu tranh dần dần từng bước nhỏ một, cộng với sự hỗ trợ của nước ngoài thì biết đâu đó tích tiểu thành đại cũng nên. Nên nhớ một điều là Mỹ sẽ cắt nhiều khoản đầu tư và viện trợ vào nước ta trong năm tới (trừ viện trợ nhân đạo) thì hàng loạt các nước tư bản khác sẽ làm theo. Đến lúc đó vì cái dạ dầy, vì cái kho ngân khố mà Đảng đành phải hy sinh cái lý tưởng “cao đẹp” nhưng không nhá được. “Mạnh vì gạo, bạo vì tiền”, cái quy luật của Mác “vật chất quyết định ý thức” là như thế.

Khách Trang Đài (khách viếng thăm) gửi lúc 20:42, 16/09/2013 - mã số 97624

Bài viết chí lí, lý giải thoả đáng, đúng thực chất vấn đề. Tiếc là những bài viết như thế này còn hiếm.

thichkhach (khách viếng thăm) gửi lúc 20:12, 16/09/2013 - mã số 97621

Chiện cụ Đằng hô hào, kêu gọi các đảng diên cùng nhau tiên bố, tiên mẹ, làm bữa cơm thịnh sạn, trước là cúng trời phật sau là dô,dô, dồi la tán lạng, dồi ly khai đảng tập thể, dồi lập đảng dân chủ hay đầy tớ (đì) chủ đi tới mốc nào rồi nhể?
Cột mốc biên giới Lạng sơn Cao Bằng chăng?

"Hành động, hành động và hành động (lời cụ Lê Hiếu Đằng)"

Ruột tớ nó đang sôi sùng sục, có ngày nó nổ cái đùng, tớ đi chầu các mác lê nin , hết đường dô đảng cụ Đằng. Buồn thấy mẹ, thấy cha. Cha mẹ tớ đã trình diện, có hộ khẩu dà sổ hưu ở thiên đàng cùng các mác, le nin, mao dà bác của chúng ta.

Giãi mã (khách viếng thăm) gửi lúc 18:19, 16/09/2013 - mã số 97613

Một bài viết rất là Tiêu Dao Bảo Cự, "góp phần giải mã hiện tương" TDBC!

khách viếng (khách viếng thăm) gửi lúc 13:01, 16/09/2013 - mã số 97598

Huề vốn he he

Khách lạ (khách viếng thăm) gửi lúc 11:39, 16/09/2013 - mã số 97590

Hoan hô!
Lời văn nhẹ nhàng, ý tứ trung dung nhưng cũng cương quyết: "Thay đổi hay là chết"!

Gửi phản hồi mới (xin gõ tiếng Việt có dấu và tuân thủ Nguyên tắc Dân Luận để được chấp nhận)

Bạn có thể bịa một địa chỉ email bất kỳ, ví dụ test@gmail.com. Thông tin này sẽ không xuất hiện công khai khi phản hồi được đăng.
  • Bạn có thể sử dụng các thẻ BBCode trong bài. Các địa chỉ URL sẽ được tự động chuyển thành liên kết.
  • Bạn có thể trích bài của người khác bằng thẻ [quote], ví dụ: [quote]Nội dung muốn trích dẫn[/quote]
  • Bạn có thể sử dụng những thẻ HTML sau: <a> <em> <strong> <ins> <b> <i> <u> <br> <cite> <code> <ul> <ol> <li> <dl> <dt> <dd> <h1> <h2> <h3> <h4> <h5> <table> <tbody> <td> <tr> <pre> <img> <div> <span> <object> <hr> <center> <font> <blockquote> <strike> <embed> <param> <del> <ins> <sub> <sup>
  • Bạn có thể chèn video vào bài viết bằng thẻ [video:địa_chỉ_url_của_video]
  • Cách dòng và cách đoạn sẽ được tự động chuyển thành xuống dòng.

Nhấn vào đây để biết thêm chi tiết về cách định dạng bài viết...

To prevent automated spam submissions leave this field empty.
CAPTCHA
Bạn bắt buộc phải trả lời câu hỏi kiểm tra dưới đây. Nó giúp chúng tôi nhằm lọc bỏ các nội dung spam do robot tự động thực hiện.
3 + 1 =
Giải bài toán đơn giản này và nhập kết quả vào ô phía trên. Ví dụ, nếu thấy 1+3, thì hãy nhập 4.

Bấm vào đây để xem thể lệ cuộc thi sáng tác video Quyền Con Người và Tôi 2013

Suy ngẫm

Kinh tế thị trường theo định nghĩa xã hội chủ nghĩa là gì? Là lấy cái tồi tệ nhất của Chủ nghĩa tư bản là lòng tham và sự bóc lột, cộng với cái tồi tệ nhất của Chủ nghĩa xã hội là độc tài và sự thiếu minh bạch.

— Danny

Mới Mới Mới

Thống kê truy cập

Hiện có 0 thành viên626 khách truy cập.


Kỷ lục: Có 2315 người ghé thăm vào 11-03-2013 lúc 13h29.

Độc giả Dân Luận từ đâu đến?

Locations of visitors to this page

Quỹ Dân Luận

Hãy bấm để ủng hộ tài chính cho Dân Luận. Thu chi quỹ Dân Luận được công bố công khai tại đây!